Từ Hành giật tóc Đào Đào khá nhẹ, nên cô chỉ nghe thấy tiếng "bịch" ở phía sau mới ngoảnh lại nhìn. Vừa thấy Từ Hành đang ngồi cạnh Úc Loan, cô sững người: "Sao cậu lại ngồi đây?"
Từ Hành toét miệng cười: "Lưu Chí Cường muốn xuống tít đằng sau tám chuyện với Quán Quân nên đổi chỗ cho tớ."
Dư Quán Quân cũng bị huấn luyện viên đội bóng rổ xách cổ đi làm quân dự bị. Tuy cậu chàng là dân điền kinh, nhưng đánh bóng rổ cũng khá phết. Nếu không vướng bận việc Lưu Chí Cường phải thi Toán Olympic, khéo huấn luyện viên cũng bế luôn cậu ta đi rồi.
"À..." Đào Đào không mảy may nghi ngờ, liếc sang Úc Loan. Thấy cậu vẫn đeo tai nghe, cúi nửa đầu mân mê mấy ngón tay, có vẻ không bị sao cả, cô bèn quay người lại.
Bị cậu phá đám, trong lòng Từ Hành hơi bực bội, liền hạ giọng chất vấn Úc Loan: "Cậu vừa giật tớ làm cái quái gì?"
Úc Loan dán mắt vào bàn tay mình, giọng điệu hậm hực: "Không cho phép cậu giật phần đuôi tóc của chị tớ."
Cậu lớn rồi còn không được vò đuôi tóc của chị nữa là, cái tên "sô cô la đen số hai" này đúng là kẻ xấu không tuân thủ quy tắc trưởng thành!
Từ Hành nghẹn họng.
Úc Loan ngồi thẳng lưng ở phía sát cửa sổ. Rõ ràng ai nấy đều mặc áo sơ mi đồng phục giống nhau, nhưng chỉ có cậu là ngày nào cũng cài nút áo quy củ đến tận cùng, cổ áo luôn dựng đứng ôm sát. Lúc này, cậu còn được tắm mình trong ánh nắng rọi qua cửa kính, cả người như được viền một lớp ánh vàng rực rỡ, đến cả hàng lông mi cũng hắt sắc vàng.
Vầng thái dương rực rỡ, thiếu niên tựa như được gột rửa bởi gió ngàn nước suối, hàng chân mày thanh tú, trong trẻo và sạch sẽ.
Từ Hành nhìn cậu hồi lâu, thế mà lại chẳng biết phải nói gì.
Úc Loan được công nhận là nam sinh trắng trẻo, đẹp trai nhất khối 9. Đặc biệt là đôi mắt cực kỳ đẹp, hàng mi rậm dài, mỗi khi nhìn ai, ánh mắt sáng ngời lại trong veo thuần khiết. Từ Hành thầm nghĩ, nếu cậu không mắc chứng tự kỷ, chắc chắn sẽ có hàng tá con gái mê mệt.
Dù hiện tại tình trạng của cậu như thế, nhưng con gái trong lớp đối xử với cậu cũng khác hẳn những nam sinh khác.
Đa số đám con gái đều tinh tế, miệng không nói nhưng trong lòng thực ra rất thương cảm Úc Loan. Thêm vào đó, Đào Đào lại là người có nhân duyên tốt, vả lại Úc Loan không giống mấy đứa con trai khác thi thoảng lại trở về thời kỳ đồ đá, cậu lúc nào cũng ngoan ngoãn đeo tai nghe giải đề. Lâu lâu cố tình trêu chọc một chút, cậu cất tiếng trả lời với vẻ mặt ngơ ngác, trông cũng đáng yêu phết.
Còn đám nam sinh trong lớp, mặc kệ là học sinh giỏi hay cá biệt, cứ đang đi bình thường là lại bật nhảy ném bóng rổ vô hình, hay tự dưng chui qua cửa sổ nhảy vào lớp, hoặc kéo trùm áo đồng phục lên đầu giả làm zombie không não đi loanh quanh. Lại có lúc vừa tan học là đứng phắt dậy đấm ngực hú hét như Tarzan, hay đam mê cái trò thi xem ai tè xa hơn trong toilet, không thì mũi như bị điếc, rống họng ca hát vang trời ngay trong WC...
Một nam sinh tuổi dậy thì mà lại yên tĩnh, sạch sẽ quả thực hiếm hơn cả kim cương. Đám con gái thân với Đào Đào, yêu ai yêu cả đường đi lối về, bình thường chăm sóc cậu rất chu đáo.
Chẳng những hay mang chuối, sữa chuối cho cậu, có đồ ăn vặt gì cũng chia cho cậu một miếng. Lúc cậu đi học Olympic, hễ phát bài tập là mấy cô nàng lại gấp gọn gàng để ngay ngắn lên bàn cậu. Tới tiết Thể dục, thấy Úc Loan không biết làm gì, các bạn nữ còn rủ cậu ra cầm dây nhảy cho bọn họ vui vẻ nhảy múa.
Lúc đến phòng đa phương tiện học Tin học cũng thế, đám con trai con gái thường ngồi tách biệt nhau ra, nhưng mấy bạn nữ trong lớp lúc nào cũng tinh ý chừa sẵn một chỗ cho Úc Loan để cậu có thể ngồi ngay cạnh Đào Đào.
Thế là Úc Loan thường xuyên rơi vào cảnh "vạn hoa tùng trung nhất điểm lục" (một điểm xanh giữa rừng hoa), một nam sinh được cả dàn nữ sinh vui vẻ bao bọc ở giữa. Nếu Lưu Chí Cường mon men định ngồi ké thì xác định bị lườm cháy máy: "Đồ mặt dày, xuống tít đằng sau mà ngồi!"
"Tại sao Đại thần ngồi được mà tớ không ngồi được?"
"Không cho là không cho. Mấy người đánh bóng rổ mỗi lần về áo xống chua loét hôi rình, lại còn không thèm thay, bốc mùi muốn chết." Đám con gái bĩu môi lườm nguýt, tiện thể đốp chát thẳng mặt cậu ta, "Cậu quản Đại thần ngồi đâu làm gì, nhà cậu ở biển hay sao mà quản rộng thế."
