Tiệm Bánh Mì Phố Nam - Tùng Tuyết Tô

Chương 49: Hướng kinh doanh mới

Trong mắt Úc Loan, tiếng chuông tan học vừa vang lên, mỗi tòa nhà học giống như những vòi nước bị vặn mở cùng lúc, học sinh như dòng nước ào ạt tuôn ra.

Học sinh cấp hai tan học lúc nào cũng phấn khích tột độ. Dường như chẳng ai chịu đi đứng tử tế, toàn túm năm tụm ba, khoác vai bá cổ, rượt đuổi nhau ầm ĩ. Đi được hai bước lại phải dừng lại chờ đứa đi sau. Thỉnh thoảng lại có vài tiếng hú hét chói tai vang lên như vượn kêu.

Đông nghẹt thế này làm sao mà đạp xe cho nổi, Đào Đào và Úc Loan đành hòa vào dòng người, lóc cóc dắt xe đạp ra khỏi cổng trường.

Con phố trước cổng trường lúc này đã được lấp đầy bởi các gánh hàng rong, xe đẩy xếp thành một hàng dài như rồng rắn. Đủ loại mùi thơm nức mũi tỏa ra, lấp đầy cả con phố: mùi thịt xiên nướng, Oden, xúc xích chiên, mì xào, bánh mì nướng lạnh, bánh tráng nướng...

Quầy thịt xiên nướng hiện đang giữ ngôi vương doanh số trên con phố này. Mới tan học được vài phút mà đã có mấy cậu học sinh mặc đồng phục vây quanh chiếc bàn nhựa. Mỗi cậu tay lăm lăm một xiên bột mì nướng, miệng nhai nhồm nhoàm, môi đỏ chót vì bột ớt. Vài người khác đang đứng chờ. Ông chủ quán xoay xở liên tục giữa hai vỉ nướng mà vẫn không kịp phục vụ.

Cạnh tranh trước cổng trường đúng là khốc liệt thật, Đào Đào đi ngang qua mà cũng thấy cồn cào cả bụng.

Phùng Giai Hân cũng vừa kịp đuổi tới. Trên tay cô nàng xách một túi nilon to đùng, bên trong đựng ba hộp su kem khổng lồ vỏ giòn với đủ hương vị mà Dư Quán Quân vừa cúp cua đi mua giúp. Vừa bước ra cổng, cô nàng đã thấy chiếc ô tô của bố đậu sẵn bên lề đường. Hiếm khi thấy khóe môi cô nàng cong lên một nụ cười, vội vàng vẫy tay chào tạm biệt Đào Đào và Úc Loan: "Tuyệt quá, tớ có đồ ngon mang về cho bà ngoại rồi. Hẹn mai gặp lại nhé."

Cô nàng xin nghỉ tự học buổi tối để về thăm bà ngoại.

"Mai gặp nhé!" Đào Đào cười tươi vẫy tay chào lại, rồi vội kéo Úc Loan rảo bước về phía tiệm bánh nhà mình. Vừa ra khỏi cổng trường, tầm nhìn bị che khuất nên chưa biết tiệm có đông khách không, chỉ loáng thoáng thấy một nửa chiếc biển hiệu hộp đèn sáng trưng.

Chẳng biết tình hình buôn bán hôm nay ra sao, nhưng dù ế ẩm hay đắt khách thì cũng phải nhanh chóng chạy qua phụ giúp. Hai chị em khó khăn lắm mới lách ra được đoạn đường rộng hơn, liền nhảy lên xe, đạp như bay về nhà.

Bên cạnh họ, một bầy học sinh cấp hai cũng đang thả dốc như bầy cá ùa xuống suối. Tiếng chuông xe đạp reo lanh canh không ngớt, có người gào to: "Ê, Quán Quân, tối nay mày có đi tự học không? Đi đá bóng không?"

"Không đi đâu, tao phải lượn về nhà trước đã, phải mang đồ ngon về cho mẹ tao. Tụi mày cứ ra sân bóng đợi tao trước đi!" Dư Quán Quân cũng gào lại, đạp xe như bay lướt qua Đào Đào và Úc Loan.

Cậu ta đen đến mức Đào Đào phải đợi cậu ta cất tiếng mới nhận ra.

Úc Loan cũng vậy, ánh mắt lại một lần nữa bị thu hút bởi Dư Quán Quân - người đen trũi, chỉ thấy nổi bật mỗi hai hàm răng trắng lóa.

Hôm qua Lưu Chí Cường còn trêu cậu ta là thỏi sô cô la đen nguyên chất thành tinh cơ mà.

"Ê Đào Đào, tớ nghe Lưu Chí Cường kể nhà cậu mở tiệm bánh mì hả? Lát nữa tớ cũng qua nhà cậu mua bánh nha!" Vừa dứt lời, một chiếc xe đạp khác chen lấn vọt tới. Một cậu nam sinh đen nhẻm, chẳng kém cạnh gì Dư Quán Quân, toét miệng cười lộ cả hai hàm răng trắng lóa, ngoái đầu gọi Đào Đào.

Úc Loan chớp chớp mắt. Ồ, lại thêm một cục sô cô la đen nữa xuất hiện.

Đào Đào bóp phanh xe liếc nhìn, nhận ra đó là Từ Hành ở lớp 5, bèn cười nhẹ: "Cảm ơn cậu nhé."

Từ Hành cứ cười ngây ngốc, đám bạn chạy theo sau, trên tay lái xe đạp còn treo lủng lẳng quả bóng rổ. Thấy cậu bạn cứ cười khờ khạo với Đào Đào, cả đám liền hú hét như khỉ vượn, có đứa còn huýt sáo trêu chọc. Từ Hành vừa ngượng vừa cáu: "Tụi mày bớt cười đi, xê ra xê ra!"

Cuối cùng, đám bạn trời đánh càng hò hét tợn, tức mình Từ Hành vừa liếc trộm Đào Đào vừa đạp chân đá lũ bạn. Cả bọn cứ thế đạp xe xiêu vẹo, vừa cười vừa mắng nhau xa dần.

Đào Đào chớp mắt. Thực ra cô cũng cảm nhận được đôi chút... nhưng chẳng bận tâm lắm.

