Thuật Làm Thiếp - Phần 2

Chương 8: Chương 48

 

Chu Thiệu có chút đau lòng cho nàng, đồng thời cũng bất mãn với sự ép người quá đáng của Trần gia.

Nói là tới thăm bệnh, vậy mà mới ngày thứ hai đã công khai chuyện kế thất ra trước mặt mọi người.

Nhưng nghĩ kỹ lại, hắn cũng phải thừa nhận rằng Trần Tứ cô nương quả thực là người thích hợp nhất.

Dù sao cũng là tỷ muội ruột cùng mẹ sinh ra.

Nếu ngay cả người đó cũng không thể phó thác, thì người ngoài càng không thể khiến Trần Duyệt Thù yên tâm.

Vì vậy hắn gật đầu, thần sắc bình thản:

"Thất cô nương tuổi còn quá nhỏ, lại là thứ xuất. Nếu thật sự phải chọn, dĩ nhiên Tứ muội của nàng thích hợp hơn.

Trần Duyệt Thù ngẩn người nhìn hắn. Trong mắt dần dần ánh lên lệ quang. Nàng đã đáp ứng lời cầu xin của mẫu thân.

Nhưng khi nói với Chu Thiệu, nàng vẫn ôm một tâm tư bí mật, cho nên không hề nói rõ là Tứ muội.

Ấy vậy mà Chu Thiệu vẫn không chút do dự lựa chọn Trần Duyệt Vi...

Rốt cuộc là vì thân phận và tuổi tác tương xứng?

Hay là... Từ khi còn ở kinh thành, hai người đã sớm âm thầm nảy sinh tình ý? Nàng nhớ tới lần này gặp lại Tứ muội.

Có lẽ vì chuyện nhà họ Hoàng nên nàng ấy gầy đi rất nhiều.

Dáng người cũng cao lên. Vẻ non nớt ngày trước đã dần mất đi, thay vào đó là nét duyên dáng riêng của thiếu nữ.

Đôi lúm đồng tiền bên má mỗi khi cười như chứa đầy mật ngọt. Ngây thơ mà đáng yêu.

Dù không thích Tứ muội, Trần Duyệt Thù cũng phải thừa nhận rằng với dung mạo như thế, nam nhân nhìn thấy tuyệt đối không sinh ác cảm.

Ngược lại còn dễ dàng nảy sinh lòng thương yêu. Vậy thì... Phu quân của nàng có phải cũng bất giác nảy sinh hảo cảm với nàng ấy hay không?

Ý nghĩ ấy khiến đầu ngón tay Trần Duyệt Thù run lên.

" Hóa ra chàng đã tính toán hết rồi."

Nàng chống người ngồi dậy, nhìn thẳng vào mắt hắn. Giọng nói mang theo sự châm biếm không che giấu:

"Xem ra là thiếp suy nghĩ quá nhiều rồi."

" Quốc công gia từ trước tới nay vẫn luôn có chủ kiến."

Chu Thiệu khựng lại. Sắc mặt lập tức trầm xuống. Lời này là có ý gì?

Chẳng lẽ nàng nghi ngờ hắn và muội muội nàng sớm đã có tư tình? Vốn dĩ hắn đâu cần phải đồng ý với Trần gia.

Bây giờ gật đầu, cũng là vì nể mặt thê t.ử, lại nghĩ cho đứa con trai độc nhất bệnh tật yếu ớt.

Rõ ràng là chính nàng đề nghị trước. Cớ gì giờ lại nói những lời như vậy? Hắn tức đến mức quay người bỏ đi.

Bước chân không hề dừng lại. Ngoài cửa, đám nha hoàn bà t.ử đang chờ hầu hạ nhìn nhau ngơ ngác.

Dẫn đầu là Đại Mi cùng mấy người lập tức bước vào. Chỉ thấy phu nhân khóc đến đau lòng muốn c.h.ế.t.

Không biết đã cãi nhau chuyện gì với Quốc công gia. Nói xong những lời ấy, trong lòng Trần Duyệt Thù cũng không phải không hối hận. Nàng hiểu rất rõ Chu Thiệu không phải loại người đó.

Tiểu Yêu

Nếu không, năm xưa nàng cũng chẳng đặt nhiều tình cảm nơi hắn đến vậy.

Tổ mẫu và mẫu thân dạy nàng phải làm một hiền thê lương mẫu. Phu quân nạp thiếp thì cứ nạp thiếp.

Chẳng qua vì con nối dõi hoặc vì mỹ sắc. Những người không được ghi vào gia phả ấy, hà tất phải so đo?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nhưng những năm đầu thành hôn, Chu Thiệu đối xử với nàng quá tốt. Tốt đến mức nàng sinh ra vọng tưởng.