Báo hại Lưu Chí Cường tức xì khói phập phồng cả lỗ mũi.
Từ Hành hay sang lớp 6 chơi, khá thân thiết với Lưu Chí Cường và Dư Quán Quân, cộng thêm Úc Loan là em trai Đào Đào, dù không phải ruột thịt thì cậu ta cũng thỉnh thoảng để mắt tới. Thế nên cậu ta biết thừa bọn con gái lớp đó thiên vị Úc Loan ra mặt.
Từ Hành có chút ghen tị bĩu môi, cái xã hội trọng nhan sắc này đúng là...
Nhưng mà... Bố mẹ Đào Đào hình như đã ly hôn rồi, vậy hiện tại Úc Loan đến cả danh phận em trai kế của Đào Đào cũng chả còn nữa. Dạo trước Từ Hành xui xẻo tột độ, cùng Dư Quán Quân bị thầy Hormuz tóm cổ, lôi vào văn phòng giáo viên bắt đứng phạt. Vô tình hóng được ông thầy Toán bên cạnh đang kiểm tra giấy tờ đi thi Olympic của Úc Loan: "Chứng minh thư của em đâu?"
"Đang ở đồn công an ạ."
Thầy Toán ngạc nhiên: "Sao lại ở đồn công an?"
Úc Loan giữ thái độ thờ ơ, nhàn nhạt, huỵch toẹt luôn trước mặt bao người: "Mẹ em và chú Đào ly hôn rồi, chứng minh thư của em và chị gái phải gửi lên đồn công an để làm lại."
Ánh mắt thầy Toán lập tức chuyển sang vẻ xót thương, nhẹ nhàng vỗ vai cậu, dịu dàng dặn dò: "Nếu chứng minh thư làm không kịp trước kỳ thi, em nhớ về bảo mẹ lên đồn công an xin giấy xác nhận nhân thân tạm thời nhé, rõ chưa?"
Úc Loan thắc mắc gật đầu, cậu không hiểu sao thầy lại đột nhiên đổi giọng eo éo như thế.
Cả Từ Hành và Dư Quán Quân đều nghe mồn một. Hai cậu chàng trố mắt kinh ngạc. Chuyện này vốn chẳng hay ho gì, cả hai chả dám rêu rao, cũng chẳng dám gặng hỏi hai nhân vật chính, đành ngậm miệng nuốt vào bụng.
Úc Loan chắc hẳn không có tình cảm với bố mẹ nên mới dửng dưng trước chuyện ly hôn như thế... Từ Hành thầm suy đoán, lại có chút xót xa nghĩ, làm bố mẹ của Úc Loan thật đáng thương. Mẹ cậu ta làm trong bệnh viện, tuy không phải bác sĩ nhưng gặp qua đủ loại người. Dạo trước nghe phong thanh khối cậu ta có đứa trẻ như thế, bà thường dặn dò cậu tránh xa Úc Loan ra một chút: "Cái bọn này lúc không bị kích động, không phát bệnh thì trông y như người bình thường, nhưng một khi mất kiểm soát cảm xúc, rất có khả năng mang tính công kích cao."
Cậu ta bị mẹ dọa cho sởn cả gai ốc.
Nhưng Đào Đào thì khác... Bố mẹ ly hôn là chuyện tày trời! Từ Hành tự biên tự diễn nguyên một kịch bản trong đầu. Lúc qua lớp chơi, thấy Đào Đào vẫn bình thản nói cười với bạn bè, cậu ta đinh ninh rằng đó không phải là niềm vui thực sự, nụ cười của cô mang theo tổn thương, đáy mắt giấu giếm sự hoảng loạn chưa nói thành lời...
Dù Dư Quán Quân đã kháy cậu ta đọc status QQ cho lắm vào rồi ảo tưởng, Từ Hành vẫn cứ quả quyết như vậy. Cậu ta còn lặn lội ra tiệm lưu niệm lựa hai cái móc khóa bánh mì nhỏ xinh, một cái hình bánh donut, một cái bánh kem chocolate, tính nhân cơ hội này tặng cho Đào Đào.
Tới lúc đó Đào Đào treo bánh donut trên cặp, còn cậu ta thì xài bánh chocolate... Cứ mường tượng cảnh đó, mặt mũi Từ Hành lại đỏ lựng lên. Cậu ta kéo balo ra trước ngực, lục lọi tìm tòi, nắm gọn hai chiếc móc khóa trong lòng bàn tay, hít một hơi thật sâu chuẩn bị đứng dậy.
Bản thân cậu ta cũng đang hồi hộp, tim đập thình thịch. b* m*ng vừa nhấc khỏi ghế được một nửa, bỗng nghe thấy tiếng Úc Loan bên cạnh thầm thì hỏi: "... Cậu muốn rủ chị gái tớ hẹn hò yêu đương phải không?"
"Khụ khụ khụ!!" Tim Từ Hành suýt thì ngừng đập, cậu ta ngã phịch trở lại ghế, vội vã thò đầu dòm ngó xung quanh, đặc biệt lia mắt soi kỹ cái gáy của Đào Đào phía trước.
May mà lúc nãy trên xe mọi người quậy phá một chập nên thấm mệt, phần lớn đều đang nhét tai nghe nghe nhạc ngủ gà ngủ gật. Đào Đào và Phùng Giai Hân cũng chia nhau mỗi người một bên tai nghe, nhắm mắt lại, có vẻ không nghe thấy gì.
Các thầy cô giáo ngồi tít đằng xa, không ai ngoái đầu lại.
Từ Hành thở phào nhẹ nhõm, thẹn quá hóa giận, quay sang hạ giọng quát: "Cậu đừng có ăn nói lung tung nha."
Úc Loan liếc cậu ta một cái rồi thu ánh mắt về.
Cậu đã hỏi Ngô Gia Văn rồi, Ngô Gia Văn chỉ ra một rổ bằng chứng mà Úc Loan chả hiểu nổi nhưng nghe có vẻ hợp lý, thế mà tên này vẫn chối bay chối biến.
Thế thì tên này không những vi phạm luật lệ mà còn dám nói dối!
Từ Hành bị cậu nhìn chằm chằm đến mức đỏ bừng mặt, ấp úng ngập ngừng hỏi: "... Chị cậu... Đào Đào ở nhà có bao giờ nhắc tới tớ không? Cậu ấy có nói gì về tớ không?"
