Biên Tiểu Vũ học ngành truyền thông báo chí. Cô không chỉ là cây bút chủ lực của tòa soạn và trạm phát thanh Đại học Quế Giang, mà nhờ văn phong xuất sắc, từ năm ba cô đã được giáo sư giới thiệu đến thực tập tại nguyệt san Ẩm Thực Mỗi Ngày ở thành phố Quế Giang. Nghe nói tổng biên tập cũng rất thích bài viết của cô, việc cô được giữ lại tạp chí gần như là chuyện chắc chắn, chẳng cần phải vất vả ra ngoài tìm việc nữa.
Bây giờ học đại học không còn chế độ phân công việc làm, Biên Tiểu Vũ có thể nắm bắt cơ hội từ sớm quả thực là cực kỳ may mắn. Thế nên Trần Tinh Tinh mới hay trêu chọc, gọi cô là nhà ẩm thực.
Biên Tiểu Vũ bị tiếng động rột roạt của cô bạn cùng phòng làm khơi dậy sự tò mò. Cô bước tới xem thử, cũng bất giác bật ra một tiếng "hửm". Thật sự luôn này, đây là bánh ngọt nhỏ hả? Hay là bánh mì nhỏ? Đến cô cũng chưa từng thấy qua!
Trong hộp quà có năm lớp hộp nhựa xếp chồng lên nhau. Mỗi hộp đựng bốn chiếc bánh nhỏ xíu tròn vo, phủ ngập chà bông, vài chiếc còn được rắc thêm vụn rong biển. Trải qua chuyến đi dài cùng Trần Tinh Tinh, có vài hộp bị dính chút sốt salad trào ra. Hộp nhựa còn chưa mở, một mùi hương thơm nức mũi, đậm đà vị biển của chà bông và rong biển đã lan tỏa khắp phòng.
"Bên trong hình như có tờ rơi, để tớ xem nó gọi là gì..." Trần Tinh Tinh rút ra một tờ giấy sặc sỡ in đầy hình bánh mì từ góc hộp, "Sản phẩm mới ra mắt, Tiểu Bối chà bông... Ồ, cái này gọi là Tiểu Bối chà bông, tên nghe đáng yêu ghê. Tiệm này tớ cũng biết, là một tiệm hamburger bán bánh tart trứng và bánh cuộn da hổ, trước đây tớ mua đồ ở đó rồi! Thảo nào tớ cứ thấy bao bì này trông quen quen. Tớ nhớ tiệm này đóng cửa sửa chữa gần nửa năm rồi cơ mà, không ngờ đã mở lại rồi á?" Trần Tinh Tinh dán mắt vào tờ rơi, tự lẩm bẩm một mình.
Tiệm hamburger... bán bánh tart trứng và bánh cuộn da hổ???
Rốt cuộc đây là cái tiệm gì vậy trời?
Biên Tiểu Vũ nghe mà hoang mang, nhưng cô cũng sực nhớ ra! Thảo nào cô thấy cái tên thị trấn Chương Khê này quen tai. Hôm qua cô và anh bạn qua mạng Phương Chí Bằng có chat với nhau, Phương Chí Bằng khen lấy khen để một tiệm bánh mì mở ở một thị trấn nhỏ, khiến cô cũng nảy sinh chút hứng thú. Cô lạch cạch gõ phím hỏi anh tiệm đó ở đâu, ai ngờ tin nhắn phản hồi mới load được ba chữ "thị trấn Chương Khê" thì mạng nội bộ trường cô đột nhiên ngắt kết nối, làm thế nào cũng không vào lại được.
Lúc đó cô đang lên mạng ở phòng máy của trường. Phòng máy cũng mới được thiết lập chưa lâu, những người có thể vào mạng ngoài sinh viên các chuyên ngành liên quan đến kỹ thuật thông tin, máy tính thì chính là sinh viên ngành truyền thông như Biên Tiểu Vũ.
Gần như ngày nào cô cũng nán lại đó thu thập thông tin ẩm thực, còn lặn lội trong các phòng chat đồng hương của các thành phố để nghe ngóng xem có tiệm đồ ăn nào đáng để đưa tin hay không, chuẩn bị sẵn cho những chuyến đi lấy tài liệu thực tế sau này. Một biên tập viên giỏi không thể cứ ngồi lì trong tòa soạn hay tạp chí mà nhắm mắt làm ngơ tự vẽ ra bài viết được.
Vì vậy, lần nào cô cũng ở lại đến khi phòng máy đóng cửa ngắt mạng mới chịu về. Hôm qua cũng thế, nhưng trùng hợp làm sao, đúng lúc Phương Chí Bằng sắp báo địa chỉ thì lại rớt mạng. Cô vốn còn thấy tiếc hùi hụi, chép miệng định cho qua.
Không ngờ lại có duyên đến vậy, Tinh Tinh lại đang thực tập ngay tại thị trấn Chương Khê đó.
Biên Tiểu Vũ và Trần Tinh Tinh tuy là bạn cùng phòng bốn năm, nhưng vì khác chuyên ngành, môn học cũng khác nhau nên bình thường hai người rất ít khi tán gẫu chuyện học hành, toàn nói chuyện ăn uống vui chơi. Từ lúc cô bắt đầu đi thực tập vào năm ba, thời gian hai người ở chung lại càng ít đi, cô cũng chỉ biết mang máng Tinh Tinh được phân công đến dạy thực tập tại một trường tiểu học ở thị trấn. Trước đây, cô chẳng biết thị trấn đó tên gì, nhưng giờ biết rồi thì cũng chẳng khác biệt mấy. Cô hoàn toàn mù tịt không biết thị trấn Chương Khê nằm ở thành phố nào, lát nữa phải hỏi cho ra nhẽ mới được.
"Ngửi thơm quá đi, mấy loại bánh mì khác của tiệm đó cũng ngon lắm, cái này chắc chắn không làm cậu thất vọng đâu." Trần Tinh Tinh rất có niềm tin vào tiệm bánh mì Phố Nam. Cô nàng cầm lấy hộp trên cùng, dứt khoát mở ra, bưng đến trước mặt Biên Tiểu Vũ: "Cậu lấy một cái ăn trước đi, thơm không chịu được, tớ đi xe đói meo bụng, cũng bắt đầu thèm thuồng rồi đây."
"Cảm ơn cô Trần nha!" Biên Tiểu Vũ cẩn thận nhón một cái từ trong hộp. Chiếc bánh mì nhỏ xíu mang tên Tiểu Bối chà bông này mềm rụm, cảm giác hệt như vừa ấn tay vào phần cốt bánh bông lan ẩm mịn mới nướng lò. Lớp chà bông xếp chồng bên trên cũng siêu nhiều, chóp nhọn cả lên. Cô vừa cầm lên tay đã hơi trơn tuột, rớt chà bông lả tả xuống tay, đành há to miệng nhét gọn một miếng vào trong.
Chỉ trong nháy mắt, khoang miệng cô đã bị lấp đầy bởi phần cốt bánh mềm mịn cuộn ngập chà bông.
Mặn thơm, mặn ngọt đan xen, cô nhai vài miếng mà không kìm được phải giậm chân bình bịch. Ngon! Ngon quá đi mất!
Biên Tiểu Vũ tuy tuổi đời còn trẻ, nhưng cũng coi như là người từng "vào sinh ra tử" nếm trải đủ loại mĩ vị, hiếm có món bánh ngọt nhỏ nào có thể làm cô cảm động đến thế. Nó không phải là bánh cuộn chà bông bình thường, cũng chẳng phải bánh bông lan chà bông đại trà, hương vị thực sự rất bùng nổ và đặc biệt. Một người từng viết vô số bài báo ẩm thực như cô, vậy mà giờ phút này lại cạn lời chẳng biết miêu tả thế nào cho xứng.