Thứ tình cảm lứa tuổi thiếu niên mười mấy này, vừa trong sáng lại vừa chân thành. Dù chỉ là một thoáng rung động ngây ngô và ngắn ngủi, Đào Đào cũng thấy đó là một điều may mắn. Nhưng lúc này, cô lại cảm thấy bản thân mình thật kỳ lạ, cứ như một người ngoài cuộc bình thản quan sát mọi thứ. Có lẽ vì nội tâm cô giờ đã là một người lớn, không còn bốc đồng bồng bột nữa.

Đang mải miết suy nghĩ, Úc Loan vốn luôn đeo tai nghe để cách ly với những ồn ào xung quanh, bỗng lên tiếng chậm rãi: "...Cậu ta học lớp bên cạnh, trong đội bóng rổ."

Đào Đào ngạc nhiên quay sang nhìn. Úc Loan vậy mà đã tháo tai nghe ra, chịu đựng cơn đau tai vì ồn ào, ánh mắt xa xăm dõi theo Từ Hành và đám bạn cùng đội bóng rổ đang đạp xe xa dần.

"Sao thế em?" Đào Đào hỏi. Hôm nay Úc Loan là lạ làm sao.

Úc Loan khẽ lắc đầu, rũ mắt xuống và đeo lại tai nghe.

Đào Đào nhìn cậu em vài giây, cũng không gặng hỏi thêm.

Với cái lối tư duy đường thẳng của Úc Loan, cậu rất khó học được cách che giấu hay nói dối. Những lúc cậu im lặng thường là vì chưa biết diễn đạt thế nào. Lúc này, Đào Đào cần kiên nhẫn đợi cậu.

Đợi khi nào nghĩ thông suốt, cậu nhất định sẽ nói ra.

Dần dần, những ngọn đèn đường đã bật sáng, hắt bóng hai chị em trải dài trên mặt đường. Hai cái bóng sát rạt, vai kề vai, nhưng cứ hễ Đào Đào đạp nhanh hơn một chút, hai cái bóng lại tách rời nhau.

Cậu đạp chân lên bàn đạp, cúi đầu nhìn trân trân một lúc lâu.

Đào Đào và Úc Loan thả dốc xuống, chẳng mấy chốc đã thấy tiệm bánh tấp nập học sinh trường trực thuộc tò mò rủ nhau vào xem. Bên trong đông nghịt người, không khí cực kỳ náo nhiệt.

Lúc này có vẻ như buôn bán khá suôn sẻ. Đào Đào phần nào yên tâm, cùng Úc Loan đi vòng ra cửa sau, cất xe đạp gọn gàng, đeo tạp dề, rửa tay sạch sẽ, tròng đôi găng tay nilon dùng một lần vào rồi hối hả bước vào tiệm.

Trong số khách hàng, có vài gương mặt quen thuộc cùng lớp, cũng có những người hoàn toàn xa lạ. Úc Mỹ Trân đã tất bật từ đời nào rồi, trước quầy thu ngân lúc nào cũng có 5, 6 người xếp hàng chờ thanh toán. Hầu như trên khay của ai cũng chễm chệ một hộp su kem trở lên, những vị khách tinh ý còn nhặt thêm cả Tiểu Bối chà bông vị mới và bánh cuộn Thụy Sĩ.

Hôm nay là ngày khai trương, ngoài sự góp mặt của tân binh su kem, Tiểu Bối chà bông và bánh cuộn Thụy Sĩ cũng được khoác thêm một hương vị mới toanh, siêu cấp thơm ngon.

Hương vị mới của Tiểu Bối chà bông là Tiểu Bối nhân khoai môn trứng muối chảy. Bên ngoài vẫn được áo lớp vụn rong biển và chà bông quen thuộc, nhưng khi cắn vào, thay vì sốt salad như mọi khi, phần nhân bên trong lại là lớp khoai môn dẻo mịn thơm mùi sữa hòa quyện cùng lòng đỏ trứng muối tan chảy béo ngậy. Ăn vào cực kỳ, cực kỳ bắt miệng.

Còn bánh cuộn Thụy Sĩ thì trình làng phiên bản Rừng Đen mứt anh đào. Mỗi lát bánh đều được phủ một lớp bột cacao mịn màng trên cùng, cốt bánh bông lan xốp mềm đượm vị chocolate. Lớp kem cuộn bên trong là sự kết hợp đỉnh chóp giữa kem vani và kem chocolate. Chính giữa còn ẩn giấu một viên socola tươi tan chảy cùng mứt anh đào chua chua ngọt ngọt. Tổng thể hương vị là sự đan xen giữa chút đắng nhẹ, chua thanh và ngọt ngào, ăn hoài không ngấy. Nếu đem để ngăn đá rồi lấy ra thưởng thức, các tầng hương vị lại càng bùng nổ rõ rệt, ngon khó cưỡng.

Trong tiệm ngoài Úc Mỹ Trân còn có sự góp mặt của Phó Long và một chị nhân viên khác phụ trách tư vấn, gắp bánh cho khách. Đào Đào liền tiến lại gần, hỗ trợ Úc Mỹ Trân khâu đóng gói, cho vào túi.

Úc Loan cũng rất tự giác, lia mắt quan sát một vòng, lấy một chiếc kẹp gắp nhựa, kẹp kẹp thử vài cái vào không khí rồi ngồi xổm xuống phía sau tủ kính, lẳng lặng làm công tác bổ sung bánh.

Úc Mỹ Trân quay lại nhìn thấy Đào Đào, vừa thao tác thoăn thoắt vừa nói: "Tôn Diệp với Tiểu Vũ vừa mới qua đấy, đang ngồi trên lầu hai kìa! Còn có cả cậu bé Trần Duệ Lâm từ Tân Thành xuống nữa, con nhớ không? Cái cậu bé hồi trước hay gọi điện thoại buôn dưa lê với con và Tiểu Loan ấy."

Ba người họ đều bận rộn trăm công nghìn việc, thế mà hôm nay lại không hẹn mà gặp? Đặc biệt là chị Tiểu Vũ và Trần Duệ Lâm, một người ở Tân Thành, một người ở Quế Giang, vậy mà cũng lặn lội tới đây.