Úc Loan suy nghĩ một giây: "Không có."
Từ Hành thất vọng ngả người ra ghế, cũng bỗng dưng đánh rơi can đảm tặng quà. Ngẫm lại cũng phải, tặng quà trên xe buýt đâu có tiện... Nghĩ ngợi một lát, cậu ta lại quay sang tra khảo Úc Loan:
"Nè, chị cậu thích gì thế?"
"Bánh mì." Úc Loan không thèm nhìn người, ánh mắt trống rỗng dán chặt về phía trước.
"Còn gì nữa?"
Ánh mắt trống rỗng của Úc Loan khựng lại, liếc nhanh cậu ta một cái: "Cậu vẫn ấp ủ mưu đồ rủ chị tớ hẹn hò yêu đương, cậu phạm luật rồi, chị tớ bảo không yêu đương gì sất, cậu dẹp cái ý định đó đi."
Từ Hành bốc hỏa trong lòng: "Tớ yêu thầm cũng không được à?"
Đây là một từ mới toanh, Úc Loan chớp chớp mắt, rất có tinh thần cầu thị mà hỏi lại: "Yêu thầm là gì?"
"Yêu thầm... yêu thầm là một trận binh hoang mã loạn của riêng một người, là sự cuồng si đâm sầm vào tường nam cũng không chịu quay đầu, là bí mật mà ngay cả gió cũng chẳng dám hé môi." Từ Hành không nhịn được lại giở thói tuổi teen sến súa, ngước góc nghiêng 45 độ lên trời, giọng ưu thương sầu muộn, "Cậu không hiểu được đâu."
Úc Loan quả thực nghe như vịt nghe sấm. Ngẫm nghĩ một lúc, cậu lôi điện thoại ra nhắn tin cho Trần Duệ Lâm: "Cậu biết yêu thầm là gì không?"
Lo sợ Trần Duệ Lâm cũng không hiểu, Úc Loan rất tinh tế chắt lọc lại lời của Từ Hành, gửi bồi thêm một tin cực kỳ chặt chẽ: "Cậu biết mối liên hệ toán học của một trận binh hoang mã loạn, đâm sầm tường nam, gió không dám hé lộ bí mật khi yêu thầm không?"
Trần Duệ Lâm: ???
Câu trước không giải thích thì còn hiểu, giải thích xong lại càng mù tịt!
Thấy Úc Loan lôi điện thoại ra nhắn tin, Từ Hành càng ngán ngẩm lắc đầu: "Cậu đừng hỏi nữa, hỏi cũng bằng thừa. Cậu đến mấy cái tạp chí truyện ngôn tình sướt mướt của đám con gái như Ái Cách, Phi Ngôn Tình còn chẳng thẩm nổi, thì cứ lo mà cày cái mớ Toán học rách nát của cậu đi."
Nãy Úc Loan ăn nói thẳng ruột ngựa quá làm Từ Hành cũng hơi bực mình. Cơn nóng nảy bốc lên, lời lẽ thốt ra cũng chẳng còn lọt tai nữa. Huống hồ cậu ta học lớp 5, vốn dĩ cũng chẳng cần phải khách sáo với Úc Loan như tụi lớp 6.
Úc Loan ngơ ngác ngẩng mặt lên. Cậu ta liền cố tình chọc ngoáy: "Mẹ tớ làm trong bệnh viện đấy, mẹ bảo mấy người mắc chứng tự kỷ như cậu... có chữa cũng bằng thừa, bẩm sinh đã vô cảm rồi, càng không có khả năng nảy sinh tình cảm với ai. Đứa con gái bình thường nào lại đi thích cậu được chứ. Lại còn cái thể loại yêu thầm, thích hay không thích cũng phải xách miệng đi hỏi người khác. Cậu đúng là lập dị khác người! Đừng có làm như thằng ngốc, suốt ngày đi hỏi ba cái chuyện mà cả đời cậu cũng chả thẩm thấu nổi. Cậu ngày ngày tra tấn bạn cậu bằng mấy câu hỏi vớ vẩn này, chắc người ta cũng phiền não lắm đấy?"
Úc Loan nghe xong mà sững sờ, lồng ngực truyền đến cơn đau nhói. Thế nhưng y hệt như lời Từ Hành vừa phán, cậu còn chưa kịp định hình nguồn cơn của nỗi đau này đến từ đâu, chỉ biết bối rối đảo mắt liên tục. Sau đó, đến cả những ngón tay cũng không kìm được mà co quắp và run rẩy một cách bất thường.
Cậu ý thức được điều đó, vội vàng lấy tay tự giữ chặt tay mình lại.
Từ Hành bĩu môi: "Chị cậu có yêu đương hay không cũng có dính dáng gì tới cậu đâu? Cậu lấy quyền gì mà quản? Huống hồ, bây giờ cậu còn chả được tính là em trai cậu ấy nữa kìa! Chẳng phải cậu tự biết mình mắc bệnh bẩm sinh sao? Cũng nên biết nghĩ cho Đào Đào một chút chứ. Cậu là cái thứ bệnh binh đi tới đâu cũng phải có người lo liệu, cậu có tích sự gì cho người khác không? Có biết bản thân luôn là gánh nặng cho Đào Đào không hả? Sống thôi đã chật vật rồi, còn bày đặt quản chuyện bao đồng."
"Bản thân mình còn chả ra gì mà đòi lên mặt dạy đời tôi. Tôi nói cho cậu biết, may phước là bố mẹ cậu ly hôn rồi, còn kêu tôi dẹp ý định đi á, người nên tránh xa chị cậu ra phải là cậu mới đúng!" Buông một câu chốt hạ tàn nhẫn, cậu ta bật phắt dậy, quăng cái balo lên vai rồi xăm xăm bước ra phía sau, phẩy tay gọi Lưu Chí Cường đổi lại chỗ.
Từ Hành mặt hằm hầm sát khí không thèm hé nửa lời. Lưu Chí Cường liếc cậu ta một cái, lẳng lặng ngồi vào chỗ, thì thấy Úc Loan cũng đờ đẫn như khúc gỗ ngồi kế bên. Bắt chuyện cậu cũng làm lơ. Chuyện quái gì đang xảy ra thế này?
