Tiệm Cầm Đồ Tà Vật: Tôi Chỉ Tính Mệnh Đại Hung

Chương 26

Chương 26: Lục thân

Trong bát tự của một người có thông tin về cả gia đình người đó.

Đây là câu khẩu quyết mà ông nội từng đổi được với một thầy bói mù.

"Lục thân đoạn pháp" là bảo bối giúp người mù an cư lập nghiệp, thông thường sẽ do sư phụ truyền lại cho đồ đệ, nhưng vì là người mù, họ không viết chữ nên tất cả đều được truyền miệng.

Thế nên những chiêu thức này người mù sẽ không bao giờ đưa lên mạng để người khác tham khảo.

Theo cách cục (*) bát tự truyền thống, các yếu tố tương, tài, quan, ấn đều đưa vào lục thân (**), nhưng trong nhiều bát tự lại thiếu một hoặc hai yếu tố, nếu thế làm sao bạn dám nói người đó không phải do cha mẹ mình sinh ra?

(*) Cách cục (格局 )trong tử vi là tổ hợp sao kết hợp với nhau tạo thành hướng phát triển của cuộc đời mỗi người. Nếu tổ hợp lá số tạo thành cát cách (cách cục tốt) thì cuộc đời người đó sẽ chủ về thuận lợi, giàu sang, phú quý.

(*) Có nhiều cách giải nghĩa từ lục thân (六亲 ). Thông thường, lục thân để chỉ họ hàng thân thuộc, gồm phụ mẫu, huynh đệ, thê tử. Nhưng trong phong thủy, lục thân gồm 5 yếu tố huynh đệ, tử tôn, thê tài, quan quỷ, phụ mẫu. Huynh Đệ sinh Tử Tôn sinh Thê Tài sinh Quan Quỷ sinh Phụ Mẫu sinh Huynh Đệ. Huynh Đệ khắc Thê Tài khắc Phụ Mẫu khắc Tử Tôn khắc Quan Quỷ khắc Huynh Đệ.

Manh phái có một chiêu gọi là Lục thân định hướng, giúp xác định tình hình của người thân, xem họ còn sống hay đã mất, là con nuôi hay con ruột.

Nghe tôi nói, sắc mặt Thôi Kiện lập tức thay đổi: "Quả nhiên tôi không đến nhầm chỗ, xin ông chủ Trương chỉ cho tôi một con đường sáng."

"Nguyên thần của cậu rất yếu, trong mệnh có Thổ ướt tàng kiêu, thất sát hóa Bạch Hổ, cuộc đời gặp nhiều tai ương. Đứa con trai duy nhất của cậu chắc là chào đời vào năm năm trước, nghe khẩu âm và cách nói chuyện của cậu, thời điểm đó chắc cậu ở phương Nam, nơi ấy hỏa vượng, nếu không đứa bé sẽ chết non. Tuy nhiên, nhờ thiên vận mà sinh con, khi thiên vận qua rồi, cậu sẽ phải đối mặt với kiếp sinh tử."

Thôi Kiện không tiếp lời câu chuyện của tôi, hắn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, hỏi: "Ông chủ Trương, tôi còn người thân nào không?"

Trong cách cục, lấy trụ năm là căn cơ, tháng làm hoàn cảnh.

Lục thân lại được chia làm tiên thiên và hậu thiên. Tôi dùng kỳ môn độn giáp để lục cung, tìm lục thân trong bát tự, phát hiện Thôi Kiện quả thật là người mệnh khổ.

Đối với những người hiểu thuật số như chúng tôi, việc đưa bát tự của mình cho người khác là điều tối kỵ.

Tôi nói: "Cậu còn một người em trai, theo phương vị thì có lẽ đang ở phía Bắc, cạnh chỗ ở của cậu ta có một cái hố lớn, trong hố có nước đục, không xa có một cây cột cao giống ống khói. Cậu nhớ lại xem gần mình có nơi nào như vậy không?"

"Ý cậu là người đó đang ở gần tôi?

"Theo mệnh cục, mùa hè năm ngoái, cậu từng đi ngang qua cậu ta."

Năng lượng giữa người thân thường thu hút lẫn nhau, nhiều người từng có trải nghiệm cảm ứng, chẳng hạn như khi người thân trong gia đình gặp tai nạn, họ sẽ mơ thấy hoặc nhận thấy điềm báo trong cuộc sống.

Thôi Kiện suy nghĩ một lúc rồi nó: "Tôi biết rồi, cảm ơn ông chủ Trương."

"Theo mệnh cục, vào mùa hè năm ngoái, anh đã từng đi ngang qua anh ta."

"Tiệm cầm đồ Nguyên Cát Đường đã nhận tà vật của cậu, lẽ ra phải bói cho cậu một quẻ, nhưng trong bát tự tôi thấy cung mệnh của cậu rất yếu, là điềm đại hung, năm nay thiên khắc địa xung, thai nguyên bị tổn thương. Nếu đã là người học pháp, cậu nên chú ý hơn."

"Những chuyện trong mệnh, tổ sư gia sẽ giúp tôi, nếu tổ sư gia cũng không lo được thì đó là số phận."

"Cậu tự lo liệu đi."

Những điều còn lại tôi không muốn nói thêm. Trong nghề này, mọi thứ nên dừng ở mức vừa đủ.

Thôi Kiện vừa quay đi, đột nhiên dừng lại, quay đầu nghiêm túc nói: "Ông chủ Trương, chúng ta tiếp xúc hai lần, tôi biết thuật số tạo nghệ của cậu không thấp, nhưng về pháp mạch thì hoàn toàn không biết gì. Tôi khuyên cậu tốt nhất đừng nhúng tay vào chuyện của Trần An Long."

