Bà thở dài. Thấy sắc mặt Đại phu nhân tái đi, bà vội an ủi:
" Có lẽ dạo này thời tiết không tốt. Chờ trời ấm hơn chút nữa, biết đâu sẽ chuyển biến."
Nhưng cả người nói lẫn người nghe đều hiểu rõ. Danh y ở kinh thành và vùng Tương Châu đã xem qua hết.
Ngay cả thái y trong cung cũng từng được mời tới. Thân thể Trần Duyệt Thù đã không thể bồi bổ nổi nữa.
Giờ chỉ còn xem nàng còn sống được bao lâu mà thôi. Lão Vương phi liền đề nghị cùng đi thăm nàng.
Thẩm thị vừa định gật đầu.
Bên ngoài rèm đã có tiểu nha hoàn vào bẩm:
" Vương phi, Quận Vương phi, Phương tướng quân cầu kiến."
Lão Vương phi khựng bước. Sau đó cười kéo tay Thẩm thị:
" Có khách ngoài đến thăm. Hay cứ để Quận Vương phi đưa ngài qua trước. Nếu có điều gì tiếp đón chưa chu toàn, mong thân gia thái thái lượng thứ."
Nghe thấy chữ “Phương”, ánh mắt Thẩm thị khẽ động. Thấy lão Vương phi không có ý giải thích thêm, bà cũng không hỏi.
Chỉ cười nói:
" Thân gia nói gì vậy. Chúng ta vốn là người một nhà. Bình thường Nguyên Nương gửi thư về, lần nào cũng nhắc tới sự chăm sóc của ngài dành cho nó. Ngay cả con gái ruột cũng chỉ đến thế mà thôi."
" Trái lại nhà chúng tôi ở xa tận kinh thành, muốn đến một chuyến cũng không dễ. Nhiều việc khó tránh khỏi sơ suất. Làm cha mẹ mà như vậy, thực sự có lỗi với con cái."
Lão Vương phi hơi nhíu mày. Một lát sau lại giãn ra, mỉm cười:
"Các cô nương nhà thân gia đều hiểu quy củ, biết đạo lý. Dạy được những đứa trẻ như thế, hẳn ngài đã bỏ biết bao tâm huyết."
"Sau này nhà nào cưới được Tứ cô nương hay Thất cô nương, đều là có phúc lớn."
Nghe vậy, ý cười trên mặt Thẩm thị càng sâu hơn. Bà cũng không tiếp tục ép lão Vương phi phải đưa ra lời hứa rõ ràng nữa. Liền dẫn mọi người theo Quận Vương phi rời đi.
Lúc tới Yến Cư Đường, mọi người đi kiệu. Đến khi sang Quốc Công phủ, bên ngoài đã có ba cỗ xe ngựa mui xanh đợi sẵn.
Ra khỏi chính phòng. Thái độ của Quận Vương phi Triệu thị ngược lại còn nhiệt tình hơn trước.
Nàng cười nói với Thẩm thị:
"Trong tộc thiếp có một vị muội muội lấy chồng ở Lũng Châu. Dạo này thư từ gửi về đều khiến thiếp rất tò mò."
Tiểu Yêu
" Nghe nói nhà mẹ đẻ của Đại phu nhân cũng ở Lũng Châu. Không biết ngài có thể kể cho thiếp nghe đôi điều về phong tục nơi ấy được không?"
Thẩm thị nhìn nàng một cái rồi chậm rãi cười:
" Quận Vương phi muốn biết điều gì, lát nữa trên xe ta sẽ kể cho nghe."
Dù Triệu thị là hàng vãn bối nhưng thân phận tôn quý. Hai người qua lại khách sáo cũng là chuyện bình thường.
Thấy Đại phu nhân và Quận Vương phi lên cùng một xe.
Tứ cô nương nhìn Thất cô nương: "Muội ngồi chiếc phía sau đi."
Nói rồi kéo tay Thanh Nhiêu lên xe. Thất cô nương đã sớm quen với chuyện này.