Trần Tinh Tinh nhìn thấy biểu cảm của Biên Tiểu Vũ cũng vội nhét một cái vào miệng. Răng rắc một tiếng, phần sốt salad bên trong hòa quyện với lớp chà bông giòn rụm nhiều đến mức cắn một miếng là tuôn trào ra, nhưng lại chẳng hề ngấy chút nào. Cô đặc biệt ưng ý vị có rắc vụn rong biển, vừa thơm vừa giòn tan, chà bông thì càng nhai càng thấy đậm đà.
Thứ đồ ăn nhỏ nhắn này tuy kích cỡ khiêm tốn, nhưng chất lượng lại chẳng hề làm cho qua loa, ngược lại nhân siêu đầy đặn.
Chỉ cần một miếng, Biên Tiểu Vũ và Trần Tinh Tinh đã bị Tiểu Bối chà bông chinh phục hoàn toàn.
"Siêu... siêu cấp ngon luôn." Trần Tinh Tinh ăn liền tù tì hai cái, bị hương vị chấn động đến mức nói lắp bắp.
Lúc trước tụi học trò bảo mua cho cô món bánh cực kỳ ngon để mang lên xe ăn, cô còn chẳng thèm để tâm, chỉ đau đáu xót xa tiền của tụi nhỏ. Vừa khóc cô vừa răn đạy chúng sau này không được lãng phí tiền như thế, cô chẳng thiếu thứ gì, từ nhỏ đã ăn qua đủ mọi sơn hào hải vị rồi...
Giờ thì đúng là tự vả bôm bốp, cô căn bản chưa từng ăn món gì ngon đến mức này cả!
Biên Tiểu Vũ nuốt ực xong một cái, mặt đỏ bừng, đắm đuối nhìn Trần Tinh Tinh: "Tinh Tinh, tớ ăn thêm cái nữa được không? Ban nãy chưa kịp phản ứng gì, tớ đã nuốt tọt mất tiêu rồi."
Món này ngon đến mức cứ như tự mọc chân chui thẳng vào dạ dày cô vậy.
"Này, cậu tự lấy đi." Trần Tinh Tinh vốn chẳng phải người hẹp hòi. Dẫu Tiểu Bối thực sự rất ngon, cô vẫn nhường nốt hai cái còn lại trong hộp cho Biên Tiểu Vũ, bản thân ngồi phịch xuống ghế, tay bóc thêm hộp khác.
Trần Tinh Tinh quét sạch cả một hộp như một cơn lốc mới l**m mép, cảm thấy thỏa mãn đôi phần. Ngoảnh đầu nhìn lại, Biên Tiểu Vũ cũng xử lý êm thấm hai chiếc còn lại, thế mà cô lại đang lôi balo ra, hì hục nhét quần áo vào!
"Cậu đi đâu đấy?" Vừa nãy Trần Tinh Tinh mải mê ăn uống quá nên chẳng để ý cô bạn bắt đầu dọn đồ từ khi nào. "Không phải cậu cũng vừa từ tạp chí về sao?"
Biên Tiểu Vũ thường không hay ở ký túc xá, thỉnh thoảng ló mặt về thì y như rằng là vừa bận rộn sấp mặt từ tòa soạn trở về. Hôm nay cô có mặt ở đây, chứng tỏ đang rảnh rỗi, chắc mẩm là tổng biên tập cho nghỉ phép.
Biên Tiểu Vũ không buồn ngẩng đầu lên: "Tớ muốn đi thị trấn Chương Khê."
Trần Tinh Tinh ngớ người: "Hả? Bây giờ á?"
Gấp gáp vậy sao?
"Bây giờ luôn." Biên Tiểu Vũ hất chiếc balo căng phồng lên vai, bước tới nắm chặt tay Trần Tinh Tinh, bên mép vẫn còn dính một mảnh vụn rong biển. Đôi mắt cô sáng rực rỡ, "Tinh Tinh, cảm ơn cậu nhiều nha! Đề tài báo cáo chuyên đề tháng sau của tớ có rồi! À đúng rồi, cậu cho tớ mượn tờ rơi đó được không?"
"À... được chứ, cậu cầm đi." Trần Tinh t*nh h**n hồn, vội vàng chép lại số điện thoại trên tờ rơi vào sổ tay để phòng khi cần kíp, rồi đưa tờ giấy cho Biên Tiểu Vũ, "Phải rồi, cậu biết thị trấn Chương Khê ở phương nào không đấy?"
"Không biết, tớ ra bến xe khách đường dài hỏi một tiếng là ra!"
"Tớ đi đây!"
Biên Tiểu Vũ quệt miệng một cái, đột nhiên phóng vụt đi như một cơn lốc, để lại Trần Tinh Tinh ngồi ngẩn ngơ như trời trồng.
Uy lực của bánh Tiểu Bối này cũng quá là khủng khiếp rồi!
Tất cả mọi người nhà họ Đào vẫn chưa hay biết sắp có sóng gió gì ập tới. Đào Đào và Úc Loan ngoan ngoãn đi học trên trường, Đào Quảng Chí và bác Trịnh vẫn đang miệt mài làm bánh, Úc Mỹ Trân và Hứa Tú Liên cũng tất bật bán hàng ở phía trước đến mức chân không chạm đất.
Tiểu Bối chà bông có thể coi là tạo nên một cơn sốt thực sự. Hôm qua bán ngày đầu tiên, hôm nay gần như khách kéo đến toàn là khách cũ quay lại mua tiếp. Chẳng mấy chốc, Đào Quảng Chí đã cày cuốc đến bở hơi tai. Món này tuy không khó làm, nhưng cũng ngốn kha khá thời gian và công sức.
Điều đáng sợ nhất là dạo này Đào Đào đi học về, ngoài việc làm bài tập thì lại bắt đầu đứng lỳ trong bếp để mày mò nghiên cứu.
Đào Quảng Chí hễ thấy con bé khoanh tay trầm tư trước đống bột mì là lại toát mồ hôi hột. Ông nhận ra một chân lý rồi, Đào Đào sở hữu một chiếc lưỡi đi trước thời đại, những món con bé mê mẩn, đảm bảo cả thị trấn ai cũng ghiền! Cứ để con bé mày mò chế ra được món mới là ông lại xác định cày cuốc đến cạn kiệt sinh lực!
Nhưng Đào Quảng Chí cản làm sao nổi. Ba năm trôi qua, Đào Đào đã lớn phổng phao hơn nhiều, không còn là cô bé hạt tiêu phải kiễng chân đạp lên ghế đẩu để nhào bột nữa. Suốt ba năm nay, hầu như ngày nào cô bé cũng tự tay làm bánh mì để lót dạ. Có rất nhiều loại bánh cô tự mày mò ra lò dường như không ưng ý lắm nên quyết định không mang ra bán.
Đào Quảng Chí vô cùng mãn nguyện với yêu cầu khắt khe của Đào Đào, ông còn thường xuyên đứng bên cạnh thêm mắm dặm muối: "Đào Đào, con làm vậy là chuẩn không cần chỉnh, con phải khắt khe với bản thân như thế. Chúng ta làm bánh mì thì phải không ngừng vươn tới sự hoàn mỹ..."
Mỗi lần ông bô bô như thế, Đào Đào lại nở một nụ cười đầy bí hiểm, nhìn mà ông ớn lạnh sống lưng, tự động ngậm miệng chẳng dám lải nhải thêm lời nào, cứ thấy trong lòng lấn cấn sao sao.
