Đều cùng một mục đích, nào có chuyện phân cao thấp hay đến trước đến sau? Cuối cùng vẫn phải xem Quốc công gia muốn tới chỗ ai.
Ngày trước khi mang thai, Phương di nương đã nhiều lần lấy đứa bé trong bụng ra làm cái cớ để tranh sủng.
Giờ sinh được một nam đinh quý giá, lại càng có lý do kéo Quốc công gia tới hơn.
Nhưng nàng đã tới đây rồi, không thể tay trắng trở về.
Nếu không chẳng phải tự nhận mình kém hơn Bội Tâm sao?
Nghĩ vậy, nàng liền tươi cười hành lễ với Dương Lượng, rồi thuật lại nguyên văn lời Thanh Nhiêu đã dạy:
"Hôm nay Chiêu Dương Quán đã dọn dẹp xong xuôi. Những vật Quốc công gia ban thưởng đều đã bày biện ổn thỏa. Di nương vô cùng cảm kích ân tình và sự ưu ái của Quốc công gia, lại lo ngài công vụ bề bộn, quá mức lao lực, nên đặc biệt sai người hầm một bát canh gà ác hầm đảng sâm đưa tới, mong Quốc công gia bồi bổ thân thể."
Dương Lượng nghe xong liền mỉm cười.
Hắn nhận lấy hộp thức ăn trong tay nàng, lại gật đầu với Bội Tâm, rồi nhẹ chân nhẹ tay bước vào thư phòng.
Trong thư phòng.
Cao Vĩnh Phong đang hầu b.út mực cho Chu Thiệu.
Dù hiện giờ hắn đã là đại tổng quản, những việc hầu hạ này vốn không cần tự mình làm nữa. Nhưng những cơ hội được lộ mặt trước chủ t.ử, hắn cũng chẳng muốn nhường cho ai.
Vì thế, hễ có thời gian, hắn vẫn giống như năm xưa, đích thân theo hầu bên cạnh Quốc công gia.
Chu Thiệu đang đọc thư từ bên ngoài gửi tới. Trong thời gian để tang Ý Khang Thái t.ử, người ngoài rất khó tiếp xúc với phủ Tương Vương và Quốc công phủ.
Đến khi mãn tang, Quốc công phủ âm thầm mở cửa giao thiệp, lại gặp lúc Trần thị qua đời. Nhân cơ hội ấy, những kẻ lấy danh nghĩa viếng tang, hỏi thăm, kéo quan hệ liên tiếp xuất hiện.
Mấy ngày nay thư từ và thiệp mời trong phủ chất thành núi.
Chu Thiệu cau mày nhìn lá thư của nhà họ Thân.
Trong thư lời lẽ vô cùng chân thành, từng câu đều nhắc tới tình nghĩa sâu nặng giữa Thân gia và Ý Khang Thái t.ử năm xưa.
Họ nói Thái t.ử đột ngột qua đời khiến cả nhà đau buồn khôn xiết, nhưng vẫn muốn tiếp tục báo đáp triều đình.
Trong từng câu từng chữ đều ngầm bày tỏ ý định muốn phò tá Chu Thiệu.
Phu nhân Thân gia từng là nhũ mẫu của Ý Khang Thái t.ử.
Sau khi Thái t.ử tròn mười bốn tuổi, Thân gia dần tích lũy tài sản ở vùng Vĩnh Châu, nay đã trở thành một cự phú địa phương.
Khi Ý Khang Thái t.ử còn sống:
Nếu Chu Thiệu là bạn đọc sách kiêm tâm phúc của Thái t.ử, thì Thân gia chính là túi tiền và gia nô trung thành nhất của Thái t.ử.
Hai bên chưa từng có liên hệ trực tiếp. Nhưng giờ Thái t.ử đã mất. Thân gia mất đi chỗ dựa lớn nhất. Tài sản dù nhiều đến đâu cũng vô dụng. Trong mắt người khác, đó chỉ là một con dê béo đang chờ bị xẻ thịt.
Theo hiểu biết của Chu Thiệu, Hoàng đế vẫn còn nhớ tình cũ với Ý Khang Thái t.ử nên tạm thời chưa động tới Thân gia.
