Nhờ cái sạp lưu động trước cổng trường mà việc buôn bán của tiệm bánh nhà cô phất lên như diều gặp gió, chẳng còn cảnh ế ẩm đến mức sáu cái bánh kem lẵng hoa bán cả ngày cũng không xong như trước nữa.
Hiện giờ sạp hàng và tiệm chính cộng lại chỉ bán vỏn vẹn hai món là bánh tart trứng và bánh cuộn da hổ, nhưng doanh thu gộp lại, cộng thêm mấy đơn lẻ tẻ trên huyện lâu lâu gọi điện đặt, mỗi ngày tiệm bán ra ngót nghét 160 chiếc tart trứng và khoảng 200 bánh cuộn. Đặc biệt là sạp hàng, ngày nào bán cũng chạy hơn cả ở tiệm, có hôm chưa đầy nửa tiếng đã sạch bách hơn một trăm miếng bánh cuộn. Nhờ vậy, dòng tiền mỗi ngày của nhà Đào Đào cũng đạt mức 250 - 350 đồng, tiền lời và vốn chia đôi.
Hôm nào bác gái cả quăng cho một đơn lớn, doanh thu thậm chí còn phá mốc 400 đồng/ngày.
Bán buôn như vậy chừng hơn một tháng, không riêng gì tiệm bánh Vui Vẻ mà gần như tất cả các tiệm bánh ngọt trong thị trấn đều bắt chước bán tart trứng và bánh cuộn da hổ.
Thị trường bị chia nhỏ, việc làm ăn nhà Đào Đào sau đỉnh điểm ban đầu cũng dần hạ nhiệt, nhưng lượng tiêu thụ hiện tại vẫn coi như ổn định. Lúc kiểm kê sổ sách tháng trước, cả nhà ngỡ ngàng khi lợi nhuận ròng thu về xấp xỉ ba nghìn đồng. Úc Mỹ Trân chừa lại khoản sinh hoạt phí cho tháng này và tháng sau, ước tính thêm tiền vốn mua nguyên liệu như bột mì, trứng gà, bơ... trong hai tháng tới, rồi lập tức đếm đủ một nghìn đồng chẵn, giục Đào Quảng Chí mau đem sang trả nhà bác cả.
Thế là khoản nợ của gia đình lại vơi đi một nghìn.
Cả nhà ai nấy đều phấn chấn hẳn lên.
Dạo này cả nhà đúng là đồng tâm hiệp lực mới có được ngày hôm nay. Nói thật, người dốc sức nhất chẳng phải là đứa "trẻ con xài vỏ người lớn" như Đào Đào, mà là dì Úc. Dì chăm chỉ cực kỳ, dù nắng hay mưa cũng đạp xe ba gác đi bán, cuối tuần không có khách gọi uốn tóc thì dì túc trực phụ bán ở tiệm.
Ngày nào dì cũng đeo tạp dề lau tủ kính, xếp hàng lên kệ, lau nhà, chào hỏi khách khứa. Bận tối mắt tối mũi là thế, vậy mà dì vẫn dành thời gian đáp ứng thỉnh cầu của Úc Loan, may cho Vịt Quay mấy cái yếm tam giác nhỏ xíu để nó thay đổi diện mạo mỗi ngày.
Đến cả Đào Quảng Chí cũng bị sự xông xáo của vợ lây nhiễm. Ngày nào ông cũng nướng tart trứng, cuộn bánh da hổ mà miệng không hé nửa lời cằn nhằn. Nhưng giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, giờ việc buôn bán đã ổn, cứ nhắm nướng đủ chỉ tiêu trong ngày là ông kiên quyết đình công, không làm thêm cái nào nữa.
Đào Đào tạm thời không phải nơm nớp lo nhà mình phá sản nữa, cô dồn toàn bộ tâm trí vào việc học.
Tết năm 1998 đến sớm, trường đã công bố lịch học. Tuy chưa chốt ngày thi cụ thể, nhưng tính nhẩm thì tháng 12 là thi học kỳ rồi!
Điều này cũng đồng nghĩa với việc kỳ nghỉ đông sắp sửa bắt đầu.
Bài tập lớp hai với cô bây giờ dễ như ăn kẹo, nhưng cô vẫn nghiêm túc làm hết bài tập ôn tập và đề thi thử mà cô La và thầy Lạc giao.
Nói ra cũng thấy xấu hổ.
Hồi thi giữa kỳ hồi tháng mười, linh hồn mang nửa phần người lớn như cô lại phát hiện ra một sự thật bẽ bàng: mình làm mấy bài tập bính âm và thứ tự nét chữ không đúng 100%!
Mấy câu "cơ bản" đó, đến cái gai trong mắt thầy Lạc là Úc Loan còn làm đúng cơ mà!
Nhắc đến môn Ngữ văn của Úc Loan, đúng là vừa tức vừa buồn cười.
Não bộ của cậu nhóc giống như hệ điều hành máy tính đơn luồng, rất khó nắm bắt ẩn ý của người khác, huống hồ là đọc hiểu. Dù bài đọc hiểu hiện tại chỉ loanh quanh hai ba câu siêu đơn giản, phần lớn thời gian cậu bé cũng chỉ hiểu nghĩa đen của mặt chữ, chẳng thể đào sâu xem đằng sau ngôn từ ấy ẩn chứa ý nghĩa sâu xa gì. Nếu bắt cậu trả lời câu hỏi bài văn nói lên đạo lý gì, thể hiện tình cảm gì, cậu thường xuyên mang vẻ mặt ngơ ngác và đưa ra những đáp án chấn động.
Trong đề thi giữa kỳ có câu chuyện kể về chú chim nhạn kiên trì học bay, câu hỏi là câu chuyện này nói lên điều gì. Cậu nhóc đăm chiêu nhìn đề bài một hồi lâu, rồi nghiêm túc nắn nót viết lên dòng kẻ: "Nói lên chim nhạn là một con chim ngốc."
Câu trả lời làm Lạc Gia Vinh tức nghiến răng, giận dữ gọi cậu lên văn phòng chất vấn xem rốt cuộc cậu muốn gì? Tại sao lại trả lời như thế? Tại sao lại viết từ bậy bạ lên bài thi, có muốn thi nữa không?
