Sinh nhật của Úc Loan trước nay đều chỉ tổ chức trong nhà, từ bé đã không mời ai cả, đến cả Lị Lị và Trương Gia Minh cũng miễn. Nếu không, Lị Lị chỉ cần cất giọng hát bài chúc mừng sinh nhật là cậu sẽ bịt tai chui tọt xuống gầm bàn trà ngay lập tức. Vì thế, sinh nhật năm nào của cậu cũng diễn ra cực kỳ tối giản. Cậu không ưa chỗ đông người, ghét sự ồn ào, không thích ra ngoài hàng quán. Thế nên, dì Úc Mỹ Trân chỉ xuống bếp nấu vài món con trai thích ngay tại nhà.
Khổ nỗi, nấu ăn cho cậu cũng là cả một thử thách. Cái nết kén ăn của cậu thì khỏi nói, cháo đậu xanh; đậu phụ kho thịt băm phải xắt thành từng khối vuông vức tăm tắp; cá hấp phải uốn cong cong mềm mại, súp hoành thánh trứng cũng phải được cuộn cong cong như thế. Thậm chí, dì Úc phải đặt nguyên một chiếc thuyền sushi từ ngoài tiệm, để chắc chắn mọi thứ được xếp hàng ngay ngắn. Đến cả đĩa rau diếp thơm xào tỏi, xào xong cũng phải xếp lại từng cọng, từng hàng cho đều tăm tắp.
Chính giữa bàn ăn là chiếc bánh kem tart trứng siêu to khổng lồ do đích thân Đào Đào làm. Các món mặn, món chay, màu sắc được phân loại rành mạch, xếp thành vòng tròn xung quanh.
Nếu không phải tự tay Úc Loan nấu nướng, bình thường có dọn lên thế nào cậu cũng chẳng thèm để ý. Người nhà cũng chẳng rảnh mà chiều chuộng, cứ để cậu tự biên tự diễn phần ăn trong bát mình. Thế nhưng hôm nay là sinh nhật cậu, lại còn là cột mốc 18 tuổi đánh dấu khoảnh khắc một chàng trai chính thức bước sang ngưỡng cửa người trưởng thành.
Úc Mỹ Trân quyết định nuông chiều cậu một bữa, bày biện mọi thứ thật tươm tất, gọn gàng.
Đúng dịp tiệm bánh đang tung khuyến mãi kỷ niệm ngày thành lập, khách khứa tấp nập kéo đến mua bánh, bốc thăm, đổi thưởng. Lò nướng trong bếp chạy hết công suất, đỏ lửa cả ngày chẳng ngơi nghỉ. Để cả nhà có thể thong thả tổ chức sinh nhật cho Úc Loan, họ đành phải nhờ ông chủ Phó và chị Phù Dung chạy qua phụ trông tiệm.
Nếu không, chẳng ai dứt ra được mà nấu nướng.
Úc Mỹ Trân vừa cắm nến lên bánh trên lầu xong thì nghe tiếng cổng sắt dưới lầu vang lên. Cầu thang bằng tôn sau nhà bước lên phát ra âm thanh vang dội. Dì thò đầu nhìn xuống, thấy hai đứa trẻ đang rầm rập chạy lên.
Bình thường Đào Đào luôn chạy trước, Úc Loan như cái đuôi lẽo đẽo theo sau. Nhưng hôm nay lại ngược đời, Úc Loan chạy trước, bước chân nhảy nhót vui sướng, Đào Đào thì cúi gằm mặt lầm lì đi theo.
Úc Mỹ Trân liếc nhìn, thấy mặt hai đứa đỏ bừng bừng, đến cả tai và gáy cũng ửng đỏ một mảng. Trời nóng như đổ lửa tận 39 độ, đạp xe từ trường về bị nắng táp đến đỏ rực cũng chẳng có gì lạ. Thời tiết dạo này đúng là hành xác người ta.
Dì tươi cười đón lời: "Về rồi đấy à, sao hôm nay về muộn thế? Cô giáo giữ lại à? Mau vào nhà đi, nóng lắm đúng không? Trời hôm nay nóng hầm hập, nhìn mặt hai đứa đỏ lựng lên kìa, vào uống chút nước mật ong mẹ vừa ướp lạnh xong cho mát."
Úc Loan hớn hở đáp: "Con cảm ơn mẹ, hôm nay con thấy hạnh phúc lắm, vui lắm ạ."
Thằng bé này lớn lên dẻo miệng gớm. Úc Mỹ Trân bật cười, vỗ vỗ vai cậu: "Vào xem thử đi, mẹ chuẩn bị bao nhiêu là món ngon con thích đây này. Còn có cả bánh kem chị làm từ trưa nữa đấy, xem có ưng không?"
"Ưng chị, chị làm gì em cũng ưng." Hôm nay Úc Loan cứ như một chú cún bự vui vẻ, toát lên sự rạng rỡ, phấn khích từ trong ra ngoài. Cậu cứ thế tuôn ra câu nói khiến Đào Đào thót tim, rồi lon ton chạy tót vào nhà như thể đang ngoáy tít cái đuôi vô hình.
Úc Mỹ Trân nghe thế chẳng mảy may nghi ngờ. Hôm nào mà Úc Loan chẳng mở mồm là bảo "thích chị"?
Đào Đào nghe xong mà chỉ muốn tìm lỗ nẻ chui xuống, gượng cười: "Trời nóng quá ha dì ha."
"Dì bật điều hòa rồi, mau vào cho mát." Úc Mỹ Trân vội đẩy Đào Đào vào nhà, "Bố nướng nốt mẻ su kem cuối cùng là lên ngay. Bác Phòng với bác Lục cứ để hai bác trông tiệm thêm lúc nữa. Trong lúc chờ bố lên ăn cơm, con có muốn ăn kem không? Kem lưỡi xanh nhé?"
Bây giờ Đào Đào cứ nghe đến chữ "lưỡi" là phát điên, vội xua tay lia lịa: "Không không, con, con, con vào cất cặp đã. Hôm nay cô phát bao nhiêu là đề thi, con còn chưa sắp xếp xong."
Úc Mỹ Trân hơi nghi hoặc nhưng cũng gật đầu: "Ừ, vậy con đi đi."
Úc Loan vừa nhìn thấy chiếc bánh kem tart trứng khổng lồ, mắt đã sáng rực lên, chuồn ngay đi rửa tay.
Đào Đào phức tạp nhìn theo bóng lưng cậu, trong lòng như nồi cháo sôi sùng sục, lảo đảo bước lên gác xép. Vừa chui tọt vào phòng, đóng sầm cửa lại, cô liền úp mặt xuống gối hét thất thanh.
Kìm nén gào thét một hồi lâu cho đến khi đứt hơi, cô mới ngẩng mặt lên khỏi gối, lết tới mép giường, cúi gằm mặt ngồi ngây ra đó.
Lúc nãy lúc tan học ở nhà xe, nghe Úc Loan buông câu "đặt lịch trước", Đào Đào như bị sét đánh ngang tai, chẳng kịp nghĩ ngợi mà gạt phắt ngay: "Tất nhiên là không được rồi."
Ánh mắt Úc Loan ỉu xìu cụp xuống: "Nhưng hôm nay là sinh nhật em mà."
Đào Đào há miệng định cãi, nhưng nghẹn ứ ở cổ.
Úc Loan lại tiếp lời: "Chị hôn em bốn cái cơ mà, cổ một cái, yết hầu một cái, cằm một cái, môi một cái, tổng cộng là bốn cái. Em mới hôn..."