Từ sau trận bệnh, vị Tứ tỷ này chẳng còn mấy hứng thú giao du với mấy tỷ muội thứ xuất như bọn họ.
Ngược lại nàng còn thấy nhẹ nhõm. Khỏi phải ngày ngày đối phó với những lời quan tâm giả tạo của đích nữ.
Hiện giờ đang ở Quận Vương phủ, quy củ nghiêm ngặt như thế. Được ngồi riêng một xe lại càng thoải mái hơn.
Xe ngựa Quận Vương phủ không đi qua lối nhỏ thông giữa hai phủ. Mà vòng ra ngoài rồi tiến vào Quốc Công phủ từ cổng chính.
Triệu thị ngồi một bên, rót trà đưa cho Thẩm thị.
" Nói ra thì, vị huynh trưởng của Phương di nương bên Tây phủ quả thật rất có tiền đồ."
" Cha hắn hy sinh trên chiến trường khi hắn mới bảy tám tuổi, chưa kịp hưởng chút phúc nào."
" Vậy mà giờ lại tự mình lập được công danh trong quân ngũ."
"Tính kỹ cũng chỉ mới ngoài ba mươi tuổi mà đã ngồi tới chức Ngũ phẩm Võ Nghĩa tướng quân rồi."
Nghe vậy, sắc mặt Thẩm thị lập tức khó coi đi đôi chút.
Lần trước bà nghe tin về người anh trai này của Phương thị, hắn vẫn chỉ là một viên phó úy thất phẩm.
Không ngờ mới vài năm đã một bước lên mây thành võ quan ngũ phẩm. Tuy chỉ là võ tướng địa phương.
Nhưng nếu xét cho cùng, hiện giờ Phương thị cũng có thể xem là tiểu thư nhà quan chính thống.
Lúc tiểu nha hoàn vào bẩm báo ban nãy, bà đã nghi ngờ vị “Phương tướng quân” kia có phải người nhà mẹ đẻ của Phương thị hay không. Không ngờ lại đúng thật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
" Cũng là do Vương phi đối đãi với người khác quá rộng lượng. Chứ như nhà chúng tôi, người nhà của thiếp thất như thế làm sao được xem là thân thích đứng đắn để qua lại? Cùng lắm mỗi dịp năm mới lễ tết thưởng cho ít bạc làm quà là hết."
Thẩm thị cầm khăn tay, lời nói đầy ẩn ý. Nói là dựa vào bản lĩnh để ngồi lên vị trí ấy, nhưng rốt cuộc là dựa vào năng lực của bản thân, hay dựa vào những lời thổi gió bên gối của cô em gái?
Trong lòng bà cười lạnh, cố ý châm chọc vài câu để xem phản ứng của Quận Vương phi.
" Chẳng phải thế sao?"
Triệu thị như tìm được tri kỷ, thở dài cười nói:
" Vương gia nhà ta nạp biết bao di nương thông phòng. Nhưng dù xuất thân cao nhất thì bình thường Vương gia cũng chẳng coi là thân thích chính thức mà qua lại. Có khi cả năm mới gặp một lần, chào hỏi vài câu rồi thôi."
" Nào giống Phương di nương. Dựa vào chút tình nghĩa lớn lên cùng Nhị đệ từ nhỏ, chẳng hề nghĩ đến việc mẫu thân có khó xử hay không, động một chút là sang vấn an. Thật khiến ta thay nàng ta mà thấy xấu hổ."
Thẩm thị tiếp lời:
" Dù sao cũng xem như thân thích. Chẳng phải thẩm mẫu của Vương phi chính là cô tổ mẫu của vị Phương tướng quân ấy sao? Nếu xét theo tầng quan hệ này thì qua lại cũng là chuyện bình thường."
Vẻ khinh thường trên mặt Triệu thị càng rõ hơn.
