Tiệm Bánh Mì Phố Nam - Tùng Tuyết Tô

Chương 63: Chuyến du lịch cả nhà tới Hương Cảng

Thanh Minh luôn là tiết trời mưa rả rích. Không khí ẩm ướt, cỏ non và những hạt mưa như phủ một lớp màng mềm mại lên núi sông, hồ biển dọc đường. Đâu đâu cũng thấy những bà lão xách giỏ tre đi bán bánh nếp xanh, tiếng rao vang vọng khắp các con phố. Xa xa còn thoang thoảng mùi tro giấy ướt sũng trong mưa.

Cả nhà Đào Đào ngồi trên xe buýt chạy thẳng. Cô ngẩn ngơ nhìn qua cửa sổ, vô vàn sợi mưa rơi xuống nhân gian. Mãi một lúc sau cô mới muộn màng nhận ra, mấy ngày nay là những ngày của sự chia ly và nỗi nhớ.

Bảo là trốn tránh cũng được, bảo là hèn nhát cũng chẳng sao, nhưng Đào Quảng Chí năm nào cũng ra vào Hương Cảng vài lần, còn Đào Đào ở kiếp trước thì chưa từng đặt chân đến đây lấy một lần.

Cô thấy mình không còn mặt mũi nào để gặp dì Úc nữa. Kiếp trước, sau khi ông bà nội qua đời vì tuổi cao sức yếu, rõ ràng trước linh cữu mọi người vẫn nói cười, có vẻ như đều đã chấp nhận được sự thật. Ấy vậy mà hơn nửa năm sau, có lúc Đào Quảng Chí vẫn vô tình buột miệng: "Ây da, đến mùa muối dưa rồi, mẹ chắc chắn đã làm nhiều lắm, lần sau đến nhà bác cả, nhớ lấy hai hũ nhé."

Nói xong ông mới khựng lại, hồi lâu mới nhớ ra, mẹ đã mất rồi cơ mà.

Ông sẽ chẳng bao giờ được ăn món dưa muối của mẹ làm nữa.

Sau đó, mỗi dịp Thanh Minh, Đào Quảng Chí cùng bác cả, chú hai, các cô, sau khi thắp nhang nhổ cỏ xong, đều ngồi trước mộ, vừa đốt giấy vừa lầm rầm trò chuyện với ông bà nội rất nhiều.

Nếu không có người thân ruột thịt nằm xuống, đất vàng mãi mãi chỉ là đất vàng. Nhưng khi tự tay đắp lên từng nấm mồ, người ta mới thấu hiểu, thì ra con người lại có thể luyến tiếc một nắm đất vàng đến thế.

Chẳng ai biết rằng, trong lòng Đào Đào cũng có một nấm mồ như vậy.

Xe chuyển bánh, bên cạnh vang lên những tiếng "tít tít" đều đặn. Đào Đào quay sang, thấy Úc Loan đang đeo tai nghe, chóp mũi buồn cười úp ngược miếng vỏ quýt. Cậu một tay mân mê lọn tóc rủ xuống eo Đào Đào, tay kia bấm thoăn thoắt trên máy luyện tính nhẩm.

Đây là cách cậu giải tỏa căng thẳng khi ra ngoài.

Vừa vo vo ngọn tóc, vừa giải các bài toán giới hạn thời gian, khiến não bộ hoạt động hết công suất, chẳng còn thời gian đâu mà hoảng loạn hay lo âu nữa. Bác sĩ Lý từng khuyên: "Hãy tập trung vào những việc cụ thể mà cháu thích."

Tóc Đào Đào giờ đã dài lắm rồi, tiếc không nỡ cắt, mỗi năm chỉ tỉa đuôi hoặc tỉa mỏng chút ít. Hiện tại tóc dài ngang lưng, thế lại tiện cho Úc Loan. Chỉ cần hai người ngồi gần nhau, cậu tiện tay là có thể túm được một lọn, quấn quanh ngón tay rồi vê vê.

Đào Quảng Chí mang theo cả đống đồ ăn vặt. Bánh mì thì đương nhiên rồi, ông còn thái sẵn đủ loại trái cây, xóc muối cam thảo và đường, cho vào hộp nhựa mang theo, đi đường ăn cả ngày vẫn giòn tan.

Úc Mỹ Trân ngồi chếch phía trước Đào Đào. Trên đùi dì đặt một cuốn sổ chi chít chữ, ghi chép cẩm nang nhập cảnh do dì tự biên soạn. Từ thời gian đóng mở cửa các cửa khẩu, quy định thông quan, cho đến chỗ đổi tiền, phí giao dịch, chỗ mua sim điện thoại... Những thông tin này dì đi hỏi thăm đủ bạn bè, người thân từng đi Hương Cảng, gọi điện lên ngân hàng, bến xe để xác nhận, tiện thể ghi luôn cả mấy số điện thoại khẩn cấp.

Đào Đào mắt tinh, còn liếc thấy Úc Mỹ Trân đang say sưa nghiên cứu tờ bản đồ tuyến đường sắt Hương Cảng lấy từ đâu ra. Rõ ràng đã hẹn vợ chồng anh cả ra đón rồi, nhưng dì có vẻ đã chuẩn bị sẵn phương án dự phòng lỡ xui xẻo lạc nhau thì cả nhà phải xoay xở thế nào.

Xem xong, Đào Đào thoải mái ngả người ra ghế. Cái thân phận trùng sinh này của cô có vẻ có thể yên tâm làm một cô nữ sinh cấp 3 trong sáng, trực tiếp nằm sấp ăn sẵn được rồi.

Xe chạy thẳng mất một tiếng rưỡi, Đào Đào lấy tai nghe ra, c*m v** iPod nghe đọc truyện.

Trang web Tấn Giang mới ra mắt được hai năm, dù vẫn đang trong giai đoạn khởi nghiệp thô sơ, chưa thu phí, nghèo đến mức thiếu hụt máy chủ phải kêu gọi quyên góp, nhưng trên đó đã có vô số cuốn tiểu thuyết kinh điển được đăng tải và xuất bản thành sách.

Ví dụ như Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu EmBong Bóng Mùa Hè... từng khiến Đào Đào của kiếp trước khóc đến mức bong bóng mũi nổi lên.

