Tiệm Bánh Mì Phố Nam - Tùng Tuyết Tô

Chương 43: Cuộc sống cần chút ngọt ngào

"Điểm số: 122."

"Á!" Chỉ vừa nghe đến đó, La Thục Phân là người nắm rõ nhất thang điểm của kỳ thi Toán Olympic, đã kích động thốt lên một tiếng hét khẽ. Cô ấy không sao kìm nén được nữa, cứ thế phấn khích đi vòng vòng quanh văn phòng.

"Xếp hạng 8 toàn quốc. Xin chúc mừng, em Úc Loan của quý trường đã nằm trong phổ điểm giải Nhất cấp tỉnh, hơn nữa còn xếp ở top đầu."

Ngay cả nhân viên ban tổ chức ở đầu dây bên kia cũng lộ rõ vẻ kinh ngạc khi xướng lên thứ hạng và mức điểm này. Đây là học sinh tiểu học tuyến xã đầu tiên đạt giải Nhất cấp tỉnh mà anh ta từng tra cứu được, không phải đầu tiên của năm nay, mà là đầu tiên trong suốt lịch sử kỳ thi.

Điện thoại cúp rồi, nhưng cả văn phòng vẫn chìm trong im lặng.

Bao... bao nhiêu cơ?

Tất cả mọi người vẫn đang ngơ ngác. Chu Tuệ và Trương Quốc Đống nghe xong điểm số liền bất giác lùi lại hai bước. Nếu Tiểu Minh chỉ kém Úc Loan vài điểm, có lẽ họ vẫn còn hậm hực, nhưng con số 122 cùng vị trí thứ 8 toàn quốc thì quả thực đã vươn tới một tầm cao khiến người ta chỉ biết đứng nhìn mà ao ước.

Để sàng lọc ra những học sinh có tư duy sáng tạo và năng khiếu Toán học xuất chúng, đề thi cấp tỉnh xưa nay nổi tiếng là "b**n th**". Cả tờ giấy thi rặt những câu hóc búa, vậy nên điểm số lúc nào cũng lẹt đẹt. Đề 150 điểm mà làm được 60 - 90 điểm đã được xưng tụng là cao thủ, chứ đừng nói đến chuyện vọt lên mốc 100, thậm chí là 120 điểm.

Đến cả những người vốn chẳng biết tự lượng sức mình như vợ chồng họ cũng chưa bao giờ dám mơ tới con số khủng khiếp này.

Đào Đào ngẩn người một hồi lâu, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Cô quay sang ôm chầm lấy Úc Loan vẫn còn đang ngơ ngác. Vừa ôm, cô vừa ngửa mặt lên trời, cố kìm cho nước mắt khỏi rơi: "Chị muốn khóc mất thôi."

Úc Loan cũng mừng rỡ vô cùng. Vậy là cậu có thể đi học cùng chị rồi đúng không? Chắc chắn được rồi nhỉ? Nhưng cậu vẫn chưa rành cách bộc lộ những cảm xúc mãnh liệt như vậy. Đơ ra nửa ngày, cậu lại đưa tay vỗ vỗ lưng Đào Đào: "Chị ơi đừng khóc, đừng khóc."

Đào Quảng Chí và Úc Mỹ Trân cũng đỏ hoe hốc mắt, tiến đến từ hai bên ôm trọn hai đứa trẻ vào giữa.

"Làm được rồi, không ngờ lại làm được thật..." Đôi vợ chồng nghẹn ngào xúc động. Chỉ có họ mới hiểu rõ, một đứa trẻ như Úc Loan phải nỗ lực đến nhường nào mới chạm tay được vào giải thưởng này.

Cậu bé ấy hễ rời khỏi thị trấn Chương Khê là chẳng dám tự mình đặt chân đến nơi xa lạ, thấy chỗ đông người là lại căng thẳng, hoảng loạn đến mức phải đeo tai nghe rồi hít thở thật sâu. Đến tận bây giờ, bài tập làm văn của cậu vẫn chỉ nặn ra được ba dòng. Người khác nói chuyện cậu hay nghe không hiểu, và đương nhiên, đa số trường hợp là cậu nói mà người ta nghe chẳng hiểu gì.

La Thục Phân đã rơi nước mắt từ đời nào rồi.

Rõ ràng ban nãy còn kích động muốn reo hò ầm ĩ, vậy mà giờ cảm giác cay đắng xót xa lại dâng trào lên trước.

Bốn năm ròng rã, kể từ hồi lớp Hai, cô ấy đã dắt tay hai đứa trẻ ngây ngô này bước vào con đường chinh chiến Toán Olympic, cho đến tận ngày hôm nay, cuối cùng cũng có ngày hôm nay!

Mọi công sức bỏ ra đều không hề uổng phí.

Từ nay về sau, tất cả mọi người đều sẽ biết, trẻ con trường làng vẫn dư sức ẵm giải cấp tỉnh, dù cho chúng chẳng có huấn luyện viên chuyên nghiệp, chẳng có giáo viên hỗ trợ sinh hoạt, cũng chẳng có kinh phí để đi máy bay đi thi.

Ấy vậy mà hai đứa trẻ vẫn mạnh mẽ vươn lên và tỏa sáng.

Phen này nhất định phải ăn mừng linh đình. Về nhà là thịt nướng, bia bọt được bày biện ra ngay. Đào Quảng Chí vui sướng đến mức suýt thì say khướt, cứ "oá ha ha ha" cười phá lên, lại còn đòi tóm cánh Vịt Quay ra khiêu vũ. Đương nhiên, ổng bị Vịt Quay kêu "cạp cạp cạp" rồi mổ cho mấy nhát không thương tiếc.

Đào Đào và Úc Loan cũng được đặc cách nhấp môi một ly rượu gạo nhỏ xíu. Úc Loan cứ như một chú cún con cọ đầu vào vai cô bé. Niềm vui của cậu dường như lúc nào cũng đến chậm một nhịp, đợi mọi người kích động xong xuôi hết rồi, lúc này cậu mới hí hửng nói với cô: "Chị ơi, em bắt đầu thấy vui rồi đây."

"Thế thì cứ vui thôi, cần gì phải báo cáo." Đào Đào bị cậu chọc cho cười tít cả mắt, niềm vui ngập tràn trong lòng khiến cô bé nhịn không được lại vò vò đầu cậu: "Ây da, Khoai Môn nhà mình sao mà tài giỏi thế nhỉ."

Mắt cậu cũng cong cong, hai má đỏ bừng, cười xong lại có chút ngại ngùng, liền cúi đầu cọ cọ lên vai cô bé rồi lí nhí nài nỉ: "Chị ơi, cho em ôm một cái nha." Ngập ngừng một giây, cậu bồi thêm: "Em cảm ơn."

"Ôm ôm ôm." Đào Đào dang tay ôm trọn lấy cậu.

"Chị ôm mạnh vào nhé."

"... Ứ hự, siết thành dây thừng luôn chịu chưa."

Hai bên eo bị cánh tay chị siết chặt, cậu áp sát vào người cô, trên mặt lập tức hiện lên vẻ mãn nguyện.

Thật là ấm áp.

Úc Mỹ Trân khó khăn lắm mới giải cứu được Đào Quảng Chí khỏi cái mỏ của Vịt Quay thì dưới nhà lại có khách tới. Bác cả, chú út, bác gái cùng hai người cô của Đào Đào cũng nghe tin chạy đến chúc mừng.

Nhìn Úc Loan mang vẻ mặt kinh hoàng bị bác cả lôi tuột ra khỏi vòng tay mình, vừa bị vỗ lưng bôm bốp khen "thằng ranh này sau này tiền đồ lắm", lại bị hai bà cô kẹp vào giữa người sờ má, người nhéo mặt, Đào Đào cười đến đau cả bụng.

Mãi cho đến khi Úc Loan hàng mi run rẩy cầu cứu: "Chị ơi cứu..."

Thằng nhóc đã mười một tuổi rồi, sao vẫn có thể trưng ra cái điệu bộ y chang hồi bé khiến cô mềm nhũn cả tim thế này? Đào Đào chẳng hiểu nổi, nhưng vẫn vội lao tới kéo cậu giấu ra sau lưng.

