Tiệm Bánh Mì Phố Nam - Tùng Tuyết Tô

Chương 33: Cửa hàng bánh mì 2.0

Tôn Diệp chạy bán sống bán chết, tưởng như bay đến nơi.

Bình thường chỉ khi nào bị huấn luyện viên thả chó rượt, cậu mới thục mạng cỡ này.

Chớp mắt, cậu đã phi từ bến xe khách đến phố Phố Nam Thắng Lợi. Mùa này, hai hàng xoài ven đường lủng lẳng những chùm quả xanh mướt, hương xoài thanh mát thoang thoảng khắp ngõ.

Lao xuống con dốc, vừa ôm cua, đập vào mắt cậu là chiếc cổng chào bơm hơi án ngữ ngay đầu hẻm, cạnh đó là con rối hơi dài ngoằng đang nhảy múa điên cuồng trong gió.

Cậu vội vàng thắng gấp, chuyển sang chạy chậm lại. Trong hẻm đã đông nghịt người tò mò kéo đến, hai bên đường xếp hai dãy lẵng hoa dài dằng dặc, xác pháo đỏ rực cùng dây kim tuyến vương vãi khắp mặt đất.

Ngước mắt nhìn lên, cậu há hốc mồm kinh ngạc.

Cái mặt tiền chật hẹp, tồi tàn ngày nào giờ đã mở rộng gấp đôi. Biển hiệu vẫn là chữ đỏ nền trắng quen thuộc, nhưng đã được nâng cấp thành hộp đèn in ấn cực kỳ hoành tráng, hàn khung sắt chắc chắn dựng tít trên cao.

Phía dưới biển hiệu còn treo hai dải băng rôn đỏ chót: "Khai trương hồng phát năm Thiên niên kỷ - Giảm giá 20% toàn bộ sản phẩm" và "Hóa đơn từ 25 đồng - Tặng ngay móc khóa bánh mì mini phiên bản giới hạn năm 2000".

Trước cửa tiệm còn đặt một cái loa cũ trông quen quen. Cậu tiến lại gần nhìn kỹ... Ơ hay, đây chẳng phải cái loa thải từ hội trường mỏ than sao? Bê ra đây làm gì vậy trời?

Nhưng ngẫm lại cũng hiểu ngay, chắc mẩm là nhà Đào Đào mượn của bác cả rồi.

Tuy chất lượng âm thanh rè rẹt, nhưng cái loa cứ phát đi phát lại bài hit "Chuyến Tàu Hạnh Phúc" xập xình "sha la la la la", khiến không khí cả khu vực trở nên tưng bừng, náo nhiệt hẳn lên.

Tôn Diệp nóng lòng chen chúc bước vào trong.

Cửa hàng được tân trang lại khác biệt hoàn toàn. Cậu mở to mắt nhìn quanh một vòng. Trông thật sáng sủa và thoáng đãng! Khác hẳn mấy tiệm bánh mì thông thường, ngay cả Tiệm Bánh Vui Vẻ cũng dùng tông màu gỗ nâu trầm, còn Tiệm Bánh Phố Nam thì ngập tràn sắc trắng, màu gỗ tự nhiên và màu tím nhạt thanh lịch. Sàn nhà lát gạch men hình thoi xen kẽ tím nhạt và trắng, tường ốp gạch men màu trắng kem nhám, trần nhà lắp sáu bóng đèn huỳnh quang tròn âm trần, chiếu sáng rực rỡ toàn bộ không gian.

Điều ấn tượng nhất là ngay bên trái cửa ra vào có một tủ kính trưng bày hình vòng cung dài tận ba mét. Bên trong tủ được lắp thêm dải đèn LED vàng ấm áp, phân tầng xếp đủ loại bánh mì, bánh ngọt nhỏ xinh. Dưới đáy tủ còn có quạt tản mùi hương, khiến Tôn Diệp vừa bước vào đã nuốt nước miếng ừng ực vì mùi thơm nức mũi.

Ánh mắt cậu lướt qua chiếc tủ kính lớn ở lối vào, đôi mắt lập tức bị dán chặt vào đó.

Đào Đào nói chẳng sai, tiệm bánh nhà cô thực sự không còn như xưa nữa, không chỉ có lèo tèo vài ba món. Giờ đây, những món mà các tiệm khác có như sandwich gối to, bánh mì vòng đậu đỏ, bánh mặt cười, bánh mì đùi gà, bánh mì kẹp xúc xích, sandwich, bánh mì nhỏ giòn đáy phủ mật ong, bánh cuộn chà bông, bánh bông lan hoa mai, bánh mì dừa v.v., tiệm nhà cô cũng có đủ cả!

Còn cả món ngon nhất nhà cô là hamburger, tart trứng Bồ Đào Nha và bánh cuộn da hổ cũng chiếm hẳn hai tầng vị trí trung tâm, được xếp ngay ngắn, đủ mọi hương vị cậu từng ăn, nhìn mà muốn dí sát mặt vào tủ kính.

Nhưng vì dòng người liên tục ùa vào, cậu đành bị đẩy đi theo dòng người, lưu luyến bước tiếp.

Lượn một vòng quanh tủ kính, là một mặt bàn dài bằng đá nhân tạo màu gỗ tự nhiên, trang bị thêm một máy tính tiền và điện thoại. Trên bàn đặt vài kệ gỗ nhỏ đựng các gói bánh bích quy và bánh trứng cuộn. Cạnh quầy thu ngân còn nối ra một tủ đông kính hình vòm, phả hơi lạnh nhè nhẹ.

Bên trong không chỉ có món trà sữa trân châu ướp lạnh cậu khoái nhất, mà còn có đủ loại sữa tươi, sữa chua đóng chai, đóng hộp. Tôn Diệp còn thấy một hàng sữa chua AD, Nhũ Oa Oa, Kiện Khang Khoái Xa, thậm chí có cả nước có ga vị vải thiều Trân Trân.

Bên cạnh đó, tủ đông còn có một khu vực riêng dán nhãn "Làm mới mỗi ngày" và "Thức uống giải nhiệt mùa hè". Bên dưới nhãn mác chất đầy đá viên, bày vài ly nhựa trong suốt đã dập nắp, chứa đầy xoài xay nhuyễn và trái cây cắt lựu. Nhãn nhỏ trên ly ghi tên "Dương Chi Cam Lộ".

Hai cái này là gì vậy? Sinh tố xoài bưởi... sao lại gọi là Dương Chi Cam Lộ?

Tôn Diệp nhìn hoa cả mắt, có cảm giác như hai lúa lên tỉnh.

Tất cả là tại ông huấn luyện viên, nhốt cậu tập huấn tận hai tháng, giờ ra ngoài chẳng bắt kịp xu hướng gì cả! Đồ uống gì lạ hoắc, chưa từng thấy bao giờ. Dù chẳng hiểu tên gọi, nhưng cậu đã thèm rỏ dãi, đứng nhìn mà chỉ muốn uống ngay lập tức.

Thôi kệ, chốc nữa mỗi loại làm một ly!