Thời điểm này, mọi tiểu thuyết sáng tác, bản scan tiểu thuyết ngôn tình Đài Loan trên trang đều được đọc hoặc tải về trực tuyến miễn phí. Thu nhập chính của trang đến từ việc làm đại lý xuất bản. Cộng thêm việc văn học mạng mới nhen nhóm, các thể loại tác phẩm vô cùng phong phú, hoang dã, đa dạng, cái gì cũng có.

Nhiêu Lị Lị đặc biệt mê đọc truyện. Cô nàng không hề kén chọn, ra tiệm net mở máy, lướt trang web thấy truyện nào là tải truyện đó, tải về cả một đống. Đến mức bộ nhớ đầy rồi lại chuyển sang tải một đống nữa vào chiếc iPod của Đào Đào.

Công nghệ nghe sách lúc bấy giờ còn rất thô sơ, giọng đọc nghe cứ như người máy, ngắt nghỉ câu kỳ quặc, chưa kể vô số từ đồng âm khác nghĩa bị đọc sai bét nhè. Tuy nhiên, để nghe lúc khó ngủ cũng khá hữu hiệu.

Cô cũng chẳng bận tâm đến nội dung, cứ nghe tà tà rồi thiếp đi lúc nào không hay. Hết cuốn này nó lại tự động nhảy sang cuốn khác, đến mức xe xóc làm rơi mất một bên tai nghe cô cũng chẳng nhận ra.

Cái máy tính nhẩm của Úc Loan hết pin đúng lúc đó. Quay sang thấy chị gái đang tựa đầu vào ghế ngủ say sưa, cậu liền nhặt một bên tai nghe bị rớt của Đào Đào nhét vào tai mình, tò mò muốn biết chị đang nghe gì.

Vừa đeo lên, cậu liền nghe được một đoạn chấn động: "...Một tay anh siết chặt vòng eo nhỏ nhắn tưởng chừng như gãy gập của cô, tựa hồ muốn vò nát cô hòa vào tận sâu trong cốt nhục... Cô gái, em đã chọc tới tôi, thì đừng hòng rời xa tôi nữa... Anh cúi người, mãnh liệt bắt lấy đôi môi mềm mại của cô, tàn nhẫn chà xát lên đôi môi ấy, tựa như muốn hút cạn sinh khí của cô... Nụ hôn cuồng nhiệt lan tràn khắp cơ thể, những d*c v*ng kìm nén bấy lâu khoảnh khắc này như vỡ đê... Chỉ hận không thể dung hòa cô vào tận đáy lòng mà hung hăng yêu chiều..."

Úc Loan nghe mà mày cau chặt đầy khó hiểu, y hệt cái hồi bé xem phim, thấy nam nữ chính hơi tí là chụt chụt hôn nhau hai phút đồng hồ đầy hoang mang.

Nhưng cậu còn chưa kịp định hình, nội dung đoạn sau lại càng bạo liệt hơn nữa. Suốt một tiếng đồng hồ sau đó, cậu nghe mà miệng há hốc, không ngậm lại được.

Xe sắp cập bến, Úc Mỹ Trân vội vàng quay xuống gọi Đào Đào: "Đừng ngủ nữa, sắp đến nơi rồi, mau thu dọn đồ đạc đi, coi chừng rơi rớt gì đấy."

Đào Đào dụi dụi mắt, lúc này mới phát hiện Úc Loan đang ngồi đờ đẫn bên cạnh như khúc gỗ, cũng chẳng thèm vê tóc cô nữa, hai mắt dại ra, trên tai vẫn còn đeo cái tai nghe của cô.

Cô thấy lạ, kéo tai nghe lại nghe thử, hình như đang phát một đoạn truyện kiếm hiệp nào đó, chuyện này cũng bình thường mà nhỉ? Sao nghe mà ngẩn ngơ thế kia?

"Khoai Môn, Khoai Môn?" Đào Đào tắt iPod, cuộn gọn tai nghe cất vào chiếc balo nhỏ mang theo, huých huých cánh tay cậu, "Sao thế? Nghe không hiểu nên chóng mặt à?"

Chắc là trong truyện nhiều chiêu thức bí kíp võ công, nhân vật lại đông đảo, đoán chừng nghe bị rối trí rồi, Đào Đào suy đoán một cách vô cùng ngây thơ, chẳng biết Lị Lị còn tải cho cô mấy cuốn sách thần thánh nào nữa.

Ý thức bay bổng của Úc Loan dần quay về, nghe Đào Đào hỏi thế, cậu ngập ngừng gật đầu.

Cậu quả thực có nhiều chỗ không hiểu, nghe mà sởn hết cả gai ốc... hơi đáng sợ, hơi bài xích, lại có phần tò mò. Những cảm xúc phức tạp cuộn trào trong tâm trí cậu cùng với những ngôn từ không mấy trong sáng ấy, khiến cậu cứ thế nghe hết mà không tháo tai nghe ra.

Thực ra cả cấp 2 và cấp 3 đều có tiết Giáo dục giới tính và Sức khỏe sinh sản, chỉ là thường xuyên bị các môn khác lấn lướt, hoặc có tổ chức một buổi tọa đàm, tập trung học sinh lại cho xem phim khoa học giáo dục là xong chuyện.

Những tiết học kiểu này cũng giảng dạy khá bảo thủ.

Không chỉ có tiết Sinh học, trong sách giáo khoa cũng có nhắc đến một số kiến thức sinh lý học, những kiến thức cơ bản cần biết, Úc Loan đều nắm được.

Thế nhưng, việc tiếp thu những kiến thức ấy từ góc độ khoa học, so với cảm giác bị người ta miêu tả cặn kẽ, cụ thể quá trình bằng những ngôn từ sống động, lại mang đến trải nghiệm hoàn toàn khác biệt.

Cậu choáng váng cúi đầu, nắm tay Đào Đào bước xuống xe.

Chỉ trong một tiếng đồng hồ ngắn ngủi trên xe, lần đầu tiên trong đời cậu thấu hiểu sâu sắc lời giáo viên Ngữ Văn từng nói: Ngôn từ mang trong mình sức sống, ngôn từ sống động, ngôn từ có sức hút độc đáo, ngôn từ... thật đáng sợ.

Cái đầu hỗn độn sau khi trải qua màn tẩy nã", kéo dài mãi cho đến lúc hoàn tất đủ loại thủ tục, qua được cửa khẩu, rốt cuộc cũng gặp lại bác trai và bác gái sau bao năm xa cách, Úc Loan mới dần dần bình tâm lại.

Úc Mỹ Trân không kìm nén được nữa, nhào tới ôm chầm lấy Úc Quốc Cường khóc nức nở.

