Tiệm Bánh Mì Phố Nam - Tùng Tuyết Tô

Chương 46: Khai giảng và khai trương

Tháng Chín, cái nóng dai dẳng của mùa hè vẫn chưa chịu dịu đi.

Ngày khai giảng trời trong vắt, gió nhẹ lướt qua những đám mây thưa thớt, bầu trời xanh ngăn ngắt một vẻ hiên ngang.

Đào Đào và Úc Loan, kẻ trước người sau đạp xe, cùng cơn gió lướt nhanh qua hàng cây hoa sữa đang trổ bông trắng xóa. Những cánh hoa mỏng manh tựa tuyết rơi rụng lả tả phía sau hai chị em.

Cây xanh trồng ven đường trên thành phố không còn rặt một loại xoài như dưới thị trấn, thay vào đó là đủ loại mộc miên, hoa sữa, phượng vĩ. Tháng Chín chính là thời điểm những loài cây này đua nhau khoe sắc. Ngước nhìn lên, chỉ thấy cả một trời rực rỡ sắc vàng, hồng, trắng, tạo nên một biển hoa ken đặc dọc khắp con phố.

Con phố đâm thẳng vào cổng trường trực thuộc được dân tình ưu ái đặt cho cái tên "Phố học đường". Hàng quán ở đây gần như đều sống nhờ vào sinh viên, học sinh, nên mùa cao điểm và mùa ế ẩm phân chia rạch ròi. Vắng tanh như chùa Bà Đanh suốt cả cái kỳ nghỉ hè, vừa chớm bước sang tháng Chín là lập tức sôi động nhộn nhịp hẳn lên.

Đào Đào phóng mắt về phía ngã rẽ nơi chi nhánh mới của nhà mình tọa lạc.

Đi hết dãy cửa hàng văn phòng phẩm, trái cây, đồ lưu niệm, nhà sách, quán ăn vặt, ở ngay góc rẽ cuối phố, một nửa khung cửa sổ kính uốn cong và tấm biển hiệu ló ra. Phía trước cửa dường như còn dựng sẵn mấy lẵng hoa tươi chúc mừng khai trương.

Có vẻ tiệm đã mở cửa rồi. Chưa kịp ngó xem bóng dáng bố Đào và dì Úc đâu thì cô đã đạp xe tới cổng trường. Đào Đào bóp phanh cái két, nhảy phắt xuống xe, vội vàng giữ chặt tay lái rồi cúi gập người chào vị giáo viên đang đứng gác cổng soi trang phục, tác phong học sinh: "Em chào cô ạ."

Người trực ban hôm nay lại vô tình trúng ngay cô Tào - giáo viên chủ nhiệm của cô và Úc Loan.

Cô Tào là giáo viên dạy Văn khét tiếng nghiêm khắc. Bài vở học sinh nộp lên, cứ chữ nghĩa loằng ngoằng, ẩu tả là xác định bị cô ấy quăng trả về bắt chép lại từ đầu. Thậm chí dùng sai một cái dấu phẩy, dấu chấm cũng bị cô ấy khoanh đỏ bắt sửa cho bằng được. Chứ đừng nói đến mấy bài học thuộc lòng văn ngôn, gần như ngày nào cô ấy cũng mở màn bằng tiết mục "quay xổ số" gọi lên dò bài.

Úc Loan cứ nhìn thấy cô ấy là lại sợ xanh mặt, rụt cổ nép tịt vào lưng Đào Đào hòng đánh bài chuồn.

Nhưng cậu quên khuấy mất một điều, cậu đã nhổ giò cao vọt qua đầu chị gái rồi.

Cô Tào liếc mắt tia thấy cái đầu ló ra đầy vẻ chột dạ sau lưng Đào Đào, lạnh lùng lên tiếng: "Úc Loan, hết giờ tự học buổi sáng lên văn phòng gặp cô."

Bầu trời trong mắt Úc Loan như sụp đổ. Cậu dắt xe, rũ rượi gật đầu: "Dạ vâng, thưa cô..."

Trên đường đi bộ vào lớp, Đào Đào cũng quăng cho cậu ánh mắt thương cảm, an ủi: "Chắc không sao đâu, chắc lại vụ bài tập làm văn học kỳ trước thôi. Em cứ ngoan ngoãn nghe cô chỉ bảo, lần sau né cái kiểu viết đó ra là êm xuôi ngay."

Lên cấp hai, Úc Loan vẫn tiếp tục đánh vật với môn Văn, và giáo viên dạy Văn cũng tiếp tục vò đầu bứt tai vì cậu.

Bài văn cấp hai đã yêu cầu độ dài 800 chữ, thế mà cậu, nếu không viết lẹt đẹt chưa kín nửa trang giấy, thì cũng là kiểu viết lạc đề vạn dặm.

Có một lần cuối học kỳ trước, cô Tào giao mấy đề văn luyện tập tuần. Trong đó có chủ đề "Người thân của em". Đề bài quốc dân, quen thuộc đến mức Đào Đào chẳng cần vắt óc suy nghĩ, cắm cúi viết một lèo về Đào Quảng Chí. 800 chữ với cô còn chẳng đủ nhét kẽ răng, cô múa bút liền một mạch, kín mít đến tận dòng cuối cùng của trang giấy.

Bởi vì ông có cả rổ chuyện tấu hài với những phát ngôn để đời tha hồ mà chép, ví dụ như: "Làm người á, cái cốt lõi là phải vui. Thứ hai á, mấy đứa tưởng là có tiền sao? Đương nhiên là không rồi! Là phải đẹp!", "Lười biếng là triết lý sống của bố, chứ đâu phải là lỗi lầm gì.", "Ăn không hết là ăn không hết thật, làm không xong là làm không xong thật! Nghỉ khỏe! Tan ca!"

Úc Loan thì chọn đề tài "Chị gái của em". Cái chủ đề này bản chất cũng chẳng có gì sai, nhưng cậu mở bát ngay bằng câu: "Chị gái em không phải người, chị ấy là quả nho (Đào Đào), nhưng về sau, chị ấy lại biến hình thành chim yến."