Vốn dĩ Đào Quảng Chí còn đang mở cờ trong bụng vì Đào Đào đã chịu ngồi yên suốt ba năm. Trong ba năm qua, ngoài việc tung ra mấy chương trình thẻ thành viên, thẻ tích điểm, thì cô cũng chỉ gõ đầu yêu cầu đổi nhà cung cấp nguyên liệu, nghiên cứu thêm vài hương vị hamburger mới, chứ tuyệt nhiên không tạo ra bất kỳ một món bánh mới toanh nào!
Việc này với ông thật đúng là hồng phúc tề thiên!
Đặc biệt là khoảng thời gian đóng cửa tiệm để sửa chữa lại. Ban ngày ông trông chừng thợ thuyền, ban đêm thì tung hoành sàn nhảy đầm liên tục suốt mấy tháng trời. Suốt mấy tháng trăng mật ấy, địa chủ bóc lột Đào Đào cực kỳ hào phóng, không hề hé răng hối thúc ông nửa lời.
Những tháng ngày đó, chao ôi, quá đỗi tươi đẹp! Đời quá đẹp!
Nào ngờ đâu, nửa tháng trước khi cửa tiệm rục rịch mở cửa trở lại, con bé đột nhiên ném ra quả bom mang tên Tiểu Bối chà bông! Hộp Tiểu Bối đầu tiên xuất xưởng trong tiệm chính là do Đào Đào tự tay tỉ mỉ làm ra dưới ánh mắt kinh hoàng tột độ của Đào Quảng Chí.
Ngay từ lúc đầu, phiên bản dùng thử làm ra thực chất đã rất ngon rồi, nhưng Đào Đào vẫn thẳng thừng chê chà bông nhà đang xài không đủ giòn, lại kéo Úc Mỹ Trân nổ máy xe đưa cô lùng sục khắp các thương hiệu chà bông trong thị trấn mang về nếm thử từng loại một. Cuối cùng, cô chốt đơn được một hãng có loại chà bông xốp giòn nhất, Úc Mỹ Trân liền không quản ngại lập tức phi đi liên hệ với xưởng sản xuất.
Mấy ngày hôm đó, tiếng khóc lóc ỉ ôi năn nỉ "đừng làm nữa, ba xin con" của Đào Quảng Chí bị cho ra rìa, hoàn toàn chìm vào quên lãng.
Chẳng bao lâu sau, món Tiểu Bối chà bông cứ thế hiên ngang ra đời giữa vũng nước mắt đau khổ của ông. Ông chỉ cần cắn một miếng là biết đời mình toang rồi. Quả đúng như dự đoán, chỉ vỏn vẹn một ngày nó đã làm mưa làm gió, ông thực sự muốn gào khóc quá đi mất.
Vừa nãy Mỹ Trân còn chạy sang thông báo phải ráng nặn thêm ít nhất hai mẻ nữa, sương sương khoảng hai trăm cái mới đủ lượng bán. Đào Quảng Chí ngồi xổm trước lò nướng khóc tu tu. Dạo này bận tối tăm mặt mũi đến mức cái danh xưng "Ông hoàng Disco thị trấn Chương Khê" do ông tự phong cũng đành ngậm ngùi chắp tay nhường cho người khác, từ lúc mở tiệm lại đến nay ông đã có dịp đặt chân ra sàn nhảy đâu.
Nếu để ông biết Biên Tiểu Vũ đang xách balo lao đến đây, chắc ông sợ đến mức trợn trắng mắt ngã vật ra xỉu tại chỗ, hoặc không thì cũng vội vàng gom quần áo phi lẹ sang nhà bác cả lánh nạn, rồi sau đó lại bị bác gái cả xách chổi chà lùa về làm việc.
Cái kịch bản trốn việc này ông diễn thật rồi đấy chứ đùa.
Một ngày bận rộn thoắt cái đã trôi qua.
Đào Đào cất gọn sách vở vào balo, ngoảnh đầu nhắc nhở Úc Loan đang rề rà xếp từng cây bút chì vào hộp bút sao cho chúng hướng về cùng một phía: "Khoai Môn, bên ngoài trời tối sầm rồi kìa, hôm nay chắc không lôi nhau đi chạy bộ được đâu, lát nữa mình phóng thẳng về nhà luôn nhé."
Hôm nay không có lớp Toán Olympic nên là ngày Úc Loan được thong thả nhẩn nha thu dọn cục tẩy và bút chì.
"Vâng ạ, chị." Úc Loan chăm chú dán mắt vào những cây bút chì Trung Hoa trong hộp bút, xoay tắp lự từng mặt có chiếc logo vàng lên trên, thậm chí cả góc độ cũng phải tăm tắp y chang nhau.
Đào Đào thường xuyên rủ lòng thương cảm cho những em bút chì đang phải đứng nghiêm bồng súng trong hộp bút của Úc Loan. Cậu nhóc vì muốn dàn bút chì nằm ngoan trong hộp không bị xê dịch phân li nào, vậy mà còn kỳ công dán cả một dải băng dính hai mặt dưới đáy hộp, dán chặt từng cây một...
Ngay cả cục tẩy cậu cũng o bế rất cầu kỳ. Đào Đào quan sát cậu cất bút chì xong xuôi, bèn cẩn thận đặt cục tẩy tên Tiểu Hoàng vào ngăn trên của hộp bút, rồi còn tỉ mỉ xé một góc giấy vệ sinh đắp lên người nó làm chăn.
Khác với bút chì, Úc Loan cũng có một chấp niệm lạ lùng với cục tẩy.
Mỗi cục tẩy của cậu đều có số định danh hẳn hoi.
Từ hồi lớp hai đến giờ, cậu đã đánh số từ Tiểu Hoàng số 1 đến tận số ba mươi mấy rồi. Cậu còn tự tay dùng bút bi vẽ thêm hai chấm mắt nhỏ xíu cho cục tẩy, mỗi lần bôi đều dè chừng căn góc để không tẩy bay mắt cục tẩy, cho đến khi bôi mòn thành một cái đầu tròn vo.
Đến lúc cục tẩy bị bào mòn chỉ còn một nửa thân, sắp chạm đến đôi mắt, cậu sẽ không lôi nó ra xài nữa mà đem mẩu tẩy tròn lẳn đó cất vào "Trạm hưu trí của cục tẩy". Cậu trưng dụng một cái hộp bánh quy bơ nắp thiếc chuyên để dung nạp những cục tẩy đã về hưu.
Ba năm trôi qua, cậu đã tích cóp được cả một hộp chứa chấp lố nhố Tiểu Hoàng rồi.
Vị Tiểu Hoàng đương nhiệm đang nằm chễm chệ trong hộp bút của cậu hôm nay chắc mẩm là... Đào Đào nhíu mày cố gắng nhớ lại, Tiểu Hoàng số 33 nhỉ...
Điều khiến Đào Đào dở khóc dở cười nhất là, có đợt Hoàng Vĩ Kiệt mượn Tiểu Hoàng số 31 của cậu, nhưng xài xong không chịu hoàn trả ngay, đến lúc cậu tìm đi đòi vào giờ ra chơi thì cục tẩy đã bốc hơi mất tiêu.
Hoàng Vĩ Kiệt cũng nghệch mặt ra chẳng nhớ quăng đâu, còng lưng cùng Úc Loan bới tung tìm kiếm suốt cả một giờ ra chơi cũng không sủi tăm. Đào Đào cũng phải bò rạp ra sàn căng mắt rà quét giúp nhưng hoàn toàn bặt vô âm tín.