Đào Quảng Chí đứng bên cạnh nín nhịn chờ hai anh em bình tĩnh đôi chút, vội vàng xách một đống quà cáp đặc sản lao lên, nắm chặt tay Úc Quốc Cường: "Anh cả! Chào anh, chào anh! Bao năm không gặp, em nhớ anh lắm..."

Úc Quốc Cường đã già đi nhiều, cắt tóc đinh ngắn cũn, lốm đốm bạc, dáng người cũng không còn cao lớn như trong ký ức của Úc Loan, lưng hơi còng, chân trái đi hơi thọt. Bác ôm chầm lấy Đào Quảng Chí và Úc Mỹ Trân, miệng cứ lặp đi lặp lại những lời xin lỗi, bao năm qua ở nhà vất vả cho cô chú quá.

Sau đó, gặp lại bác gái Trương Hạnh Hồng, mọi người lại tiếp tục ôm nhau khóc.

Khó khăn lắm mới lau khô nước mắt, Úc Quốc Cường lật đật phụ giúp gia đình Úc Mỹ Trân khuân vác hành lý, Trương Hạnh Hồng vội vàng phụ trông coi hai đứa trẻ lớn.

Bác gái có khuôn mặt tròn vuông vức, cắt tóc ngắn, ăn mặc vô cùng giản dị, bàn tay thô ráp, cứ rối rít nói với Đào Đào và Úc Loan: "Hai đứa lên xe trước đi, lên xe đi, đi đường xa ngồi xe chắc mệt lắm rồi đúng không? Đây là Đào Đào phải không? Cao ráo xinh xắn quá... Ây da, Úc Loan à, cháu lớn thế này rồi sao, bác là bác gái đây, cháu còn nhớ bác không?"

Úc Loan theo phản xạ lùi lại một bước, né tránh vòng tay nhiệt tình của Trương Hạnh Hồng. Bị Đào Đào giật nhẹ một cái mới nhớ ra phải lễ phép, lên tiếng: "Cháu chào bác, cháu vẫn nhớ bác ạ."

Trương Hạnh Hồng cũng không để bụng, còn mỉm cười xót xa nhìn Úc Loan: "Nhớ là tốt rồi, nhớ là tốt rồi..."

Bác ấy không có con. Những năm trước cực khổ quá, làm lụng vất vả quá nên bị sảy thai hai lần, cả hai đứa bé đều ngừng tim khi còn trong bụng mẹ, sau đó bác ấy không thể sinh con được nữa.

Trương Hạnh Hồng cũng biết Úc Loan từ nhỏ đã mắc bệnh tự kỷ. Thằng bé ngày đó hai tuổi hơn rồi vẫn chưa biết nói, ai gọi cũng như không nghe thấy, có thể tự chơi xếp hình cả ngày. Hồi đó không biết bao nhiêu người đã xì xầm bàn tán nói xấu Mỹ Trân.

Bây giờ thằng bé có thể trở nên tốt thế này, nghe nói còn đạt giải Toán học gì đó nữa, trước đây có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.

Trương Hạnh Hồng lại đưa tay quệt ngang dòng nước mắt.

Thật tốt, mọi người đều đã vượt qua, đều đã có cuộc sống tốt đẹp rồi.

Úc Quốc Cường cũng mua được một chiếc xe hơi cũ. Nhà họ ở trên phố Bắc Hà, một căn phòng rất nhỏ, chỉ khoảng 30 mét vuông, nhưng bên trong đã được lắp thêm bếp và nhà vệ sinh, ít nhất không phải dùng chung với người khác nữa. Cửa tiệm của bác và Trương Hạnh Hồng cũng ở gần đó, không lớn, chỉ là một gian nhỏ.

Đào Quảng Chí xách theo rất nhiều quà, tay xách nách mang leo lên chiếc cầu thang chật hẹp. Thấy nhà cửa Úc Quốc Cường chật chội, ông liền sang sảng hỏi quanh đây có nhà nghỉ nào bình dân không, có cần đi đặt trước vài phòng không?

Lời vừa thốt ra, Úc Quốc Cường dứt khoát không chịu, khăng khăng bắt gia đình Úc Mỹ Trân phải ở lại nhà mình cho bằng được. Bác còn bảo: "Cô chú đừng lo không có chỗ ngủ, hai cái sô pha ngoài phòng khách này có thể kéo ra, ghép lại thành giường. Cô chú cứ ở nhà anh, anh và chị dâu có thể ra tiệm ngủ tạm."

"Như vậy sao được! Anh chị à, bọn em không có ý gì khác, từ xa đến đây làm phiền anh chị, sao có thể..."

"Cô chú cứ nghe anh, ở nhà nghỉ chưa chắc đã bằng ở nhà, mong cô chú đừng chê nhà anh nhỏ, chúng ta là người một nhà, đừng khách sáo, không được ra ngoài ở."

Hai bên giằng co qua lại mấy bận, chẳng ai thuyết phục được ông anh Úc Quốc Cường tính nết cố chấp. Thấy anh trai sắp nổi cáu đến nơi, Úc Mỹ Trân vội vàng lên tiếng xoa dịu, dịu dàng thuận theo ý bác: "Được được được, bọn em nghe anh, ở lại nhà, không ra ngoài ở nữa."

Lúc này sắc mặt Úc Quốc Cường mới dịu xuống, nở nụ cười: "Thế mới phải chứ."

Bác đã dọn dẹp nhà cửa tươm tất từ trước, đồ dùng cá nhân, ga giường đều mua mới tinh, ngay cả dầu gội, sữa tắm cũng toàn đồ xịn. Để cả nhà nghỉ ngơi một lát, bác lại vô cùng nhiệt tình dẫn cả nhà bốn người đi ăn món lẩu thập cẩm kiểu làng Bồn  đặc trưng.

Ăn tối xong lại dẫn mọi người ra Đại lộ Ngôi Sao ngắm cảnh đêm, dạo chơi cả một buổi tối. Ngày hôm sau, vợ chồng Úc Quốc Cường đang cơn phấn khích lại dậy từ sớm đưa họ đi mua sắm, ngồi cáp treo, ăn hải sản vỉa hè, lịch trình kín mít không kẽ hở.

Cuối cùng đến ngày thứ ba, gan bàn chân Úc Mỹ Trân phồng rộp cả lên, đành vội vàng lên tiếng: "Anh cả ơi, hôm nay không đi chơi nữa đâu, em phải ra tiệm của anh xem thế nào. Em qua đây đợt này thực ra cũng có chuyện muốn bàn với anh."