Đứng sau quầy thu ngân là dì Mỹ Trân, người trước kia hay bán bánh cuộn da hổ ở con hẻm sau cổng trường tiểu học. Từ hồi lên cấp hai, cậu ít có dịp gặp dì. Lúc này trước mặt dì đã có bốn năm người xếp hàng chờ thanh toán, dì bận đến vã mồ hôi hột, chẳng để ý thấy cậu.

Tôn Diệp luyến tiếc ngắm dì thêm vài giây.

Chao ôi, dì Mỹ Trân là người dịu dàng, xinh đẹp và được lòng người nhất mà cậu từng gặp hồi tiểu học. Ngày bé chưa biết gì, cậu còn mơ mộng lớn lên cưới được cô vợ vẹn toàn như dì.

Lên cấp hai, được theo huấn luyện viên đi thi đấu khắp nơi, va vấp nhiều, mở mang tầm mắt, cậu càng xót xa nhận ra trên đời này kiếm đâu ra người tốt như dì Mỹ Trân!

Số chú Quảng Chí đúng là hưởng phước!

Đang chìm đắm trong suy tư, cậu bị một bà cô mập mạp ẩy một cú suýt ngã nhào vào đám nhóc tì đang bám víu tủ kính. Trong tích tắc, cậu chới với, lảo đảo chống tay vào một bức tường kính dày cộp mới giữ thăng bằng được.

Tôn Diệp ngơ ngác ngẩng đầu.

Đó là một bức tường kính chữ L hiếm thấy, chất lượng cực tốt, dày cộp nhưng không ố vàng, trong veo như pha lê. Đằng sau bức tường kính lại chính là khu bếp làm bánh, phô bày toàn bộ quy trình làm bánh mì, bánh ngọt!

Trên kính dán dòng chữ cảnh báo "Đang thi công, vui lòng không gõ kính".

Bên trong là hai thợ làm bánh mà cậu nhẵn mặt. Cả hai mặc áo đầu bếp trắng toát, đội mũ đầu bếp cao ngất ngưởng. Người trẻ hơn là ông chủ Đào, đang hùng hục nhào bột với biểu cảm dữ tợn như thể có tư thù với cục bột. Người lớn tuổi hơn là bác Trịnh, đang tỉ mẩn bắt bông kem cho chiếc bánh kem hình rồng vàng khổng lồ.

Đám trẻ con vây quanh bức tường kính, chốc chốc lại ồ lên kinh ngạc khi thấy con rồng vàng uốn lượn dần thành hình.

Năm nay là năm Thiên niên kỷ, bác Trịnh đang trổ tài làm chiếc bánh kem rồng vàng cưỡi mây uy dũng. Từ đầu rồng, thân rồng đến móng vuốt đều được nặn tỉ mỉ bằng kem tươi. Ngay cả lớp vảy rồng cũng được bác dùng đuôi bắt kem cỡ nhỏ, bóp từng chút kem vàng ươm, tỉ mẩn tạo hình, sống động và đẹp mắt vô cùng.

Lũ nhóc nhìn mà trố cả mắt.

Nghe đồn chiếc bánh này để ăn mừng khai trương, làm xong sẽ xẻ ra mời khách thưởng thức miễn phí.

Đằng sau hai thợ bánh là ba chiếc lò nướng 6 tầng, hai cũ một mới, chắc hẳn nướng được hàng trăm chiếc bánh cùng lúc. Nơi đó còn trang bị vài loại máy móc mà Tôn Diệp không biết tên, có lẽ là máy nhào bột, máy làm lạnh... tất cả đều sạch bóng, đến chiếc bàn inox dài cũng phản chiếu rõ khuôn mặt người.

Khu bếp sạch sẽ gọn gàng, Đào Quảng Chí nhào bột còn đeo găng tay. Khá nhiều bà cô kỹ tính, ưa sạch sẽ sau khi soi xét một lượt cũng lẳng lặng quay lại quầy kính xếp hàng chọn bánh.

Ngó ra phía sau, còn có một lối đi nhỏ và cầu thang rẽ ngoặt. Bức tường lối đi cũng được sơn màu tím nhạt, treo bảng chỉ dẫn "Khu vực nghỉ ngơi xin lên tầng hai".

Chen chúc trong đám đông, Tôn Diệp đảo mắt nhìn quanh một vòng, chưa vội lên lầu mà quay lại quầy kính, săm soi từng loại bánh, rồi bất ngờ khựng lại trước nhãn tên sản phẩm mới mà lúc nãy chưa kịp nhìn kỹ.

"Bánh bông lan chà bông?" Cậu lẩm nhẩm đọc tên.

Bánh mì chà bông thì đầy rẫy, ngay cạnh đó cũng có cái bánh cuộn dài ngoằng phủ kín chà bông hai đầu, rồi cả bánh kẹp chà bông phồng to. Nhưng cái món "Bánh bông lan chà bông" này trông có vẻ khang khác.

Nó nhỏ xíu xiu, tròn ủm, bằng nửa nắm tay, trông dễ thương cực kỳ. Hai lớp bánh bông lan hình nửa vầng trăng kẹp nhân sốt mayonnaise, bên ngoài lăn ngập chà bông, hình dáng đúng y như con sò điệp he hé miệng.

Cái tên nghe kêu mà hợp hình hợp bóng gớm.

Nhìn nhỏ gọn, chắc nịch, ưng mắt ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Tôn Diệp nuốt nước miếng cái ực. Lớp chà bông áo bên ngoài có vẻ như được nướng xém qua, xen kẽ là lớp sốt mayonnaise trắng đục ứa ra. Bánh có hai vị là truyền thống và rong biển. Thật ra khác biệt chẳng bao nhiêu, vị rong biển chỉ rắc thêm chút rong biển vụn lên trên chà bông, đồng giá cả hai.

Tôn Diệp tì hai tay lên tủ kính, thèm rỏ dãi.

Cậu định ngẩng đầu gọi nhân viên lấy bánh thì bắt gặp Đào Đào đang đu bám trên chiếc ghế đẩu sau quầy, hai tay tì lên mặt kính, tủm tỉm cười cúi xuống nhìn cậu: "Tinh mắt đấy ông Tôn, bánh bông lan chà bông cực phẩm luôn! Giá cũng hời nữa, mix hai vị cũng được, một hộp 4 cái, hôm nay giảm 20% chỉ còn 5 đồng rưỡi."

Tôn Diệp bất ngờ: "Hôm nay em không đi học à?"

Đào Đào cười: "Nghỉ lễ Quốc tế Thiếu nhi 1/6 mà, anh quên rồi sao?"

Tôn Diệp lầm bầm, từ hồi lên cấp 2 đã chẳng còn biết đến ngày Quốc tế Thiếu nhi là gì, thảo nào cậu quên khuấy mất.

"Anh chốt một hộp không?" Đào Đào lại tiếp tục mời chào với nụ cười tỏa nắng.

"Có có có!"