"Dừng! Chuyện này cấm nhắc lại từ đầu!" Đào Đào hoảng hốt dắt xe đạp lùi lại, nghiến răng nghiến lợi, đạp xe phốc đi rồi bảo Úc Loan bám theo, "Em định đòi mạng chị hả? Chẳng phải chỉ nợ em một cái thôi sao, lại đây, lại đây."
Trên đường về nhà họ có đi ngang một công viên nhỏ, dạo này đang cải tạo thi công, xung quanh toàn vũng bùn lầy, chẳng ma nào vãng lai. Ở đó có chất đống mấy cái ống cống bê tông rỗng ruột, cao bằng nửa đầu người.
Vừa đến nơi, Đào Đào vứt uỵch xe đạp xuống đất, kéo tuột Úc Loan chui tọt vào trong ống. Môi mím chặt, cô chẳng nói chẳng rằng, nghiêng má đưa ra cho cậu hôn.
Cô đạp xe thục mạng, ngực phập phồng kịch liệt, hơi thở còn hổn hển. Trong bụng cô đã tính toán kỹ lưỡng, trả xong món nợ này, Úc Loan ắt hẳn sẽ chịu nghe lọt tai. Lát nữa cô phải giảng cho cậu nhóc này một bài học giáo dục giới tính ra trò, nói cho rành rọt, nắn cho thẳng thớm lại mới được...
Khoảng trống trong ống bê tông chỉ vừa đủ cho hai người ngồi xổm đối diện, đầu gối suýt chạm vào nhau. Tiếng ve kêu râm ran bên ngoài cùng tiếng xe cộ ồn ào xa xa bị vách cống ngăn lại, bỗng chốc trở nên xa vời vợi.
Úc Loan lặng lẽ ngắm nhìn Đào Đào. Trong không gian mờ ảo của ống cống, đường nét nghiêng nghiêng trên gương mặt cô càng thêm phần dịu dàng. Chiếc cằm hơi vểnh lên, kéo căng đường cong thon thả nơi chiếc cổ trắng ngần, d** tai nhỏ nhắn tròn trịa ửng hồng e thẹn dưới lớp bóng râm.
Cô không nhìn cậu, nhưng Úc Loan lại thấy tim mình bắt đầu nhảy múa tung tăng, cứ như có cả bầy Vịt Quay đang rầm rập chạy qua chạy lại trong lồng ngực.
Trong khi Đào Đào còn đang mải vắt óc nghĩ xem nên mở lời thế nào, thì Úc Loan đang ngồi xổm trước mặt cô bỗng vươn tay ra. Cậu áp hai bàn tay vào má cô, chầm chậm và đầy dịu dàng, xoay khuôn mặt cô đối diện với mình.
Đào Đào từ từ mở to mắt ngạc nhiên. Cô còn chưa kịp định thần, một bàn tay cậu đã trượt xuống, ngón trỏ và ngón cái khẽ nâng cằm cô lên một chút.
Ngay sau đó, khuôn mặt cậu phóng to choán hết tầm nhìn của cô.
Cậu không nhắm mắt, nhưng lần này đã biết nghiêng đầu đi một chút, khép hờ hàng mi, đặt xuống một nụ hôn dứt khoát và chắc nịch hơn lần trước.
Trong vài giây ấy, Đào Đào dường như quên bẵng cả cách hít thở. Hồn phách cô như bay biến đi đâu mất, não bộ thiếu oxy trầm trọng, cả người tê rần như giật điện. Một dòng điện tê dại xẹt dọc theo sống lưng, khiến cô đờ đẫn, chẳng còn biết mình đang làm gì nữa.
Mãi đến khi đôi môi Úc Loan áp chặt lên môi cô, nụ hôn nán lại một nhịp. Hàng mi cậu vô thức run run, cọ cọ nhột nhạt vào mí mắt cô. Chợt, cậu như một chú cún con ngô nghê, vụng về l**m nhẹ lên môi cô một cái.
Đào Đào giật bắn mình đẩy phắt cậu ra, theo bản năng lồm cồm bò ra khỏi ống cống. Vừa ra ngoài, chân cô nhũn ra, loạng choạng suýt cắm mặt xuống đống bùn.
Cô cứ ngỡ Úc Loan chỉ định hôn má thôi, nghĩ bụng cùng lắm thì cho cậu chạm môi một cái rồi sẽ sạc cho cậu một trận nên thân. Nào ngờ cái tên nhóc mấy tháng nay im lìm không hé răng, vừa ra quân đã tung chiêu chí mạng.
Cô quay phắt lại, thấy Úc Loan cũng vừa chui ra, đưa ánh mắt uất ức tủi thân nhìn cô.
Cú đẩy lúc nãy của Đào Đào hơi mạnh tay, làm gáy cậu đập cái "cốp" rõ to vào vách cống bê tông.
Đào Đào trừng mắt nhìn cậu hồi lâu, mãi mới nặn ra được một câu: "Em có biết mình đang làm gì không đấy?"
"Thì hôn chị mà." Úc Loan đáp lại rành rọt như chuyện đương nhiên.
Lần này cậu đã không đụng mũi nữa rồi. Duệ Lâm thông minh thật, những gì cậu ấy dạy rất hữu ích. Cậu đã nhắn tin hỏi Trần Duệ Lâm từ mấy hôm trước, xin cậu ấy chỉ giáo xem hôn làm sao để không đụng mũi. Vừa nhận được tin nhắn, Trần Duệ Lâm đã phấn khích gửi tới tấp hai mấy cái sticker "Wow", sau đó gõ một tràng hơn ba trăm chữ, tỉ mỉ hướng dẫn cậu từng li từng tí.
Úc Loan như bắt được vàng, nghiên cứu kỹ lưỡng từng chữ một.
Đào Đào chôn chân tại chỗ nửa ngày trời không nhúc nhích. Ánh tà dương đã khuất dạng sau những khe hở giữa các tòa cao ốc, sắc trời tối sầm lại nhanh chóng. Tấm tôn quây công trường đằng xa bị gió chiều thổi kêu lạch cạch, tiếng động ấy dường như cũng đang cuộn tung lên những rối rắm hỗn độn trong lòng Đào Đào.
Tuy rằng tâm trí và thể xác cô nay đã là một người phụ nữ trưởng thành, thế nhưng ở cái phương diện tình trường này cô lại là một trang giấy trắng tinh khôi, chẳng có chút kinh nghiệm nào. Đã mấy lần cô toan cất tiếng hỏi thẳng Úc Loan xem rốt cuộc cậu đang nghĩ cái quái gì trong đầu, liệu cậu có phân định rõ ràng được đâu là tình thân, đâu là tình yêu hay không?
Trong ấn tượng của cô, bộ não của Úc Loan được lập trình hoàn toàn bằng những dãy số Ả Rập, hoạt động theo hệ nhị phân khô khan. Từ nhỏ đến lớn, ngoại trừ cô và Nhiêu Lị Lị, cậu chẳng có lấy một mống bạn nữ thứ ba nào thân thiết cả. Đào Đào cứ đinh ninh rằng với cái tư duy logic sắc bén nhường ấy, nếu sau này cậu có dõng dạc tuyên bố sẽ kết hôn với môn toán Vi tích phân, cô cũng chẳng lấy làm lạ như lúc này.
Cái lần say rượu dạo trước, Úc Loan bảo cô cũng hôn... hôn... hôn lên môi cậu, nhưng thực tình Đào Đào chẳng còn mảy may ấn tượng gì sất. Rượu vào lời ra, người ngợm chếnh choáng, lúc nghe Úc Loan thuật lại, cô chỉ thấy ngỡ ngàng nhiều hơn là cảm giác thực tế. Còn cái nụ hôn ban sáng, quả thực đã giáng một đòn long trời lở đất khiến tâm trí cô quay cuồng.