Úc Loan bị hỏi dồn dập đến luống cuống, sợ hãi quay đầu nhìn ra sau. May thay, cậu nhanh chóng phát hiện Đào Đào đang núp lùm sau bụi cây được cắt tỉa thấp tè ngoài văn phòng giáo viên, ló nửa cái đầu ra thập thò.
Cậu nhóc lập tức thấy an lòng.
"Úc Loan, em trả lời câu hỏi của thầy đi."
Cậu nhóc căng thẳng xoắn xuýt ngón tay quay đầu lại, nhớ lời chị dặn phải nghe lời thầy cô nên ngoan ngoãn cúi nhìn tờ giấy thi trên bàn. Ngón tay Lạc Gia Vinh đang gõ bôm bốp ngay cạnh một dấu hỏi chấm đỏ chót to đùng.
Cậu nhóc nghiêng đầu khó hiểu, im lặng hồi lâu, chẳng biết mình sai ở đâu.
Lạc Gia Vinh hỏi thêm mấy lần mà cậu vẫn câm như hến, làm thầy muốn phát điên.
Cuối cùng, trước khi làm thầy tức hộc máu, não bộ của Úc Loan cũng sắp xếp xong từ ngữ.
Cậu nhóc chỉ vào bức tranh minh họa của bài đọc hiểu, nói nhỏ: "Chim nhạn, trên trời."
Lạc Gia Vinh cố nén giận, liên tục niệm thần chú trong lòng: Mình không giận mình không giận, giận đổ bệnh không ai lo... rồi kiên nhẫn nhìn lại bức tranh.
Trong tranh, chim nhạn quả thực đang bay trên trời và nói chuyện với một chú chim nhỏ khác.
"Nó biết bay."
"Tại sao còn phải học bay?"
Úc Loan ngẩng đầu, đôi mắt trong veo sáng ngời chất chứa sự thắc mắc phát ra từ tận đáy lòng.
Thế không phải là con chim ngốc nghếch sao?
Lạc Gia Vinh: "..."
Thầy nhìn bài thi, rồi lại nhìn đôi mắt đen trắng rõ ràng của Úc Loan, nhất thời không biết phản bác ra sao. Xoắn xuýt nửa ngày trời, Lạc Gia Vinh mới kiềm chế tính tình giải thích: "Đây chỉ là giả định của đề bài thôi, em đừng bận tâm, em chỉ cần suy nghĩ theo giả định đó và chú ý vào trọng tâm câu hỏi là được. Em xem, con chim đó còn biết nói chuyện cơ mà, đúng không?"
Úc Loan chân thành hỏi ngược lại: "Tại sao ạ?"
Lạc Gia Vinh câm nín nửa ngày, xoa đầu cậu bé: "Về lớp đi em."
Úc Loan như được đại xá, xoay người cắm đầu chạy thẳng.
Để lại Lạc Gia Vinh ngồi thừ sau bàn làm việc, dùng sức vò đầu bứt tai.
Làm giáo viên khó quá, thầy chỉ muốn tìm một góc nào đó khóc cho khuây khỏa.
Bởi thế nên bài thi Ngữ văn giữa kỳ của Úc Loan chỉ vỏn vẹn bốn mươi điểm, toàn là điểm ăn từ mấy câu trắc nghiệm khách quan như bính âm, viết chữ, còn lại bị điểm không toàn tập.
Đào Đào thì ngược lại. Khối lớp dưới của trường tiểu học trung tâm không có bài thi kiểm tra theo từng bài học, kỳ thi đầu tiên sau khi cô trùng sinh chính là kỳ thi giữa kỳ này. Ban đầu cô làm bài mượt mà lắm, cho đến khi gặp câu bính âm thì đứng hình.
[Vui lòng chọn các đáp án dưới đây, đâu là âm tiết nhận biết tổng thể?]
Đào Đào: "..."
Đừng nói là chọn, cô còn chẳng nhớ "âm tiết nhận biết tổng thể" là cái quái gì.
Lại còn sai thêm mấy câu thứ tự nét chữ nữa chứ!
Nét cuối cùng của chữ "Phương" (方) và chữ "Vạn" (万) thế mà lại là nét phẩy, từ trước đến nay cô toàn viết nét phẩy trước rồi mới viết nét ngang gập móc sau; nét đầu tiên của chữ "Vi" (为) vậy mà không phải nét ngang gập móc, mà là chấm, phẩy, ngang gập móc, chấm.
Mấy câu này phải đợi phát bài thi xuống cô mới biết mình sai.
Lúc làm bài cô tự tin lắm cơ.
Đào Đào vò đầu bứt tai, chẳng lẽ cô nhớ sai thứ tự nét chữ suốt hai mươi năm ròng?
Khổ nỗi thầy Lạc còn nhấn mạnh đây đều là kiến thức lớp một phải nắm vững, lần này thầy ra đề rất cơ bản, mong qua kỳ thi này các em có thể ôn cố tri tân kiến thức lớp một.
Thế là kỳ thi đầu tiên từ lúc trùng sinh, môn Ngữ văn cô chỉ được 92 điểm, Toán cũng chẳng đạt điểm tuyệt đối. Toán cơ bản và toán đố cô làm đúng hết, ai dè ở câu cuối cùng của bài thi, cô La lại ra một đề như thế này: "Bữa tối cả nhà ăn sủi cảo, bố ăn thừa 7 cái, mẹ ăn thừa 13 cái, Tiểu Hồng ăn thừa 16 cái, gộp lại ăn chung thì vừa hết, hỏi có tất cả bao nhiêu cái sủi cảo?"
Đọc đề xong, Đào Đào ngơ ngác lần một, đọc thêm hai lần nữa.
Cảm giác như hiểu rồi mà cũng như chưa hiểu.
Kiếp trước Toán của cô tệ lắm, cấp một chưa từng qua môn, lên cấp hai thì đỡ hơn tí, thỉnh thoảng đủ điểm đỗ. Lên cấp ba phân ban, cô chọn ban xã hội, Toán ban xã hội dễ thở hơn nên cô mới ngoi ngóp lượn lờ quanh vạch điểm chuẩn.
Trùng sinh về coi như đã khá khẩm hơn nhiều, ngoài bài này chưa tính ra thì các bài khác đúng hết, ẵm trọn 90 điểm. Ai ngờ bài sủi cảo cuối cùng lại chiếm hẳn 10 điểm, rớt mất số điểm này làm cô xót xa đứt ruột.