Vì xả thân cứu em trai, giờ thì đến lượt cô bị hai bà cô nhéo má sờ đầu, nhào nặn đủ kiểu. Mấy bà cô còn xuýt xoa: "Ây da, vậy là Úc Loan lên thẳng trường trực thuộc rồi nhỉ? Ôi chao, trước giờ có ai ngờ nhà mình lại sinh ra được đứa nhỏ học Toán giỏi cỡ này chứ."

Úc Mỹ Trân cực kỳ thích nghe người nhà họ Đào dùng hai tiếng "nhà mình". Dì cười đáp: "Vâng ạ, thầy Lạc bảo với thứ hạng này của Úc Loan, đặt ở thành phố thì chắc chắn là đứng nhất rồi. Chẳng cần trường tiến cử đâu, có khi ngày mai giáo viên trường trực thuộc đã chủ động gọi điện đến nhận người luôn ấy chứ."

"Tốt tốt tốt, quá tuyệt vời, vậy tiếp theo là trông cậy cả vào Đào Đào nhà ta rồi? Khi nào thì thi tuyển thẳng vậy con?"

"Đầu tháng Sáu ạ, sức học của Đào Đào thì chắc chắn là không vấn đề gì rồi." Úc Mỹ Trân tràn đầy tự tin.

Đào Đào nghe vậy lại giật mình đánh thót.

Đúng rồi, cô còn chưa thi mà, nhỡ đâu cô lại trượt thì sao!

Chớp mắt đã đến ngày Đào Đào đi thi tuyển thẳng. Cửa tiệm vẫn đang bận tối mắt tối mũi, nếu đóng cửa có khi sẽ làm tồn đọng hàng đống đơn hàng. Thế là vai vế hoán đổi, lần này người đóng vai "phụ huynh" đưa cô đi thi lại chính là Úc Loan - cậu nhóc vừa được trường trực thuộc gọi điện hốt đi từ sớm.

Cô và Úc Loan đi ké luôn xe ô tô của nhà Trương Gia Minh để đến điểm thi.

Lên xe, Đào Đào, Úc Loan và mẹ Trương Gia Minh cùng ngồi ở ghế sau, còn Trương Gia Minh thì ngồi ghế phụ lái.

Trương Quốc Đống cầm lái. Tuy trời hôm nay rất oi bức, nhưng đắn đo một hồi chú ta vẫn chỉ hạ cửa kính chứ không bật điều hòa, tắng hắng một tiếng rồi bảo: "Chẳng phải Úc Loan hơi say xe sao? Thế thì khỏi bật điều hòa, hứng gió chút cho mát, lát nữa mấy đứa vào phòng thi đầu óc cũng tỉnh táo hơn."

Gió nóng hầm hập lùa vào xe. Chu Tuệ vừa vuốt lại tóc vừa liên tục hỏi han Trương Gia Minh xem đã mang đủ thẻ dự thi, bút viết chưa. Trông dì ta còn căng thẳng hơn cả thằng bé.

Nhưng buồn cười ở chỗ, dì ta cứ cất giọng hỏi một câu, Úc Loan đang lẳng lặng ngửi vỏ quýt chống say lại giật nảy mình một cái, vội vàng quay sang hỏi Đào Đào xem đã mang chưa. Hồi sau làm Chu Tuệ cũng sượng trân, tức tối đành ngậm miệng lại.

Thấy dì ta không hỏi nữa, Úc Loan với miếng vỏ quýt treo trên mũi bèn quay sang nhìn dì ta với ánh mắt cực kỳ thắc mắc, tựa hồ muốn hỏi: "Sao cô không hỏi tiếp đi?"

Trương Gia Minh ngồi ghế phụ nhịn cười đến mức môi run bần bật. Trong lòng cậu nhóc thầm tán thưởng: Làm tốt lắm người anh em tốt.

Đừng nói là Trương Gia Minh, ngay cả Đào Đào cũng suýt chút nữa thì phì cười.

Xe ô tô của Trương Quốc Đống khá sạch sẽ, chú ta cũng không mua mấy loại túi thơm hay nước hoa để xe đang thịnh hành dạo gần đây. Gió trời lùa vào từ bốn phía cửa sổ tuy có hơi nóng, nhưng Úc Loan quả thực không còn thấy say xe mấy nữa.

Xe yên tĩnh trở lại, Úc Loan dần dần cũng không cần treo vỏ quýt nữa. Cậu lại xáp tới dính lấy Đào Đào, chìa tay ra hỏi cô: "Chị ơi, chị có căng thẳng không? Nếu muốn chị cứ nắm tay em nhé?"

Đào Đào bối rối nắm lấy: "Em muốn nắm tay thì cứ nắm đại đi."

Đợi tay Đào Đào đưa sang, Úc Loan mới nắm lấy các ngón tay cô, vẻ mặt rất nghiêm túc: "Không giống nhau."

Cậu phải tuân thủ quy tắc của sự trưởng thành, giống như chuyện ôm ấp vậy, nắm tay cũng chỉ có thể là quan hệ "bất đẳng giá".

Đào Đào chịu thua không hiểu nổi. Nhưng thôi, nắm thì nắm, cô khẽ bóp bóp lòng bàn tay cậu.

Chân tay Úc Loan rõ ràng đã dài ngoẵng và thon lại, nhưng lòng bàn tay vẫn cứ mềm xèo như hồi bé.

Chơi vui thật, y chang mấy con heo cao su bóp vào là kêu hay bán ở tiệm văn phòng phẩm.

Nhưng dạo này Úc Loan quả thực cứ kỳ kỳ lạ lạ.

Cậu hay ngước nhìn bầu trời rồi ngẩn ngơ. Bây giờ cũng thế, dù đang nắm tay cô, cậu vẫn cứ ngửa cổ nhìn ra khoảng không ngoài cửa xe. Đào Đào đưa mắt nhìn theo nhưng chẳng thấy có gì đặc biệt.

Lúc hỏi đang nghĩ gì, lần nào cậu cũng mang vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng đáp: "Đang nghĩ cách biến thành chim."

Câu trả lời này làm cho cỗ máy "phiên dịch tiếng Khoai Môn" chuyên nghiệp như Đào Đào cũng phải đứng hình. Cô trợn tròn mắt nhìn điệu bộ ngửa cổ ngóng trời mãi không thôi của cậu, ngẫm nghĩ mãi mà vẫn chẳng hiểu ra sao.

Ở góc khuất nào đó mà cô không để ý tới, tại sao Khoai Môn lại bắt đầu ước ao được làm người chim rồi?

Đúng vào cái ngày nhóm Đào Đào xuất phát lên thành phố.

Biên Tiểu Vũ cũng chốn cũ dạo lại. Cô ấy khoác ba lô to tướng bước ra khỏi bến xe thị trấn Chương Khê. Trái ngược hẳn với vẻ hừng hực khí thế của lần đầu ghé thăm, lần này cô ấy cúi gầm mặt, trên môi tuyệt nhiên không có lấy một nụ cười.

Sắc xanh của bạc hà.

Trong mắt Úc Loan, thị trấn Chương Khê tháng Sáu mang một sắc màu ngập tràn niềm vui như thế.

Núi biếc gọi hè, cây cối um tùm xanh tốt.

Qua khung cửa sổ xe mở toang, bóng cây thấp thoáng lướt qua. Xe cứ thế chạy thẳng về hướng Bắc, tiến vào con đường nhựa kẹp giữa hai ngọn núi trập trùng cây lá, uốn lượn lao thẳng vào một màu xanh bát ngát. Ruộng bậc thang và đồi chè đan xen nơi tận cùng tầm mắt. Sắc xanh bừng lên dưới ánh mặt trời rực rỡ, lấp la lấp lánh. Gió tạt vào từ làn xe chạy ngược chiều khiến những đóa hoa dại điểm xuyết giữa thảm xanh ấy khẽ khàng đung đưa.

Úc Loan được bao bọc trong sắc xanh yêu thích, nhịn không được cũng lắc lư cái đầu.

Đào Đào vốn dĩ có chút hồi hộp khi đi thi, nhưng nhìn cậu suốt dọc đường cứ chăm chăm ngắm chim chóc cỏ cây, lại còn đung đưa người như cái cây đang quang hợp, cô cũng buông tiếng thở phào, tâm trạng dần trở nên phấn chấn.