Nói tức giận thì cũng không hẳn. Ở Úc Loan toát lên sự trong veo, thuần khiết đến mức người ta có thể dễ dàng nhìn thấu tâm can cậu. Cậu chưa bao giờ che giấu cô bất cứ điều gì, niềm vui hay nỗi buồn đều hiện rõ mồn một trên gương mặt. Hai đứa lớn lên bên nhau từ tấm bé, Đào Đào tường tận mọi thói quen, sở thích, lẫn những kiểu diễn đạt ngôn ngữ kỳ quặc chẳng giống ai của cậu. Cậu vốn dĩ khác với mọi người, có lẽ chỉ đơn thuần là cậu không hiểu mà thôi.
Đào Đào bối rối không biết phải xử trí ra sao. Mớ bòng bong trong đầu cô xoắn xuýt hồi lâu. Nuốt ực một cái, cô cất tiếng: "...Cái nợ của em, chị đã trả xong rồi đấy, giờ đôi bên sòng phẳng. Từ nay về sau... em không được phép hôn chị nữa."
Trái với dự đoán, Úc Loan gật đầu cái rụp, gọn lỏn: "Vâng, chị."
Đào Đào lại ngẩn ra. Sự dứt khoát của cậu khiến cô có cảm giác sờ sợ, cứ thấy sai sai ở đâu đó. Nhưng ngay lúc này, cô chẳng còn tâm trí đâu mà suy tính sâu xa, đầu óc trống rỗng, cô chỉ biết cúi gằm mặt bước nhanh ra ngoài.
Úc Loan rảo bước theo sau.
Sở dĩ cậu đồng ý nhanh gọn lẹ đến thế là bởi trong tư duy của cậu, hẹn hò yêu đương cũng giống hệt như giải một bài toán. Giải xong một bài là mất đi một bài, làm xong một cuốn vở là hết nhẵn. Muốn giải tiếp thì phải đổi sang cuốn khác, bắt đầu lại từ đầu.
Cái hệ thống logic kỳ quặc này được manh nha hình thành trong đầu cậu một phần cũng là nhờ có... Nhiêu Lị Lị.
Cô nàng mỗi năm vắt vai tận hai, ba mối tình, nhưng mối nào cũng chỉ thọ được một, hai tuần là đứt gánh. Mối tình đầu tiên là anh chàng lớp phó học tập, tan vỡ vì cậu ta buông lời đe dọa Trương Gia Minh. Mối thứ hai là anh đội trưởng đội bóng chuyền, chia tay vì cố ý dùng bóng đập Trương Gia Minh nhập viện. Mối thứ ba là cậu đàn em lớp 10, toang vì dám lén vứt bức ảnh chụp chung dịp Tết của Trương Gia Minh và Nhiêu Lị Lị.
Sau khi cuộc tình thứ ba khép lại trong ầm ĩ, có vẻ như Nhiêu Lị Lị cuối cùng cũng tỉnh ngộ, nhận ra mình chẳng phải đất dụng võ cho trò yêu đương tuổi học trò, nên từ đó về sau không thèm đoái hoài đến bất kỳ lời tỏ tình hay ý định tán tỉnh nào nữa.
Tuy nhiên, chính điều này lại khiến Úc Loan đúc kết ra một nhận thức sai lệch trầm trọng: Hẹn hò chắc chắn sẽ dẫn đến chia tay, nhưng chia tay cũng chẳng sao cả, cứ hẹn hò lại lần nữa là xong. Những logic này vận hành trơn tru trong bộ não của Úc Loan. Cậu nghĩ rằng việc mình và chị gái hiện tại chỉ là đang tạm thời chia tay, nhưng chia tay thì có gì đáng sợ đâu, lần sau cậu lại tìm chị hẹn hò tiếp.
Chỉ có Đào Đào là tâm trạng rối bời và trĩu nặng. Cô nghĩ không thể cứ tiếp tục mập mờ thế này được nữa, trốn tránh chẳng những vô ích mà dường như còn làm mọi chuyện bết bát hơn.
Thế giới của Úc Loan có quá nhiều khoảng trống. Dù không còn là trẻ con, nhưng có những chuyện cậu vẫn chưa hiểu. Đào Đào cho rằng cậu không cố ý làm mập mờ ranh giới chị em, cậu chỉ là không phân biệt được. Không phân biệt được đâu là ỷ lại, đâu là thích; đâu là thói quen, đâu là rung động; đâu là tình thân, đâu là tình yêu. Đôi khi với một người ngay cả diễn đạt bằng lời còn chưa sõi, thì việc không phân biệt rạch ròi được những thứ này cũng là điều dễ hiểu.
Đào Đào quyết định sẽ nói chuyện rõ ràng với Úc Loan, nhưng lại không nhận ra rằng, cô lại một lần nữa mềm lòng tìm cớ bao biện cho cậu.
Trầm ngâm một lát, cô đứng lại và quay người lại.
Đèn đường trong công viên vẫn chưa sửa xong, cả không gian chìm trong thứ ánh sáng mờ ảo, tù mù. Cô dừng bước, Úc Loan đi theo sau cũng dừng lại.
Đào Đào khó nhọc cất lời: "Khoai Môn, hôm nay là sinh nhật em, chị không nói nhiều nữa. Đợi cắt bánh xong, em đón sinh nhật vui vẻ rồi chị em mình sẽ nói chuyện đàng hoàng nhé, được không?"
"Vâng, thưa chị." Úc Loan không giỏi đoán ý đồ qua nét mặt, mặc dù thái độ và biểu cảm của chị làm cậu khó hiểu, cậu vẫn ngoan ngoãn gật đầu.
"Ừ, về nhà thôi, vui vẻ đón sinh nhật nào." Đào Đào cố tỏ ra bình thường. Nếu là trước kia, chắc chắn cô sẽ giơ tay xoa đầu Úc Loan, nhưng lần này cô kìm lại được. Cô quay người đi trước, dựng xe đạp lên, phủi lớp bùn đất dính trên xe rồi lại leo lên yên tiếp tục đạp về nhà.
Đạp xe một lúc, cô dần chậm lại.
Úc Loan dễ dàng đuổi kịp. Chân cậu dài hơn cô, chỉ cần đạp một nhịp là đã trượt đi được một quãng xa. Nhưng cậu không vượt lên, mà cứ cách vài giây lại đạp nhẹ một nhịp để bánh xe của mình vừa vặn song song với xe cô. Hai người sánh vai đạp xe, cái bóng vặn vẹo của cậu in xuống mặt đường bên cạnh cô, thỉnh thoảng lại hòa vào bóng của cô, rồi lại tách ra dưới ánh đèn đường tiếp theo.
Gió nóng hầm hập táp vào mặt. Đào Đào dán mắt nhìn cái bóng hồi lâu, nhưng chẳng đủ can đảm quay đầu nhìn Úc Loan lấy một cái. Tâm trí cô rối như tơ vò. Cảm giác trĩu nặng dưới mỗi bước chân khi leo cầu thang, chính là dáng vẻ mà Úc Mỹ Trân đã nhìn thấy.
Tự nhốt mình trong phòng để bình tâm lại, Đào Đào nghe tiếng Đào Quảng Chí hát vang bài hát chúc mừng sinh nhật theo kiểu cường điệu vọng lên từ dưới nhà. Cô vội vã vỗ nhẹ vào má mình rồi mở cửa bước xuống.
