Chương 88: Chiến dịch giải cứu ở chùa Vân Lôi
Thấy chiếc rương khắc chữ Thông Bảo bên cạnh, tôi vội thu hết đống da mỹ nhân vào rồi lần theo đường cũ về Đại Hùng Bảo Điện.
Tôi lặng lẽ rời đi, tiếng gió đã lắng xuống, đường thoát thân giờ thông thoáng.
Khi đi ngang khu tăng xá hậu viện, tôi thấy đèn đuốc sáng trưng.
Nhớ lúc nãy trốn vào mật thất, nghe chúng nói bắt được kẻ trộm kinh văn Đại Tàng Phục Ma, thế thì người bị bắt chắc chắn là Trần Lộ Nhiên. Tuy cô ấy là bà chủ của tôi, vì mấy chục nghìn tệ thật sự không đáng liều mạng, nhiều chuyện không bằng ít chuyện, tôi định thừa cơ chốn luôn, ai ngờ vừa đến cổng lớn, đằng sau tôi đột nhiên xuất hiện một bóng đen.
Tôi giật mình, cứ tưởng lại gặp yêu quái, cho đến khi lưỡi dao sắc bén đặt ngang eo, giọng nữ trầm khàn vang lên: "Không được nhúc nhích! Cùng tôi đi cứu Trần Lộ Nhiên."
"Miêu Miêu phải không?"
Giọng cô ấy quá đặc biệt, không thể nhận lầm được.
Tôi nhanh nhảu: "Tôi với cô là đồng minh mà! Bỏ dao xuống đi, đúng lúc tôi cũng định quay lại cứu người."
"Lừa ai hả? Rõ ràng định bỏ chạy một mình!"
"Tôi phải mang đồ ra ngoài trước chứ! Chờ tôi cất đồ xong sẽ quay lại được không?"
Tôi từ từ quay người lại, nhìn gương mặt đầy sẹo của Miêu Miêu, cười gượng gạo.
Cô ấy nói: "Bỏ đồ xuống! Cùng tôi đi cứu người ngay! Nếu dám trốn, tôi sẽ kêu lên gọi Tứ Đại Kim Cương của chùa Vân Lôi Tự, chúng đều là chuột yêu ba trăm tuổi, cậu có dù bùa phép cũng khó mà thoát!"
"Chết tiệt! Cô đang uy h**p tôi hả?" Tôi tức giận.
"Đúng vậy, tôi uy h**p cậu đấy."
"Thôi được, cô thắng rồi! Dẫn đường đi!"
Tôi đành phải tạm cất đống đồ trong góc Vi Đà Điện, rồi theo Miêu Miêu đến tăng xá.
Chùa Vân Tự là chùa lớn, có thể chứa cả chục tăng nhân. Nơi tụng kinh được xây dựng dưới tầng hầm hậu viện, phía trên là tháp Phật.
Miêu Miêu nói Trần Lộ Nhiên bị đưa xuống phòng tụng kinh dưới hầm, bên trên có mấy tiểu yêu canh gác.
Vừa tới nội viện, tôi thấy có năm ba tên tiểu yêu khoác áo cà sa giả làm hòa thượng đứng ngay cổng vòm bằng đá xa, mắt chúng đỏ ngầu, móng tay dài ngoẵng, thỉnh thoảng lại hé hàm răng sắc nhọn.
"Trời ạ! Chúng ngụy trang khéo thật!"
Bao nhiêu người qua lại mà chẳng ai phát hiện sao?
Miêu Miêu ra hiệu im lặng, lấy một nén nhang ra đốt rồi đặt gần bức tường.
Hai chúng tôi núp trong bóng tối, chờ khói lan tỏa, nghe mấy tên tiểu yêu tán gẫu.
"Gần đây cúng dường khá nhiều, bọn mày kiếm được nhiều không?"
"Đừng nhắc nữa! Mấy hôm trước tao mới giúp siêu độ cho một anh linh, vừa nhận 3000 NDT, ai ngờ chồng nó đến đòi lại!"
"Sao lại đòi lại?"
"Có phải mày dụ dỗ vợ người ta không?"