Đào Đào mừng rỡ tột độ: "Mọi người đang ở trên lầu hết ạ? Vậy con với Khoai Môn lên chào hỏi một tiếng đã, lát nữa hai chị em xuống phụ mọi người sau nhé."

"Đi đi, lâu lắm mới gặp nhau, cứ thong thả nói chuyện cũng được, dưới này nhân sự vẫn ổn, dì lo được." Úc Mỹ Trân mỉm cười mím môi rồi tiếp tục trả lại tiền lẻ, tính toán sổ sách.

Đào Đào hớn hở kéo Úc Loan từ phía sau quầy đứng lên, phi thẳng lên lầu. Vừa nhìn thấy Tôn Diệp, Biên Tiểu Vũ và Trần Duệ Lâm đã lâu không gặp, cô không giấu nổi sự phấn khích, ré lên một tiếng rồi chạy tới ôm chầm lấy từng người: "Trời ơi, lâu quá không gặp! Mọi người nay đều tới đây, tớ vui quá đi mất!"

Sau khi ôm Đào Đào, Trần Duệ Lâm còn cố tình rướn người nhìn ra sau tìm Úc Loan, không quên chào hỏi vị đối thủ cũ của mình. Cậu ấy mỉm cười đưa tay ra: "Úc Loan, lâu quá không gặp. Năm ngoái thi xong, tớ có gọi cậu trên xe buýt mà sao cậu bơ tớ vậy?"

Hồi thi xong năm ngoái, ngồi ở khách sạn, cậu ấy nhẩm lại đáp án với huấn luyện viên Olympic là biết chắc suất đỗ rồi. Nghĩ bụng có khi sau này khó mà gặp lại Úc Loan, cậu ấy vốn định đổi huy hiệu trường với cậu làm kỷ niệm cơ.

Úc Loan chần chừ nửa ngày mới chìa một ngón tay ra cho cậu ấy nắm: "Hồi hộp, không nghe thấy."

"Thôi được rồi, cậu hài hước thật đấy." Trần Duệ Lâm nắm chặt ngón tay cậu lắc lên lắc xuống, nhe răng cười: "Cậu thi xong rồi mà vẫn còn hồi hộp à."

"Ừm, lúc nào cũng hồi hộp." Úc Loan rũ mi mắt, lầm bầm đáp. Cậu hồi hộp không phải vì bài thi, mà vì xung quanh không có Đào Đào. Dù là trước hay sau khi thi, cậu đều căng thẳng như thế.

Trên lầu hai, Đào Đào sắp xếp cho những vị khách quen này ngồi quây quần lại với nhau, giới thiệu làm quen và trò chuyện rôm rả một hồi. Nghe nói Trần Duệ Lâm tuổi còn nhỏ mà đã thi đậu vào một trường cấp ba ở Thượng Hải, tương lai còn được tuyển thẳng bỏ qua kỳ thi đại học, ai nấy đều trố mắt ngạc nhiên, trầm trồ khen ngợi: "Giỏi quá!"

Trần Duệ Lâm được khen mà đỏ mặt tía tai, vội vàng cúi gằm mặt gặm su kem. Cắn một miếng ngon đến mức muốn xoay vòng vòng, nhưng lại ngại ngùng, đành quay sang lí nhí với mẹ: "Mẹ ơi, con biết ngay là đến đây không sai mà! Ngon tuyệt cú mèo, ngon hơn cả con tưởng tượng. Tí nữa mình gom thêm nhiều nhiều mang lên tàu ăn mẹ nhé!"

"Được, con thích mua bao nhiêu cũng được." Mẹ Trần Duệ Lâm ngồi trong góc hì hục xử lý công việc qua điện thoại, thấy con trai vui sướng như vậy, bà cũng mỉm cười dịu dàng, "Thế thì mua hẳn mười hộp đi, lấy mấy hộp làm quà ra mắt thầy cô bạn bè ở trường mới luôn."

Biên Tiểu Vũ buôn chuyện một hồi đã xơi trọn 6 cái su kem, bụng no căng kềnh nhưng miệng vẫn còn thòm thèm. Xoa xoa cái bụng tròn vo, cô ấy xuýt xoa với Đào Đào: "Ngon xuất sắc luôn, hương vị nào cũng đỉnh của chóp. Tiệm em làm kem tươi kiểu gì mà đặc biệt, ngon bá cháy thế! Cảm hứng lại tuôn trào rồi, trực giác của chị luôn mách bảo chuẩn xác, lần này chắc chắn sẽ cho ra lò một bài viết để đời nữa."

Đào Đào cười khúc khích: "Bí kíp gia truyền đó chị."

Thực ra lớp vỏ giòn rụm hay vỏ ngàn lớp của su kem không phải là thử thách quá cam go, những người thợ lành nghề có thể copy paste trong một nốt nhạc. Thế nên, linh hồn quyết định đẳng cấp của chiếc bánh chính là phần nhân kem bên trong.

Tiệm nhà Đào Đào dồn hết tâm huyết vào phần kem tươi. Sự kết hợp hoàn hảo giữa kem Anchor và sốt Custard được đặt hàng riêng. Sau khi nhà máy chuyển hàng tới, Đào Quảng Chí còn phải tỉ mỉ pha trộn thêm các loại bột tạo hương vị như cacao, matcha...

Đặc biệt, kem sau khi đánh bông xong sẽ được bảo quản kỹ lưỡng trong tủ lạnh chuyên dụng, khách chốt đơn vị nào mới bắt đầu bơm nhân. Nhờ vậy, bánh luôn giữ được độ mát lạnh, tan chảy ngay đầu lưỡi, mang đến cảm giác mượt mà khó cưỡng.

Biên Tiểu Vũ cực kỳ nể phục cái tâm làm nghề của nhà Đào Đào. Dù quán có đông đúc, mệt mỏi đến mấy cũng không bao giờ có chuyện làm ẩu, bớt xén nguyên liệu. Cô ấy cảm thán: "Chị đoán ngay mà, ăn một miếng là nhận ra sự khác biệt liền."