Đào Đào vội vàng giơ tay tiếp lời: "Thế con với Khoai Môn ở nhà chơi game nhé!"

Chân cô sắp gãy ra rồi!

Mười năm sau mới gặp lại người thân, Úc Quốc Cường xúc động quá đỗi, chỉ hận không thể dẫn mọi người đi ngắm hết cảnh đẹp, nếm thử mọi món ngon chỉ trong một ngày. Món này ngon, món kia cũng ngon, chỗ này đẹp, chỗ kia cũng đẹp. Suốt hai ngày qua cứ lang thang rong ruổi ngoài đường, Đào Đào ngoại trừ việc nắm chặt tay Úc Loan, không để cậu lọt khỏi tầm mắt, thì mệt đến mức chẳng còn sức mà nghĩ ngợi chuyện gì khác.

Tối qua vừa bước chân vào cửa nhà Úc Quốc Cường, cô đã nằm bẹp xuống sàn nhà như một con chó cún chết đuối.

Chỉ có Đào Quảng Chí là không kêu than nửa lời. Dọc đường đi cứ mua sắm, ăn uống, vui chơi thả ga, khen lấy khen để, đi tàu điện ngầm thôi cũng thích thú. Với ông, chỉ cần được đi chơi là chẳng bao giờ biết mệt.

Trương Hạnh Hồng cũng hùa theo: "Thế hôm nay không đi chơi nữa, để chị đi mua rượu ngon thức nhắm, tối nay nhà mình ăn cơm ở nhà nhé? Ngày mai cô chú đã phải về rồi, tối nay quây quần bên nhau, không say không về."

Vậy cũng được, người lớn tự động chia làm hai ngả.

Úc Mỹ Trân và Úc Quốc Cường đến tiệm bàn chuyện nhập khẩu nguyên liệu cho xưởng bánh mì.

Trên đường đi, dì đã bắt đầu hỏi thăm Úc Quốc Cường xem có nguồn cung cấp nào đáng tin cậy không, phương thức bán buôn, vận chuyển, chu kỳ thanh toán thường hoạt động thế nào. Lại còn phải kiếm tài xế chở hàng chạy tuyến Tân Thành - Hương Cảng uy tín, tốt nhất là phải rành rẽ luôn cả thủ tục hải quan.

Úc Quốc Cường lúc này mới ngỡ ngàng khi biết tiệm bánh mì của Úc Mỹ Trân và Đào Quảng Chí đã lớn mạnh đến vậy! Không chỉ nâng cấp mở rộng tiệm nhỏ ở trấn thành cửa hàng lớn, mà còn mở thêm một chi nhánh ở thành phố. Vài năm trước còn mua đất, giờ sắp sửa mở xưởng luôn rồi.

Dù chân đi cà nhắc nhưng bác cũng bất giác rảo bước nhanh hơn, não bộ cũng hoạt động hết công suất: "Để anh nghĩ xem, em có danh sách nguyên liệu cần mua chưa? Cần bao nhiêu? Giá chót của em là bao nhiêu? Chỗ này người quen thì anh cũng biết vài mối, nhưng ở đây ai nấy đều tinh ranh lắm, làm ăn phải thỏa thuận rõ ràng rành mạch..."

Úc Mỹ Trân nghiêng đầu, mỉm cười đáp: "Vậy lát tới tiệm mình bàn chi tiết sau. Em phải nắm được giá thị trường bên này thì mới định được giá chót của mình. Hai anh em mình cứ thống nhất với nhau trước đã rồi hẵng ra ngoài đàm phán."

Úc Quốc Cường chẳng mảy may bất ngờ trước sự tháo vát, tinh anh của em gái. Từ bé Mỹ Trân đã rất giỏi giang. Mới tám chín tuổi đầu đã biết tự ủ giá đỗ rồi đem ra chợ bán. Kiếm được tiền cũng chẳng mua kẹo như mấy đứa trẻ khác, em ấy cất nhặt từng hào từng cắc. Sau đó lại đi mua một đống len sợi, học mẹ đan găng tay len, mùa đông thì mang găng tay ra hợp tác xã bán lấy tiền.

Trương Hạnh Hồng cùng Đào Quảng Chí thì đi chợ gần đó mua thức ăn.

Đào Đào và Úc Loan ở nhà nghỉ ngơi. Căn nhà của Úc Quốc Cường chỉ có một phòng ngủ một phòng khách. Hai đêm nay Đào Đào và Úc Mỹ Trân ngủ trong phòng, còn Đào Quảng Chí và Úc Loan mỗi người nằm một cái ghế sô pha.

Úc Loan hai đêm liền không ngủ ngon giấc. Tiếng ngáy của Đào Quảng Chí xuyên thủng cả nút tai, đánh thức cậu dậy, mắt mở thao láo nhìn những vệt nước trên trần nhà trong bóng tối, nằm mãi không sao ngủ lại được.

Đào Đào vì hai ngày đi chơi quá mệt nên cũng hơi lờ đờ.

Hai người cuộn tròn trên sô pha ở nhà, mới chơi Harvest Moon được một lúc thì cơn buồn ngủ ập đến. Đào Đào buồn ngủ đến mức chẳng màng gì nữa, quăng máy điện tử lên bàn trà, gục đầu luôn xuống đùi Úc Loan. Cậu dùng chân khều cái chăn mấy hôm nay đắp, cuộn kín quanh người cô, rồi rút tai nghe định nghe sách đọc ru ngủ.

Úc Loan đang định ngả người ra sau ghế để Đào Đào gối đầu cho thoải mái, bỗng thấy cô định nghe cái cuốn sách tục tĩu toàn miêu tả cảnh giường chiếu kia, sợ đến tái mét mặt mày như gặp ma, vội vã đè tay cô lại: "Chị ơi chị đừng nghe nữa, cuốn... cuốn đó..."

Cậu ấp úng chẳng biết mở miệng thế nào: "Giáo viên nói nghe nhiều không tốt cho sức khỏe..."

Đào Đào ngái ngủ, tưởng Úc Loan bảo đeo tai nghe nghe đọc truyện đi ngủ thì hại thính giác, bèn rút lại cất đi. Không nghe thì thôi, cô ngáp dài một cái, nhắm mắt chìm luôn vào giấc ngủ.