Hôm phát bài thi, cô La cũng nói: "Câu cuối cùng của bài thi này là đề toán Olympic lớp hai mà cô thấy được khi trường cử đi dự giờ ở trường Tiểu học Thực nghiệm trên thành phố. Cô không trông mong các em đều giải được, nhưng cô mong các em cũng có thể mở rộng tầm mắt như học sinh trên thành phố, có cơ hội tiếp xúc với những bài toán hóc búa thế này."
Đào Đào ngước nhìn La Thục Phân, sống mũi bỗng thấy cay cay.
Cô La luôn như vậy, rất tận tâm. Cô ấy hay nhân cơ hội được cử đi học tập hoặc dự giờ để lén chép tay đề thi của trường Tiểu học Thực nghiệm về, hoặc ghi nhớ xem người ta dùng tài liệu tham khảo nào.
Thời này đề thi vẫn in bằng giấy nến sực mùi mực, làm xong tay hay dính đen xì. Hồi nhỏ cô không hiểu sao thỉnh thoảng cô giáo lại bắt làm bài thi viết tay thay vì bài in. Giờ Đào Đào mới chợt nhận ra, đằng sau mỗi tờ đề thi chép tay ấy là những nỗ lực không ngừng nghỉ của giáo viên trường làng nhằm thu hẹp khoảng cách giáo dục giữa học sinh nông thôn và thành phố. Cho dù đây chỉ là cấp tiểu học.
Y như những gì Đào Đào đang nghĩ, La Thục Phân nhìn xuống những cái đầu nhỏ ngây thơ, trong lòng cũng dâng lên niềm xót xa. Lên thành phố rồi mới biết điều kiện của trường tiểu học người ta tốt đến nhường nào, trường Thực nghiệm thành phố thậm chí đã bắt tay vào xây dựng phòng máy tính rồi.
Cô ấy rủ mắt, bùi ngùi nói:
"Bây giờ nói chuyện này có lẽ hơi sớm, nhưng cô mong các em biết rằng núi cao còn có núi cao hơn, học sinh thành phố học những kiến thức khó hơn và tốt hơn chúng ta. Chỉ có nỗ lực gấp nhiều lần họ, chúng ta mới có thể cạnh tranh sòng phẳng trong kỳ thi chuyển cấp và thi đại học. Nhưng không ngờ..."
Nói đến đây, giọng La Thục Phân không giấu nổi sự tự hào. Học sinh của cô dù thiếu thốn điều kiện nhưng chẳng hề thua kém học sinh thành phố! Cô ngẩng cao đầu: "Câu này lớp ta có bạn Trương Gia Minh và bạn Úc Loan giải đúng. Hai bạn cũng là hai học sinh duy nhất đạt điểm tối đa môn Toán của lớp ta và cả khối hai. Cả lớp cho hai bạn một tràng pháo tay nào."
Trương Gia Minh giật mình quay ngoắt lại nhìn Úc Loan.
Cậu em trai của Đào Đào bình thường trông đơ đơ ngốc ngốc, thế mà Toán đỉnh vậy sao?
Cậu ta ẵm điểm tuyệt đối là do bố mẹ thường xuyên lên thành phố lùng mua sách bài tập dùng riêng cho trường Thực nghiệm cho cậu ta làm, làm quen tay rồi nên mới giải dễ như trở bàn tay.
Úc Loan thì cứ như cái đuôi, suốt ngày bám theo mông Đào Đào. Lúc làm bài tập trên lớp, cậu nhóc thường xuyên bị phạt đứng ngoài hành lang vì tội mải ngắm quạt trần hoặc ngẩn người không làm xong bài.
Lần nào Đào Đào cũng lôi ghế ra ngoài đứng cùng cậu nhóc.
Chưa đầy hai phút sau, Nhiêu Lị Lị vốn tính trượng nghĩa ngút trời cũng kiếm cớ quậy phá để được ra ngoài chịu phạt cùng chị em tốt.
Ba đứa đứng ngoài hành lang hóng gió ngắm trời, ngửa cổ đếm xem có bao nhiêu đám mây trắng lướt qua. Cảnh tượng ấy thường xuyên khiến Trương Gia Minh ngồi ngoan ngoãn trong lớp phải ngưỡng mộ, dù cậu ta cũng chẳng hiểu mình đang ngưỡng mộ điều gì. Tiếc là cậu ta không dám dũng cảm đứng bừng dậy bước ra ngoài như Đào Đào và Nhiêu Lị Lị.
Nghĩ xa quá rồi, Úc Loan kia chắc chắn chưa từng đụng đến dạng bài này bao giờ!
Trương Gia Minh thở dài thườn thượt.
Nếu để mẹ biết Úc Loan cũng đạt điểm tối đa môn Toán, cậu ta chắc chắn sẽ bị nhồi thêm một đống đề luyện tập nữa cho xem.
Lúc phát bài thi, Úc Loan hoàn toàn chẳng đoái hoài gì đến ánh mắt và những tràng pháo tay của các bạn trong lớp.
Vừa nãy lúc từng người lên bục nhận bài, thân hình đồ sộ của Hoàng Vĩ Kiệt lướt qua đã huých lệch bàn của Đào Đào và Úc Loan, đương nhiên cũng làm xiêu vẹo hàng bút chì dài sọc được Úc Loan tỉ mẩn xếp thành rồng lượn suốt nửa tiết học.
Úc Loan vốn dĩ đang mải ngẩn ngơ, bút chì vừa lăn lông lốc, cậu nhóc như được kích hoạt, suýt nữa nhảy dựng lên khỏi ghế. Cậu nhóc ngồi trên ghế mà sốt ruột ngoáy mông loạn xạ, vừa liều mạng cứu vãn tình hình vừa lí nhí gào: "Chị ơi lệch rồi lệch rồi lệch rồi lệch rồi lệch rồi..."
Đào Đào: "..."
Cậu nhóc này sau này nói chuyện có thể ngắt nhịp sau chữ "chị ơi" được không?