Hồi đó Úc Loan vẫn còn thói quen véo ngón tay. Cậu cuống cuồng đến độ hai tay bấu víu lấy nhau, véo đến mức mu bàn tay hằn đầy vết móng tay đỏ ửng. Cậu đứng trấn ngay trước bàn Hoàng Vĩ Kiệt không chịu nhúc nhích nửa bước, mặt mày nhăn nhó đầy vẻ bồn chồn lo âu.
Hoàng Vĩ Kiệt lại trơ ra chẳng coi đó là chuyện gì to tát, không phải chỉ là một cục tẩy rách thôi sao? Nhưng nhìn vẻ mặt rơm rớm nước mắt của Úc Loan, cậu chàng cũng đành bó tay, vò đầu bứt tai bảo: "Để tớ chạy ù ra căng tin mua đền cậu một cái mới keng nhé."
"Không cần." Đồ mới mua về đâu phải Tiểu Hoàng số 31. Úc Loan lắc đầu quầy quậy, chôn chân thêm một lúc rồi mới ủ rũ lết về chỗ ngồi. Về sau ngay cả tiết Toán cậu cũng xìu lơ chẳng còn tinh thần học hành, nằm ườn ra bàn mặt buồn thiu tưởng nhớ Tiểu Hoàng đã khuất.
Ai dè lúc trực nhật, Úc Loan tình cờ phát hiện nó nằm lăn lóc kẹt trong đống chổi và hót rác, ngặt nỗi Tiểu Hoàng số 31 đã dính đầy rác rưởi bụi bặm, bẩn thỉu lem luốc mất rồi.
Úc Loan lôi nó ra kì cọ lau lấy lau để, nhưng lau mòn tay vẫn chẳng sạch nổi, đành ngậm ngùi cho nó làm giấy tờ xin nghỉ hưu non.
Thế là trong chiếc hộp bánh quy của cậu lại chiêu nạp thêm một cục tẩy bẩn chưa đạt tiêu chuẩn độ tròn.
Đối với cậu mà nói, sự cố này hệt như trật tự vũ trụ bị sụp đổ mất một góc. Cậu bỏ nó vào hộp rồi lại ngứa tay lôi ra, lôi ra lại bỏ vào, chuỗi hành động lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần, chung quy lại vẫn cau có nhét nó vào, nhét đúng theo số thứ tự của nó. Nếu không làm thế nó sẽ trở thành đứa vô gia cư, nhưng điều đáng sợ nhất là số thứ tự sẽ bị khuyết mất một lỗ hổng, với cậu đó mới chính là sự sụp đổ kinh hoàng toàn diện của hệ thống trật tự. Cậu ôm khư khư chiếc hộp bánh quy hít sâu lấy hơi tự cân bằng cảm xúc nửa ngày trời, cuối cùng cắn răng quyết định thỏa hiệp chịu đựng sự tồn tại gai mắt của Tiểu Hoàng số 31.
Kể từ dạo đó, cạy miệng cậu cũng chẳng đời nào chịu nhả cục tẩy ra cho Hoàng Vĩ Kiệt mượn một lần nào nữa.
Cũng sau vụ sóng gió đó, lần nào Đào Đào thấy cậu đắp chăn cho Tiểu Hoàng số không biết là số mấy cũng phì cười.
Mười phút sau, cuối cùng Úc Loan cũng thu gom xong xuôi toàn bộ mớ đồ dùng học tập. Sách vở trong balo đã được xếp ngay ngắn tăm tắp theo đúng thứ tự Văn, Toán, Anh, Đạo đức, Mỹ thuật, Âm nhạc từ đời thuở nào. Còn hộp bút của cậu quy định bất thành văn mãi mãi yên vị ở ngăn thứ hai, ngăn kéo nhỏ phía trước chứa dây nhảy, túi lưới hông bên trái cắm ô, túi hông bên phải đựng bình nước.
Bên ngoài trời kéo mây đen ngày càng u ám mịt mù, tiếng sấm nổ ầm ầm lăn tăn giữa tầng mây rẽ ngang, gió cũng bắt đầu gào thét. Đào Đào và Úc Loan vội vàng cắm cổ co giò chạy về nhà.
Dạo này bản tin dự báo thời tiết hình như có đề cập tới việc sẽ có một cơn bão sớm đổ bộ, nhưng mới chỉ chừng giật cấp mười một, mười hai, Đào Quảng Chí còn vỗ đùi đánh đét mừng húm: "Ái chà tuyệt vời ông mặt trời, mưa to gió lớn gào thét cho mát mẻ, xua bớt cái oi bức đi nào."
Tất nhiên ẩn ý sâu xa cũng là vì trời mưa bão vắng hoe khách, ông lại có lý do đường hoàng nằm ườn trên ghế xích đu vắt chân chữ ngũ đung đưa cả ngày.
Hôm nay y như rằng trời chiều lòng ông, hai đứa vừa mới ù té chạy khỏi cổng trường thì trời đổ mưa xối xả.
Những hạt mưa bự chảng đập lốp bốp xuống nền xi măng đang bốc hơi ngùn ngụt vì bị nắng nung nóng ran, nện ra thành từng chấm tròn sẫm màu rõ mồn một. Chỉ chớp mắt những chấm tròn ấy bung xòe lan rộng nhanh chóng, nối liền thành một mảng sũng nước, mặt đất còn bốc lên một mùi nước mưa ẩm nóng ngai ngái, rất khó diễn tả mà cũng lẩn khuất sự thân thuộc khôn nguôi.
Mưa mùa hè dường như vừa rời khỏi mây đã ngậm đầy hơi nóng oi nồng, quyện thêm mùi đặc trưng của nền xi măng bốc lên. Thoắt cái, ngước mắt nhìn lên trên trời đã chăng đầy những bức rèm mưa giăng kín bưng.
Khi hai đứa sải chân chạy ngang qua gốc đa cổ thụ trước cổng trường, một cơn gió giật bất chợt tạt qua, quật rễ đa bay phất phơ tứ tung. Đào Đào và Úc Loan thực ra trong cặp đều có giắt theo ô, nhưng với thời tiết giông lốc quật điên cuồng thế này thì bung ô ra cũng vô tích sự, có khi còn bị gió nhấc bổng lật ngược ô, thà xách dép cắm đầu chạy nhanh còn hơn.
Hai chị em đành nương tựa nhau tấp đại vào trước mái hiên của một sạp bán vé số cửa đóng then cài để trú mưa tạm.
Mái che chắn mưa trước cửa rất hẹp tấc đất tấc vàng, hai đứa phải nhường nhịn chen chúc đứng sát sạt nhau, lưng dán chặt vào lớp cửa cuốn lạnh tanh. Mưa mỗi lúc một nặng hạt trút xuống xối xả, trong ánh mắt thẫn thờ chết trân của Đào Đào và Úc Loan, cả con phố nhoáng cái đã bị nuốt chửng biến thành một mảng trắng xóa mù mịt, lóa mắt đến mức ngay cả biển hiệu mạ vàng của cửa tiệm đối diện cũng chẳng thể soi rõ nữa, mặt đường đọng nước cũng nhanh chóng tụ lại thành từng dòng chảy siết.
Trên phố, bao nhiêu người cũng đang chạy toán loạn tìm chỗ tấp vào, Đào Đào và Úc Loan đưa mắt nhìn nhau, thôi thì đành chôn chân chờ tạnh vậy.
Áo đồng phục cộc tay của Đào Đào đã bị ướt lem nhem dán chặt vào người, làm lộ ra một chút quai viền của chiếc áo lót nhỏ bên trong. Cô vội cúi gằm mặt xuống nhòm, đưa tay vuốt vuốt lại đuôi tóc đã chạy xóc tuột thun rũ xuống ra đằng trước ngực, âm thầm che đậy.
Đây là chiếc áo lá nhỏ mà dì Úc kín đáo chuẩn bị cho cô.
