Chương 83: Quán ăn chay Đại Đường
Trong cửa hàng thực phẩm chức năng tối tăm, khắp nơi ngổn ngang hàng hóa. Có một người phụ nữ khoảng 50 tuổi ngồi trên quầy hàng, tóc ngắn, trông rất luộm thuộm.
Bà ta mặc chiếc áo khoác lông màu đỏ, trước ngực là hai chiếc túi vuông nhỏ được cài bằng cài áo sáng bóng, mắt đeo gọng kính vàng, tay cầm tờ báo mới nhất, vừa đọc vừa lắc đầu, trong phòng còn mở những bài hát của thập niên 80.
"Chào dì, xin hỏi chỗ dì có thu nhận đồ không?"
"Gọi ai là dì đấy, cậu nhìn lại mình đi, sắp xuống mồ rồi còn gọi tôi là dì, có bị điên không!"
Người phụ nữ vừa mở miệng đã mắng chửi, tôi nhất thời bối rối, xin lỗi không ngừng.
Tôi còn chưa hoàn hồn, bà ta đã chỉ vào quầy hàng, nói: "Cái ly 50, cần phối âm thì phải trả 200."
"Không không không." Tôi lắc đầu, lưng ướt đẫm mồ hôi.
Phối âm gì nữa? Chuyện này đúng là phi lý!
Tôi giải thích: "Tôi tìm thấy cửa hàng này qua một trang web."
"Trang web gì? Đặt cơm hả?"
"Là người Ách Mệnh." Tôi đáp.
Nghe tôi nói đến đây, bà ta mới bỏ tờ báo xuống, hỏi tôi: "Mang đồ đến chưa?"
Tôi nổi hết da gà, vội đặt đồ mình mang đến lên bàn.
Bà ta chỉ nhìn lướt qua, rồi nói: "Ấn tay vào đây, hai giờ sau sẽ có thể kiểm tra thông tin."
Tôi làm theo chỉ dẫn, còn bà ta thì cứ thổi thổi vào tờ hợp đồng, sau đó dùng giấy nguyên bảo để gọi Tam dương tá mệnh tôn của tôi lại.
Rời khỏi cửa hàng thực phẩm chức năng, tôi thấy Trần Lộ Nhiên nhìn mình với ánh mắt khinh bỉ. Tôi chẳng biết phải giải thích thế nào, ai mà ngờ người Ách Mệnh lại dùng cửa hàng đồ người lớn làm nơi làm việc của mình!
Ngồi vào ghế phụ của xe Trần Lộ Nhiên, tôi nói: "Đi thôi bà chủ, muốn ăn gì thì ăn, cô mời."
"Để tôi đưa cậu đến quán ăn chay."
"Tôi thích ăn thịt."
"Tôi trả tiền, nghe lời tôi!"
Trần Lộ Nhiên đạp mạnh ga, chiếc xe địa hình lao vút qua những con phố ồn ào.
Trên đường, tôi mở điện thoại tìm kiếm thông tin về địa chỉ kia nhưng không thấy có gì bất thường, có lẽ do cửa hàng là chính chủ.
Nửa tiếng sau, chúng tôi đến trước quán ăn có tên "Quán ăn chay Đại Đường".
Ở đây, nhân viên đều mặc đồ cư sĩ với nhiều độ tuổi khác nhau, từ người lớn nhất khoảng 60 tuổi đến những thanh thiếu niên chỉ mới mười mấy tuổi.
Trần Lộ Nhiên nói nhân viên ở đây đều là tình nguyện viên, có người phải trả phí để làm việc vì họ tin rằng đây là cách tích đức.
Tôi hỏi: "Là yêu tăng mà cô nhắc đến hả?"
"Hắn muốn có được tôi, nhưng tôi không đồng ý, nên hắn dùng cách khác để hại tôi, sau đó thông qua thuật số ép tôi vào khuôn khổ." Trần Lộ Nhiên hừ một tiếng, "Tôi chỉ sơ suất một chút nên hắn mới thành công."
"Nếu cô đã lợi hại như vậy, sao vẫn muốn ở lại chỗ tôi?"
Trần Lộ Nhiên liếc xéo: "Sao hả? Một mỹ nhân như tôi ngủ với cậu, còn mời cậu ăn cơm, cậu có gì không hài lòng?"
"Ngủ với tôi? Thôi đi, là tôi trông chừng cô mới đúng."
Tôi đâu phải đứa trẻ ngây thơ không hiểu chuyện đời, điều gì nên hiểu điều gì không nên hiểu, tôi đều hiểu cả.
Rõ ràng Trần Lộ Nhiên sợ về nhà, may mà cô ấy trả tiền, nếu không trả tiền, tôi đã đuổi đi từ lâu rồi.
"Ăn thử đồ chỗ họ đi, ngon lắm, bữa này tôi mời, cứ gọi món từ nhiên."
Trần Lộ Nhiên đi trước. Dù tôi không thích ăn chay nhưng phải thừa nhận quán ăn chay Đại Đường này trang trí rất tinh tế.
