Chương 58: Ngũ hành Ách môn
Tôi nổi giận, tóm lấy Hắc Vô Thường.
"Rốt cuộc anh đã làm gì vợ tôi!"
Hắc Vô Thường lắc mình một cái, thân hình hư ảo rồi lại xuất hiện ngay bên cạnh.
Theo tôi được biết, Hắc Bạch Vô Thường là âm soái của âm tào địa phủ.
Hắc Vô Thường tên Phạm Vô Cứu, Bạch Vô Thường tên Tạ Tất An.
Cả hai đều mặc trang phục cổ trang nhưng trông còn thời thượng hơn cả tôi.
"Sao cậu không tự hỏi chính mình đi, rốt cuộc cô ấy đã trải qua những gì!"
Nhìn Hồ Nhụy tóc bạc trắng, khuôn mặt già nua cùng vẻ mặt hả hê của Hắc Vô Thường, tôi bỗng nhớ đến thiên kiếp.
Tôi lo lắng hỏi: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?"
"Đừng lại gần."
"Em là vợ anh!"
Tôi không quan tâm Hồ Nhụy bài xích thế nào, ngồi xổm xuống bên cạnh cô ấy, trái tim vô cùng khó chịu.
Rốt cuộc là thiên kiếp gì, chẳng lẽ thiên kiếp của tôi lại phải do vợ tôi gánh chị sao?
"Thế cậu nghĩ Ách vận là gì?" Hắc Vô Thường hỏi tôi.
Là người học đoán mệnh thuật số từ nhỏ, với tôi, Ách vận đại diện cho sự không may mắn, tai họa cùng những tai ương nằm ngoài tầm kiểm soát.
Hắc Vô Thường ngậm một điếu xì gà, nói rằng Hồ Nhụy đang thay tôi gánh chịu Ách vận ngũ hành.
Ngũ hành tương sinh tương khắc, ngũ hành âm dương trong cơ thể con người mất cân bằng, hoặc vượng hoặc suy, khắc chế lẫn nhau. Hồ Nhụy bây giờ đang bị hỏa khắc dẫn đến kim tuyệt, mộc thiêu, già đi nhanh chóng.
Trừ điều này ra, Hắc Vô Thường còn nói tổng cộng có hai mươi tư Ách vận.
Dù là ta tai, tứ sát, ngũ hành, lục hại cho đến đao binh, thủy hỏa, thiên la địa võng, tất cả những điều xui xẻo này đều là số mệnh của con người.
Người mang Ách Mệnh chính là hung hồn được sinh ra từ hai mươi tư loại Ách vận này, ngay từ lúc chào đời đã là ma sống ở dương gian, không thể lập gia đình, chỉ có thể tiếp xúc với tà vật âm ty.
Mục đích Nguyên Cát Đường thành lập chính là để chọn nghề nghiệp phù hợp với vân mệnh.
Giữa nam và nữ, hôn nhân là thứ quan trọng nhất.
Vì âm dương hòa hợp sẽ tạo ra một mệnh cách hoàn chỉnh.
Ông nội Trương Khánh Tông bảo tôi lấy Hắc Long Nữ để số mệnh của người Ách Mệnh sẽ do bạn đời cùng gánh chịu.
Nghe Hắc Vô Thường nói, tôi thấy mình như tên đầu vàng đua xe, làm con gái đại gia to bụng.
Tôi nghiêm túc nói: "Vậy tôi ly hôn với cô ấy, trả lại mọi thứ cho cô ấy, có phải cô ấy sẽ khỏe lại không?"
"Kiếp nạn đã bắt đầu, thiên kiếp tổng cộng có bảy mươi hai lần, khi cơ thể Hắc Long Vương suy yếu đến cực điểm sẽ dẫn đến bảy mươi hai kiếp nạn, bây giờ chỉ mới là một lần hỏa kiếp tâm ma nhưng đã đủ lấy đi nửa cái mạng của cô ấy rồi!" Hắc Vô Thường lắc đầu, "Cách của cậu không được đâu."
Tôi phẫn nộ: "Ly hôn cũng không được sao?"
"Ly hôn chắc chắn không được, vì hai người đã có quan hệ vợ chồng. Nhưng lần này không phải tôi đến không công đâu, nếu muốn cứu Hắc Long Vương, cậu bắt buộc phải trở về số mệnh của mình."
"Ý anh là..."
"Tôi chính là người đứng đằng sau Trân Bảo Trai, cậu chỉ cần gia nhập Ngũ hành Ách môn , tiếp tục sống, làm một người mang Ách Mệnh."
Khi tôi chuẩn bị đồng ý, Hò Nhụy đột nhiên ngăn cản.
"Đừng nghe hắn, thiên hạ này có tổng cộng hai mươi tư loại Ách vân, bất kỳ loại nào cũng là vạn kiếp bất phục. Sau khi cha anh chết, ông nội anh trốn tránh không dám xuất hiện đều là vì lời nguyền của người mang Ách Mệnh. Để anh sống sót, Trương Khánh Tông đã ký khế ước sinh tử, mượn từ Lôi Âm Bảo Điện."
