Tiệm Bánh Mì Phố Nam - Tùng Tuyết Tô

Chương 8: Lươn hầm roi trúc

Vội vã lách qua hai dãy tủ kính cũ kỹ, đẩy cánh cửa thông với phòng khách phía sau.

Cả hai sững sờ.

Tivi trong phòng khách vẫn mở oang oang bô bô, trên sàn nhà vứt chỏng chơ một hộp xếp hình đã ráp xong, dấu chân dính đầy bột mì trắng xóa giẫm đạp khắp nơi. Trong bếp thì y như một bãi chiến trường, bột mì vương vãi đầy bàn, bồn rửa chén chất thành đống thau chậu, máy đánh trứng bẩn thỉu, váng bột chưa rửa sạch nổi lềnh bềnh. Cửa lò nướng mở toang hoác, dầu mỡ cũng chưa thèm lau chùi.

Trên bàn bếp có một cái khay nướng, bên trong xếp la liệt bảy tám cái khuôn giấy bạc xiêu vẹo. Úc Mỹ Trân nhón gót ngó thử, đúng là bánh tart trứng thật, nhưng cháy đen thui.

Dì định thò tay cầm lên xem thử, vừa bước tới thì đá phải cuộn giấy bạc rơi dưới đất, kéo ra một đoạn dài thượt.

Úc Mỹ Trân vội vàng nhặt lên, ngó quanh quất chẳng thấy ai, chắc hai đứa nhỏ chạy tót lên lầu rồi.

Đào Quảng Chí đứng đực ra đó, hai mắt trợn trừng, trừng khay bánh, trừng đống bột vung vãi trên bàn, trừng cuộn giấy bạc dưới đất, trừng cái lò nướng bị hành hạ tơi bời, trừng cả đống chén bát chưa rửa trong bồn...

Môi ông run lên bần bật, há ra ngậm vào mấy bận, cuối cùng không nhịn nổi nữa, quay ngoắt người, sải bước tới chân cầu thang, giật mạnh cây roi trúc giắt sau cửa, tức giận gầm lên:

"Bồ! Đào!!!"

"Con đang làm cái trò trống gì vậy hả? Cả cái bếp tanh bành ra thế này! Bột mì không tốn tiền mua chắc? Đống giấy bạc đó ba còn phải dùng đấy! Con tự xuống đây mà xem con làm cái trò gì này!"

"Lập tức xuống đây ngay cho ba! Chắc con ngứa đòn rồi, muốn ăn lươn hầm roi trúc đúng không!"

"Kìa kìa, anh từ từ nói đã nào!" Úc Mỹ Trân đứng bên cạnh kéo tay ông lại nhưng không được.

Phía cầu thang truyền đến tiếng loạt soạt.

Hai cái đầu nhỏ rụt rè lấp ló dưới khe hở của lan can.

Một cái đầu bên trên là Đào Đào. Cái đầu bên dưới là Úc Loan.

Đầu tóc mặt mũi hai đứa tèm lem toàn bột mì trắng xóa, cứ thế bám vào góc cầu thang thò đầu ra, bốn con mắt mở thao láo nhìn xuống Đào Quảng Chí đang nổi trận lôi đình, chẳng đứa nào dám bước xuống.

Nhìn hai cái "người tuyết" này, Đào Quảng Chí tức muốn xỉu lên xỉu xuống.

"Nào nào, xuống đây!"

"Xuống nhanh lên! Đừng để ba phải lên tận nơi tóm cổ!"

Đào Đào liếc mắt một cái đã nhận ra ngay thanh binh khí cổ đại chuyên dùng để trị con nít trên tay ông. Cô theo phản xạ co rúm người lại, cái roi trúc mỏng tang này được rút từ chổi chà ra, đừng thấy nó mỏng mà khinh, quất sao cũng không gãy, độ đàn hồi cực tốt, quất phát nào hằn lằn đỏ phát đó, một lát sau là sưng vù lên luôn.

Bày bừa ra để Đào Quảng Chí bị đánh lạc hướng, quên thắc mắc sao tự dưng cô lại biết làm tart trứng... thì đúng là ý đồ của cô thật, nhưng cô đâu có muốn ăn đòn!

Kiếp trước ăn đòn đủ rồi, giờ nhìn thấy cái roi trúc thôi là mông đã ê ẩm rồi!

