Tiệm Cầm Đồ Tà Vật: Tôi Chỉ Tính Mệnh Đại Hung

Chương 28

Chương 28: Quỷ vực

Trong thận chứa nguyên âm và nguyên dương, chỉ cần thận dương đủ mạnh, con người sẽ không bị tà khí xâm nhập.

Theo khoa học hiện đại, sự tiết ra adrenaline chính là biểu hiện của nguyên dương khí hưng phấn cứu chủ.

Thu phục tà vật có một quy trình cụ thể. Tôi đi đóng cửa sổ và cửa ra vào nhưng vẫn cảm nhận được luồng khí lạnh trong phòng.

Lộc béo hỏi tôi: "Nguyên Cát à, cái thứ này hơi tà, hay là tôi về chuẩn bị nhé?"

"Đợi cậu chuẩn bị xong thì muộn rồi."

Tôi đặt Lý Lôi vào đúng vị trí, bày trận Bắc Đẩu Thất Tinh dọc theo phương vị bàn thờ Trương Ngũ Lang.

Đây là "Thuận Tinh" trong kỳ môn. Bằng cách tạo ra cách cực thiên tượng nhân tạo, thiết lập một tiểu thiên cực, càn khôn có thể đảo lộn.

Việc Gia Cát Lượng mượn đèn thất tinh chính là phương pháp Thuận Tinh kéo dài mệnh trong Gia Cát Kỳ Môn, là một cách mượn vận.

Trong lúc thắp nến, tôi có thể cảm nhận được một luồng sức mạnh vô hình đang ngăn cản mình.

Lộc béo liên tục sờ cổ: "Sao tôi cứ thấy khó chịu khắp người vậy? Nguyên Cát, cậu xem giúp tôi đi, lưng tôi sao thế?"

Lúc này, đèn thất tinh đã được thắp sáng, ánh lửa chớp chớp, gạo trắng rải trên mặt đất bắt đầu chuyển sang màu đen với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Khi tôi quay đầu nhìn lại, trên áo phông của Lộc béo đã in một vết tay đẫm máu.

Tôi giữ bình tĩnh, đi đến gần bài vị của Trương Ngũ Lang.

Lộc béo khó chịu khắp người, liên tục hỏi tôi lưng mình bị sao.

Tôi bảo cậu ta đứng yên đừng cử động, đầu gối cậu ta bây giờ đã không thể duỗi thẳng, toàn thân đẫm mồ hôi, mồ hôi nhỏ giọt xuống đất.

Vì tôi đang đứng trong trận, áp lực từ tượng thần đối với tôi sẽ giảm bớt. Nhưng khi cầm bức tượng lên, tôi lại phát hiện nó cực kỳ nặng, dù có dùng hết sức cũng không thể di chuyển.

"Anh trai à, anh làm nhanh lên được không, tôi sắp không chịu nổi rồi!"

Giọng của Lộc béo vang lên phía sau, lưng cậu ta đã bắt đầu khom xuống, mặt mày tái mét.

Nhìn cảnh này, tôi lập tức nhận ra vấn đề.

Mặc dù đang thờ Trương Ngũ Lang của Mai Sơn nhưng bài vị thực chất đã bị sử dụng thuật Áp Thắng của Lỗ Ban (*), bên trong có hồn phách!

(*) Thuật Áp Thắng của Lỗ Ban là một phần trong việc sử dụng Lỗ Ban Phong Thủy để tối ưu hóa các yếu tố không gian nhằm đạt được sự thịnh vượng, may mắn và tránh các vấn đề xấu. Thực tế, thuật này tập trung vào việc áp dụng các kích thước hợp lý cho các đồ đạc, cửa, phòng ốc và công trình để tạo ra sự cân bằng, bảo vệ và hỗ trợ tốt cho gia chủ trong cuộc sống và công việc.

Sau khi thất tinh thay đổi, tôi chạy vào bếp lấy con dao rồi quay lại, chém hai nhát vào bàn thờ.

Lúc này, đèn trong nhà liên tục nhấp nháy, tôi hạ quyết tâm, cầm dao rạch một đường trên lòng bàn tay, sau đó dùng bàn tay dính máu cầm "bài vị", máu thấm vào bên trong, trong đầu tôi lập tức hiện lên một vài hình ảnh, tôi nhìn thấy một cặp vợ chồng già.

Cả hai ông bà cụ đều bị liệt, nằm trong căn phòng ẩm mốc đầy chuột, gián, thức ăn thối rữa. Khi ấy đồng hồ chạy tích tắc, tôi nhìn thời gian, thấy đúng 0:15.

Năng lượng lúc này rất không ổn định, hình ảnh thay đổi cực nhanh.

Tôi như lạc vào cảnh đó, lại thấy cặp vợ chồng đã chết nhưng lại không giống chết.

Trong nhà vẫn bừa bộn, hai vợ chồng ngồi trên chiếc ghế sofa cũ kỹ, tivi bị nhiễu sóng, tiếng rè khiến tai tôi vô cùng khó chịu.

Tôi từ từ bước lại, thấy bà cụ cầm một miếng bánh mì mốc, có gián bò ra từ lỗ mũi bà ta, vì sự xuất hiện của tôi mà nó lại bò trở vào.

Ông cụ cầm một chậu inox, bên trong đầy gạo mốc và giòi.

"Bà ơi... Ăn đi... Đói thì ăn nhiều vào..."

"Ông cũng ăn đi..."

Cuộc đối thoại của hai vợ chồng khiến tôi nhận ra rằng sau khi dùng kỳ môn, tôi đã bước vào quỷ vực do tà vật tào ra.

Quỷ vực là một thuộc tính của bản thân tà vật.