Úc Loan trông thật tội nghiệp, đang bị Đào Quảng Chí rượt chạy vòng quanh bàn ăn tròn xoe. Cậu nhất quyết cự tuyệt chiếc mũ chóp nhọn, nhưng Đào Quảng Chí lại nằng nặc bắt cậu phải đội cho bằng được. Cuối cùng, bằng một cú lừa giả vờ quay đi, ông đã nhanh tay ụp trúng phóc cái mũ lên đầu Úc Loan.
"Sinh nhật ai mà chả đội mũ cơ chứ? Bồ Đào hồi bé toàn giành đội, bất kể sinh nhật ai, con bé cũng nằng nặc đòi đội cho bằng được." Đào Quảng Chí vỗ tay cái đét, vẻ mặt đắc ý ra mặt.
Riêng Úc Loan, cứ như thể bị cái chóp giấy các tông kia làm phép phong ấn vậy. Cậu đứng đờ ra, hai tay giơ lên rồi lại buông thõng xuống, rõ ràng muốn giật phăng cái mũ ấy ra nhưng lại chần chừ không muốn đụng chạm vào nó. Mấy cái mũ sinh nhật thường làm hình vương miện, nhưng trong mắt cậu, trông chúng chẳng khác nào những cái gai nhọn hoắt chĩa ngược lên trời, đáng ghét chết đi được.
Cảnh tượng ấy khiến Úc Mỹ Trân đứng ngoài xem không nhịn được cười.
Bây giờ dì đã có thể phớt lờ mấy chuyện vụn vặt dễ khiến Úc Loan xù lông như thế này rồi. Phải để thằng bé cọ xát với thực tế thì lên đại học, bước ra xã hội mới mong chống chọi được với vô vàn kiểu người, muôn vàn hoàn cảnh éo le. Cuộc sống làm gì có chuyện suôn sẻ, êm đềm mãi? Thôi thì cứ coi đây là bài tập nhỏ rèn luyện sức chịu đựng và khả năng thích nghi cho cậu.
Đào Đào hít một hơi thật sâu, nở nụ cười rạng rỡ bước xuống lầu, tiến lại gần tháo chiếc mũ ra cho cậu: "Em ấy cứ đội cái này thì làm sao mà ăn bánh kem được?"
Lời nguyền được hóa giải, Úc Loan trút một tiếng thở dài thườn thượt. Cậu lập tức sán lại ngồi ngay bên cạnh Đào Đào, không quên nhíu mày lườm Đào Quảng Chí ngồi đối diện một cái đầy ái ố phân minh.
Đào Quảng Chí nhướng mày, bộ dạng đủng đỉnh, vừa gắp đồ ăn vừa cười hề hề: "Con gái à, con cứ nuông chiều nó quá sinh hư đấy."
Đào Đào mím môi, nhích bát cơm lại gần, lí nhí thanh minh: "Con đâu có."
"Còn chối à?" Đào Quảng Chí còn vô tư hơn cả con gái, bẻ ngón tay tính toán: "Từ hồi bé tí tẹo tới giờ, con đứng ra dẹp loạn hộ nó không biết bao nhiêu bận rồi. Người ngoài mà hé răng chê bai Úc Loan nửa lời là y như rằng con nhảy dựng lên. Lần trước nó đi thi một mình, bố thấy con ở nhà còn cuống quýt hơn cả nó, cứ chốc chốc lại ôm cái điện thoại kiểm tra cả chục lần. Thế mà còn chối quanh."
Mặt Đào Đào nóng ran, một nửa là do tức giận. Cô nghiến răng rít lên: "Bố!"
"Được rồi, được rồi, bố không trêu nữa. Chị em nhà tụi bay thân thiết là chuyện tốt, có gì mà không nói được chứ? Lạ thật, hôm nay con dễ nổi nóng thế, bị nóng trong người à? Mai bố nấu nồi trà giải nhiệt cho hai chị em, cả Vịt Quay uống cùng luôn."
Đào Quảng Chí thấy cô con gái rượu hôm nay cứ là lạ, ngặt nỗi ông vốn là người có hệ thần kinh thô kệch, lại nghĩ bụng, ôi dào, học sinh lớp 12 mà, thi thoảng thần kinh căng thẳng cũng là chuyện bình thường ở huyện thôi.
Nhắc tới Vịt Quay, Đào Quảng Chí lật mặt nhanh như chớp, quay sang bàn với Úc Mỹ Trân: "Con Vịt Quay cũng có tuổi rồi đấy, mấy hôm nay anh thấy nó ủ rũ, lờ đờ làm sao. Hay mai đem nó về quê, nhờ ông bác sĩ thú y già xem bệnh cho nó nhé?"
Hai đứa con đã lớn tướng, học hành lại sáng sủa, chẳng có gì phải bận lòng, giờ đây Úc Mỹ Trân dồn hết sự lo lắng cho con Vịt Quay, gật gù đồng tình: "Phải đấy, phải đấy. Mốt là cuối tuần, hay là nhà mình kéo nhau về quê một chuyến đi?"
"Duyệt, tiện thể xách thêm ít lúa mẹ anh vừa phơi khô cho con vịt ăn tẩm bổ." Câu chuyện cứ thế bị bẻ lái sang hướng khác.
Bữa cơm diễn ra trong không khí vui vẻ, rôm rả. Úc Mỹ Trân tiện miệng hỏi Đào Đào và Úc Loan dự định thi vào trường nào, đã có mục tiêu cụ thể chưa. Trước đây Đào Đào vẫn luôn nghĩ sẽ học cùng một thành phố với Úc Loan, nhưng bây giờ lại thấy khó mở lời. Suy nghĩ một lúc, cô chỉ ậm ừ lắc đầu: "Còn một học kỳ nữa mà, thực ra con cũng chưa nghĩ kỹ."
Úc Loan thì rành rọt, vừa húp cháo từng ngụm nhỏ vừa dõng dạc tuyên bố: "Con muốn học chung trường với chị!"
Đào Đào mang tâm sự trong lòng, hiếm khi không đáp lời.
Ăn no nê, Úc Mỹ Trân vừa lau bàn vừa cười nói: "Nếu con mà lần nào cũng thi Văn được điểm trên trung bình, thì biết đâu lại được học chung trường với chị thật đấy."
Điểm Văn của Úc Loan thất thường như thời tiết. Trúng tủ những câu đã học thuộc lòng thì cậu có thể vớt vát được hơn 90 điểm, tổng điểm khi đó sẽ cực kỳ cao, lên tới hơn 670. Nhưng xui xẻo gặp phải đề đánh đố, lắt léo hay mấy câu chưa học, tệ hơn là đề thi làm thơ thì coi như xong phim. Khéo điểm Văn chỉ lẹt đẹt cỡ 40, thế nên điểm số của cậu cứ lên xuống thất thường như biểu đồ hình sin.
Trái lại, Đào Đào lại vô cùng ổn định. Kiến thức nền tảng của cô cực kỳ vững chắc. Hiện tại chương trình học đã xong, đang trong giai đoạn ôn tập lại kiến thức lớp 10. Chỉ cần người ra đề thi Đại học không hack não quá đáng, điểm số của cô chắc chắn sẽ không chênh lệch nhiều, bét nhất cũng phải hơn 640 điểm. Khối Khoa học Xã hội không giống Khối Khoa học Tự nhiên, điểm các môn Tự nhiên khó mà đạt mốc cao chót vót như Tự nhiên được, đạt 260 điểm đã là giỏi lắm rồi.
Tuy Giác Phố chỉ là một thành phố nhỏ, Trường cấp 3 số 1 dù khét tiếng trong thành phố nhưng ra đến quy mô toàn tỉnh thì cũng chưa là gì, song với mức điểm ấy, cô dư sức chọn được vô khối trường Đại học danh giá.