Tuy cơ thể cô chưa có dấu hiệu rục rịch phát triển, chiều cao thì nảy nở nhưng cân nặng của Đào Đào chẳng chịu xê dịch theo là mấy, cao mét rưỡi mà nặng mới hơn sáu chục cân (tầm 30kg), gầy trơ xương quai xanh, nhưng dì Úc vẫn tinh tế tinh ý chuẩn bị trước chu toàn. Lị Lị bước vào tuổi dậy thì sớm hơn cô, có lẽ dì Úc nghe cô giáo La mật báo chăng?
Nhưng với cá nhân Đào Đào mà nói, món đồ này lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác biệt.
Đào Quảng Chí đúng chuẩn là một người cha mẫu mực, nhưng cánh đàn ông như ông không thể tinh tế nắm bắt nhiều chi tiết nhỏ nhặt tế nhị trong chặng đường trưởng thành của bé gái. Kiếp trước, khi Đào Đào bước lên lớp sáu, lúc mặc áo cộc tay mùa hè cô tự săm soi soi gương phát hiện ra đường nét vòng ngực có hơi nảy nở nhô lên, những tiết học thể dục chạy nhảy cũng cọ xát ma sát rất khó chịu. Cô đỏ mặt tía tai ngượng ngùng đánh bạo lén hỏi rỉ tai Nhiêu Lị Lị, rồi canh lúc tan học mới tự thân vận động lén lút chuồn đi mua áo lá lót.
Hồi đó cô cứ thập thò lượn lờ trước cửa tiệm tạp hóa mà trong lòng rối bời đầy ngại ngùng. Trộm thấy ông chủ nam đang ngồi chình ình trong tiệm từ xa, cô chột dạ vội vã giả vờ thản nhiên đi ngang qua, lượn lờ cắm cúi từ đầu phố tới cuối phố, cứ thế như ma làm vòng đi vòng lại không biết bao nhiêu bận, cho tới khi mỏi mắt thấy bà chủ bước ra, cô mới đánh cược gom đủ can đảm bước vào.
Sự chần chừ do dự, thắc thỏm âu lo, ngượng ngùng xấu hổ và bất an rối bời của cái ngày đi mua chiếc áo lá đầu đời ấy, đến tận bây giờ ký ức vẫn còn ghim chặt trong tâm trí cô.
Lần này may mắn thay cô không phải oằn mình nếm trải lại cảm giác đó nữa, dì Úc chẳng phô trương ồn ào nói một lời thừa thãi, sáng thức dậy thấy trên mép đầu giường xếp ngay ngắn vuông vức hai chiếc áo lá lót bằng vải bông đã được giặt giũ sạch sẽ phơi khô thơm mùi nắng, cô liền hiểu ngay tấm lòng của dì.
Đào Đào đang ngẩn ngơ chìm vào dòng suy nghĩ miên man về chuyện này, bỗng rớt xuống trước mặt một bàn tay đang lủng lẳng chiếc áo, là Úc Loan đưa qua.
Cậu nhóc moi từ trong chiếc balo nặng trịch ra một chiếc áo đồng phục ngắn tay sạch sẽ thơm mùi nước xả, đưa cho cô.
Kể từ cái đợt Hoàng Vĩ Kiệt lén mang cuốn truyện tranh đến trường, lại còn vừa và cơm ở căng tin vừa dán mắt xem, rồi sặc sụa phụt cười phun cả cơn mưa cơm cặn rau dưa bám dính đầy ngực áo Úc Loan, từ dạo gặp nạn ấy ngày nào cậu cũng cẩn tắc vô áy náy thủ sẵn đem dư một chiếc áo dự phòng đến trường.
"Chị ơi." Cậu làm động tác ra hiệu khoác áo lên vai che chắn một cách vụng về ngốc nghếch.
"Cảm ơn nha." Mặt Đào Đào hơi phơn phớt đỏ lên, đón lấy chiếc áo. Động tác giấu giếm nhỏ nhặt vừa rồi của cô bị thằng nhóc tinh ranh này phát hiện bắt bài rồi.
Úc Loan mỉm cười tủm tỉm, lại ngửa cổ lên trời ngắm màn mưa.
Đào Đào khoác áo đàng hoàng che chắn cẩn thận, đang định thò tay ra ngoài hứng nước để ướm xem mưa đã ngớt đi phần nào chưa, bụng bảo dạ nếu mưa nhỏ thì cứ thế bung sức chạy thục mạng phóng về luôn cho xong chuyện.
"Chị ơi, chị có biết tính vận tốc rơi của hạt mưa không?"
Đào Đào: "..."
Đây là thứ kiến thức uyên thâm mà cô nên biết hả trời?
"Hạt mưa có thể tích càng to, vận tốc rơi xuống đất càng nhanh, nhưng cô La chốt hạ bảo, kể cả là mưa lâm râm nhỏ hạt, thì tốc độ rơi tự do của nó cũng nhanh hơn tốc độ chúng ta chạy bộ nhiều lắm. Nên là dù hai chân có gắn mô tơ chạy nhanh đến mấy cũng chẳng đời nào đuổi kịp mưa đâu." Úc Loan rành rọt giải thích.
Ồ, vậy thôi dẹp mộng tưởng vụ chạy ra ngoài đi. Đào Đào gãi đầu cười gượng gạo xoa dịu quê độ: "... Mấy đứa bây giờ đã học sâu xa đến tận mức này rồi cơ à?"
Dù rằng ngày nào cô cũng vác xác bám đuôi đi học Toán Olympic, nhưng thề với trời xanh có mắt, cô hoàn toàn mù tịt chả nhét chữ nào vào đầu để biết bọn nhóc đã học đến đâu rồi.
Úc Loan lắc đầu quầy quậy: "Không phải đâu ạ, là đợt trước trời đổ mưa, em ngồi trong lớp cứ đăm đăm dán mắt nhìn lên trời hơn chục phút mải mê ngắm, cô La nổi trận lôi đình tức quá, đập bàn hỏi em đang làm cái trò quái quỷ gì đấy."
Đào Đào phì cười nhịn không nổi: "Cô La với em đúng là nghiệt duyên yêu hận đan xen mà."
Đang mải buôn dở câu chuyện thì cô bỗng sực nhớ ra một chuyện động trời, giật thót mình kinh hãi: "Có phải chúng ta lại chuẩn bị sắp phải lên thớt đi thi không?"
Úc Loan gật đầu rụp một cái.
Năm nay nhẩm tính có lẽ là năm chót Úc Loan và Trương Gia Minh chinh chiến Olympic Toán tiểu học rồi. Hai đứa thần đồng này một đứa thì lận đận bị kẹt ở vòng sơ khảo tận ba năm, một đứa thì vướng chân bị kẹt ở giải thành phố ròng rã ba năm, năm nay cả hai đều mòn mỏi ngóng trông sẽ làm nên một cú bứt phá ngoạn mục.
Đương nhiên ba cái chuyện học hành thi thố này chả liên đới dính dáng gì đến Đào Đào, có điều cô thân mang trọng trách là phụ huynh đính kèm chuyên trách của Khoai Môn cơ mà. Đào Đào vỗ vỗ lên bờ vai nhỏ của cậu: "Năm nay cũng phải cháy hết mình cố lên nhé!"
Thực ra trong thâm tâm Úc Loan không hề khoái cái trò phải khăn gói lên thành phố xô bồ thi chút nào. Mỗi năm địa điểm tổ chức thi trên thành phố lại là một điểm trường khác nhau lạ hoắc. Rời khỏi vòng an toàn của môi trường quen thuộc, cả thế giới xung quanh trong mắt cậu dưới lăng kính sẽ trở nên méo mó biến dạng đáng sợ, cậu chỉ có thể bấu víu dựa dẫm vào chị gái.