Còn vì sao nó trở thành tà vật, rốt cuộc có tác dụng gì thì đều do những người như chúng tôi giám định.

Khi gặp vật phẩm khó xác định, cách trực quan nhất là bước vào quỷ vực, nhưng việc này vô cùng nguy hiểm, một khi thất bại, nhẹ thì tôi sẽ ngu si vài ngày, nặng thì trở thành người thực vật.

Cẩn thận đến gần cặp vợ chồng già, tôi cứ cảm thấy hai người này rất giống Khâu Nghị.

Tôi nhìn quanh một lượt, cạnh sofa là tấm ảnh gia đình và ảnh Khâu Nghị tốt nghiệp đại học, mặc áo cử nhân.

Kết nối tất cả sự việc lại với nhau, nơi đây không chỉ có chú Áp Thắng của Lỗ Ban, mà còn có thuật khóa hồn Mai Sơn của Trương Ngũ Lang khiến người cùng huyết thống mắc kẹt trong quỷ vực.

Tôi nhắm mắt đi từng bước đến chiếc giường nơi cặp vợ chồng già từng gần, vừa mới chạm nhẹ vào chiếc gối mốc, bên tai liền vang lên giọng nói của một người đàn ông.

"Con xin lỗi bố mẹ, con quen một cô gái, bố mẹ cô ấy đều là trí thức thành phố, rất có quyền thế, có thể giúp con xây dựng sự nghiệp, nhưng bây giờ hai người bị liệt, ngay cả sinh hoạt bình thường cũng không tự lo được, đây chẳng phải là hại con sao?"

"Con đưa bố mẹ đến viện dưỡng lão coi như là làm tròn chữ hiếu, nhưng bố mẹ cứ khăng khăng đòi về nhà, còn ở viện dưỡng lão tuyệt thực, bố mẹ ép con về có ích gì đâu?"

"Haizz, việc bên công ty con cũng gạt lại, xin nghỉ rồi, bố mẹ nghỉ ngơi đi, con ra ngoài mua đồ đây."

Giọng nói đó là của Khâu Nghị.

Tôi lập tức mở mắt, thấy cửa sổ đang mở, giường lạnh ngắt.

Tuyết ngoài kia bị gió bắc thổi ào ào vào phòng.

Thời gian trôi đi, đến 0:15 ngày thứ ba, cặp vợ chồng già chết cóng trong nhà.

Khâu Nghi trở về nhặt xác, ông ta hay đến nổi như thực sự hối hận.

Nhưng sự thật là ông ta cố ý làm vậy.

Chưa dừng lại ở đó, sau khi đặt di cốt của bố mẹ vào hộp tro, Khâu Nghị tìm đến một ông thợ mù, bày trận pháp tế luyện trên hũ tro, triệu hồi hồn phách, sau đó dùng phép khóa hồn Mai Sơn giam cầm hồn phách của bố mẹ mình trong đó.

Sau khi hoàn thành mọi việc, pháp sư nói: "Cơ thể da tóc đều do cha mẹ ban cho, cha mẹ là nguồn gốc sự sống của con. Cậu mang tấm biển này về để thờ cúng, hiến tế bằng máu, mệnh nghèo khổ sẽ được thay đổi."

Tôi vừa hiểu ra đầu đuôi sự việc thì phía sau đột nhiên có tiếng bước chân, khi quay đầu, tôi lại thấy ông cụ bưng bát cơm đầy giòi bọ đi về phía mình, khàn giọng nói: "Con trai... Ăn cơm... Ăn cơm đi..."

Tôi cố gắng thoát khỏi quỷ vực nhưng eo bất ngờ bị siết chặt, bà cụ ôm chặt lấy tôi, nói: "Con trai, mẹ nhớ con lắm, ở lại ăn chút gì đi."

Mặt hai vợ chồng già đờ đẫn, tay chân cứng đờ ôm chặt lấy tôi.

Ông cụ mở miệng tôi, định đổ cơm vào.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, tôi sẽ gặp nguy hiểm.

Phải bình tĩnh lại!

Chú Áp Thắng khống chế hồn phách.

Quỷ Vực dừng lại ở khung cảnh in sâu trong ký ức người chết.

Nghĩ đến đây, tôi hét lớn: "Bố mẹ lên thành phố với con nhé, con sắp kết hôn rồi!"

Quả nhiên vừa dứt lời, sức ép trên người tôi giảm đi đáng kể.

Nhân cơ hội này, tôi niệm chú: "Lâm binh đấu giả giai trận liệt tại tiền, phá!"

Quỷ vực tan biến, nhưng Lộc béo lại mất kiểm soát, một tay cầm dao, nhìn tôi chằm chằm.

Lúc này, trận Bắc Đẩu Thất Tinh đã thành công.

Tôi nhanh chóng nắm lấy "bài vị", cho vào túi, buộc chặt dây đỏ.

Phá quỷ vực, thu phục tà vật, mọi việc diễn ra trơn tru.

Nhận ra Lộc béo bị tà linh áo, tôi ném gạo trắng vào giữa trán cậu ta, cậu ta đờ đẫn, không cử động được.

Tôi nhân cơ hội né đi, lấy ná cao su, theo Lý Lôi ngắm bắn, "Bùm", viên đạn bắn trúng bóng đen ghim trên tường.

Để chắc chắn, tôi cầm nến đốt bóng đen.

Một tiếng khóc vang lên, khi bóng đen biến mất, dưới đất xuất hiện một vũng nước đục.

Lúc này tôi mới dám thở phào, tà vật xem như đã bị thu phục hoàn toàn rồi.

Tuy nhiên chuyện xảy ra trong quỷ vực là sự thật, Khâu Nghị còn tệ hơn cầm thú, mùa đông vẫn cố ý mở cửa sổ, để bố mẹ chết cóng.