Mở bài đã như sét đánh ngang tai rồi, đằng này khúc giữa cậu còn dành hẳn năm trăm chữ để viết bài bách khoa toàn thư về loài chim yến: "Chim yến thuộc bộ yến, lớp chim. Ở Trung Quốc thường gặp yến Bắc Kinh, yến đuôi nhọn họng trắng... Tụi nó xịn sò lắm, vì mải mê bay lượn mà tiêu biến luôn đôi chân, từ đó có thể bay ròng rã 10 tháng trời không cần đáp đất. Não của tụi nó còn biết thay phiên nhau nghỉ ngơi nữa cơ. Cứ đầu tháng 8 hàng năm là tụi nó lại rủ nhau di cư xuống miền Nam châu Phi tránh rét, bay qua bay lại ba vạn cây số, trên đường đi còn kết bạn với bao nhiêu là chim ngoại quốc..."

Tuôn xong một tràng kiến thức sinh học, c* cậu chốt hạ phần kết: "Em chịu chết không hiểu sao lớn lên chị lại biến thành chim yến, đến giờ em cũng chưa tìm ra bí kíp để biến hình thành chim yến như chị. Nhưng vì em thương chị, nên em cũng thương luôn loài chim yến.

Em sẽ mãi bám đuôi theo sát cánh yến đang bay, kiên nhẫn chờ đến lúc yến mỏi cánh cần nghỉ ngơi, em sẽ giơ hai tay ra đỡ lấy đôi chân không thể đậu xuống của yến. Như vậy, khi yến hồi sức và tung cánh bay tiếp, sẽ không sợ bị rơi xuống nữa. Em nghĩ, việc kề cạnh và đợi chờ vĩnh viễn chính là ý nghĩa của việc em không ngừng theo đuổi."

Đến cuối cùng, dường như cậu mới sực nhớ ra mục đích chính là phải bám sát đề bài, bèn cuống cuồng chêm thêm một câu chốt:

"À, đây chính là chị gái em."

Cô Tào chấm ngay bên lề một cái dấu chấm hỏi to tổ chảng, kèm theo lời phê đỏ chót: "Viết cái quái gì không hiểu nổi! Nói năng lung tung! Ngoài ra, kiến thức môn Sinh học học để làm cảnh à?"

Học kỳ trước, lúc nhận lại vở tập làm văn, Úc Loan tủi thân muốn khóc, còn ấm ức hỏi Đào Đào: "Em thừa biết chị thuộc lớp Thú, bộ Linh trưởng, họ Người, chi Người. Trong chi Người từng có mấy người họ hàng gần như Người đứng thẳng, Người Neanderthal, nhưng tuyệt chủng sạch rồi. Người Tinh khôn là giống người duy nhất còn sống sót trên Trái Đất. Người có họ hàng gần với tinh tinh đen, nhưng chị là Người Tinh khôn chứ đâu phải tinh tinh đen."

Khóe miệng Đào Đào giật giật: "...Cảm ơn em nhiều nha, giờ thì chị đã khắc cốt ghi tâm vị trí phân loại sinh học của mình và cả họ hàng tinh tinh đen rồi đấy."

"Dạ không có gì ạ chị." Cậu liền vặn lại ngay, "Nhưng chẳng phải cô giáo dặn viết văn là phải rắc thêm muối tiêu bằng mấy biện pháp tu từ sao? Sao cô lại không hiểu em đang dùng phép ẩn dụ?"

Cùng với thời gian lớn lên, bao công sức Đào Đào và dì Úc đổ vào việc giúp Úc Loan hòa nhập cộng đồng cũng dần đơm hoa kết trái. Bây giờ cậu nói chuyện gần như đã trơn tru, không còn nói lắp bắp, cũng biết phản hồi lại âm thanh xung quanh. Chỉ có điều, tư duy của cậu vẫn cứ khác bọt so với người bình thường. Như lời bác sĩ Lý từng nói, bảng mạch não bộ của Úc Loan bị lắp ngược, muốn đi đường vòng để nối lại cho đúng mới là thử thách gian nan nhất.

Thế mà cô Tào khét tiếng nghiêm khắc lại bị Úc Loan nghi ngờ năng lực hiểu biện pháp ẩn dụ... Đào Đào thầm nghĩ, tuyệt đối không được để lọt câu này vào tai cô Tào, nếu không cô ấy xỉu ngang ra đấy mất.

Cuối cùng cô thở dài thườn thượt, dịu dàng xoa xoa đầu cậu: "Thôi dẹp vụ chim yến với ẩn dụ sang một bên đi, em lấy Toán ra giải đi Khoai Môn, giải Toán đi, không thì cày Vật Lý cũng được."

Tuy môn Văn bết bát là thế, nhưng mấy môn ít đòi hỏi sự suy diễn chủ quan thì Úc Loan lại học đỉnh của chóp, đặc biệt là Toán, Lý, Hóa, Sinh thì khỏi phải bàn cãi, mạnh đến mức đáng sợ.

Ngay cả Địa lý, cái môn mà mấy dạng bài cho mỗi cái bản đồ thế giới trắng trơn, chấm đại một điểm rồi bắt đoán xem đó là cái xứ nào làm Đào Đào đau đầu nhức óc, thì với Úc Loan lại giống như đang xếp hình hay giải Sudoku vậy, cậu làm cực kỳ tận hưởng.

Thảo nào có người bảo, nên ném Địa lý sang khối Tự nhiên mới phải, môn này vốn dĩ đòi hỏi tư duy logic của dân tự nhiên hơn nhiều.

Úc Loan còn từng phát biểu: "Văn là màu trắng, Anh là màu xanh dương, Địa là màu xanh lá, Sinh là màu vàng, Sử là màu đỏ, GDCD là màu xám, còn Toán, Lý, Hóa thì hư vô, hệt như vũ trụ bao la chớp nháy vô vàn tinh tú giữa màn đêm đen."