Cô cũng vạn vạn không ngờ tới, dù đã mua loại bút chì gỗ mộc không dán nhãn mác, Úc Loan vẫn có thể canh me từng đường vân để xếp thẳng tắp. Lại thêm việc không có nhãn mác làm cột mốc, cậu nhóc còn tốn nhiều thời gian căn chỉnh hơn.
Sớm biết thế này mua quách bút chì Trung Hoa cho rồi.
Một khi chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế tái phát, Úc Loan sẽ bỏ ngoài tai mọi thứ xung quanh. Trừ phi xếp lại bút chì ngay ngắn, nếu không có cắt ngang cũng vô ích, cậu nhóc sẽ càng sốt ruột làm lại từ đầu.
Thôi cứ để cậu nhóc xếp đi, ôi dào, uốn nắn mấy cái tật rập khuôn và ám ảnh cưỡng chế này đâu phải chuyện ngày một ngày hai.
Tiện tay, cô rút tờ bài thi Toán điểm tuyệt đối của cậu nhóc sang xem.
Ở bài toán sủi cảo cuối cùng, Úc Loan chỉ ghi vỏn vẹn một phép tính: "(7-3)/2+16=18"
Đào Đào càng thấy muối mặt hơn. Cô nhìn thoáng qua mà chẳng hiểu nổi cái biểu thức này từ lỗ nẻ nào chui ra. Mượn bài của Trương Gia Minh nghía thử, lần này thì hiểu rồi. Trương Gia Minh trình bày các bước giải chi tiết rõ ràng: "7+13=20; 20+16=36; 36/2=18".
Nhiêu Lị Lị cũng đang ngó nghiêng bài của Trương Gia Minh.
Dù cô La là mẹ ruột, nhưng trình Toán của cô nhóc cũng một chín một mười với Đào Đào. Ở câu cuối, cô nhóc đương nhiên chẳng viết phép tính cũng chả ra đáp án, mà để lại một câu ngứa đòn: "Thừa nhiều thế này, lãng phí thức ăn."
Báo hại La Thục Phân tức giận gạch một chữ thập đỏ chót to đùng, lực mạnh đến mức hằn cả ra mặt sau tờ giấy để dằn mặt.
Mang linh hồn người lớn quay lại thời tiểu học mà vẫn không ẵm trọn hai con điểm 100, Đào Đào càng nhận thức rõ bản thân mình rốt cuộc cũng chỉ là một người bình thường. Số phận ban cho cô cơ hội sống lại một đời, chẳng kỳ vọng cô phải vươn cao bay xa đến nhường nào. Có lẽ số phận chỉ mong cô ngộ ra rằng, hạnh phúc chẳng phải thứ gì động trời động đất, mà là dòng chảy bình dị, êm đềm mỗi ngày?
Đột nhiên cô chẳng còn cảm thấy nôn nóng và lo sợ như lúc ban đầu nữa.
Vốn dĩ bình thường mới là dáng vẻ chân thực của cô mà.
Vậy thì... cứ tận hưởng trọn vẹn con đường bình dị này đi!
Đào Quảng Chí thì đã mãn nguyện đến mức không thốt nên lời rồi. Lúc mang bài thi giữa kỳ về ký tên xác nhận, nhìn điểm số của Đào Đào, tiếng cười "Oa ha ha ha" của ông suýt nữa làm sập cả trần nhà. Ông hoàn toàn không mảy may nghi ngờ việc điểm số của Đào Đào tăng vọt có phải do quay cóp hay không. Mấy tháng nay Đào Đào tự giác học hành ra sao ông biết rõ quá mà. Đến cả cô La ghé mua bánh tart cũng tấm tắc khen: "Anh Quảng Chí à, bé Đào Đào học kỳ này tiến bộ vượt bậc, trên lớp chăm chú nghe giảng, làm bài tập cũng xuất sắc lắm."
Chỉ một câu đó thôi đủ làm Đào Quảng Chí sướng rơn, quên lối về, nhất quyết không chịu nhận tiền bánh của La Thục Phân.
La Thục Phân đâu thể nào ăn quỵt của phụ huynh học sinh, khăng khăng ép ông nhận tiền.
Ông kiên quyết từ chối.
Hai người vì mấy đồng bạc lẻ mà đẩy qua đẩy lại, kéo co, dùng dằng từ trong ngõ ra tới ngoài đường lớn, làm cho mấy đứa Nhiêu Lị Lị, Đào Đào và Úc Loan đang ngồi xếp lớp trước cửa tiệm tạp hóa ăn kem m*t nhìn mà trố mắt kinh ngạc.
Trương Gia Minh thì mắc cười chết đi được. Cậu ta nhìn từ trên lầu nhà mình xuống, thấy hai người giằng co qua lại như cực hạn kéo co, kinh hãi tột độ, cắm đầu chạy thục mạng xuống báo tin: "Bồ Đào, toang rồi, mau ra can đi, bố cậu với cô La đánh nhau rồi kìa!"
Nói chung, sự tiến bộ trong học tập của Đào Đào là điều mà cả giáo viên và ông đều thấy rõ ràng.
Cho nên... khỏi phải bàn cãi, con gái rượu của ông vốn dĩ là thiên tài mà! Oa ha ha ha! Đào Quảng Chí chống hông cười sảng khoái một trận, rồi lại như con cù quay mòng mòng quanh nhà, thậm chí còn nảy ra ý định mang bài thi của Đào Đào đi đóng khung treo tường.
Úc Mỹ Trân thấy môn Ngữ văn của Úc Loan được bốn mươi điểm cũng không hề phiền lòng. Trước kia học ở trường tiểu học Lệ Phố, suốt hai học kỳ năm lớp một, môn Ngữ văn của thằng bé toàn ăn hột vịt lộn! Giáo viên bên đó còn khuyên Úc Loan nên đến bệnh viện khám não, bị Úc Mỹ Trân chửi xối xả vào mặt: "Tôi thấy cô mới cần đi khám não ấy!"
Tiểu Loan chỉ là tiếp thu môn Ngữ văn chậm hơn người bình thường một chút thôi, Toán của thằng bé xuất sắc thế kia, làm sao mà phải đi khám não?
Giờ nghĩ lại Úc Mỹ Trân vẫn còn bực tức.
Lần này chuyển sang trường trung tâm mà thi được bốn mươi điểm, đối với Úc Mỹ Trân đã là một bất ngờ lớn.
