Tiệm Cầm Đồ Tà Vật: Tôi Chỉ Tính Mệnh Đại Hung

Chương 53

Chương 53: Hắc Vô Thường

Lôi Âm Bảo Điện từng ký khế ước với ông nội, điều này khiến tôi khó mà không liên hệ hai sự việc với nhau.

Nhưng Hồ Nhụy lại lắc đầu: "Khế ước trên người anh là khế ước sinh tử, có thể giúp anh tồn tại. Nếu là Lôi Âm Bảo Điện thì năm xưa họ đã cứu anh. Anh thử nghĩ lại xem, những món hàng trong tiệm cầm đồ đều bán cho ai?"

"Là Trân Bảo Trai."

"Trân Bảo Trai chỉ là một cửa hàng buôn bán, họ đang nhận hàng cho ai, chủ nhân là ai?"

Tôi lắc đầu, bối rối trước câu hỏi của Hồ Nhụy. Những món tà vật tiệm cầm đồ nhận được, tôi đều giao lại cho Trân Bảo Trai. Nghe ý của cô ấy thì đứng sau Trân Bảo Trai chính là Lôi Âm Bảo Điện.

Tôi không có câu trả lời chính xác, nhưng bây giờ ông nội không liên lạc được, Triệu Quỷ Tử lại bị tai biến, chỉ còn lại Lộc béo, tôi nghĩ cậu ta chưa chắc đã biết nhiều hơn tôi.

Hồ Nhụy đứng dậy: "Thôi được rồi, anh không cần suy nghĩ những vấn đề đó. Anh đã là chồng của ta, ta sẽ bảo vệ anh khỏi bảy mươi hai ngày trời phạt."

Tôi không biết bảy mươi hai ngày kiếp nạn mà ông nội nhắc đến rốt cuộc là gì. Tôi hỏi Hồ Nhụy, nhưng cô ấy cũng không nói.

Đêm tân hôn, việc bốn người kia giúp tôi cản phá, đuổi người của Lôi Âm Bảo Điện đi khiến tôi nhận ra vấn đề không đơn giản như vẻ ngoài.

Tính ra tôi cũng thật đáng thương, người vợ mới cưới hôm qua bỗng dưng trở nên quá xa lạ.

Tôi tự giễu: "Thế anh nên gọi em là Long Vương gia hay là vợ đây?"

"Nếu đã lấy anh, ta đương nhiên là vợ anh rồi."

"Nếu là vợ anh thì đừng có thái độ như vậy, vẻ lạnh lùng kiêu ngạo của em khiến anh hơi khó chịu đấy!"

Tôi cũng giận. Long Vương thì sao? Yêu thì yêu, không yêu thì thôi!

Hồ Nhụy đứng tại chỗ, nhìn tôi chằm chằm. Ngay khi tôi tưởng sẽ có cuộc cãi vã đầu tiên sau đám cưới, cô ấy lại nói: "Em biết rồi, xin lỗi anh."

Thấy cô ấy lại đột ngột thay đổi, tôi hơi bối rối: "Anh tha thứ cho em, chúng ta vừa mới cưới, có muốn đi dạo cùng nhau không?"

Hồ Nhụy gật đầu.

Tôi vội đi vệ sinh cá nhân, thay quần áo mới, rồi dẫn Hồ Nhụy rời khỏi nhà tổ. Chúng tôi như cặp vợ chồng mới cưới bình thường, đi dạo vui chơi khắp thành phố. Tôi dùng hết số tiền tích lũy dẫn Hồ Nhụy đi mua sắm, ăn uống, lúc này sắc mặt Hồ Nhụy mới trở nên dịu dàng hơn.

Hồ Nhụy nói với tôi trong đầu cô ấy có hai ký ức, thỉnh thoảng hai ký ức hòa lẫn vào nhau khiến cô ấy vô cùng khó chịu. Thật ra với những người am hiểu thuật số như tôi, tôi tin chuyện tiền kiếp và kiếp này thật sự có tồn tại. Giống như sự chuyển hóa giữa vật chất và năng lượng trong vật lý vậy, có rất nhiều thứ khoa học không thể giải thích.

Từ nhỏ đến lớn Hồ Nhụy chưa từng rời khỏi nhà họ Hồ, thế nên cô ấy tò mò với mọi thứ. Tôi dẫn cô ấy đi xem phim. Trong rạp, mọi thứ tối om, chúng tôi ngồi ở hàng ghế sau. Ánh mắt của Hồ Nhụy âm trầm, không biết đang nghĩ gì, hoàn toàn trái ngược với những cặp đôi khác đang ôm nhau.

Đột nhiên tôi nhìn thấy một người đàn ông kỳ lạ ngồi gần mình. Đang là mùa hè, nhưng hắn lại mặc bộ đồ vest, đội mũ cao bồi, tay trái cầm gậy, tay phải cầm một cái ô. Khi ánh sáng trong rạp phim chiếu vào mặt hắn, mắt hắn cứng đờ không chút biểu cảm.

Nhận ra ánh mắt của tôi, hắn quay đầu nhìn lại. Lúc này tôi mới phát hiện nửa khuôn mặt của hắn trông rất hung dữ, giống như Tứ Đại Thiên Vương (*) trong chùa, còn nửa khuôn mặt còn lại thì hiền lành, nho nhã.