Chắc chắn cô cũng sẽ làm được!

Tới điểm thi lúc chỉ còn tầm nửa tiếng nữa là bắt đầu tính giờ, Đào Đào và Trương Gia Minh kiểm tra lại giấy tờ, bút thước rồi tiến thẳng vào trong.

Úc Loan nắm chặt quai đeo chéo của chiếc túi, rảo bước bám theo vài đoạn. Cậu kiễng chân nhìn chị đi theo biển chỉ dẫn băng qua sân trường, rẽ hướng khác với Trương Gia Minh. Chị rẽ về phía khu phòng học bên trái, bóng dáng thoáng chốc bị tán cây đa che khuất, thoắt ẩn thoắt hiện rồi bước hẳn vào tòa nhà đầu tiên.

Nắng gắt chói chang. Thiếu vắng Đào Đào bên cạnh, trong lòng cậu hệt như có hàng ngàn con kiến bò qua bò lại, bồn chồn lo âu tột độ. Cậu đột nhiên đứng sững lại, tay vẫn ghì chặt quai túi, cứ thế cứng đờ người đứng phơi nắng, trân trân dán mắt vào cổng trường.

Chu Tuệ gọi hai tiếng không thấy cậu thưa bèn mặc kệ. Dì ta và Trương Quốc Đống vào ngồi ở khu vực mái che, tay phe phẩy chiếc quạt nhựa quảng cáo, tiện miệng nói bâng quơ: "Tiểu Minh chắc chắn sẽ làm tốt thôi."

"Toán của nó ở đẳng cấp giải ba cấp tỉnh rồi cơ mà, tiếng Anh thì nhà mình cũng cho học trước rồi, Văn thì lại càng không có gì phải lo." Trương Quốc Đống nhẩm đi nhẩm lại các môn học, càng đếm càng kích động vỗ đùi đánh đét: "Tôi thấy nó hốt luôn thủ khoa kỳ thi tuyển thẳng này cũng dư sức ấy chứ."

Trong cả cơ quan, chỉ có mỗi con chú ta là xuất sắc được trường đề cử đi thi trường trực thuộc. Trương Quốc Đống đã bắt đầu huyễn hoặc đến cảnh tượng Trương Gia Minh giành thủ khoa, đám đồng nghiệp và sếp sẽ phải chúc mừng mình với vẻ mặt ghen tị đỏ mắt ra sao rồi.

Chu Tuệ gật đầu đồng tình.

Trường Tiểu học Trung tâm thị trấn Chương Khê vốn đã được xem là trường mạnh trong số các trường tuyến xã. Tiểu Minh lại là đứa nhóc thường xuyên ẵm hạng nhất toàn khối, trên người khoác thêm cả vầng hào quang giải ba Toán Olympic cấp tỉnh. Học sinh mấy trường khác lấy cửa nào ra mà đọ lại nó?

Tiết trời oi bức. Hai vợ chồng lại chuyển chủ đề sang thời tiết, sức khỏe của ông nội Trương, công việc của Trương Quốc Đống, rồi lôi cả chuyện cô em gái ruột của Chu Tuệ có vẻ đang trục trặc hôn nhân ra tám dóc... Độ chừng một tiếng đồng hồ trôi qua, giờ thi vẫn chưa kết thúc, thì đột nhiên phòng thi gần cổng trường nhất lại có dấu hiệu náo động. Đội ngũ y tế phường túc trực bên ngoài nhận được cú điện thoại, vội vàng xách hộp cứu thương hớt hải lao vào trong.

Chu Tuệ cau mày: "Ai thế nhỉ? Tiểu Minh cũng thi ở tòa nhà đó, đừng có mà làm ảnh hưởng tới nó..."

Cô ta còn chưa kịp dứt lời, Úc Loan đã đứng trân trân phơi nắng suốt một tiếng đồng hồ bên ngoài, chợt cất tiếng: "Tiểu Minh ra rồi."

Chu Tuệ bật phắt dậy.

Trương Gia Minh vậy mà lại đang được một giáo viên cõng ra khỏi phòng thi, hộc tốc cõng thẳng tới trạm y tế dựng tạm ngoài cổng trường! Toàn bộ máu trong người Chu Tuệ như dồn hết lên não, chân tay lạnh toát. Trương Quốc Đống hoảng hốt co giò chạy về phía trạm y tế, dì ta định bám theo mà đôi chân bủn rủn suýt khụy xuống.

Tụt lại phía sau vài bước, lúc dì ta lết tới nơi, vừa vén tấm rèm nhựa bước vào đã nghe thấy tiếng Trương Quốc Đống gầm lên mất kiểm soát: "Sao lại thành ra thế này? Sao lại thành ra thế này cơ chứ? Hả?"

Dì ta nhìn sang. Sắc mặt Trương Gia Minh tái mét, xanh xao, nằm trên chiếc giường y tế cá nhân nhưng vẫn không kìm được mà gục đầu bên mép giường nôn thốc nôn tháo. Bữa sáng ăn vào chưa kịp tiêu hóa đã bị ói ra bằng sạch.

"Sáng nay phụ huynh cho cháu ăn cái gì vậy? Sữa đậu nành chưa nấu chín kỹ phải không?" Vị bác sĩ bưng chiếc chậu nhôm ra hứng bãi nôn, lắc đầu cằn nhằn một câu rồi quay ra chuẩn bị truyền nước cho Trương Gia Minh. "Đến lúc quan trọng thế này thì bữa sáng đừng có ép ăn no quá, cũng đừng ăn đồ nhiều dầu mỡ. Nhìn xem, giờ ói mật xanh mật vàng có cầm lại được đâu."

Trương Quốc Đống nghe vậy, lập tức quay ngoắt lại, chỉ tay thẳng mặt Chu Tuệ, trợn mắt mắng xối xả: "Tất cả là tại cô! Nó đã đòi ăn hamburger với uống trà sữa rồi, cô cứ nằng nặc bắt nó ăn mấy cái bánh hành chiên dầu mỡ cô làm ở nhà rồi kèm theo ly sữa đậu nành. Nhìn đi! Sáng mắt ra chưa? Cô làm mẹ cái kiểu gì thế hả, tiền đồ của con trai bị cô hủy hoại hết cả rồi!"

"Không thể nào! Sữa đậu nành tôi chắc chắn nấu chín kỹ rồi!" Chu Tuệ rụt cổ lại vì bị mắng, miệng vẫn cố cãi lý nhưng nước mắt đã lã chã tuôn rơi. "Bánh hành chiên nó cũng ăn suốt cơ mà, làm sao lại thành ra thế này được!"

Bác sĩ đứng cạnh đưa tay búng nhẹ rồi bẻ gãy đầu ống thuốc thủy tinh, bơm thuốc vào chai truyền, hờ hững nói: "Đồ chiên xào nhiều dầu mỡ như bánh hành, bình thường ăn thì chả sao. Nhưng lúc đi thi tâm lý con trẻ căng thẳng, nhu động ruột yếu đi sẽ dễ gây trào ngược dạ dày, buồn nôn, ói mửa. Sữa đậu nành lại càng là món rủi ro cao cho bữa sáng. Chúng tôi luôn khuyến cáo không nên uống sữa đậu nành vào những đợt thi cử quan trọng."

Trương Quốc Đống giận đến muốn phát điên, chỉ tay vào mặt Chu Tuệ: "Rốt cuộc cô làm mẹ kiểu quái gì vậy? Để cô ở nhà lo liệu chu toàn cho con cái, tới thời khắc quyết định cô lại chăm con ra cái nông nỗi này đây!"

Mặt Chu Tuệ trắng bệch.

Trương Gia Minh nôn đến cạn kiệt cả ruột gan. Khó khăn lắm cơn ói mới dịu đi một chút, chưa kịp thở hắt ra đã lại bị tiếng cãi vã của bố làm cho đau đầu. Cậu rũ mắt, thều thào bằng giọng yếu ớt: "Bố, bố đừng mắng mẹ nữa."

"Không mắng nó thì mắng ai? Hôm nay có nhét cái gì khác vào mồm đâu mà lại thành ra như vậy!" Trương Quốc Đống bước vòng qua chiếc chậu đựng bãi nôn cạnh giường, chống nạnh, cau mày gặng hỏi: "Thế con làm xong bài chưa?"

