Tiệm Cầm Đồ Tà Vật: Tôi Chỉ Tính Mệnh Đại Hung

Chương 67

Chương 67: Đôi mắt trong cổ họng

Khi tôi mở bức thư ra, dòng chữ đầu tiên là: Cháu trai Nguyên Cát, nếu cháu đọc được bức thư này nghĩa là cháu đã thoát khỏi Ách Mệnh.

Nhìn những nét chữ quen thuộc của ông nội, trái tim tôi thắt lại. Thật ra tôi không muốn chạy trốn. Cha tôi chết vì Ách Mệnh, ông nội cũng vì gia đình mà chịu bao khổ cực. Nếu tôi bỏ chạy, sống cả đời như một kẻ hèn nhát, lẩn trốn như chuột thì tôi thật sự không chấp nhận được.

Đời người trăm năm ngắn ngủi, tôi còn là đàn ông, phải đứng thẳng giữa trời đất. Nếu không báo thù cho cha, không bảo vệ được người thân, thậm chí để vợ con gánh chịu thiên kiếp thay mình thì tôi chỉ là một kẻ nhát gan, không xứng làm đàn ông!

Nhưng lật sang trang thứ hai, tôi mới hiểu ý đồ thật sự của ông nội.

Đọc hết bức thư, lòng tôi dâng trào một lòng nhớ thương vô hạn.

Ông nội viết:

Cháu là đứa cháu mà ông yêu quý nhất, ông hiểu tính cách của cháu. Nhưng ông vẫn muốn thử một lần, xem có thể thay đổi số mệnh đáng nguyền rủa này không.

Cháu là người mang Ách Mệnh, dù là Trân Bảo Trai hay Nguyên Cát Đường đều nằm dưới sự cai quản của địa phủ. Những người mang Ách Mệnh như cháu giống như những vết tích của số phận vậy, không thể sống một cuộc đời bình yên. Dù là người lớn hay trẻ nhỏ, họ đều phải trải qua bi kịch tự sát, bị giết, tai nạn hoặc chết non.

Nếu muốn sống sót, cách duy nhất là trở thành con ma lang thang giữa dương gian. Vì vậy, ông luôn tìm cách giúp cháu thoát khỏi kiếp nạn này.

Nhưng ông biết cháu lương thiện, nên ông lo cháu không đủ can đảm để làm theo kế hoạch của ông. Vì thế, ông cho cháu một lựa chọn khác.

Mấy năm nay, ông bảo cháu trả nợ thay cha, nhưng thực ra số tiền đó vẫn còn nằm trong thẻ. Ông cũng tiết kiệm suốt bao năm, tích cóp được 20.000.000 NDT. Nếu cháu làm theo lời ông, cháu có thể mang số tiền này đi bất cứ đâu cháu muốn, sống một cuộc đời tự do.

Tuy nhiên, nếu cháu vẫn quyết định làm người mang Ách Mệnh, hãy mang số tiền này đến cửa hàng quan tài A Thái ở phía đông thành phố, tìm một người tên Lưu A Thái, đưa hết số tiền này cho ông ta. Đừng hỏi tại sao, cháu chỉ cần làm theo.

Về phần ông, cháu không cần lo lắng. Khế ước sinh tử của Lôi Âm Bảo Điện là ông mượn để cứu mạng cháu. Những người đó chắc chắn sẽ tìm cách lấy lại mạng của cháu. Nhưng nếu cháu đưa tiền cho Lưu A Thái, Lôi Âm Bảo Điện sẽ không làm phiền cháu nữa.

Có điều hậu quả là Nguyên Cát Đường sẽ phải tiếp tục hoạt động. Trong bức thư này, ông có để lại danh sách chín món đồ cổ cha cháu đã thua trong quá khứ. Cháu phải làm theo quy định của Nguyên Cát Đường, thắng chúng lại. Đó là cơ hội duy nhất để cháu thoát khỏi Ách Mệnh.

Hiện nay, thế giới hỗn loạn, nếu cháu muốn học bùa chú thì có thể thả con vẹt ra, đút nó ba hạt đậu đỏ, ba hạt đậu đen, ba hạt đậu nành, ba hạt đậu xanh và ba hạt đậu trắng. Đến đêm, những thứ cháu cần học sẽ tự đến. Hãy học tập chăm chỉ, tuyệt đối đừng để bị mê hoặc bởi pháp thuật, càng không được tiếp cận yêu đạo kẻo đánh mất bản tính.

Đọc xong bức thư, tôi xúc động khép lại, rồi nhìn về phía chiếc tráp đồng kỳ dị, trong lòng dâng lên một nỗi lo lắng.

Đó chính là một trong chín món đồ cổ cha tôi đã thua, tên là Lục Ma Táng Hung Các. Chiếc tráp với sáu mặt, mỗi mặt khắc hình một con ma, tượng trưng cho sáu con ma chuyên ăn những thứ hung ác nhất trong thiên hạ.

Thời cổ đại, khi vu thuật còn thịnh hành, các đại vu sư thường khắc chú ngữ lên những chiếc hộp thế này để phong ấn hung thần.