Đào Đào nhìn chị Tiểu Vũ hiện tại, ánh mắt tràn ngập niềm vui. Chị ấy đã hoàn toàn cởi bỏ lớp vỏ bọc của một cô sinh viên trẻ người non dạ, lột xác thành một người phụ nữ đằm thắm, hiểu biết. Kiểu tóc nửa búi nửa thả, diện chiếc váy dài vải lanh màu trắng sữa, nụ cười hiền hậu, toát lên vẻ tri thức.

"Cảm ơn chị Tiểu Vũ nhiều nhé, lại cất công PR cho tiệm tụi em rồi." Đào Đào ôm chầm lấy cánh tay cô ấy một cách thân thiết, "Dạo này chị sống tốt không?"

Biên Tiểu Vũ khẽ lắc đầu, mỉm cười đáp: "Chị mới phải cảm ơn gia đình em và chú Đào mới đúng. Chị bây giờ ổn lắm."

Cái ngày tồi tệ năm ấy, tưởng chừng như đã vùi lấp cô ấy dưới đáy vực sâu tuyệt vọng, nhưng chính những chiếc bánh mì nhà Đào Đào đã dang tay kéo cô ấy đứng dậy. Cũng từ khoảnh khắc đó, cô ấy quyết định dấn thân vào con đường trở thành một blogger tự do, tự làm chủ cuộc đời mình.

Dùng hai từ "tái sinh" có lẽ cũng chẳng hề quá lời.

Đào Đào sực nhớ ra một chuyện: "Nghe đồn cô giáo Tinh Tinh đã lên xe hoa rồi, bác Trịnh nhà em còn lặn lội đi công tác xa, tự tay thiết kế nguyên cái bánh kem cưới khổng lồ cho cô ấy. Tiếc là hôm đó em với Khoai Môn vướng lịch thi nên không thể đến dự được."

Biên Tiểu Vũ cười tươi gật đầu: "Hôm đó chị có tham dự, chiếc bánh ấy đẹp ngỡ ngàng luôn! Tay nghề bác Trịnh quả là cao siêu! Cao thủ ẩn danh trong dân gian là có thật, chiếc bánh có tận năm tầng, tầng nào cũng có một cặp đôi đang khiêu vũ, tinh xảo từng milimet. Chị còn chụp lại mấy tấm hình, để về chị gửi qua QQ cho em xem nhé."

Đào Đào mừng rỡ gật đầu lia lịa.

Buôn chuyện thêm một chốc, Trần Duệ Lâm phải lật đật gói ghém bánh để kịp chuyến tàu ra ga. Trước lúc chia tay, lưu luyến không nỡ rời, cậu ấy tiến lại gần Úc Loan giãi bày: "Úc Loan à, hồi trước tớ cứ đinh ninh hai đứa mình sẽ sóng vai nhau tiến thẳng vào vòng chung kết ở Bắc Kinh cơ. Thú thật, giữa một rừng đối thủ, tớ chỉ coi trọng mỗi cậu thôi, tư duy toán học của cậu nhạy bén lắm. Chẳng ngờ cuối cùng lại lỡ mất cơ hội kề vai sát cánh cùng cậu, tiếc đứt ruột. Có lẽ phải đợi đến khi lên đại học, tụi mình mới có cơ hội hội ngộ."

Úc Loan ngước mặt lên, thái độ vẫn dửng dưng khi nhắc đến thành tích thi đấu: "Có gì đâu mà tiếc, thi rớt thì chấp nhận thôi, đơn giản là vì tớ chưa đủ trình."

Trần Duệ Lâm lắc đầu quầy quậy, cậu ấy tin chắc nếu không vì tâm lý bất ổn mỗi lần lên tỉnh, Úc Loan dư sức lọt top 6.

Cậu ấy nhoẻn miệng cười, lại chìa tay ra nắm lấy ngón tay Úc Loan: "Tạm biệt nhé."

"... Đợi một chút." Úc Loan hiếm khi chủ động rụt ngón tay lại, móc điện thoại ra, "Cho tớ xin QQ."

Trần Duệ Lâm sững người một giây, rồi phá lên cười, cũng lấy điện thoại ra: "Okay luôn, để tớ add cậu, sau này tụi mình thành bạn tâm giao trên mạng nhé!"

Kết bạn QQ xong xuôi, Úc Loan mới chịu thò ngón tay ra lần nữa: "Tạm biệt."

"Tạm biệt!"

Đào Đào chứng kiến từ đầu đến cuối, ánh mắt không giấu nổi sự kinh ngạc tột độ.

Đây là lần đầu tiên Úc Loan tự thân vận động xin contact của người khác! Trong list friend QQ của cậu, ngoài Đào Đào, Trương Gia Minh, Nhiêu Lị Lị và nhị vị phụ huynh ra, đây là "bóng hồng" đầu tiên xuất hiện mà không cần Đào Đào phải "môi giới".

Đó là một người bạn thực sự thuộc về riêng cậu.

Tiễn mẹ con Trần Duệ Lâm xong, Biên Tiểu Vũ và Tôn Diệp cũng xách theo một đống bánh mì rục rịch ra về.

Biên Tiểu Vũ đang dạt dào cảm hứng, nóng lòng muốn tấp vô quán net gõ phím ngay và luôn, còn Tôn Diệp thì bị ông huấn luyện viên nã điện thoại cháy máy, gầm rống lôi đầu về.

Hớn hở tiễn Biên Tiểu Vũ, lại ngậm ngùi tiễn Tôn Diệp xong, Đào Đào và Úc Loan cũng xắn tay áo lật đật xuống lầu phụ giúp.

Cô tung chiêu "bàn tay ánh sáng" đóng gói bánh mì thoăn thoắt không ngừng nghỉ.

Lúc hì hục nhét bánh vào hộp carton, thỉnh thoảng vẫn hóng hớt được mấy câu bàn tán rôm rả của đám học sinh trường trực thuộc: "Ê, nhìn cái tiệm này quen quen ta, cứ như từng thấy ở phương trời nào rồi ấy."

"Chuẩn luôn, tớ cũng vậy, mới lia mắt thấy cái bảng hiệu là thấy quen lắm, mà vắt óc mãi không nhớ ra."