Cơm nước xong xuôi, cả nhà hào hứng tắt đèn để Úc Loan nhắm mắt cầu nguyện và thổi nến. Đào Đào đút hai tay vào túi quần đồng phục, lặng lẽ ngắm nhìn khuôn mặt Úc Loan được ánh nến hắt sáng vàng rực. Chẳng ai biết điều ước sinh nhật tuổi 18 của cậu là gì. Kể từ hồi bé tí bị Đào Đào dọa nói ra là mất thiêng, cậu cứ ngậm miệng ăn tiền, tuyệt nhiên chưa từng hé răng.
Bao nhiêu năm qua, ngay cả Đào Đào cũng chẳng biết cậu đã ước những gì.
Cậu là một người sống nguyên tắc và cố chấp đến vậy, một khi đã tin vào điều gì là sẽ không bao giờ dễ dàng thay đổi. Giống như cái gối ôm cũ mèm rách nát cậu vẫn ôm khư khư suốt mười năm nay, hay cục xà bông và lọ sữa tắm dùng từ nhỏ đến giờ. Đồ vật cậu còn chung tình đến thế, huống hồ là con người... Đào Đào khẽ cụp mắt xuống.
Kế tiếp là tiết mục cắt chiếc bánh tart trứng siêu to khổng lồ do chính tay Đào Đào làm. Cắt hệt như cắt bánh pizza, mỗi người một miếng. May thay chiều nay đã được cấp đông trong tủ lạnh, nên phần nhân bên trong đã đông cứng lại thành bánh flan, cắt ra không bị nát, cầm lên núng nính núng nính nhìn thích mắt vô cùng. Úc Loan có vẻ rất ưng miệng, chén tì tì hai miếng bự chảng đến mức no căng bụng. Đào Quảng Chí đứng lên đi rửa bát, còn Úc Mỹ Trân thì lạch cạch xuống lầu lấy cho cậu mấy viên kẹo tiêu thực.
Nhìn cậu cuộn tròn người trên ghế sô pha, im lìm không nói một lời, Đào Đào không đành lòng. Cô khẽ thở dài, bước tới ngồi xuống bên cạnh, đưa tay xoa nhẹ bụng cho cậu.
Úc Loan mắc chứng tự kỷ, và một trong những điều đáng thương nhất của cậu chính là không thể diễn tả chính xác cơn đau của mình. Người bình thường đau ở đâu, đau như thế nào, đau âm ỉ hay đau nhói... đều có thể dễ dàng nói ra, nhưng cậu thì không. Mặc dù cơn đau rõ ràng xuất phát từ cơ thể, nhưng cái mạch điện chắp vá trong não bộ của cậu lại không thể truyền tải thông tin đó đến trung tâm ngôn ngữ một cách trọn vẹn. Trong y học, người ta dùng một thuật ngữ chuyên ngành để gọi tình trạng này, đó là "rối loạn đường truyền tín hiệu thần kinh ngoại biên".
Nghe Úc Mỹ Trân kể, hồi Úc Loan mới một hai tuổi, cậu rất hay bị đầy hơi, đau bụng. Mỗi lần như vậy cậu lại khóc không rõ nguyên do. Người lớn hỏi bị làm sao, cậu cũng chẳng biết nói, chỉ biết khóc mãi không nín. Bà nội Úc Loan hồi đó cứ nghĩ thằng bé đang cố tình ăn vạ, đâm ra bực mình, lôi đòn gánh ra đánh, cấm không cho cậu khóc nữa.
Sau đó đến nửa đêm, cậu bé đầy hơi đến mức phát sốt hầm hập, khóc cũng không còn sức nữa. Khi được đưa đến trạm xá trong thôn, người ta bảo họ không có cách chữa, nghi là lồng ruột, phải chuyển lên tuyến huyện mổ.
Bà nội Úc Loan xót tiền viện phí, trong mắt bà ta, đây chẳng phải cháu đích tôn gì sất, chỉ là một đứa trẻ ngốc nghếch, sống chỉ tổ làm gánh nặng cho gia đình, bà ta chẳng muốn cứu chữa gì nữa. Bà ta còn khuyên Úc Mỹ Trân: "Thôi bỏ đi, ông trời đang cho cô cơ hội rũ bỏ nó đấy, bỏ đứa này đi, tranh thủ mà đẻ lấy một đứa bình thường."
Úc Mỹ Trân suýt thì xông vào đánh nhau với bà mẹ chồng ác độc ấy. Dì chỉ còn biết cõng Úc Loan đang đau đớn thập tử nhất sinh, chạy sang quỳ lạy nhà hàng xóm biết lái máy cày, van xin họ cứu mạng con trai mình.
May thay, người hàng xóm đó rất tốt bụng. Biết ở làng bên có một thầy lang bắt mạch bốc thuốc họ Nhậm, tuy tuổi đời chưa cao nhưng tay nghề rất khá, bèn nổ máy cày chở hai mẹ con chạy xuyên đêm đến gõ cửa.
Trẻ tự kỷ như Úc Loan vốn không hề hợp tác khi khám bệnh, đặc biệt là lúc nhỏ tình trạng còn rất nặng. Cậu không cho người lạ chạm vào, không cho người lạ lại gần, chỉ một cái chạm nhẹ cũng đủ k*ch th*ch cậu giãy giụa, khóc lóc điên cuồng. Cuối cùng, bác sĩ đành phải trói chặt cậu vào mép giường để cố định rồi mới tiến hành xoa bóp, châm cứu. Vị bác sĩ ấy mồ hôi nhễ nhại, dốc sức chữa trị. May mắn thay, y thuật của ông quả thực cao minh, không những cứu sống được Úc Loan từ cõi chết, giúp đưa cậu lên bệnh viện tuyến huyện, mà còn ứng trước viện phí cho Úc Mỹ Trân, người lúc đó đã tay trắng quỳ lạy cảm tạ trong tuyệt vọng.
Câu chuyện này, kiếp trước Đào Đào hoàn toàn không biết. Kiếp này, hồi Úc Loan học lớp 5, có một lần cậu bị lây cúm, phải đi truyền dịch, Đào Đào đã đi cùng cậu. Lúc đó tình trạng của cậu đã khá hơn hồi hai ba tuổi rất nhiều. Tuy vẫn không thể diễn tả rõ ràng cơn đau, cậu chỉ biết lấy tay bụm chặt khẩu trang, vừa ho sặc sụa vừa ch** n**c mắt sinh lý vì quá khó chịu, thều thào nói với Đào Đào: "Chị ơi, sao lại có người cứ nấp trong người em mà đánh em thế này."
Lúc truyền dịch, cũng không dám để cậu nhìn thấy mũi kim đâm vào. Đào Đào ghì chặt đầu cậu vào vai mình, Úc Mỹ Trân từ phía sau ôm chặt lấy tay chân cậu để cậu không giãy giụa. Xui xẻo thay, cô y tá lại lóng ngóng, đâm kim đến hai lần. Lần đầu không trúng ven, lần thứ hai có vẻ trúng rồi nhưng máu không chảy ngược lại, cô ta còn nhẫn tâm xoay mũi kim ngoáy ngoáy dưới da tìm ven, khiến Úc Loan đau đến mức co giật cả người.
