Chương 85: Thuần miêu sư
Dù thuộc trường phái phong thủy nào đi chăng nữa, muốn phát huy hiệu quả thì không thể tách rời yếu tố tượng.
Trời có tượng thì ắt có hình.
Gia Cát Lượng từng bày trận đèn thất tinh mượn thọ cũng là dựa vào vị trí của chòm sao Bắc Đẩu lúc bấy giờ. Ông mượn sự tương ứng giữa thiên, địa, nhân để xin thêm tuổi thọ, tiếc rằng cuối cùng vẫn thất bại.
Kỳ môn độn giáp mà tôi dùng cũng dựa vào tượng để bày cục và phá cục.
Thương Môn mang ý nghĩa tổn thương, phá hoại. Vị trí của Thương môn vốn dĩ nằm ở chính đông. Lúc này, tinh tú chuyển động, Thương môn rơi vào Khảm cung chính bắc thuộc Thủy. Thủy sinh Mộc khiến sức mạnh của Thương môn càng thêm mạnh mẽ.
Khi nhìn về hướng Bắc, tôi thấy một nữ phục vụ đang bưng đồ ăn loạng choạng sắp ngã. Nắm lấy cơ hội, tôi nhanh chóng bước tới đỡ lấy cô ấy: "Cẩn thận!"
Cô gái thở hổn hển: "May có Bồ Tát phù hộ, không thì đồ vỡ hết rồi. A Di Đà Phật."
Tôi mỉm cười lịch sự, không nói gì thêm. Những người ở đây đều có đức tin tôn giáo rất mạnh, dù bạn giúp họ thật lòng hay giả tạo, họ đều cho rằng đó là ân điển và khảo nghiệm của Phật.
Ảnh hưởng từ việc phá Thương môn sẽ kéo dài khoảng một canh giờ. Một canh giờ gồm hai tiếng đồng hồ. Thuật số cổ đại chia một canh giờ thành bốn quý, tức một quý là ba mươi phút. Bốn quý luân chuyển, trong đó có sự thịnh suy của âm dương thay phiên.
Sau khi giúp cô nhân viên, năng lượng của Thương môn đã thoát ra, sẽ phát huy tác dụng trong vòng ba mươi phút tới.
Tiếp theo, tôi tìm đến Sinh môn. Địa bàn chuyển động, Sinh môn rơi vào Càn cung ở tây bắc.
Sinh môn thuộc Thổ, chủ về sinh sôi, vượng vận, rất kỵ gặp tử khí hoặc máu. Nhưng cách sắp xếp Ngũ quỷ vận tài của quán ăn rất tinh vi, có một con quỷ đang trấn giữ ngay tại Sinh môn.
Khi mười hai cục luân chuyển, Sinh môn rơi đúng vị trí của con tiểu quỷ này, nó sẽ ra ngoài thu nhặt tài lộc. Vì không có mắt âm dương, tôi không thấy rõ con quỷ đang làm gì.
Tôi đến gần, nhân lúc mọi người không chú ý, lén trộm tượng Quỷ Điêu đi.Sau khi phá hủy pho tượng và bóc hết đồ bên trong, tôi nhanh chóng rời khỏi quán ăn.
Cuối cùng là tìm thất quan. Thất quan ứng với sao Bắc Đẩu, bất cứ nơi nào có người qua lại đều tồn tại thất quan.
Động vật nhạy cảm với khí hơn con người. Trước khi thiên tai xảy ra, khi trường khí biến đổi, động vật thường cảm nhận được trước.
Khi thất quan bị phong tỏa sẽ tạo ra hiệu ứng như trường khí trước thiên tai, khiến động vật trở nên bồn chồn, bất an.
Tôi đi vòng quanh quán ăn chay, dùng đá, thùng rác và các vận dụng khác chặn các luồng khí đang lưu thông.
Bước cuối cùng khá phiền phức vì không có dụng cụ. Tôi đành đứng ở vị trí then chốt, dùng dương khí của bản thân để khai thông thất quan.
Sau khi hoàn tất, tôi gọi điện cho Trần Lộ Nhiên. Cô ấy cảm ơn, bảo tôi chỉ cần đứng ngoài quan sát.
Tôi rút điếu thuốc cuối cùng ra, đứng ngoài cửa tiệm chờ đợi.
Đúng lúc này, có một người mặc đồ đen ôm một chiếc cặp lớn bước vào.