Nghe mà Đào Đào rúng động cả tâm can, nhưng chịu chết không sao hiểu nổi cái logic liên tưởng kỳ quặc này từ đâu mà ra. Trong đầu Khoai Môn dường như cũng chứa đựng cả một vũ trụ khác biệt, lấp lánh những vì sao mà người thường chẳng tài nào nhìn thấy được.

Thậm chí ngay cả Anh, Sử, GDCD cậu cũng xoay xở khá ổn. Có lẽ vì ba môn này cũng rặt những kiến thức logic dựa trên sự thật hiển nhiên, cần ghi nhớ và thấu hiểu, chứ khỏi cần vắt óc suy diễn xem tác giả cài cắm thâm ý sâu xa gì trong từng câu chữ.

Nhìn chung, tổng điểm 9 môn của cậu vậy mà lại ngon nghẻ phết. Dù cho môn Văn thường xuyên lẹt đẹt dưới trung bình, cậu vẫn chễm chệ chiếm đóng top 20-30 của khối, top 10 của lớp.

Thành tích hiện tại của Đào Đào cũng khá khẩm. Nền tảng vững chắc rèn giũa từ thời tiểu học không hề uổng phí. Cô thường xuyên lượn lờ ở top 15-16 của khối, thi thoảng thần rùa độ lên đồng còn chen chân lọt hẳn vào top 10.

Nếu cô và Úc Loan giữ vững phong độ này đến đợt thi thử cuối cùng trước kỳ thi vào lớp 10, chuyện tuyển thẳng lên trường THPT số 1 thành phố chắc cú trong tầm tay. Dẫu sao Úc Loan cũng còn cái "bùa hộ mệnh" giải thưởng Olympic cấp tỉnh chống lưng. Lên cấp hai cậu lại ẵm thêm hai giải tỉnh nữa, nhưng thứ hạng chưa chen nổi vào top 6 nên vẫn chưa có cơ hội được bay ra Thủ đô thi thố.

Ngoài cục nợ môn Văn, rào cản lớn nhất của Úc Loan khi lên cấp hai chính là khoản nhận diện khuôn mặt.

Cậu vẫn chưa thể nhìn thẳng vào mắt người khác khi giao tiếp. Cứ theo phản xạ là né tránh ánh nhìn, chẳng thèm nhìn mặt ai bao giờ. Hơn hai năm trời rồi mà vẫn mù tịt chẳng phân biệt nổi ai là ai trong đám bạn cùng lớp. Lắm lúc Trương Chí Vĩ rủ rê bắt chuyện, cậu lại réo tên người ta là Lý Chí Hoa, ngoảnh mặt qua lại gọi Lý Chí Hoa là Lưu Chí Cường.

Chuẩn rồi, trong lớp Đào Đào có cả tá cái tên na ná nhau: Chí Vĩ, Chí Hoa, Chí Cường, rồi Gia Hào, Gia Hoa, Gia Huy, Gia Văn... Úc Loan cày cuốc ba năm trời vẫn chịu chết không sao phân biệt được rốt cuộc ai là ai.

Nhìn thấy vậy, Đào Đào đã thấy an lòng lắm rồi. Ít ra so với hồi bé, cậu không còn chặn đứng tiếng nói của thầy cô, bạn bè như một đống tạp âm vô nghĩa nữa. Cậu đã biết lặng lẽ lắng nghe, lặng lẽ suy ngẫm, và thậm chí... lặng lẽ tự kiểm điểm bản thân.

Cậu cũng đã ý thức được việc mình mắc chứng tự kỷ, nhận ra mình là hạt đậu xanh lạc loài giữa một rừng đậu nành, là người Neanderthal trong thế giới người tinh khôn, là con khỉ đột giữa bầy tinh tinh đen. Lúc đầu Đào Đào còn nơm nớp lo cậu sẽ bị tổn thương, hụt hẫng hay suy sụp tinh thần, ai dè cậu lại tỉnh bơ chẳng có phản ứng gì.

"Chị ơi, chị quên rồi sao? Từ hồi bé tí chúng ta đã móc ngoéo là không làm người nữa cơ mà, con người sinh ra là để làm mồi cho chúng ta xơi tái mà." Úc Loan buông một câu rành rọt như chân lý hiển nhiên, "Chúng ta vốn dĩ đã khác bọt rồi. Nhớ đợt chú Đào lén mua đồ trang điểm cho mẹ, chú bảo với em rằng, khác biệt không có nghĩa là tệ hại, của hiếm mới là của quý, nhỏ mà có võ, cho nên em chính là một chai tinh chất đắt tiền."

Đào Đào nghe xong mà đơ người.

Lão Đào Quảng Chí vậy mà cũng có lúc thốt ra được câu triết lý uyên thâm cỡ đó với Khoai Môn sao? Cơ mà cái phép so sánh ở đoạn kết đúng là sặc mùi Đào Quảng Chí không lẫn vào đâu được.

Cô càng không thể tin nổi câu nói đùa bâng quơ năm nào của mình lại được Úc Loan khắc cốt ghi tâm đến tận bây giờ. Thậm chí cậu còn nghiêm túc tuân thủ cái giao kèo buồn cười ấy, đinh ninh rằng từ nhỏ mình đã không phải là con người. So với cái đó, thì làm một người mắc hội chứng tự kỷ dường như cũng chẳng có gì ghê gớm.

Cậu đã dần thích nghi với việc trở thành một phần tử cá biệt trong tập hợp những người bình thường.

Hai người, kẻ trước người sau, bước vào lớp 9/6.

Đào Đào vừa treo gọn ba lô vào chỗ ngồi thì Úc Loan mới từ tốn bước qua bậu cửa, vòng qua bục giảng, tiến thẳng về phía bàn học áp chót dãy kê sát cửa sổ.

Từ lúc nhổ giò cao lên, cậu bị đẩy xuống ngồi tít phía sau.

Vừa rụt vai đi về chỗ, cậu vừa tiện tay nắn nót lại từng chiếc ghế của các bạn mình lướt qua cho ngay ngắn thẳng hàng.