"Ủa mấy bà không biết hả, hình như tiệm này là cơ ngơi của nhà chị Đào với Đại thần lớp 6 đó... Á đù! Chị Đào! Chị Đào bằng xương bằng thịt kìa! Oái, Đại thần, cậu chui góc nào ra đó, làm hết hồn chim én."

Úc Loan cũng mon men xuống phụ xếp bánh, tự dưng bị một tiếng "oái" làm cho giật nảy mình, ngã phịch mông xuống đất. Ngồi đơ ra nửa ngày, cũng chả thèm ngước mắt coi mặt mũi đứa nào dọa mình, chỉ lầm rầm tự lồm cồm bò dậy, móc túi lôi cặp nút tai silicon ra nhét tịt hai lỗ tai.

Thế giới bỗng chốc rơi vào thinh lặng, cậu thỏa sức bung xõa với đam mê xếp bánh.

Từng cái một phải xếp cho ngay ngắn, hàng ngang phải chuẩn, hàng dọc cũng phải thẳng tắp!

Thẳng hàng! Tất cả phải thẳng hàng! Phê quá đi!

Rất nhanh, đôi mắt cậu sáng rực rỡ, hoàn toàn chìm đắm vào công việc lặp đi lặp lại nhưng đầy tính trật tự này.

Đào Đào bị bạn cùng lớp phát hiện cũng chẳng thấy ngượng ngùng, tươi cười đáp lại một cách vô cùng phóng khoáng: "Cảm ơn các bạn đã ủng hộ nha! Cảm ơn nhiều! Ăn không hết nhớ bỏ tủ lạnh nhé!"

Mấy đứa bạn cùng lớp cũng vui vẻ đùa giỡn với cô, còn phanh phui chuyện Lưu Chí Cường đã tung tin chấn động vào group QQ lớp rằng cô và Úc Loan là tiểu thư, thiếu gia tiệm bánh, nên bọn họ mới đổ xô đến đây giải cứu bánh mì.

Đào Đào dở khóc dở cười: "Trời đất, làm gì đến mức phóng đại thế."

Đám bạn cười đùa ầm ĩ rồi xách bánh ra về.

Quần quật suốt cả tiếng đồng hồ, khi đám học sinh tản đi hết, tiệm bánh mới bắt đầu lấy lại được sự tĩnh lặng vốn có.

Lúc này Úc Mỹ Trân mới rảnh rỗi xoa xoa cơ mặt mỏi nhừ vì cười, bắt gặp ánh mắt dò xét của Phó Long tiến tới, dì mỉm cười nói: "Tuy ban ngày doanh thu chỉ lẹt đẹt hơn bốn trăm, nhưng hồi trưa bạn học của Đào Đào có chốt đơn một mẻ khá khẩm, cộng thêm đợt khách đông nghẹt vừa rồi, tổng kết lại doanh thu cũng xấp xỉ ba ngàn tám rồi."

Phó Long mừng rỡ vuốt ngực: "Tạ ơn trời Phật."

Thế là thoát nợ, không cần phải chạy đi tìm lão thầy bói kia tính sổ nữa rồi.

Đợi đến lúc tám rưỡi tối học sinh tan ca tự học, khéo tiệm lại đón thêm một làn sóng khách cú đêm nữa. Kể ra doanh thu khai trương đạt mốc bốn ngàn cũng coi như qua bài kiểm tra đầu tiên... Mặc dù hôm nay chơi chiêu giảm giá nên lãi lờ hơi hẻo, nhưng một khi đã mở đường thành công, tương lai chắc chắn sẽ xán lạn hơn nhiều.

Đào Đào nghe vậy lại hơi chau mày.

Cứ theo đà này, nếu không nhờ Dư Quán Quân vô tình xách bánh lên lớp, biến thành đại sứ thương hiệu bất đắc dĩ, mở đường cho phong trào order bánh trong trường, thì khéo cả ngày hôm nay tiệm chả có ma nào ngó ngàng tới? Chuyện quái gì đang xảy ra vậy? Chất lượng bánh vẫn đỉnh chóp, lại còn tung siêu phẩm mới ngon bá cháy... Lẽ nào do lạ nước lạ cái, chưa hợp phong thủy?

Úc Mỹ Trân gật gù, tiếp lời: "Trưa nay dì có nhá máy hỏi thăm tình hình bác Trịnh, bên đó vẫn đang chạy show sấp mặt. Khách khứa tiệm cũ dưới thị trấn thì nườm nượp cả ngày, bánh su kem vừa lên kệ là bay vèo vèo gần 200 hộp chỉ trong một buổi sáng. Cộng thêm doanh thu các loại bánh khác, sương sương nửa ngày đã phá mốc một ngàn rưỡi. Doanh thu cỡ này ở thị trấn là khủng lắm rồi."

Đào Đào nghe xong gật gù trong bụng, xem ra món su kem này đánh trúng tâm lý khách hàng rồi, bằng chứng là tiệm cũ dưới quê bán chạy như tôm tươi.

Hơn nữa, lúc tan học lấy điện thoại ra, cô nhận được liền tù tì ba tin nhắn của Lị Lị: "Su kem ngon rụng rời! Đỉnh của chóp! Tiểu Minh cũng khen nức nở! Từ giờ, su kem vỏ giòn chính thức soán ngôi vương của Tiểu Bối chà bông trong lòng tớ, tớ có thể xơi món này liền tù tì cả tháng!"

Vậy vấn đề nằm ở đâu?

Đào Đào vắt óc suy nghĩ một hồi, lờ mờ nhận ra mấu chốt có lẽ nằm ở sự khác biệt về tệp khách hàng.

Trước kia buôn bán đắt như tôm tươi ở thị trấn, ai cũng đinh ninh mở chi nhánh mới chắc chắn sẽ thắng đậm, nhưng lại quên béng đi một điều: quanh trường học, đối tượng khách hàng cực kỳ hạn hẹp, thời gian mua sắm cũng dồn ứ vào một vài khung giờ nhất định, hoàn toàn khác biệt so với thị trường mở cửa đón khách cả ngày ở thị trấn.