Một lát sau, cả ba người mồ hôi nhễ nhại. Khi Úc Loan sốt cao mệt mỏi, ngủ thiếp đi trên ghế truyền dịch, tay vẫn ôm chặt cánh tay Đào Đào, Úc Mỹ Trân mới tâm sự với cô câu chuyện về thời thơ ấu bệnh tật, suýt mất mạng của Úc Loan. Trước kia Úc Mỹ Trân không hề biết Úc Loan mắc chứng tự kỷ, lại phải chung sống với một bà mẹ chồng cay nghiệt như vậy, thật không dám tưởng tượng dì đã làm cách nào để che chở cho đứa trẻ vượt qua hết cửa ải tử thần này đến cửa ải tử thần khác. Quá gian nan, thực sự quá gian nan.
Nghe xong, Đào Đào tức đến mức sôi máu. Cô chỉ hận không thể xuyên không về quá khứ, xô ngã bà nội cậu, dẫn theo cậu bé Úc Loan bị đánh bằng đòn gánh chạy trốn. Cô cũng rất muốn khóc một trận thật to thay cho chú Khoai Môn nhỏ bé bị trói chặt trên giường để châm cứu. Cuối cùng, cô không kìm nén được nữa, vừa buông lời chửi rủa bà nội Úc Loan, vừa khóc rống lên.
Bây giờ cũng vậy, việc miêu tả nỗi đau bệnh tật đối với cậu vẫn là một bài toán khó. Các nơ ron thần kinh của cậu giống như một viên Ibuprofen mất phương hướng, đi khắp cơ thể hỏi thăm "Chỗ này đau hả? Chỗ kia đau hả?" nhưng lại không tài nào tìm đúng nơi phát ra cơn đau thực sự. Tuy cậu không khóc thét lên như hồi còn bé, nhưng khi khó chịu cũng muốn nói mà chẳng thể nói ra, giống như ngày hôm nay, chỉ biết ngồi im lìm, âm thầm cắn răng chịu đựng mọi sự không thoải mái.
Đào Đào vừa đưa tay ra, Úc Loan như bắt được nguồn điện, uể oải ngoái đầu sang nhìn cô. Cậu theo thói quen nhích người lại gần cô hơn, nghiêng đầu cọ vào người cô. Cậu còn đưa tay lên, áp lên bàn tay của Đào Đào đang xoa bụng mình theo chiều kim đồng hồ qua lớp áo đồng phục.
Đào Đào cúi xuống nhìn, bàn tay của cậu đã to hơn tay cô rất nhiều. Những ngón tay thon dài, đốt ngón tay rõ ràng, hơi gồ lên. Trên mu bàn tay hằn rõ vài đường gân xanh mờ ảo dưới lớp da mỏng, men theo cổ tay hướng lên trên.
"Đau em, chị." Úc Loan thì thầm.
"Xích ra chút coi." Đào Đào hất nhẹ lên mu bàn tay cậu một cái cảnh cáo. Úc Loan ngoan ngoãn rụt tay lại một tí xíu nhưng không buông hẳn, mà chuyển sang dùng ngón út móc ngoéo lấy ngón út của cô.
Cô khẽ thở dài, cuối cùng cũng không đuổi cậu ra nữa, cứ để mặc cậu ngoắc tay mình, qua lớp áo đồng phục tiếp tục xoa bụng cho cậu theo vòng tròn.
Nghe tiếng bước chân của Úc Mỹ Trân mang thuốc lên, Đào Đào như bị lửa bỏng, rụt mạnh tay về. Cô nhổm dậy chạy tót ra cửa bếp, hỏi Đào Quảng Chí một câu cụt lủn, chẳng ăn nhập gì: "Bố ơi, à ừm... tiến độ xây xưởng dạo này sao rồi ạ? Sắp xong chưa bố?"
Úc Loan chưng hửng, đưa tay vân vê những ngón tay vừa bị giật ra, không hiểu sao chị gái lại đột nhiên bỏ chạy. Nhưng đúng lúc đó, Úc Mỹ Trân bước tới, nhét hai viên tiêu hóa vào miệng cậu, bảo nhai. Cậu cũng đành lầm lì nhai nhóp nhép.
Đào Quảng Chí không biết chuyện gì vừa xảy ra bên ngoài. Nghe Đào Đào hỏi, ông cứ đinh ninh cái tính hám tiền của cô con gái rượu lại tái phát, lại bắt đầu lo lắng chuyện làm ăn của gia đình. Ông vừa cọ rửa bát đĩa xủng xoảng vừa rành rọt đáp: "Sắp xong rồi con ạ, hòm hòm cả rồi. À, Mỹ Trân? Có phải sắp bắt đầu nghiệm thu rồi không em?"
Úc Mỹ Trân cũng bước tới, tựa cửa bếp, nói: "Đúng rồi, phòng cháy chữa cháy sắp xong rồi, mấy thiết bị quan trọng cũng đã đấu nối điện nước, chỉ chờ nghiệm thu thôi. Ông chủ Phó đã rục rịch đi tìm người lo lót rồi, nếu không phải hôm nay sinh nhật Úc Loan, chắc ổng lại phải đi tiếp khách mời cơm người ta rồi."
Đào Đào đứng dựa lưng vào tủ lạnh, nghe bố mẹ thi nhau kẻ tung người hứng cập nhật tình hình xưởng bánh, đầu óc cô cũng bắt đầu quay mòng mòng.
Xưởng bánh mì nhà cô là một tòa nhà xưởng một tầng khung thép. Cả nhà phải mất chừng nửa năm mới hoàn thành xong phần thô. Đào Đào từng nghía qua bản vẽ thiết kế, diện tích xưởng cũng chẳng to tát gì cho cam, chỉ là một xưởng bánh mì nhỏ thôi. Do đó, xưởng chủ yếu bao gồm phân xưởng nướng bánh chính, phân xưởng phối liệu và nhào bột, phân xưởng ủ bột ở nhiệt độ ổn định, và phân xưởng đóng gói thành phẩm. Ngoài ra còn có một kho chứa nguyên liệu thô riêng biệt, kho chứa thành phẩm mát mẻ thông thoáng và một kho lạnh đơn giản.
Kèm theo đó là một số phòng thay đồ khử trùng cho nhân viên, phòng kiểm nghiệm vệ sinh an toàn thực phẩm, phòng làm việc, và các phòng chức năng phụ trợ như phòng nồi hơi, phòng phân phối điện, phòng phòng cháy chữa cháy.
Xây xong nhà xưởng rồi, ngoài việc trang trí nội thất, đằng sau còn cả đống ải khó khăn, rườm rà phải vượt qua. Vệ sinh an toàn thực phẩm, phòng cháy chữa cháy, bảo vệ môi trường, xả thải... tất tần tật đều phải làm thủ tục giấy tờ. Mỗi ải là một ngọn núi cao, ải nào cũng chông gai, ải nào cũng bắt buộc phải lách qua. Phải khéo léo thương lượng, ngoại giao với tất cả các bên liên quan, sơ sẩy "vái nhầm tượng Phật là hỏng bét. Nếu không vượt qua được những cửa ải này, thì đừng hòng mơ đến chuyện mở xưởng.
Còn về trang thiết bị cho xưởng bánh mì, thì đã được đàm phán, đặt cọc với nhà sản xuất ngay từ giai đoạn quy hoạch thiết kế. Trước khi nghiệm thu, phải bố trí máy móc vào xưởng, hoàn thành việc đấu nối đường ống, chạy thử tính năng các kiểu.
Úc Mỹ Trân còn nói thêm: "Đợi tụi con thi Đại học xong, nếu nghiệm thu trót lọt, thì xưởng cũng rục rịch tuyển người làm được rồi. Dẫu sao cũng phải có thời gian đào tạo, hướng dẫn máy móc nữa chứ. Máy mới, thiết bị mới, nhân viên mới, không đốt cháy giai đoạn được đâu. Cứ phải để mọi người làm quen tay, máy móc chạy thử trơn tru nhịp nhàng đâu ra đấy, rồi mới bắt tay vào sản xuất chính thức."