Trương Gia Minh lắc đầu.

Trương Quốc Đống càng nghe càng nghẹn họng, tức tới mức không thốt nên lời. Lát sau, chú ta mới quay sang cười gượng hỏi vị bác sĩ đang cắm kim truyền nước vào mu bàn tay con trai: "Bác sĩ ơi, có thể khỏi truyền nước được không? Tiêm cho cháu mũi thuốc chống nôn vào mông rồi cho cháu quay lại phòng thi ngay đi, vẫn còn nửa tiếng nữa mới hết giờ cơ mà!"

Bác sĩ cạn lời: "Anh làm bác sĩ hay tôi làm bác sĩ? Ói tới mức này rồi, cắm kim truyền vô còn chưa biết có ép cầm lại được ngay không nữa là." Ngập ngừng một nhịp, bác sĩ liếc mắt nhìn cặp phụ huynh nọ rồi nói thêm: "Bước ra khỏi phòng thi là không có cửa quay lại đâu, tốt nhất cứ để cháu nó nằm đây nghỉ ngơi dưỡng sức đi. Chiều còn một môn nữa đấy."

Trương Quốc Đống cắn răng, vẻ mặt đầy bất cam. Chú ta rút chiếc Tiểu Linh Thông vắt bên hông ra, trừng mắt lườm Chu Tuệ vẫn đang lầm bầm "chắc chắn nấu chín rồi", vung tay vén rèm nhựa bước ra ngoài gọi điện.

Chu Tuệ cắn chặt môi, lầm lũi bám đuôi theo sau.

Hai vợ chồng kẻ trước người sau bước ra. Tấm rèm nhựa bị Trương Quốc Đống hậm hực hất mạnh suýt chút nữa đập trúng mặt Úc Loan đang chần chừ đứng ngoài cửa, dọa c* cậu giật thót lùi lại phía sau y hệt một con thỏ đế.

Úc Loan hơi sợ hãi, quay đầu nhìn ngó xung quanh. Thiếu vắng chị gái, cậu đã lo lắng sẵn rồi, lúc này lại càng thêm hoang mang lúng túng. Cậu thấy Trương Quốc Đống và Chu Tuệ đi sang phía đối diện bấm điện thoại. Thậm chí cậu còn nghe loáng thoáng tiếng Trương Quốc Đống trong lúc chờ máy đổ chuông vẫn không quên đay nghiến Chu Tuệ làm mẹ kiểu gì mà đến bữa sáng cũng nấu không xong.

Úc Loan xoay người lại, tay siết chặt quai balo, tự vén rèm lách vào trong. Cậu chầm chậm bước qua bậu cửa rồi mới khôi phục dáng đi bình thường, tiến tới cạnh chiếc giường nhỏ nơi Trương Gia Minh đang nằm.

Sắc mặt cậu bé vẫn xanh xao nhợt nhạt, thi thoảng cơ thể lại co rúm lên, nôn khan ra vài ngụm dịch vàng. Chiếc chậu nhôm hứng bãi nôn đã được bác sĩ thay mới toanh, còn bưng cả quạt máy tới chĩa thẳng vào thổi.

Không khí lưu thông, thứ mùi chua loét thối rữa dần dần cũng tan biến.

"Tiểu Minh, cậu sao rồi?" Úc Loan vuốt vuốt mũi, hướng mắt về phía cuối giường cất tiếng hỏi.

Trương Gia Minh vừa dứt cơn nôn khan cuối cùng, hai mắt nhắm nghiền, nhếch môi cười yếu ớt: "Bài văn tớ mới viết được cái mở bài, phần tự luận phía trước cũng chưa kịp dò lại. Chắc tiêu tùng rồi, phen này tốn công vô ích."

Úc Loan lại nắm chặt quai cặp, suy nghĩ một lúc rồi gặng hỏi lại: "Tớ hỏi cậu cảm thấy thế nào cơ?"

Lúc này Trương Gia Minh mới chịu mở mắt. Cậu nhóc cười xòa: "Tớ ổn lắm."

Úc Loan sững người. Ánh mắt rốt cuộc cũng chịu nhấc khỏi mép giường, lướt nhanh qua đôi mắt cậu bạn, rồi mang theo vẻ khó hiểu đánh mắt sang hướng khác: "Ổn lắm á?"

Trương Gia Minh quả thật có phần như trút được gánh nặng ngàn cân.

Hồ sơ nguyện vọng chuyển cấp đã nộp từ trước ngày thi. Cậu không tích vào ô nguyện vọng ngoài, bố mẹ cậu cũng đinh ninh điều đó là thừa thãi. Hôm nay môn Văn mới làm được một nửa đã bị cáng ra khỏi phòng, dẫu cho chiều nay môn Toán có hốt trọn điểm tuyệt đối đi chăng nữa thì định mệnh cũng đã an bài cậu vô duyên với trường trực thuộc. Ấy thế mà trong mắt cậu lại nhen nhóm đôi chút niềm vui sướng.

"Ổn lắm á?" Úc Loan vẫn lẩm bẩm nhắc đi nhắc lại.

Trương Gia Minh khẽ "ừ" một tiếng, lén lút liếc mắt ra ngoài cửa. Bố mẹ cậu đã gọi mòn máy bao nhiêu cuộc điện thoại, chắc mẩm chẳng có thế lực nào can thiệp nổi cái chuyện tày trời này rồi. Bố cậu đâm ra phát điên, bắt đầu lao vào cãi vã ỏm tỏi với mẹ. Mẹ cậu lúc đầu còn rấm rứt khóc lóc, về sau bị những lời lẽ cay nghiệt của Trương Quốc Đống chọc tức, cũng gân cổ lên cãi lại.

Âm lượng của cả hai ngày một lớn, nghe càng lúc càng chói tai.

Điều làm họ sứt đầu mẻ trán, cuống cuồng lo âu là việc cậu không thể tiếp tục làm bài thi, chứ chẳng mảy may bận tâm đến thân xác rã rời vì nôn mửa đến mức kiệt quệ của đứa con trai. Khóe môi nhợt nhạt không chút huyết sắc của Trương Gia Minh khẽ cong lên. Cậu nhắm nghiền mắt, thốt ra một câu hệt như tiếng thở dài: "Thật sự rất ổn, như vậy là tớ có thể ở lại học cùng trường với Lị Lị rồi."

Úc Loan ngơ ngác nhìn bạn: "Học cùng trường với Lị Lị á?"

Thời tiết nóng nực, chiếc quạt trong trạm y tế cứ kêu vù vù. Thấy cậu bé tạm thời đã ngưng nôn ói, vị bác sĩ dặn dò cậu nghỉ ngơi cho khỏe rồi xách ghế ra ngoài mái hiên ngồi.

Trong trạm y tế giờ phút này chỉ còn sót lại Úc Loan và Trương Gia Minh.

Trương Gia Minh im lặng một lát, bỗng nhiên lại cười. Cậu vén gấu quần đồng phục lên cao tít tận phần bắp đùi trên, cái chỗ mà mặc quần đùi cũng không bị phô ra.

Phần da dẻ chỗ đó hiếm khi được tắm nắng nên trắng bệch, khiến cho những vệt sẹo màu hồng nhạt chằng chịt do vết dao rọc giấy rạch nát rồi kéo da non càng trở nên nổi bần bật.

Úc Loan hoảng hốt mở to hai mắt.

Cậu vuốt nếp ống quần trở lại như cũ, chất giọng cất lên nhẹ bẫng tựa lông hồng: "Đã không biết bao nhiêu lần, tớ thực sự cảm giác... bản thân sắp sửa không trụ vững nổi nữa. Chính Lị Lị là người đã dang tay kéo tớ ra khỏi vũng lầy, hết lần này tới lần khác."

Lị Lị sẽ năn nỉ ỉ ôi cô La gọi điện cho mẹ cậu. Lị Lị sẽ giơ cuốn vở lên trước cửa sổ để dỗ dành an ủi cậu. Lị Lị sẽ rủ rê cậu hì hục nuôi tằm. Lị Lị sẽ gom đom đóm vào vỏ chai nước khoáng mang tặng cậu. Lị Lị sẽ ôm chầm lấy cậu vào những lúc cậu thi rớt, sợ hãi khóc òa mà dỗ dành: "Trương Gia Minh, không có chuyện gì đâu, cậu cứ lẩn qua nhà tớ trốn, mẹ cậu không dám làm gì tớ đâu. Tớ bảo vệ cậu."

