Tiệm Cầm Đồ Tà Vật: Tôi Chỉ Tính Mệnh Đại Hung
Chương 100
Chương 100: Mượn giống rồng
Mặt nước yên ắng, Diêu Quảng Long ngã xuống Hoàng Hà, rất nhanh đã bị vô số bàn tay bắt lấy, kéo xuống đáy sông.
Lão Phiêu đã chuẩn bị từ trước, người có buộc dây cáp nên mấy lần định nhảy xuống đều bị giật lại. Còn Lý Đại Đồng thì không may mắn như vậy, hắn vừa lao xuống nước liền bị lũ quỷ nước kéo đi mất.
Xem ra những đạo sĩ Mao Sơn có lẽ cũng bỏ mạng như vậy.
Tôi không hề bị ảo giác quấy nhiễu, tay cầm lưới đánh cá đứng im trên bè gỗ chờ thời cơ.
Vương Bảo Bảo và Khôi đạo nhân đã mê muội, ánh mắt trống rỗng, điểm khác biệt duy nhất là cả hai chưa nhảy xuống sông chết đuối.
Mặt Khôi đạo nhân nổi đầy mụn cóc, hai mang tai phồng rộp như ếch.
Da Vương Bảo Bảo thì mọc vảy, dù gương mặt trông vẫn thanh tú nhưng cử chỉ lại trở nên yêu mị, thường xuyên tạo dáng õng ẹo, làm ra vài điệu bộ gợi tình kỳ lạ.
Cô ta là chuyển thế của xương quai xanh Bồ Tát, cơ thể tỏa ra hương thơm khiến ai cũng mê mẩn.
Dưới ánh trăng, mặt sông Hoàng Hà phẳng lặng, bóng những thi thể lờ mờ di chuyển dưới nước, ảo giác từ mộ quỷ khiến người ta không thể chống cự.
Trong làn sương mỏng, một tòa cung điện nguy nga hiện ra phản chiếu trên mặt nước, bốn cột gỗ tròn chống đỡ cổng lớn, hai bên có thú đá trấn giữ, bức tường đỏ rực điểm xuyết châu báu.
Nước Hoàng Hà đục ngầu nhanh chóng trở nên trong vắt.
Cảnh tượng trong ảnh ngược ấy càng rõ ràng.
Một con rồng vàng từ cung điện bay lên, lượn vài vòng rồi hóa thành cá chép vàng.
Tôi siết chặt lưới đánh cá, chờ nó từ từ bơi lại gần, há miệng đón ánh trăng như hút tinh hoa trời đất. Ngay khi nó tiến sát đến bè, tôi vung lưới bắt lấy.
Con cá giãy giụa dữ dội, suýt kéo tôi xuống nước. Nhưng lúc này, sức mạnh tiềm ẩn trong người tôi bùng nổ. Hơi nóng lan tỏa từ xương sống, những đạo phù chút nuốt bấy lâu như bốc lửa.
Tôi gầm lên, giật mạnh, con cá bị kéo văng lên bè, hóa thành ngọc trai.
Mặt sông đục ngầu trở lại, xác chết biến mất theo những xoáy nước
Vương Bảo Bảo và Khôi đạo nhân tỉnh lại, lão Phiêu vẫn nằm bất tỉnh trên thuyền.
Sau khi tỉnh táo, Khôi đạo nhân bất ngờ hỏi Vương Bảo Bảo: "Cô quyết định rồi chứ?"
"Ừ, ngày mai đến đón bọn tôi."
Khôi đạo nhân nhún vai, sau đó nhảy sang thuyền của lão Phiêu.
Tôi kiệt sức ngồi th* d*c.
"Ông làm gì vậy? Định bỏ về một mình? Đâu phải thuyền không còn chỗ đâu?"
Khôi đạo nhân đánh thức lão Phiêu, đưa cho ông ta một xấp tiền: "Đưa tôi về trước, chiều quay lại đón họ."
"Cái quái gì thế? Hai người định làm gì? Trời sắp sáng rồi!"
Tôi nhìn Khôi đạo nhân, rồi nhìn Vương Bảo Bảo. Mọi người vật lộn cả đêm chỉ để vớt viên ngọc trai này?
Nhìn Khôi đạo nhân nhe răng cười, tôi bỗng có dự cảm chẳng lành.