Cứ nghe đến những chuyện tủn mủn rườm rà, những khó khăn trắc trở ấy, Đào Đào lại thấy nhức cả đầu. Mấy thứ này quả thực đã vượt xa phạm vi những gì cô từng trải nghiệm ở kiếp trước. Cô không khỏi cảm thấy nể phục, thầm nghĩ, đúng là phải cần đến những người có tinh thần thép, dẫu thất bại cũng không nản lòng, sẵn sàng làm lại từ đầu như dì Úc và ông chủ Phó, thì mới có thể từng bước từng bước chinh phục được những thử thách này.
Úc Mỹ Trân nhắc đến chuyện xưởng là hăng hái hẳn lên, nói tiếp: "Đợi xưởng bánh mì đi vào sản xuất ổn định, dì và chú Phó dự định sẽ đi khảo sát mặt bằng mở thêm cửa hàng ở các tỉnh thành khác. Phân hiệu mới sẽ không áp dụng mô hình làm bánh thủ công tại chỗ nữa, cũng chẳng cần mướn thợ. Mỗi cửa hàng nhỏ xíu chỉ cần thuê một người đứng quầy là đủ. Lúc đó toàn bộ nguồn hàng sẽ được cung cấp trực tiếp từ xưởng, chuỗi cửa hàng Tiệm bánh Phố Nam của chúng ta sẽ dần dần nở rộ, vươn vòi bạch tuộc ra khắp mọi miền đất nước."
Mang theo niềm kỳ vọng tươi đẹp về tương lai, Úc Mỹ Trân cười rạng rỡ, dang rộng hai tay vẽ một vòng tròn thật lớn. Dì còn dùng khuỷu tay hích vào người Đào Quảng Chí đang rửa bát: "Bố con cũng không phải làm chân sai vặt nữa, dì sẽ hô biến ông ấy thành quản đốc phân xưởng, cho ông ấy sau mười mấy năm lại được trải nghiệm cảm giác cắp cặp đi làm."
Đào Đào đứng cạnh nghe mà phì cười. Cô biết tỏng dì Úc sẽ không dễ dàng cho bố cô hạ cánh an toàn nghỉ hưu sớm đâu. Bốn mươi mấy tuổi đầu, sắp sửa bước sang ngưỡng ngũ tuần rồi mà còn bị lùa vào xưởng làm công ăn lương nữa cơ đấy.
Đào Quảng Chí nghe vậy liền hừ giọng tỏ vẻ bất bình: "Gì cơ? Anh mà chỉ được làm cái chức chủ nhiệm quèn thôi á? Với tài năng xuất chúng, với cái đầu đầy ắp trí tuệ này của anh, bộ không đủ sức ngồi chễm chệ trên ghế Chủ tịch Hội đồng Quản trị hay sao? Đồng chí Úc Mỹ Trân, anh trịnh trọng thông báo cho đồng chí biết, đồng chí đang nhìn người bằng nửa con mắt đấy nhé!"
Úc Mỹ Trân chẳng thèm để ý đến ông.
Ông mà làm chủ tịch á? Thế chẳng hóa ra hôm nay nghỉ lễ, ngày mai nghỉ lễ, ngày nào cũng nghỉ lễ à? Khéo xưởng mở chưa đầy nửa năm đã phải sập tiệm.
Trong thâm tâm Úc Mỹ Trân đã nhen nhóm ý định từ lâu. Dì thấy ông Phó rất hợp với việc đi giao thiệp mở mang thị trường. Ông ấy ăn nói hoạt bát, tửu lượng tốt, tính tình lại thận trọng, lúc đàm phán làm ăn không sợ bị người ta hắt hủi, cũng chẳng dễ gì bị người ta chuốc cho vài ly rượu rồi ký hợp đồng chịu thiệt thòi.
Cho ông ấy làm tổng giám đốc là chuẩn bài, cứ để ông ấy chạy tới chạy lui, như tới Hong Kong, Macau, Bắc Kinh hay Thượng Hải, tìm mặt bằng, đàm phán giá thuê, thiết lập chuỗi cung ứng, nỗ lực đưa thương hiệu Tiệm bánh Phố Nam vươn xa.
Còn chiếc ghế Chủ tịch quyền lực, người vạch định chiến lược và lèo lái cả nhà máy, tất nhiên phải là dì rồi!
Dì vô cùng thẳng thắn, rành rọt. Ngoại trừ cổ phần của ông Phó và một số ít của các nhà đầu tư khác, phần lớn cổ phần của xưởng bánh mì hiện nay đều đứng tên Đào Quảng Chí và Đào Đào.
Úc Mỹ Trân không hề giành phần cho mình và Úc Loan, một phần để tránh miệng đời dị nghị, phần nữa dì cho rằng điều đó chẳng cần thiết. Dì tin tưởng Đào Quảng Chí, cũng như ông đã tin tưởng dì, dù ly hôn nhưng không rời xa gia đình.
Hơn nữa trong lòng Úc Mỹ Trân vẫn chất chứa một niềm kiêu hãnh riêng.
Dì không còn là người phụ nữ thuở mới làm dâu nhà họ Đào, nhiều lúc còn rụt rè không dám nói lên suy nghĩ của mình, lại có phần tự ti. Đã mười năm trôi qua, tuy nói chuyện trưởng thành ở tuổi tứ tuần nghe có vẻ buồn cười, nhưng dì thực sự cảm thấy bản thân mình đang ngày một lớn lên.
Dì nhận ra mình sinh ra là để làm kinh doanh. Chẳng hạn như quanh trường Trung học Phổ thông trực thuộc thành phố, chẳng có tiệm bánh nào sống thọ hơn tiệm của dì. Nhà nhà đều bắt chước mô hình và sản phẩm của Tiệm Bánh Phố Nam, nhưng thế thì đã sao? Úc Mỹ Trân chẳng thèm bận tâm, chỉ dồn hết tâm trí vào việc kinh doanh của tiệm mình.
Dì lập hàng loạt nhóm QQ để giữ liên lạc với khách quen, hệ thống thẻ thành viên còn được cài đặt nhắc nhở tự động. Bất kể khách hàng có đến mua bánh vào đúng ngày sinh nhật hay không, dì đều gọi điện chúc mừng, rồi để dành phiếu miễn phí cho họ lần sau ghé dùng.
Vài năm trôi qua, các đối thủ cạnh tranh cứ thế lần lượt rụng nụ. Họ bắt chước nhưng chẳng nắm được cái hồn, lại không có sự kiên trì bền bỉ chục năm như một của Úc Mỹ Trân, rồi cũng dần dần dẹp tiệm.
Nhân tiện nói đến đây, Úc Mỹ Trân tiếp lời: "Ngày mai dì phải sang xưởng một chuyến, bên đó đang lắp đặt hệ thống báo khói, vòi phun nước và hồ chứa nước phòng cháy chữa cháy, dì phải đích thân ra giám sát mới yên tâm. Cái này mà làm ẩu, người ta có thể vin vào đó làm khó mình cả đời, sau này muốn sửa chữa cũng mệt mỏi lắm."
Đào Quảng Chí nghe vậy là biết Úc Mỹ Trân sẽ cắm chốt ở đó cả ngày, úp nốt cái đĩa lên giá phơi, vội vã lên tiếng: "Để anh đi cùng em, mai là hết lễ kỷ niệm tiệm rồi, làm xong mẻ bánh anh sẽ qua đó với em."