"Tớ bảo vệ cậu nhé, Trương Gia Minh."

"Nếu phải rời xa Lị Lị, chắc tớ sẽ chết mất thôi nhỉ?" Trương Gia Minh dán mắt vào cổ tay mình, buông giọng trầm buồn. Rồi cậu quay sang nhìn Úc Loan đang mang vẻ mặt hoảng sợ: "Cậu có hiểu cảm giác đó không?"

Trừ cái mạng cùi này ra, cậu chẳng có gì sất. Cậu khao khát khôn lớn, khao khát thoát ly khỏi cái nhà này, khao khát có một ngày đủ sức làm chủ vận mệnh của chính mình. Nhưng cậu lại nơm nớp lo sợ bản thân không ráng nổi tới cái ngày đó.

Thứ tình bạn mà cậu có thể bấu víu chặt chẽ này, dường như là tài sản duy nhất mà cậu sở hữu.

Lắm lúc Tiểu Minh ăn nói y hệt người lớn... À đúng rồi, chị gái cũng từng phán thế, bảo cậu ta tuổi thì bé tí mà tâm hồn như ông cụ non. Úc Loan phân tâm nghĩ ngợi tới chị, liền ngớ người ra, hé miệng mấp máy mà chẳng thốt được lời nào.

Trương Gia Minh lại đảo mắt sang hướng khác: "Cũng phải, cậu không hiểu thì tốt hơn."

"Tớ hiểu."

Trương Gia Minh kinh ngạc quay phắt đầu lại.

Cánh quạt quay tít chém vào luồng khí nóng hầm hập, thổi tung mấy lọn tóc lòa xòa trước trán Úc Loan. Bàn tay cậu vẫn ghì chặt quai cặp. Đôi mắt đen láy trong veo như bi ve của cậu không hướng về phía Trương Gia Minh, mà phóng tầm mắt đăm đăm nhìn bầu trời qua khe hở của tấm bạt nhựa.

"Tớ hiểu mà." Cậu nhắc lại một lần nữa.

Trương Gia Minh khẽ bật cười, nhắm nghiền mắt lại, không buồn nói thêm câu nào.

Đối với cậu mà nói, học trường cấp hai nào cũng chả khác gì nhau. Đằng nào thì dù có dùi mài kinh sử ở phương trời nào, khối lượng bài vở cậu phải gánh vác cũng gấp ba bốn lần người ta. Ở lại thị trấn học cấp hai, ít ra vẫn còn vớt vát được chút niềm vui. Cậu vẫn được chui rúc ở con ngõ nhỏ Phố Nam, về nhà có ông nội, tới trường có Lị Lị... Có như thế cậu mới ráng lết tiếp quãng đời còn lại.

Chứ lọt vào trường trực thuộc, thì chỉ có bà mẹ đại nhân hộ tống cậu đi. Một ngày hăm bốn tiếng đồng hồ, vây ráp kín bưng không kẽ hở, kè kè sát sườn từng phút từng giây...

Nếu cứ đà đó, chắc chắn cậu sẽ nghẹt thở mà chết mất thôi?

Úc Loan mải miết ngắm nghía bầu trời cả buổi trời mà chẳng tóm được bóng dáng chú chim nào. Cậu cúi gằm mặt xuống, đánh mắt sang nhìn Trương Gia Minh một cái, rồi theo bản năng lại lảng tránh ánh nhìn. Sau một thoáng chần chừ, cậu lấy hết dũng khí ép bản thân phải dán mắt vào đối phương.

Cậu kéo chiếc ghế lại gần, ngồi phịch xuống bên hông chiếc giường bệnh cá nhân.

Những ngón tay co lại rồi duỗi ra liên hồi. Hít sâu mấy hơi lấy bình tĩnh, rốt cuộc cậu cũng chịu thò tay ra, dùng đầu ngón trỏ chọt chọt vào phần cổ tay gầy guộc trơ cả xương, nổi rõ mấy đường gân xanh xao của Trương Gia Minh. Nín thinh một chốc, cậu cất lời:

"Đừng chết nhé, Tiểu Minh."

Trương Gia Minh hé mắt ra. Đập vào mắt cậu là Úc Loan xưa nay trốn tránh giao tiếp bằng mắt như tránh tà, giờ phút này lại dùng đôi đồng tử đen thăm thẳm ấy lặng lẽ ngắm nhìn cậu. Miệng cậu chàng nhai lại câu nói:

"Dẫu cho Lị Lị không kề cạnh bên cậu, cậu cũng không được phép chết."

Một luồng hơi nóng đột ngột xông thẳng lên khóe mắt Trương Gia Minh. Cậu cắn răng quay phắt đầu đi, mím chặt môi, thanh âm run rẩy thốt ra một tiếng "Ừ".

Cả hai chìm vào tĩnh lặng, mặt đối mặt hồi lâu. Chai dịch truyền chảy hết, tinh thần Trương Gia Minh cũng vực dậy đôi phần. Chẳng ngờ bên ngoài túp lều, nhị vị phụ huynh nhà cậu vẫn đang hăng say đấu võ mồm chưa ngã ngũ, dĩ nhiên cũng chả buồn thò mặt vô ngó ngàng hay hỏi han cục cưng lấy một lời.

Ánh mắt cậu vô hồn thu hồi tầm nhìn từ phía ngoài cửa, chiếu thẳng vào Úc Loan đang rơi vào trạng thái ngẩn tò te trầm ngâm suy nghĩ. Cậu bất thình lình buông một câu hỏi: "Úc Loan, cậu có hiểu thế nào là thích một người không?"

Úc Loan choàng tỉnh. Quái đản thật, tại sao Lị Lị với Trương Gia Minh cứ thích lôi cái câu hỏi dở hơi này ra chất vấn cậu nhỉ? Mặc dù đầu óc bù nhìn chả thông suốt nổi, nhưng cậu vẫn đắc ý gật đầu cái rụp: "Biết chứ."

"Vậy cậu thích ai nào?" Trương Gia Minh hiền hòa mỉm cười.

"Chị gái, môn Toán, mẹ là xếp đồng hạng Nhất." Úc Loan dõng dạc bẻ từng ngón tay đếm số, "Bánh tart trứng chị làm, hạt đậu xanh, quả chuối, chia nhau chễm chệ hạng Hai, Ba, Tư."

Đúng là một mớ hổ lốn. Trương Gia Minh tắt đài luôn, bay sạch hứng thú truy vấn tiếp. Cậu nhóc dở khóc dở cười đưa bàn tay rảnh rỗi không vướng dây truyền dịch lên che trán: "Được được được, cậu cứ giữ nguyên hiện trạng vậy là phước đức rồi." Cậu ngập ngừng một lát, ngước mắt hướng về khoảng không chật hẹp ngoài khe hở tấm bạt nhựa, nơi chút sắc xanh cây lá len lỏi vào, miệng lại lặp lại: "Cậu vẫn chưa thấu hiểu được, cậu cứ giữ sự ngây ngô đó lại là tốt nhất."

Chưa thấu hiểu thì tốt nhất là ý đồ khỉ mốc gì?

Úc Loan càng nghe càng lú, nghiêng đầu thắc mắc. Nghiêng được một nửa thì sực nhớ ra lời răn đe của chị gái: Đang tư duy không được phép nghiêng đầu. Cậu hoảng hốt phanh gấp cái đầu lại. Đứng hình mất một chốc, cậu từ từ đưa cái đầu về tư thế chuẩn mực, lúc đó mới dám thở phào nhẹ nhõm.

Biên Tiểu Vũ một lần nữa đứng chôn chân trước cửa tiệm bánh mì Phố Nam. Cô ấy giơ tay làm mái hiên che trán, nheo nheo đôi mắt ngước nhìn tấm biển hiệu thân thương, lòng cũng trút được một hơi thở phào.

Cô ấy quả thực đã thực hiện đúng như lời hứa nắn nót trong bài báo, một lần nữa đặt chân tới cái quán nhỏ này.