Nhưng từ hồi năm ngoái bắt đầu xách cặp đi thi, tuy có chị kề vai sát cánh đi cùng, đến tối cậu lại phải cắn răng ngủ chung phòng với Trương Gia Minh. Chị và mẹ cũng rỉ tai bảo, cậu không thể núp váy mãi làm trẻ con, sớm muộn rồi cũng phải khôn lớn dang cánh.
Cậu cũng rất bằng lòng thỏa hiệp chuyện phải lớn lên, khôn lớn rồi cậu sẽ cao lêu nghêu lên, cũng sẽ có thêm sức mạnh cơ bắp, khi đó dư sức có thể giương cánh bảo vệ chị thật tốt.
Nhưng cậu căm ghét cái cảm giác phải xa rời chị.
Liệu trên đời này có cái phương cách vẹn toàn nào vừa được phổng phao khôn lớn lại vừa không phải tách rời xa chị không nhỉ? Cậu bắt đầu chìm vào dòng suy nghĩ đăm chiêu não nề, lẳng lặng nhích người xích lại gần, gục cái đầu nhỏ lên tựa vào vai Đào Đào.
"A cái đồ Khoai Môn thối ỳ ạch này, áp vào nóng muốn chết..." Đào Đào đang định thô bạo đẩy văng nhóc ra thì ở cách đó không xa tít mù tắp, có một chị gái tầm hăm mấy tuổi lưng cõng balo, tay giơ cao chiếc ô đang bị gió quật tơi bời lật ngược te tua lên trời, vừa "a a a" mím môi la hét gào thét vừa như một mũi tên lao thẳng vào mái hiên nơi Đào Đào và Úc Loan đang đứng trú mưa.
Hai chị em ngẩn tò te hóa đá, luống cuống vội vàng lùi xích sang một bên nhường đất diễn.
Cô gái lạ mặt kia đã ướt sũng như một con chuột lột, đến cái balo vải cũng đang ngoan ngoãn rỏ nước tong tỏng. Cô nàng đang chật vật khom lưng tháo giày cắm cúi trút dòng nước đọng trong đôi giày thể thao ra. Trên cổ cô lủng lẳng một tấm thẻ nhân viên, cứ chao đảo đung đưa đập vào mắt Đào Đào.
Đào Đào tình cờ lướt mắt liếc nhìn, thu trọn cái tên vào tầm mắt.
Ban biên tập tạp chí Ẩm Thực Mỗi Ngày.
Biên tập viên thực tập, Biên Tiểu Vũ.
Biên Tiểu Vũ đưa tay hất lọn mái tóc ướt sũng nhẹp dính chặt sang một bên, lại chật vật xỏ chân vào đôi giày ướt nhẹp lẹp xẹp. Vừa ngẩng mặt lên thì va phải ánh mắt của hai đứa nhóc học sinh tiểu học bên cạnh đang trân trân trố mắt nhìn mình như phỗng.
Cô nàng lại toát ra vẻ rất hào sảng phóng khoáng, dường như chẳng mảy may bận tâm đến việc thân thể đang mắc mưa ướt nhẹp, ngược lại còn cực kỳ hứng khởi như bắt được vàng rút vội ra một tờ rơi đã bị nước mưa ngâm vùi dập đến nhăn nhúm nhàu nát, mở miệng hỏi Đào Đào và Úc Loan:
"Hai nhóc ơi, cho chị hỏi thăm tiệm bánh mì Phố Nam rẽ đi đường nào vậy em?"
Đào Đào và Úc Loan đồng loạt cúi gằm mặt xuống nhìn chằm chằm tờ rơi, lại một lần nữa sững sờ ngớ người, ngẩng phắt lên nhìn cô gái với ánh mắt quái dị.
Biên Tiểu Vũ lập tức nhếch môi tung chiêu nở một nụ cười vô cùng hiền từ như mẹ hiền, hòng muốn câu kéo tranh thủ sự tin tưởng của con nít.
Mặc dù trong thời điểm hiện tại bộ dạng chắp vá của cô thê thảm tả tơi chẳng khác nào con "sói già đội lốt bà ngoại". Cô im ỉm không cười thì thôi, cô vừa nhe răng cười một cái, Úc Loan đã dọa cho sợ hãi dựng cả lông tơ, vội vàng túm chặt lấy ống tay áo Đào Đào lủi lùi trốn rịt ra sau lưng, tự bơm vá lấy hết dũng khí ngoi đầu đứng chắn trước mặt bảo vệ chị: "Bọn em, cự tuyệt, không tiếp lời nói chuyện với người lạ."
Biên Tiểu Vũ gãi gãi đầu bứt tóc, chậc chậc, toang rồi dọa con nít sợ chết khiếp rồi.
Cô loay hoay gấp tờ rơi nát bươm lại cẩn thận, đang định nhét cất vào túi thì Đào Đào không đè nén nổi sự tò mò nhịn không được ló đầu ra thăm dò một câu: "Chị muốn lặn lội đến tiệm bánh mì để mua bánh ạ?"
Biên Tiểu Vũ cả người vẫn đứng rỏ nước tong tỏng liên hồi, vừa tiện tay vắt vắt mép áo vừa rạng rỡ cười lạc quan cởi mở vô tư: "NONONO, chị đi để lùng sục viết bài đưa tin đấy!"
Khoảng thời gian giao thời trước và sau năm 2000 là mười năm thời kỳ hoàng kim bừng sáng chứng kiến sự phát triển vũ bão lật trang của mảng báo in. Dưới bối cảnh nền kinh tế guồng máy tăng tốc, công nghệ in ấn được thay máu nâng cấp và chi phí giá thành rớt đài giảm mạnh, túi tiền người dân rủng rỉnh rủng rẻng hơn, nhu cầu cày ải văn hóa tinh thần cũng theo đó mà tăng vọt. Mười năm thời vận này đã nghiễm nhiên trở thành thập kỷ bùng nổ toàn dân đọc sách báo.
Đặc biệt là vào thời điểm khởi đầu những năm 2000, khi kỷ nguyên thời đại internet mạng nhện toàn cầu vẫn chưa hoàn toàn phủ sóng càn quét. Tạp chí báo giấy có sức mạnh bá đạo đến mức có thể một tay che trời định hướng dắt mũi dư luận, đồng thời cũngễm chệ ngồi mâm trên là kênh phủ sóng quảng cáo chủ đạo ngoài cái tivi truyền hình.
Nhưng trong đầu Đào Đào cũng chẳng có kịch bản nào ngờ tới lại được tận mắt diện kiến một biên tập viên tạp chí "hàng real bằng xương bằng thịt", lại còn là cái người lóc cóc đến tận nơi để săn tin viết bài đưa tin về tiệm bánh còm nhà mình nữa chứ!
Cái tiệm bánh mì quèn nhà cô phất lên nổi tiếng vang dội đến vậy rồi sao? Nghe hơi ảo ma khó tin thì phải. Hơn nữa, cô vắt óc hình như chưa từng liếc thấy bóng dáng cuốn tạp chí Ẩm Thực Mỗi Ngày này ở mấy sạp báo lề đường thị trấn Chương Khê bao giờ.
Đừng có nói là kẻ lừa đảo giăng bẫy lừa gạt gì đó nha... Mang trong mình ký ức kinh nghiệm sống của kẻ trọng sinh tái sinh từ thời đại mà mấy anh cảnh sát khu vực thường xuyên gõ cửa đến tận nhà rả rích tuyên truyền chống lừa đảo, dây thần kinh của cô lại đâm ra kéo căng cảnh giác cao độ.