Dì biết ngay là Tiểu Loan chỉ tiếp thu chậm hơn một chút thôi. Đến môi trường mới, gặp giáo viên tốt, bạn bè tốt, lại có Đào Đào và đám bạn tốt bên cạnh, thằng bé lập tức thay đổi hẳn. Quả nhiên một môi trường học tập tốt quan trọng biết nhường nào. Tiểu Loan bây giờ vui vẻ, cởi mở hơn nhiều, ngay cả việc học cũng tiến bộ đáng kể.
Để ăn mừng Đào Đào xuất sắc ẵm vị trí top 12 của lớp trong kỳ thi giữa kỳ và Úc Loan đã phá vỡ kỷ lục 0 điểm môn Văn, Đào Quảng Chí chơi lớn, sáng sớm tinh mơ đã lùa cả nhà lên chuyến xe buýt lên thành phố, dẫn hai đứa nhỏ đi dạo Trung tâm bách hóa thành phố, ăn gà rán KFC. Rồi dạo quanh các cửa hàng quần áo, sắm sửa cho hai chị em mỗi đứa một bộ cánh đậm chất "thành phố" sành điệu.
Thời bấy giờ lên thành phố một chuyến cứ như đi du lịch vậy. Dì Úc phấn khích đến mức năm rưỡi sáng đã lục đục dậy gội đầu, uốn tóc, trang điểm lộng lẫy, diện luôn chiếc váy đỏ chót giấu kỹ dưới đáy tủ không nỡ mặc.
Đến lúc Đào Đào và Úc Loan thức dậy, dì còn khoa trương hơn, vuốt keo tạo kiểu chải ngược tóc 7/3 vuốt ngược ra sau cho Úc Loan. Còn Đào Đào thì được tết tóc rồi bới lên, cài thêm cái kẹp hoa bằng nhựa đính kim sa lóng lánh.
Quần áo cũng đã chọn xong xuôi. Úc Loan bảnh bao với kiểu đầu chải ngược, diện quần yếm đen phối sơ mi. Đào Đào thì thướt tha trong kiểu tóc công chúa và chiếc váy xòe nhiều tầng viền bèo nhún. Dì còn nhất quyết dùng son đỏ chấm cho hai chị em mỗi đứa một dấu chấm đỏ chót giữa trán.
Đào Đào soi gương xong: "..."
Cạn lời.
Dẫu sao đi nữa, chuyến đi lên thành phố lần này cũng thu hoạch được khối thứ. Đào Đào vừa cắn miếng hamburger đùi gà cay thơm lừng của KFC, hồi đó hamburger KFC to bự chảng, chưa bị teo đi như sau này, vừa quay sang nghía chiếc hamburger đùi gà giòn rụm trong tay Úc Loan. Úc Mỹ Trân và Đào Quảng Chí thì chọn hamburger đùi gà đồng quê. Thực đơn KFC năm 97 còn khá nghèo nàn, lèo tèo mỗi ba loại hamburger.
Cô bỗng nhớ lại lời lớp phó học tập Trần Huyên Huyên từng nói trong lớp: "Bồ Đào, nhà cậu làm thêm bánh mì mặn được không? Bánh ngọt tớ ăn hơi ngán rồi. Tớ muốn ăn bánh mì chà bông! Còn muốn ăn cả bánh mì đùi gà nữa!"
Ngay cả Hoàng Vĩ Kiệt cũng hưởng ứng: "Đúng thế, trời trở lạnh rồi, tớ hơi chán bánh cuộn da hổ lạnh lẽo rồi."
Cô chằm chằm nhìn chiếc hamburger bị cắn dở một miếng to đùng trên tay, híp mắt cười.
Tart trứng cũng sao chép rồi, làm thêm cái hamburger cũng chẳng hề hấn gì, nắm đầu ông chú KFC vắt sữa một mẻ cũng không phải là ý kiến tồi.
Hàng hóa những năm 90 tuy đã dồi dào hơn trước, nhưng chẳng thể so bì với sau này. Biết bao đứa trẻ nông thôn ôm giấc mơ được nếm thử hamburger một lần trong đời! Hiện tại thị trấn nhỏ thậm chí còn chưa mọc lên mấy tiệm "gà rán Kens" hay "gà rán Macs" nhái bén. Đúng là từ tháng 10 trở đi, cái nóng oi ả ở thị trấn đã nhường chỗ cho kiểu thời tiết sáng nắng chiều lạnh, mưa cũng rả rích dầm dề kéo dài nhiều ngày liền.
Bánh cuộn da hổ bắt buộc phải để lạnh, ăn vào mùa lạnh bụng dạ cũng xót xa, không tốt cho sức khỏe chút nào. Đặc biệt khách hàng chủ yếu là học sinh tiểu học, thời tiết thu đông giao mùa chênh lệch nhiệt độ lớn, ăn đồ lạnh rất dễ bị đau bụng. Lời nói của Hoàng Vĩ Kiệt đã nhắc nhở cô, quả thực đã đến lúc tung ra vài món bánh mì phiên bản giới hạn mùa đông rồi!
Cô vừa xem qua thực đơn của KFC, một chiếc hamburger giá tầm 5 - 6 đồng, thêm coca, đồ ăn vặt, một gia đình đi ăn một bữa cộng cả tiền xe cộ là tiêu đứt gần 50 đồng.
Ở thị trấn chắc chắn không thể bán đắt thế được, giá bán phải khống chế dưới 3 đồng. Nhưng thịt gà thời này đâu có rẻ như sau này, làm sao để làm vừa ngon lại vừa tối ưu chi phí đây...
Quyết định xong xuôi, Đào Đào vừa ôn tập vừa ấp ủ kế hoạch này.
Thoắt cái đã sang cuối tháng Mười một.
Người dân thị trấn Chương Khê cuối cùng cũng chính thức rũ bỏ áo cộc tay, khoác lên mình quần áo dài tay và áo khoác mỏng, thực sự bước vào... ờ... mùa thu?
Mùa thu ắt hẳn cũng ngắn ngủi chớp nhoáng thôi, có lẽ chỉ dăm bữa nửa tháng nữa, nhiệt độ sẽ đột ngột hạ xuống mười độ, chưa kịp hoàn hồn thì mùa đông ngắn ngủi cũng ập đến.