Ngặt nỗi ngay lúc này, thâm tâm cô ấy rã rời mệt mỏi, trong đầu rặt những từ ngữ độc địa cứ lởn vởn bám riết không buông. Làn sóng thù hận từ những kẻ xa lạ bủa vây cô ấy hệt như thác lũ, chỉ vì cô ấy tung ra một bài báo tung hô món hamburger của tiệm bánh Phố Nam. Rõ rành rành cô ấy đã múa bút khen ngợi hết thảy mấy loại hamburger được xướng tên trong bài, tuyệt nhiên chẳng mảy may có ý đồ nâng bi cái này để dìm hàng cái kia. Vậy mà thiên hạ vẫn nhấc máy réo gọi chửi rủa cô ấy té tát.

Chất vấn cô ấy có ăn hối lộ không; truy hỏi cô ấy có âm mưu dắt mũi dư luận không; sỉ vả cô ấy phụ lòng mong mỏi của bao nhiêu độc giả trung thành, lừa gạt tình cảm của mọi người; rồi thì gửi thư nặc danh xỉa xói, hùng hổ vặn vẹo cô ấy có còn liêm sỉ nhớ tới đạo đức nghề báo không. Thậm chí có kẻ còn mạnh miệng mạt sát cô ấy đê tiện, rác rưởi, tha hóa, ăn dơ, tởm lợm. Cả đám người rồng rắn đâm đơn khiếu nại lên tòa soạn, khăng khăng ép phải tống cổ cô ấy ra đường...

Sự cố ập đến bất thình lình làm cô ấy hoảng loạn tột độ. Ngay cả vị tổng biên tập cũng ngán ngẩm buông tiếng thở dài: "Tiểu Vũ à, cô đừng bận tâm. Bài báo là do cô chắp bút, nhưng khâu duyệt bài là do tôi. Cứ chĩa mũi dùi về phía tôi đi. Cô rút dây điện thoại bàn ra, tôi duyệt cho cô nghỉ phép hai hôm, xách balo ra ngoài xả hơi cho khuây khỏa."

Cô ấy đứng trơ ra như khúc gỗ mục một hồi lâu, mới thốt ra được câu xin lỗi lí nhí. Về sau, cô ấy đúng chuẩn làm một kẻ đào ngũ hèn nhát, đánh bài chuồn xin nghỉ phép, quăng lại đống xà bần bầy hầy cho sếp lớn thu dọn.

Biên Tiểu Vũ tự trách móc bản thân đúng là loại vô trách nhiệm, rặt một con đào binh vô tích sự.

Khổ nỗi cô ấy hoàn toàn bất lực. Bị chửi xối xả đến mức đêm thì thức trắng, ngày thì nuốt cơm không vô. Trái tim cứ lơ lửng trên cành cây, đánh trống ngực dồn dập, hoang mang hoảng hốt lan tỏa từ hai bên thái dương lạnh toát râm ran. Tới mức nghẹt thở, cô ấy chỉ đành gượng dậy, ôm ngực mà hít thở lấy hít thở để.

Cô ấy dẫu sao cũng chỉ mới vác bằng tốt nghiệp đi làm tròn một năm, trái tim pha lê mỏng manh còn chưa kịp trui rèn thành thép không gỉ. Hàng vạn ngôn từ mạt sát cứ lởn vởn trong đầu, lao vào cấu xé nhau loạn xạ mà chẳng chịu tan biến. Mỗi bận nhớ tới, ruột gan cô ấy lại cồn cào đau thắt, xót xa và hoảng loạn tột cùng.

Cô ấy nặn óc mãi không thông, bản thân mình tay không dính chàm, chẳng giết người phóng hỏa gì sất, cớ sao chỉ vì một cái bài báo quèn mà lại ghim hận cô âyd thấu xương? Đám đồng nghiệp an ủi: "Cô là lỡ chân đạp trúng tổ kiến lửa rồi. Làm mất mặt mấy nhà hàng bề thế người ta, thì lãnh nghiệp chướng thôi. Thật ra cái đám chửi đổng cô đó, có mảy may bận tâm tới cô viết hươu viết vượn gì đâu. Cho dù cô có đổi đối tượng tâng bốc là cái quán khác thì kết cục vẫn y chang. Bọn họ chỉ mượn cớ để leo lên bệ phóng đạo đức giả tạo, nhổ toẹt nước bọt vào mặt cô cho bõ ghét, chờ tới lúc giật sập cô xuống bùn lầy, giẫm đạp cô thành cám heo thì tụi nó mới hả hê. Đúng sai phải trái, nói trắng ra thì có xu nào quan trọng đâu."

Nói thì nói vậy, nhưng Biên Tiểu Vũ vẫn ngộp thở không chịu nổi. Ngón tay cứ run bần bật, đứng trước những đề tài mới, não bộ cô ấy cứ trắng bóc như tờ giấy, rặn mãi không ra nổi một chữ bẻ đôi.

Chẳng tha thiết làm ăn gì, khóc chẳng thành tiếng, cười cũng gượng gạo.

Cô ấy như cái bóng dật dờ, đánh mất khả năng vận hành cuộc sống và công việc.

Đệ đơn nghỉ phép rồi mà cũng mù tịt chẳng biết cắm sào chốn nào. Chán ngán việc phải chạm trán người quen cũ, chung quy lại xui xẻo ma xui quỷ khiến thế nào cô ấy lại mua vé mò tới chỗ này. Cái thị trấn này vẫn giữ nguyên vẻ cũ, có vẻ xôm tụ hơn chút đỉnh so với năm ngoái. Có lẽ vì đang độ hè chăng, mùa hè thì auto náo nhiệt mà.

Thế nhưng bản thân cô ấy lại đổi thay rồi. Trở nên giá lạnh từ trong ra ngoài, tâm hồn thì rặt một nỗi cay đắng.

Cô ấy cứ thế đầu trần đội nắng gắt, lê từng bước lết tới trước cửa tiệm bánh mì Phố Nam.

Chắc do trưa hè oi ả, quán xá lại vắng ngắt như chùa Bà Đanh. Dám cá là bà chủ đã tót lên lầu chợp mắt đánh giấc trưa rồi. Phía sau tấm kính cửa tiệm chỉ lù lù bóng dáng lão chủ Đào với đôi tay cuồn cuộn cơ bắp, đang ngả lưng trên chiếc ghế bố xếp, mắt nhắm nghiền nhịp nhịp nghe đài.

Tròn xoe một năm không chạm mặt, sao hai bắp tay của cái lão này có vẻ còn vạm vỡ, xôi thịt hơn nhỉ?

Cô ấy hít một hơi sâu lấy bình tĩnh, đẩy toạc cửa bước vào trong.

Chuông gió kêu leng keng rộn rã.

So với chuyến viếng thăm năm ngoái, cái tiệm bánh này có vẻ chật chội hơn tẹo. Trong góc nhà ngổn ngang một đống hộp giấy chất cao như núi, hộp nào hộp nấy dán chình ình mảnh giấy ghi địa chỉ giao hàng. Sát vách đống hộp là một cỗ máy móc trông có vẻ hiện đại mà cô chịu chết chả biết chức năng là gì.

"Kính chào quý khách..." Lão chủ Đào chống cằm uể oải ngồi phắt dậy. Vừa tia thấy Biên Tiểu Vũ, ông khựng lại một tẹo, sau đó rú lên như cha chết: "Ối trời đất ơi, cái con nhóc làm biên tập này, cô còn vác cái mặt mo tới đây nữa à! Bắt đền cô đó, bây giờ danh tiếng tui là thằng chúa lười nhưng nặn bánh mì bá cháy đã nổi cồn toàn tỉnh rồi. Cô cô cô... nội dung cô viết thì hay đó, nhưng cô đắp nặn hình tượng tui hơi quá đà rồi nha. Rõ ràng tui cày bừa thục mạng xong xuôi mới dám chợp mắt xả hơi chứ bộ!"

Ban đầu, ông quả thực sướng rơn cả người vì được lọt vô mặt báo. Chống chọi xong hai đợt bão khách, đám sinh viên gọi điện đặt hàng tự dưng dở chứng bắt đầu mỉa mai chọc ngoáy ông, hỏi móc họng xem hôm nay ông đã thăng thiên hay vẫn còn ngáp ngáp hít thở khí trời?