Đào Đào bám chặt lan can, nặn ra một nụ cười nịnh bợ, cố gắng thức tỉnh tình phụ tử: "Ba, ba về rồi ạ? Đi nhảy có vui không ba? Hi hi, con làm đồ ăn khuya cho ba nè!"

Đào Quảng Chí giơ cái roi lên, vừa cười gằn vừa cởi giày: "Hi hi cái gì mà hi hi, còn dám hi hi nữa hả! Hôm nay con có gọi ông trời xuống cũng vô ích, ba phải đánh cho con chừa cái thói quậy phá đi! Không xuống phải không? Con đứng yên đó cho ba!"

Đào Đào quay ngoắt bỏ chạy lên lầu.

"Tại Khoai Môn... tại Úc Loan kêu đói nên con mới làm đồ ăn mà! Ba đừng đánh con vội, ba xuống bếp xem thử đi! Khay bánh ở bếp là con làm đó, ngon lắm! Ba ăn thử đi rồi hãy đánh! Con học lỏm tay nghề của ba, làm cẩn thận lắm đó!"

"Chưa vội, để ba tẩn con một trận rồi xem sau! Đứng lại!"

"Oa oa oa..."

Mười phút sau, Đào Đào nằm úp sấp trên chiếc sô pha gỗ gụ đỏ, nước mắt giàn giụa, tay ôm khư khư lấy mông, khóc nức nở. Dựa trên kinh nghiệm ăn đòn dày dặn từ kiếp trước, cô biết hôm nay Đào Quảng Chí đã nương tay lắm rồi. Nhưng cái mông non nớt của một đứa trẻ tám tuổi, cộng thêm quần áo mùa hè mỏng dính, vừa bị quất một roi là nước mắt cô đã tự động ứa ra.

Trận đòn nhớ đời nhất kiếp trước của cô là lúc ba nấu cơm xong cô không chịu ăn đòi ăn cháo, Đào Quảng Chí lúi húi đi nấu cháo bằng nồi áp suất, cô lại giở chứng đòi ăn mì. Ba ra ngoài mua mì về, cô lại chê mì sợi nhỏ không ngon bằng mì sợi to, thế là Đào Quảng Chí lại lóc cóc đi mua mì khác. Mua mì về rồi, cô lại bảo thôi hay là ăn cơm...

Đỉnh điểm là vụ này cô chẳng nhớ gì sất, lớn lên nghe Đào Quảng Chí kể lại lúc ngắm ảnh hồi bé cô mới biết. Đào Đào khó hiểu hỏi ba: "Con quậy thế có gì mà ba nhớ dai vậy?"

Đào Quảng Chí cười xòa: "Thì lúc đó con còn nhỏ mà, trẻ con quậy là chuyện bình thường. Nhưng ba là người lớn, nóng máu lên là đánh con tàn nhẫn, làm con khóc khản cả cổ, tay sưng vù. Đêm đó ba trằn trọc không ngủ nổi, cứ hối hận mãi sao lại đánh con ra nông nỗi ấy, may mà con không nhớ..."

Nỗi đau do gia đình gây ra có vẻ chỉ có một mình Đào Quảng Chí gánh chịu... Đào Đào ngượng ngùng gãi gãi cái mông vừa đau rát, vừa xót, vừa ngứa, tiếp tục r*n r* rỉ rả.

Úc Loan cũng bị cảnh náo loạn vừa rồi dọa cho ngây người. Cậu bé cứ nhìn chằm chằm Đào Đào đang khóc lóc om sòm trên ghế sô pha, rồi lại nhìn Đào Quảng Chí và mẹ đang đứng dọn dẹp bãi chiến trường và ăn thử bánh tart trong bếp, chẳng biết phải làm sao.

Úc Mỹ Trân vừa lau sàn vừa lén lút liếc nhìn Đào Quảng Chí đang hằm hằm sát khí.

Dì vừa nếm thử một cái bánh tart nát bét trong khay, tuy hình thức không đẹp mắt, lại còn nguội ngắt, nhưng mùi vị rất ngon, kết cấu cực kỳ lạ miệng, ăn còn thơm ngon hơn cả bánh tart truyền thống ngoài tiệm trà.

Nhất là phần vỏ bánh giòn rụm, thật sự rất khác biệt.

"Quảng Chí, thôi được rồi, anh bớt giận đi." Úc Mỹ Trân khuyên nhủ, "Trẻ con mà, làm được thế này đã là giỏi lắm rồi, bày bừa một chút cũng là chuyện bình thường, anh nếm thử chưa? Con bé mới 8 tuổi mà làm được như vậy thật sự rất cừ! Anh phải khen ngợi con bé mới phải."