"Vốn là được nuôi trong phủ như con gái nhà thân thích t.ử tế. Ai ngờ nàng ta lại tự cam đọa lạc. Chính thất nhà lành không chịu làm, nhất quyết sống c.h.ế.t đòi gả cho Nhị đệ làm thiếp."
" Nếu không phải năm đó Nhị đệ con nối dõi ít ỏi, lại có thầy tướng số nói Phương thị là người có phúc con cái, thì mẫu thân sao có thể nâng đỡ nàng ta?"
" Đúng là làm mất hết thể diện của người già."
Quan hệ chị em dâu từ trước tới nay luôn rất vi diệu.
Trước kia, khi Trần thị nhiều năm không sinh được con mà Chu Thiệu vẫn chưa nạp thiếp, Triệu thị nhìn hậu viện nhà mình đầy oanh oanh yến yến, từng ghen tị với nàng không ít.
Sau đó lão Vương phi làm chủ, thành toàn tâm tư của Phương thị, cho nàng ta trở thành lương thiếp được ghi tên vào ngọc điệp tông thất của Chu Thiệu.
Khi ấy Triệu thị lại thấy thương cảm cho Trần thị nhiều hơn.
Bây giờ nhìn vị đệ muội này ngày một bệnh nặng, còn sủng thiếp trong phủ thì ngày càng ngang ngược phô trương thanh thế.
Trong lòng nàng chỉ còn lại cảm giác cùng chung kẻ địch.
Ít nhất nàng và Trần thị còn môn đăng hộ đối, có thể đấu qua đấu lại.
Còn Phương thị là thứ gì?
Bây giờ lại dám xúi giục anh trai mình mơ tưởng vị trí Quốc Công phu nhân!
Nghĩ tới chuyện nếu Chu Thiệu thật sự bị loại phụ nhân như vậy mê hoặc, sinh ý định nâng thiếp lên làm chính thất, sau này còn phải cùng nàng đến trước mặt lão Vương phi tận hiếu.
Triệu thị liền thấy tức nghẹn trong lòng. May thay người nhà họ Trần đã tới.
Mà nhìn tình hình thì không chỉ đơn thuần tới thăm bệnh.
Nếu thật sự chỉ để thăm bệnh, lúc gửi thư về kinh thành trước đây, Thẩm thị đã nên dẫn theo Tứ cô nương lên đường từ sớm. Đằng này lại kéo dài đến tận bây giờ, còn mang theo cả một thứ nữ.
Bề ngoài như tỷ muội tình thâm, đối xử công bằng. Nhưng bên trong lại có ý che mắt người khác.
Triệu thị tuy không biết nhà họ Trần tính toán gì, nhưng cũng đoán được đôi phần.
Dù sao hiện nay không ít gia đình đang nhắm tới vị trí kế thất của Anh Quốc Công.
Bên phía họ, tuy trên danh nghĩa phu quân nàng là Tương Quận Vương giữ vai trò tông t.ử, nhưng xét về năng lực và mức độ được hoàng đế tín nhiệm, Chu Hy hoàn toàn không bằng Chu Thiệu.
Sau này triều cục ngày càng phức tạp. Những việc cần nhờ cậy người em này e rằng sẽ còn rất nhiều.
Bởi vậy vị trí Quốc Công phu nhân càng trở nên quan trọng.
Thẩm thị nheo mắt. Bà nhận ra Triệu thị đang cố ý bán cho mình một ân tình.
Không động thanh sắc, bà nhấp một ngụm trà rồi khen vài câu, sau đó như vô tình hỏi:
" Nói là có phúc con cái, nhưng sao đến giờ vẫn chưa thấy động tĩnh gì? Chẳng lẽ vị thầy tướng số kia xem không chuẩn?"
Triệu thị nghe vậy liền nhướng mày ngạc nhiên:
"Thân gia thái thái còn chưa biết sao?"
"Trước đây không lâu, bên Tây phủ có người tới báo. Phương di nương đã m.a.n.g t.h.a.i rồi."
"Tính ra hiện giờ cũng được năm tháng."
---------------------------------------------------------