Nghĩ rằng nếu bụng mình biết cố gắng, có lẽ hắn sẽ không cần nạp bất cứ ai.

Ai ngờ... Suốt năm năm trời nàng vẫn không có tin vui. Tương Vương phi vì chuyện đó tức đến phát bệnh mấy lần.

Nàng vẫn c.ắ.n răng không chịu đồng ý chuyện nạp thiếp. Cho đến khi bà vượt qua nàng, trực tiếp gọi Chu Thiệu tới.

Rồi nâng hai nha đầu hầu hạ bên cạnh hắn lên làm thông phòng.

Mà Chu Thiệu... Lại không hề phản đối. Khi ấy nàng mới hiểu. Giữa hai người chưa từng tồn tại sự ăn ý như nàng tưởng.

Hóa ra hắn cũng muốn nạp thiếp. Chỉ là không nói ra. Chỉ đợi nàng chủ động tỏ ra hiền lương mà mở lời trước.

Cảnh tượng ấy khiến nàng nhớ lại năm xưa lúc Tiền Nhạn Phù và Đinh Quỳnh Ngọc được nâng lên.

Vị Tiền di nương đoản mệnh kia dung mạo kiều diễm vô cùng. Sau khi được ban danh phận thông phòng không lâu đã mang thai.

Khi đó nàng mới hiểu. Chu Thiệu rõ ràng rất thích nha hoàn thường xuyên hầu b.út nghiên trong thư phòng ấy.

Thế nhưng hắn vẫn im lặng. Cũng lạnh lùng nhìn nàng vì ghen tuông mà nhiều lần gây khó dễ cho đối phương.

Cho đến khi Tiền Nhạn Phù mang thai. Hắn mới giáng cho nàng một cái tát thật mạnh vào hiện thực.

Bắt nàng nhìn rõ sự thật. Vậy lần này thì sao? Có phải cũng như vậy không? Có phải hắn đã sớm để mắt đến Tứ muội.

Nhưng vẫn giả vờ tôn trọng nàng. Đợi nàng chủ động mở lời trước để bảo toàn thanh danh cho mình?

Nếu là người khác... Có lẽ nàng cũng không quá để tâm. Nam nhân vốn hay thay lòng đổi dạ. Bao năm nay nàng cũng đã hiểu. Nhưng người đó lại là Trần Duyệt Vi. Là Trần Duyệt Vi mà nàng ghen tị suốt cả đời.

Nhiều chuyện thời thơ ấu nàng đã không còn nhớ rõ. Chỉ nhớ rằng có rất nhiều thứ. Muội muội chỉ cần đưa tay ra là có được. Còn nàng cầu mãi cũng không thể có.

Mà giờ đây... Quốc công phủ rộng lớn này. Vị phu quân xuất sắc này. Tất cả đều là thứ nàng dốc hết tâm huyết nhiều năm mới gây dựng được. Cũng sẽ bị Trần Duyệt Vi chỉ cần vẫy tay là đoạt mất sao? Nghĩ đến đó. Nước mắt nàng tuôn như mưa.

Đúng lúc ấy. Có người cầm khăn nhẹ nhàng lau nước mắt cho nàng. Đầu ngón tay thô ráp vì năm tháng luyện võ lướt qua gò má.

Làm da mặt nàng đau rát. Nàng ngơ ngác ngẩng đầu. Liền thấy người vừa nổi giận bỏ đi khi nãy đã quay lại.

Trong mắt hắn có thương tiếc. Có tức giận. Có bất đắc dĩ. Hắn phất tay. Ra hiệu cho đám hạ nhân lui xuống. Rồi ngồi bên mép giường nàng. Khẽ thở dài một tiếng.

" Nguyên Nương."

" Trong lòng ta, chính thê chỉ có mình nàng."

"Ngoài nàng ra..."

" Những người khác trong mắt ta đều không xứng."

Khi nàng gả vào phủ.

Hắn vẫn còn sống dưới sự che chở của cha mẹ và huynh trưởng. Sau này cùng nhau trải qua bao sóng gió.

Đi đến ngày hôm nay. Dù có khoảng cách, cũng là hai người dìu nhau vượt qua. Hắn giận nàng vì đã nghĩ mình là loại tiểu nhân hèn hạ. Nhưng lúc bước ra khỏi viện.

Hắn lại nhớ tới dáng vẻ đầy tính toán của Trần Hoằng Chương ở Trần phủ hôm đó. Thế là bước chân dừng lại.

 

----------------------------------------