Trước khi an tọa, cậu còn ngoái đầu dòm ngó, bước tít xuống cuối lớp, thò tay xoay bình nước trên cây nước nóng lạnh nửa vòng, chỉnh cho logo của hãng nước suối hướng ngay ngắn ra giữa. Cậu hài lòng đứng chiêm ngưỡng kiệt tác của mình một lát, bấy giờ mới quay về chỗ lau dọn bàn ghế, bày biện sách vở.

Chỗ của Đào Đào và Úc Loan cách nhau hai dãy bàn, nhưng nhờ lịch đảo chỗ hàng tuần nên thỉnh thoảng hai người vẫn có cơ hội ngồi sát vách.

Úc Loan phải mất một thời gian khá dài mới làm quen được với quy tắc mới này. Một đứa vốn căm ghét sự xáo trộn như cậu nay đã học được cách ngóng chờ tới ngày luân chuyển chỗ ngồi. Thậm chí, cậu còn lập hẳn cả một công thức tính chu kỳ đổi chỗ: Cứ tầm hai tuần là cậu lại được vinh thăng làm hàng xóm của chị gái.

Ngày nào cậu cũng phải lôi cái công thức đó ra đếm đi đếm lại một lượt.

Trong khi nháp của tụi bạn toàn ghi "Đếm ngược đến ngày thi chuyển cấp", thì nháp của cậu chình ình dòng chữ "Còn... ngày nữa là được đổi chỗ".

Chẳng mấy chốc, hơn phân nửa sĩ số đã tề tựu đông đủ. Nay là ngày khai giảng lớp 9, đám học trò xì tin này vẫn mang tâm lý xả hơi, túm năm tụm ba buôn dưa lê bán đậu rôm rả.

Ngoại trừ Phùng Giai Hân, cô bạn cùng bàn của Đào Đào.

Cô ấy là một mọt sách chính hiệu, đeo cặp kính cận dày cộp, dáng người gầy nhẳng, mái tóc luôn được túm gọn gàng thành một đuôi ngựa thấp. Chễm chệ ngôi vị lớp trưởng từ tận hồi đầu năm lớp 7, tuy tính tình già dặn nghiêm túc nhưng lại không thuộc tuýp thích ra oai diễu võ dương oai. Chính vì thế mà cô ấy rất được lòng bạn bè, tiếng nói cực kỳ có trọng lượng, học hành lại đỉnh của chóp.

Sáng nay vừa vác mặt đến lớp, cô ấy đã chủ động chuồn lên phòng giáo viên ẵm trọn xấp thời khóa biểu với danh sách lớp trắng trơn về. Rình mò lớp phó học tập vừa thò mặt vô, cô ấy phi thẳng lên bục giảng nắn nót chép thời khóa biểu lên bảng, xong tiện thể ra chỉ thị cho các tổ trưởng rà soát thu gom bài tập dịp hè, giấy báo danh có chữ ký phụ huynh, tờ khai y tế... đủ thứ hầm bà lằng.

Xử lý gọn lẹ mớ thủ tục hành chính, cô bạn điều đào ngay hai nam sinh to con lực lưỡng đi khuân vác sách mới với nước suối, thoăn thoắt phân chia lại các tổ nhóm học tập, rồi chỉ định luôn hai "nghệ nhân" có hoa tay hội họa trong lớp phụ trách mảng trang trí báo bảng chào mừng năm học mới.

"Hàng xóm" của Úc Loan là Lưu Chí Cường - cái tên hay bị cậu nhận lầm. c* cậu này bốn mắt một mí, dáng người cao kều, đúng chuẩn chiến binh toàn năng, môn nào cũng đều tăm tắp, bóng rổ lại chơi siêu đỉnh, đích thị là hạt giống tốt văn võ song toàn, lại còn là con cưng của cô Tào.

Cậu ta còn là cựu binh đội tuyển Olympic Toán, từng vinh dự ẵm giải Nhì cấp tỉnh dưới trướng đội trường Tiểu học Thực nghiệm Thành phố Giác Phố.

Vừa nghe chuông báo tự học reo, Lưu Chí Cường lết xác vô lớp, bên trong áo đồng phục lấp ló chiếc áo bóng rổ, móc thêm quả bóng rổ tòng teng trên cặp. Vừa thả đít xuống ghế, cậu ta đã vội vàng huých cùi chỏ vào Úc Loan, ra vẻ thần bí: "Ê, nghe giang hồ đồn đại quanh đây sắp khai trương một tiệm bánh mì mới toanh thì phải."

"À, ừm, tiệm bánh mì." Úc Loan đang bận rộn sắp xếp lại cơ ngơi, nào là sách vở, hộp bút, tập nháp phải ngay hàng thẳng lối từ trái qua phải, từ trên xuống dưới. Cậu hờ hững ậm ừ một tiếng rồi bơ đẹp cậu bạn cùng bàn.

Lưu Chí Cường cũng đã nhẵn mặt với phản ứng này, lập tức bẻ lái sang cầu viện nhỏ bạn Ngô Gia Văn kế bên: "Này, cậu có còn nhớ cái tiệm bánh mì dạo hồi tiểu học bọn mình hay hùn tiền gọi điện thoại chốt đơn tận dưới thị trấn Chương Khê không? Nãy đạp xe ngang qua, tớ tia thấy ngay góc đường có tiệm mới mở, tiện chân ghé vô tăm tia thử, ngó bộ y chang cái tiệm đó luôn."

Ngô Gia Văn cũng chung lò từ trường Tiểu học Thực nghiệm Thành phố với cậu ta. Chính xác thì ngót nghét 2/3 sĩ số lớp này đều chui từ cái lò đó ra. Nhưng ký ức của cô nàng về tiệm bánh đó đã bay màu phân nửa. Vừa lúi húi ghi tên vào sách mới, cô nàng vừa hếch cằm về phía Úc Loan: "Tớ quên sạch rồi, mà Đại thần nhà mình chả phải dân gốc thị trấn Chương Khê bò lên đây sao, hỏi cậu ấy là chuẩn bài nhất."

"Đại thần đang bật mode chặn tin nhắn rồi, có hỏi cũng như không." Lưu Chí Cường đưa tay làm động tác khóa miệng zip, cười hì hì hai tiếng.