Đảo tròng mắt lúng liếng một vòng, cô không nhả thêm chữ nào thừa thãi, chỉ đưa tay chỉ đường cặn kẽ: "Đi thẳng một lèo về phía trước mặt, qua một cái ngã tư đèn xanh đèn đỏ, đi men dọc theo con dốc đi xuống một quãng đoạn ngắn, rẽ quẹo vào con ngõ thứ hai là tới nơi ạ."
Biên Tiểu Vũ thò cổ rướn người nhòm nhìn về hướng Nam, chỉ ngón tay về phía trước nhắm hướng, hỏi lại xác nhận: "Là theo hướng bên này hả em?"
Đào Đào gật đầu cái rụp.
Biên Tiểu Vũ toét miệng cười tươi rói: "Đa tạ em gái ngoan nhé!"
Vậy thì kế hoạch là cô nàng sẽ đi men dọc theo con phố này tìm dạo một nhà nghỉ nhỏ nào đó quanh quẩn đây, tắm rửa thay đồ lên đồ sạch sẽ trước đã rồi tính tiếp! Nghĩ sao làm vậy, cô nàng lại hừng hực khí thế chẳng ngần ngại lao thẳng một mạch vào màn mưa xối xả.
Dù sao thì cũng ướt như chuột lột rồi, có ướt nheo nhóc thêm lần nữa cũng chẳng hề hấn sao, cứ coi như là mượn mưa làm rượu cất cao tiếng hát, đời hiếm khi có khoảnh khắc lúc như thế này mà. Biên Tiểu Vũ tràn trề lạc quan suy nghĩ, cũng may mà cái tính cô nàng hay đi công tác lấy tin thực tế hiện trường, đã chai mặt nhẵn mặt với kiểu thời tiết nắng mưa dở chứng không báo trước này.
Mớ đồ nghề cồng kềnh như quần áo dự phòng, bút ghi âm, máy ảnh, cuộn phim thay thế, sổ tay chép tay, bút máy nằm chỏng chơ trong balo của cô nàng đều đã được bọc kín mít cẩn thận trong lớp lớp túi nilon chống nước bảo quản cả rồi.
Đứng chống cằm nhìn bóng lưng Biên Tiểu Vũ hớn hở vui vẻ "oá a a a" la hét khuất dần biến mất vào màn mưa, Đào Đào lại lật lọng thấy có lẽ bà chị này không mang cốt cách của kẻ lừa đảo. Ừm... mấy tay lừa đảo chuyên nghiệp thường nhìn trông khoác lên vẻ đạo mạo chín chắn điềm đạm hơn cơ.
Cô và Úc Loan vốn dĩ tưởng tượng trong đầu kịch bản phải hóa đá chờ tạnh mưa mới nhấc chân về được nhà, ai dè cô biên tập viên trẻ tuổi kia vừa đi khuất bóng chẳng bao lâu, Úc Mỹ Trân đã cưỡi con xe máy phóng bình bịch rẽ sóng tới, bánh xe làm bắn tung tóe cả bọt nước dọc hai bên đường.
"Nhanh chân lên! Lên xe lẹ!" Dì Úc mặc bộ áo mưa cánh dơi màu đỏ nâu ngoại cỡ rộng thùng thình, cuống cuồng vẫy tay gọi réo hai đứa.
Đào Đào và Úc Loan vội vàng cắm đầu rúc vào trong lớp áo mưa. Ba người chen chúc sát sạt như nêm cá mòi, ôm chặt cứng lấy nhau. Đào Đào được nhét ngồi kẹp giữa, Úc Loan đu bám ngồi sau cùng. Úc Mỹ Trân vì muốn nhân nhượng chừa thêm chỗ thoải mái cho hai đứa nhóc mà suýt nữa thì chồm ngồi cả lên bình xăng nóng hổi.
"Cái chân chú ý cẩn thận nhé con, đừng lơ đễnh để quệt vào bánh xe đang quay đấy." Úc Mỹ Trân điệu nghệ vặn tay ga, hai tay bẻ lái làm một cú drift cua gấp điệu nghệ, chiếc xe máy liền ngoan ngoãn quay đầu.
"Dì bấm quẻ đoán ngay là hai đứa bị kẹt cứng lại giữa đường chẳng lết đi được mà. Dì Hứa của con còn nằng nặc đòi đội mưa ra đón đưa ô che cơ. Dì nghĩ bụng mấy đứa chẳng phải đi học mang theo ô đầy đủ rồi sao? Mưa to gió giật cấp độ này chắc chắn bung ô chẳng xi nhê mảy may tác dụng gì, dì phải lật đật cưỡi xe ra đón tận nơi ngay."
Đào Đào và Úc Loan thu lu cuộn tròn trong chiếc áo mưa nhớp nháp ẩm ướt, mở mắt ra đen thui chẳng nhìn thấy một cái gì, chỉ cảm nhận thấy được bàn chân của hai đứa thò lõ thò ra ngoài mép ranh giới áo mưa và đoạn đường xi măng ướt nhẹp ẩm ướt không ngừng giật lùi trôi về phía sau.
Úc Loan mở to đôi mắt tròn xoe, rõ rành rành trong không gian áo mưa tối om chả nhìn thấy được cái gì sất, vậy mà cậu nhóc vẫn ngây ngô ngửa đầu ngó nghiêng tứ phía tìm tòi. Vòng tay cậu vòng siết ôm chặt cứng eo chị gái. Phía trước lưng chị là vòng tay che chở của mẹ.
Cậu và hai người phụ nữ quan trọng nhất đời bị bọc kín bưng trong lớp màng áo mưa, cái thế giới áo mưa nho nhỏ này bé tẹo teo và ấm áp. Chóp mũi cậu chun chun ngửi thấy mùi hương thoang thoảng của kem dưỡng da Bách Tước Linh trên người mẹ, lại phảng phất ngửi thấy mùi dầu gió nước hoa thoang thoảng sau gáy cổ Đào Đào, tự dưng trong lòng dâng lên cảm giác cực kỳ sung sướng hạnh phúc bập bềnh.
Bản tính từ lúc lọt lòng từ nhỏ cậu đã không hề nảy sinh nỗi sợ những không gian lấn ép chật hẹp, kín mít bưng bít. Ngược lại, gầm giường bụi bặm, gầm bàn hay gầm cầu thang đều là những "căn cứ địa" nơi cậu thường trườn chui rúc vào mỗi khi cảm thấy sợ hãi bất an. Khi thế giới xô bồ bên ngoài vô cùng đinh tai nhức óc ồn ào vội vã, cậu sẽ rúc mình đem giấu bặt mình đi. Bóng tối u ám, đôi khi với góc nhìn của cậu lại là chốn nương tựa mang lại sự an toàn bình yên đối với cậu.
Cậu nhóc khoái chí vui vẻ đến nỗi những ngón tay như có tư duy riêng vô thức ngọ nguậy gãi gãi, làm Đào Đào nhột không chịu nổi rùng mình. Trúng phải chỗ tử huyệt máu buồn của cô cực kỳ mẫn cảm nhạy cảm, nách, vùng bụng, mạn eo, ai nhỡ động vào đâu cô cũng muốn lăn ra cười lăn lộn. Lúc này cô cố gắng kìm nén nhịn hết nổi gồng mình lên, bị kẹp giữa ngồi trên xe lại không có lối thoát chỗ trốn tránh, đành bất lực vừa cười sằng sặc vừa vỗ vỗ tay răn đe cậu: "Đừng có manh động cù chị, Khoai Môn, nhột muốn chết."