Úc Loan thở phào nhẹ nhõm, thò tay vuốt mái tóc Đào Đào, đoạn ngả đầu tựa vào lưng sô pha, nháy mắt cũng ngủ thiếp đi.

Cả hai ngủ một giấc ngon lành đến chập tối. Trong bếp vang lên tiếng xèo xèo của dầu mỡ, hương thơm nức mũi của thức ăn nóng hổi bay ra, đánh thức Đào Đào từ trong cơn ngái ngủ.

Trong phòng khách nhỏ, chiếc sô pha hai người ngủ được giữ nguyên, còn chiếc sô pha kia đã bị đẩy sát vào tường. Một chiếc bàn ăn gấp tròn được dựng lên giữa nhà, trải tấm ni lông mỏng, trên bàn đã bày la liệt những món ăn bốc khói nghi ngút.

Chính giữa là đĩa cá mòi chẽm hấp. Thân cá được khía vảy, rắc gừng thái sợi và hành củ, rưới nước tương và dầu đậu phộng đặc trưng. Thịt cá trắng ngần, mềm mại, nước sốt óng ả màu mỡ, nhìn thôi đã ứa nước miếng.

Kế bên là ngao hoa hấp tỏi miến. Những sợi miến ngậm căng nước dùng đậm đà, những con ngao há miệng tươi rói, trông ngon mắt vô cùng!

Nhìn sang món thịt xá xíu mật ong thái mỏng đều tăm tắp, xếp thành hình quạt, màu sắc sáng bóng, chuẩn vị Hương Cảng chính gốc; không thể thiếu khay thịt quay tổng hợp với vịt quay da giòn bóng như giấy, xếp cạnh chân ngỗng om, trứng luộc nước tương và xá xíu. Nước sốt đậm đà, óng ánh, hương thơm đánh thức mọi giác quan...

Ngoài ra còn có đĩa rau cải ngồng xào tỏi xanh mướt, món trứng hấp sò điệp sánh mịn, nồi canh xương lợn hầm củ cải trắng sữa ngọt lịm. Món chính là đĩa mì xào hải sản siêu bự với đầy đủ tôm, thịt, mực ống và rau cải, cuối cùng là bát chè hạt sen thanh mát giải ngấy.

Đào Đào vội vàng bật dậy khỏi đùi Úc Loan, nuốt nước miếng ực ực, cuống cuồng thu xếp chăn gối lại. Úc Loan bị đè tê rần cả chân, nhúc nhích không nổi, Đào Đào vội kéo cậu đứng dậy, cười gượng đấm đấm bóp bóp chân cho cậu: "Em thấy khó chịu thì phải bảo chị chứ..."

Cái chân kia của cậu đã bị cô đè đến mức nóng ran.

Úc Loan bước đi khập khiễng, một cánh tay vòng qua vai Đào Đào, khẽ lắc đầu, nói rất thật thà: "Không gọi, em rất thích chị dựa vào em ngủ. Xin chị hãy cứ dựa vào em mà ngủ, em cảm thấy rất hạnh phúc."

Đào Đào đỏ bừng mặt, cái tên này càng ngày nói chuyện càng sến sẩm.

Bữa ăn tối nay thật sự rất thỏa mãn, Đào Đào cảm thấy ăn ở nhà còn ngon và thoải mái hơn ở ngoài hàng quán nhiều! Tay nghề nấu nướng của bác gái Úc Loan quả là xuất sắc, vốn dĩ cô ngủ một giấc dậy đã đói meo, giờ lại càng như hổ đói vồ mồi, húp sùm sụp một lèo ba bát mì! Khiến Úc Loan đang khều khều mấy cọng hành trong bát bên cạnh cũng phải kinh ngạc rơi cả đũa.

Người lớn vừa ăn vừa trò chuyện, từ những thay đổi của gia đình trong suốt mười năm qua cho đến chuyện làm ăn. Tác phong làm việc của Úc Mỹ Trân cực kỳ nhanh nhẹn, trong lúc Đào Đào và Úc Loan ngủ say, dì đã gặp gỡ vài nhà cung cấp, chốt xong mấy mối làm ăn, lại còn gọi điện cho ông chủ Phó nhờ tư vấn các vấn đề pháp lý liên quan ở cả hai bên, sắp xếp đâu ra đấy mọi mặt.

Đào Đào và Úc Loan vốn dĩ chỉ định ăn chút chè, nhưng lát sau Đào Quảng Chí vung tay hào sảng: "Hôm nay vui quá, hai đứa cũng lớn rồi, Úc Loan cũng sắp 18 tuổi tới nơi, uống rượu được rồi! Nào, mỗi đứa rót một ly, kính hai bác lâu ngày không gặp một ly. Rượu gạo này là do bác gái tự tay ủ đấy, ngọt lắm, dễ uống cực kỳ, lại không độ, cứ thoải mái mà uống."

Bình thường trong nhà chỉ có hai vợ chồng Úc Quốc Cường và Trương Hạnh Hồng, đâu có sẵn nhiều ly rượu thế. Mấy chiếc ly trên bàn đủ mọi hình thù, nào là ly thủy tinh, ly sứ, tách trà.

Đào Đào và Úc Loan mỗi người lấy một chiếc ly đánh răng đã được rửa sạch sẽ. Trương Hạnh Hồng cười tươi rót rượu từ chiếc ấm trà lớn vừa đun nóng hổi cho hai đứa: "Nếm thử đi, bác tự ủ đấy, ngon lắm. Bình thường bác còn dùng để nấu ăn nữa cơ, thơm lắm."

Thế là Đào Đào và Úc Loan cũng nhập tiệc rượu.

Loại rượu gạo này, hồi nhỏ Đào Đào cũng từng được uống ở trấn Chương Khê. Bà nội cũng hay tự làm, bã rượu dùng để xào cá khô, cá hố khô cũng rất đưa cơm. Cô đưa ly lên ngửi thử, quả thực mùi thơm ngọt ngào lan tỏa, yên tâm nhấp một ngụm. Đúng là vị nếp ngọt lịm, chẳng có mùi cồn nào, cứ như uống nước đường vậy.

Còn ngọt hơn cả bà nội ủ nữa, chắc không sao đâu.