Từ thuở mới bước chân vào lớp Bảy, Lưu Chí Cường đã cắm rễ chung mâm với Úc Loan và chưa từng bị bế đi chỗ khác. Giờ cậu chàng đã nắm thóp Úc Loan như lòng bàn tay. Vị Đại thần cùng bàn này mà chưa xếp đồ đạc ngay ngắn như xếp gạch thì đố ai cạy miệng cậu ta được nửa chữ, dĩ nhiên ngoại trừ "chị Đào Đào" ra.

Lại nói, do Úc Loan hở ra là mở mồm réo gọi "chị", "chị Đào Đào", riết rồi Đào Đào dính luôn cái biệt danh "Chị Đào". Nguyên cái lớp này từ lớn đến bé, trai gái già trẻ gì giờ cũng hùa theo c* cậu réo "Chị", "Chị Đào Đào". Lại còn có mấy thành phần rảnh rỗi học đòi cái giọng địa phương nào đó gọi lái đi thành "Chế Chế"... Ừ thì cũng được, Đào Đào thoáng tính lắm, coi như lụm được cái nickname xài từ lúc còn teen đến tận năm bốn mươi tuổi cũng chẳng sợ lỗi thời.

Cậu chàng vẫn mang vẻ hưng phấn, gặng hỏi tiếp: "Cậu thực sự không nhớ tẹo nào sao? Tiệm bán bánh hamburger cuốn bánh da hổ ấy! Ngon nhức nách thật sự! Dạo trước, bố mẹ tớ toàn rủ mấy cô chú trong khu tập thể gom đơn đặt một lúc cho bõ tiền ship. Bẵng đi một năm trời không mò mẫm mua được, tớ tiếc đứt ruột gan đây này."

"À... nhắc tới tiệm hamburger tớ mới lờ mờ nhớ ra." Ngô Gia Văn dường như bắt được sóng, hai mắt sáng rực rỡ, "Có phải cái tiệm ông tổ của món bánh sừng bò bẩn không!"

"Chuẩn rồi chuẩn rồi! Dạo này tiệm bánh nào chả đú trend bán bánh sừng bò bẩn, ăn chán ốm. Nhưng trong lòng tớ, cái tiệm dưới thị trấn Chương Khê đó vẫn là chân ái. Độc nhất vô nhị ở đó mới làm được bánh sừng bò bẩn có lớp nhân sô cô la tan chảy, để nguội cũng không bị đông cứng lại. Chứ mấy chỗ khác, nhân sô cô la vừa keo kiệt lại còn dở tệ." Lưu Chí Cường là một tín đồ bánh mì chính hiệu, hầu như bữa sáng nào cậu ta cũng cống hiến cho món bánh mì nên rành rẽ lắm.

Nếu đúng là tiệm bánh sừng bò bẩn đó... Ngô Gia Văn vốn là một con nghiện sô cô la, nghe mà lòng rộn ràng như trống gõ: "Thế thì chiều tan học tụi mình rủ nhau qua đó mục sở thị đi! Nếu nó thực sự cắm chốt ngay sát vách trường mình thì quả là tin vui chấn động! Mai mốt khỏi phải vò đầu bứt tai suy nghĩ sáng nay ăn gì rồi!"

"Chốt kèo!" Lưu Chí Cường đúng là đang đợi câu này.

Lúc bấy giờ, tiếng chuông báo hiệu giờ tự học buổi sáng vang lên rộn rã, Úc Loan cũng kịp thời hoàn tất nghi thức trước buổi học của mình.

"Bắt đầu giờ tự học, trật tự nào." Phùng Giai Hân cầm cuốn SGK Ngữ Văn oai phong lẫm liệt đứng trên bục giảng, mặt lạnh tanh dùng thước kẻ gõ cộc cộc mấy nhát. Cái lớp học vừa nãy còn ồn ào như cái chợ vỡ bỗng chốc im phăng phắc.

Khi cô Tào mang vẻ mặt hình sự bước vào lớp để kiểm tra kỷ luật, cảnh tượng đập vào mắt khiến cô ấy vô cùng mãn nguyện: đèn đóm trong lớp sáng trưng, sàn nhà sạch bong không một hạt bụi, sách mới đã yên vị trên tay từng học sinh, bài tập đã gom đủ, báo tường đã trang hoàng rực rỡ, góc vệ sinh gọn gàng tươm tất, bình nước cũng đã được khuân về chỗ... Cả lớp đang râm ran đọc bài.

Tiết mục mở màn ngày hôm nay là môn Tiếng Anh. Phùng Giai Hân đang đứng làm quản trò, dắt díu cả lớp tập dượt nhai đi nhai lại phần hội thoại và từ mới của Unit 1. Đã dập dượt được 2 vòng rồi đấy.

Trong lớp Đào Đào cũng lọt thỏm vài ba học sinh ngồi nhầm chỗ, mấy thành phần thuộc diện gửi gắm, thuộc dạng đầu bò đầu bướu khó thuần phục. Mỗi lần bị Phùng Giai Hân bêu danh lên bảng đen vì cái tội mồm năm miệng mười trong giờ tự học, là bọn họ lại lén lút rỉ tai nhau sau lưng, chê bôi Phùng Giai Hân khoái ra vẻ ta đây, chảnh chọe, hạch sách, rặt một con nịnh bợ thầy cô. Cơ mà dưới góc nhìn của Đào Đào... cô nàng này đỉnh của chóp luôn ấy chứ, cần quái gì phải giở trò bợ đít?

Cô Tào ắt hẳn sướng rơn vì có cô lớp trưởng như vậy.

Tự học sáng vừa tan, Đào Đào ném cho Úc Loan một ánh mắt thương cảm tràn trề khi cậu bị cô Tào lôi xệch vào phòng giáo viên để "tâm sự". Giờ cô không còn cái kiểu lo sốt vó, phải rón rén tới rình mò ngoài cửa như hồi tiểu học nữa.

