Chỉ là Chiếu Xuân Uyển được sủng ái, mười lần thì chín lần vượt quá phần lệ.
Ngọc Hỷ Hiên nuôi Ngũ cô nương nên thức ăn luôn được đưa tới đầy đủ.
Đến lượt viện của họ, đồ ăn theo phần lệ thì vẫn đủ, nhưng nấu ra chẳng ra hình dạng gì.
Đến ngày tổ chức lễ tam tẩy, Ngọc Bình chỉ đến muộn hơn thường lệ nửa chén trà.
Một bà t.ử trong đại trù phòng đã châm chọc:
" Cô nương đến muộn thế này thì chờ đi. Mấy vị quản sự đang bận lắm, chưa rảnh đâu."
Hôm ấy phủ mở tiệc, đại trù phòng đúng là bận rộn vô cùng. Ban đầu Ngọc Bình vẫn kiên nhẫn đợi.
Nhưng qua hai khắc đồng hồ, bên kia vẫn chẳng có ý đưa hộp cơm cho nàng.
Lúc ấy nàng mới hiểu. Đám người nâng cao đạp thấp này cố ý làm khó mình.
Khi cuối cùng nhận được hộp cơm thì nhóm người giao ca trong nhà bếp cũng đã tới.
Ai nấy nhìn nàng như nhìn chuyện lạ. Vừa nhìn vừa thì thầm bàn tán chuyện của Thê Nguyệt Viện.
Ngọc Bình vừa xấu hổ vừa tức giận. Về đến viện mở hộp cơm ra xem.
Lấy lý do không có thời gian nấu nướng, bên trong chẳng có lấy một món xào mới.
Toàn là thức ăn hấp hâm đi hâm lại nhiều lần. Cố tình để nguội lạnh mới giao.
Mặt trên còn nổi cả lớp mỡ heo trắng đục. Nhìn đã thấy buồn nôn.
Ngọc Bình tức đến mức bật khóc ngay tại chỗ.
" Di nương! Đám nô tài này khinh người quá đáng!"
Di nương nhà nàng dù sao cũng là người được quý nhân trong cung ban xuống.
Xét thân phận cũng chẳng kém Phương thị bao nhiêu.
Vậy mà lại bị người ta chà đạp đến mức này! Sắc mặt Mạnh di nương cũng rất khó coi.
Nhưng trong lòng nàng thật ra đã sớm dự liệu.
Từ khi Trang cô nương ở chính viện bắt đầu được thế, nàng đã mơ hồ có cảm giác rồi.
Vì xuất thân đặc biệt nên Quốc công gia không thích nàng. Thỉnh thoảng tới ngồi một lát chẳng qua chỉ vì mới mẻ.
Nếu nói đến tình cảm thì gần như chẳng có bao nhiêu. Phu nhân chính viện tuy bất hòa với Quốc công gia, nhưng trong những việc lớn chưa từng đối nghịch với hắn.
Vì thế khi mới vào phủ, Mạnh di nương chưa từng bỏ sót một lần thỉnh an.
Nhưng chính viện cũng chưa từng dành cho nàng bất kỳ sự ưu ái nào vượt quá quy củ.
Còn Phương thị... Được sủng ái thì được sủng ái thật. Nhưng lòng dạ quá hẹp hòi.
Chỉ nhìn một lần cảnh Phương thị trừng trị nha hoàn xinh đẹp trong viện, Mạnh Uyển Thanh đã sợ hãi.
Nếu dựa vào Phương thị, không những bị chính viện ghét bỏ hoàn toàn mà còn phải cúi đầu khom lưng trước mặt nàng ta.
Không còn chút tôn nghiêm nào.
Mạnh Uyển Thanh xuất thân từ cung đình.
Những ngày tháng chỉ vì nói sai một câu mà bị người khác giày vò sống không bằng c.h.ế.t, nàng đã quá chán ngán rồi.
Hiện giờ ở Quốc công phủ tuy bất đắc dĩ, nhưng ít ra nữ nhân trong phủ không nhiều. Nàng có một tiểu viện riêng.
Có hơn mười nô bộc để sai khiến. Hà tất phải tự chuốc khổ vào thân? Nghĩ thông điều đó, nàng vẫn đều đặn đến chính viện thỉnh an.
Nhưng trong cách hành xử lại chủ động thấp hơn Đinh thị một bậc. Đinh thị được phu nhân nâng đỡ đôi chút.
Mỗi lần đi cùng Đinh thị, người ngoài đều tưởng nàng đã dựa được vào thế lực của phu nhân.
Nhờ vậy cũng bớt chịu vài ánh mắt khinh thường.
Nhưng từ khi chính viện xuất hiện Trang thị, tình thế hoàn toàn thay đổi.
Tình cảm phu nhân dành cho Trang thị còn hơn cả Đinh thị.
Thậm chí có thể dung túng Quốc công gia liên tục nghỉ lại phòng nàng gần mười ngày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Khiến đám hạ nhân trong phủ kinh ngạc đến rớt cằm. Không hiểu vị thần tiên phương nào đột nhiên nổi lên.