Quán ăn được trang trí theo phong cách cổ điển, từng chi tiết phong thủy cũng được sắp xếp hợp lý. Dưới chân là những viên gạch men xếp thành hình bát quái, tuy chỉ là trang trí thông thường nhưng với người am hiểu phong thủy như chúng tôi, chỉ cần nhìn qua là nhận ra sự khác biệt. Bốn góc của quán đều đặt một điện thờ nhỏ, bên dưới trải vải đỏ.
Xét về phương vị phong thủy, giữa không khí nhộn nhịp của quán ăn lại có cảm giác lạnh lẽo âm u. Trên trần nhà còn trang trí các họa tiết thần Phật, từ những chi tiết này, tôi kết luận quán ăn được bố trí theo "Ngũ quỷ vận tài", một cục phong thủy đặc biệt.
Điều đáng nói là nhân viên ở đây làm việc không nhận lương, tiền kiếm được hoàn toàn thuộc về chủ quán.
Số tiền này có thực sự được dâng lên Phật tổ hay không tôi không rõ, nhưng tôi tin chắc Đức Phật không cần dùng đến tiền tài.
Hơn nữa, một người nếu đã chọn theo con đường tu đạo thì phải theo giới luật, các tăng nhân chỉ ăn một ngày một bữa. Tiền bạc dưa thừa chỉ thể hiện d*c v*ng tham lam.
Mà khi d*c v*ng tích tụ quá nhiều, tất sẽ tinh ra tà niệm.
Vì vậy, tôi không mấy tin tưởng vào mấy người tu hành kiểu này. Dù là tăng nhân hay đạo sĩ, khác biệt duy nhất là hình thức bên ngoài như trang phục, chứ bản chất thì chẳng khác nhau là mấy.
Trần Lộ Nhiên chọn bàn trong phòng riêng. Chẳng mấy chốc, một nhân viên phục vụ ngoài 50 tuổi đến.
Dù trông có vẻ mệt mỏi, ông ấy vẫn nhiệt tình hỏi chúng tôi muốn dùng món gì.
Trần Lộ Nhiên gọi vài món chay. Tôi nhìn giá trên thực đơn, đúng là không rẻ chút nào.
Người phục vụ nhắc nhở: "Trong quán chúng tôi không bán rượu."
Tôi cảm ơn, nói không cần rượu, rồi tò mò hỏi thăm tình hình kinh doanh của quán.
Người phục vụ nói từ giờ cơm trưa đến giờ khách vẫn cứ tấp nập.
Tôi hỏi: "Ở tuổi của bác còn phải làm việc quần quật cả ngày, lỡ mệt quá ngã bệnh thì ai chăm lo cho bác đây?"
Không ngờ nghe tôi hỏi vậy, người phục vụ tỏ ra không vui, thành kính chắp tay trước ngực: "Chúng tôi có Bồ Tát phù hộ, làm việc mệt chút cũng không sao, hơn nữa chúng tôi đang tích đức cho con cháu và bản thân. Thanh niên như cô cậu bây giờ chưa kết hôn nên cứ sống buông thả, ăn thịt uống rượu, chỉ biết thỏa mãn d*c v*ng của mình, tạo nghiệp chướng. Nên ăn chay nhiều vào để tiêu nghiệp."
Tôi bất lực nhún vai. Ai cũng có quyền lựa chọn cách sống của mình, tôi chẳng muốn tranh cãi.
Khi phục vụ rời đi, tôi châm điếu thuốc, lòng dâng lên cảm giác bất lực.
Trần Lộ Nhiên cười nói: "Thấy chưa, mấy người tu hành đó đáng sợ lắm!"
"Cô không thấy thái độ của ông bác khi nãy hả? Chỉ cần tôi nói trái ý là lại 'A Di Đà Phật', như thể mình cao quý lắm. Thôi, việc này không liên quan đến chúng ta, cứ ăn uống đi."
Hôm nay cô ấy đưa tôi đến đây chắc chắn không đơn giản chỉ là để ăn một bữa.
Trong lúc chờ đợi, tôi bấm một quẻ, kết quả vẫn như vậy.
Quẻ bói hiện lên hình ảnh Huyền Vũ, đại diện cho sự giấu giếm, không nói sự thật.
Tôi biết mình chẳng cần dò hỏi, bởi vì dù có hỏi, cô ấy cũng không chịu nói.
Thôi thì cứ ăn uống đã, chờ xem cô ấy có trò gì hay.
Khi đồ ăn được mang lên, tôi định cầm đũa thì Trần Lộ Nhiên ngăn lại: "Khoan lã, để tôi cho cậu xem màn kịch thú vị này."
Nói rồi, cô ấy đốt một nén nhang. Hương trầm lan tỏa khắp phòng.
Chưa đầy năm phút sau, trên bàn ăn xuất hiện ba bóng ma quần áo tả tơi, một người gãy tay, một người gãy chân, người còn lại mặt mày đầy máu. Chúng đứng quanh bàn, vây lấy hương khói như những con nghiện đói khát, tham lam hít vào.