Đằng nào thì giáo viên đội tự nhiên cũng đóng đô trong đó cả, kiểu gì họ chả cứu giá cho Úc Loan.

Đang hí hoáy gạch chân mấy điểm nhấn của bài học sáng nay, Đào Đào bỗng khựng lại vì câu hỏi đường đột từ Phùng Giai Hân: "Đào Đào, cái tiệm bánh Phố Nam mới mở ngoài góc phố học đường là chi nhánh nhà cậu đúng không?"

"Đúng rồi, cậu cũng từng ăn bánh nhà tớ à?" Đào Đào ngẩng phắt đầu lên, khá ngạc nhiên.

Chương trình học cấp hai vốn dĩ nặng nề, cộng thêm vụ chi nhánh mới bị delay năm ngoái, việc buôn bán qua đường bưu điện cũng đứt gánh, nên cô chẳng màng lăng xê chuyện này ở trường.

Phùng Giai Hân vốn dĩ cũng chẳng phải dạng khoái tám chuyện phiếm. Cô nàng vừa phải cày cuốc học hành vừa phải gánh vác ti tỉ việc không tên của lớp. Với lối sống kỷ luật thép, nói tóm lại là suốt hai năm trời chung bàn, số lần hai đứa buôn dưa lê chắc đếm trên đầu ngón tay.

"Hồi trước nhà tớ cũng hay mua. Ông anh trai tớ là fan cuồng của nhà cậu đấy." Mặt cô nàng hơi ửng hồng: "Khai trương chi nhánh mới chắc chắn nhà cậu sẽ tung hàng độc đúng không? Món gì vậy? Bật mí trước cho tớ chút đỉnh được không?"

Đào Đào vuốt cằm, hạ giọng thì thầm: "Cậu đã từng thử bánh su kem bao giờ chưa?"

Nghe đến "bánh su kem", bao nhiêu háo hức trong lòng Phùng Giai Hân lập tức bay biến. Cô nàng chẳng mặn mà gì với món này. Bánh su kem trong mắt cô nàng chỉ là mấy cái viên tròn tròn với lớp vỏ mỏng tang, mềm xèo, vàng ươm, bên trong bơm tẹo kem tươi. Để lâu một chút là xẹp lép, nhũn nhão, ăn chả ra cái thể thống gì.

Phùng Giai Hân thở hắt ra: "Thôi bỏ đi."

Hôm nay tan học, cô nàng định bụng theo chân phụ huynh sang thăm bà ngoại. Vốn tính xách theo mấy ổ bánh mì xịn xò làm quà.

Đào Đào nhoẻn miệng cười: "Không phải loại su kem nguyên bản nhạt nhẽo đó đâu. Loại vỏ mềm truyền thống nhà tớ cũng có, nhưng tống vô ngăn đá đông lại rồi ăn mới đỉnh, cảm giác y chang đang thưởng thức kem lạnh vậy."

"Vậy sao tớ không mua kem ăn cho rồi?" Phùng Giai Hân tiu nghỉu đáp lời, "Chắc tại bánh su kem vốn không hợp gu tớ. Cho dù có nhồi nhét nhân chocolate hay kem dâu tây đi chăng nữa thì tớ thấy cũng dở ẹc."

"Ừm..." Đào Đào ngẫm nghĩ một chốc, giơ nắm đấm lên mô phỏng, "Su kem ra mắt ở chi nhánh mới đợt này đa dạng cực kỳ. Kích cỡ thì siêu to khổng lồ, toàn to bằng nắm tay này này. Vỏ bánh thì ôi chao, đủ thể loại, từ vỏ ngàn lớp giòn tan, vỏ nướng kép, đến loại vỏ giòn rụm, rồi cả vỏ phủ xốt các loại hạt. Về mặt tạo hình cũng phá cách lắm, có loại su kem thuôn dài (Éclair), rồi cả loại nặn thành hình cún con, gấu con dễ thương xỉu; Hương vị thì phong phú thôi rồi, từ ngọt ngào, vị muối biển mặn mà, vị matcha chát nhẹ, đến nhân trái cây tươi mát, nhân kem lạnh, nhân mochi dẻo dai..."

Phùng Giai Hân đứng hình, vô thức nuốt nước miếng cái ực. Tự dưng cô nàng bị cuốn vào những dòng miêu tả sống động mà Đào Đào tuôn ra rào rạt: "Oa, nghe có vẻ hấp dẫn ghê."

Lại còn có cả su kem hình thỏi dài với hình cún con nữa cơ á?

Sống trên đời ngần này tuổi, cô nàng chưa từng được chiêm ngưỡng qua!

"Loại nào cũng đỉnh chóp hết. Mỗi một hương vị đều phải trải qua hàng chục vòng sát hạch, nếm thử gắt gao của tớ, ba tớ, và toàn bộ đội ngũ thợ bánh mới được chọn lọc ra đấy." Đào Đào vốn dĩ là tín đồ cuồng su kem. Hồi cùng Đào Quảng Chí mày mò thử nghiệm và nếm bánh, cô sướng rơn cả người, "Hôm nay khai trương chạy sô sấp mặt, chắc chắn không thể bung lụa hết các vị được, nhưng chắc mẩm sẽ có su kem vỏ giòn, su kem nhân caramel, su kem cún con và Éclair."

Đào Đào vừa dứt lời, Úc Loan đã lù lù xuất hiện. Cậu bước nhanh theo nhịp chuông báo vào tiết, đầu vẫn cúi gầm.

Dù mới là ngày đầu năm học, nhưng xem chừng cô Tào cũng không muốn bới lông tìm vết quá nhiều. Chắc chỉ lên lớp dăm ba câu rồi tha cho cậu nhóc.

Tuy miệng đang ríu rít với Phùng Giai Hân, ánh mắt Đào Đào vẫn vô thức dõi theo từng cử động của Úc Loan. Thấy cậu thắng gấp ngay cửa trước, từ từ nhấc chân bước qua bậu cửa, rồi lại tăng tốc chạy về chỗ ngồi. Dọc đường đi còn không quên bao đồng chỉnh đốn lại bàn ghế cho đám bạn xung quanh. Cuối cùng, cậu mới lăng xăng yên vị vào chỗ ngồi của mình.