"Cậu quen ông ta?"

Thôi Kiện lắc đầu: "Không quen, nhưng thủ đoạn của Trần An Long là thủ đoạn của pháp giáo, có chút giống phái Âm Sơn. Nếu đối phương thực sự muốn ra tay với cậu, tôi sợ cậu sẽ gặp bất trắc."

Tôi mỉm cười: "Yên tâm đi, nếu thực sự có bất trắc thì đó là số phận của tôi rồi."

"Có muốn hợp tác không?" Thôi Kiện đột nhiên hỏi.

"Có vẻ như Thôi sư phụ đã có kế hoạch từ trước rồi."

"Tôi thì có kế hoạch gì đâu, chỉ là đang cần tiền."

Tôi không nói chuyện với Thôi Kiện nữa. Sau khi xem bát tự của hắn, tính cách, thói quen, ưu điểm nhược điểm của hắn ta tôi đều nắm trong lòng bàn tay.

Đối với người như chúng tôi, trên đời không phân biệt tốt xấu, chỉ có lập trường khác nhau.

Sau khi Thôi Kiện đi, cửa tiệm của tôi lại mở cửa.

Một người đàn ông trung niên ăn mặc luộm thuộm bước vào tiệm cầm đồ. Ông ta chỉ mang theo một cái túi vải, vừa vào liền nói ngay: "Nghe nói chỗ này nhận tà vật, tôi có một món đồ, cậu có nhận không?"

"Mở tiệm làm ăn, làm gì có chuyện từ chối khách hàng, ông lấy đồ ra đi."

Có khách là có tiền, tôi đương nhiên vui vẻ chào đón.

Người đàn ông mở túi vải, bên trong là một thứ giống bình rượu, nhìn kỹ hoa văn khắc trên đó, càng nhìn càng thấy giống cái vò đựng đầu lâu tướng địch thời xưa.

Nhưng càng nhìn kỹ thì lại càng thấy không ổn, bề mặt của vật phẩm này được phong ấn bằng phù chú, bình đã cũ, như phù chú lại mới.

"Ông lấy thứ này ở đâu?"

"Cậu đừng hỏi, chỉ cần nói có nhận hay không?" Người đàn ông trung niên có vẻ không vui.

"Đương nhiên là nhận. Quy tắc của Nguyên Cát Đường, bói một quẻ để đổi giá trị món đồ."

"Tôi không cần cậu xem quẻ, tôi chỉ cần thứ đó."

Người đàn ông chỉ vào Lôi Cực mà tôi đã xử lý đang trong trong tủ kính như bộ quần áo, người thường nhìn vào không thể nhận ra tác dụng thần kỳ của nó.

Trong đầu tôi lập tức hiện lên một cái tên: Trần An Long.

Người đàn ông nói tiếp: "Có người bảo tôi mang cái này đến đây để đổi bộ quần áo phụ nữ chỗ cậu. Người đó còn nói chỉ cần mở giấy niêm phong, cậu sẽ nhận ra cái bình này."

Xem ra Trần An Long không xuất hiện, chỉ nhờ người khác đến thay.

"Cái này giá bao nhiêu thì có thể đổi bảo bối của tôi?" Tôi giả vờ hỏi, nhưng tay thì làm việc không ngừng.

Vừa mở giấy niêm phong, tôi liền thấy bên trong là một cái đầu lâu màu đỏ sẫm, trên đỉnh đầu lâu có khắc phù văn.

Tôi hít một hơi thật sâu, mẹ nó, đây là con quỷ trong "Ngũ quỷ chia núi" bỏ trốn đây mà!

Trần An Long chủ động gửi tặng món quà, chứng tỏ ông ta đã biết chuyện của ông nội tôi.

Nói cách khác, Trần An Long đã chịu nhường một bước, để tôi bố trí lại "Ngũ quỷ chia núi", tránh phản cục gây ra phản phệ cho địa sư.

Người đàn ông tiếp tục: "Người bảo tôi đến còn nói mình và nhà họ Hồ là kẻ thù không đội trời chung, hy vọng cậu đừng xen vào."

Tôi nhận lấy đầu lâu, nghiêm túc nói: "Biển hiệu của Nguyên Cát Đường viết rõ, nhận tiền của người, giúp người giải nạn. Hôm qua tôi cứu Hồ Quốc Đống một mạng, giao dịch đã kết thúc."

"Được, tôi sẽ truyền đạt lại, đồ tôi lấy đi đây."

Người đàn ông không quan tâm đến tác dụng đáng sợ của Lôi Cực, không đợi tôi nói gì, ông ta đã vội vã lấy nó rồi bỏ chạy, trông như sợ tôi đổi ý.

Tôi nhìn "Ngũ quỷ", không khỏi cảm thán đây đúng là chiêu "tiên lễ hậu binh".

Tuy nhiên, việc của tôi vẫn phải làm.

Dù sao thì cũng sắp kết hôn rồi.

Sau khi nhận hai món đồ này, tôi gọi điện cho Lộc béo, hẹn cậu ta đến cửa tiệm, bán món Đạp Tài với giá 36.000 NDT.

Lộc béo nói thứ này có giá mà không có thị trường, người có tiền thì không cần, người thiếu tiền thì không mua nổi, chỉ có thể mang sang Ma Cao, nhờ mấy kẻ môi giới giới thiệu cho những tay cờ bạc lớn.

Đang nói chuyện, Lộc béo nhận được một cuộc điện thoại, cậu ta mặc cả với đối phương ngay trước mặt tôi, sau đó hỏi tôi: "Thằng em của tôi vừa phát hiện một món tà vật, tôi không chắc lắm, cậu có muốn đi cùng không?"