(*) Tứ Đại Thiên Vương trong Phật giáo là bốn vị tướng của thiên đế cai quản 4 hướng.

Ngay giây sau, người đàn ông đó đã ngồi ngay bên cạnh chúng tôi.

Hồ Nhụy lên tiếng: "Bây giờ anh ấy là chồng ta."

Người đàn ông kia thản nhiên nói: "Khế ước sinh tử là số mệnh của gia tộc, một nửa là người, một nửa là ma. Tuy họ sống ở dương gian nhưng thực ra lại là người của âm phủ."

Tôi cảnh giác hỏi: "Hắn là người hay ma vậy?"

Hồ Nhụy đáp: "Hắn là Hắc Vô Thường."

"Gì cơ, Hắc Vô Thường mà ăn mặc thời trang vậy hả?" Tôi kinh ngạc.

Hắc Vô Thường mỉm cười: "Chúc mừng Long Vương thức tỉnh, nhưng Trương Nguyên Cát vi phạm khế ước, cậu ta phải đi theo ta."

"Không được, bây giờ anh ấy là chồng ta, không ai có thể mang anh ấy đi."

Ngữ điệu bình tĩnh mà kiên quyết của Hồ Nhụy khiến tôi khó chịu. Đùa à, tôi là đàn ông, mọi việc trong nhà phải nghe tôi chứ!

Nhưng trước khi tôi nói chuyện với Hắc Vô Thường, hắn đã phớt lờ tôi, chớp mắt đã ngồi bên cạnh Hồ Nhụy.

"Long Vương à, cô suy nghĩ cho kỹ, xem làm vậy có đáng hay không đi. Ký khế ước sinh tử tức là sống ở dương gian như một con ma, người mang Ách Mệnh không thể thoát khỏi số phận đâu."

"Ở đây nhiều người, nếu ngươi muốn lấy mạng anh ấy, ta sẽ khiến tất cả mọi người ở đây chôn cùng."

"Cô không dám đâu, mấy huynh trưởng của cô còn đang tìm cô kìa." Hắc Vô Thường rất tự tin, thậm chí còn ngả người ra sau ghế, châm điếu thuốc.

"Ngươi có thể thử xem."

Hồ Nhụy vừa dứt lời, Hắc Vô Thường hừ một tiếng, dập tắt điếu thuốc, giơ cây ô trong tay về phía tôi. Cảm giác rõ ràng nhất của tôi là trước mắt bỗng tối đen, cơ thể mất thăng bằng, nhưng ngay lúc này, bên tai tôi lại vang lên tiếng sấm ầm ầm.

Hắc Vô Thường thốt lên: "Chân nguyên của cô lại đưa cho cậu ta! Được, được lắm, Long Vương, nếu cô đã không cần mạng, ta cũng không có gì để nói nữa. Đợi mấy huynh trưởng của cô tìm đến, ta không tin thằng nhóc này còn sống được!"

"Chuyện của ta ta tự quyết định, không làm phiền Hắc Vô Thường lo lắng."

Hắc Vô Thường hừ lạnh, cầm ô bỏ đi.

Nhìn bóng lưng hắn biến mất, tôi ngẩng đầu, phát hiện bộ phim chỉ mới bắt đầu.

Tĩnh tâm lại, tôi nghiêm túc hỏi: "Hắc Vô Thường khi nãy là chuyện gì vậy?"

"Suỵt, xem phim đi!"

Tôi nào còn tâm trạng xem phim, vội gọi điện cho ông nội, nhưng điện thoại phải tắt, tôi chỉ đành nhắn tin: "Ông nội nói thẳng đi, nhà mình rốt cuộc sao thế?"

Rời khỏi rạp, tôi hỏi Hồ Nhụy muốn đến tiệm cầm đồ hay về nhà tổ.

Hồ Nhụy hỏi lại tôi: "Không phải anh đã chuẩn bị thiên la địa võng ở nhà tổ hả?"

"Cái đó là để chuẩn bị cho Hồ Quốc Đống."

"Hôm nay Hồ Quốc Đống sẽ đến tìm anh, chúng ta về nhà chờ ông ta đi."

Tôi biết vợ mình đã thay đổi, không còn là cô gái chưa từng ra khỏi nhà nữa. Bảy mươi hai ngày thiên kiếp là gì, đến giờ tôi vẫn còn chưa biết. Hôm nay mới là ngày đầu tiên, tôi không cảm thấy có gì đặc biệt.

Có điều tôi rất có hứng thú với hồ tiên đi theo Hồ Quốc Đống. Thiên la địa võng là chuẩn bị cho ông ta, vì dù tôi không đi tìm, ông ta cũng sẽ tự tìm tới.

Tối hôm đó, chúng tôi về nhà tổ. Bố trí thiên la địa võng xong, tôi ăn tối với Hồ Nhụy, rồi ngồi trong sân chờ Hồ Quốc Đống đến. Dù là vì đám cưới của tôi và Hồ Nhụy hay Long Vương thức tỉnh, tôi biết Hồ Quốc Đống chắc chắn sẽ xuất hiện.

Bởi vì tấm da Lôi Cực không phải do Trần An Long chuẩn bị cho Hồ Quốc Đống, mà là Hồ Quốc Đống chuẩn bị cho tôi!