Chương 73: Cửa hàng quan tài A Thái
Thấy tôi trừng mắt, Hoàng Sâm ôm đầu kêu: "Đừng đánh nữa, tôi chịu thua còn không được hả!"
"Tự khai đi, nếu không đừng trách tôi đánh cho ông khai ra!"
Nếu đã là giả thì tôi có gì phải sợ.
Tôi kéo ghế ngồi xuống, hai bên là tả hữu hộ pháp, trông rất khí thế.
Tôi hừ lạnh, bảo ông ta không cần ra vẻ nữa, Nguyên Cát Đường nổi tiếng nhất là đoán mệnh, nếu tính ra ông ta nói dối thì chắc chắn lại không thiếu một đòn nặng.
Hoàng Sâm hoàn toàn chịu thua: "Tôi đến đây thật sự để giải quyết vấn đề mà. Có lẽ mấy cậu không biết, cô gái này là do yêu quá biến thành đấy."
"Nói nhảm! Nếu là yêu quái, làm sao tôi không biết?" Tôi hỏi lại.
Hoàng Sâm lắc đầu: "Trên đời này, những người cậu gặp chưa chắc là người thật. Họ có thể giấu đi căn nguyên yêu khí, chỉ khi đụng vào mới biến thành yêu quái. Tôi đã phong ấn cô ta, định ngày thu phục, không ngờ lại gặp mấy cậu." Nói tới đây, ông ta tươi cười, "Viên xá lợi kia là của sư phụ tôi, cậu có thể trả lại cho tôi không? Sau khi sư phụ qua đời, tôi nhớ nhưng quá nên đã đào mộ lấy ra, không ngờ sư phụ cũng nhớ tôi, đã để lại một món đồ như vậy. Mấy cậu là anh hùng đường đường chính chính, chắc không phải loại người thích cướp đồ của kẻ khác đúng không?"
"Thôi đi, cái này tôi tịch thu!" Tôi thẳng thừng từ chối, không chút do dự.
Tên khốn này đúng là thiếu đạo đức, đến cả mộ của sư phụ cũng dám đào.
Nhưng chuyện Trần Lộ Nhiên là yêu quái lại khiến tôi nhận ra một vấn đề: Trên đời này, những độc hành giả như chúng tôi không có chỗ đứng.
Tôi nói: "Chuyện nhà họ Trần, Nguyên Cát Đường chúng tôi sẽ lo liệu. Còn ông cút đi!"
"Cái tên này, giữa ban ngày ban mặt mà dám cướp đồ của người khác hả!"
"Trên đây có viết tên ông không? Ông nói của ông thì là của ông à?"
Dám chơi xấu tôi, không biết hỏi xem tôi có đồng ý không ư!"
Hoàng Sâm tức giận đến run người, nhưng hôm nay tôi đã quyết định, có nói gì cũng không trả. Thấy ông ta vẫn lải nhải, tôi đá một cái, Hổ béo và Khỉ còm lập tức xông lên, đánh cho Hoàng Sâm mặt mũi bầm dập.
Ông ta khóc lóc kêu gào: "Các cậu đợi đấy, tôi nhất định sẽ quay lại trả thù!"
"Không tiễn!"
Tôi phất tay, nhìn Hoàng Sâm rời khỏi nhà họ Trần.
Sau khi ông ta đi, Hổ béo nghiêm túc nói: "Người anh em à, nếu là yêu quái thì để bọn tôi đưa về địa phủ."
"Không phải quỷ sai chỉ bắt ma quỷ thôi à? Sao còn có thêm nghiệp vụ này nữa?"
Tôi giả vờ kinh ngạc, Khỉ còm vội giải thích.
Người bình thường sau khi chết sẽ tự động xuống địa phủ, không cần quỷ sai đi bắt, chỉ có vài âm hồn hung ác bỏ trốn mới cần quỷ sai ra tay, trong đó bao gồm hồn phách của người tu hành và yêu tinh, vì chúng quá mạnh, có thể phá vỡ lục giáp (*).
(*) Bảng lục giáp là một công cụ được sử dụng trong tử vi, phong thủy để xác định các yếu tố ngũ hành (Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ) tương ứng với từng giờ, ngày, tháng, năm. Từ đó, người ta có thể dự đoán vận mệnh, sự nghiệp, tình cảm... dựa trên sự tương sinh tương khắc của ngũ hành. Bảng lục giáp được xây dựng dựa trên nguyên lý tương quan giữa các can chi (10 can Thiên Can và 12 chi Địa Chi) và ngũ hành. Mỗi can chi đều mang một ý nghĩa và thuộc tính riêng, khi kết hợp với nhau sẽ tạo ra những biến hóa vô cùng phong phú.
Thai phụ có lục giáp thiên thần hộ thể, nên được gọi là người mang lục giáp, tà khí thông thường khó có thể xâm nhập, nhưng những âm hồn kể trên lại có thể phá vỡ thân lục giáp, chiếm đoạt thai hồn.
Khỉ còm bổ sung: "Không sao, có phải yêu hay không, lát nữa kiểm tra là biết. Nếu là yêu, bọn tôi mang về địa phủ cũng tính là lập công."