Theo cục phong thủy mà tôi bày, đèn trong quán đột nhiên tắt!
Thương môn lại chuyển về Khảm cung. Ở nơi có Thủy ắt có người bị thương, điều dễ xảy ra nhất là trơn trượt do nước.
Tôi đã giúp cô phục vụ, nhưng Thương môn vẫn gặp Thủy, nên chắc chắn sẽ có tổn thương khác.
Có thể khẳng định khi pháp tướng của tiểu quỷ bị phá, trong quán sẽ hỗn loạn.
Khoảng mười phút sau, một con chuột bạch to bằng bàn tay chạy vụt ra.
Nó hoảng loạn tìm đường thoát thân, theo sau là một con mèo trắng.
Con mèo này chạy nhanh như báo, trán có chùm lông đỏ, chân trước ngắn chân sau dài, đầu nó to hơn mèo bình thường, đặc biệt là đôi mắt không rõ đồng tử trông như hai viên pha lê đục ngầu.
Chuột bạch không thấy đường thoát, liền leo lên tường. Mèo trắng phóng người nhảy lên, dùng móng sắc cào vào tường, đuổi theo không buông.
Khi chuột trèo l*n đ*nh tường định nhảy xuống bên kia, mèo trắng như đã đoán trước, phóng lên không trung vồ lấy chuột.
Đáng ngạc nhiên là con mèo này phát ra tiếng gầm như hổ!
Chuột bạch hoảng sợ, chưa kịp hoàn hồn đã bị mèo cắn chặt ngay cổ. Cú đớp vừa đủ mạnh để khống chế nhưng không làm chuột bạch bị thương nặng.
Tôi giơ ngón cái: "Đỉnh thật!"
Một lúc sau, Trần Lộ Nhiên và người mặc đồ đen bước ra. Cái cặp mà người này ôm thực ra là hộp đựng mèo.
"Tiểu Bạch, về nào." Là giọng con gái.
Biết chuyện đã xong, tôi rời vị trí, đến chỗ Trần Lộ Nhiên.
Cô ấy giới thiệu: "Đây là Miêu Miêu, một thuần miêu sư."
"Chào cô, con mèo này có bán không?" Tôi hỏi.
Cô gái áo đen ngẩng mặt lên, khuôn mặt lạnh lùng đầy sẹo, ánh mắt nhìn tôi đầy thách thức.
Tôi xấu hổ cười: "Không bán thì thôi, đừng giận."
Trần Lộ Nhiên giải thích: "Mèo trắng của Miêu Miêu là giống hiếm, tên Hồng Hổ, lớn lên cùng cô ấy. Mèo vốn thuần âm, nhưng Hồng Hổ có lông đỏ trên trán, là biểu hiện của dương khí, có thể trấn áp vạn quỷ. Nếu mua nó về, cậu chỉ có thể chọn sống chung với nó hoặc là con vẹt kia."
"Bà chủ đúng là có con mắt tinh đời, nhận ra con vẹt của tôi không bình thường." Tôi giơ ngón cái."
"Đừng tâng bốc vội. Đã bắt được chuột bạch rồi, giờ phải tranh thủ thời gian đến chùa Vân Lôi."
Trần Lộ Nhiên lấy phong thái tổng tài, chở tôi và Miêu Miêu đến chùa Vân Lôi.
Đến nơi đã hơn 21:00, ánh trăng lạnh lẽo chiếu xuống vùng ngoại ô vắng vẻ. Các sư trong chùa đã nghỉ ngơi, cảnh vật yên tĩnh.
"Chùa này xây từ thời Dân Quốc. Dưới Đại Hùng Bảo Điện trấn giữ chuột tinh năm xưa. Xá lợi của vị cao tăng kia đang được giấu ở điện phía tây, nơi thờ Tam Thánh."
"Chúng ta không thể cứ thế xông vào, nếu họ báo cảnh sát thì hỏng."
"Ai bảo xông vào? Trong chùa có ba bảo vật là xá lợi, Đại Tạng Phục Ma Kinh và Hàng Ma Xử. Chúng ta chia nhau đi lấy. Xá lợi ở Đại Hùng Bảo Điện, kinh ở Địa Tạng Các, Hàng Ma Xử ở Vi Đà Điện."
Nghe Trần Lộ Nhiên phân tích, tôi bật thốt lên: "Nè, cô biết nhiều như vậy, có phải đây là một âm mưu không?"