Đương nhiên là Đào Quảng Chí đã nếm thử rồi, vừa cắn một miếng ông đã sững người. Cảm giác này, hương vị này... quá đỉnh, ông còn có chút hoài nghi không biết bản thân mình có làm ra được như vậy không, chẳng hiểu Đào Đào mày mò ra sao. Lúc dọn dẹp, ông đã thấy bơ lạt, mỡ trừu, mỡ heo, bột sư tử đều có dấu vết bị sử dụng.

Chắc là Đào Đào cứ ném mỗi thứ vào một ít, ai ngờ mèo mù vớ cá rán lại ra được cái bánh ngon nhường này.

Điều duy nhất làm ông thắc mắc là, sao con bé lại biết làm lớp vỏ ngàn lớp? Dù bánh tart không nướng thành công, nhưng phần vỏ bánh lại giòn rụm và tách lớp rất đều, mà ông thì chưa từng chỉ con bé làm món này bao giờ? Cơ mà, trước khi kết hôn với Mỹ Trân, trong nhà chỉ có hai cha con, ông bận rộn làm bánh không xuể, thi thoảng cũng hay sai con bé phụ việc lặt vặt.

Chẳng lẽ... con bé chỉ cần nhìn là biết làm?

Nhưng trước đây sai nó làm cái gì nó cũng vùng vằng khó chịu, hở ra là tót đi chơi mất dạng cơ mà.

Trong lòng Đào Quảng Chí vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, lại có chút không dám tin. Đào Đào mới có tám tuổi, vậy mà đã có thể tự mình làm ra lớp vỏ bánh ngàn lớp rồi. Con gái rượu của ông, dù học hành lẹt đẹt, nhưng...

Chẳng lẽ con bé là một thiên tài làm bánh sao?

Nếu không phải vì càng nghĩ càng thấy kích động, càng nghĩ càng thấy phổng mũi tự hào, thì giờ này ông chẳng đứng đây hì hục lau lau chùi chùi với cái bộ mặt cau có đâu.

Cái bếp của ông bị phá tan nát thế này, theo lẽ thường, ông đã vác roi ép Đào Đào tự mình dọn dẹp rồi.

Giữa chừng Đào Đào cũng ấp úng xin ra phụ giúp, nhưng Đào Quảng Chí xua đuổi ngay lập tức: "Thôi thôi thôi, không có con phá rối, ba dọn còn nhanh hơn!"

Đào Đào bị tổn thương sâu sắc, lại nằm phịch xuống sô pha r*n r* ỉ ôi.

Úc Mỹ Trân nhìn Đào Quảng Chí cố tỏ ra hung dữ mà bật cười. Đúng là khẩu xà tâm phật, ngoài miệng thì chê bai nhưng thực tâm đâu có nỡ để Đào Đào đụng tay vào việc nhà.

Trẻ con nghịch ngợm thì phải phạt, nhưng chuyện nào ra chuyện đó, Đào Quảng Chí rất hiếm khi bắt con phải làm những việc nặng nhọc như giặt đồ, lau nhà. Nhà Đào Đào là nhà tự xây, chứ không phải căn hộ nhỏ do nhà nước phân phát, lau nhà là phải lau cả bốn tầng lầu.

Chuyện giặt giũ cũng vậy, Úc Mỹ Trân có mang theo một chiếc máy giặt lúc cưới, nhưng trước đó nhà họ Đào chẳng có máy giặt, Đào Quảng Chí toàn tự tay vò quần áo. Dù Đào Đào có chạy nhảy lăn lộn lấm lem bùn đất thế nào, ông cũng chà sạch bóng bộ quần áo của con.

Úc Mỹ Trân quyết định tiến tới hôn nhân với ông, phần lớn là vì nể phục điểm này. Một người đàn ông gà trống nuôi con, không bắt ép con phải lao động kiếm tiền, lo chu toàn ba bữa cơm, vừa kinh doanh tiệm bánh vừa gánh vác mọi việc lớn nhỏ trong nhà, lại còn làm đâu ra đấy, con cái sạch sẽ, nhà cửa gọn gàng... Thậm chí sân thượng còn trồng được cả hành, cần tây và khoai lang.