Giáo viên dạy Giáo dục công dân từng nhấn mạnh, bắt buộc phải dùng lăng kính phát triển để nhìn nhận vấn đề.

Hiển nhiên không thể dùng tư duy lối mòn của cửa hàng cũ để áp dụng cho một cửa hàng mới toanh.

Thành phố suy cho cùng vẫn bao la rộng lớn hơn, tiếng tăm của nhà cô gây dựng được ở đây mỏng manh hơn nhiều. Đã thế lại còn bị đóng băng mất hơn một năm trời, thị trường hiện tại thực chất chẳng còn mảy may ấn tượng gì về tiệm bánh Phố Nam nữa.

Trên đời này đâu phải ai hễ thấy quán mới mở là cũng xông vào vì tò mò. Tính nết mỗi người mỗi khác, đầy rẫy những kẻ chỉ dám rụt rè đứng nhìn từ xa, khăng khăng chỉ trung thành với những quán quen ruột thịt.

Hồi còn học đại học, Đào Đào có quen một cô bạn nhát gan cực độ, chẳng bao giờ dám vác mặt đi cắt tóc một mình, hay mon men bước vào mấy quầy mỹ phẩm sang chảnh trong trung tâm thương mại. Hễ có nhân viên nhiệt tình sán lại gần hỏi han nhu cầu hay tư vấn sản phẩm là y như rằng cô nàng sẽ luống cuống, ngượng ngùng tột độ, thậm chí bỏ luôn ý định mua sắm mà co giò chạy thục mạng ra ngoài.

Dẫu hôm nay có hàng tá khách quen lặn lội tới ủng hộ, nhưng ai nấy đều bộn bề với công việc, cuộc sống, làm sao mà ngày nào cũng ghé được. Đào Đào đưa tay gãi mũi, vị trí chi nhánh mới đúng là đắc địa thật, nhưng thời gian khách ghé lại quá ngắn ngủi. Xung quanh lại vắng bóng dân văn phòng đông đúc hay khu dân cư sầm uất để gánh team. Kì vọng vào việc khách cũ lôi kéo thêm khách mới chỉ trong một ngày một đêm e là nhiệm vụ bất khả thi.

Cũng may là hôm nay Dư Quán Quân đã xuất hiện đúng lúc, vớt vát lại tình hình!

Nhờ cậu ta mang bánh su kem vào lớp, vô tình gieo rắc sự hiện diện của tiệm bánh Phố Nam trong trường học. Cô tin chắc rằng, chỉ cần cho thêm chút thời gian để tiếng lành đồn xa, việc làm ăn của tiệm chắc chắn sẽ phất lên như diều gặp gió...

"Bíp bíp."

Ngay lúc này, một chiếc sedan Mercedes đen bóng láng cóng xịch đỗ ngay trước cửa tiệm. Hôm nay đường kẹt cứng như nêm, lại đúng tầm giờ cao điểm tan tầm tan học, tai nạn giao thông còn bồi thêm một cú, hại quãng đường vốn chỉ mất hai mươi phút của Phương Chí Bằng bị kéo giãn thành gần hai tiếng đồng hồ bò lê lết.

Anh chật vật lùi xe vào bãi đỗ sát lề đường, cùng Hoa Hoa - cô nàng kế toán đang r*n r* vì đói - bước ra khỏi xe.

Kẹt xe đúng là thứ tàn phá tâm lý, nhưng Phương Chí Bằng vẫn giữ được thái độ điềm tĩnh đáng nể. Anh nở nụ cười rạng rỡ, đẩy cửa bước vào tiệm và hô lớn: "Chúc ông chủ Đào, bà chủ khai trương hồng phát, làm ăn phát tài nhé!"

Úc Mỹ Trân vừa tia thấy Phương Chí Bằng thì lập tức rạng rỡ nụ cười, hớn hở bước ra đón khách: "Phương tổng, lâu quá không gặp! Cảm ơn cậu nhiều nha, bận trăm công nghìn việc thế mà hôm nay vẫn bớt chút thời gian vàng ngọc đến ủng hộ tiệm."

Đào Quảng Chí nhìn thấy ông khách sộp này, nhếch mép cười gượng gạo, lẳng lặng lùi lại hai bước phòng thủ.

Hôm nay ông nội này ghé thăm, không chừng lại giở trò gói trọn ổ đáng sợ y như lần trước thì toi mạng!

Phương Chí Bằng xua tay, cười tươi rói mở lời gợi ý: "Sau này công ty tôi đặt tiệc trà chiều thì tiện quá rồi còn gì. À mà này bà chủ, bên mình có thể thiết kế vài combo trà chiều đa dạng chút được không, lý tưởng nhất là thực đơn xoay vòng 7 ngày không đụng hàng. Đến lúc đó tụi tôi cứ theo menu mà chốt đơn, vừa gọn lẹ lại vừa tiện."

"Chuyện nhỏ như con thỏ, tôi sẽ phác thảo ngay vài phương án combo trong vòng một, hai ngày tới, xong xuôi sẽ gửi qua cho cậu duyệt." Úc Mỹ Trân nghe xong gật đầu cái rụp. Ý tưởng này tuyệt cú mèo, lại còn là mối làm ăn béo bở dài hạn nữa chứ!

Đào Quảng Chí nghe lọt tai, suýt nữa thì tự sặc nước bọt của chính mình, không kìm được buông tiếng thở dài đầy ngao ngán.

Haizz, những tháng ngày hoàng kim an nhàn của ông đúng là đã từng lóe sáng, nhưng lại vụt tắt nhanh như sao băng. Cứ ngỡ vẫn còn cơ hội thả hồn theo điệu nhảy, ông thậm chí đã ngắm nghía xong xuôi một sàn nhảy ngoài trời rồi cơ mà!

Combo à? Đào Đào chợt nhớ lại lúc buôn điện thoại ban ngày, Phùng Giai Hân cũng đã nảy ra ý tưởng làm một cuốn cẩm nang bánh mì. Như vậy, các bạn học muốn nếm món gì cứ việc mở ra xem, chốt đơn là có người ship tận trường.