Đến cả Đinh thị còn chẳng được lợi. Nàng kẻ mượn oai hùm càng dễ dàng bị người khác nhìn thấu.
Trong lễ tam tẩy hôm ấy: Người đắc ý là Phương thị. Người nở mày nở mặt là Đinh thị và Trang thị.
Còn người bị tát thẳng vào mặt... Chính là nàng. Mạnh thị vốn biết sớm muộn cũng sẽ có ngày này. Chỉ không ngờ nó đến nhanh như vậy.
Phu nhân bị Phương thị chọc tức đến nằm liệt giường. Lòng người trong phủ cũng bắt đầu d.a.o động.
Một chủ t.ử không nơi nương tựa như nàng, giờ đây chỉ có thể mặc cho người ta bắt nạt.
Mạnh thị khẽ thở dài. Sai người nhóm lò trà, hâm nóng lại thức ăn.
Ít nhất cũng ăn được năm phần no, không đến nỗi làm hỏng thân thể.
Trong lòng lại dâng lên nỗi mờ mịt:
Đời này của nàng... còn có ngày ngóc đầu lên được nữa không?
Đợi phu nhân qua đời, tân phu nhân bước vào cửa... liệu nàng có còn ngày tháng tốt đẹp nào hay không?
Ngọc Bình sau khi tức giận một trận như vậy, thấy di nương trong lòng khó chịu cũng không dám nói ra ngoài. Nghĩ kỹ lại, nàng hiểu tình cảnh của viện mình hiện giờ quả thực rất tệ.
Phương thị sinh được nhi t.ử, nghiễm nhiên trở thành người đứng đầu hậu viện. Những người còn lại thì một người có dưỡng nữ, một người được sủng ái. Đám sâu mọt thích nịnh trên đạp dưới trong phủ chẳng phải sẽ bám lấy những người đó mà lấy lòng hay sao?
Nhưng lạ là hai ngày sau, khi đi lĩnh cơm, một tức phụ ở đại trù phòng chẳng biết từ đâu mang tới cho nàng một đĩa rau xào nóng hổi, bỏ thêm vào hộp thức ăn.
Mang về xem thì các món khác vẫn chẳng thay đổi gì, chỉ riêng đĩa thức ăn ấy còn coi như ngon miệng.
Ngọc Bình lập tức hiểu ra.
Nếu thật sự hướng gió trong phủ đã đổi, thì đâu chỉ thêm một món ăn. Cả hộp cơm phải được chuẩn bị t.ử tế mới đúng.
Hiện giờ chỉ có thêm một đĩa thức ăn, chứng tỏ đây không phải ý của quản sự đại trù phòng, mà có liên quan tới người tức phụ mặt dài kia.
Sau khi bẩm báo với Mạnh di nương, Mạnh thị cũng lưu tâm, âm thầm sai người đi dò hỏi lai lịch của người đó.
Tìm hiểu mới biết, hóa ra người này là họ hàng với Trang thị ở chính viện.
Trang thị hiện giờ đang rất được sủng ái, lại có phu nhân chống lưng. Vậy cớ gì phải dính dáng tới nàng?
Mạnh thị nghĩ mãi không ra, đành tạm gác lại.
Tiểu Yêu
Nhưng kể từ ngày đó, mỗi bữa cơm mang về đều nhiều hơn trước một chút.
Đến ngày thứ ba, nàng cuối cùng không nhịn được nữa, sai Ngọc Bình chuẩn bị một phần lễ vật, đi gặp Đồng nương t.ử.
Đồng thị nhận lễ của Ngọc Bình, cũng không vòng vo.
Mời nàng uống một chén trà rồi đi thẳng vào vấn đề:
"Người trong đại trù phòng đông đúc, khó tránh có kẻ ỷ vào thâm niên mà coi thường chủ t.ử. Các quản sự ma ma cũng chẳng thể để mắt tới mọi việc.
" Ngươi cứ bảo di nương yên tâm. Chờ sau này nàng ấy đứng lên được rồi, tự khắc có ngày bọn họ phải trả giá.
Ngọc Bình nghe vậy chỉ cười khổ:
"Nương t.ử đừng trêu nô tỳ nữa."
"Di nương nhà nô tỳ không được sủng ái, phu nhân cũng chẳng coi trọng. Những ngày khổ phía trước chỉ e còn nhiều."
"Tiền bạc trong tay đều phải dè sẻn dùng, không dám tùy tiện mang đi đút lót các ma ma ở nhà bếp. Chỉ sợ nửa đời sau chẳng còn chỗ dựa."
" Nếu không nhờ nương t.ử tốt bụng giúp đỡ, mấy ngày nay e rằng di nương nhà nô tỳ đến đũa cũng chẳng muốn cầm lên."
Đồng thị nghe vậy liền bật cười:
" Đường đời còn dài, ai dám nói trước được chuyện được sủng hay không được sủng?"
"Dù không có sủng ái, nhưng nếu có con nối dõi thì cũng là một chỗ dựa rồi."
---------------------------------------------------------