Lần đầu tiên đến chơi nhà Đào Quảng Chí lúc hai người đang tìm hiểu, ông ngại ngùng dẫn dì đi tham quan một vòng. Vừa bước lên sân thượng, nhìn thấy mấy thùng xốp trồng rau xanh mướt xếp ven tường, Úc Mỹ Trân không nhịn được bật cười.

Nhìn lại nhà lão Tiêu bán đồ ăn sáng sát vách mà xem, cô con gái lớn Hiểu Phân nhà đó chỉ hơn Đào Đào vài tuổi, nhưng mới sáu bảy tuổi đầu đã bị bắt giặt quần áo cho cả nhà, rửa bát đĩa, xách nước các kiểu.

Ai cũng tấm tắc khen con bé đảm đang, tháo vát, nhưng Đào Quảng Chí và Úc Mỹ Trân nhìn vào chỉ thấy xót xa.

Hai vợ chồng hì hục dọn dẹp hơn nửa tiếng, cuối cùng căn nhà cũng sạch bong kin kít, bồn rửa chén, bàn bếp, lò nướng cũng được lau chùi cẩn thận.

Úc Mỹ Trân mang cây lau nhà và giẻ lau ra ngoài giặt.

Đào Quảng Chí đứng tần ngần, liếc nhìn hai chiếc bánh tart vỡ vụn còn sót lại trên khay nướng. Ngẫm nghĩ một chút, ông nhón lấy một cái, bóc lớp vỏ giấy bạc ra, ngắm nghía cẩn thận.

Lớp kem trứng nứt toác, đáy vỏ bánh cũng bị cháy khét. Ông bóp nhẹ vỏ bánh, bánh lập tức vỡ vụn, để lộ rõ từng lớp bột mỏng manh. Thực ra phần vỏ này được làm rất khéo, chỉ là chưa canh chuẩn nhiệt độ nướng mà thôi.

Nếm thử phần nhân kem, hương vị béo ngậy, ngọt lịm. Đối với người quen ăn bánh tart kiểu Quảng như ông thì có vẻ hơi ngọt quá và hơi ngấy, có lẽ do bánh đã nguội. Nhưng công bằng mà nói, cách nêm nếm gia vị rất đạt, nhân kem cũng mềm mịn.

Nhân kem mịn màng thế này, chắc chắn đã được rây qua rồi. Ông cũng thấy chiếc rây chưa rửa nằm trong bồn rửa chén. Còn biết rây cả hỗn hợp trứng nữa cơ đấy, đứa trẻ này...

Đào Quảng Chí càng ăn càng kinh ngạc, bất giác liếc nhìn Đào Đào đang chổng mông rên hừ hừ trên sô pha. Ông ngẫm nghĩ một chút, cố tình sầm mặt, hắng giọng gọi: "Bồ Đào, lại đây ba bảo."

Thật ra Đào Đào vẫn luôn dỏng tai nghe ngóng động tĩnh của Đào Quảng Chí.

Nghe thấy ông gọi, cô thầm nghĩ, màn kịch chính bắt đầu rồi đây.

Nhưng cô vẫn nằm ỳ ra đó, cố tình ngoáy tít cái mông, quay ngoắt mặt đi vờ giận dỗi.

"Cái con bé này, gây ra cớ sự thế này mà còn bày đặt dỗi hờn nữa à! Có biết nói lý lẽ không thế hả?" Giọng Đào Quảng Chí lại vang lên từ đằng xa.

Đào Đào bĩu môi, xoay hẳn người sang một bên, tay ôm khư khư cái mông, nhất quyết không thèm đếm xỉa tới ông.

Mông đau muốn chết luôn!

Vừa xoay người, cô liền chạm phải ánh mắt của Úc Loan đang chằm chằm nhìn mình.

Không nhìn thì thôi, nhìn cái là hoảng hồn. Úc Loan mếu máo, hai mắt đẫm lệ trực trào rơi xuống.

Cái gì thế? Đâu có bị đánh đòn đâu mà khóc!

Đào Đào cuống cuồng lấy tay che hai mắt cậu nhóc lại: "Nhóc bị sao mà tự dưng khóc nhè thế, có bị đánh đâu, nín đi nín đi, lát nữa chị lại bị oan uổng thì khổ."

Để ông ba ngốc xít kia mà thấy lại tưởng cô ăn h**p người ta!

"Chị ơi." Úc Loan nấc lên vài tiếng, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, rớt xuống lòng bàn tay Đào Đào.

"Chị đây, nín đi mà."