Tức muốn hộc máu luôn!

Chẳng hạn như hôm nay, ông tống cổ Mỹ Trân lên lầu an giấc trưa, còn ông với c* Tiểu Du è cổ ra đóng gói gọn gàng đống bánh mì chuẩn bị chuyển phát đi. Xong việc ông lại đuổi luôn Tiểu Du với bác Trịnh lên lầu hai đánh giấc. Đợi quán xá vắng hoe mới dám ngả lưng chợp mắt xả hơi tẹo. Vậy mà dính lời nguyền từ bài báo ác ôn kia, trong mắt bàn dân thiên hạ, ông cứ như khúc gỗ dính chặt xuống giường, chả ma nào thèm dòm ngó xem ông có cày sâu cuốc bẫm hay không!

Đời ông đúng nhọ, rõ ràng làm trâu làm ngựa sấp mặt, nhưng thiên hạ coi như vô hình.

Biên Tiểu Vũ nghệt mặt ra trước màn tố khổ đầy bi phẫn của ông, một lúc lâu sau mới phì cười gượng gạo.

Đem đọ với mớ đả kích đầy ác ý ngoài kia, thì màn hạch sách tấu hài của ông chủ Đào bỗng trở nên đáng yêu lạ lùng.

Cô ấy chân thành cúi đầu tạ lỗi: "Cháu ngàn lần xin lỗi chú."

Biên Tiểu Vũ chả đời nào ngờ tới lại có người dư mỡ gọi điện cà khịa ông. Cứ y như cái kiểu cô ấy đâu có ngờ bài văn chắp bút của mình lại dấy lên tâm bão tranh cãi tưng bừng vậy đó. Ắt hẳn đây là kiếp nạn chung của những kẻ hành nghề múa bút chăng, được tung hô vạn tuế thì cũng bị ném đá sứt đầu mẻ trán. Chỉ là trái tim cô ấy hình như mong manh dễ vỡ quá thể, liệu cô ấy còn đủ can đảm để cầm bút tiếp tục hành tẩu giang hồ?

Thấy cô ấy xin lỗi rối rít, Đào Quảng Chí đâm ra ngượng chín mặt, tay chân lóng ngóng chả biết giấu vô đâu: "Úi dào, tui có thèm để bụng đâu. Mỹ Trân suốt ngày ra rả dặn phải báo ân cô đó. Kẹt nỗi dạo trước bả canh me gọi điện lên tòa soạn chục cuộc thì rớt đài hết chín cuộc rưỡi. May sao thông tuyến được một bận, thì cái tay đồng nghiệp của cô lại bô bô bảo cô xin nghỉ phép dài hạn rồi. Xui xẻo thật đấy, bà xã tui khắc khoải muốn nói lời tri ân với cô lắm. Đội ơn cô đã cất công đánh bóng tên tuổi cho cái quán cùi bắp này. Hôm nay tui đại diện bả xin trịnh trọng cảm ơn cô nghen."

Biên Tiểu Vũ khẽ lắc đầu xua tay.

Dứt lời, ông bất chợt tia thấy khuôn mặt mang đầy vẻ sầu muộn của cô gái. Ông đảo mắt ngẫm nghĩ một tẹo rồi lại mở lời: "Nè, hôm nay cô ưng xơi cái bánh mì nào cứ việc tự nhiên quất tới bến, tui bao trọn gói, khỏi thu tiền."

Biên Tiểu Vũ chả thiết tha ăn uống gì. Thực chất, cô ấy vác xác lết tới đây đâu phải để càn quét bánh mì, dường như chỉ là muốn tạt qua ngắm nghía cái không gian này một cái cho khuây khỏa. Ngay lúc cô ấy định lắc đầu từ chối cáo từ, thì ông chủ Đào bỗng 'ây da' một tiếng, nhảy phắt khỏi chiếc ghế tựa dã chiến: "Chờ xíu chờ xíu, con gái rượu của tui mới tái xuất giang hồ bằng một loại bánh mới toanh. Cô đảm bảo chưa có diễm phúc nếm thử đâu. Tới đây tới đây, thưởng thức liền cho nóng."

Nói đoạn, chả thèm để Biên Tiểu Vũ kịp hé môi, ông thoăn thoắt đẩy toạc cửa kính tủ trưng bày, cầm kẹp gắp ra một cục bánh đen thui thủi, tiện tay quơ luôn một chai nước ép dưa hấu từ trong tủ mát lạnh buốt, rồi tống thẳng tất tật vào tay cô ấy: "Cô đang ấp ủ nỗi buồn phiền gì sao? Úi giời ơi, biển đời mênh mông, ai chả có lúc đâm đầu vô rào cản, có gì to tát đâu! Tọng chút đồ ngọt vào bụng là tâm hồn sẽ nở hoa liền. Tót lên lầu đi, trên đó có quạt máy to chà bá, mát rượi luôn."

Cô ấy lơ ngơ lóng ngóng bưng cái khay thức ăn, bị ông lùa thẳng lên lầu.

Chễm chệ ở một góc chiếc bàn dài tít tận trong xó, cô ấy dán mắt vào khối bánh có nhan sắc ma chê quỷ hờn nằm trên khay. Mũi ngửi được thứ hương chocolate ngòn ngọt pha lẫn vị đắng ngắt. Khúc này thì cô ấy chịu chết, chẳng biết làm sao để xơi. Vò đầu bứt tai mãi, cô ấy đành nhắm mắt làm liều, bốc tay không gặm luôn.

Bánh còn chưa kịp chạm môi mà nguyên bộ vuốt đã dính dơ tèm lem bột cacao.

Phập phát đầu tiên, mặt lấm lem bùn đất, vuốt còn tàn tạ hơn, răng thì nham nhở như hắc quỷ.

Cô ấy ngẩn người với vẻ nhếch nhác khốn khổ, nhưng lớp sốt chocolate mượt mà béo ngậy cùng vỏ bánh giòn tan trong khoang miệng lại khiến cô ấy kinh ngạc tột độ. Ngon xuất sắc! Miếng bánh to ban nãy cuốn theo cả đống sốt chocolate ngọt lịm vào miệng. Ngọt thật đấy, nhưng cõi lòng cô ấy thì đắng ngắt. Cái sự ngọt ngào cỏn con này hoàn toàn không làm cô ấy ngán ngẩm, ngược lại còn dấy lên thứ cảm giác xót xa len lỏi.

Cắn thêm vài phát, quần áo cũng dính chưởng nốt. Ăn có cái bánh mì thôi mà lem luốc thấy gớm!

Đen đủi thật.

Nhưng kỳ lạ thay, những giọt nước mắt uất ức kìm nén bấy lâu rốt cuộc cũng chực trào rơi xuống. Thâm tâm cô ấy gào thét, dựa dẫm vào cái thá gì mà bọn họ được quyền chửi rủa tôi? Bọn họ hoàn toàn mù tịt về sự thật, cớ sao lại dùng mớ thuyết âm mưu đê hèn ấy để chà đạp tôi? Tôi có ngửa tay nhận một xu mẻ nào của ai đâu. Đầy rẫy những kẻ thối nát tồi tệ nhởn nhơ ngoài kia, tại sao bọn chúng không xúm lại mà vạch mặt lũ cặn bã đó đi?

Vừa trút dòng nước mắt ướt đẫm để xả nỗi niềm, vừa ngấu nghiến ổ bánh mì toang hoác trong miệng.

Được năng lượng và đường huyết vỗ về, Biên Tiểu Vũ đã bỏ bữa suốt nhiều ngày trời, rốt cuộc cũng cảm nhận được sinh lực ồ ạt chảy về huyết quản. Cỗ máy tư duy rỉ sét bắt đầu khởi động trơn tru trở lại. Từng là một kẻ bị chửi bới đến mức ngồi chết trân trước màn hình vi tính, rặn không ra nửa chữ, giờ đây cô ấy rốt cuộc cũng cảm nhận được dòng suối cảm hứng đang cuồn cuộn tuôn trào từ sâu thẳm trong trí não.

Khá lắm cái thằng bánh sừng bò bẩn này. Nếu thiên hạ đã hùa nhau cấu xé cô ấy, thì cô ấy nhất quyết phải tung ra một bài báo nữa cho bõ ghét!