Kể ra thì ý tưởng của Phùng Giai Hân với đề xuất combo của Phương Chí Bằng cũng có nét tương đồng phết. Đúng thật, chiêu này quá hời, trực tiếp kéo dài thời gian lưu lại của khách hàng! Từ nay tiệm chẳng cần phải dài cổ ngóng trông hai khung giờ vàng lúc học sinh tan tầm hay tới lớp nữa.

Đồng thời, mô hình này dư sức vươn vòi bạch tuộc ra bán kính 5km, bao phủ các khu dân cư và tòa nhà văn phòng lân cận. Chiến lược gom đơn qua hội nhóm QQ của khu dân cư hay hợp tác cung cấp tiệc trà chiều cho doanh nghiệp đều khả thi sất. Như vậy có thể tận dụng mảng giao hàng nội thành để bù đắp doanh số trong những khoảng thời gian vắng khách!

Nhân tiện cũng có thể mượn sức QQ để xây dựng luôn một cộng đồng khách hàng trung thành.

Vào thời điểm này, đây được coi là một chiến lược kinh doanh khá bắt trend và mang lại hiệu quả cao.

Đào Đào dự định sau khi tự học buổi tối xong sẽ vắt óc suy nghĩ thấu đáo về vụ này. Có khi phải nhờ vả Phương Chí Bằng làm cầu nối, rồi phái ông chủ Phó ôm theo vài món tủ của tiệm, kẹp thêm hai cuốn tạp chí Ẩm thực mỗi ngày được cất giữ như báu vật gia truyền, cùng tập tản văn ẩm thực của chị Tiểu Vũ, xách đi đàm phán hợp tác với mấy doanh nghiệp loanh quanh.

Bánh nhà cô chất lượng thì khỏi bàn cãi, lại còn vang danh thiên hạ, từng chễm chệ trên tạp chí và xuất bản sách. Cộng thêm cái mỏ dẻo như kẹo kéo, nụ cười lúc nào cũng thường trực trên môi của ông chủ Phó, thương vụ này cầm chắc phần thắng.

Lát nữa Đào Đào và Úc Loan xơi xong bữa tối còn phải vắt chân lên cổ chạy về trường học ca tự học buổi tối. Nhớ ra việc hệ trọng, cô ba chân bốn cẳng chuồn ra sau quầy thu ngân, vơ đại vài tờ rơi quảng cáo nhét tọt vào balo.

Trận địa ở trường thì cứ giao phó cho cô lo liệu. Lát nữa cô sẽ cắt từng hình bánh mì trên tờ rơi dán nắn nót vào cuốn sổ, biến nó thành một menu di động cho cả lớp tha hồ chuyền tay nhau ngắm nghía.

Khỏi cần phiền đến Phùng Giai Hân nữa, việc của mình tự túc là hạnh phúc!

Cơ mà Đào Đào vừa mới xoay lưng đi, lại phát hiện ra dì Úc dường như lại có trò thần giao cách cảm với cô thêm một lần nữa.

Dì ấy đã nhanh nhảu kéo ông chủ Phó và Phương Chí Bằng vào bàn thảo luận rôm rả vụ cung cấp tiệc trà chiều cho doanh nghiệp.

Cô nàng Hoa Hoa thì đã tranh thủ lúc Phương Chí Bằng bận rộn chào hỏi, nhờ nhân viên gắp đầy một khay bánh, bê tót lên lầu hai đánh chén say sưa. Không những thế, chị còn lôi điện thoại ra tự sướng một kiểu với cái mồm há to oạch đang cắn ngập chiếc bánh su kem, rồi không ngần ngại gửi thẳng vào group QQ của phòng tài chính, đính kèm dòng tin nhắn rống lên thảm thiết: "Tiệm bánh mì Phố Nam đã đổ bộ lên thành phố rồi mấy má ơi!! Siêu siêu siêu cấp ngon!! Chị em mau vác xác qua đây mà xơi, sắp cháy hàng tới nơi rồi!!"

Cái group chat lập tức nổ tung: "Sao chị được ăn ngon vậy? Chị không phải tăng ca à? Đạo lý đâu? Tình người đâu? Liêm sỉ đâu? Gửi lẹ cái địa chỉ coi!"

Đám kế toán tổng hợp, thủ quỹ, kiểm toán thi nhau xả trận lôi đình, chửi bới Hoa Hoa chuồn êm mà không thèm hú tụi nó một tiếng.

Hoa Hoa lạnh lùng quăng lại một câu xanh rờn vào group: "Tôi làm xong việc mới lượn nhé, mấy người đã chốt xong báo cáo chưa? Tôi bỏ rơi mấy người à? Là cái mớ báo cáo khốn kiếp đó xích chân mấy người lại thì có!"

"Tuyệt giao!"

"Cắt đứt tình chị em!"

"Biến luôn đi, đừng để tôi thấy mặt!"

Hoa Hoa lướt màn hình đọc đống tin nhắn spam, khóe miệng cong lên cười đắc ý, tâm trạng càng thêm hưng phấn, cắn miếng bánh su kem lại càng thấy ngon tê tái. Thiệt tình, càng ăn càng ghiền.

Nghĩ tới cảnh viễn mãn sau này công ty ngày nào cũng được bao tiệc trà chiều bằng bánh của tiệm Phố Nam, chị càng thấy sung sướng tột độ.

Sếp quả không hổ danh là thanh mai trúc mã của chị! Quyết định cắn răng từ bỏ cái ghế nhà nước êm ấm để chạy theo sếp lăn lộn khởi nghiệp quả là một nước cờ sáng suốt! Nghĩ lại mới thấy, dấn thân vào con đường này đúng là một pha lên hương thần sầu!

Dưới lầu, Úc Mỹ Trân đã chốt hạ hòm hòm phi vụ cung cấp tiệc trà chiều theo hình thức mua sắm nhóm với Phương Chí Bằng. Dì còn tiện miệng hỏi thăm xem ở tòa nhà văn phòng của anh có công ty nào lân bang dễ tính không, rủi mà họ cũng có nhu cầu thì mai dì xách theo hàng mẫu qua biếu mấy ông sếp bự nếm thử.