"Bọn mày không hiểu đâu. Lúc kiểm tra tình hình cho người ta, tao nói anh linh cắn cô ta, bảo cô ta c** đ* cho tao kiểm tra kỹ hơn, xui xẻo sao bị chồng phát hiện tin nhắn. May có tam sư huynh can thiệp, không thì to chuyện rồi!"
"Haizz, cũng tại nhị sư huynh quản lý nghiêm quá, anh em mình bao năm nay chẳng được ăn mặn!"
Yêu quái mê hoặc người phàm không phải bắt buộc phải xảy ra quan hệ thân mật như mọi người tưởng tượng, mà là thông qua việc khơi lên d*c v*ng của con người, sau đó người đó sẽ chủ động.
Như hồ yêu khơi gợi khiến người ta gặp mộng xuân, dịch tiết ra ngoài, tinh khí theo đó mà ra, hồ yêu sẽ nhân cơ hội cướp đi.
Khí là vô hình, cảm xúc là vật dẫn của khí.
Xưa nay người tu đạo đều tìm mọi cách để bản thân trở nên thanh tâm quả dục, bởi vì chỉ có như vậy mới có thể chống đỡ việc tiên yêu đánh cắp tinh khí.
Nhang cháy khoảng một nửa, lũ canh gác bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài.
"Sao mới có mấy tiếng đồng hồ mà đã mệt thế này? Bọn mày cố đi, tao đi chợp mắt một cái."
"Nè, tao cũng mệt mà."
Thế là trong bốn tên có hai tên chui vào nhà vệ sinh, hai tên còn lại gục đầu xuống, chớp mắt tất cả đều ngất xỉu.
Miêu Miêu nhìn tôi: "Nếu cậu dám trốn, sau khi về chuyện đầu tiên tôi làm là đốt sạch tiệm cầm đồ của cậu!"
"Cô lại đe dọa tôi?" Tôi bực bội.
"Không, tôi chỉ thông báo thôi! Tôi biết cậu là ông chủ Nguyên Cát Đường. Cứu được Trần Lộ Nhiên, tôi sẽ để cậu yên."
Tôi thở dài: "Thời gian của tôi quý lắm, muốn tôi cứu người thì phải trả thêm tiền!"
"Bao nhiêu?"
"Trần Lộ Nhiên trả 60.000 NDT rồi, giờ cô phải trả thêm!"
Tôi còn chưa nói hết câu, Miêu Miêu đã ném cho tôi một đồng vàng nguyên chất, khoảng 30 gram.
"Được! Giao dịch thành công!"
Mạng tôi quý lắm.
Tỷ giá của tiền mặt và tiền xu mua mạng là 100:1, một năm dương thọ cần 3000 xu, tức 300.000 NDT!
Nếu muốn sống thì phải dùng tiền để đổi.
300.000 NDT, mạng tôi không quá đắt nhưng cũng chẳng rẻ gì.
Có lẽ có nhiều người sẵn sàng bỏ nhiều tiền ra xem bói cho vui, nhưng ở thời Dân Quốc, thiết bàn thần số định giá mệnh theo cung. Mệnh càng tốt, như các đại gia ở bến cảng, thì giá họ phải trả ra càng đắt.
May mà tôi không phải dạng đó, không thì khó sống nổi!
Hai chúng tôi đang bàn bạc thì bỗng có khói bốc lên từ góc đông bắc chùa, nhưng lũ chuột canh gác đã ngủ say.
Miêu Miêu nghi ngờ nhìn tôi.
Tôi giải thích: "Tôi đốt đấy! Có con chuột lớn hút tinh khí từ rốn thiếu nữ người ta, tôi không nhịn được nên nướng nó luôn!"
"Đó là chuột vương chùa Vân Lôi Tự đấy! Bao nhiêu người tìm nó, nghe đâu nó biết kho báu bí mật của hòa thượng chùa Vân Lôi ở đâu!"
"Có kho báu thật hả?"
"Ừ, tên hòa thượng kia lúc đầu là thái giám trong cung, cướp được nhiều cổ vực. Chuột vương từng là đồng bọn của hòa thượng chùa Vân Lôi, sau này không hiểu sao hai bên bất hòa, nhưng chỉ có nó biết kho báu giấu ở đâu."
Trời đất, hóa ra tên yêu quái kia nói thật!