Còn đắn đo gì nữa, mấy năm nay có phụ cấp vận động viên rồi, bố mẹ cũng không thu đồng nào, còn lập sổ tiết kiệm riêng cho cậu tự quản lý. Tháng nào cậu cũng trích ra chút tiền tiêu vặt, phần còn lại bỏ lợn. Sang năm Thiên niên kỷ, kinh tế gia đình khấm khá hơn, lương bố mẹ tăng gấp đôi, bố cậu tính tiết kiệm sắm dàn máy tính xịn luôn cơ mà!

Tôn Diệp hào sảng ra mặt: "Cho anh hai hộp luôn. À, cái món Dương Chi Cam Lộ ở quầy thu ngân lúc nãy anh chưa thử bao giờ, cho anh một ly luôn nhé."

"Anh đúng là sành ăn! Biết chọn món!" Đào Đào cười tít mắt, tụt xuống khỏi ghế, quay người lấy chiếc khay vuông lót giấy thấm dầu, gắp bánh bông lan chà bông cho cậu, "Anh qua quầy thu ngân chờ nhé, em gói lại cho."

Tôn Diệp "ừ" một tiếng, quay đầu lại bắt gặp mấy cái bánh mì đùi gà trong tủ kính góc cua. Tuy không có đùi gà thật, nhưng bánh được cuốn quanh que tre, đầu to đầu nhỏ, đầu to nhồi nửa cây xúc xích, chiên vàng ươm, giòn rụm, hình dáng giống hệt chiếc đùi gà chiên nên mới có tên gọi như vậy.

Mấy loại bánh chiên này thơm nhức nách, cậu do dự giây lát rồi chốt thêm một cái: "Đào Đào, lấy cho anh thêm một cái bánh đùi gà nữa, gần cả năm rồi chưa ăn món này."

Bánh đùi gà nhiều calo lắm, huấn luyện viên cấm tiệt, nhưng bánh nhà Đào Đào dù là bánh chiên cũng dùng nguyên liệu xịn hơn tiệm khác, thầy Tăng Đại Hoa và huấn luyện viên đã đích thân kiểm chứng. Nên cậu cắn răng quyết định phá lệ một lần.

Cùng lắm tối vác xác chạy bù chục cây số!

"Được rồi! Khoai Môn! Lấy cho anh Tôn Diệp cái bánh đùi gà kìa!" Đào Đào cúi đầu gọi lớn.

Tôn Diệp nhìn theo tiếng gọi, một cái đầu quen thuộc từ từ nhô lên cạnh Đào Đào. Cậu nhóc tay cầm chiếc kẹp nhựa trắng giơ lên cao, nghe lời Đào Đào như một con robot, lầm lũi quay sang gắp bánh.

Cậu phì cười: "Em trai em vẫn y như cũ nhỉ."

Đào Đào cũng cười phá lên: "Đâu có đâu, giờ em ấy được việc lắm đấy. Bố em còn chẳng nhớ vị trí từng loại bánh trong tiệm, mà em ấy thì thuộc nằm lòng. Anh thấy bánh hôm nay xếp ngay ngắn không? Toàn là công Khoai Môn đấy, ẻm ngồi xổm xếp ròng rã ba tiếng đồng hồ cơ."

Tôn Diệp nhìn lại tủ bánh một lần nữa, quả thật ngăn nắp đến đáng kinh ngạc. Hơn nữa... cậu ngỡ ngàng nhận ra, chỗ 4 cái bánh bông lan chà bông mà Đào Đào vừa gắp đi, giờ đã được xếp kín lại như chưa hề có sự thay đổi.

Hèn chi Úc Loan lại đội mồ từ dưới tủ lên, thì ra cậu nhóc nãy giờ vẫn ngồi xổm rình dưới đó, chiếc kẹp trên tay luôn thường trực để hễ hụt chỗ nào là lấp chỗ đó ngay.

Trong tiệm ngoài Đào Đào và Úc Loan đang gắp bánh cho khách, còn có một cô nhân viên nữa. Dáng người cao ráo, thao tác cực nhanh nhẹn, da hơi ngăm đen nhưng một mình cân ba khách. Gắp bánh xong, cô ấy xếp khay nối đuôi nhau ra quầy thu ngân, y như dây chuyền sản xuất nhịp nhàng.

Lúc Tôn Diệp thanh toán, cậu tò mò hỏi thăm, Đào Đào bảo đó là em gái của dượng út cô, gọi là dì Hứa.

Cô ấy tên thật là Hứa Tú Liên, trước kia chuyên trồng bưởi ở quê. Xui rủi thay, mùa xuân năm ngoái rét đậm rét hại, sau đợt băng giá lại đến hạn hán, mùa hè thu bão giông rầm rập ghé thăm mười mấy trận. Vườn bưởi nhà cô ấy coi như đi tong, thu nhập cả năm trời bốc hơi. Chồng cô ấy đành khăn gói lên thành phố làm thuê, cô ấy cũng xoay xở đi tìm việc.

Vừa vặn tiệm bánh nhà Đào Đào đang tuyển người, cô ấy lại tháo vát, nhanh nhẹn, là người nhà nên được rước lên làm luôn.

Tôn Diệp buông lời cảm thán: "Tiệm nhà em giờ lột xác hoàn toàn, xịn xò thật đấy."

Thấm thoắt ba năm, từ cái sạp nhỏ bé nay đã nâng cấp thành cửa tiệm rộng thênh thang, còn thuê thêm nhân viên nữa.

Đào Đào thở dài thườn thượt, tỏ vẻ u sầu: "Đâu có đâu anh, nhà em nay cũng giật gấu vá vai lắm, nào là tiền tân trang, tiền mướn người, tiền sắm máy móc... tiêu tốn bộn bề. Cứ phải nhờ cậy vào các khách ruột như anh đến ủng hộ, không thì nhà em cũng cạp đất mà ăn. Bữa nào rảnh anh nhớ ghé hoài nha."

Tôn Diệp nghe cũng xuôi tai, thương trường như chiến trường mà. Cậu vỗ ngực cái rụp: "Yên tâm đi, kỳ nghỉ nào anh cũng vác mặt tới tiệm em càn quét!"

Tốc độ tính nhẩm thối tiền của dì Mỹ Trân nhanh như cắt, tiếng phím máy tính tiền lách cách không ngớt. Đến lượt Tôn Diệp thanh toán, cậu bẽn lẽn cất tiếng gọi: "Dì Mỹ Trân ơi, chúc mừng tiệm mình khai trương hồng phát, sửa sang đẹp quá, chắc chắn sau này sẽ làm ăn phát đạt."

Dì Mỹ Trân còn mải nhận tiền, ngẩng lên thấy Tôn Diệp thì đôi mắt sáng rực, chỉ tay về phía cậu reo lên: "A, cảm ơn cháu nha, ủa? Dì nhớ cháu nè, hồi cấp một hay ghé mua bánh cuộn da hổ đúng không? Cậu bé chạy siêu nhanh ấy, tên là gì nhỉ..."

"Tôn Diệp ạ."

"Đúng rồi, Tôn Diệp! Bữa nọ dì giao bánh lên trường trung học còn thấy bảng vàng vinh danh cháu đấy! Nghe đồn năm ngoái cháu lên cấp vận động viên cấp ba rồi phải không? Nổi tiếng chân sút số một huyện mình mà."