"Ngon quá, bác gái giỏi thật đấy, nấu ăn ngon lại còn biết ủ rượu nữa, món gì cũng xuất sắc!" Đào Đào dẻo miệng khen nức nở, vừa uống vừa thành thạo lôi Úc Loan đứng dậy nâng ly chúc rượu: "Cháu xin kính bác trai, bác gái một ly. Chúc hai bác thật nhiều sức khỏe, tiền vào như nước, mọi việc hanh thông. Sau này hai bác rảnh rỗi thì về Chương Khê chơi nhiều hơn, cho chúng cháu cơ hội thiết đãi hai bác đàng hoàng nhé."

Úc Loan vốn định học thuộc lòng lời Đào Đào rồi lặp lại, ngặt nỗi lúc cô đang thao thao bất tuyệt nói lời chúc tụng, Trương Hạnh Hồng và Úc Quốc Cường lại cứ xuýt xoa: "Ôi chao, cháu mau ngồi xuống đi, ngồi xuống đi, đừng đứng lên thế..."

Tiếng ồn ào xung quanh khiến cậu quay mòng mòng, cộng thêm lời chúc rượu của chị phức tạp quá, mãi lúc sau cậu mới nặn ra được một câu: "Cháu cũng thế, cháu cảm ơn ạ."

Rượu gạo dễ uống, vừa ngọt vừa êm. Đào Đào nốc một ly vào bụng là thấy nóng ran từ ruột râm ran khắp cơ thể, cả người ấm áp hẳn lên.

Cô ngồi xuống, gắp hai đũa mì xào, thấy cảm giác ngà ngà say này cũng dễ chịu phết.

Trương Hạnh Hồng lại rót đầy ly cho cô. Đào Đào biết tửu lượng mình kém, vội xua tay từ chối: "Bác ơi, cháu uống đủ rồi ạ."

"Uống thêm ly nữa đi, không sao đâu, rượu không có độ mà."

Đào Đào đành uống thêm một ly. Uống xong hai má nóng bừng, cô vẫn còn tâm trí quay sang nhìn xem Úc Loan thế nào. Ai dè, mặt cậu còn đỏ hơn cả cô, khóe mắt cũng hoe hoe đỏ rồi.

Lúc này cô có chút đắc ý, thầm nghĩ tửu lượng mình khá hơn Úc Loan nhiều. Cô cười giục cậu vào nhà vệ sinh rửa mặt, bảo cậu uống nhiều nước, lát nữa đi vệ sinh nhiều là tỉnh ngay.

Úc Loan ngoan ngoãn làm theo. Thấy cậu đi đứng vẫn vững vàng, chắc không sao, Đào Đào lại cúi đầu nhấp thêm một ngụm rượu. Chẳng hiểu sao, thứ rượu rõ ràng ngọt lịm này, lúc trôi xuống họng lại mang theo chút dư vị đắng chát.

Tâm trạng Đào Đào vốn đang phấn chấn nhờ men rượu, bỗng chốc lại chùng xuống khi Úc Loan vừa rời khỏi chỗ ngồi.

Mùa xuân tuổi mười bảy rưỡi, mùa xuân mãi mãi chẳng thể quay lại, cũng chẳng thể nào vượt qua.

Cô nhớ không lầm thì kiếp trước Úc Loan ra đi đúng vào ngày này.

Đợi Úc Loan rửa mặt xong bước ra, Đào Đào thò tay xuống gầm bàn nắm lấy tay cậu.

Úc Loan khựng lại một nhịp, không nói tiếng nào, chỉ khẽ gập ngón tay siết nhẹ lấy tay cô.

Ngoài cửa sổ, đèn đường đã lên, phố thị ngập trong ánh đèn neon nhấp nháy. Còn trong căn phòng khách bé xíu này, mâm cơm gia đình ấm cúng, những người thân ruột thịt nâng ly chúc tụng, rôm rả chuyện trò mãi đến tận đêm khuya mới lưu luyến tàn tiệc.

Úc Quốc Cường đã say mèm, Trương Hạnh Hồng phải dìu bác vừa khóc lóc ỉ ôi vừa đưa về tiệm nghỉ ngơi. Đào Quảng Chí cũng bét nhè, cứ ôm chặt lấy Úc Mỹ Trân không chịu buông.

Chẳng còn cách nào khác, Úc Mỹ Trân vội lôi xềnh xệch ông vào phòng ngủ, lúc này mới rảnh tay quay ra hỏi han hai đứa trẻ đang ngồi ngây ngốc trên sô pha.

Dì cúi người, đưa tay vỗ má Đào Đào rồi lại véo má Úc Loan. Hai đứa mỗi đứa nốc vài ly rượu gạo, giờ mặt mũi đỏ gay, nóng hầm hập: "Hai đứa sao rồi? Say không đấy?"

Đào Đào mặt đỏ bừng, mắt nhìn thẳng đơ đơ, tay vẫn nắm chặt tay Úc Loan không buông, giọng đều đều đáp: "Chưa say ạ."

Úc Loan thì thừa hưởng tửu lượng tốt từ mẹ, uống xong chỉ thấy hơi nóng trong người, ngoan ngoãn gật đầu: "Mẹ ơi, con bị sốt rồi, sốt nóng ran đến cả gan bàn chân luôn."

Nghe thế là Úc Mỹ Trân biết Úc Loan không hề hấn gì, bật cười xoa xoa má Đào Đào: "Bồ Đào giống hệt chú Đào, một ly là gục. Cơ mà nhìn qua thì nết rượu của Bồ Đào khá hơn bố nhiều."

Đào Đào vẫn ngồi ngay ngắn, vẻ mặt nghiêm túc: "Không phải đâu ạ, tửu lượng con khá lắm, con vẫn uống được nữa."

Lời cô vừa dứt, Đào Quảng Chí trong phòng ngủ lại bắt đầu quậy tưng bừng, gào thét khản cả giọng: "Mỹ Trân ơi là Mỹ Trân, em đi đâu rồi? Đừng bỏ anh lại mà, đất khách quê người anh không muốn rời xa em đâu Mỹ Trân ơi..."

Úc Mỹ Trân hết cách, đứng lên dặn dò Úc Loan:

"Tiểu Loan, con kéo hai cái sô pha lại sát nhau, lấy hai cái chăn chặn ở giữa nhé? Đã bảo đừng uống nhiều rồi mà, ai ngờ rượu bác gái ủ lại có hậu quả mạnh thế..." Dì vừa nghĩ vừa xoa đầu ngán ngẩm, "Hôm nay con chăm sóc chị nhé, được không?"

Úc Loan rất sẵn lòng: "Dạ được thưa mẹ."