Thế nhưng Thân gia lại như chim sợ cành cong, vội vàng viết thư cầu xin hắn che chở.
Điều đó chứng tỏ... Có kẻ đã để mắt tới họ rồi. Chu Thiệu tâm phiền ý loạn. Chuyện Thân gia quá mức nhạy cảm.
Nếu hắn giúp Thân gia, trong mắt người ngoài chẳng khác nào chính thức bước chân vào cuộc tranh đoạt ngôi vị.
Mà trong mắt Hoàng đế, với khối tài sản khổng lồ của Thân gia, e rằng cũng sẽ nghi ngờ hắn mang dã tâm khác.
Chu Thiệu không định vì một Thân gia vốn chẳng có nhiều giao tình mà đem tiền đồ của mình ra đ.á.n.h cược.
Nhưng việc Thân gia là kẻ đầu tiên nhảy ra cầu viện lại khiến hắn nhận ra một điều:
Nếu ngay cả Thân gia cũng xem hắn là người kế thừa thích hợp...
Vậy sau này có phải sẽ có ngày càng nhiều người tìm tới, ép hắn bước lên con đường ấy hay không?
Đúng lúc tâm tư hỗn loạn, hắn thoáng thấy Cao Vĩnh Phong lặng lẽ lui vào sau rèm nói chuyện với ai đó.
Chu Thiệu mất kiên nhẫn:
"Lén lút làm gì? Có chuyện gì thì nói trước mặt ta."
Cao Vĩnh Phong giật thót. Hắn biết ngay hôm nay tâm trạng chủ t.ử không tốt.
Trừng mắt nhìn Dương Lượng đang co đầu rụt cổ, hắn dẫn người ra ngoài quỳ xuống hành lễ rồi cười lấy lòng:
"Gia, Phương di nương sai người tới nói hôm nay Lục công t.ử đã biết ngẩng đầu rồi. Hỏi ngài có rảnh không, muốn sang xem một chút không?"
Trẻ sơ sinh thường phải đầy tháng mới có thể ngẩng đầu.
Lời này của Phương thị rõ ràng là đang khoe con trai thông minh.
Nếu là ngày thường, Chu Thiệu chắc chắn sẽ nổi lòng từ phụ mà thuận nước đẩy thuyền đi một chuyến.
Nhưng vừa đọc thư của Thân gia xong, lại nghĩ tới việc chỉ vì từng nuôi dưỡng Thái t.ử mà Thân gia phát triển thành quái vật khổng lồ như hôm nay.
Hắn thực sự không còn tâm trạng. Thấy Quốc công gia không lập tức đáp lời, Cao Vĩnh Phong hiểu mình đoán sai ý rồi, liền âm thầm đá Dương Lượng một cái.
Dương Lượng lập tức hiểu ý.
Hắn cười nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Gia, còn có người của Trang di nương tới."
Rồi đem toàn bộ lời của Đỗ Vi thuật lại không sót chữ nào. Sau đó mới đặt hộp thức ăn lên bàn.
Nghe xong, Chu Thiệu chợt nhớ ra. Hôm nay là ngày Trang thị chuyển vào Chiêu Dương Quán.
Sáng sớm hắn còn cho người mang một bộ gia cụ tới chống lưng cho nàng.
Không ngờ nàng cũng biết điều như vậy, còn đặc biệt sai người mang canh tới cảm tạ.
Chỉ là... Không biết nàng vì thân phận thay đổi nên nhát gan hơn, hay vì nguyên nhân gì khác.
Tiểu Yêu
Ngày trước còn là nha hoàn, nàng dám đi đi lại lại trong sân ngoại thư phòng.
Giờ thành di nương rồi, ngược lại không dám tự mình tới nữa. Nghĩ vậy, sắc mặt hắn dịu xuống.
Đôi mày đang nhíu c.h.ặ.t cũng giãn ra. Hôm nay là ngày nàng dọn nhà mới. Tuy nàng không hề nói thẳng muốn hắn tới.
Nhưng nếu hắn không đi, trong phủ nhất định sẽ có người bàn tán sau lưng nàng.