Từ nay về sau, cô ấy sẽ dứt áo rời khỏi tòa soạn tạp chí, khỏi làm liên lụy đồng nghiệp với sếp tổng. Nhưng giờ là kỷ nguyên mạng nhện rồi, đầy rẫy hot boy hot girl viết blog đó sao. Cô ấy cũng dư sức tạo một góc riêng gắn mác "Nhật ký ẩm thực của Tiểu Vũ", tha hồ phóng bút giãi bày mọi điều cô ấy khao khát! Cô ấy sẽ gầm thét lên cho thế giới nghe thấy tiếng nói của mình. Kể cả nó có bị coi là tà đạo, có bị gắn mác thiếu chuẩn mực, thì một lối đi riêng biệt, bị thiên hạ tẩy chay, hay thậm chí đi ngược đám đông... chẳng lẽ lại không có quyền tồn tại sao?

Thế gian này, làm quái gì có cái thước đo chuẩn mực nào cho hai chữ thành công cơ chứ.

Nước mắt mặn chát hòa quyện cùng vị ngọt lịm của ổ bánh mì. Cô ấy bĩu môi. Trong bộ dạng tàn tạ, tay bưng ổ bánh lem luốc, rốt cuộc cô ấy cũng gạt phăng đi cái thứ sĩ diện hão huyền, lột bỏ hoàn toàn lớp vỏ bọc điềm tĩnh giả tạo bấy lâu, bật khóc nức nở thành tiếng.

Đúng vậy, dòng đời này chí ít cũng cần nhón thêm chút vị ngọt ngào, mà có lẽ là càng nhiều càng tốt.

Tuy nhiên, mặc kệ sóng gió ra sao... cũng mong bạn hãy gồng mình bám trụ lấy cuộc đời này nhé.

Chuông báo hết giờ làm bài reo vang. Đào Đào xách đít bước ra mới té ngửa hay tin Trương Gia Minh môn Ngữ Văn cày cuốc được một nửa đã phải ôm hận bỏ dở! Chiều đến môn Toán, do áp lực kiên quyết từ song thân phụ mẫu, cậu chàng phải cắm kim truyền nước, được giáo viên dìu xốc nách lết vô phòng thi tiếp. Trận thi Toán vất vả qua đi, kế đến là vòng phỏng vấn đối thoại tiếng Anh, cậu cũng phải vác theo cái bình truyền dịch y chang vậy.

Coi như Trương Gia Minh ráng gồng mình chống nạng truyền nước lết đến cuối đường đua.

Nhưng ai mà chả rõ mười mươi, dù có cắn răng cày ải cỡ đó, cơ hội đậu vào trường trực thuộc của Trương Gia Minh cũng bay màu hoàn toàn rồi.

Đám mò tới thi tuyển thẳng toàn là thành phần tinh hoa của các trường tuyến xã. Lệch nhau một, hai điểm thôi là thứ hạng chênh lệch cả chục mạng người. Khỏi bàn chuyện bỏ trống phần tập làm văn, hụt mất một câu thôi cũng đủ rớt đài thê thảm.

Dẫu c* cậu bỏ túi cái giải Ba Toán Olympic cấp tỉnh, nhưng đâu có cửa để được giáo viên nã điện thoại nài nỉ giành giật như Úc Loan. Một năm cái giải Ba Toán Olympic xả ra hàng trăm mạng, mấy cái trường tiểu học trong thành phố trường nào cũng nhung nhúc học sinh ẵm giải Nhì, giải Ba, có gì mà lạ. Thường thì trường trực thuộc chỉ mở cửa đón khách vip giải Nhất, đủ chỉ tiêu là đóng cửa đuổi khách luôn.

Có mòn mỏi chờ cũng tới lượt đâu.

Đào Đào lúc này mới chợt nhớ ra một chuyện. Kiếp trước cô nhớ mang máng Trương Gia Minh cũng rớt vỏ chuối trường trực thuộc, nhưng lâu quá rồi cô chả đào bới ra nổi nguyên do cớ sự. Giờ thì vỡ lẽ cả rồi. Chẳng trách kiếp trước cậu nhóc oai phong học giỏi là thế, lên cấp hai lại chả đỗ nổi cái trường nào nên hồn. Thậm chí lên cấp ba cậu còn mài đ*ng q**n ở trường cấp ba huyện cơ mà. Chung mâm với Đào Đào và Nhiêu Lị Lị, hai đứa học sinh cá biệt dạt vô một trường nội trú khác, tạo thành liên minh ăn chơi quậy phá khắp huyện.

Xem chừng nguyên nhân cũng y chang kiếp này, vấp ngã ê chề ở kỳ thi tuyển thẳng chăng?

Sâu thẳm trong thâm tâm cô dâng lên một nỗi day dứt khó tả. Ký ức tuổi thơ ở trường tiểu học của cô rớt đài thảm hại, mỏng như tờ giấy, họa hoằn lắm mới có tác động nào đó kích não thì cô mới lờ mờ moi lại được đôi chút. Bằng không, cô chắc chắn đã rỉ tai nhắc khéo cậu chàng rồi!

Suốt quãng đường lăn bánh về quê, không khí trong xe u ám hệt như sắp đón bão. Trương Gia Minh gồng mình cày ải nốt môn Toán và qua ải phỏng vấn tiếng Anh, sức tàn lực kiệt sắp lịm đi, chẳng buồn hé môi nửa lời. Trương Quốc Đống cắm mặt vô lăng, nét mặt lạnh tanh như tảng băng trôi. Chu Tuệ thì khóc sụt sùi trong thầm lặng. Tình cảnh éo le này khiến Đào Đào và Úc Loan như gà mắc tóc, ngơ ngác chẳng biết xoay xở ra sao.

Cả hai nín thinh chả dám hó hé. Chị em tụi nó y chang hai con khô cá mắm tội nghiệp, co rúm nép chặt vào cửa xe.

Xe vừa lết tới đầu ngõ, Đào Đào hối hả xả một câu "cháu cảm ơn cô chú", rồi túm cổ Úc Loan tót lẹ xuống xe.

Lúc lết xác về tới nơi thì ráng chiều đã giăng kín chân trời, ánh hoàng hôn đỏ lựng dát một lớp vàng cam chói lọi lên vạn vật. Đào Đào và Úc Loan tay trong tay, trông oai hùng như những chiến binh khoác trên mình bộ giáp khải hoàn ca.

Hôm nay cô thi thố cực kỳ suôn sẻ, đề nào cũng múa bút được tuốt luốt. Thậm chí môn Toán cũng lướt nhẹ như lụa đến tận câu chốt sổ. Cá nhân Đào Đào mãn nguyện vô cùng. Đỗ hay rớt tính sau, ít nhất cô thấy mình không hổ thẹn với lương tâm.

Quả nhiên y như dự đoán, ngay trước thềm kỳ thi tốt nghiệp, giấy báo trúng tuyển của trường trực thuộc thành phố đã thông qua bưu điện bay về.

Gia đình Đào Đào rinh liền lúc hai bản.

Chưa kịp nhảy cẫng lên ăn mừng thì lại bị hai tin vui khác đánh úp.

Một là két sắt gia đình đã gom đủ ba vạn hai ngàn đồng, trả đứt cả vốn lẫn lãi cho bác cả. Trút sạch mọi khoản nợ nần, cơ ngơi sau màn đại tu mở rộng cũng đã hoàn vốn 100% trong một năm chóng vánh, thậm chí còn húp đậm lợi nhuận. Mọi thứ đang trên đà phất lên như diều gặp gió.

Hai là lời ngỏ ý đường mật từ ông chủ Phó của tiệm bánh Vui Vẻ:

"Ông chủ Đào nè, tôi nhắm trúng một cái mặt bằng siêu đắc địa ở thành phố rồi, kết cấu đằng trước làm cửa hàng đằng sau làm xưởng ngon ơ. Vị trí vàng mười luôn, cách cái trường trực thuộc có năm trăm mét bọ. Hay hai anh em mình hợp bích đi, tôi bơm vốn vô, anh em mình thâu tóm luôn cái mặt bằng đó, mở hẳn chi nhánh chễm chệ trên thành phố luôn, ông thấy sao?"