Cô âm thầm thở phào thay cho cậu.

Phùng Giai Hân cũng tém lại chuyện buôn dưa. Dẫu trong đầu đang ngập tràn hình ảnh mấy chiếc bánh su kem béo ngậy, cô nàng vẫn không quên nhiệm vụ cao cả của một lớp trưởng. Vừa thấy cô giáo tiếng Anh xúng xính trong bộ váy thướt tha, thắt thêm chiếc khăn quàng cổ điệu đà bước vào lớp, cô nàng đã dõng dạc hô to: "Stand up!" (Cả lớp đứng!)

"Good morning class." (Chào buổi sáng cả lớp.)

"Good morning Ms. Li." (Chào buổi sáng cô Li.) Đang lúi húi đứng lên cúi chào, Đào Đào lại phân tâm nhớ về chuyện khai trương chi nhánh mới. Cô thầm nghĩ, không biết tình hình khai trương của Đào Quảng Chí và dì Úc hôm nay thế nào nhỉ? Ấp ủ bao nhiêu lâu mới chốt được cái chi nhánh này, không biết làm ăn có khấm khá không?

Từ sáng tinh sương mờ đất, Đào Quảng Chí cùng hai bậc thầy nhào bột "thuộc biên chế" tiệm bánh Vui Vẻ cũ - sư phụ Phòng, sư phụ Lục - và cặp đôi thợ học việc do trùm cuối Hạ Văn Đức cất công tiến cử, đã lật đật tới cửa tiệm xắn tay vào việc. Lúc Đào Đào và Úc Loan rời nhà tầm 7 giờ sáng để tạt qua trường dự tiết tự học, thì trong tủ kính giữ nhiệt của cửa tiệm đã ngập tràn những siêu phẩm bánh mì best seller nóng hổi vừa ra lò.

Đập thẳng vào mắt, án ngữ ngay vị trí vedette của tủ kính trưng bày lạnh, chính là một binh đoàn su kem vỏ giòn (choux craquelin) đủ mọi hình dáng, màu sắc, xếp hàng tăm tắp vẫy gọi.

Bà chủ Úc Mỹ Trân cùng với ông trùm Phó Long hăng hái chỉ đạo nhân viên giăng cái băng rôn "Tưng bừng khai trương" đỏ chót. Ngặt nỗi, vì tiệm đóng cọc ngay cái khu sầm uất toàn trường học, lại ngay sát vách trường THCS trực thuộc hàng tuyển, nên mấy anh trật tự đô thị đã đánh tiếng cảnh cáo từ khuya. Rằng thì là trong giờ hành chính cấm tiệt ba cái vụ mở loa kẹo kéo gào thét, thuê đội trống kèn múa lân xập xình ầm ĩ. Tất tần tật mọi hộ kinh doanh ở hai con phố loanh quanh đây đều phải ngoan ngoãn "đi nhẹ nói khẽ cười duyên" nhường không gian yên tĩnh cho mầm non đất nước dùi mài kinh sử. Thành thử, màn "cắt băng khánh thành" này đành phải diễn ra trong cảnh lặng như tờ.

Điều này khiến Úc Mỹ Trân suốt cả buổi sáng ngóng mỏi cổ mà chẳng vớt vát được mấy mống khách. Dì kiễng chân ngó ra ngoài đường, trong lòng đã bắt đầu đánh lô tô sốt ruột.

Ông chủ Phó, mũi ngửi thấy mùi bánh nướng thơm lừng lan tỏa khắp không gian, mà trong bụng thì nóng như lửa đốt, ruột gan cồn cào như kiến bò chảo nóng.

Suốt hai năm ròng rã, ông ấy đã phải gồng mình nếm mật nằm gai. Kế hoạch khai trương bị trì hoãn vô thời hạn khiến ông ấy rơi vào cảnh kẹt vốn trầm trọng, áp lực bủa vây tứ phía. Nhưng biết oán trách ai bây giờ? Ai mà lường trước được cái con vi rút quái quỷ kia lại từ trên trời rớt xuống làm khổ nhân loại cơ chứ? Cả nước gồng mình chống dịch, bản thân ông ấy dù phải chắt bóp từng đồng, thắt lưng buộc bụng qua ngày đoạn tháng, nhưng vẫn đồng tâm hiệp lực cùng gia đình Đào Quảng Chí dốc hầu bao quyên góp chút đỉnh ủng hộ tâm dịch.

Ơn trời, giông bão cũng đã qua đi, nhưng nếu cái chi nhánh mới này mà ế ẩm thì bao nhiêu tâm huyết, kế hoạch của ông ấy coi như đổ sông đổ biển sạch.

Không giống nhà Đào Đào vẫn còn cái miếu cũ dưới thị trấn chống lưng, nhỡ chi nhánh mới có sập tiệm thì cũng chỉ là tổn thất nặng nề chứ chưa đến mức tán gia bại sản. Chứ ông đây là chơi trò rút củi đáy nồi, dẹp lép luôn cái tiệm bánh Vui Vẻ, all in toàn bộ tài sản vào ván bài chi nhánh mới này rồi.

Ông chủ Phó tất nhiên có quyền ung dung ngồi nhà rung đùi đợi chia chác lợi nhuận, khỏi cần mó tay vào việc vận hành hàng ngày. Khổ nỗi, nếu quán xá vắng như chùa Bà Đanh thì đào đâu ra tiền mà chia? Tiệm mới còn chưa đâu vào đâu, bảo ông ấy phủi tay làm ông tướng rảnh rỗi thì làm sao mà yên tâm cho được.

Khoanh tay đứng suy tư một lúc lâu, ông Phó gạt luôn sĩ diện sang một bên, tuyên bố hùng hồn: "Luật không cho xài loa phóng thanh, cũng cấm mở nhạc xập xình, thôi thì lát nữa tôi kéo vài người ra cái ngã tư đằng kia phát tờ rơi cho nhanh."