Úc Loan rướn người nhấc khuôn mặt ướt nhòe ra khỏi bàn tay Đào Đào. Đôi mắt đen láy vừa được gột rửa bằng nước mắt, ươn ướt, long lanh: "Chị ơi, mông chị còn đau không?"

Lòng Đào Đào bỗng chốc mềm nhũn. Cô cố nén cơn đau mông, ngồi thẳng dậy ôm chầm lấy cậu nhóc, im lặng một lúc lâu mới nhỏ giọng thì thầm: "...Hết đau rồi, nhóc nín khóc đi."

"Dạ."

Cậu nhóc tựa cằm lên vai Đào Đào, lí nhí: "Chị có chết không?"

Đào Đào sững người. Nhớ lại kiếp trước, dì Úc từng nhắc tới chuyện năm 3 tuổi, Úc Loan đứng bên kia đường tận mắt chứng kiến cảnh ba ruột bị xe chở than cuốn vào gầm...

"Chị không chết được đâu, ngoan nào." Đào Đào v**t v* đầu cậu nhóc, "Nín khóc đi nhé."

"Dạ."

Đào Quảng Chí gọi gãy cả lưỡi mà Đào Đào chẳng thèm đoái hoài, ông cũng hết cách với cô con gái rượu, đành bưng khay bánh nướng đi ra tìm con. Nào ngờ vừa bước tới đã thấy Đào Đào ôm Úc Loan dỗ dành ra dáng một người chị gái mẫu mực.

Bao nhiêu bực tức trong lòng ông tan biến sạch sành sanh, quên béng luôn việc con gái suýt nữa thì phá nát cái bếp. Ông mừng thầm trong bụng: Lạ lùng thật, mới hôm qua Đào Đào còn gườm gườm lườm nguýt Tiểu Loan, hôm nay đã thân thiết nhường này rồi sao?

Đúng là tính khí trẻ con, nắng mưa thất thường, chẳng ai hiểu nổi.

Nhưng chung quy lại, hai đứa hòa thuận với nhau là tốt nhất rồi.

Như vậy thì chí ít ông cũng không phải đứng giữa vợ và con gái, đau đầu không biết nên dỗ dành ai nữa.

Ông vội vã thay đổi sắc mặt, nở một nụ cười hiền hậu tiến lại gần hỏi: "Con gái ngoan, cái bánh tart này con làm kiểu gì vậy? Sao con biết làm món này thế?"

Đào Đào vẫn ôm chặt Úc Loan, tranh thủ liếc ông một cái: "Con đâu có biết, con làm bừa thôi à."

"Ba thừa biết là con làm bừa rồi, nhưng con làm bừa kiểu gì mà ra được thế này, với lại, sao con lại nghĩ ra việc tạo lớp vỏ ngàn lớp cho bánh tart vậy?"

Nhìn cái căn bếp tan hoang thì Đào Quảng Chí đâu lạ gì chuyện con gái làm bừa.

"Con xem tivi đó, cô Phương Thái trên tivi bảo bánh tart trứng ở Ma Cao là phải làm như vậy, người ta gọi là bánh tart Bồ Đào Nha Andrew gì đó, ăn ngon cực kỳ luôn." Đào Đào trả lời một cách hết sức tự nhiên.

"Hả? Kênh nào vậy con?" Đào Quảng Chí kinh ngạc, sao ông chưa từng xem qua chương trình này nhỉ?

"Con quên mất tiêu rồi."

Đào Quảng Chí á khẩu: "Hỏi con cũng như không."

Ông khựng lại một nhịp, hít một ngụm khí lạnh, vẻ mặt đầy khó hiểu: "Nhưng mà khoan đã, sao con lại biết nhào bột làm lớp vỏ ngàn lớp giòn rụm thế này? Tivi cũng dạy trò này à? Dù có dạy thì con xem một lần là làm được luôn sao?"

Đào Đào đã chuẩn bị sẵn kịch bản từ trước rồi: "Con học lỏm từ ba đấy, chẳng phải ba làm bánh pía xá xíu cũng nhào bột y chang thế này sao? Thế nên con mới bắt chước làm thử thôi."

Đào Quảng Chí chợt vỡ lẽ. Đúng thật, rất nhiều loại bánh kiểu Quảng muốn làm phần vỏ nước và vỏ mỡ đều phải gập ba lần cán ba lần, rồi để bột nghỉ ở nhiệt độ thấp. Sự khác biệt duy nhất là muốn tạo lớp vỏ ngàn lớp thì phải bọc thêm bơ... Xem ra, Đào Đào thực sự có năng khiếu, nhìn ông làm là có thể bắt chước theo được.