Khí hậu miền Nam lúc nào cũng sáng nắng chiều mưa, bốn mùa chẳng rõ rệt, cũng chả bao giờ tuân theo hăm bốn tiết khí. Vui lên thì nay ba mươi độ, buồn thì mai tụt xuống ba độ. Biên độ nhiệt lớn đến mức Đào Đào cứ đinh ninh những người sống ở thị trấn Chương Khê này khéo nặn ra cũng ngọt lịm như dưa hấu Tân Cương.
Chuyện này lại mang đến rắc rối cho Úc Loan trong giờ học Ngữ văn. Cô giáo bảo cậu đặt câu với từ "mùa thu", cậu đắn đo suy nghĩ kỹ lưỡng rồi hạ bút: "Mùa thu lá xanh bay lả tả, trăm hoa đua nở."
Lạc Gia Vinh phang ngay một dấu hỏi to đùng, gọi lên văn phòng, xúc động hỏi: "Cái thằng nhóc này, mùa thu sao lại lá xanh bay lả tả được? Trăm hoa đua nở... Tuy em biết dùng thành ngữ, rất đáng khen. Nhưng thành ngữ này sao lại dùng để miêu tả mùa thu được? Mùa thu nói chung không thể dùng từ trăm hoa đua nở được, thầy chưa dạy em sao? Thường thì chúng ta gọi mùa thu là mùa gì?"
Cậu bé ngây thơ chớp mắt, nhìn thầy, rồi lại quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Lạc Gia Vinh nhìn theo ánh mắt cậu.
Khuôn viên trường tiểu học trung tâm trồng rất nhiều cây xanh mát, có cây đa tán xòe rộng như chiếc ô khổng lồ, có cây nhãn lá xanh mướt. Dưới chân tòa nhà hành chính, những bồn hoa được cắt tỉa cẩn thận vẫn rực rỡ sắc màu hoa giấy và những bông hoa tím nhỏ vô danh. Ngay cả chậu sen đá không biết tên mà cô La nhổ đại ven đường, cắm bừa vào cái cốc vỡ để trên bệ cửa sổ cạnh bàn làm việc cũng đang sinh trưởng một cách ngang tàng, những phiến lá và cành cây bụ bẫm đã rủ xuống khỏi bệ cửa.
Ánh mắt Lạc Gia Vinh cứng đờ thu lại, một lần nữa chạm phải ánh mắt trong veo đen láy của Úc Loan. Thầy há miệng, á khẩu nửa ngày trời, khung cảnh này quả thực là màn tái hiện của một tháng trước. Cuối cùng, thầy lại chỉ nặn ra được một câu: "... Em về đi."
"Chào thầy ạ." Úc Loan không chút do dự, quay lưng bước đi.
Bị Lạc Gia Vinh tóm lên phòng giáo viên nhiều lần, giờ lá gan cậu cũng to hơn đôi chút, bị gọi riêng lên phòng giáo viên không còn run rẩy như lúc đầu nữa.
Chỉ có Lạc Gia Vinh là sắp khóc đến nơi, thầy cảm thấy mình đang phải đối mặt với thử thách lớn nhất trong sự nghiệp dạy học!
Đến cả Đào Đào núp lùm trong bồn hoa rình mò cũng thấy tội nghiệp cho thầy Lạc.
Trước khi đi ngủ buổi tối, trời lại đổ mưa to. Đào Đào lần này chẳng cần đợi Úc Loan mếu máo gõ cửa, vừa nghe tiếng mưa rơi lộp bộp trên khung lưới chống trộm là cô đã tự giác mở toang cửa phòng.
Úc Loan cũng rất tự giác, đã ôm gối ôm đứng chờ sẵn trước cửa.
Cậu nhóc thuần thục dùng cả tay lẫn chân leo tót lên chiếc giường gỗ chân cao lêu nghêu của Đào Đào, xếp chiếc gối in hình cá vàng của mình ngay ngắn bên cạnh chiếc gối chó đốm của chị, quay người lại, nhoài ra mép giường, xếp đôi dép lê của mình ngay ngắn phẳng phiu.
Xếp xong, liếc thấy đôi dép của Đào Đào bị quăng vứt mỗi chiếc một phương, một chiếc ở Nam Bán Cầu, chiếc kia ở Bắc Bán Cầu, còn chỏng gọng lên trời, cậu nhóc lại còng lưng với tay nhặt lại.
Xếp ngay ngắn. Căn chỉnh.
Cậu nhóc mãn nguyện nhìn ngắm hai lượt rồi mới ngoan ngoãn nằm xuống.
Chiếc chiếu trúc hạt mộc mùa hè cuối cùng cũng được cất đi, trên mặt giường gỗ được trải hai lớp đệm bông cũ làm đệm lót. Ga trải giường cũng được dì Úc thay bằng chiếc ga vải thô nền trắng sọc hồng, in từng cụm hoa to bự. Chất vải thô này sờ vào rõ ràng hơi thô ráp, nhưng chẳng hề dặm dáp chút nào, giặt nhiều lần lại có một độ mềm mại rất riêng.
Đào Đào rất thích chất liệu này, mùa hè trải lên thoáng mát, mùa đông đắp lại ấm áp.
Mưa thu rả rích, Đào Đào bò ra chiếc bàn học nhỏ cặm cụi viết công thức làm hamburger. Cô quyết định làm hamburger mini, kích thước nhỏ hơn của KFC một vòng, áng chừng bằng cỡ lòng bàn tay. Như vậy lượng thịt gà và vỏ bánh cần dùng sẽ ít hơn, giá thành cũng giảm xuống.
Trời ngày càng lạnh, dù nhà cô không cố tình điều chỉnh, doanh số bánh cuộn da hổ vẫn tụt dốc không phanh. Cô đã bàn với Đào Quảng Chí chuyện làm hamburger, ban ngày cũng nghe thấy Đào Quảng Chí gọi điện thoại cho trại gà, thương lượng chuyện mua gà thịt giá sỉ.
Cả nhà vừa mới đi ăn hamburger cách đây không lâu, Đào Quảng Chí chẳng lấy làm lạ trước ý tưởng của Đào Đào, ngược lại còn thấy cô thật tinh tế quan sát cuộc sống, biết suy luận học hỏi, thiên tài! Ông không biết đã thầm khen câu này bao nhiêu lần trong bụng.
