Tiệm Cầm Đồ Tà Vật: Tôi Chỉ Tính Mệnh Đại Hung

Chương 60

Chương 60: Rồng thoát xác

Giết vợ giết con?

Tôi đứng trên bờ nhìn về phía hòn đảo.

Dù không mang theo la bàn, nhưng theo thuyết phong thủy, bốn phía đều là nước được gọi là "cô dương".

Mà những người chết trên hòn đảo cô độc sẽ thành cô hồn.

Hôm đó, hai vợ chồng tôi về tiệm cầm đồ. Hồ Nhụy hỏi tôi có muốn học "thuật" không.

Tôi ngơ ngác hỏi: "Em biết à?"

Thấy cô ấy gật đầu, tôi vô cùng bất ngờ. Sau khi biết mình là Hắc Long Vương, Hồ Nhụy khiến tôi không có cách nào nhìn thấu, cảm giác như trải nghiệm của Bạch Long Vương (*) từ ông già sửa xe bỗng trở nên thần thông vậy.

(*) Bạch Long Vương: tên thật là Chu Khâm Nam là một bậc thầy tâm linh phong thuỷ kỳ tài tại Thái Lan. Ông sinh ra tại Quảng Đông, Trung Quốc và di cư đến Thái Lan.

Tôi nhớ lại khoảng thời gian trước, suýt bị tà đạo cốt nhân hại chết, đồng tử đôi trong cơ thể như một quả bom hẹn giờ, rồi còn Khôi đạo nhân mà Vương Bảo Bảo nhắc đến.

Tất cả mọi chuyện chứng minh rằng trong thế giới này, không có gì là không thể.

Hồ Nhụy bảo tôi đi tắm rửa sạch sẽ rồi quay lại phòng.

Tôi thắc mắc, chuyện này mà cần tắm rửa à?

Nhưng cuối cùng, tôi vẫn ngoan ngoãn đi tắm rửa sạch sẽ.

Khi bước vào phòng, tôi thấy Hồ Nhụy đang quay lưng về phía mình.

Trước mặt cô ấy đặt một lư hương, bên trong có năm cây nhang đang cháy.

Tôi hỏi Hồ Nhụy có cần bút vở gì không.

Hồ Nhụy nói: "Anh qua đây đi, năm cây nhang này đốt cho ngũ hành khí, không phải thần linh."

Khói nhang tỏa ra mang đến cảm giác thoát tục.

Hồ Nhụy và tôi có một cuộc trò chuyện nhẹ nhàng.

Cô ấy hỏi tôi nghĩ thế nào là thuật, thế nào là ma quỷ, thế nào là thần tiên.

Tôi không cần suy nghĩ, lập tức trả lời đây đều là cảm quan tư duy trong thế giới ba chiều.

Hồ Nhụy lắc đầu: "Nói rất đúng thì không hẳn. Con người sống nhờ hơi thở, nhưng không phải chỉ đơn giản là khí oxy, mà là chân khí Đạo gia nhắc đến. Chân khí không phân biệt ngũ hành, còn được gọi là căn nguyên khí. Vì vậy, tu hành thật sự chính là quay về căn nguyên, tìm lại tính thiên mệnh. Chỉ những người chạm được đến chân khí căn nguyên mới có thể thi triển những thần thông được ghi chép trong sách cổ, ví dụ như thuật xuyên tường của Lao Sơn, rải đậu thành binh, bẻ cỏ làm kiếm, kể cả phù chú phái Chính Nhất Phù Lục, hay tu luyện nội đan của Toàn Chân, tất cả đều nhằm đạt được hiệu quả thu nạp khí. Chỉ khi quay về căn nguyên mới có thể phát huy tác dụng của pháp thuật. Anh ngồi xuống đi, em sẽ dẫn anh về căng nguyên. Căn nguyên của em là rồng, là chúa tể của loài có vảy. Anh nhận được chân nguyên của em, đương nhiên cũng có thể chạm đến căn nguyên của rồng."

Tôi vô cùng cảm động. Hồ Nhụy trở thành như bây giờ một nửa nguyên nhân là do ông nội tôi hại, nửa còn lại là do tôi. Nhưng cô ấy vẫn chân thành với tôi, khiến tôi không biết dùng từ ngữ nào để diễn tả cảm xúc của mình.

Tôi ngồi xếp bằng, Hồ Nhụy dạy tôi phương pháp hít thở, cảm nhận phủ của nguyên thần (*). Tay cô ấy đặt lên trán tôi, cho đến khi xung quanh rơi vào trạng thái hư không.'

(*) Phủ của nguyên thần (元神之府): não bộ

Tôi loáng thoáng nhìn thấy một cái bóng đen khổng lồ, từ từ tiến lại gần, hình ảnh đó ngày càng rõ, hóa ra là một con rồng đen dữ tợn.

Trong phủ nguyên thần, tôi hỏi cô ấy có phải vợ mình không.

Con rồng đen không trả lời, chỉ có luồng khí đen dần bao phủ lấy tôi.

Sau đó, tôi nghe thấy tiếng của Hồ Nhụy: "Đây là căn nguyên chân khí, hãy tiếp nhận nó."

Khi bị khí đen bao phủ, tôi thấy bản thân như đang trong biển lửa, cơ thể như bị thiêu đốt, đau đớn khó chịu.

Nhưng tôi tin Hồ Nhụy sẽ không lừa mình. Khí đen liên tục tràn vào cơ thể, tôi cảm nhận được một luồng sức mạnh khó tả.