Ngó đi ngó lại hai đầu, sao giống cãi nhau vậy ta?
Lưu Chí Cường trong bụng cũng thấy ấm ức, biết thế khỏi đổi chỗ cho rồi. Từ Hành cũng tài thật, chọc giận được cả một người hiền lành không mảy may nóng nảy như Đại thần thì cũng chịu thua.
Chứ còn gì nữa, đúng là đồ dở hơi, đi bắt nạt một người giao tiếp không tốt.
"Đại thần, cậu đừng để tâm lời cậu ta, cậu ta toàn ăn nói xà lơ ấy mà." Lưu Chí Cường khuyên giải Úc Loan vài câu, nhưng Úc Loan cứ rũ rượi hàng mi, ngồi im như tượng đá, sắc mặt còn hơi nhợt nhạt.
Cái thằng đần Từ Hành, đạp trúng mìn rồi mà còn không biết. Lát nữa y như rằng bị chị Đào Đào KO cho xem. Lưu Chí Cường thở dài, cũng rút điện thoại ra bấm, không nhiều lời nữa.
Chưa đầy mười phút sau, chiếc xe khách rẽ vào trạm dừng chân trên cao tốc. Các thầy cô hối hả gọi học sinh xuống xe giải quyết nỗi buồn, đi dạo cho khuây khỏa, không quên dặn dò đừng đi quá xa, mười phút nữa phải có mặt trên xe.
Đào Đào nghe nhạc nãy giờ cũng thiu thiu ngủ. Đứng lên người vẫn còn ngái ngủ, nhưng theo bản năng, vừa lơ mơ cô đã quay sang tìm Úc Loan, giọng điệu mềm nhũn: "Khoai Môn, chị ngồi ê hết cả mông rồi, em có muốn xuống xe đi dạo chút không?"
Không có người đáp lời.
Đào Đào cúi đầu, nhận ra ngay sắc mặt Úc Loan có biến, hai hàng lông mày cũng vô thức cau lại.
"Khoai Môn? Em sao thế?"
Lối đi giữa hai hàng ghế khá hẹp, mọi người đang chen chúc xuống xe. Duy chỉ có Đào Đào là ép người lách ngược dòng, tóm lấy gáy Lưu Chí Cường xách cậu ta ra ngoài.
Từng nếm mùi bênh vực người nhà đáng sợ của Đào Đào, vừa bị xách cổ lên, Lưu Chí Cường vội vàng thanh minh: "Không phải tớ chọc đâu nha! Tớ mới quay lại chỗ ngồi một xíu thôi, lúc tớ về Đại thần đã ra nông nỗi này rồi."
Đào Đào lườm cậu ta một cái, không thèm bắt bẻ, trực tiếp ngồi xuống cạnh Úc Loan.
Cô vừa ngồi xuống, đầu Úc Loan gục sâu xuống tận ngực. Đào Đào vươn tay về phía cậu, khẽ hỏi: "Sao lại không vui thế này? Có muốn nắm tay không? Hay để chị ôm em một cái nhé?"
Úc Loan mỗi bận căng thẳng, lo âu hay tâm trạng tuột dốc, chỉ cần nắm tay, ôm một cái là lại êm ru.
Cậu thực sự còn dễ dỗ ngọt hơn cả Đào Quảng Chí.
Mọi lần chỉ cần cô ngỏ lời, cậu sẽ ngẩng phắt mặt lên, bám dính lấy cô như một chú cún con được ban thưởng. Hôm nay lại dở chứng kỳ quặc.
Cậu nghe thấy, hàng mi dài đang rũ xuống khẽ rung lên bần bật, những ngón tay cũng khẽ run rẩy, nhưng cậu vẫn bất động.
"Không cần à? Vậy thì thôi..." Đào Đào vờ như từ từ rụt tay lại.
Úc Loan chộp chặt lấy cổ tay cô, cất giọng rầu rĩ: "Cần chị."
Tiểu tử thối, chị mày mà không trị được mày à? Đào Đào mỉm cười, đan tay vào tay cậu, tiện thể rướn người qua, tay kia vòng qua ôm lấy vai cậu: "Được rồi, được rồi."
Úc Loan từ từ nhích khuôn mặt lại gần, cọ cọ chóp mũi vào vai cô. Tiết trời đầu xuân lành lạnh, cả Đào Đào và Úc Loan đều khoác áo gió đồng phục bên ngoài. Hơi thở nóng hổi của cậu bị lớp áo khoác cản lại một chút, phả những luồng hơi ấm áp, ẩm ướt vào hõm cổ cô.
Cô vừa định mở miệng hỏi cớ sự, thì nghe Úc Loan siết chặt tay mình, giọng hỏi rất khẽ, mỏng manh như gió: "Chị ơi, có phải em luôn là gánh nặng cho chị không? Có phải em... là đồ vô dụng đối với chị? Nếu không có em, cuộc sống của chị sẽ tốt đẹp hơn chứ?"
Tim Đào Đào nhói lên, ánh mắt lập tức lạnh buốt. Cần gì phải tra khảo nguyên nhân nữa?
"Em ngồi yên đây, lát chị quay lại." Cô bất thình lình buông tay Úc Loan, đứng phắt dậy khiến Lưu Chí Cường đang lấp ló gần đó cũng phải giật mình.
Cậu ta chứng kiến Đào Đào lia mắt tìm kiếm một vòng, phát hiện Từ Hành không có trên xe, cô liền sải bước hùng hổ lao thẳng xuống xe.
Úc Loan sững người, cũng cuống cuồng đứng dậy.
"Ê ê ê, bà chị của tớ ơi, cậu định làm gì vậy..." Lúc Lưu Chí Cường chạy ra tới cửa xe, Đào Đào đã xông tới trước mặt đám nam sinh đội bóng rổ, hệt như một quả pháo nổ chậm, chuẩn bị thanh toán nợ nần.
Cậu ta sốt ruột dậm chân phành phạch. Ngoái lại thấy Úc Loan cũng lật đật chạy xuống xe, cậu ta cũng ba chân bốn cẳng bám theo.
Đằng kia, Đào Đào đã chỉ thẳng mặt Từ Hành, dõng dạc nói rõ ràng từng chữ.