"Lại đây, con biểu diễn lại cho ba xem nào." Đào Quảng Chí bắt đầu thấy phấn khích.

"Con không muốn làm đâu, buồn ngủ chết đi được!" Đào Đào buông Úc Loan ra, vừa dùng tay lau nước mắt cho cậu bé, vừa đảo mắt tinh ranh, nheo mắt cười hì hì, giơ tay xoa xoa ngón tay ra hiệu với Đào Quảng Chí, "Ba, ba muốn con làm cũng được thôi, nhưng mà... ba phải tăng tiền tiêu vặt cho con thêm hai tệ nữa nhé."

Đào Quảng Chí: "..."

"Ba không cho thì con không làm đâu."

Đào Quảng Chí nghiến răng ken két: "Được được được, cho con!"

Đúng là cái đồ mê tiền!

Thấy cá đã cắn câu, Đào Đào cười toe toét đòi ngoéo tay làm cam kết: "Ba nói rồi đó nha, quân tử nhất ngôn! Người lớn không được lừa gạt trẻ con đâu."

Ép Đào Quảng Chí bất lực gật đầu đồng ý xong, cô mới vênh váo kéo tay Úc Loan đi lên lầu, còn quay lại thè lưỡi làm mặt quỷ: "Vậy mai con làm!"

Úc Mỹ Trân giặt xong cây lau nhà bước vào, thấy dưới tầng trệt chỉ còn lại một mình Đào Quảng Chí. Ông đang cầm mấy mẩu vỏ bánh vụn, vẻ mặt thẫn thờ, cứ cúi gằm mặt dùng ngón tay miết miết mấy mẩu bánh.

Dì tò mò hỏi: "Hai đứa nhỏ đâu rồi anh?"

"Lên lầu rồi." Đào Quảng Chí lúc này mới sực tỉnh, ông quay sang nhìn Úc Mỹ Trân, nói năng có phần lộn xộn, "Bà xã à, em... anh... anh nói em nghe nè, Bồ Đào nhà mình hình như có năng khiếu làm bánh bẩm sinh thì phải. Anh chưa bao giờ dạy con bé làm bánh đàng hoàng cả, vậy mà giờ nó xem tivi thôi cũng làm ra được thành phẩm. Chà, anh ngày trước còn không bằng con bé, mấy cái vụ vỏ ngàn lớp, vỏ mỡ vỏ nước này, anh phải lẽo đẽo theo thầy học mãi mới rành đó."

Úc Mỹ Trân cứ tưởng chuyện gì to tát, nghe xong thì bật cười: "Thế chẳng phải tốt quá rồi sao? Đào Đào có năng khiếu mà."

"Đúng rồi đúng rồi, hồi nhỏ anh cũng thấy con bé thông minh lanh lợi lắm cơ..." Đào Quảng Chí càng nghĩ càng thấy lâng lâng, tay vẫn nắm chặt mấy mẩu bánh vụn, đứng đực ra đó một lúc, rồi bỗng nhiên cười hắc hắc một cách ngây ngốc.

Tốt, rất tốt.

Thiên tài!

Đào Quảng Chí ông vậy mà lại sinh ra được một thần đồng làm bánh!

Ha ha ha!

Lời tác giả Chào buổi sáng các độc giả yêu quý! Phì Tùng đã đến đây.

Bài hát hôm nay là "Cậu thiếu niên nhỏ bé" do bạn Quạ Quạ yêu cầu, dành tặng cho tất cả các bạn độc giả thân thương. Chúc những ai đã từng đi qua tuổi thiếu niên và những mầm non đang khôn lớn mỗi ngày, luôn vơi đi phiền muộn, đong đầy niềm vui nhé!

"Cậu thiếu niên nhỏ bé, phiền não ít ỏi, Mắt ngắm quanh mình, nắng ngập tràn. Cậu thiếu niên nhỏ bé, phiền não ít ỏi, Mong sao mãi mãi, cứ vậy thôi. Năm tháng thoi đưa, thời gian vụt bay, Cậu thiếu niên nay, lớn bổng lên rồi. Tuổi đời thêm lớn, dần thay đổi, Phiền não theo cùng, cũng nhân lên. Cậu thiếu niên nhỏ bé, phiền não ít ỏi, Tự do bay nhảy, vui thật vui..."