Phương Chí Bằng cực kỳ hào phóng gật đầu cái rụp: "Chuyện nhỏ, mai bà chủ với ông chủ Phó cứ việc qua, tôi đích thân làm hoa tiêu dẫn hai người đi chào hàng. Trên tầng công ty tôi còn có hai công ty nữa, tụi nó cũng hay bày vẽ tiệc trà tiệc bánh lắm. Một công ty chuyên làm game, rặt một lũ lập trình viên, ngày nào cũng cày cuốc tới khuya. Công ty tụi nó có sẵn khu pantry, nghe đâu trợ lý Hoàng Tiểu Soái của tôi đánh tiếng bên đó thân thiết với hành chính bên này lắm. Nghe đồn ngày nào cũng phải gom một mớ snack, bánh mì, đồ ngọt khổng lồ, tính ra dân IT vắt óc cày cuốc kinh khủng, không đắp đồ ăn vô chắc rụng nụ hết. Công ty còn lại thì chuyên buôn bán thuốc men, tiếp khách như cơm bữa, tiệc trà tiệc bánh là cái khoản không thể thiếu hàng ngày."

Úc Mỹ Trân nghe mà hai mắt sáng rực như đèn pha ô tô: "Tuyệt cú mèo, cảm ơn sếp Phương nhiều nha. Bữa nay cậu với đồng nghiệp ghé quán ủng hộ, tôi dứt khoát không nhận một xu nào đâu, chầu này tôi xin phép được khao! Không thì tình nghĩa anh em sứt mẻ mất."

Đào Quảng Chí càng nghe càng thấy toát mồ hôi hột. Tay ôm chặt lồng ngực đang đập thình thịch, thấy tình hình đã vượt quá tầm kiểm soát, ông đành cam chịu số phận quay sang hối thúc hai đứa nhỏ:

"Bồ Đào, Tiểu Loan, hai đứa mỗi đứa cầm một ly trà dưa hấu 'bơm môi'... ối nhầm nhầm, dạo này bị lão Trương tẩy não rồi, lấy mang lên lầu uống nha. Tí nữa hai đứa còn phải lội ngược về trường cày cuốc ca tối, lẹ lẹ lên lầu xơi cơm đi."

Tranh thủ lúc chưa tới giờ học sinh tan tầm, ông đã nhanh nhảu nấu nướng xong xuôi bữa tối, cứ cắm điện ủ ấm trong nồi cơm. Giờ ông vừa lúi húi tháo tạp dề vừa lội ra tủ lạnh lấy nước ép dưa hấu.

"Hai đứa ráng cày cuốc cực khổ, thôi thì bớt xông pha dưới tiệm đi, mau mau lên ăn cơm." Ông lại hối thêm bận nữa, tiện mồm dặn dò, "Ngày mai hai đứa nhớ lượn về phòng trọ dọn dẹp đồ đạc cho gọn nhé. Vài bữa nữa xe chuyển nhà tới bốc dỡ, lúc đó trả phòng là vừa."

"Dạ bố." Đào Đào trong lòng vẫn đang nung nấu kế hoạch làm cuốn cẩm nang sản phẩm với lập group khách hàng, nghe ba dặn thì "dạ" một tiếng, đón lấy ly nước dưa hấu hút rột một ngụm. Chà, trời nóng nực thế này làm một ngụm đúng là sảng khoái tận óc!

Cô liếc đồng hồ thấy cũng muộn rồi, liền quay sang giục Úc Loan, người vừa xếp xong bánh mì lại rơi vào trạng thái thẫn thờ: "Khoai Môn, bớt mộng du đi, đi thôi."

Hai chị em, mỗi người một nỗi niềm, nối đuôi nhau lách qua cái hành lang chật hẹp phía sau quán, bước lên bậc thang sắt ở góc cua. Bất chợt, Đào Đào nghe tiếng Úc Loan gọi khẽ từ phía sau:

"Chị ơi."

"Hửm?" Cô đang đứng chênh vênh trên hai bậc thang, tựa lưng vào lan can sắt hoen gỉ, miệng nhai ống hút, ngoái đầu nhìn lại.

Cầu thang lúc này chìm trong tranh tối tranh sáng. Ánh hoàng hôn không còn rực rỡ sắc vàng cam mà đã bị màn đêm nhuộm thành một màu xanh thẳm. Ánh sáng le lói qua khe lan can hắt từng vệt mờ ảo lên người.

Úc Loan đứng chôn chân giữa luồng ánh sáng xanh mờ ảo ấy. Hình dáng gầy gò, khuôn mặt trắng trẻo của cậu thiếu niên bị những luồng sáng tối chập chờn bao phủ, toát lên vẻ u buồn khó tả.

Đào Đào vừa cắn ống hút vừa ngẩn ngơ nhìn, đôi lông mày cũng bất giác chùng xuống. Đang tính mở lời hỏi xem hôm nay cậu rốt cuộc đụng phải chuyện gì mà cứ lấp lửng lạ lùng thế, thì cậu đã ngước mặt lên:

"Chị ơi, chị có hiểu thế nào là hẹn hò yêu đương không?"

Bầu không khí sầu muộn của thiếu niên lập tức tan biến. Đào Đào cũng chưa kịp load nổi sao Úc Loan lại nảy ra cái câu hỏi "trời ơi đất hỡi" này, đơ ra một lúc: "Em nói cái gì cơ?"

Cái gì mà hẹn hò yêu đương? Ơ hay, làm sao em nó lại biết được mấy cái từ ngữ này cơ chứ!

Úc Loan mang vẻ mặt nghiêm túc, rành rọt từng chữ: "Em thấu hiểu rồi. Hẹn hò yêu đương chính là một loại ngoại lệ đặc quyền, cho phép nam nữ ngang nhiên xé rào mọi luật lệ trưởng thành để thoải mái nắm tay, hôn môi."

Cậu ngập ngừng một thoáng, ngước đôi mắt trong veo như dòng suối lên, ánh nhìn chan chứa sự hoang mang: "Chị ơi, cho em hỏi nhỏ, có phải đang có tới năm ứng cử viên nộp đơn xin hẹn hò yêu đương với chị không?"

"Phụt..."