"... Oa, cậu tưởng mình là ai cơ chứ, Ngọc Hoàng Thượng Đế cũng chả rảnh quản rộng như cậu đâu, lấy tư cách gì mà chỉ trích em trai tôi? Chuyện của hai chị em tôi, mướn người ngoài như cậu xía mũi vào à? Khoai Môn nhà tôi có ra sao thì cũng tốt hơn cậu vạn lần, hiểu cái đinh gì mà ăn nói bậy bạ! Cậu mà còn dám ăn nói hàm hồ với em trai tôi một lần nữa, cậu cứ thử xem, tôi thề không để cậu yên đâu!"
Ánh mắt của cô hung dữ cực kỳ, chửi cho Từ Hành á khẩu.
Đào Đào thường ngày phóng khoáng rộng lượng, lúc nào cũng cười nói vui vẻ. Cậu ta không ngờ chỉ buông vài lời nhận xét về Úc Loan, cô lại lật mặt nhanh như chớp, không nể nang chút tình diện nào.
Một thằng em trai giả mạo không chung dòng máu, có đáng để bảo bọc đến mức đó không?
Sắc mặt Từ Hành cũng xám ngoét. Đào Đào dẫu sao cũng là người cậu ta thích, bị cô chỉ thẳng tay chửi mắng giữa bàn dân thiên hạ, chẳng nể nang chút thể diện nào, khuôn mặt đen nhẻm của cậu ta tái nhợt đi.
"Tớ có nói gì quá đáng đâu, tớ chỉ nói sự thật." Từ Hành nắm chặt tay cố cãi lý, "Tớ chỉ bảo trẻ tự kỷ bẩm sinh đã vô cảm, không thể nảy sinh tình cảm với người khác, vốn dĩ là thế mà, mẹ tớ bảo... Tớ chỉ khuyên cậu ta bớt thắc mắc mấy chuyện đó đi, cũng bớt quản chuyện của cậu..."
Đào Đào lạnh lùng đáp: "Bớt tự ảo tưởng sức mạnh đi! Cậu biết em trai tôi hồi nhỏ thế nào không? Cậu từng tiếp xúc bao nhiêu người tự kỷ rồi? Lời mẹ cậu phán là chân lý chắc? Căn bản là chả hiểu cái mô tê gì, nhưng lại cứ thích dùng thành kiến để phủ nhận hoàn toàn một con người."
Người tự kỷ chắc chắn không thể kết nối tình cảm với người khác sao? Có lẽ vậy, nhiều người mắc chứng phổ tự kỷ dù được cha mẹ còng lưng chăm sóc đến băm mấy tuổi đầu, vẫn cứ dửng dưng với người thân xung quanh. Họ không biết cách đền đáp công lao dưỡng dục, cứ sống theo ý mình, giam mình trong thế giới nhỏ bé của riêng họ.
Nhưng kiếp trước, hồi Đào Đào đi l*m t*nh nguyện viên, cô từng gặp một bệnh nhân tự kỷ nặng ở trung tâm phục hồi chức năng. Cậu ta bị bố mẹ ruồng bỏ, may nhờ người ông làm nghề nhặt ve chai cưu mang nuôi nấng.
Lúc Đào Đào gặp, anh ta đã 23 tuổi.
Ông nội anh ta cũng đã qua đời được ba năm.
Năm xưa, lúc ông nội gửi anh ta vào trung tâm, bản thân ông cũng mang trong mình căn bệnh hiểm nghèo. Ông không chịu nhập viện chữa trị, ngày ngày dắt tay cháu lặn lội gõ cửa từng trung tâm. Cuối cùng, ông dốc cạn số tiền chữa bệnh cứu mạng của mình để đóng trước một năm học phí cho cháu. Sau này ông mất, giám đốc trung tâm thấy anh ta quá đỗi tội nghiệp nên vẫn cưu mang, giữ lại nuôi dưỡng.
Mỗi ngày trôi qua ở trung tâm, anh ta chẳng đoái hoài làm việc gì khác, chuyện bắt buộc phải làm là ôm chiếc ghế đẩu ra ngồi chình ình trước cửa chờ đợi. Cứ lặp đi lặp lại như thế từ sáng sớm tinh mơ đến tối mịt.
Có người tò mò hỏi anh đang đợi ai thế. Tư duy của anh ta vẫn chỉ như một đứa trẻ lên ba, ngoan ngoãn đáp lời: "Chờ ông nội tới đón con."
Mỗi lần thấy phụ huynh của những đứa trẻ khác đến thăm, anh ta lại sốt ruột chạy lăng xăng, liên tục vặn hỏi các giáo viên trong trung tâm: "Ông nội đâu, ông nội đâu? Ông nội tới chưa ạ?" Anh ta bị kẹt trong vòng lặp vô tận của sự hy vọng rồi thất vọng mỗi ngày, nhưng vẫn cố chấp bám víu vào sự chờ đợi ấy, chưa từng một lần bỏ cuộc.
Dẫu ông nội sẽ mãi mãi không bao giờ xuất hiện nữa, nhưng trên đời này vẫn có một đứa trẻ khờ khạo khắc cốt ghi tâm hình bóng ông.
Thiên hạ vẫn hay gán mác cho "những đứa trẻ đến từ những vì sao" là lũ vô cảm, vô tâm, không có năng lực cảm nhận tình yêu và chủ động yêu thương người khác. Nhưng Đào Đào thấy không phải vậy, trong thâm tâm họ cực kỳ sáng suốt. Ai đối đãi chân thành với họ, họ đều biết cả, chỉ là họ thiếu đi kỹ năng giao tiếp theo cách bình thường, chứ tuyệt đối không bao giờ tằn tiện tình yêu thương.
Úc Loan đúng là có phần cô độc, tựa hồ một con sông nhỏ lẻ loi chảy xiết không có nhánh tẽ. Nhưng chính Đào Đào đã rõ ràng cảm nhận được tình yêu thương đong đầy mà cậu dành cho mọi người.
Chính vì Từ Hành mang cặp kính kỳ thị để đánh giá cậu, mới có thể buông ra những lời miệt thị xấc xược đến vậy.