"Làm sao kiểm tra được? Tôi chưa từng nghe Hắc Vô Thường nhắc đến."
"Cậu còn sống mà, chờ chết rồi sẽ biết."
Hổ béo buông một câu khiến tôi chẳng biết nói gì.
"Đơn giản lắm, bọn tôi là quỷ sai, dùng roi đánh hồn đánh hồn phách ra xem màu sắc, đỏ là yêu, trắng là người, đen là lệ quỷ, vàng là người tu đạo."
"Không được, người ta đang sống yên ổn, tự nhiên đánh hồn thì có khác gì thổ phỉ!"
Tôi nói một cách hiên ngang khiến Hổ béo và Khỉ còm phải nhìn mình bằng ánh mắt kính nể.
Nhưng bị hai người này nhìn chằm chằm chẳng phải chuyện vui gì.
Tôi nói: "Hai cậu ra ngoài đi, tôi phải dùng bí kíp của nhà họ Trương chữa bệnh."
Hổ béo không vui: "Cậu có biết vì thói quen giữ bí kiếp mà Hoa Hạ chúng ta có rất nhiều bí kíp thất truyền không? Đúng là cổ hủ!"
Khỉ còm cũng chê tôi ngu muội.
Hai người này thuộc loại ngoan cố, dùng vũ lực không ích gì. Nhưng tôi chỉ cần dùng chút mưu mẹo, hỏi: "Cuộc thi chọn người dưới địa phủ là thi gì vậy, xem ai đẹp trai hơn à?"
Lập tức, tình anh em giả tạo tan vỡ, hai người cãi nhau ầm ĩ rồi bỏ đi.
Tôi quay về phòng của Trần Lộ Nhiên, cô ta vẫn yếu ớt, chữ "Vạn" trên người lúc ẩn lúc hiện.
Tôi lấy viên xá lợi ra, đặt lên vết thương phong ấn của cô ấy. Bỗng có tiếng "tách tách", phong ấn vỡ, khí chất của Trần Lộ Nhiên cũng thay đổi.
Nói cô bình thường, nhưng ánh mắt lại khiến người ta thấy không ổn.
Nói cô ấy không bình thường, nhưng cơ thể lại chẳng có gì khác lạ.
Trần Lộ Nhiên nói: "Cảm ơn cậu, nhưng tôi phải nhắc nhở cậu một điều. Hoàng Sâm chỉ là tay sai, kẻ đứng sau ông ta vô cùng lợi hại. Tôi bị đánh dấu ấn yêu quái cũng là do tình cờ bắt gặp ông ta."
"Bọn họ không giống người tốt."
"Người tốt hay xấu chẳng phải đều do kẻ mạnh quyết định sao?"
Trần Lộ Nhiên thở dài, nhưng rất nhanh đã lấy lại trạng thái của một người bình thường.
"Kẻ bắt tôi là yêu tăng ở chùa Vân Trác. Bề ngoài ông ta là người tốt, nhưng sau lưng lại hại vô số người. Ông ta nói tôi là yêu, nhưng tôi thấy ông ta là yêu mới đúng."
Giờ đây, tôi đã gia nhập Ngũ hành Ách Môn của địa phủ, những trải nghiệm gần đây khiến tôi nhận ra rằng có những chuyện tốt nhất là chỉ có mình biết là được.
Đặc điểm của độc hành giả là ẩn mình trong bóng tối, không dám lộ diện.
Lần này phát hiện ra Trần Lộ Nhiên cũng là một sự tình cờ.
Tôi nói: "Cô không sao thì tốt. Tôi sẽ thu hồi Lục Ma Táng Hung Các."
"Cậu phải cẩn thận, trong cái tráp đó là một ma đầu, đừng để bị hắn mê hoặc." Trần Lộ Nhiên nhắc nhở.
Sau khi xác định Trần Lộ Nhiên không có vấn đề gì, tôi gọi Trần Bách Vạn vào. Thấy con gái bình an vô sự, ông ta xúc động đến bật khóc, đưa cho tôi một tấm thẻ ngân hàng làm thù lao.
Theo quy tắc, nếu đã nhận đồ thì không thể nhận tiền.
Lần này mang theo Dạ Ma cũng vô dụng, nó rất kỳ quặc. Khi thấy Hổ béo và Khỉ còm, nó im lặng hẳn, giảm bớt những lời lẽ không cần thiết.
Xử lý xong chuyện nhà họ Trần, tôi mang theo tất cả đồ đạc về tiệm cầm đồ.
Liên lạc với Triệu Vân Lộc, cậu ta đã hồi phục, nhưng Triệu Quỷ Tử vẫn còn yếu. Trân Bảo Trai đã đóng cửa, cậu ta định tìm tôi bàn kế hoạch tiếp theo.
Nhưng hiện tại, tôi có việc cần giải quyết quan trọng hơn.
Tôi mang theo tất cả tiền đến cửa hàng quan tài A Thái ở phía đông thành phố.
Đó là một khu xưởng gần như bị bỏ hoang, hầu như mọi người đã dọn đi, chỉ còn lại vài cụ giả.
Cửa hàng quan tài A Thái nằm ở góc phố yên tĩnh nhất.