Tôn Diệp đỏ bừng mặt, gãi đầu ngượng ngùng: "Kỳ thi năm ngoái cháu phong độ cũng ổn ạ."

Dì Mỹ Trân gói ghém bánh mì đưa cho cậu, ánh mắt cong cong: "Cố lên nhé, mai mốt thi Olympic luôn cho oách!"

Ai biết cậu là vận động viên điền kinh cũng đùa câu này, bình thường Tôn Diệp nghe phát chán, nhưng lời dì Mỹ Trân nói lại khiến cậu thấy ngập tràn hạnh phúc. Cậu đón lấy túi bánh, trịnh trọng gật đầu: "Cháu sẽ cố gắng hết sức ạ!"

Trò chuyện đôi ba câu, Tôn Diệp ý tứ lui ra nhường chỗ cho hàng dài khách khứa phía sau. Lòng cậu trào dâng cảm giác lâng lâng khó tả. Gặp lại dì Mỹ Trân, cậu cứ ngỡ mình quay ngược thời gian về thuở ấu thơ, dù mới ba năm trôi qua. Lên cấp hai, khoảng thời gian cấp một bỗng trở nên mờ mịt, xa xăm.

Không ngờ, dì Mỹ Trân vẫn xinh đẹp, nhân hậu như ngày nào, dường như thời gian đã bỏ quên dì.

Cậu tay xách túi bánh bự, tay bưng ly nước, lòng phấn chấn, mũi hít hà mùi bánh nướng thơm lừng lan tỏa khắp tiệm, cứ ngẩn ngơ chẳng muốn bước ra ngoài. Thế là cậu lượn lờ một vòng, quyết định lên tầng hai đánh chén.

Tầng trên cũng được bài trí vô cùng ấm cúng. Cầu thang dẫn thẳng lên một không gian thoáng đãng, đặt vài chiếc bàn tròn nhỏ nhắn bằng gỗ, trên tường treo những bức tranh trang trí nhẹ nhàng. Đa phần khách mua xong đều vội vã rời đi vì tiệm quá đông đúc, ngột ngạt.

Lúc này, trên tầng hai vắng tanh, chỉ có mình cậu.

Thật tuyệt vời, cậu có thể thả hồn tận hưởng hương vị bánh mì ngon lành!

Cậu chọn một chỗ ngồi cạnh cửa sổ, háo hức bày biện đồ ăn thức uống ra bàn.

Vừa chạy bộ tới nên người nóng hầm hập, cậu rút ly Dương Chi Cam Lộ khỏi túi ni lông, cắm ống hút, tu một hơi sảng khoái. Tay cũng không ngừng nghỉ, vội bóc hộp bánh bông lan chà bông.

Nhưng mới ngụm đầu tiên, đôi mắt cậu mở trừng trừng kinh ngạc, tay cũng khựng lại.

Miệng cậu ngập tràn hương xoài ngọt lịm, lớp xoài xay nhuyễn mịn màng như sinh tố đá xay. Hút thêm một hơi, những hạt trân châu sago nửa trong suốt dai dai sần sật tràn vào miệng. Đỉnh điểm là những tép bưởi mọng nước, cắn một cái là vỡ òa vị chua thanh xen lẫn chút đắng nhẹ, nhưng lại hòa quyện hoàn hảo với vị ngọt của xoài, tạo nên cảm giác sảng khoái tột độ.

Uống xong một ngụm lại muốn uống thêm ngụm nữa.

"Trời đất, ai mà nghĩ ra món này đúng là thiên tài..." Cậu sững sờ nâng ly nhựa lấm tấm bọt nước lạnh lên săm soi. Lớp xoài xay đặc sánh bám trên thành ly, dưới đáy là trân châu sago và tép bưởi. Chỉ nhìn thôi cũng đủ nuốt nước miếng ừng ực.

Tôn Diệp cầm ống hút khuấy đều, hất lớp trân châu và bưởi dưới đáy lên, rồi vội vàng cúi xuống hút một ngụm trước khi chúng chìm lại. Ngụm này cậu hút được vô số tép bưởi, cắn một cái, vị chua ngọt bùng nổ trong khoang miệng.

Chao ôi, quá đã, nhất là trong cái thời tiết oi bức thế này, cậu có cảm giác như được Bồ Tát hóa phép cứu vớt.

Hóa ra đây là lý do món này mang tên Dương Chi Cam Lộ (Giọt sương ngọt ngào cành liễu) sao?

Tôn Diệp chép miệng, húp thêm ngụm nữa.

Quá thơm, ngập tràn hương trái cây. Lần đầu tiên cậu được nếm thử một thức uống thơm ngon đến vậy, cứ hút lấy hút để không ngừng. Hộp bánh bông lan chà bông còn chưa kịp đụng đến mà ly nước đã vơi gần cạn.

Thấy lớp xoài xay và trân châu sago dưới đáy sắp hết, Tôn Diệp vội vã thắng gấp, thở phào nhẹ nhõm, cẩn thận đặt ly nước sang một bên, rồi nhón tay bốc một chiếc bánh bông lan chà bông.

Chiếc bánh bé xíu vừa nhón lên là lớp chà bông lả tả rơi rụng, cậu đành cúi gập người, há miệng toang hoác tọng trọn vào mồm.

Lớp cốt bánh mềm xốp cực kỳ, lúc cầm cậu đã cảm nhận được điều đó, chỉ hơi ấn nhẹ là bánh đã biến dạng. Bánh lại còn hơi ẩm, cắn vào hệt như đang nhai kẹo bông gòn. Lớp chà bông trên cùng giòn rụm, còn lớp chà bông dưới cùng lại thấm đẫm xốt mayonnaise, mềm mịn ướt át. Một miếng cắn ngập miệng thế này, thật sự ngon nhức nách.

Xơi tái xong cái bánh nguyên bản, cậu tọng liền một cái vị rong biển.

Bánh chà bông rong biển mang theo vị mằn mặn đặc trưng của rong biển, cũng ngon bá cháy. Tôn Diệp nhai mà mắt cứ tít lại. Cậu cực kỳ kết cái cốt bánh xốp mềm, ẩm ướt này. Mấy cái bánh chà bông cậu mua trước đây, thường cắn hết lớp chà bông là chán chả buồn nhai tiếp, bởi lớp bánh mì vừa cứng lại vừa ngấy dầu mỡ, cắn một miếng tay dính đầy mỡ.

Cái bánh này thì tuyệt vời ông mặt trời! Cắn miếng nào cũng trọn vẹn hương vị chà bông, bánh bông lan và xốt, thỏa mãn không bút nào tả xiết.

Xơi liền tù tì hai cái bánh, cậu lại nhấp một ngụm Dương Chi Cam Lộ, khoang miệng lại bừng lên vị thanh mát sảng khoái. Cậu ngả lưng ra ghế, nhắm mắt tận hưởng, cảm giác như linh hồn đang bay bổng lên tận chín tầng mây vì độ ngon cực đỉnh của món ăn.

Gia đình Đào Đào chế tác ra món gì mà thần kỳ thế, lúc nào cũng trình làng những cực phẩm ẩm thực độc đáo.

Giờ thì không chỉ bánh mì làm say lòng người, mà thức uống cũng thuộc hàng đỉnh của chóp.

Nhớ hồi đó trà sữa nhà này cũng nức tiếng thơm ngon, ngặt nỗi cậu bị cấm cung, không dám uống thả ga vì sợ vỡ kế hoạch ép cân, bị huấn luyện viên thả chó rượt thì toang. Đáng hận nhất là, cậu chạy rã rời, muốn hộc bơ, lúc vòng qua chỗ huấn luyện viên thì lão đang ngồi chễm chệ nhâm nhi ly trà sữa của tiệm Phố Nam. Nhìn lão ta hưởng thụ mà lòng cậu uất ức muốn trào máu, vừa chạy vừa rớt nước mắt.

Chén no nê, cậu xử gọn luôn tám chiếc bánh bông lan chà bông trong hai hộp.

Hai chiếc hộp nhựa trống rỗng chỉ còn sót lại chút vụn rong biển và chà bông. Tôn Diệp l**m mép tiếc rẻ, dùng ngón tay nhặt nhạnh nốt mấy mảnh chà bông rơi rụng, rồi sực nhớ ra điều gì, vùng dậy ba chân bốn cẳng phi thẳng xuống nhà.

Bao nhiêu năm làm khách ruột, cậu đã quá rành quy luật tung sản phẩm mới của nhà Đào Đào: mới lên kệ sáng, chiều là cháy hàng không còn một mống!

Không được, phải ôm thêm vài hộp nữa mới đã thèm!

Cái loại thức uống thần tiên uống vào như được lên cõi bồng lai kia nữa, phải quất thêm ly nữa mới bõ!

Ngày tiệm nhà Đào Đào tái khai trương quả thực náo nhiệt như trẩy hội. Mớ bánh trái vừa ra lò đã bay vèo vèo, nhất là món mới "Bánh bông lan chà bông" - át chủ bài của tiệm, chỉ trong một buổi sáng đã phải tiếp tế liền tù tì ba bận, khiến Đào Quảng Chí bở hơi tai.

Bác Trịnh tuy cũng cày cuốc sấp mặt nhưng tinh thần lại phấn chấn hơn hẳn, bác vỗ vỗ lưng Đào Quảng Chí đang nằm ườn ra sô pha như chú chó cún hết hơi: "Này, cậu còn trẻ khỏe thế, mới làm có nửa ngày mà đã ỉu xìu thế này rồi? Quảng Chí, xốc lại tinh thần đi chứ! Hồi xưởng thực phẩm Hoan Hoan mới hoạt động, tôi một mình gánh hai dây chuyền sản xuất cơ đấy!"

Đào Quảng Chí phẩy tay ỉu xìu, sức lực cạn kiệt, hồn lìa khỏi xác, chả buồn hé môi.

Đến chiều, lượng khách kéo tới nườm nượp hơn.

Đặc biệt là sau bữa tối, Đào Quảng Chí và bác Trịnh quay cuồng ở bàn nhào bột, không ngơi tay phút nào. Mãi đến lúc đóng cửa tiệm, Bác Trịnh đuối sức không buồn nói, cơm cũng bỏ dở, chạy biến về nhà nghỉ ngơi như tháo chạy.

Đào Đào cùng mọi người lê bước từ tiệm về nhà bếp phía sau, rã rời nhưng nét mặt lại bừng lên vẻ hân hoan.

Đào Quảng Chí thì đã gục hẳn trên ghế, bất động.

Ông thẫn thờ dán mắt lên bóng đèn tuýp trên trần, vừa thấy Úc Mỹ Trân bước tới, liền uốn éo ngồi dậy, ôm chầm lấy eo dì, lu loa than vãn: "Bà xã bảo mướn thêm người là anh được nhàn hạ cơ mà? Bảo anh chỉ việc tập trung chuyên môn làm vài ba loại, đủ bán là xong... Vậy mà... kết cục lại thế này đây?"

Đào Đào và Úc Mỹ Trân chớp mắt vô tội.

Đấy chỉ là lời dụ dỗ thôi mà! Cửa hàng phình to, sản phẩm đa dạng hơn, dù có phân công cho bác Trịnh thì... việc gì đến tay thì vẫn phải nhúng tay vào chứ.

Bánh bông lan chà bông là dự án tâm huyết mà Đào Đào ấp ủ suốt ba năm. Cô nàng đã nôn nóng muốn tung ra từ lâu, nhưng để tạo hiệu ứng bùng nổ cho ngày khai trương, cô cố tình dìm hàng, suýt nữa làm Đào Quảng Chí lơ là cảnh giác.

Nửa tháng trước ngày mở cửa, Đào Đào vờ như lơ đễnh: "Bố ơi, bánh cuộn chà bông ăn hơi khô khốc, bố nghĩ sao nếu mình đổi sang làm bánh bông lan xốp mềm cuộn chà bông nhỉ?"

Đào Quảng Chí lập tức đánh mùi thấy nguy hiểm: "Thôi bỏ đi, bố không khoái."

"Vậy để con rủ bác Trịnh làm cùng, haiz, bố dạo này xuống tay rồi, không cừ bằng bác Trịnh đâu. Con học lỏm từ bác ấy được nhiều món hơn hẳn bố đấy."

"Đứng lại đó!" Đào Quảng Chí gầm lên, "Đứa nào dám nói thế? Bố sẽ cho con thấy tay nghề của bố!"

Đào Đào tỏ vẻ hoài nghi, Đào Quảng Chí lầm bầm bực dọc nhưng vẫn chui vào bếp hì hục nhào nặn.

Dưới sự "cố vấn" đầy mưu mẹo của Đào Đào, ông thêm chút xốt mayonnaise, rồi nặn bánh thành từng phần nhỏ xinh vừa miệng. Bánh bông lan chà bông - siêu phẩm của tương lai - đã chính thức ra đời sớm hơn dự kiến tận 5 năm.

Nhẽ ra món này phải tới năm 2005 mới được thế giới biết đến.

Và quả nhiên, mới ra mắt ngày đầu tiên, "Bánh bông lan chà bông" đã tạo cơn sốt. Đào Quảng Chí và bác Trịnh hì hục cả ngày trời làm ra cả trăm cái, vừa lên kệ đã bị vét sạch bách.

Úc Mỹ Trân vỗ nhẹ lên mái tóc Đào Quảng Chí, dỗ dành qua loa: "Thôi nào, anh vất vả rồi."

Hôm nay ông cày cuốc cực nhọc thật, Đào Đào và Úc Mỹ Trân phụ trách thu ngân và tiếp khách, lúc vắng người còn tranh thủ thở được một nhịp. Còn Đào Quảng Chí và bác Trịnh thì tay thoăn thoắt không ngừng nghỉ. Quy trình làm bánh đòi hỏi thời gian, không thể chờ bán hết mẻ này mới bắt đầu làm mẻ khác, mọi thứ phải chuẩn bị sẵn sàng từ trước.

Một bất ngờ thú vị là món bánh vòng đậu đỏ - đặc sản của Bác Trịnh - bán chạy không kém. Phiên bản của bác không khô cứng như các tiệm khác, mà mềm xốp, dai dai, lớp vỏ được phết mạch nha trước khi nướng nên có độ giòn nhẹ. Lớp nhân đậu đỏ cuộn tròn bên trong, nướng xong phồng lên trông vô cùng hấp dẫn dưới ánh đèn.

Đậu đỏ do chính tay bác ninh nhừ, nhuyễn mịn không dính răng. Để nguội ăn còn ngon hơn lúc nóng, nhai kỹ sẽ cảm nhận được độ sần sật của đậu.

Đào Đào cứ ngỡ món bánh phổ thông này khó tạo nên đột phá, ai dè chỉ chút thay đổi nhỏ trong cách chế biến đã biến nó thành món bánh truyền thống duy nhất phải tiếp tế liên tục trong ngày.

Buổi chiều, bác Trịnh phải nướng thêm mẻ đậu đỏ nên không thể phụ Đào Quảng Chí làm bánh bông lan chà bông, thành ra ông càng thêm bận rộn... Có lẽ đó là lý do khiến ông suy sụp đến vậy.

Đào Đào cũng lên tiếng an ủi: "Ngày đầu khai trương mới đông khách thế thôi, mấy bữa sau sẽ bớt cực hơn. Bố ráng gồng lên nhé!"

Đào Quảng Chí gục mặt vào lòng Úc Mỹ Trân, hầm hừ bất mãn.

Gồng thế nào được? Bố đâu phải siêu nhân!

"Được rồi, mọi người vất vả rồi, lên lầu nghỉ ngơi thôi. Cụ Trịnh và Tú Liên hôm nay cũng cày mệt phờ râu, em gói lì xì hậu hĩnh cho hai người họ rồi mới cho về đấy." Úc Mỹ Trân véo má Đào Quảng Chí, cười kéo ông dậy, "Đi thôi, đi thôi. Lát nữa em bật mí cho biết hôm nay mình cá kiếm được bao nhiêu nhé!"

Lúc đóng cửa, dì liếc qua màn hình máy tính tiền, con số hiển thị tận hơn hai ngàn đồng cơ đấy!

Trừ chi phí nhân công và các khoản lặt vặt, nhẩm tính sương sương tiền lời cũng ngót nghét tám trăm!

Đào Quảng Chí chả màng tới chuyện tiền nong, nhưng nhìn đôi mắt sáng rực của Úc Mỹ Trân khi nhắc tới tiền, ông thở hắt ra, mỉm cười cưng chiều: "Được rồi, được rồi, bà xã của anh kiếm tiền siêu nhất quả đất."

Úc Mỹ Trân cũng cười tít mắt.

Đào Đào kéo tay Úc Loan lũi cũi theo sau, ngó Đào Quảng Chí ôm rịt lấy Úc Mỹ Trân, áp sát vào nhau không rời nửa bước, nhịn không được chọc ngoáy: "Khiếp, hai người lớn rồi mà còn làm trò con nít."

Úc Mỹ Trân đỏ bừng mặt, đẩy Đào Quảng Chí ra, rảo bước đi thẳng vào phòng ngủ tầng hai.

"Cái đồ bóng đèn này! Lúc cần sáng thì mờ tịt, lúc không cần thì cứ sáng trưng!" Đào Quảng Chí quay lại giả đò lườm con gái, rồi cũng hớt hải đuổi theo vợ.

Đào Đào lè lưỡi trêu ngươi, nắm tay Úc Loan, hớn hở bước lên lầu.

Tuyệt quá, tiệm bánh thay da đổi thịt, kinh doanh phát đạt. Nhờ cô không xía vào phá bĩnh, tình cảm của bố và dì Úc ngày càng mặn nồng, chắc chắn sẽ không bao giờ ly hôn nữa.

Tuyệt vời, tâm nguyện của cô ít ra cũng hoàn thành được một phần nhỏ rồi.

Ánh sáng vàng vọt từ ngọn đèn sợi đốt nơi cầu thang nhà họ Đào mờ ảo hắt xuống. Úc Loan khẽ ngoảnh lại, bắt gặp nét cười rạng rỡ của Đào Đào dưới quầng sáng, cõi lòng cậu cũng bừng lên một niềm vui khó tả.

Hôm nay dẫu có chút mỏi mệt vì luôn tay luôn chân bưng bê, kẹp bánh, chạy lăng xăng bổ sung những khay bánh nóng hổi vừa ra lò khiến đầu óc đôi lúc choáng váng.

Nhưng nụ cười thường trực trên môi chị khiến cậu cũng thấy vui lây.

Thật kỳ lạ, mỗi khi chị vui, trong lồng ngực cậu như có một chú chim nhỏ vô hình đang tung tăng bay lượn, hót líu lo rộn rã.

Lên tới tầng ba, niềm vui ấy bỗng chùng xuống đôi chút. Cậu chần chừ không muốn buông tay chị ra. Bầu trời hôm nay tạnh ráo, đêm về lại dịu mát, chẳng cần đến điều hòa, cũng chẳng có cớ gì để ăn vạ phòng chị nữa.

Cậu bùi ngùi nắm hờ mấy ngón tay đang dần thuôn dài của chị, ngước đôi mắt tròn xoe lên nhìn.

Ba năm trôi qua, không chỉ cậu lớn phổng phao mà chị cũng cao lên trông thấy. Gương mặt chị không còn nét bầu bĩnh trẻ con nữa, chân tay dài ra, vóc dáng cũng mảnh mai hơn. Có lần soi gương, chị còn hí hửng khoe: "Khoai Môn ơi, nhìn này, chị có cằm với cổ rồi đấy!"

Úc Loan chớp chớp mắt nhìn mãi mà vẫn chẳng hiểu mô tê gì.

Cổ với cằm... trước giờ chị vẫn có mà? Chỉ là bây giờ trông nó dài hơn một chút thôi.

Đào Đào vừa bắt gặp ánh mắt của Úc Loan là mọi phòng tuyến đều sụp đổ. Hồi bé, hễ cậu khóc là cô cuống cuồng, giờ thì tệ hơn, chẳng cần nước mắt, chỉ cần đôi mắt trong veo, ươn ướt, tội nghiệp ấy nhìn cô chằm chằm là cô đã chịu đầu hàng.

"... Thích thì vào chơi." Đào Đào lại một lần nữa nhượng bộ, tự tìm lý do cho mình, "Giờ còn sớm mà, em vào chơi lát đi, nhưng trước khi ngủ nhớ về phòng em ngủ đấy nhé."

Mắt Úc Loan sáng rỡ, gật đầu lia lịa: "Vâng!"

Mẹ đã dặn từ giờ không được qua phòng chị ngủ nữa. Cậu đã lớn, phải biết tự lập. Cuộc trò chuyện suốt đêm với mẹ khiến Úc Loan đắn đo suy nghĩ rất nhiều. Mặc dù còn nhiều điều chưa tỏ, nhưng vẻ buồn bã của mẹ khiến cậu dần tập chấp nhận việc không chung phòng với chị nữa khi đã khôn lớn.

Nhưng thâm tâm, cậu vẫn luôn khao khát được nấn ná thêm chút thời gian bên chị.

Cho dù chỉ là lặng lẽ ngồi cạnh, xem sách, xếp hình hay làm bài tập, không nói một lời cũng chẳng sao.

Đào Đào cũng thở dài ngao ngán, cô mới dặn dò cậu cách đây vài ngày là đừng có bám đuôi cô nữa.

Năm sau là lên cấp hai rồi, trường cấp hai rộng lớn hơn trường cấp một biết bao nhiêu. Nghe đồn một khóa có cả mười mấy lớp, cơ hội để hai chị em được học chung một lớp quả thực rất mong manh. Chẳng lẽ đến lúc đó lại phải năn nỉ giáo viên xin chuyển lớp nữa sao?

Vì vậy, dì Úc đã lén bàn bạc với cô, hai người phải hợp tác, kiên quyết rèn cho Úc Loan quen dần với việc chia xa, tránh để vết xe đổ lúc phân lớp lặp lại.

Nhìn ánh mắt kiên định, sáng ngời của Úc Mỹ Trân, Đào Đào cũng gật đầu đồng ý.

Cô hiểu rằng dì Úc luôn trăn trở tìm cách cứu chữa cho Úc Loan.

Việc dạy Úc Loan tự lập là một phần kế hoạch, ngoài ra dì còn vùi đầu vào những cuốn sách về thần kinh học và chứng tự kỷ. Ban đầu, dì gần như mù tịt về các thuật ngữ y học phức tạp, phải lân la dò hỏi bác sĩ Trương ở trạm xá hoặc y tá Vương Thái Hoa mỗi khi họ ghé mua bánh mì.

Đôi khi, ngay cả họ cũng bó tay vì ngành nào nghề nấy, bác sĩ cũng phân khoa rõ ràng. Tuy nhiên, y tá Vương Thái Hoa và Từ Tinh rất nhiệt tình, họ giúp Úc Mỹ Trân hỏi han các bác sĩ chuyên khoa thần kinh mà họ quen biết. Đáng cảm động nhất là y tá Từ Tinh, cô ấy đã chủ động liên lạc lại với bác sĩ Lý là người yêu cũ của mình, chỉ vì một câu hỏi của Úc Mỹ Trân.

Và thật tình cờ, người yêu cũ mà cô ấy luôn hóng tin tử vãn lại chính là một bác sĩ chuyên khoa thần kinh.

Chính lúc đó, Đào Đào mới thấu hiểu một chân lý.

Cho dù tất cả các chuyên gia, bác sĩ, những bậc thầy y khoa trên toàn thế giới đều khẳng định chứng tự kỷ là một căn bệnh chưa rõ nguyên nhân, không thể chữa khỏi, nhưng với tư cách là một người mẹ, dì vẫn sẵn sàng đánh đổi tất cả vì một tia hy vọng mong manh, không bao giờ từ bỏ.

Hơn nữa, còn có một bí mật mà Úc Loan vẫn chưa hề hay biết.

Một buổi chiều tan trường, thầy Lạc đã bí mật kéo cô ra một góc và tiết lộ rằng, sang năm, thầy dự định đề cử cô thử sức với kỳ thi tuyển sinh trực tiếp vào trường Trung học Cơ sở thực hành trực thuộc tỉnh. Thầy mong cô sẽ dồn toàn lực củng cố kiến thức nền tảng trong năm nay, đồng thời tranh thủ trau dồi thêm tiếng Anh. Dù đề thi không quá hóc búa, nhưng trường sẽ tổ chức thi thêm môn tiếng Anh, việc luyện nghe lúc rảnh rỗi sẽ rất có ích.

Đây là một ngã rẽ hoàn toàn mới so với kiếp trước. Hồi đó, Đào Đào tham gia kỳ thi phân tuyến một cách chểnh mảng, kết quả lẹt đẹt và đành chấp nhận vào học ở một trường cấp hai thuộc thị trấn.

Cô bàng hoàng nhận ra, hóa ra ngoài con đường học tập truyền thống, còn có cơ hội được tuyển thẳng lên trường chất lượng cao, bước sang một cuộc đời hoàn toàn mới.

Tuy chưa dám chắc khả năng đỗ đạt của mình, kiếp trước Trương Gia Minh có vẻ cũng trượt trường thực hành và phải học trường thị trấn, chứng tỏ kỳ thi này không hề dễ thở, nhưng trong lòng Đào Đào vẫn nhen nhóm ý định thử sức, chỉ là cô chưa biết phải mở lời với Úc Loan thế nào.

Cô nghĩ dì Úc nói đúng, đã đến lúc cậu ấy cần phải trưởng thành và tự lập hơn.

Đào Đào vốn đã hạ quyết tâm, nhưng hôm nay... thôi vậy, hôm nay cậu nhóc đã vất vả phụ giúp biết bao nhiêu việc, coi như là một bước tiến đáng kể rồi.

Đào Đào tự nhủ thầm.

Chỉ lần này thôi nhé!

Gia đình họ Đào đã trải qua một ngày bận rộn. Một tiếng sau, màn đêm buông xuống, ánh đèn hắt ra từ cửa sổ tầng hai và tầng ba dần tắt, mọi người chìm sâu vào giấc ngủ.

Nhưng tại gia đình họ Phương ở thành phố, Phương Chí Bằng vẫn ngồi lì trước chiếc máy tính để bàn kềnh càng.

Anh cũng vừa mới từ thị trấn Chương Khê về.

Nhân dịp khai trương lại tiệm bánh Phố Nam, anh xin nghỉ phép về chung vui.

Phương Chí Bằng đã tốt nghiệp và vào làm việc tại một tập đoàn dệt may quốc doanh ở thành phố. Tranh thủ ngày nghỉ, mua bánh xong anh mang một đống bánh về quê thăm bà nội và bố mẹ.

Dù đã khuya, anh vẫn tỉnh táo lạ thường.

Sự kiện khai trương lại của tiệm bánh Phố Nam quả không làm anh thất vọng. Anh đã chi hơn năm trăm đồng để mua bánh, tuy không đếm xuể số lượng nhưng anh dùng thẻ thành viên để quẹt.

Việc thanh toán giờ tiện lợi vô cùng, anh không cần phải ra bưu điện gửi tiền nữa. Thẻ thành viên của anh luôn duy trì số dư trên một ngàn đồng, anh mua bánh chưa bao giờ phải bận tâm về giá cả hay tính toán chi li.

Lần này chỉ vì quẹt xong thẻ còn năm trăm, anh mới mường tượng được mình đã mua hết bao nhiêu.

Món anh tậu nhiều nhất là bánh bông lan chà bông. Vừa vặn lúc anh đến, mẻ bánh mới tinh nóng hổi vừa được đưa từ khu bếp kính ra, xếp chật ních trên hai chiếc khay inox siêu to khổng lồ, ước chừng cả trăm cái, anh ôm trọn gói.