Úc Mỹ Trân vội vã quay vào phòng chăm lo cho cái lão bợm nhậu ồn ào kia.

Úc Loan gọi Đào Đào mấy tiếng mới rút được tay mình ra khỏi tay cô. Cậu ra đẩy sô pha, hạ phần tựa lưng xuống để biến hai chiếc thành một tấm đệm lớn. Sau đó cậu mở tủ lấy chăn bông, cuộn tròn lại làm ranh giới ngăn ở giữa. Xong xuôi, cậu lại đi đun nước nóng, lấy bộ đồ ngủ mùa đông dày cộp, dắt theo Đào Đào đang đi lảo đảo như bước trên mây vào phòng tắm rửa mặt thay đồ.

Cậu đứng ngoài đợi, nghe tiếng cô loay hoay mãi không mở được chốt cửa thì quay lại định mở giúp. Cánh cửa vừa hé ra, cậu đã thấy Đào Đào mặc ngược đồ ngủ từ trước ra sau, nhăn nhó kéo cổ áo phàn nàn: "Khoai Môn, sao có ai siết cổ chị thế này?"

Úc Loan mắc chứng ám ảnh cưỡng chế, không chịu nổi cảnh mặc quần áo trái, bèn đẩy cô vào bắt thay lại lần nữa.

Lần này cô bước ra với bộ dạng chỉnh tề, cậu mới thở phào.

Độ cồn của rượu gạo ngấm dần khiến não bộ Đào Đào đình trệ lúc nào không hay. Dưới sự chỉ huy của Úc Loan, cô ngật ngưỡng rửa mặt, đánh răng như cái máy. Xong xuôi, cô mệt rã rời loạng choạng giật tay ra khỏi tay cậu, tự mình ngã nhào xuống sô pha.

Hơi thở cô nóng rực, đầu nhức như búa bổ, người lại hơi gai gai lạnh. Chẳng mấy chốc cô đã cuộn tròn trong cái chăn bông vốn dĩ được Úc Loan dùng làm dải phân cách.

Úc Loan thò đầu qua ngó, lẳng lặng đi vắt khăn nóng, ngồi xổm xuống lau chân cho cô, rồi nhặt đôi dép lê bị cô đá bay đi xếp ngay ngắn lại.

Làm xong việc, cậu vào phòng vệ sinh hất nước lên mặt, vệ sinh cá nhân qua loa, rồi lấy nước nóng từ phích, cẩn thận pha thêm nước lạnh cho vừa độ ấm mới đỡ Đào Đào dậy cho uống nước.

Đào Đào nhấp một ngụm rồi đẩy ra, bụng cồn cào khó chịu, lờ đờ nằm vật xuống, ôm bụng nấc cụt liên hồi.

Úc Loan ngồi xổm bên cạnh ngắm nghía cô một hồi, ngẫm nghĩ rồi chạy đi lấy chiếc gối con cá vàng của mình tới.

Cậu nhét vào tay Đào Đào cho cô ôm.

Ai ngờ vừa ôm chiếc gối nhỏ, ngửi thấy mùi sữa tắm hương trái cây quen thuộc và mùi xà bông đu đủ quyện vào nhau trên đó, chẳng biết Đào Đào liên tưởng tới điều gì mà mắt đột nhiên đỏ hoe.

Cô hoảng hốt quay sang hỏi: "Mấy giờ rồi em?"

Úc Loan nhìn chiếc đồng hồ nhỏ để trên tủ tivi: "Mười một giờ đêm rồi ạ."

"Sắp đến rồi... sắp đến rồi..." Đào Đào cứ ôm khư khư chiếc gối mà nằm đó, đôi mắt đỏ hoe mở to trừng trừng nhìn kim đồng hồ nhích từng vòng. Úc Loan không hiểu cô đang chờ đợi điều gì, đành cuộn chăn lại đặt vào giữa như cũ, rồi nằm xuống phần sô pha bên kia.

Cậu chừa lại một khe hở nhỏ ở bức tường chăn bông để lén nhìn Đào Đào ở phía bên kia.

Cứ thế thức đến nửa đêm, khi kim đồng hồ chỉ đúng 12 giờ, Đào Đào mới nhúc nhích.

Úc Loan vẫn chưa ngủ, không có gối đâm ra trằn trọc mãi. Nghe thấy tiếng trở mình lột sột từ bên kia ranh giới, cậu bèn ngóc đầu dậy nhìn.

Căn nhà nhỏ của Úc Quốc Cường cách âm kém, rèm cửa cũng mỏng tang, ánh đèn lấp lánh đủ sắc màu từ bảng hiệu hắt vào qua khung cửa sổ, nên phòng khách không tối om như mực.

Ánh sáng từ bảng hiệu hắt xuống nền gạch vài dải, rồi lại hắt lên đôi mắt ướt đẫm nước mắt của Đào Đào vài dải.

Cô thế mà khóc ướt nhòe cả khuôn mặt.

Úc Loan vội vàng vứt chiếc chăn ngăn cách sang một bên, cất tiếng gọi: "Chị ơi."

Đào Đào không đáp. Cô cứ nhìn đăm đăm vào chiếc đồng hồ vừa qua mốc 12 giờ kia, ngửa cổ lên khóc nấc không thành tiếng. Hóa ra khi con người ta đau đớn tột cùng, nước mắt có rơi bao nhiêu cũng chẳng thể bật thành tiếng khóc. Bao âm thanh nghẹn ứ nơi cổ họng, chỉ phát ra được vài tiếng nấc nghẹn ngào, khản đặc.

Thời khắc quá nửa đêm đã điểm. Thời điểm Úc Loan qua đời ở kiếp trước đã trôi qua.

Cậu ấy vẫn bình yên vô sự, cậu ấy vẫn đang ở đây.

Úc Loan bối rối không biết làm sao, chưa bao giờ cậu thấy chị gái mình như thế này. Đào Đào rất ít khi khóc. Trong ký ức của cậu, Đào Đào luôn là một cô gái hay cười đùa, hay lén cắn miếng dưa hấu ngon nhất của cậu rồi cười lăn lộn trên sàn nhà.

Chị khóc rồi, cậu phải làm sao đây?

Lát sau, cậu vụng về nhích lại gần Đào Đào, dang tay ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng v**t v* tấm lưng đang run rẩy vì khóc của cô: "Chị đừng khóc nữa, đừng khóc, phù phù..."