Thì ra là vậy. Ông nội bảo tôi tránh nhân quả, không ai có thể tìm được tôi, nguyên nhân là vì tôi là người Ách Mệnh.
Nếu không thoát khỏi Ách vận thì cũng không thể thoát khỏi số phận.
Trong nghề đoán mệnh có một câu nói: Hôn nhân là lựa chọn thứ hai của đời người, nếu nửa đời trước đi sau đường thì hôn nhân chính là bước ngoặt của nửa đời sau.
Chuyện bay lên cao thành phượng hoàng dù là thời xưa hay hiện đại đều không hiếm.
Tôi nhẹ nhàng nâng khuôn mặt già nua của Hồ Nhụy lên, nói: "Anh tiếp cận em đúng là do ông nội bảo thế, trong đây bao gồm thiên cơ và tính kế, nhưng những lời em nói anh vẫn nhớ, em là người nhà họ Trương, là vợ anh, dù em có phải Long Vương hay không đều không quan trọng."
Ai nấy đều sẽ động lòng trước cái đẹp, nhưng nhan sắc rồi cũng sẽ tàn phai.
Thử thách cuối cùng chỉ là một người nhớ được tâm ban đầu, niềm tin lúc đó, chỉ có như vậy mới có thể đối mặt với sự tàn phá của thời gian.
Tôi nói: "Tôi gia nhập Ngũ hành Ách môn."
"Chốt kèo, theo tôi đi làm thủ tục."
Hắc Vô Thường đưa tôi một tờ văn bản, bảo tôi chỉ cần ký tên lên là được.
Tôi cảnh giác: "Hợp đồng không phải có hai bản à? Anh đọc nội dung cho tôi nghe đi."
"Nội dung đơn giản lắm. Người mang Ách Mệnh thường yểu mệnh, cậu muốn sống thì phải lấy mạng người khác. Ông nội cậu mở Nguyên Cát Đường, thu mua tà vật do người tự nguyện bán, sau này cậu thu dương thọ, mạng người, lợi nhuận bán tà vật, một nửa cho tôi một nửa cho cậu. Có điều, cậu phải cẩn thận kẻo bị hai mươi ba môn khác cướp đoạt."
"Nếu tôi ký, vợ tôi có thể thoát khỏi thiên kiếp không?"
"Đương nhiên, thiên kiếp là để trừng phạt người vi phạm nhân quả số mệnh, cậu chọn gánh vác nhân quả của mình, thiên kiếp sẽ không tồn tại nữa, nhưng chân nguyên thì chịu thôi, dù gì hai người đã có quan hệ vợ chồng rồi."
Hắc Vô Thường bắt chéo tay ra sau lưng, đi tới đi lui trong phòng, tôi còn muốn hỏi thêm thì hắn đã nói: "Đợi chút, để tôi nghĩ cách giúp cậu."
Sau khi ký vào hợp đồng này, Hắc Vô Thường trở thành sếp của tôi, tôi không dám tỏ ra ngạo mạn nữa.
Hắc Vô Thường đột nhiên vỗ đùi, cái mũ trên đầu suýt rơi xuống: "Chân nguyên của Hắc Long Vương bị phá, vậy thì tìm cách bổ sung cho cô ấy. Sơn xuyên là rồng, thế nên phải tìm thiên linh địa bảo trong núi. Chuyện này cậu đi hỏi lão Khách xem có tiên thảo không."
"Tiên thảo?"
"Chỉ còn cách này thôi. Cậu tiếp quản Ngũ hành Ách môn, vợ cậu không cần thay cậu gánh thiên kiếp, cậu đi hỏi lão Khách trước xem, nếu không được thì tìm anh vợ bàn bạc xem thế nào."
Tôi cứ có cảm giác mình bị lừa, nhưng nhất thời lại không biết vấn đề nằm ở đâu.
Hắc Vô Thường đưa cho tôi một lá bùa, bảo tôi học theo, học xong thì có thể dùng lá bùa liên lạc với hắn.
Hắc Vô Thường đi rồi, Hồ Nhụy dần hồi phục.
Không còn thiên kiếp, tuy nhan sắc vẫn già nua nhưng cô ấy không còn phải chịu đau đớn.
Ổn định một lúc, Hồ Nhụy đột nhiên nói: "Anh không cần phải cứu em, chân nguyên đã hủy, tiên thảo không thể cải mệnh."
"Không thử sao biết, hơn nữa chân nguyên của em là do anh phá, chuyện này anh phải có trách nhiệm."
"Em muốn anh đưa em đến một nơi."
"Nơi nào?"
"Bờ sông Nam Giang, năm xưa em bị ông nội anh ám toán tại đó, phải chuyển thế vào thai nhi, dù là Lôi Âm Bảo Điện hay Hồ Quốc Đống, kể cả ông nội anh, tất cả đều đang tính kế với em."
Nhìn Hồ Nhụy yếu ớt mà tôi đau lòng.
Đúng vậy, cô ấy chẳng làm gì sai cả, nhưng cô ấy là Hắc Long Vương, kẻ thường dân vốn không có tội chỉ vì có ngọc bích mà thành có tội (*).
(*) Nguyên văn: Thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội.