Tiệm Bánh Mì Phố Nam - Tùng Tuyết Tô

Chương 30: Ba năm cái chớp mắt

Đào Đào không còn nhớ rõ diện mạo của huyện thành ra sao.

Trùng sinh về cũng khá lâu rồi, nhưng chưa một lần đặt chân tới đó. Trừ lúc thi cử học hành, đa số người dân trong thị trấn chẳng mấy khi rảnh rỗi lên huyện chơi, họ chuộng đi phố thị hơn. Cấu trúc địa lý của thị trấn Chương Khê đặc biệt ở chỗ, nó nằm lọt thỏm giữa thành phố và huyện thành. Muốn lên huyện thì đi về hướng Nam, muốn ra phố thì đi về hướng Bắc, phía Đông giáp biển, phía Tây toàn núi non.

Tính đi tính lại, bắt xe đi thành phố còn nhanh hơn lên huyện một chút.

Đào Đào chỉ nhớ nhiều năm sau, thị trấn Chương Khê bất ngờ phát hiện vài mỏ than khổng lồ trữ lượng hàng tỷ tấn ẩn sâu trong núi. Thấy cái thị trấn nhỏ bé này hái ra tiền, thành phố lập tức bốc nó ra, gộp vào khu công nghệ cao của thành phố. Từ đó, tài chính, hành chính đều do thành phố quản lý, chẳng màng gì tới huyện nữa. Lúc nghèo rớt mồng tơi thì chẳng ai thèm ngó ngàng, vừa khấm khá lên cái là bị hớt tay trên, nhắc tới chuyện này là mấy ông trên huyện lại tức điên.

Trên chiếc xe buýt nhỏ xíu chỉ có vài mống: tài xế, cô La Thục Phân, Nhiêu Lị Lị, Trương Gia Minh, Đào Đào và Úc Loan, chỗ ngồi rộng rãi thênh thang. Đào Đào cẩn thận đặt túi bánh dì Úc gói cho lên băng ghế trống ngay dưới cửa gió điều hòa phía đối diện.

Hơi gió phà xuống sẽ giúp bánh tart Bồ Đào Nha không bị nhũn xẹp.

Nhiêu Lị Lị chẳng chịu ngồi yên thắt dây an toàn, chốc chốc lại nhoài người qua lưng ghế tán gẫu với cô, lát sau lại kéo Trương Gia Minh ngân nga bài đồng dao ném bom trường học. Dạo này cô nàng mới học lỏm được vài bài mới, đang lúc nghiện hát: "Xuân miên bất giác hiểu, xứ xứ văn tử giảo..." (Nghĩa là: Ngủ xuân không biết sáng, chỗ nào cũng muỗi cắn), "Đầu to đầu to, trời mưa không lo, người ta có ô, tôi có đầu to". Đương nhiên, chưa rống được hai câu đã bị cô La ngoái đầu nạt cho câm nín.

Cô La Thục Phân mặt mày nghiêm trọng, ngồi ngay ngắn ở ghế phụ lái.

Bên hông cô ấy đeo lủng lẳng chiếc điện thoại cục gạch mượn từ thầy Hiệu trưởng Hoàng, nghe đồn là dòng Motorola 8900 đời mới nhất. Thầy Hoàng cũng lo sốt vó, trước lúc đi dặn đi dặn lại: "Cô La à, nhiệm vụ lần này nặng nề lắm, cô phải bảo vệ các em học sinh và cả cái điện thoại của tôi cho thật tốt đấy nhé, cấm không được để thất lạc cái nào."

Cô La Thục Phân cũng sợ làm mất thứ của nợ này, cô ấy lấy đâu ra tiền mà đền.

Chiếc điện thoại cục gạch đi kèm với bao da hút nam châm khá điệu đà, nhưng cô ấy lo nó không chắc chắn. Thế là cô ấy cẩn thận dùng một sợi dây thun xoắn lò xo, một đầu móc vào thắt lưng, đầu kia cột chặt vào điện thoại. Chưa hết, cô ấy còn khóa thêm một chiếc ổ khóa đồng bé xíu, móc qua dây, bao da và thắt lưng cho chắc ăn. Chìa khóa thì xỏ dây đeo lên cổ, giấu kín vào trong áo.

Xe lăn bánh chưa bao lâu, thầy Hiệu trưởng Hoàng đã gọi tới hỏi thăm tình hình đường đi nước bước. Tiếng chuông vừa reo, cô La Thục Phân cuống cuồng lục lọi, mở khóa, cởi dây, trần ai khoai củ mới rút được cái điện thoại ra.

Đến khi cô ấy lôi được cái điện thoại ra, kéo ăng ten lên thì đầu dây bên kia đã cúp máy.

Thầy Hoàng phải gọi lại lần thứ hai mới bắt máy được.

Xong xuôi, cô ấy lại lặp lại ba bước thao tác thần thánh, khóa kỹ cái cục gạch vào thắt lưng.

Nhìn cảnh tượng đó mà Đào Đào toát mồ hôi hột, cái điện thoại to chảng lại thêm cái ổ khóa đồng, cô chỉ lo quần cô La tuột xuống lúc nào không hay.

Cũng may dọc đường thầy Hoàng không gọi thêm cuộc nào nữa.

Lần đầu tiên được thoát ly bố mẹ trọn hai ngày, Trương Gia Minh háo hức áp mặt vào cửa kính, dán mắt ngắm cảnh bên ngoài. Mặc dù cảnh vật trên đường chẳng có gì đặc sắc, nhưng cậu nhóc vẫn dòm ngó say sưa, mắt mày hớn hở. Cô bạn học phụ huynh Nhiêu Lị Lị ngồi bên cạnh hát hò gì, cậu cũng gào theo khí thế.

Hoàn toàn quên béng mất mục đích chuyến đi là để dự thi.

Ban đầu bố mẹ Trương Gia Minh cũng định tháp tùng con trai, ngặt nỗi cụ Trương lại lên cơn trĩ tái phát, lần này còn nặng hơn lần trước nên đành phải nhập viện phẫu thuật. Mổ trĩ tuy là tiểu phẫu nhưng cực kỳ đau đớn, không có người túc trực chăm nom là không xong. Thế nên Chu Tuệ và Trương Quốc Đống đành phải chia nhau túc trực, đứt ruột giao phó Trương Gia Minh cho cô La quản lý.

Mấy hôm trước khi xuất phát, tối nào Chu Tuệ cũng lân la sang nhà Nhiêu Lị Lị tìm cô La rủ rỉ dặn dò: "Cô La ơi, nhờ cô để mắt trông nom Tiểu Minh nhà tôi với nhé. Dạo này trời trở rét, sáng ra nhớ nhắc cháu nó khoác áo ấm, trưa nóng thì cởi bớt áo len mỏng bên trong, chứ đừng lột áo khoác ngoài kẻo trúng gió; à nhớ nhắc nó uống nhiều nước ấm, trời hanh khô dễ chảy máu cam lắm; tôi có gói thêm ít thuốc men thông dụng, có cả thuốc trị tiêu chảy người Hàn Quốc, thuốc hạ sốt Beethoven gì đấy, với thuốc ho Ni cô am, gom hết vào túi này, cô nhớ mang theo bên người nhé..."

La Thục Phân nghe xong mà mù tịt. Mấy chuyện dặn uống nước mặc áo thì thôi bỏ qua đi, nhưng thuốc trị tiêu chảy 'người Hàn Quốc' là cái quái gì? 'Beethoven' không phải là nhạc sĩ đánh đàn à, sao nay lại kiêm luôn trị sốt? Còn 'Ni cô am' là cái thứ gì nữa?

Mãi đến khi Chu Tuệ về, cô ấy mở túi thuốc ra xem từng loại mới ngã ngửa cười rũ rượi, cười đến đau cả bụng, hận không thể tọng ngay một gói thuốc 'người Hàn Quốc' vào miệng. Hóa ra là thuốc Fluorouracil (thuốc người Hàn Quốc), thuốc hạ sốt Ibuprofen (Beethoven), và thuốc ho Nhị Khấu Am (Ni cô am).

Trái ngược với sự kỹ tính thái quá của Chu Tuệ, vợ chồng Đào Quảng Chí và Úc Mỹ Trân lại thoáng hơn hẳn. Hai người gom cho Đào Đào và Úc Loan tổng cộng một trăm đồng tiền lẻ các loại: năm mươi, mười, hai mươi, rồi cả tờ một, hai đồng. Cẩn thận hơn, họ mua thêm hai thẻ điện thoại mệnh giá hai mươi đồng, khâu hẳn hai cái túi nhỏ bên trong áo Đào Đào, chia tiền mỗi bên một nửa, dặn dò cần mua gì cứ mua, thiếu thì chạy ra bốt điện thoại gọi về, bố mẹ sẽ nhờ Úc Mỹ Lan - cô em gái đang học trên huyện - mang tiền tới.

"Trọng điểm là trên huyện nhà mình có người thân," Đào Quảng Chí chớp mắt đầy ẩn ý.

Úc Loan và Đào Đào, mỗi đứa một ba lô vải bạt, quẳng vào đó hai bộ quần áo thay đổi cùng một bánh xà phòng gội-tắm-rửa mặt 3 trong 1, vậy là xong phim.

Giấy báo dự thi và giấy tờ tùy thân do cô La thu giữ cẩn thận, khỏi lo thất lạc.

Úc Loan hiếm khi đi xa, trừ lần theo mẹ ngồi xe khách từ nhà bố về, cậu bé chưa từng đi quãng đường xa xôi nhường này, lại càng không quen ngồi xe chặng dài hơn hai tiếng đồng hồ. Chiếc xe buýt nhỏ sực nức mùi dầu diesel, bác tài để ác át bớt mùi còn đốt thêm thứ hương xịt phòng rẻ tiền, quyện vào nhau tạo nên một mùi hương lợm giọng.

Thế là vừa lên xe, Úc Loan đã say đứ đừ, ban đầu nhắm nghiền mắt cố nhịn, sau đó bỗng dưng bật dậy như gắn lò xo, ánh mắt đờ đẫn lầm bầm: "Chị ơi, cái dạ dày của em nó đòi ra ngoài chơi."

"Ấy ấy, khoan khoan, bảo nó quay lại đi!" Đào Đào cuống cuồng lôi ba lô ôm trước ngực, lục lọi rối rít.

May mà cô có sự chuẩn bị từ trước!

Móc hì hục nửa ngày, cuối cùng cô cũng tìm được gói ô mai cam thảo và vài quả quýt lót dưới đống truyện tranh mang theo giải khuây. Bóc vỏ quýt tỉa thành hình hoa hướng dương, cô úp luôn lên chóp mũi Úc Loan.

Tiếp đó bóc viên ô mai cam thảo nhét gọn vào miệng cậu bé.

Khuôn mặt Úc Loan tái nhợt, miễn cưỡng hé mắt nhìn Đào Đào rồi lại nhắm nghiền.

Hương quýt thanh mát phần nào lấn át mùi xe ngột ngạt, vị ô mai chua chua ngọt ngọt cũng xoa dịu cơn buồn nôn, đôi lông mày nhíu chặt của cậu bé dần dãn ra.

"Dạ dày hết đòi đi chơi chưa?" Đào Đào lo lắng hỏi.

Úc Loan ôm bụng trên, giọng nói rũ rượi ỉu xìu: "Nó chịu quay lại rồi."

Quay lại là tốt rồi, Đào Đào thở phào nhẹ nhõm.

Chữa say xe bằng vỏ quýt và ô mai, Đào Đào cũng chẳng rõ căn cứ y học ở đâu ra, chỉ nhớ mang máng hồi nhỏ đi xa, Đào Quảng Chí toàn dùng chiêu này với cô; hỏi ông thì chắc chắn ông cũng bó tay, chắc hồi bé bác cả cũng áp dụng cách này với ông, coi như bài thuốc dân gian lưu truyền từ đời này sang đời khác.

Chiêu này coi bộ cũng linh nghiệm phết, lát sau, Úc Loan với cái vỏ quýt vắt vẻo trên mũi, hai tay ôm khư khư cánh tay cô, ngả đầu lên vai cô ngủ say sưa.

May là thằng bé mới tí tuổi đầu mà mũi đã cao ráo, dễ gác vỏ quýt. Đào Đào thầm nghĩ.

Hơi thở đều đặn của Úc Loan phả vào hõm cổ Đào Đào như từng đợt sóng biển ẩm ướt, cô bé tỉnh như sáo, chốc chốc lại ngoái nhìn cậu bé, hễ vỏ quýt bay hết mùi là bóc ngay quả mới thay lên mũi.

Kết quả là cô xơi trọn sáu quả quýt trên xe, lúc xuống xe ợ một cái nồng nặc mùi quýt.

Ngán tới mức dòm tart trứng cũng hết hứng ăn.

Trừ Úc Loan ra, trên xe chẳng ai bị say, mớ đồ ăn vặt Đào Đào mang theo cũng được tẩu tán kha khá lúc xe dừng dọc quốc lộ cho mọi người nghỉ xả hơi. Đặc biệt là bác tài, lần đầu được ăn hamburger với uống trà sữa nên quất liền tù tì hai cái bánh, hút trọn một cốc mà vẫn chưa đã thèm, xơi thêm một hộp tart trứng nữa mới ngượng ngùng thôi lấy. Tuy nhiên, bác vẫn xin Đào Đào một tờ rơi quảng cáo để cài ở cửa xe.

Úc Loan ngủ gà ngủ gật dựa vào Đào Đào, tóc tai cọ xát tích điện dựng đứng như ăng ten, bộ dạng ngái ngủ bị Đào Đào kéo xuống xe.

Giáo viên và học sinh lên dự thi đều được bố trí ăn nghỉ tại một nhà khách trên huyện liên kết với Phòng Giáo dục. Tòa nhà chính 5 tầng xây bằng gạch đỏ, trước cửa tạc đôi sư tử đá, trên sảnh chính treo tấm băng rôn đỏ chót: "Nhiệt liệt chào mừng giáo viên và học sinh dự thi Olympic Toán". Chỗ ở là phòng tiêu chuẩn hai người một phòng, Đào Đào và Úc Loan chung một phòng, Nhiêu Lị Lị ở với cô La, còn bác tài xế của trường thì ở cùng phòng với Trương Gia Minh.

Phòng ốc bài trí cũng khá tuềnh toàng, hai chiếc giường xếp sát nhau trải ga cotton trắng giặt cứng quèo, một chiếc bàn gỗ tróc sơn kê sát tường. Trên bàn chễm chệ chiếc tivi CRT đời cũ, cây đèn bàn vỏ nhựa xanh lá cây, kèm hai chai nước khoáng miễn phí. Dưới gầm bàn là hai đôi dép nhựa đúc màu xanh biển, chứ chẳng phải dép vải dùng một lần.

Phòng tắm nhỏ xíu, như thường lệ không có bồn cầu bệt.

Cơ mà không có cũng tốt, đi vệ sinh bên ngoài, Đào Đào vẫn khoái dùng xí xổm hơn.

Cô ném ba lô vào phòng, tranh thủ lúc cô La tập trung Úc Loan và Trương Gia Minh để dặn dò nội quy, Đào Đào ù té xuống mượn điện thoại quầy lễ tân gọi điện về nhà báo bình an.

Cô lân la hỏi nhà khách có tủ lạnh cho mình tá túc vài hộp bánh ngọt không, sẵn tiện biếu luôn cô lễ tân một hộp tart trứng để bôi trơn. Lúc xách đồ lên phòng, cô cũng không quên biếu dì tạp vụ và bác bảo vệ trực cổng mỗi người một hộp.

Hộp bánh nào đưa ra cũng kèm theo một tờ rơi quảng cáo nhét khéo bên trong. Lúc biếu bánh, Đào Đào còn nhanh nhảu nịnh dì tạp vụ lát nhớ đổi cho mình bộ chăn nệm mới, hỏi dò xem có mùi nắng không; hỏi bác bảo vệ xem trên huyện có tiệm bánh ngọt nào có tiếng tăm, quanh đây có quán xá nào ngon không.

Buổi tối trước khi đi ngủ, cô La Thục Phân đi tuần từng phòng, dặn dò kỹ lưỡng: "Cô ở ngay phòng bên cạnh, có việc gì cứ qua gõ cửa nhé, nhớ chốt chặt cửa nẻo, không được chạy nhảy lung tung, ngủ sớm lấy sức. Sáng mai cô sẽ gọi hai đứa dậy, ăn sáng xong mình qua làm quen phòng thi."

Đào Đào và Úc Loan đồng thanh ngoan ngoãn vâng dạ.

Cô La đi khỏi, Đào Đào lật tung ga giường kiểm tra tấm nệm mới thay. Chắc nhờ ma lực của hộp bánh, dì tạp vụ lót cho hẳn hai lớp nệm, bông m*t trắng tinh tươm, không một mảng ố vàng.

Ga giường, vỏ chăn nhìn là biết hàng mới bóc tem, không có vết cháy xém do tàn thuốc, góc cạnh cũng không bị ố vàng cáu bẩn, phẳng phiu nuột nà.

Ngửi qua không thấy mùi gì lạ, hẳn là đã được phơi nắng kỹ càng.

Lúc này cô mới an tâm ngả lưng xuống giường.

Từ lúc bước chân vào phòng, Úc Loan cứ xoay cổ ngó nghiêng ngơ ngẩn, mũi cứ khịt khịt đánh hơi như chú cún con, dường như rất cảnh giác với mùi vị lạ lẫm ở đây.

Thấy bộ dạng đó, Đào Đào bật dậy như lò xo, lục lọi trong chiếc ba lô nhỏ, móc ra chiếc gối in hình cá vàng bị nhồi nhét đến nhăn nhúm.

Úc Loan sững sờ, hai mắt từ từ mở to.

Chị ấy lén mang gối của mình theo từ lúc nào thế?

"Chị còn lạ gì em nữa!" Đào Đào đắc ý ném chiếc gối lên mặt cậu bé, "Chị biết tỏng em mắc chứng lạ giường mà, đấy, có cái gối quen thuộc này chắc dễ ngủ hơn rồi chứ?"

Úc Loan vội gỡ chiếc gối xuống, mùi kem dưỡng da hương sữa và dầu gội đầu hương sữa quen thuộc xộc vào mũi, cậu bé cong mắt cười tươi tắn, gật đầu lia lịa: "Vâng!"

"Thế thì ngủ thôi." Đào Đào ngả lưng xuống, tiện tay giật sợi dây thừng tắt đèn, "Sáng mai em còn phải dậy sớm đi thi đấy." Căn phòng chìm vào bóng tối, chỉ còn lại khe hở ở rèm cửa le lói chút ánh đèn đường, hắt lên tường một vệt sáng mỏng manh.

Phòng không quay mặt ra đường cái nên khá yên tĩnh.

Nhưng tĩnh mịch quá đỗi, cộng thêm không khí u ám của nhà khách càng làm người ta rợn tóc gáy. Khe cửa còn le lói tia sáng xanh lè hắt ra từ biển báo lối thoát hiểm đối diện, xanh rờn, ma mị đến rợn người.

Khung cảnh này gợi Đào Đào nhớ tới bộ phim "Âm Dương Lộ" mà cô và Nhiêu Lị Lị lén xem hồi bữa dưới nhà, trong khi Úc Loan và Trương Gia Minh đang cắm đầu giải Toán Olympic trên lầu. Nhiêu Lị Lị cứ khăng khăng phải xem vì có Cổ Thiên Lạc và Thái Thiếu Phân, nam thanh nữ tú ngời ngời, không xem thì phí đời. Hậu quả là hai đứa sợ xanh mắt mèo, tậu thêm cho Đào Đào một bóng ma tâm lý thời thơ ấu.

Ám ảnh nhất là trong phim cũng có cảnh khách sạn tổ chức đám tang... Đào Đào vốn to gan lớn mật nhưng lại mắc chứng sợ ma, xem phim lâu lẩu lầu lâu rồi mà thi thoảng mấy phân cảnh rùng rợn đó cứ hiện về mồn một.

Giờ thì thấy lạnh toát cả sống lưng.

Đừng quay đầu, tuyệt đối đừng quay đầu lại, phim bảo sao chép bia mộ mà quay đầu là toang... Cô nằm nghiêng co rúm người lại, khẽ nuốt nước bọt.

Ngay lúc Đào Đào đang tự dọa mình, thì chợt thấy có bóng đen xột xoạt bò lên giường.

"Ai đó?" Đào Đào giật bắn mình, cả người giật thót lên như bị điện giật. Ngay giây phút cô sắp sửa rú lên thì chiếc gối hình cá vàng sực mùi sữa đã áp sát ngay cạnh mặt. Cô xì hơi như quả bóng xịt, ngã vật ra gối, giọng yếu xìu: "Khoai Môn, giường nhà khách bé tí tẹo, chật chội lắm, em về giường em mà ngủ đi."

Úc Loan nhoài người bên mép giường, giọng đáng thương: "Chị xoa ngọn tóc cho em với."

Mặc dù đã có gối quen, cậu bé vẫn không thể làm quen với mùi bột giặt và cồn sát trùng hắc mũi của ga trải giường và chăn ở đây.

"Em không tự xoa được à?" Đào Đào nghiến răng kèn kẹt. Nhớ lại cái cảnh mình vừa sợ sun vòi như thạch sùng bám tường, cô thấy mặt mũi nóng râm ran.

"Chị ngắn."

"Cái gì mà chị ngắn, chị là chị dài nha..." Đào Đào càu nhàu bực bội, cô tương lai sẽ cao tận một mét bảy cơ đấy, ai cho phép bảo cô "ngắn"! Nhưng cuối cùng cũng đành bó tay chịu thua, cô miễn cưỡng nhích sang một bên nhường chỗ.

"Thôi được rồi được rồi, nể tình mai em đi thi, lại đây đi."

Nghe Đào Đào ừ hử, Úc Loan mừng húm, hớn hở trèo lên giường, ôm chầm lấy cô từ phía sau. Hai cánh tay bụ bẫm luồn qua nách Đào Đào vòng lên phía trước, chộp lấy một lọn tóc mềm mượt, bắt đầu hành nghề "ve vuốt" điêu luyện.

Có một lò sưởi di động áp sát sau lưng thế này, Đào Đào nóng đến độ muốn đạp phăng chăn ra. Nhờ vậy mà cô cũng chợt nhận ra ưu điểm của việc Úc Loan ngủ chung, cô chẳng còn tâm trí đâu mà hoang tưởng về mấy bóng ma rình rập sau lưng nữa. Giờ đây, khoang mũi cô chỉ toàn là mùi xà phòng đu đủ thơm ngọt, thoang thoảng từ người Úc Loan.

Người cô cũng tỏa ra mùi hương này, do dì Úc mua chung loại xà phòng mùi đu đủ cho cả hai.

May mà không phải mùa hè, chứ chen chúc thế này rôm sảy mọc đầy người mất... Cô thầm rủa trong bụng, bỗng chợt nghe nhịp thở của Úc Loan sau gáy dần trở nên đều đặn và chậm rãi.

Đào Đào: "..."

Thôi xong, tóc cô y hệt thuốc mê, cậu nhóc lại bất tỉnh nhân sự mất rồi.

Thế nhưng, chìm trong tiếng thở khò khè, khò khè của Úc Loan, Đào Đào cũng lịm đi vào giấc ngủ nhanh chóng.

Điểm thi được đặt tại Trường Trung học Thực nghiệm của huyện. Mới bảy giờ sáng, cô La đã tới gõ cửa đánh thức. Úc Loan và Trương Gia Minh được cô La dẫn đi xem phòng thi, còn Đào Đào và Nhiêu Lị Lị lười biếng chẳng buồn đi theo, ở lại nhà khách chén bữa sáng buffet.

"Tớ chưa ăn buffet bao giờ đâu đấy." Nhiêu Lị Lị hừng hực khí thế, mang vẻ mặt quyết tâm càn quét sạch sành sanh nhà ăn.

Thế nhưng khi vừa bước vào, hai đứa đều tiu nghỉu. Chỉ có dăm ba loại bánh bao, cháo, màn thầu, hoành thánh và vài món dưa muối. Bánh mì cũng lèo tèo, chỉ độc mỗi món bánh mì gối.

Hai đứa nhấm nháp lấy lệ rồi rúc về phòng xem tivi.

Gần trưa, cô La dắt theo hai hạt giống của mình trở về, vẻ mặt nhăn nhó: "Trường Thực nghiệm huyện có tận 30 thí sinh, trường số 2 có 15, trường số 3 thì 12, trường Liên cấp cũng 20 đứa..."

Đồng phục học sinh tiểu học trên huyện đều mang màu đỏ trắng, tự dưng chen vào hai bóng áo xanh trắng của trường xã, thật sự nổi bần bật. Trương Gia Minh bị bao nhiêu ánh mắt soi mói tò mò, về đến nhà khách mà mặt mũi vẫn còn đỏ bừng bừng.

Úc Loan vừa bước vào cửa đã nhào ngay vào vòng tay Đào Đào. Cứ ngỡ cậu nhóc cũng vì những lời xì xầm to nhỏ mà buồn bã, ai dè cậu cứ dụi dụi vào cổ cô, nũng nịu nói: "Chị ơi, em nhớ chị quá."

Đào Đào không nhịn được cười, thì ra là cô lo hão. Úc Loan vốn dĩ có khả năng tự động loại bỏ giọng nói của người khác nếu không bận tâm đến mà.

Cuộc thi diễn ra từ 2 giờ đến 3 giờ rưỡi chiều. Chiều nay thi xong là cả đoàn nhổ neo về luôn, thời gian nghỉ trưa gần như bằng không. Cả nhóm ăn vội ăn vàng bữa trưa ở nhà ăn, nhanh chóng thu dọn hành lý. Lần này Đào Đào và Nhiêu Lị Lị cũng theo ra tận nơi.

Đào Đào không quên mục đích chính của chuyến đi này. Cô lôi nốt cuộn bánh da cọp cuối cùng ra khỏi tủ lạnh. Hamburger và tart trứng hôm qua đã tẩu tán sạch bách. Cô cố ý giữ lại bánh cuộn Thụy Sĩ vì món này bảo quản lạnh sẽ giữ nguyên được hương vị.

Ba người Đào Đào và cô La Thục Phân đành chui rúc vào cái lán dựng tạm trước cổng trường để chờ đợi. Xung quanh đông đúc giáo viên và phụ huynh học sinh từ khắp các trường trong huyện, khiến họ lọt thỏm trong góc, chẳng ai chú ý tới.

Từ lúc đưa Úc Loan và Trương Gia Minh vào phòng thi, mắt cô La không rời khỏi cổng trường, căng thẳng tới mức tu nước ừng ực, trời rét căm căm mà trán vẫn rịn mồ hôi.

Đào Đào tranh thủ mở hộp bánh cuộn dáng dài ra: "Chắc cũng phải đợi cả tiếng đồng hồ đấy cô La, Lị Lị, hai người ăn chút đi?"

Cô La xua tay, tim đập thình thịch nơi cổ họng, cô ấy nuốt chẳng trôi thứ gì.

Không biết hai đứa nhỏ có đi nhầm phòng thi không? Úc Loan ngơ ngơ thế kia liệu có tìm đúng chỗ không? Cô ấy đã dặn đi dặn lại nhớ viết tên trước rồi, chắc không quên đâu nhỉ? Bút chì, tẩy, bút bi, gọt bút chì, thước kẻ, compa, ê ke, cô ấy đã soát lại cả rồi, chắc chắn là mang đủ.

Chao ôi, thời gian trôi sao mà chậm chạp quá... Không không không, chậm một chút cũng tốt, để tụi nhỏ thong thả làm bài.

Nhiêu Lị Lị lơ đễnh nói vài câu an ủi mẹ mình. Tính mẹ cô nhóc là vậy, hễ có chuyện là trong đầu lại tự biên tự diễn ra một mớ kịch bản hoang đường, ai khuyên cũng vô ích. Chỉ khi nào mẹ tự xâu chuỗi mọi chuyện, vạch ra các phương án giải quyết cho mớ rắc rối trong đầu thì mẹ mới bình tĩnh lại được.

Thế là cô nhóc lại ngồi xổm cạnh Đào Đào, háo hức nhìn hộp bánh cuộn Thụy Sĩ được mix đủ mùi vị trong tay bạn, khẽ xuýt xoa: "Woa Đào Đào, một cuộn mà nhiều vị thế này, đủ màu đủ sắc nhìn đẹp quá đi mất."

Hôm qua trên xe buýt toàn là loại nguyên cuộn một vị, chỉ có cuộn Đào Đào giữ lại này là mỗi lát một vị khác nhau. Miếng màu đỏ là cuộn hồng trà hạt dẻ, miếng màu xanh là cuộn matcha đậu đỏ, mùa đông hết xoài nên phải thay nhân khác; miếng màu vàng ươm là bánh cuộn da cọp khoai môn, miếng màu đen là cuộn socola hạnh nhân, còn miếng sặc sỡ kia là cuộn chà bông hành lá xúc xích.

Màu sắc sắp xếp vô cùng bắt mắt, hương vị cũng độc lạ. Trong cái lán nhựa đông đúc, có người đã quay sang nhìn vì tiếng xuýt xoa của Nhiêu Lị Lị, vừa liếc qua là dán mắt vào luôn không thể rời đi.

"Đẹp đúng không? Cực kỳ ngon luôn đấy! Tớ đã mang hết tất cả các vị bánh cuộn Thụy Sĩ của tiệm bánh Phố Nam lên đây rồi!" Đào Đào cố tình nói oang oang, rồi lại làm bộ thở dài sườn sượt, "Tiếc là cô La chẳng thiết ăn uống gì, hai đứa mình sao mà xử hết được đống này cơ chứ, nhiều quá đi mất!"

Nhiêu Lị Lị sốt ruột giậm chân: "Tớ hối hận vì trưa nay quất hẳn hai bát cơm ở nhà ăn quá."

Đồ ăn sáng ở nhà ăn nhà khách thì chán òm, nhưng đồ xào bữa trưa lại ngon phết, món mặn khá phong phú. Nhiêu Lị Lị mê tít món thịt vải chua ngọt, thế là vô tình ăn no ứ hự.

"Không sao, cậu cứ nếm thử một miếng xem sao." Đào Đào dỗ dành, đưa cả hộp bánh cuộn Thụy Sĩ cho cô bạn chọn, "Cậu khoái vị nào, chắc cậu thử qua hết rồi nhỉ?"

"Cho tớ miếng vị hồng trà hạt dẻ trước đi!" Nhiêu Lị Lị nuốt nước bọt ực ực. Vị này ngon xỉu, cô nhóc đã ăn qua rồi, dạo gần đây vẫn chưa thấy ngán. Hạt dẻ trong bánh dẻo bùi ngọt lịm, quyện với mùi thơm của hồng trà trong lớp bánh xốp mềm, cực kỳ hợp gu của cô nhóc.

Có một phụ huynh dắt theo cậu con trai nhỏ tới đợi anh trai thi, đứng ngay cạnh Đào Đào. Để lấy may mắn, giữa trời đông giá rét mà vị phụ huynh này vẫn diện sườn xám khoác khăn choàng, đi giày cao gót. Chị ta liếc ngang liếc dọc dòm ngó hộp bánh đủ vị trên tay Đào Đào mấy bận, cuối cùng cũng không nhịn được lên tiếng hỏi: "Cháu ơi, cháu mua bánh này ở đâu thế?"

Sao nhiều vị lạ thế này mà chị ta chưa thấy bao giờ nhỉ.

Bình thường chị ta chỉ mới ăn vị dừa, vị cam thôi, chưa từng thấy chỗ nào bán nhiều vị thế này, lại còn làm rất bắt mắt nữa. Cộng thêm cậu con trai đứng bên cạnh cứ nhìn trừng trừng, móc móc vào lòng bàn tay chị ta đòi ăn, làm chị ta không thể không hỏi.

"Cô ơi, mua ở tiệm bánh Phố Nam dưới thị trấn Chương Khê ạ." Nhiêu Lị Lị vốn tính dễ gần, nhanh nhảu đáp lời, còn tỏ vẻ ngạc nhiên, "Cô chưa ăn qua sao? Ông chủ Phương nhà ở biệt thự trên huyện ngày nào cũng đặt mua nhà bạn ấy đấy ạ."

"Ông chủ Phương á?" Vị phụ huynh nọ sững người. Trên huyện này người ở biệt thự mà mang họ Phương thì chỉ có mỗi một nhà thôi sao? Gia đình đó giàu nứt đố đổ vách cơ mà, thế mà cũng mua đồ của tiệm bánh dưới thị trấn ư?

"Vâng ạ, chú ấy chẳng nề hà phiền phức, lần nào cũng nhờ gửi xe khách từ dưới thị trấn lên đấy ạ." Nhiêu Lị Lị vừa nhai nhóp nhép vừa bô bô kể, "Hôm bữa còn mạnh tay đặt hẳn hai trăm cái hamburger cơ!"

Đào Đào cúi đầu bấm bụng cười, Lị Lị đúng là thần kiến tạo!

Dù vị phụ huynh nọ vẫn còn chút hoài nghi, nhưng cậu con nhỏ đã bắt đầu đu bám lắc lắc cánh tay chị ta không ngớt, chị ta đành đỏ mặt hỏi: "Thị trấn Chương Khê hơi xa, các cháu ăn không hết thì... cô mua lại một miếng được không?"

Xong phim!

Đào Đào cười tươi như hoa: "Dạ được ạ, 1 đồng 1 miếng, cô thích vị nào?"

Cậu con nhỏ nhảy cẫng lên: "Con lấy vị socola!"

Một đồng ư? Cũng chẳng đắt đỏ gì. Mấy tiệm bánh sang chảnh trên huyện bán còn chát hơn nhiều.

Vị phụ huynh rút từ túi xách ra đồng xu một đồng, Đào Đào cũng đưa miếng bánh vị socola cho cậu bé.

Cậu bé cắn liền một miếng, vừa ăn vừa la lên: "Ngon tuyệt, mẹ ơi, ngon quá đi mất!"

Mọi người xung quanh đều dồn ánh mắt về phía này, vị phụ huynh càng thêm ngượng ngùng, cúi đầu khẽ nạt: "Con ăn thì cứ ăn đi, la hét ầm ĩ làm gì? Ở nơi đông người đừng có làm ồn."

Có người mở bát thì tự khắc có người thứ hai, vài phút sau, lại có người hỏi mua một miếng từ chỗ Đào Đào, ăn xong còn xúi giục anh bạn đi cùng mua thêm:

"Vị ngon thật đấy, cậu có muốn thử một miếng không?"

"Tớ không hảo ngọt."

"Tớ thấy có vị chà bông đấy."

"Vậy... cháu ơi, cho chú miếng chà bông nhé... cũng 1 đồng à? Cám ơn cháu... ừm... uầy, ngon bá cháy, đúng là ngon thật!"

Dù giữa mùa đông ăn đồ lạnh buốt, nhưng hương vị thì khỏi chê. Đây gần như là suy nghĩ chung của tất cả những ai đã mua bánh cuộn Thụy Sĩ của Đào Đào. Có người vừa ăn vừa cố kìm hãm tốc độ nhai lại, nghe nói tiệm bánh tít dưới thị trấn khó mua, họ chẳng nỡ ăn hết miếng bánh ngon lành này!

"Cháu ơi, cháu có số điện thoại của tiệm đó không?"

"Dạ có dạ có, thực ra cháu đi theo em trai thi thôi." Đào Đào chờ mỗi câu này, tủm tỉm cười lôi xấp tờ rơi ra, "Đấy là tiệm nhà cháu mở đấy ạ, cháu tặng cô chú tờ rơi này, trên này toàn món tủ của nhà cháu, cô chú cứ cầm lấy tham khảo nhé! Tuy thị trấn hơi xa, nhưng nhà cháu có dịch vụ gửi xe khách lên tận nơi, đóng gói thùng xốp đá lạnh đàng hoàng, bánh đến nơi vẫn tươi ngon roi rói. Cô chú cứ gọi điện đặt là có liền."

Đám đông bừng tỉnh, ngạc nhiên nhìn cô bé nhỏ thó trước mặt. Mới nứt mắt ra mà đi theo em thi còn tranh thủ tiếp thị làm ăn! Đáng gờm hơn là chiêu trò quá sức sành sỏi!

Mấy người lớn nhất thời tấm tắc khen ngợi, dù không mua bánh, thấy thú vị cũng chìa tay xin một tờ.

Đào Đào tung tăng phát một vòng quanh lán, loáng cái đã phát sạch mớ tờ rơi trên tay. Tại cô nhỏ người, khuôn mặt lại tươi tắn dễ thương, gọi chú dì anh chị bác thím ngọt xớt, ai được cô gọi cũng theo phản xạ chìa tay ra lấy.

Cầm rồi cũng chẳng vứt đi, dù sao đang đứng rảnh rỗi chờ đợi, ai nấy đều cắm cúi ngâm cứu tờ rơi.

Tờ rơi in toàn ảnh thật của bánh mì, nào là bánh tart Bồ Đào Nha... món này nhìn cũng hấp dẫn phết, rồi đủ loại bánh cuộn Thụy Sĩ nữa, ừm, mấy cái nãy vừa mới ngắm tận mắt, cũng ưng cái bụng... ôi mẹ ơi có cả hamburger kìa? Còn có cả trà sữa nữa!

Một tiệm bánh mì mà lại bán thêm trà sữa, độc đáo thật. Nhưng mà mấy cái hamburger này nhìn thèm nhỏ dãi, chỉ nhìn qua ảnh thôi cũng thấy lớp áo gà chiên vàng ươm bắt mắt đến độ nào.

Rất nhiều người vừa xem vừa ực nước bọt, hận không thể tót ngay ra tiệm bánh gần nhất mua tạm món gì đó giải tỏa cơn thèm. Nhưng vừa mới lé lên ý định, lại nghĩ bụng bánh trên huyện ăn nhẵn mặt rồi, có gì đâu mà thèm.

Càng không ăn được lại càng bứt rứt muốn ăn!

Đúng là thảm họa.

Có cặp bố mẹ trẻ tuổi, anh chồng để quả đầu chải chuốt bóng lộn, tính tình dân chơi phóng khoáng, hai vợ chồng nắm lấy tờ rơi ngó nhau, trao đổi dăm ba câu đã chốt hạ, lát nữa con thi xong là phóng ngay mô tô phi xuống thị trấn Chương Khê làm một chầu!

Không chỉ để thưởng thức bánh mì, mà nghe đồn thị trấn Chương Khê cũng nổi tiếng với tá lả món ăn vặt, chè cháo, từ bánh đúc, chè bánh trôi nước, đến hàu chiên trứng... Nhất là vào tiết trời mùa đông, hàu con nào con nấy mập ú ụ, quyện cùng bột khoai lang, trứng gà chiên giòn rụm bên ngoài, mềm ngọt bên trong, chấm với nước mắm hoặc tương ớt, thì mùi thơm nức mũi, thịt hàu mọng nước, căng mọng... Hai vợ chồng càng nghĩ càng thèm, nước miếng không biết đã nuốt ực mấy bận.

Phát tờ rơi xong, Đào Đào liếc nhìn một lượt, cảm thấy hiệu ứng khá tốt. Vài ông bà lớn tuổi còn lân la trò chuyện, hỏi cô bé sao mà tháo vát thế, bánh mì ai tự tay làm...

Tự thấy đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ bí mật mang lên huyện, Đào Đào ngồi xổm xuống chơi trò ném đá với Nhiêu Lị Lị. Chẳng mấy chốc đã đến ba giờ rưỡi chiều, tiếng chuông reo vang đúng boong, La Thục Phân cùng đám phụ huynh đồng loạt bật dậy.

Loáng cái, Úc Loan và Trương Gia Minh đã sánh vai nhau bước ra.

Giữa đám đông nhung nhúc, hai mống áo xanh trắng này nổi bật giữa một rừng áo đỏ, dễ dàng nhận diện từ xa.

Điểm thi chưa thể có ngay, La Thục Phân không vội hỏi dồn làm bài ra sao, mà che chở cho lũ trẻ, một tay giữ khư khư chiếc điện thoại cục gạch bên hông, đưa tất cả lên chuyến xe buýt nhỏ của trường. Khi xe chỉ còn người nhà, cô ấy mới căng thẳng cất tiếng hỏi: "Làm bài trơn tru chứ? Đề thi có khó không? Thời gian có dư dả không? Đã làm xong hết chưa?"

Trương Gia Minh mặt mày xị lơ, lắc đầu nguầy nguậy, rưng rưng nước mắt chực trào.

Cậu nhóc cảm thấy đề khó nhằn quá, có lẽ trượt vỏ chuối rồi.

"Vạn sự khởi đầu nan, đừng tự trách mình làm không tốt, tụi mình mới ôn luyện được kỳ nghỉ đông thôi mà, thi không tốt cũng là chuyện bình thường, năm sau lại cố gắng!" La Thục Phân vỗ vai an ủi cậu nhóc, không nói thêm gì nữa, quay sang nhìn Úc Loan.

Đào Đào cũng tò mò hướng ánh mắt về phía cậu bé.

Cô và La Thục Phân nuốt nước bọt đánh ực, giờ chỉ còn trông mong vào Úc Loan thôi, lần này ra quân chẳng nhẽ lại hy sinh sạch sẽ?

"Em không biết." Úc Loan đăm chiêu một lát, bản thân cậu cũng chẳng rõ đề dễ hay khó, cơ mà...

"Em làm xong hết rồi."

Đào Đào cạn lời, vỗ trán cái đốp, tiện tay úp luôn vỏ quýt lên mũi cậu bé: "Ngủ đi, ngủ đi!"

La Thục Phân cũng dở khóc dở cười, nhưng nghĩ lại, thế này là đã mãn nguyện lắm rồi. Dù kết quả có ra sao, bước được bước đầu tiên này đã là một thành tựu đáng quý. Vừa bảo tài xế nổ máy quay về, cô ấy vừa loay hoay mở khóa, tháo chốt để lôi chiếc điện thoại cục gạch ra gọi báo cáo cho thầy Hiệu trưởng Hoàng, dặn thầy vài bữa nữa hẵng đi dò xem lúc nào có kết quả.

Lúc Đào Đào và Úc Loan trở về, Đào Quảng Chí suốt hai ngày nay vắng bóng lũ nhóc quấy nhiễu cứ như yêu quái hút trọn tinh hoa nhật nguyệt, da dẻ hồng hào, bước chân sáo rộn ràng, lúc nặn hamburger còn ngân nga hát rồi lắc lư mông.

Nghe tin Úc Loan chẳng biết bài thi ra sao, có khi lại trượt vỏ chuối, ổng vẫn tỉnh bơ: "Ối dào, con nít còn bé tí mà, rớt thì thôi! Coi như đi du lịch đổi gió."

Úc Mỹ Trân cũng gật gù đồng tình, được chọn đi thi đã là đỉnh của chóp rồi.

Cả nhà lại rôm rả bàn kế hoạch mở tiệc nướng BBQ trên sân thượng để ăn mừng, dù kết quả thi chưa rành rẽ nhưng chẳng hề hấn gì, cứ tiệc tùng thôi.

Dây phơi trên sân thượng lủng lẳng dăm ba bộ quần áo chưa khô ráo, Đào Quảng Chí dang tay gạt sạch sang một bên, bê ghế tre ra xếp, lau dọn cái bàn mây cũ mèm, thoăn thoắt khênh bếp lò, than củi lên. Sau đó tóm lấy nắm xiên tre, rồi lần lượt bê lên từng khay thịt ba chỉ, thịt bò, thịt vịt, cánh gà, đùi gà, khoai lang, cà tím, đậu cove, ngô... đủ loại nguyên liệu phong phú.

Vắng lũ nhóc, hai vợ chồng ổng ròng rã hai ngày xơi đồ nướng. Phải công nhận, nướng BBQ giữa mùa đông rét mướt còn sướng hơn cả mùa hè. Ổng và Úc Mỹ Trân còn đúc kết được bí kíp, nhấm nháp bia thì hơi lạnh, nhưng bắt cặp với rượu gạo nhà tự ủ là chuẩn bài nhất, một ngụm thịt một ngụm rượu, ấm từ trong ra ngoài.

Bữa tiệc tối nay cũng là ngẫu hứng, nguyên liệu còn phải xâu xiên, cả nhà quây quần lại hì hục phụ nhau hơn nửa tiếng đồng hồ, bụng réo ùng ục mà vẫn chưa xiên xong. Nhất là Úc Loan, loay hoay nửa tiếng xỏ được đúng hai xiên, cậu bé cứ nhất quyết lựa từng khối thịt bằng chằn chặn để xâu, làm Đào Quảng Chí ngứa mắt chỉ muốn giật lấy xiên hộ luôn cho rồi.

Cuối cùng, từng xiên thịt cũng chễm chệ trên vỉ nướng, khoai lang thì bọc giấy bạc ủ dưới lớp than hồng. Vịt Quay cũng to gan lớn mật, dám đứng xem nướng đùi vịt trên vỉ sắt mà chẳng tỏ vẻ hoảng sợ, còn ngây ngô rướn cổ nghển đầu tò mò. Đào Quảng Chí trêu đùa: "Không mau xê ra, tí nữa tao nướng luôn mày đấy."

Do rào cản ngôn ngữ, Vịt Quay chẳng mảy may khiếp sợ. Úc Loan nghe xong lại hú vía, bật dậy bế bổng Vịt Quay lao thẳng xuống nhà: "Không được, không được, không được..."

Đào Đào và mọi người ngơ ngác, mãi lúc sau mới ôm bụng cười sặc sụa.

Gió đêm mùa đông mang theo hơi lạnh buốt, nhưng lại như xoa dịu màn đêm tĩnh mịch.

Đang nhâm nhi thịt nướng, Úc Mỹ Trân khều Đào Đào ra góc riêng: "Cháu phát hết tờ rơi chưa?"

Đào Đào vừa gặm bắp ngô vừa gật đầu lia lịa: "Dạ cháu phát sạch rồi."

Mắt Úc Mỹ Trân bừng sáng, nói tiếp: "Dì với bố cháu bàn tính rồi, sắp tới sẽ tìm một hai người làm theo giờ đáng tin cậy tới phụ giúp, sau này có vớ được đơn hàng bự cỡ nào cũng khỏi lo không xuể. Đợi gom đủ tiền, nhà mình sẽ tân trang lại tiệm, đặc biệt là khu bếp, tậu hẳn hai cái lò nướng to đùng như dưới căng tin xưởng than ấy."

Việc này quá hợp ý Đào Đào, cô gật đầu cái rụp, nuốt vội miếng ngô: "Hay quá dì ơi, nhưng phải lựa người đàng hoàng nha dì, rước nhầm gian gian xảo xảo về chôm công thức bánh nhà mình thì toi."

Úc Mỹ Trân đã tính toán kỹ lưỡng, thủng thẳng đáp: "Cháu đừng lo, bố cháu đã nhắm được một bác đồng nghiệp cũ hồi làm ở nhà máy thực phẩm Hoan Hoan, tính tình đàng hoàng, tay nghề lại cứng. Dì cũng dặn bố cháu rồi, giờ thuê người làm là phải có hợp đồng rõ ràng, giấy trắng mực đen ký tá đàng hoàng, hai bên không ai lật lọng được."

"Vậy là ổn thỏa rồi, dì với bố cứ liệu bề mà tính toán ạ." Đào Đào nghe xong là biết dì Úc đã cân nhắc nát óc rồi, gật đầu tán thành, lon ton ra đầu cầu thang vẫy gọi Úc Loan lên ăn thịt.

Dõi theo bóng lưng thoăn thoắt của Đào Đào, Úc Mỹ Trân bất giác mỉm cười. Cũng lạ thật, mấy kế hoạch tu sửa, phát triển tiệm này, sao phản xạ đầu tiên của dì không phải bàn với Đào Quảng Chí mà lại muốn bàn bạc với một đứa trẻ như Đào Đào nhỉ?

Thật kỳ cục.

Những ngày tiếp theo lại trôi qua êm đềm như thường lệ. Tiệm đón thêm một thành viên mới, bác Trịnh, người mà Đào Đào nhìn quen quen. Bác trạc ngũ tuần, lúc không cười trông khá nghiêm nghị, nhưng hễ cười là nếp nhăn xếp đầy mặt.

Bác khom người xuống, hớn hở nói với Đào Đào: "Bồ Đào ơi, chao ôi lớn thành thiếu nữ rồi kìa! Cháu có nhớ bác Trịnh không? Hồi bé cháu còn tè dầm lên người bác cơ mà!"

Đào Đào ngượng chín cả mặt. Ông bác Trịnh này sao chẳng theo bài bản giao tiếp bình thường gì cả, mấy tình huống "ôn cố tri tân" kiểu này đáng lẽ phải nói câu "Hồi bé bác còn bế cháu đấy" mới đúng chứ, sao lại lôi chuyện tè dầm ra nói!

Bác Trịnh ngày xưa là tổ trưởng chuyền sản xuất bánh mì và bánh quy của nhà máy thực phẩm Hoan Hoan, tay nghề vô cùng điêu luyện. Khi nhà máy giải thể, nhờ có thâm niên hai ba chục năm nên bác được nhận một khoản trợ cấp mất việc khá khá.

Ban đầu bác tính gom khoản tiền này tự mở một tiệm nhỏ làm ăn, nhưng cậu con trai lại tiền đồ rạng rỡ, xin được việc ở ngân hàng tại Thượng Hải, đang chuẩn bị rước một cô vợ Thượng Hải về dinh. Cưới xin thì phải có nhà cửa đàng hoàng, thế là bác Trịnh dốc cạn vốn liếng tiết kiệm cả đời và tiền trợ cấp gửi cho con trai mua nhà.

Ngặt nỗi số tiền chắt bóp cả đời của bác cũng chỉ mua nổi một căn hộ nhỏ xíu ở Thượng Hải. Nhà nhỏ, chỉ có một phòng ngủ một phòng khách. Sau đám cưới của con, bác lên thăm ở lại vài hôm, ngủ tạm ngoài phòng khách. Xong xuôi tiệc tùng, bác lại lủi thủi thu xếp hành lý về quê.

Từ đó về sau, phần vì sợ cản trở cuộc sống riêng của con, phần vì ái ngại con dâu, lại thêm cái tật không quen nếp sống thị thành, bác chẳng lên chơi lần nào nữa.

Về quê, cụt vốn cạn tiền tiết kiệm, bác đành lang bạt làm thợ làm bánh qua các tiệm ở huyện, thành phố, rồi cả mấy huyện lân cận. Tay nghề tuy lão luyện nhưng các ông chủ lại chê bác già cỗi, khẩu vị bánh làm ra cũng cổ lổ sĩ, lỗi thời nên thẳng tay sa thải.

Bác Trịnh lại là người không chịu ngồi yên, lúc nào cũng muốn tìm một chỗ nương tựa vững chãi. Cả nửa đời người phấn đấu vì con cái, lần này, bác quyết chí gom góp chút đỉnh dưỡng lão cho bản thân.

Chẳng ngờ buồn ngủ lại gặp chiếu manh, đúng lúc này Đào Quảng Chí gọi điện thoại tới.

Vừa cúp máy, bác mua vé xe hỏa tốc lên đường.

Hôm đó, Đào Quảng Chí ngủ trưa đẫy giấc mới lồm cồm bò dậy mở cửa tiệm. Cánh cửa vừa hé, đã thấy một ông già tóc bạc phơ ngồi thu lu trước cửa, không biết đã chờ tự bao giờ, làm ông giật thót mình.

Nhưng từ ngày bác Trịnh về phụ việc, năng suất làm bánh của tiệm tăng vọt.

Bác Trịnh thuộc thế hệ từng nếm mật nằm gai, tuy đã ngoài ngũ tuần nhưng tác phong làm việc vẫn nhanh nhẹn, dứt khoát. Bác cặm cụi làm bánh từ sáng tinh mơ đến tối mịt, bất kể khối lượng công việc nhiều hay ít, chẳng một lời oán thán. Nhìn bác Trịnh gừng càng già càng cay, lại liếc sang ông bố ruột mới nướng được hai mẻ tart Bồ Đào Nha đã ỉ ôi kêu than, Đào Đào chỉ biết thở dài ngao ngán.

Đỉnh cao nhất là, bác Trịnh biết bắt kem trang trí! Biết làm bánh kem sinh nhật!

Trình độ bắt kem của bác đỉnh của chóp, từ bánh to bánh nhỏ, hoa hồng, trái đào tiên, con giáp đến ô tô đồ chơi, bánh một tầng hay hai ba tầng bác đều cân mượt. Chiếc bánh kem ra lò dưới bàn tay bác đẹp đến mức Đào Đào chẳng nỡ há miệng ăn.

Tất cả đều làm thủ công 100%, không cần cắm mấy cái cờ giấy, cắm hoa, hay đồ chơi bằng nhựa rẻ tiền lên mặt bánh. Từ hoa lá, cây cối, con vật, nhà cửa, đến trái cây, xe cộ, tất thảy đều được bác cẩn thận nặn từng chút một bằng kem tươi.

Có bác Trịnh trợ lực, không chỉ tốc độ nướng bánh các loại tăng vọt, mà thỉnh thoảng vớ được đơn hàng lớn cũng không còn phải quýnh quáng. Tiệm nhà cô giờ đã tự tin nhận cả đơn đặt bánh kem sinh nhật.

Mọi thứ đều suôn sẻ, chỉ có một điều khiến Đào Quảng Chí mãi vẫn lấn cấn trong lòng.

Từ dạo Úc Loan lên huyện thi Olympic Toán về, những đơn đặt hàng từ huyện đổ về ngày một nhiều. Trước kia lèo tèo có mỗi cậu Phương Chí Bằng, nay danh sách khách hàng sương sương cũng ngót nghét chục người, dăm ba bữa lại rủ nhau gọi điện thoại gom chung một mẻ.

Đáng sợ nhất là hôm nọ ông còn nhận được điện thoại từ Quản lý bộ phận ẩm thực của một khách sạn trên huyện, ngỏ ý muốn thiết lập mối quan hệ cung cấp bánh mì dài hạn. Khách sạn tỏ ra cực kỳ hứng thú với hai siêu phẩm tart Bồ Đào Nha và bánh cuộn da hổ nhà làm.

Đào Quảng Chí tất nhiên là từ chối thẳng thừng! Đợt trước, ông thầy thể dục Tăng Đại Hoa của hai đứa nhóc Đào Đào và Úc Loan bất thình lình lôi ông Huấn luyện viên đội Điền kinh huyện tới nằng nặc đặt hàng "Hamburger nhân thịt bò trộn trứng gà chiên kẹp vỏ bánh mì đen nguyên cám, không xốt", đã đủ làm ông đau đầu nhức óc rồi.

Thế nhưng xui xẻo thay, lúc Đào Quảng Chí nghe điện thoại của khách sạn huyện, Úc Mỹ Trân lại đứng ngay sát sạt, thính tai nghe lọt hết mọi chuyện qua ống nghe.

Thế là dì hứng thú ra mặt.

Nhân cơ hội này, Úc Mỹ Trân ra tay dứt khoát, thanh lý luôn cái lò nướng 4 tầng cũ kỹ của Đào Quảng Chí. Dì dời tủ đông trong bếp ra tít góc tường phòng ăn, rồi bù thêm một mớ tiền, tậu về hai chiếc lò nướng 6 tầng to đùng, mới coóng, chiếm trọn cả một mảng tường.

Loại lò nướng đời mới này được trang bị núm xoay điều chỉnh nhiệt độ hiện đại... Đứng trước dàn máy móc tân tiến này... Mắt bác Trịnh sáng rực lên, đưa tay v**t v* lớp vỏ inox bóng loáng của chiếc lò nướng mà lòng lâng lâng thích thú.

Hai tay thợ điêu luyện kết hợp với hai chiếc lò nướng hàng khủng, tiệm bánh nhà Đào Đào giờ đây chẳng những thong thả phục vụ lượng khách mua tại tiệm, mà còn cân luôn cả đơn hàng của đội Điền kinh, hợp đồng cung ứng dài hạn cho khách sạn huyện, cộng thêm cả những đơn đặt hàng phát sinh lẻ tẻ từ trên huyện, mọi việc đều diễn ra mượt mà, trơn tru.

Đào Quảng Chí cứ đinh ninh rước bác Trịnh về là bản thân sẽ được rảnh rang thảnh thơi, ai dè công việc cứ ùn ùn kéo đến, làm hoài không xuể!

Ông uất ức đến phát điên, càng nghĩ càng không hiểu nổi, rốt cuộc thì tin đồn rò rỉ từ ngóc ngách nào ra, thật là kỳ quái!

Trong khi năng suất của nhà Đào Đào được nâng cấp đáng kể, thì kết quả vòng loại Olympic Toán của Úc Loan và Trương Gia Minh cũng được xướng tên.

Thành phố chia cho 8 huyện trực thuộc, mỗi huyện được chia chác 10 vé đi tiếp. Úc Loan xuất sắc lọt top 8, còn Trương Gia Minh thì ngậm ngùi về đích ở vị trí thứ 12, chỉ chênh lệch một tí tẹo.

Chung cuộc, thị trấn Chương Khê chỉ có duy nhất Úc Loan giành tấm vé bước vào vòng Bán kết cấp Thành phố.

Nhưng chừng ấy thôi cũng đủ để cô La Thục Phân và thầy Hiệu trưởng Hoàng sướng rơn người. Dù đang trong kỳ nghỉ đông, trường vẫn long trọng treo băng rôn đỏ chót ăn mừng. Đào Quảng Chí và Úc Mỹ Trân cũng hớn hở không kém, giọng nói cứ như gắn loa phóng thanh, oang oang cả ngày. Hai vợ chồng còn dán ngay một tờ thông báo to bự trước cửa tiệm: "Ăn mừng Úc Loan lọt vào Bán kết Olympic Toán, hôm nay giảm giá 20% toàn bộ bánh mì trong tiệm."

Chỉ có Trương Gia Minh là chịu trận, bị mẹ lên lớp vì điểm số lép vế hơn Úc Loan.

"Kỳ thi học kỳ vừa rồi, con còn không qua nổi Đào Đào, con bé xếp thứ hai, con rớt xuống thứ ba, hử? Mẹ nghĩ con sắp đi thi Olympic Toán nên mới du di không la mắng, kết quả thì sao? Con đền đáp mẹ thế nào đây? Thua cả một đứa lù khù, ngờ nghệch như Úc Loan. Tiểu Minh à, mẹ thất vọng về con vô cùng! Thời gian qua con có để tâm vào việc học không vậy? Học kỳ này con tuột dốc không phanh rồi đấy!" Chu Tuệ dí ngón tay vào trán con trai, hầm hập giận dữ chất vấn.

Trương Gia Minh cắn chặt răng, nén nước mắt, không hé nửa lời.

"Lại còn khóc, khóc, khóc! Hễ thi trượt là chỉ biết khóc, phải biết tự kiểm điểm, phải nỗ lực bám đuổi chứ! Khóc lóc giải quyết được việc gì? Khóc là vào được Bán kết à? Ngay bây giờ, vào phòng làm bài tập cho mẹ, chưa xong thì cấm ló mặt ra ngoài!" Chu Tuệ nghiêm khắc đẩy mạnh con trai vào phòng, tiếng khóa cửa vang lên lạnh lùng.

Những ngày tiếp theo, cậu bé gần như bị mẹ cấm túc, nhốt biệt trong phòng. Hàng ngày phải cày ải một khối lượng bài tập chất cao như núi, mặc cho đang trong kỳ nghỉ đông, mặc cho Tết nhất kề cận, cậu bé vẫn không được phép ra ngoài vui đùa một phút giây nào.