Một lúc lâu sau, Đào Đào mới ngẩng mặt lên. Hàng mi ướt sũng dính bết vào nhau thành từng cụm, đôi mắt mờ mịt nước, cô khàn giọng gọi: "Khoai Môn."

"Có em đây, chị."

"Em vẫn còn sống đúng không?" Đào Đào hỏi lại một cách cực kỳ nghiêm túc để xác nhận.

"Vâng, em đang sống sờ sờ đây, chị."

"Chị đã thay đổi được vận mệnh của em rồi đúng không? Có phải là chị đã kéo em lại được rồi không? Em vẫn còn ở đây đúng không?" Giọng Đào Đào vừa gấp gáp vừa khàn đặc, nước mắt lã chã rơi dọc cằm.

Cô còn quờ quạng tìm tay Úc Loan. Nhưng trong phòng tối nhá nhem, đầu óc lại đang mơ màng, s* s**ng mãi không thấy, lông mày nhíu chặt. Cuối cùng, cô dứt khoát lao người tới, ôm chặt lấy eo Úc Loan.

Úc Loan chẳng hiểu cô nói mấy câu vừa nãy là ý gì. Người say thường khỏe lắm, bị cô lao vào ôm, cậu suýt ngã ngửa ra sau, theo phản xạ chống tay ra đằng sau mới giữ được thăng bằng.

Xương sườn đau điếng, chị ôm chặt quá, chặt đến mức cậu cảm nhận rõ từng nhịp ngực cô phập phồng khi hít thở. Cậu cúi xuống nhìn người con gái trong lòng mình, trong đầu bỗng lóe lên một câu nói cực kỳ không đúng lúc đúng chỗ: Chị như muốn vò nát cậu hòa vào tận sâu trong cốt nhục...

Câu văn đáng sợ ấy vừa lướt qua, cậu vội vàng lắc đầu xua đi đám chữ nghĩa mờ ám đó, tim đập thình thịch liên hồi.

Đào Đào không nói thêm câu nào, chỉ ôm chặt lấy cậu, nước mắt vẫn tuôn không ngừng.

Ở một thành phố xa lạ, trong bóng tối mờ ảo của đêm khuya, hai người cứ lặng yên ôm nhau rất lâu. Úc Loan liên tục nghe thấy tiếng nước mắt của Đào Đào rớt lộp độp. Dần dà, cậu cũng thấy ngực mình nhói đau, chua xót. Cậu bất giác đưa tay lên lau những giọt nước mắt trên má Đào Đào đang tì vào vai mình. Lau từ khóe mắt xuống gò má, từ gò má xuống cằm. Lau hết lần này đến lần khác mà nước mắt vẫn tuôn trào không ngớt.

Trong lòng bàn tay cậu giờ toàn là nước mắt ướt đẫm của Đào Đào.

Đào Đào lại nhích người sát vào hơn nữa. Thường ngày toàn là Úc Loan thích làm nũng đeo bám cô, nay có tí men rượu vào người, Đào Đào bỗng trở nên yếu đuối, mềm mỏng lạ thường. Chóp mũi cô cọ cọ vào vai Úc Loan, rồi chầm chậm cọ từ yết hầu xuống cằm cậu.

"Chị ơi?" Úc Loan theo bản năng đưa tay đỡ lấy cô. Hơi thở phảng phất mùi rượu ngọt ngào nóng hổi phả vào cổ cậu. Biển quảng cáo của quán nào đó ngoài kia lại chớp tắt đổi màu. Lần này là màu vàng cam ấm áp như ráng chiều tà. Ánh sáng ấy mờ ảo xuyên qua cửa kính, lách qua rèm cửa, vỡ vụn vương vãi trên sàn nhà.

Căn phòng chập chờn sáng tối, hệt như đang ở dưới đáy nước sâu thẳm, lại ngỡ như đang chìm đắm trong một giấc mơ dài.

"Em hứa với chị sẽ sống lâu trăm tuổi được không?" Đào Đào lại hỏi.

"Em không biết." Úc Loan đáp.

"Không được, em bắt buộc phải sống lâu trăm tuổi!" Đào Đào níu chặt lấy cậu, gắt gỏng.

Úc Loan chẳng hiểu mô tê gì. Bị Đào Đào quát cho đứng hình, nhưng lại không biết nói dối, cậu chỉ lặp lại bằng giọng lí nhí: "Nhưng em không biết mà, chị ơi."

"Em bắt buộc phải sống lâu trăm tuổi! Nhất định phải thế!" Vừa nói, Đào Đào lại bật khóc tức tưởi. Đôi mắt lại nhòe đi vì nước, giọng cô run rẩy cất lên: "Em đừng có chết nữa, chị sợ lắm rồi."

"...Ai cho phép em nói chết là chết ngay được thế hả, còn bảo chị phải chờ em, chị biết chờ kiểu gì đây? Em muốn chị chờ thế nào cơ chứ? Đến cả trong mơ em cũng chẳng về thăm chị lấy một lần, chị biết phải làm sao bây giờ, cả đời này chị không thể nào quên được, cứ nghĩ đến là lại đau thắt ruột gan..."

Đào Đào nói năng lộn xộn, khóc lóc nức nở từng cơn tủi hờn. Cô cúi mặt, trán tì lên xương quai xanh của cậu: "Em phải chạy nhanh hơn nữa chứ..."

Cô lẩm bẩm không ngừng với âm lượng rất nhỏ, nhỏ đến mức Úc Loan nghe không rõ. Cậu chỉ cảm nhận được đôi môi cô mấp máy, hơi thở ấm nóng từng đợt phả vào vùng da nhạy cảm nơi cổ họng cậu. Cảm giác nhột nhạt, râm ran lan tỏa.

Cậu cúi đầu, muốn nghe rõ xem Đào Đào đang lầm bầm những gì. Nhưng khi cậu cúi xuống thì Đào Đào lại nín bặt, cô cũng định ngẩng đầu lên.

Cô đang ôm chặt eo cậu, rướn người nhổm lên một chút, nhưng cái đầu cứ nghiêng ngả như người không xương, mềm oặt áp sát vào người cậu rồi trượt lên trên.

Úc Loan bỗng cứng đờ người, đôi mắt dần mở to.

Cô lảo đảo ngẩng đầu lên, vô thức lướt dọc theo cần cổ cậu đi lên. Cứ thế men theo làn da cậu mà cọ sát, lướt qua mé ngoài vùng cổ, chạm đến xương hàm, rồi như có như không sượt qua.

Hôn lên khóe môi cậu.