Mỗi người đều có căn nguyên của riêng mình. Người bình thường trong quá trình luân hồi sẽ mất đi con người thật của mình, không thể tìm lại.

Thông qua một số phương pháp tu hành, người phàm có thể tìm lại căn nguyên.

Tương tự, cũng có một số người bẩm sinh đã có thể chạm đến căn nguyên chân khí.

Như Hồ Nhụy là rồng, cũng sẽ có những loài thú khác chạm được căn nguyên khí, tức là yêu quái mà người ta thường hay nói!

Nhưng khi đang hào hứng vì chạm được căn nguyên, tôi đột nhiên bắt gặp một đôi mắt trong bóng tối nhìn mình chằm chằm. Ánh mắt đó vừa ác độc vừa tham lam, nhưng tôi còn chưa kịp nhìn rõ, nó đã biến mất.

Sau đó, tôi tỉnh dậy, tiếng sấm rền vang liên tục, báo hiệu một cơn bão sắp ập đến.

Mỗi khi ánh chớp lóe lên, tôi lại thấy bất an khó tả.

Tôi nhìn quanh, không thấy Hồ Nhụy đâu.

Cô ấy chỉ dẫn tôi chạm đến căn nguyên, sao giờ lại biến mất?

Tôi bật đèn, gọi mấy tiếng, nhưng vẫn không có ai đáp lại.

Giây sau, tôi sững sờ với cảnh tượng trước mắt.

Hai tay tôi dính đầy máu!

Tôi sợ hãi chạy vào nhà vệ sinh, nhìn gương.

Trên mặt, trên cổ, quần áo tôi đều dính máu.

Mồ hôi lạnh ròng ròng khắp người, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Tôi như con thiêu thân lao đầu vào lửa, chạy khắp nơi.

Không có tiếng con vẹt mắng chửi, trong nhà yên tĩnh đến mức đáng sợ.

Khi bật hết đèn trong nhà lên, tôi thấy tiệm cầm đồ đang trong cảnh hỗn loạn.

Nhất là khi nhìn thấy vũng máu trên sàn, nỗi bất an trong lòng tôi càng dâng cao.

Trong góc phòng vang lên âm thanh quen thuộc: "Đồ ngốc! Đồ ngốc!"

Lúc này, con vẹt đang nằm trong góc, không biết sống chết thế nào. Hoa Lý Lôi gần như đã héo úa.

Trái tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực khi thấy trước cửa tiệm cầm đồ đang có một tấm da người đẫm máu treo lơ lửng.

Gương mặt mờ ảo ấy tôi vẫn nhận ra, đó là Hồ Nhụy!

Tôi không kìm được mà quỳ xuống đất.

"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao... Vợ ơi... Tại sao..."

Máu trên người tôi từ đâu mà ra?

Ngay lúc tôi gần như suy sụp, phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói quen thuộc, rồi một vật sắc nhọn đâm vào eo tôi.

"Không được nhúc nhích."

"Anh vợ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Hồ Nhụy sao rồi?"

"Cô ấy là rồng, cậu là ai mà dám nghĩ đến chuyện cưới em gái ta!"

"Em biết cô ấy là hắc long, nhưng bây giờ cô ấy chết rồi, anh không thấy sao, cô ấy chết rồi!"

Tôi điên cuồng gào thét, cảnh tượng kinh hoàng trước mắt khiến tôi mất hết lý trí.

"Cô ấy chưa chết."

Tôi sững sờ, nhìn tấm da người đầy máu: "Anh đang đùa sao?"

"Bị đoạt mất chân nguyên, tam muội ta không thể trở về nguyên hình. Khi da thịt loài người giam cầm long thể, kết cục chỉ có đường chết. Vì vậy, tam muội phải đoạt lại chân nguyên!"

"Tại sao phải đoạt lại chân nguyên? Em muốn cô ấy sống, chỉ cần cô ấy nói, em có thể trả lại mà!"

"Trương Khánh Tông đã để lại máu của Hắc Long Vương trên người cậu, nếu không sao cậu có thể dễ dàng thành công như vậy! Đều tại lão già đó, ta tìm ông ta mười năm rồi, kết quả ông ta lại chạy trốn trước!"

Thái độ căm phẫn của anh vợ khiến tôi nhận ra một điều, ngay từ đầu tôi đã rơi vào một kịch bản đã dàn dựng sẵn.

Không phải anh vợ không xuất hiện ngày giết Hồ Quốc Đống, mà là anh ta vẫn luôn ở đó!

Tôi cố ép bản thân giữ bình tĩnh, vì ông nội sẽ không gạt tôi.

Anh vợ nói tiếp: "Muốn đoạt lại chân nguyên, nguyên thần của cậu phải hoàn toàn mở. Khi sắp thành công, cậu lại tỉnh dậy, khiến kế hoạch thất bại. Ta liều mạng giúp tam muội đoạt lại nửa chân nguyên, cô ấy cũng bởi vậy mà rồng thoát xác, trở về Đông Hải!"

Anh vợ đá tôi ngã xuống, giẫm lên mặt tôi, đôi mắt màu đỏ lóe lên ánh sáng hung tợn: "Ta là Hồng Long Vương, còn cậu chỉ là một kẻ mang Ách Mệnh, thế mà dám mơ tưởng đến việc cưới tam muội của ta. Lần này để xem ai có thể cứu cậu!"