Mấy cái hamburger của KFC ông cũng ăn rồi, chẳng qua chỉ là ổ bánh mì tròn cắt đôi, nhét hai lá xà lách, kẹp thêm miếng gà rán, xịt miếng sốt mayonnaise thôi sao? Làm hamburger dễ hơn làm bánh cuộn da hổ nhiều, Đào Quảng Chí dạo này cũng tự mãn với tay nghề của mình, hất tay hào sảng: "Ý tưởng của Đào Đào hay đấy, món này tiện, nhà mình cũng làm bán."
Đào Đào nhìn ông bố nhà mình, muốn nói lại thôi, cuối cùng cũng không nỡ tạt gáo nước lạnh vào mặt ông.
Hôm nay vừa bước lên lầu, cô liền hối hả lục lọi ký ức về hương vị của KFC, chép lại tỉ mỉ cách tẩm bột rán gà, mấy lần chiên qua dầu, cách làm vỏ bánh mì, và quan trọng nhất là công thức pha chế nước xốt mayonnaise đặc biệt... Công thức này cô không định giao ngay cho Đào Quảng Chí, viết ra là để tự mình ghi nhớ.
Cô tính đợi đến lúc bắt tay vào làm sẽ cùng ông thực hành, chỉ nhắc nhở những bước quan trọng.
Úc Loan không biết chị đang bận rộn việc gì, nhưng ngày nào làm bài tập xong chị cũng bận thêm một lúc nữa. Vốn dĩ tính tình điềm đạm, cậu nhóc cứ nằm yên tĩnh, lặng lẽ nhìn bóng lưng Đào Đào rạp trên bàn viết dưới ánh đèn bàn.
Mưa thực ra không lớn, nhưng khi hạt mưa rớt xuống mái hiên đua ra và khung cửa sổ sắt lại vang lên những âm thanh ồn ã, dội vang hơn cả tiếng mưa rơi. Cậu nghe những tiếng mưa không còn khiến mình sợ hãi nữa, tâm trạng thật bình yên.
Cậu từng ghét nhất là những ngày mưa, không chỉ vì tiếng sấm rền vang làm tai đau nhức, mà còn vì mỗi khi trời đổ mưa, cậu lại mơ thấy cảnh tượng bố bị bánh xe cán qua, dòng nước mưa hòa lẫn dòng máu đỏ tươi loang lổ ra từng vòng, từng vòng.
Từ khi còn rất nhỏ, cậu đã liên tục lặp lại giấc mơ này.
Cậu luôn cảm thấy rất sợ hãi.
Hồi bé không biết diễn đạt thế nào, cậu chỉ biết khóc, không ngừng khóc.
Mẹ tưởng cậu gắt ngủ, lại tưởng cậu đau bụng, luôn lo lắng đưa cậu ra phòng khám lấy thuốc, khám bệnh.
Từ phòng khám về, mẹ còn bị bà nội mắng chửi, nói mẹ tốn tiền vô ích, không biết chăm con, nuôi ra một đứa yếu ớt như bình thuốc.
Sau này cậu đến khóc cũng không dám.
Bây giờ, cậu đã không còn nhớ rõ khuôn mặt của bố nữa, nhưng vì vẫn hay mơ thấy, ngay cả hai tiếng "bố ơi" cũng khiến cậu đôi phần sợ hãi. Mẹ thỉnh thoảng vẫn thì thầm to nhỏ, chờ khi nào cậu sẵn sàng, có thể gọi chú Đào là bố.
Úc Loan không mấy tình nguyện.
Nhưng cậu không hề ghét chú Đào.
Bây giờ, vào những ngày mưa, cậu lại có thể nắm lấy lọn tóc của chị để chìm vào giấc ngủ. Khi trằn trọc, cậu vân vê lọn tóc giữa hai ngón tay, nhẹ nhàng xoa xoa, và rất nhanh chóng chìm vào giấc mộng.
Chị vẫn hay cằn nhằn bị cậu vò nát cả tóc đến chẻ ngọn.
Chị lừa cậu đấy.
Có hôm cậu trợn tròn mắt, soi kỹ từng ngọn tóc rồi, rõ ràng là không có chẻ ngọn.
Thế là cậu lại yên tâm tiếp tục vò vò ngọn tóc của chị.
Trong giấc mơ cũng chẳng còn bầu trời đen kịt, dòng máu loãng và chiếc xe tải đáng sợ có bánh xe cao hơn cả người cậu nữa.
Thay vào đó, khung cảnh lặp đi lặp lại trong giấc mơ của cậu là kỳ nghỉ hè.
Chị, Nhiêu Lị Lị, Trương Gia Minh đưa cậu ra ao cá nhà Hoàng Vĩ Kiệt bắt nòng nọc. Bầu trời khi ấy xanh thẳm, sáng rực, ánh nắng dát vàng trên mặt ao, soi rọi trên người bọn cậu nóng ran, nhưng rồi trời bất chợt đổ mưa.
Mưa nặng hạt, lộp bộp trút xuống, Trương Gia Minh là người đầu tiên nhảy dựng lên, hét toáng "toang rồi toang rồi, tớ bị mẹ chửi chết mất!". Mấy đứa cuống cuồng bẻ những chiếc lá to ven ao che lên đầu. Chiếc lá ấy to hơn cả chậu rửa mặt, sờ vào ram ráp lông tơ.
Chị vác vợt lưới lên vai, tay kia dắt cậu, chạy dưới màn mưa giăng lối che bằng chiếc ô lá khổng lồ. Chị chạy nhanh nhất, cậu thi thoảng ngoái đầu nhìn lại, Nhiêu Lị Lị cũng đang lôi xềnh xệch Trương Gia Minh. Lúc ấy cậu sẽ muốn cười.
Bởi vì mọi người trông y như những cây nấm xanh mọc chân đang bỏ chạy thục mạng.
Chạy mãi chạy mãi, nước mưa men theo mép lá nhỏ giọt xuống vai, cậu còn tò mò đưa tay ra hứng.
Thật mát mẻ.