Chị gái đang cười rạng rỡ đến mức hai đôi mắt cong cong híp lại gập thành hai đường cong vành trăng. Vốn dĩ trong đầu Úc Loan không nảy sinh định bụng sẽ cù léc, giờ thấy cảnh đó lại máu chó nổi lên nhịn không được lén cù thêm hai cái cọ xát nữa. Cậu mê mẩn thích ngắm đôi mắt hình trăng khuyết cười tít của chị.
"Ây da ây da, buông tha chị đi Khoai Môn!" Đào Đào cười bò ra không có dấu hiệu phanh lại được.
Úc Loan càng dấn tới cù gãi càng sinh nghiền. Úc Mỹ Trân ngồi cầm lái thấy đằng sau lưng cứ như oằn mình chở hai con sâu róm, nhọ nguậy ngọ nguậy uốn éo không ngừng nghỉ, vội vàng cất giọng cảnh cáo chấn chỉnh: "Hai đứa nhóc tì đừng có nghịch ngợm giỡn hớt nữa, đang yên vị ngồi trên xe máy đấy, cẩn thận rớt ngã lăn quay bây giờ. Gần sắp tới đích rồi! Ngồi yên cho tôi."
Khoảng cách từ trường học về đến nhà quá gần, Úc Loan chỉ cảm nhận chớp mắt mới có hai phút đã tới nơi, tiếc đứt ruột ghê.
Vừa chống chân dừng xe, Đào Đào lập tức như chim xổ lồng lách người từ kẽ hở giữa nhảy vọt xuống trước tiên, đứng canh đợi cậu cũng ngoan ngoãn bước lùi xuống, má cậu liền bị tay chị thò ra vặn một cú ra trò đau điếng.
"Giỏi, to gan gớm lớn rồi, nay còn dám ngang nhiên cù léc trêu chị nữa cơ đấy!" Đào Đào không nương tay coi hai má bánh bao của cậu như cục đất sét mà tha hồ nhào nặn cấu xé, hung tợn ác liệt dọa dẫm: "Để lần sau còn to gan dám chọc ghẹo chị, chị cũng ra tay cù em, cù em liên tù tì một tiếng đồng hồ không nghỉ lấy hơi luôn!"
Úc Loan đau đến mức mặt mũi mày nhăn nhó dúm dó, gật đầu lia lịa: "Vâng chị yêu."
"Giờ có giở trò gọi chị yêu nịnh nọt cũng vô dụng thôi!"
"Vâng ạ chị."
Lại giở thói coi cô như cái biển báo dấu chấm câu nữa rồi, lúc thì điệu đà "chị yêu vâng", lúc thì lại chuyển phỏm "vâng ạ chị", làm cho nhỏ bạn Nhiêu Lị Lị thường xuyên phải che miệng cười rúc rích to nhỏ châm chọc vào tai cô: "Lạy chúa trên cao, cái cậu em trai nhà cậu đúng là cái máy dẻo miệng sến súa ch** n**c quá đi mất."
Đào Đào bóp má cấu véo đủ vốn lời rồi, lại vươn tay vỗ nhẹ bép một cái lên đầu nhóc: "Tót đi thôi, leo lên nhà tắm nước nóng gội đầu trước đã."
Úc Mỹ Trân vừa dùng sức dựng chống đứng xe vừa cằn nhằn dặn với theo: "Đúng đúng đúng chỉ thị, tuy ngồi xe không dầm mưa mấy giọt, nhưng cũng ngoan ngoãn đi tắm nước nóng khử hàn đi. Tắm lẹ lát nữa là dọn mâm ăn cơm được rồi đấy."
Trời giông bão mưa gió bão bùng, trong tiệm bán bánh cũng vắng ngắt vắng ngơ chẳng có mống khách nào mua hàng. Lúc Đào Đào lững thững lê bước lên lầu, đứng dưới cầu thang nghe văng vẳng tiếng Đào Quảng Chí đang khua môi múa mép trong bếp vừa thoăn thoắt xào rau vừa nghêu ngao vút cao tiếng hát điệu đà, cô không khỏi ngán ngẩm lắc đầu.
Xem cái tướng lão già kìa, có mỗi đợt cơn mưa mát trời thôi mà mặt mũi hớn hở lộ diện mừng ra mặt. Nếu như thực chất vụ việc cô biên tập viên tên Biên Tiểu Vũ kia không phải quân lừa đảo giăng mồi, đến lúc bà chị đó vác mặt ập tới chắc chắn bố cô sẽ méo mặt không nặn nổi nụ cười nữa cho xem.
Tuy nhiên, mãi đến tận khi ngớt hột mưa tạnh hẳn, Đào Đào và Úc Loan đã càn quét ăn tối xong xuôi, mò lên lầu nhồi nhét làm bài tập xong xuôi sạch sẽ, chuẩn bị sẵn sàng tư thế sang cắm trại bên nhà Nhiêu Lị Lị phá đảo chơi máy điện tử Tiểu Bá Vương, thì vị biên tập viên báo chí kia vẫn bặt vô âm tín chưa thèm ló mặt đánh tiếng.
Cái lúc và cơm ăn, cô cứ nhấp nhổm chốc chốc lại thò cổ ngoái ra ngoài đường ngóng chờ, khiến Đào Quảng Chí bắt thóp thắc mắc gặng hỏi đi tra hỏi lại mấy lần: "Con rướn cái cổ dài ngoẵng như ngỗng thế để ngắm làm gì? Đang mong ngóng đợi chờ thằng nào à?"
Đào Đào cười hề hề lấp l**m qua chuyện, vội vàng ngoan ngoãn cúi gằm mặt giả lả và và bới cơm.
Cô không định có nhã ý tung hê báo trước chuyện kinh thiên động địa này cho Đào Quảng Chí biết trước, lo sợ sểnh ra ông tẩu thoát trốn mất tăm biệt tích.
Hơn nữa, mảng bánh mì thương hiệu nhà cô cũng thừa bản lĩnh sức mạnh vượt qua mọi vòng bài kiểm tra thanh tra. Mỗi một chủng loại bánh làm ra đều là dùng nguyên liệu hàng xịn thật, mang hương vị thượng đỉnh ngon lành, khu vực nhà bếp nhào nặn cũng luôn được cọ rửa dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng bóng loáng. Đến cả cái thùng rác nhà cô còn tân tiến phân loại rác nữa cơ mà.
Xét cho cùng, mở cửa tiệm kinh doanh làm bánh, lượng nguyên vật liệu sản xuất tiêu thụ luân chuyển hàng ngày tạo ra chất đống không ít vỏ thùng carton, mớ chai lọ nhựa. Đào Quảng Chí lại thuộc tuýp người khá tằn tiện bo bo giữ của, những thứ đồ phế thải này đều bắt hai đứa giẫm bẹp dúm gom vào lèn chặt trong một cái sọt tre lớn để chứa ngoài ngõ, còn đều đặn định kỳ sai vặt Đào Đào và Úc Loan hì hục đạp xe cộc cạch chở mang đi bán cân đồng nát kiếm chác nữa.
Đào Đào cũng rấ hăng hái nhiệt tình với cái vụ việc này, dẫu sao thì khoản tiền bán ve chai đó nghiễm nhiên trở thành nguồn tiền tiêu vặt riêng của cô và thằng nhóc Khoai Môn.
Thế nên cô chẳng ngán người ta đánh úp đột ngột mò đến kiểm tra, cũng tự tin chẳng có gì khuất tất phải lấp l**m che đậy hay loay hoay chuẩn bị dọn dẹp.
Có câu châm ngôn nói thế nào ấy nhỉ?
Cốt lõi giá trị của nhà chúng ta chính là đề cao sự chân thực nguyên bản!