"Từ nay về sau, cậu liệu hồn mà giữ khoảng cách với hai chị em tôi, cút cho khuất mắt! Cậu mới là kẻ vô dụng! Cậu mới là thứ phiền phức! Đồ lo chuyện bao đồng!" Bình thường Đào Đào đối xử hòa nhã với cậu ta là do nể mặt khách hàng của tiệm, nhưng một khi dám lôi Úc Loan ra bới móc, thì cậu ta đúng là một tên ngốc nghếch, thật sự chọc cho cô tức chết.
Đợi Úc Loan hớt hải chạy tới nơi, Đào Đào cũng vừa xả xong tràng pháo hoa. Cô quay ngoắt lại, kéo tay cậu lôi đi xềnh xệch, giọng vẫn còn hậm hực: "Em cũng y chang vậy, người ta nói gì cũng tin sái cổ, đúng là đồ Khoai Môn ngốc nghếch!"
Úc Loan bị mắng té tát đến đơ người, bị động để mặc chị lôi đi. Bước được một đoạn, cậu không kìm được lí nhí gọi: "Chị ơi."
"Chị ơi..."
Đào Đào đang sôi máu, đầu bốc khói ngùn ngụt. Nghe tiếng Úc Loan the thé gọi, cô bặm môi không thèm đáp, cũng chẳng buồn ngoái đầu lại, chỉ siết chặt tay cậu, sải bước càng lúc càng nhanh.
Úc Loan ngẩn ngơ cúi gằm mặt xuống. Chị giận rồi, chị không thèm để tâm đến cậu nữa. Trái tim cậu như có ai bóp nghẹt.
Tên sô cô la đen xấu tính kia nói trúng phóc rồi, cậu lại là cục nợ cản bước chị gái.
Trạm dừng chân ken đặc những chiếc xe khách đường dài, chiếc nào chiếc nấy đỗ san sát nhau chen chúc. Hai chị em lách qua khoảng trống hẹp giữa hai chiếc xe cao nghều. Cơn giận của Đào Đào vẫn chưa nguôi, bước chân vẫn giữ nhịp độ hối hả.
Bỗng nhiên, bàn tay đang ngoan ngoãn phó mặc cho cô lôi đi chợt dùng sức bóp chặt lấy tay cô, giật ngược lại khiến cô khựng bước. Giây tiếp theo, một vòng tay ấm áp từ phía sau bất ngờ ập tới, bao trọn lấy cô.
"Chị ơi, em xin lỗi, em... cho em ôm một cái, chị đừng giận nữa nha." Trán Úc Loan cọ nhẹ vào vành tai cô, rồi cậu vùi mặt vào hõm vai cô. Khoảnh khắc sau, toàn thân cậu lóng ngóng vòng tay siết chặt lấy cô, "Đừng giận mà."
Đào Đào sững sờ.
Dường như từ lúc khôn lớn, đây là lần đầu tiên Úc Loan chủ động ôm chầm lấy cô mà không thèm "trình báo" xin phép.
Đối với cái việc ôm ấp hay nắm tay, Úc Loan cũng có một cái sự ám ảnh trật tự khó tả. Chẳng hiểu vì sao, cứ khăng khăng phải được cô cấp visa mới dám làm. Nếu không, cậu chỉ biết trưng ra cái vẻ mặt tội nghiệp cún con, nỉ non xin xỏ: "Chị ơi, xin chị ôm em một cái đi, em cám ơn," cho đến khi cô gật đầu cái rụp mới thôi.
Cậu luôn là vậy, hễ bản thân khó ở là lại cần một cái ôm, nên đinh ninh rằng Đào Đào nổi quạu cũng đang "cần" ôm.
Nhưng chiêu này quả thật công hiệu tức thì. Vừa bị cậu ôm chặt, hai bờ vai Đào Đào tự động thả lỏng xuống.
Những món đồ dùng sinh hoạt cá nhân của Úc Loan hiếm khi chịu thay đổi. Trên người cậu vẫn thoang thoảng mùi xà phòng đu đủ xài từ tấm bé, hương thơm thoang thoảng, thanh mát pha chút ngọt ngào ngai ngái mùi sữa.
Đánh hơi được cái mùi hương quen thuộc này, tâm trí cô lập tức tua lại hình ảnh củ "Khoai Môn" bé tẹo teo, cứ hễ đi ngủ là phải ôm rịt lấy cô, vò vò lọn tóc tơ của cô mới chịu nhắm mắt. Bao nhiêu bực dọc trong lòng Đào Đào lúc này đều xẹp lép như bong bóng xì hơi.
"Thôi được rồi, chị hết giận rồi." Cô khẽ thở dài, dịu dàng gạt nhẹ tay cậu ra, xoay người lại ngước nhìn lên. Bất chợt, cô nhận ra khóe mắt Úc Loan đang long lanh ngấn lệ.
Chẳng hiểu sao, trong đôi mắt ấy chất chứa nỗi buồn bã, sự bất an tột độ, xen lẫn cả nỗi sợ hãi tột cùng.
"Chị ơi, em cũng là một đứa tồi tệ, em cũng vừa xé rào luật lệ rồi." Cậu lẩm bẩm tự thú, tay ôm ghì lấy ngực trái. Im lặng một đỗi, giọng cậu chùng xuống nhỏ xíu, "Tim em lại bị chuột rút rồi."
Đào Đào nghe chữ được chữ mất, hoàn toàn mù tịt về cái mớ triết lý tình yêu mà Lưu Chí Cường mới nhồi sọ cho Úc Loan. Cô nhíu mày thắc mắc: "Luật lệ gì cơ?"
"Quy tắc trưởng thành." Cậu vẫn tiếp tục bài ca lặp lại như một cái máy hát hỏng, "Em đã chủ động phạm luật, em đã tự ý phạm luật rồi..."
Đào Đào hơi chật vật để theo kịp luồng suy nghĩ của cậu. Cô đoán già đoán non chắc bệnh cuồng trật tự của c* cậu lại tái phát. Đưa tay lên, cô nhéo mạnh một cái rõ đau vào má cậu: "Phạm luật thì phạm thôi, có chết ai đâu. Chị nói cho Khoai Môn nghe này, luật lệ cũng do con người đẻ ra chứ đâu phải bất di bất dịch. Luật lệ cũng có thể thay đổi, khi cần thiết xé rào cũng chả sao. Đã trót lọt một lần rồi thì mai mốt cứ mạnh dạn xé rào thêm vài bận nữa đi, coi như là một sự tiến bộ."