Chiếc tráp này đã không được mở ra từ bao đời nay, việc cấp bách bây giờ là phải tìm hiểu nguồn gốc của nó.

Theo lời Triệu Vân Lộc, thương nhân kia đã mua nó từ một buổi đấu giá.

Tôi gọi cho thương nhân đó nhưng hắn từ chối nghe máy, thậm chí tắt điện thoại luôn.

Triệu Vân Lộc tức giận chửi ầm lên: "Tên khốn đó chắc là sợ tôi đổi ý nên không dám nghe điện thoại!"

Tôi an ủi: "Không sao, chắc chắn hắn sẽ quay lại tìm chúng ta."

"Thôi, đừng quan tâm hắn nữa. Nguyên Cát, giờ cậu xem tôi phải làm sao đây?" Triệu Vân Lộc giơ tay lên, khuôn mặt mệt mỏi, trong như đã bị hành hạ nhiều ngày.

Từ nhỏ, tôi đã được ông nội dạy Sơn, Y, Mệnh, Tướng, Bốc. Tuy nhiên, y học hiện đại ngày càng phát triển, với X-quang và các công nghệ khác, nội tạng con người được quan sát một cách rõ ràng. Nhưng y học hiện đại vẫn có vài hạn chế, chẳng hạn như kinh lạc, huyệt vị, tứ khí ngũ vị không thể giải thích. Ban đầu, nhiều nhà khoa học cho rằng kinh lạc chỉ là thần kinh, thậm chí phủ nhận sự tồn tại của nó. Mãi đến những năm 80, khi phương Tây bắt đầu nghiên cứu nghiêm túc về kinh lạc, y học truyền thống mới được công nhận.

Ông nội tôi từng nói y học là để giúp con người tồn tại, nhưng nếu không có bằng chứng cụ thể thì rất dễ dẫn đến sai lầm. Vì vậy, tôi bảo Triệu Vân Lộc ngồi xuống, bắt mạch cho cậu ta. Mạch của cậu ta yếu ớt, thuộc dương hư khí suy, nguyên khí bị hao tổn nghiêm trọng. Sau đó, tôi kiểm tra mắt và mạch phù dương, kết quả vẫn vậy.

Trong Đông y có cách chữa trị chứng gặp ác mộng, nhưng thuốc thang thường có độc nên tôi không dám tùy tiện sử dụng, nhất là khi cơ thể Triệu Vân Lộc đang rất yếu.

Suy nghĩ một lúc, tôi quyết định dùng ngải cứu để trừ tà. Phương pháp này khá đơn giản: Đốt ngải cứu tại huyệt Bách Hội, nơi tập trung dương khí của cơ thể, rồi dẫn khí đi khắp người qua mạch Đốc.

Xong xuôi, sắc mặt Triệu Vân Lộc dần hồng hào trở lại.

Nhưng đột nhiên cậu ta thấy buồn nôn, nói rằng trong bụng như có sóng lớn cuộn trào, rất khó chịu.

Nhìn mi tâm cậu ta chuyển sang màu xanh tính, tôi lo sẽ có chuyện. Tôi bảo cậu ta há miệng, khi cậu ta làm theo, tôi nhìn thấy trong cổ họng cậu ta đang có một con mắt đỏ ngầu nhìn mình chằm chằm.

Ánh mắt đó tràn đầy oán hận và căm phẫn. Chỉ cần nhìn vào nó, toàn thân tôi lập tức tê dại.

Triệu Vân Lộc thở hổn hển: "Nguyên Cát, trong cổ họng tôi như có quả trứng gà mắc kẹt thì phải, khi nãy còn đỡ, giờ cảm giác như sắp chết vậy."

Tôi bảo Triệu Vân Lộc đừng hoảng, rồi gọi Hổ béo và Khỉ còm lại. Hai người lập tức xuất hiện trước với áo khoác da bụi bặm trong như hai tay chơi đường phố.

May mà chỉ có tôi nhìn thấy họ, nếu không những người khác sẽ tưởng tôi đang điều hành một băng đảng xã hội đen mất.

Tôi hỏi: "Hổ béo, cậu từng thấy cổ họng có mắt chưa?"

Hổ béo lắc đầu: "Chuyện lạ vậy, tôi làm quỷ sai bao năm, chỉ mới thấy mắt ở mông thôi, còn cổ họng có mắt thì chưa bao giờ nghe nói."

Khỉ còm tiến lạnh gần, định mở miệng Triệu Vân Lộc ra xem. Nhưng khi cậu ta há miệng, Khỉ còm chỉ thấy một khoảng trốn đen ngòm.

Khỉ còm nhăn mặt: "Thằng này không đánh răng, răng đầy cao, thật ghê tởm!"

Hổ béo bực mình: "Ai bảo cậu xem răng? Xem mắt kìa!"

Khỉ còm lắc đầu: "Nếu tôi thấy, tôi đã không chê rồi." Đột nhiên Khỉ còm vỗ đùi, nói, "Tôi nhớ ra rồi! Trước đây ở địa phủ, Chung Quỳ từng kể, có một số loài vật sau khi chết, linh hồn sẽ chui vào bụng người để tu luyện. Có lẽ đây là một con như vậy."