Nhiêu Lị Lị thấy vậy, rủ rê Đào Đào và Úc Loan, lén lút mon men tới dưới bệ cửa sổ phòng cậu, thi nhau làm mặt quỷ chọc cậu cười.

Trương Gia Minh ngồi thẫn thờ trước bàn học, mặt mày nhăn nhó, bỗng nghe thấy tiếng cục ta cục tác của Gà Luộc. Với khuôn mặt nhợt nhạt, cậu rướn người ngó xuống, đập vào mắt là hình ảnh hai cô bạn gái đang trợn mắt, thè lưỡi làm trò hề, bên cạnh là một cậu nhóc ôm khư khư con vịt béo ị, ngước đôi mắt tròn xoe ngây ngốc nhìn cậu.

Con vịt béo ụ đến nỗi chiếc quần hoa mặc trên người có vẻ chật chội, căng phồng như đang diện quần legging.

Dù đang chìm trong đau khổ tột cùng, cậu nhóc vẫn không nhịn được mà phì cười.

Nhiêu Lị Lị sợ bị mẹ cậu bé phát hiện mà mắng mỏ, bèn lôi ngay cuốn sổ phác thảo ra, nắn nót viết từng chữ thật to trên mỗi trang giấy, kiễng chân giơ cao, lật từng trang cho Trương Gia Minh xem.

"Bọn tớ chờ cậu ra chơi!"

"Nhà Hoàng Vĩ Kiệt đang nuôi tằm đấy! Tớ xin được hai con rồi!"

Trương Gia Minh tựa cằm vào bệ cửa sổ, ngắm nhìn mãi, những giọt nước mắt không tự chủ được lăn dài trên má.

Và rồi, cậu nhóc cũng được giải thoát vào đúng những ngày giáp Tết.

Đào Đào trong vai người bảo hộ chuyên nghiệp, lại xách ba lô tháp tùng Úc Loan lên thành phố chinh chiến vòng Bán kết. Đội ngũ chấm thi trên đó làm việc năng suất khủng khiếp, chỉ hai hôm sau là đã rục rịch dán bảng điểm.

Thành phố đúng là nơi ngọa hổ tàng long, nhân tài nhiều như nấm. Kỳ này Úc Loan chỉ đỗ vớt ở vị trí thứ 23, chính thức dừng chân, vuột mất tấm vé dự thi cấp tỉnh.

Cô La Thục Phân không lấy làm buồn bã. Úc Loan tuổi còn non, vươn lên tới tận cấp thành phố bằng con đường tự học hoang dã đã là một kỳ tích đáng nể. Nếu so đọ về mức độ đầu tư và chất lượng giáo dục với học sinh thành phố, quả thực là lấy trứng chọi đá.

Ngược lại, Chu Tuệ lại ấp ủ một luồng suy nghĩ khác. Trong thâm tâm, bà mẹ này đinh ninh việc Úc Loan ăn may vượt qua vòng loại trước đó chỉ là do may mắn mỉm cười. Nếu thế, trình độ của Trương Gia Minh chắc mẩm cũng xêm xêm thằng nhóc đó. Dạo này, dưới sự đốc thúc gắt gao của dì ta, Trương Gia Minh đã cày ải cả đống đề luyện tập. Trình độ Toán Olympic của cậu nhóc ắt hẳn đã tăng vọt lên một tầm cao mới. Thêm nữa, Tết cổ truyền đang gõ cửa, dì ta đành dằn lòng, khoan hồng đại độ phóng thích thằng quý tử bị giam lỏng hơn nửa tháng ra ngoài hít thở khí trời.

Tết đến xuân sang, thời gian vùn vụt trôi qua.

Tiệm bánh vẫn tấp nập người vào kẻ ra. Đào Đào, Úc Loan, Nhiêu Lị Lị và Trương Gia Minh cũng đều đặn cắp sách đến trường mỗi ngày.

Có một sự thay đổi nhỏ, giờ đây mỗi sáng Đào Đào và Úc Loan đều đặn chạy bộ một vòng trước khi về nhà. Trương Gia Minh và Nhiêu Lị Lị cũng bận rộn ra phết. Cả hai rinh từ nhà Hoàng Vĩ Kiệt về bốn chú tằm mũm mĩm, tái chế cái hộp giày cũ mẹ Lị Lị mới mua làm tổ. Không lâu sau, đám tằm nhả tơ kết kén, rồi hóa ngài, đẻ ra cả ổ trứng li ti, cuối cùng ấp nở ra mấy chục chú tằm con đen trùi trũi.

Nhiêu Lị Lị và Trương Gia Minh giờ tất bật hệt như cặp cha mẹ bỉm sữa, ngày đêm lo sốt vó cho đám tằm con này. Nào là lùng sục kiếm lá dâu, bón ăn, dọn dẹp phân tằm. Bọn tằm mỏng manh dễ vỡ, chạm tay vào là chết ngắc, hai đứa phải sắm hẳn một cây cọ vẽ, rón rén gẩy từng chú tằm ra, rồi dùng chiếc thìa nhỏ múc từng cục phân li ti dưới đáy hộp.

Cô La Thục Phân dặn rằng phân tằm phơi khô dồn gối nằm cực kỳ tốt. Thế là Nhiêu Lị Lị lôi ra một cái hũ thủy tinh, cẩn thận gom góp phân tằm vào đó, định bụng mai mốt gửi về quê cho bà nội làm gối nằm.

Vậy là Bộ tứ siêu đẳng sáng sớm vẫn tíu tít gọi nhau đi học chung, nhưng đến chiều tan tầm lại chia làm hai phe, mỗi người một ngả.

Lại một buổi chiều tan học.

Gió chiều mơn man, dưới ánh hoàng hôn nhuộm một màu vàng cam rực rỡ, bóng Đào Đào và Úc Loan nhấp nhô chạy mải miết quanh sân vận động. Hai đứa chạy miết, chạy miết, chạy đến khi gấu quần cộc đi một khúc, chạy đến khi chiếc bóng đổ dài thượt theo chiều cao đang nhỉnh lên từng ngày. Chạy đến khi tấm lịch in hình Vương Tổ Hiền bóc đi nhường chỗ cho Hoàn Châu Cách Cách.

Những ngày tháng cứ thế trôi đi vèo vèo như lật từng trang sách.

Bốn mùa luân chuyển, trăng sao vần vũ, những cây xoài bên vệ đường cũng trải qua bao mùa thay lá, đơm hoa, kết trái.

Lại một năm nữa khép lại, cuốn lịch treo tường cỡ đại án ngữ sau quầy tiệm bánh nhà Đào Đào, ngày ngày xé từng tờ, nay chỉ còn trơ trọi một tờ mỏng dính. Đào Quảng Chí khệ nệ bắc ghế trèo lên, gỡ cuốn lịch cũ xuống, thay bằng một cuốn mới toanh.

Trên cuốn lịch in hình rồng vàng uốn lượn bay lượn mới tinh tươm, hai chữ "2000" in đậm to tướng hiện lên.

Một kỷ nguyên mới rực rỡ, căng tràn sức sống đã chính thức gõ cửa.

Thiên niên kỷ mới đã đến.

[Lời tác giả]

Các bạn độc giả thân mến, cứ thoải mái để lại bình luận yêu cầu bài hát nhé, mình sẽ ghi chú lại và lần lượt phát theo thứ tự nè. [Gửi ngàn nụ hôn]

Hôm nay xin gửi tới các bạn ca khúc "Mùa Gió Nổi" theo yêu cầu của bạn "Dĩ Dĩ Không Phải Là Ý Ý". Chúc cho ngọn gió mang theo những tin vui, những bông hoa nở đúng hẹn, và hai mầm non nhỏ của chúng ta cuối cùng cũng nhỉnh lên được vài tuổi rồi. [Tung hoa]

Cùng thưởng thức âm nhạc nào~

"Gió lạnh hiu hiu lén lút len lỏi vào áo anh Mùa hè âm thầm đánh cắp chẳng để lại một âm thanh Những ngày tháng vội vã trôi qua để lại trong anh bao nỗi niềm Khắc khoải nhớ về một cảnh tượng rực rỡ muôn màu Theo ngọn gió hiu hiu em bước vào trái tim anh Chỉ trong chớp mắt đã thay đổi cả cuộc đời anh Trao đi bao nhiêu nhiệt thành cũng chẳng thể nào đong đếm được Nhưng cũng chẳng cần lo sợ gió mưa vùi dập nữa Thổi đi thổi đi hãy để ngọn gió này thổi đi Hong khô giọt lệ lấp lánh trong khóe mắt Thổi đi thổi đi hãy để ngọn gió này thổi đi Cuốn trôi mọi đau thương mặc kệ trong gió có là ai..."