"Ui da đau quá chị ơi..." Úc Loan bị nhéo đau điếng, lấy tay xoa xoa má. Cơn đau kéo cậu thoát khỏi mớ bòng bong hoang mang một chút, cậu gật gù, "Rất quan trọng, nếu không thì bộ não lại lộn xộn mất..."
Đào Đào không nhịn được phì cười, lại giơ tay véo thêm mấy nhát lên má cậu: "Não em là những dãy kệ hàng hay sao? Lại còn gọn gàng với không gọn gàng..." Đang mắng yêu, cô bỗng khẽ thở dài, "Em thấy chưa, bây giờ em chẳng phải đã chứng minh Từ Hành là kẻ nói năng xằng bậy sao?"
Úc Loan khó hiểu cúi đầu nhìn cô chằm chằm.
Đào Đào lại quen tay vò rối tung mái tóc cậu: "Em hữu ích lắm chứ, em biết lo lắng cho chị mà đuổi theo xuống xe, dẫu cho điều đó có phá vỡ nguyên tắc sống của em đi chăng nữa. Em cũng biết cách xoa dịu cơn giận của chị. Em chẳng hề là phiền phức chút nào, em rất rất rất tốt."
"Cảm ơn em đã vượt qua sự cô đơn của chính mình để đến ôm lấy chị." Cô ngước mắt lên nhìn cậu, đôi mắt cười cong cong hình trăng khuyết, "Khoai Môn nhà ta ngoan hiền thế này, do mắt cậu ta bị mù nên mới không nhìn ra thôi."
Úc Loan đứng như trời trồng, ngơ ngẩn nhìn cô.
"Lên xe thôi, lát nữa chị sang ngồi chung với em." Đào Đào nắm tay cậu kéo đi, nhớ lại đống rác rưởi mà Úc Loan phải nghe, cơn giận lại bốc lên ngùn ngụt. Cô bực tức càu nhàu: "Thật đáng ghét, mai Khoai Môn còn phải lên thớt thi đấu nữa! Thế mà dám bơm vào đầu thằng bé ba cái chuyện xàm xí đú này."
Thầy cô cũng đang í ới lùa học sinh lên xe. Đào Đào đợi Phùng Giai Hân lên xe xong liền nhờ đổi chỗ, đồng thời xin phép cô Tào và thầy dạy Toán cho ngồi kèm Úc Loan vì lý do cậu bị say xe.
Thấy sắc mặt Úc Loan quả thực nhợt nhạt, thần hồn nát thần tính, các thầy cô cũng du di đồng ý. Tiện thể hỏi han Đào Đào có cần thuốc chống say không, đợt này trường chuẩn bị hậu cần chu đáo lắm, mang theo cả hòm thuốc dự phòng.
"Em cảm ơn thầy cô ạ." Đào Đào đành nhận lấy một viên thuốc cho tròn vai diễn, nhưng tuyệt nhiên không tống vào miệng Úc Loan. Tự dạo chinh chiến mấy kỳ thi, cậu ngồi xe nhiều rồi, triệu chứng say xe đã thuyên giảm đáng kể so với hồi bé rồi.
Chặng đường còn lại kéo dài hơn một tiếng đồng hồ. Úc Loan ngồi bất động như pho tượng "Người Suy Tưởng", cấm khẩu không thốt nửa lời. Lo sợ bóng đen tâm lý vẫn còn bám riết lấy cậu, Đào Đào gặng hỏi xem cậu đang suy nghĩ điều gì.
Cậu nghiêm túc nhìn chằm chằm vào lưng ghế phía trước, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng: "Chị ơi, em đang suy nghĩ một vấn đề cực kỳ quan trọng."
Cũng được thôi, Đào Đào mặc kệ cậu tự mình yên tĩnh suy nghĩ, tự mình hướng mắt ra ngoài khung cửa sổ. Ráng chiều rực rỡ buông xuống, chân trời lác đác điểm xuyết ánh trăng non mỏng manh như dải lụa băng.
Sự lắc lư của chuyến xe buýt quả là liều thuốc ngủ hữu hiệu. Ngắm cảnh một hồi, cơn buồn ngủ lại ập đến, cô chẳng ngần ngại tựa đầu lên vai Úc Loan.
Úc Loan nhổ giò cao lên mang lại lợi ích to lớn nhất chính là dựa vào ngủ cực kỳ thoải mái. Bờ vai của thiếu niên rộng rãi, cứng cáp hơn hẳn hồi bé, làm gối dựa thì êm ái hết sảy.
Cô mỉm cười thầm trong bụng, xoay người, tựa hẳn vào vai cậu. Mùi xà phòng đu đủ thoang thoảng từ vạt áo sơ mi đưa cô vào giấc ngủ một cách nhanh chóng.
Gió đêm vờn quanh những đám mây rực rỡ, ánh trăng từ từ nhô lên cao.
Úc Loan rũ mi mắt xuống.
Đào Đào đã ngủ say sưa, khuôn mặt cứ cọ xát vào lớp áo khoác trên vai cậu theo nhịp xóc nảy của xe. Lắm lúc bác tài đạp thắng hơi gắt, thân hình cô lại chao đảo chực ngã nhào ra ngoài.
Đầu óc Úc Loan lúc này như một mớ bòng bong bị bọn cướp xới tung. Nhưng ngay giây phút Đào Đào suýt văng ra, cánh tay cậu tự động giương lên như một phản xạ có điều kiện.
Cậu cẩn thận ôm trọn Đào Đào vào lòng, cánh tay vô tình biến thành hàng rào bảo vệ vững chắc, rồi cứ thế giữ nguyên tư thế, không nhúc nhích.
Lại một lần nữa, cậu lại phá lệ thêm một lần nữa. Úc Loan thầm nghĩ.
Để sinh tồn trong một thế giới vận hành theo những chuẩn mực của người bình thường, Úc Loan đã tự lập trình bộ não của mình. Cậu gom tất tần tật mọi cá nhân, mọi mối quan hệ xã hội vào những tập hợp nguyên tắc cố định. Cậu còn phân cấp mức độ ưu tiên, áp dụng triệt để các nguyên tắc sắp xếp, lợi ích, và trao đổi đồng giá để xếp thứ tự từng người, từng việc.