Chạy chưa được mấy bước, đôi dép lê của Trương Gia Minh bị lún sâu vào một vũng bùn không rút ra được. Cậu ta ra sức rút, rút mãi, cuối cùng dùng sức chín trâu hai hổ rút ra, chân thì thoát rồi, nhưng chiếc dép lê lại trượt lên cổ chân, càng kẹt cứng không thể tháo ra! Cậu ta đành phải để nguyên chiếc dép kẹt ở chân, chạy chân trần, chạy được vài bước lại giẫm vào vũng nước, bùn bắn tung tóe lên mặt, lên chân.
Trương Gia Minh đứng sững ở đó, xui xẻo đến mức ngửa mặt lên trời gào khóc thảm thiết.
Nhiêu Lị Lị và chị thì không nhịn được, ôm nhau cười ngặt nghẽo, cười đến mức đấm thùm thụp vào lưng nhau.
Cậu nâng cao chiếc lá lớn, tay xách chiếc xô đựng nòng nọc, dù là trong giấc mơ, cậu cũng không mấy hiểu tại sao Trương Gia Minh lại khóc, cũng không hiểu chị và Nhiêu Lị Lị đang cười cái gì.
Nhưng... cậu cũng thấy rất vui.
Chưa kịp chạy về đến nhà thì mưa đã tạnh. Chị quay đầu lại thấy cậu vẫn giơ chiếc lá che đầu, bỗng nhiên lại phì cười, chui tọt vào dưới tán lá, chỉ tay lên trên và nói với cậu: "Haha, Khoai Môn cầm lá khoai môn! Khoai Môn em biết không, đây chính là lá khoai môn đấy, to không, đẹp không? Chị thấy lá khoai môn còn đẹp hơn cả lá sen cơ!"
Úc Loan ngắm nhìn đôi mắt cười cong cong như vầng trăng khuyết của chị. Cậu lại ngửa đầu nhìn chiếc lá kia, nó rộng lớn đến vậy, giống như một ngôi nhà to đùng, có thể che chở cho cả cái đầu của cậu và chị bên dưới. Cậu cũng cười.
Cậu không biết tại sao những ngày mưa mình lại lặp đi lặp lại những giấc mơ giống nhau, trước kia mơ thấy bố cũng vậy, giờ mơ thấy cảnh chạy dưới mưa với chiếc lá khoai môn che đầu cũng thế, cậu luôn dễ dàng lặp lại một giấc mơ nào đó.
Nhưng cậu không còn sợ hãi nữa, cơn mưa rào có chị và mọi người bên cạnh là cơn mưa bóng mây rực rỡ, không hề đáng sợ một chút nào.
Nghĩ đến đây, Úc Loan lại khó nhọc hé mắt nhìn, ánh đèn bàn vàng vọt in bóng Đào Đào lên tường. Cô chống bút lên cằm, đăm chiêu suy nghĩ điều gì đó, rồi lại cúi đầu viết tiếp.
Chị giỏi thật, chị biết viết rất nhiều chữ, đôi khi chị viết chữ rồi lại xóa đi sửa thành bính âm.
Úc Loan không biết tại sao, nhưng chị làm gì cũng có lý của chị.
Giống như... giống như chuyện con chim nhạn trên đề thi biết nói vậy.
Có một ngày, mẹ ôm cậu lau tóc, cũng dịu dàng nói: "Chị Bồ Đào của con là người chị có phép thuật, nhờ có chị ấy mà con ngày càng ngoan hơn."
Ừ, chị là người chị có phép thuật, giống như Doraemon vậy.
Cơn mưa thu dần ngớt, vũng nước đọng trên mái hiên phải rất lâu sau mới rơi xuống một giọt "tí tách".
Cậu buồn ngủ rồi, đôi mắt từ từ nhắm lại, tay đặt trên chăn vô thức vê vê mép chăn. Thấy chưa thoải mái, cậu xoay người lại. Một lúc sau, lại trằn trọc xoay lại, vẫn không ngủ được.
Lúc này, cậu nghe tiếng ghế bỗng vang lên tiếng "két", chị dường như đã đứng dậy.
Chẳng bao lâu sau, cô tắt đèn bàn, mò mẫm trong bóng tối tiến đến nằm xuống, còn buông tiếng thở dài: "Haiz, nhỡ chị cắt tóc ngắn thì em tính sao đây? Thôi, ngủ mau đi!"
Úc Loan buồn ngủ díp cả mắt, chẳng buồn hé răng, với tay véo một cái, thoải mái rồi.
Đào Đào bực dọc quay đầu nhìn, hoàn toàn cạn lời.
Tên này vẫn y như bị sập nguồn, chìm vào giấc ngủ trong tích tắc.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, vừa hay là thứ Bảy, Đào Đào đã hừng hực khí thế chuẩn bị cho màn ra mắt món hamburger mini từ lâu, mới bảy giờ đã mở mắt, kéo Úc Loan lạch cạch chạy vọt xuống lầu.
Cô vo hai cục giấy vệ sinh nhét chặt vào hai tai Úc Loan, sau đó nhét vào tay cậu nhóc một cái gáo nước và một cái chậu rửa mặt tráng men, ra lệnh cho cậu đập thật mạnh "bong bong bong". Còn cô thì đứng sừng sững trước cửa phòng Đào Quảng Chí, hít một hơi thật sâu, gầm lên một tiếng:
Mái nhà họ Đào như muốn nổ tung theo.
"BỐ ƠI! DẬY! MAU! ĐI!"
[Lời tác giả]
Đào Quảng Chí: Đứa con gái như Ma Đồng, Ma Đồng mà [khóc thét] [khóc thét].
Chào buổi sáng các bạn độc giả, Sóc Béo lại đến đúng giờ rồi đây.
Hôm nay nhận được yêu cầu của bạn 11, là một bài hát của Trương Quốc Vinh "Gió tiếp tục thổi", gió tiếp tục thổi, hãy để chúng ta cùng đồng hành với Bồ Đào và Khoai Môn tiếp tục từ từ trưởng thành nhé~~
"Để gió cứ thế thổi không nỡ rời xa Trong lòng khao khát khôn nguôi ước mong được giữ lại bên em Gió cứ thế thổi không nỡ rời xa Trong lòng cũng nhòa lệ chẳng muốn rơi nước mắt khi ngắm nhìn em Cứ để gió thổi mãi thổi mãi Thổi đi thổi đi thổi đi thổi đi..."