Lão Phiêu thấy tiền liền khởi động máy, chiếc ca nô rú lên tiếng động cơ rồi mất hút trong sương sớm.
"Là sao?" Tôi quay sang hỏi Vương Bảo Bảo.
Ai ngờ cô ta nuốt viên ngọc trai vốn do con cá vàng hóa thành vào bụng. Viên ngọc to bằng trứng gà khiến cổ họng cô ta phồng lên dị thường.
"Nguyên Cát, chỉ có cậu có tinh nguyên Long tộc, hôm nay nuốt tôi nuốt long đan, hy vọng cậu cho tôi một đứa con."
"Khoan đã! Cô khắc phu, chúng ta không hợp nhau!"
"Tôi đã chết một lần rồi, không thể khắc phu nữa, trên đời này không ai có thể kháng cự mùi hương của xương quai xanh Bồ Tát, hơn nữa chúng ta ở bên nhau lâu như vậy, mùi hương sớm đã ngấm vào xương tủy của cậu, chỉ cần tôi thúc giục, cậu sẽ ngoan ngoãn nghe lời thôi."
Cô ta vừa nói vừa từ từ c** đ*.
Trên Hoàng Hà vắng lặng, tôi không có đường chạy.
Đúng là đê tiện!
Xương quai xanh Bồ Tát dùng cơ thể độ người thành Phật, hóa giải d*c v*ng trong lòng người khác.
Theo truyền thuyết, xương quai xanh có màu vàng, tỏa ra hương thơm kỳ dị.
Khi hương thơm trở nên nồng nàn, ý thức tôi chìm vào bóng tối.
Tôi muốn báo cảnh sát nhưng không có chứng cứ, đến khi tỉnh dậy đã là buổi chiều, lão Phiêu lái thuyền quay lại đón tôi. Ngoại trừ viên ngọc trai, chúng tôi còn vớt được xác chiếc thuyền cổ, thu được rất nhiều đồ cổ quý hiếm.
Chỉ tiếc là tôi bị... Cưỡng đoạt rồi!
Trên đường về, tôi tức giận nói: "Hai chúng ta dù gì cũng là bạn cùng lớp, hơn nữa tôi giúp cô bao việc, sao cô lại đối xử với tôi như vậy?"
"Đừng có được voi đòi tiên!" Khôi đạo nhân hừ một tiếng.
"Dù sao tôi cũng đã có gia đình, làm vậy còn đạo đức gì nữa?"
"Gia đình? Cậu đùa à, Ngũ Đế Long Vương không giết cậu đã là may rồi, còn gia đình gì nữa!" Khôi đạo nhân châm chọc.
Vương Bảo Bảo nhẹ nhàng xoa bụng: "Nguyên Cát, cậu yên tâm, sau này tôi sẽ không đến làm phiền cậu nữa. Còn về đứa bé này, tôi sẽ một mình nuôi nấng, nó là độc hành giả tương lai của chúng ta.
"Một lần mà đã có thai?" Tôi nghi ngờ bấm quẻ, được quẻ Phục Ngâm cục, đại diện cho tình thế trì trệ.
"Đồ cổ chi bảy ba, cậu ba tôi bảy, cậu chọn ba món đi."
Càng nghe tôi càng bực bội, một thằng đàn ông 1m80 như tôi thế mà lại bị phụ nữ lừa!
Nhưng tôi vẫn chọn ba món, gồm một miếng ngọc bội, một cái bình hoa, và một chiếc gối mọc.
Sau khi chúng tôi đường ai nấy đi, Vương Bảo Bảo thật sự biến mất. Còn tôi về tiệm cầm đồ xử lý chuyện của riêng mình.
Tôi liên lạc với Triệu Vân Lộc, nhờ cậu ta tìm nhân viên cũ của Trân Bảo Trai tới giám định, kết quả nếu bán đấu giá, ba món này có thể bán với giá ít nhất 5.000.000 NDT, còn nếu bán chui thì 3.000.000 NDT.
Tôi đang cầm tiền gấp, thế nên chấp nhận giá 3.000.000 NDT.
Có tiền nghĩa là có dương thọ.
Có tiền là có tất cả.
Thế nên tôi nhanh chóng cầm tiền mở khóa tính năng mới trên trang web Ách vận.