Nói xong, ông quay sang Đào Đào: "Ngày mai hai đứa tự lo cơm nước nhé, bố cho thêm 50 tệ, thích ăn gì thì ăn."
"Vâng ạ." Đào Đào cầm lấy tiền chẳng chút khách sáo, cô quen rồi, với Đào Quảng Chí thì vợ luôn là nhất, khiêu vũ đứng thứ hai, con cái chỉ xếp bét.
Sinh nhật của Úc Loan cứ thế qua đi một cách đơn giản. Đợi cậu hồi sức, hết căng bụng, Đào Đào và cậu lại phải nai lưng đạp xe đến trường học tiết tự học buổi tối, bao nhiêu lời muốn nói nghẹn ứ trong họng cũng chẳng có cơ hội thốt ra.
Học lớp 12 rồi, quy định nhà trường rất gắt gao, giờ tự học buổi tối nếu không có lý do cực kỳ chính đáng thì không được phép nghỉ. Thế nên Đào Đào đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt nhịn xuống.
Cả buổi tối với ba tiết tự học, có lẽ vì trong lòng bực bội không có chỗ xả, Đào Đào đã cắm cúi giải một mạch 6 đề thi. Hứa Viện ngồi cạnh nhìn mà hoảng hốt, còn với tay sờ trán cô: "Bồ Đào, cậu không sao chứ? Bị làm sao thế này, về tổ chức sinh nhật cho em trai mà bị kích động gì à?"
Thì đúng là bị kích động thật còn gì.
Chuông reo báo hết giờ, Đào Đào xốc ba lô lên, cùng Hứa Viện bước ra khỏi lớp. Cô vừa đi vừa rầu rĩ tâm sự: "Em trai tớ có hơi khác biệt so với người ta, cậu biết không? Hôm nay bố mẹ tớ hỏi chuyện thi đại học, thằng nhóc mở mồm là tuyên bố xanh rờn muốn thi cùng trường với tớ. Lúc trước tớ chẳng nghĩ ngợi gì sâu xa, nhưng giờ ngẫm lại, có vẻ em ấy ỷ lại vào tớ quá đà rồi... Tớ chỉ lo, cứ thế này, em ấy sẽ chẳng có định hướng, hoài bão gì cho riêng mình nữa." Đào Đào nói vậy thôi chứ thực lòng cô đâu định nói chuyện này.
Hứa Viện vừa bước ra khỏi cửa lớp đã móc ngay túi lấy một cây kẹo cay nhét vào miệng. Vừa nhai nhóp nhép, cô bạn vừa lơ đãng hỏi: "Thế còn cậu thì sao?"
Đào Đào ngớ người: "Tớ á? Tớ làm sao?"
"Cậu có thấy em ấy phiền phức không?"
"Không hề."
"Có thấy em ấy làm ảnh hưởng gì đến cậu không?"
"Cũng không..."
Hứa Viện nhún vai: "Thế thì tớ nghĩ, quan trọng không phải em cậu nghĩ gì, mà là cậu nghĩ thế nào." Lối tư duy của Hứa Viện luôn đi ngược với đám đông. Thay vì hùa theo lời than vãn của Đào Đào như bao người khác, cô bạn lại chọn cách lật ngược vấn đề. Trong học tập cũng vậy, mà trong cuộc sống cũng thế.
Hai cô gái đã đi đến cửa ra của khu nhà học. Gió đêm lồng lộng thổi vào mặt, giữa cái thời tiết nóng bức thế này mà Đào Đào lại thấy hơi gai người. Cô khẽ hỏi Hứa Viện: "Ý cậu là sao?"
"Em cậu dựa dẫm vào cậu như thế, vấn đề chính chắc chắn nằm ở cậu rồi." Hứa Viện nói tiếp, "Cậu ấy đâu có ngốc, môn tự nhiên thi gần đạt điểm tối đa, IQ ít nhất cũng lọt top vài người giỏi nhất trường phải không? Nếu cậu đối xử với cậu ấy kiểu lạnh lùng vô tình, vô lý gây chuyện, liệu cậu ấy có còn ỷ lại vào cậu như vậy không?"
Đào Đào im lặng, chìm trong suy nghĩ, bước chân cô bất giác chậm lại.
"Tớ thấy bản thân cậu không phải cũng rất tận hưởng việc cậu ấy dựa dẫm vào mình sao? Cậu tự mình chăm sóc em trai nhiều đến thế." Hứa Viện mỉm cười nói, "Tớ cũng có một đứa em trai, từ hồi nó lên cấp hai là hai đứa tớ đã thấy đối phương phiền phức muốn chết rồi, chả muốn nói chuyện với nhau câu nào. Em trai cũng là con trai mà, lớn lên đáng ghét lắm, ở nhà lúc nào tớ cũng muốn tẩn nó một trận."
Đào Đào nói: "Úc Loan thì khác một chút mà."
"Haizz, có gì khác đâu chứ? Tớ thấy cậu ấy là một người rất bình thường, là tự cậu cảm thấy cậu ấy khác biệt." Hứa Viện cười tít mắt rút một que kẹo cay ra ăn, "Mấy thằng con trai khác trong lớp mà dám lèo nhèo trước mặt cậu, cậu đã khó chịu từ tám kiếp rồi. Hehe, tớ ăn nói hơi thẳng, cậu đừng để bụng nhé. Tớ thấy cậu thuộc tuýp người ngoài mặt thì có vẻ dễ tính, nhưng trong lòng lại vạch ra ranh giới rất rõ ràng. Cậu giống cung Bọ Cạp, không giống cung Thiên Bình đâu."
"Là tự cậu cảm thấy cậu ấy khác biệt..." Người ngoài cuộc luôn sáng suốt, Đào Đào nhất thời cạn lời, trong lòng rất muốn phản bác. Chuyện này thực chất rất phức tạp, hoàn cảnh rắc rối của cô không hề giống, nhưng lại không thể tìm ra lý do thích hợp.
Cô không dám kể tình huống thật sự cho Hứa Viện nghe, nhưng trong lòng cô cũng hiểu rõ.
Đúng vậy, nếu là người con trai khác dám hôn cô như thế, cô đã tát tên đó quay mòng mòng dính vào tường gỡ không ra rồi, nhưng đối với Úc Loan thì cô lại nhân nhượng.
"Thực ra cậu cũng không cần phiền muộn đến thế, hai chị em học chung một trường đại học thì có gì không tốt? Cậu không chê cậu ấy, cũng không thấy cậu ấy phiền phức, thì sau này cứ tiếp tục học cùng nhau thôi." Hứa Viện nói tiếp, "Tuy không phải chị em ruột, nhưng tình cảm hai người tốt như vậy, cũng đâu nhất thiết phải vì chuyện thi đại học mà xa cách nhau đến thế?"
Đào Đào nghe xong mà tim đập lỡ một nhịp.
Hứa Viện nói đúng, tình cảm gia đình đã vượt qua giới hạn, vậy mà cô lại không hề thấy tức giận. Ban đầu quả thật cô vô cùng ngạc nhiên, sau đó là bực bội và có chút hoang mang. Rốt cuộc những xót xa, chiều chuộng, không nỡ buông bỏ ấy là dành cho ai? Những khoảnh khắc cô có thể đẩy ra nhưng lại không đẩy ra, trong đầu cô lúc đó thực sự đang nghĩ gì?
Cô rất muốn hỏi Úc Loan xem cậu có phân biệt được đâu là ỷ lại và đâu là tình yêu hay không, nhưng còn chính cô thì sao?
Cô có phân biệt rõ ràng được không?