"Tối nay bày cơm ở Chiêu Dương Quán đi."
Chu Thiệu đứng dậy, nhìn bát canh gà ác còn nguyên chưa động tới rồi nói:
"Mang cả thứ này theo."
Có những lúc, ban phát ân huệ còn khiến người ta thấy dễ chịu hơn là tiếp nhận.
Đặc biệt là khi việc tiếp nhận ấy giống như đang bước đi bên bờ vực thẳm.
Khi Dương Lượng hí hửng theo sau ra cửa, hắn liền ra hiệu cho Đỗ Vi đứng phía sau mình, bảo nàng dẫn đường.
Chiêu Dương Quán hắn cũng chỉ từng tới một lần. Lỡ đi nhầm đường thì mất mặt lắm.
Bên cạnh, sắc mặt Bội Tâm lập tức trở nên vô cùng khó coi.
Cao Vĩnh Phong chắp tay đứng dưới hành lang, chờ người đi xa mới cười nói:
"Cô nương cũng nên trở về sớm đi. Chỗ di nương và tiểu công t.ử còn cần người hầu hạ."
Bội Tâm có bậc thang để xuống, vội vàng đáp lời, cung kính cáo lui rồi quay người rời đi.
Ngay khoảnh khắc xoay người, móng tay nàng đã siết c.h.ặ.t vào lòng bàn tay.
Hôm nay Phương di nương phái nàng tới đây, vốn là cố ý muốn tát vào mặt Chiêu Dương Quán.
Phương thị nghĩ Quốc công gia công vụ ngập đầu, nào còn tâm trí để giữ thể diện cho một tân sủng.
Chỉ cần mời được người sang Chiếu Xuân Uyển, ngày mai Trang thị sẽ chẳng còn mặt mũi để đắc ý nữa.
Ai ngờ... Người bên Chiêu Dương Quán cũng biết tranh thủ lấy lòng Quốc công gia.
Đến cả việc đưa canh cũng dám làm. Mà Quốc công gia lại thật sự ăn chiêu ấy.
Cứ thế bị nàng cướp mất. Nghĩ tới hình phạt phải chịu sau khi trở về, Bội Tâm không khỏi rụt cổ.
Còn Đỗ Vi đi theo sau Dương Lượng, lúc này cuối cùng cũng hiểu ra một chuyện.
Trang di nương không cho nàng đi đường tắt, lại cố ý bảo nàng đi qua con đường gần Chiếu Xuân Uyển...
Là vì đã sớm biết Phương di nương cũng sẽ sai người tới chặn Quốc công gia sao?
Đây là quá hiểu tính tình Phương di nương... Hay là trong Chiếu Xuân Uyển có người của nàng?
Khả năng thứ hai khiến Đỗ Vi nổi da gà. Phương di nương được sủng ái bao năm nay.
Người trong viện nàng ta sao có thể dễ dàng đầu phục một tân sủng?
Nhưng điều khiến người ta kinh hãi hơn... Là Trang di nương thật sự có thể cướp Quốc công gia từ tay Phương di nương.
Vừa rồi nàng nhìn thấy rất rõ. Bội Tâm hận không thể nuốt sống mình. Trong lòng nàng vừa sợ hãi, vừa hưng phấn.
Nàng mơ hồ cảm thấy... Lần này ngoại tổ phụ thật sự không nhìn lầm người.
Vị Trang di nương này và Đinh di nương trước kia hoàn toàn không cùng một đẳng cấp.
Cho dù đã mất đi chỗ dựa là Quốc công phu nhân, Trang di nương vẫn có thể dựa vào thịnh sủng để đối đầu trực diện với Chiếu Xuân Uyển.
Chiêu Dương Quán.
Nghe bà t.ử giữ cổng ngoài cao giọng thông báo:
"Quốc công gia tới!"
Thanh Nhiêu nhìn Đan Yên đang đứng ngồi không yên bên cạnh.
Hai người nhìn nhau. Rồi đồng thời thở phào nhẹ nhõm. Thanh Nhiêu khẽ cong môi, nở một nụ cười.
---------------------------------------------------------