Chỉ cần hái ra tiền thì sĩ diện có mài ra ăn được đâu. Bản thân ông ấy cũng chả màng đến mấy cái thể diện hão đó. Với ông Phó, chuyện này quá đỗi bình thường.

"Bác cứ từ từ, chắc chưa tới giờ cao điểm đâu..." Úc Mỹ Trân kiễng chân dòm ngó mấy cái cửa hàng lân cận trên phố. Đúng là đợt tựu trường lại ngay ngày làm việc, xem chừng lúc này nhà nào cũng vắng hoe. Trừ mấy cái tiệm đồ ăn sáng lúc nãy còn tấp nập, giờ cả con phố chìm trong tĩnh lặng.

Dì thầm nghĩ, chắc cũng y chang kịch bản dạo trước đem bánh ra trước cổng trường tiểu học bán, cái khu này chắc phải canh me cái khung giờ vàng lúc học sinh tan tầm mới mong có khách.

Riêng khách sộp Phương Chí Bằng thì đã chủ động bốc máy chốt đơn, hứa hẹn hôm nay kiểu gì cũng ghé ủng hộ. Kẹt nỗi hôm nay anh ta kẹt lịch họp hành triền miên, bèo nhất cũng phải sẩm tối mới ló mặt tới được. Còn không quên dặn dò Úc Mỹ Trân nhớ ém kỹ cho mình mấy cái bánh su kem mới toanh.

Ông Phó cũng thừa biết phải đến lúc tan tầm mới có cơ hội bùng nổ doanh số, nhưng nét mặt ông ấy vẫn nhăn nhúm, lắc đầu ngán ngẩm: "Nếu bọn mình chỉ biết há miệng chờ sung cái đợt khách học sinh ùa ra lúc tan học thì làm ăn chả lên hương nổi đâu. Đợt nghỉ hè tính sao? Nghỉ đông tính sao? Chả lẽ mỗi năm lại há mỏ ngáp gió mất ba tháng? Chỗ này dĩ nhiên phải bám víu tụi học sinh, nhưng tuyệt đối không thể chỉ trông cậy vào mỗi tụi nó được."

Haizz, đúng là xui xẻo, lỡ nhịp mất tiêu. Giá mà chớp được cái thời cơ vàng lúc tiệm bánh Phố Nam còn đang nổi như cồn trên tạp chí thì đâu đến nỗi bi đát thế này... Thật tình, ông Phó cũng thấy hơi hối hận vì cú được ăn cả ngã về không của mình. Dè đâu lại nảy nòi ra cái chuyện vi rút vi riếc ôn dịch kia chứ? Thôi thì đành đổ tại số mệnh vậy.

Nhưng số mệnh thì cũng phải cãi số thôi!

Ông ấy cắn răng, quả quyết vác nguyên cái balo nhồi đầy tờ rơi đi rải truyền đơn thật.

Úc Mỹ Trân buông tiếng thở dài thườn thượt, xoay người bước vào trong, chui tọt vào quầy thu ngân hì hục kiểm đếm mớ tiền lẻ.

Trời ngả về trưa, tầm mười giờ rưỡi, Dư Quán Quân - cái tên ngủ nướng quên trời đất - đang hì hục đạp xe như ma đuổi từ cuối phố. Ngay lúc chuẩn bị drift qua góc cua, cậu ta bỗng khựng lại vì một luồng hương thơm bánh nướng nồng nàn xộc thẳng vào mũi. Cái mùi hương ấy như có ma lực câu hồn đoạt phách, móc sạch ruột gan cậu ta, khiến cậu ta vội vàng bóp phanh két một cái chói tai.

Cậu ta ngoái đầu dòm sang, là một tiệm bánh mới toanh. Trông lại quen quen. Biển hiệu hộp đèn chữ đỏ nền trắng to đùng, tường sơn màu trắng kem, gạch ốp màu tím nhạt, tủ kính trưng bày rộng thênh thang bày la liệt đủ loại bánh. Vốn dĩ vì trễ giờ nên cậu ta chỉ định lướt mắt qua loa, ai dè đập ngay vào mắt là chiếc tủ kính chính giữa chễm chệ một thứ cậu ta chưa từng thấy bao giờ... Ủa? Cái quái gì kia? Bánh mì hả?

Cậu ta nghển cổ lên soi, trên bảng giá ghi rành rành "Bánh su kem vỏ giòn siêu to khổng lồ" (Craquelin cream puff).

Cái này mà gọi là su kem á? To chà bá lửa, cậu ta còn tưởng lầm là bánh dứa cơ! Dư Quán Quân trợn tròn mắt. Cậu ta chưa từng diện kiến loại bánh su kem nào khủng cỡ này.

Bất giác, cậu ta dùng mũi chân đẩy nhẹ chiếc xe đạp nhích lại gần thêm một chút, dán mắt vào quan sát tỉ mỉ.

Những chiếc bánh su kem tròn ủm, căng mọng với lớp vỏ giòn rụm màu xanh matcha, lớp vỏ giòn vị cacao đậm đà, và cả lớp vỏ giòn caramen thơm lừng xém nhẹ... Tất cả nằm ngay ngắn, đan xen nhau trước mắt cậu ta.

Có cái thì phủ vụn hạt dẻ cười, cái thì rắc bột trà rang Hojicha, cái lại điểm xuyết thêm chút vảy muối biển. Vài chiếc su kem cỡ đại thậm chí còn được bổ đôi, bên trong nhồi đầy ắp lớp kem tươi béo ngậy và trái cây tươi roi rói, tưởng chừng như sắp tuôn trào ra ngoài.

Kế bên mấy cực phẩm đó còn có những chiếc su kem nhỏ xinh được nặn hình chú cún, chú gấu cực kỳ đáng yêu.

Cậu ta mải mê ngắm nghía, nước miếng tứa ra ực ực không kiểm soát nổi.

Dù sao thì tiết tự học buổi sáng, tiết một, tiết hai cậu ta cũng cúp cua ngủ trương thây rồi, chả có gì phải vội vàng nữa... Cứ quất vài cái bánh su kem lót dạ cái đã!