Khi anh dõng dạc tuyên bố: "Gói lại hết cho tôi", ông chủ Đào đang khệ nệ bê khay bánh, cứ như bị sét đánh trúng, lảo đảo suýt té sấp mặt, lúc bám víu vào tủ kính gượng dậy, nước mắt đã tèm lem khắp mặt.

Phương Chí Bằng cười tươi như hoa, giơ tay chữ V với ông: "Chào ông chủ Đào, lâu ngày không gặp, ông vẫn nhạy cảm y như ngày nào, vui một chút là rơi nước mắt."

"Haha, đúng vậy, đúng vậy." Đào Quảng Chí khóc rống lên.

Đống bánh mì và bánh bông lan chà bông anh mang về chớp mắt đã bị đám họ hàng, mấy đứa cháu lít nhít xâu xé sạch sành sanh, anh chỉ kịp chừa lại hai hộp cho riêng mình để nhâm nhi dần.

Nhớ lại hương vị tuyệt diệu ấy, anh lại bốc một cái bánh nhét tọt vào miệng.

Ôi chao, ngon quên sầu, ngon bá cháy!

Sản phẩm mới lần này đúng là đỉnh của chóp, không chỉ thơm ngon mà... Phương Chí Bằng còn thầm thán phục tài tung chiêu vô cùng hợp thời điểm của tiệm bánh Phố Nam. Suốt ba năm ròng rã, họ chỉ trung thành với ba món tủ, thỉnh thoảng mới ra mắt vài hương vị mới, khiến ai nấy đều đinh ninh tiệm bánh Phố Nam chỉ chuyên trị bánh cuộn Thụy Sĩ, hamburger và tart trứng.

Đến mức đứa cháu gái của anh còn gọi chệch tên tiệm thành tiệm hamburger Phố Nam cơ mà.

Vậy mà nhân dịp khai trương lại, họ bất ngờ tung ra một loạt các dòng bánh mới toanh, đập tan định kiến cũ rích, đồng thời trình làng một siêu phẩm chưa từng xuất hiện trên thị trường, tự nhiên thu hút đông đảo khách hàng cả cũ lẫn mới đổ xô đến nếm thử.

Chiến lược này gọi là gì nhỉ, bữa trước đi dự hội thảo thương mại, anh có nghe lỏm được một thuật ngữ khá sành điệu, hình như là "chiến lược mở rộng dòng sản phẩm" thì phải. Nghe mấy thuật ngữ kinh tế, Phương Chí Bằng luôn thấy mơ hồ, ấy vậy mà thật kỳ diệu, nay xách túi đi mua bánh mì, anh lại dần dần lĩnh hội được.

Ông chủ Đào đúng là một bậc đại trí giả ngu, bề ngoài thoạt nhìn chẳng có gì nổi bật, ai dè lại thâm thúy đến thế.

Kín tiếng, cần mẫn, giấu mình chờ thời.

Ừm... Phương Chí Bằng cảm thấy mình học lỏm được kha khá bí quyết làm người thành đạt từ ông chủ Đào rồi đấy.

Anh vừa cảm khái vừa lau tay, khom người bật nguồn máy tính.

Thùng máy kêu ro ro, màn hình nhanh chóng sáng lên, sau tiếng nhạc khởi động "tinh tinh tang tang" quen thuộc, màn hình hiển thị hình nền bầu trời xanh mây trắng kinh điển của Windows 98. Chờ hệ thống khởi động ì ạch xong xuôi, anh click đúp vào biểu tượng kết nối Dial up.

Modem lập tức lên tiếng, phát ra âm thanh rè rè chói tai nhưng đầy thân thuộc. Cuối cùng, một biểu tượng máy tính nhỏ màu xanh lá cây hiện lên ở góc dưới bên phải màn hình, thông báo đã kết nối thành công.

Anh thở phào nhẹ nhõm, may quá không bị rớt mạng.

Dạo này mạng Dial up hay rớt lên rớt xuống, anh đang tính gọi thợ đến kéo cáp quang luôn cho rảnh. Nghe đồn cáp quang tuy đắt xắt ra miếng nhưng mạng lướt vèo vèo, lại không lo chiếm đường dây điện thoại. Bằng không, mỗi lần anh lướt net là y như rằng điện thoại nhà tịt ngòi. Lúc nãy bà nội vừa cằn nhằn, bảo anh cứ lên mạng là bà hết đường buôn dưa lê với hội chị em bạn dì.

Mở trình duyệt lên, anh thoăn thoắt gõ địa chỉ phòng chat NetEase. Mạng mẽo rùa bò, chữ load từng dòng một, hình ảnh thì mù tịt. Ngồi há mồm chờ ngót nghét năm phút đồng hồ, giao diện phòng chat xôm tụ mới chịu hiện hình.

Bên trái là danh sách các phòng chat đủ mọi thể loại: "Vườn trường mộng mơ", "Giang hồ hiểm ác", "Hội mê ca hát"... Bên phải là khung chat chung, chữ chạy xẹt xẹt không ngừng nghỉ, ai cũng có một cái nick name sến súa, kiểu như "♂Cơn Lốc Nhỏ♀", "☆Tuyết Rơi Mùa Hè★". Nick name của Phương Chí Bằng là "Cánh Chim Cô Độc".

Anh click vào phòng chat giao lưu kết bạn cùng thành phố quen thuộc. Vừa chui vào, một cô nàng nick name "Mưa Rơi Bên Suối" đã tóm ngay lấy anh, inbox riêng: "Chí Bằng, sao giờ anh mới lên mạng?"

Anh gõ lạch cạch trả lời: "Hôm nay anh bận chút việc ra ngoài."

"Ồ, anh đi đâu thế?"

"Nhắc mới nhớ, Tiểu Vũ, em làm biên tập viên cho tạp chí 《Mỗi Ngày Một Món Ngon》 đúng không? Em có biết tiệm bánh Phố Nam ở thị trấn Chương Khê không? Đồ ăn ở đó đỉnh của chóp luôn, cực kỳ xứng đáng để em làm một bài phóng sự hoành tráng đấy."

[Lời tác giả]

Chào buổi sáng các độc giả yêu dấu, tớ là con Sóc Béo núc ních đây, chúc cả nhà cuối tuần vui vẻ nha.

Ca khúc hôm nay chúng mình cùng thưởng thức là "Bạn Cùng Bàn" theo yêu cầu của bạn "Hehe". Giai điệu vang lên lại khiến lòng bồi hồi nhớ về một thời thanh xuân tươi đẹp.

Hương vị thanh xuân ngập tràn, mong mọi người luôn vui vẻ, cùng nhâm nhi âm nhạc nhé~~

"Ngày mai liệu cậu có nhớ về Cuốn nhật ký cậu viết hôm qua Ngày mai liệu cậu có còn lưu luyến Cô bạn hay mít ướt là cậu Thầy cô giáo đã quên mặt Chẳng gọi tên cậu trả lời Tớ cũng vô tình xem lại cuốn album Mới chợt nhớ đến bạn cùng bàn năm xưa..."