Cậu từng thiết lập nên một vũ trụ toán học kín kẽ của riêng mình, đồng thời tự ép bản thân phải răm rắp tuân thủ mọi luật lệ. Nhờ vạn vật đều được mã hóa bằng trật tự, quy tắc và công thức, cậu mới có thể giao tiếp với thế giới này.
Thế nhưng hôm nay, Định lý bất toàn Gödel đã phát huy tác dụng.
Nó ập đến một cách không nghe sai bảo, không chút dấu hiệu báo trước, cũng tước đoạt luôn cơ hội lựa chọn hay trốn chạy của cậu.
Úc Loan lại cúi xuống nhìn Đào Đào. Nhận thức được việc mình vừa lách luật, trái tim cậu lúc thì nhói đau, lúc thì đập thình thịch như trống gõ, lúc lại như bị thắt nút, đánh rơi một nhịp.
Cậu cảm giác như linh hồn mình cũng đang rung lên bần bật.
Chẳng hay biết từ khi nào, ánh tà dương ngoài cửa sổ đã lụi tàn. Vầng trăng khuyết như một lát băng mỏng đã hiện rõ mồn một trên bầu trời, hắt xuống thứ ánh sáng bàng bạc như thủy ngân. Đào Đào với kiểu tóc đuôi ngựa cao vút, khuôn mặt mộc mạc không son phấn, má hằn lên chút vệt đỏ, dưới ánh hoàng hôn chập choạng lại phảng phất sắc xanh lam nhạt.
Úc Loan đắm đuối nhìn cô rất lâu, cho đến khi mớ hỗn độn trong đầu và cả trái tim đang đập loạn nhịp dần dần tĩnh lặng lại.
Cậu lôi tai nghe ra, khép hờ đôi mắt, tựa cằm nhẹ nhàng l*n đ*nh đầu Đào Đào. Cứ thế, hai chị em tựa vào nhau, chìm vào giấc ngủ bình yên.
Định lý bất toàn Gödel phán rằng: Vạn vật trên thế gian dẫu hóc búa đến đâu cũng có thể chứng minh, duy chỉ có người khiến trái tim ta loạn nhịp, là một "biến số X" ngang nhiên có thể nhảy ra khỏi mọi tập xác định trong cái vũ trụ toán học này.
Hình như cậu... đã tìm thấy "biến số X" ấy rồi.
Đào Đào dọc đường đi không bị xóc nảy chút nào, đánh một giấc ngon lành đến tận lúc xuống xe. Khi mở mắt ra thì trời đã tối mịt, chiếc xe khách đang từ từ tiến vào bãi đỗ xe của một khách sạn trên tỉnh.
Bác tài kéo phanh tay cái "rẹc", đèn trần xe màu vàng vọt cũng được bật sáng.
Vì khởi hành sớm hơn một ngày, nhà trường đã sắp xếp khách sạn. Đám bạn học khác chỉ trọ qua đêm, riêng Đào Đào và Úc Loan thì chơi trội book thêm một đêm nữa. Nguyên do là dì Úc đã bàn bạc với giáo viên từ trước, chốt kèo hai đứa sẽ tách đoàn, tự biên tự diễn mua vé tàu hỏa lộn về sau khi giải quyết xong việc riêng.
Dẫu sao thì từ thời tiểu học, hai đứa đã thường xuyên cùng nhau đi thi trên tỉnh. Giờ lại có dế yêu lận lưng, liên lạc dễ như trở bàn tay. Thêm vào đó, đại gia Phương Chí Bằng còn nhiệt tình giúp đỡ sắp xếp cho cô bạn Mã Hiểu Kỳ ngày mai tháp tùng hai đứa đi khám bệnh. Thế nên, dù bận tối tăm mặt mũi như ma trêu quỷ ám, Úc Mỹ Trân và Đào Quảng Chí cũng không đi theo.
Trong điện thoại Đào Đào có lưu số của một vị trưởng khoa Thần kinh bệnh viện Tôn Trung Sơn số 1, là người do bác sĩ Lý - anh người yêu cũ của cô y tá Từ Tinh - giới thiệu. Úc Loan từ hồi lớn lên, kỹ năng sinh hoạt, học hành, giao tiếp đều tiến bộ đáng kể. Tuy nhiên, bác sĩ Lý vẫn khuyến cáo gia đình nên đưa cậu lên bệnh viện lớn để làm một đợt đánh giá hệ thống, nhằm xem xét tiếp theo nên tập trung can thiệp vào những khía cạnh nào.
Tiện chuyến đi này, khám bệnh luôn thể cho tiện.
"Tới khách sạn rồi nha mấy đứa, tỉnh dậy hết đi." Thầy cô bắt đầu hối thúc học sinh xuống xe. Đào Đào đưa tay dụi mắt, lúc định ngóc đầu dậy thì ngẩng lên không được, mới phát hiện ra Úc Loan cũng gục đầu ngủ gật, cọ xát vào người cô.
Cậu cắm tai nghe nên không nghe thấy tiếng giáo viên. Đào Đào ngáp một cái rõ to, huých huých cậu: "Dậy thôi, Khoai Môn."
Úc Loan bị đẩy mạnh, đầu nghẹo sang một bên, hàng mi cứ rung rinh nhưng vẫn chưa chịu tỉnh hẳn.
Đúng lúc ấy, con dế của Đào Đào réo lên.
Cô loay hoay với tư thế khó nhằn, móc điện thoại từ túi áo ra xem. Bất ngờ thay, là Nhiêu Lị Lị.
Vừa bắt máy, đã nghe giọng Lị Lị vang lên nghẹn ngào, nức nở: "Alô? Đào Đào! Cậu đang ở nhà mới hả? Cậu có thấy Trương Gia Minh không? Cậu ấy có chạy lên phố tìm cậu không?"
"Cậu với Úc Loan đi tỉnh thi rồi á? Ôi không xong rồi, Trương Gia Minh hôm nay suýt bị bố mẹ đánh chết, chiều nay cậu ấy tức giận bỏ nhà đi bụi, tới giờ vẫn chưa về nhà!"