Thuật Làm Thiếp - Phần 1

Chương 30: Chương 31

 

Vẫn là cái miệng lanh lợi như trước.

“Ta khinh!”

Thanh Ngọc cười mắng: “Muội còn dám khoác lác! Nhìn lại tay nghề thêu thùa của mình đi, đường kim mũi chỉ chẳng khác gì kiến bò. Cô nương còn chẳng dám để muội làm giày tất nữa là!”

Ngoài miệng chế nhạo như thế, nhưng nàng vẫn đứng sau lưng em gái, vững vàng đẩy chiếc xích đu lên cao, đưa nàng hướng về bầu trời xanh biếc.

Chu Thiệu đứng cách đó không xa nghe được những lời Thanh Nhiêu nói, hàng mày đang nhíu c.h.ặ.t dần dần giãn ra.

“Đời người đắc ý phải vui trọn lúc này.”

Một nha đầu nhỏ tuổi như vậy mà lại làm ra vẻ bà lão từng trải, cảm khái chuyện đời vô thường.

Nhưng hắn khẽ động mi tâm. Nghĩ tới cảnh phu thê không còn gì để nói với nhau, hắn chậm rãi thở dài.

Thời gian của Nguyên nương không còn nhiều nữa. Những lời của Trần gia tuy đ.â.m thẳng vào tim khiến hắn ghê tởm, nhưng hắn cũng không thể tiếp tục trốn tránh. Trốn tránh không giải quyết được vấn đề.

Khoảng thời gian còn lại, hắn nên làm theo trái tim mình. Chuyện của Nguyên nương là vậy. Chuyện của Thái t.ử cũng là vậy. Không ngờ hắn lại chẳng nhìn thấu bằng một nha đầu nhỏ.

Nghĩ đến đây, vừa đi về phía nội trạch, hắn vừa không nhịn được ngoái đầu nhìn Thanh Nhiêu thêm một lần.

Mày ngài mắt nước, cổ thon như ngọc. Đẹp đến mức khiến người khác phải hoa mắt.

Biết đâu còn có một phen tạo hóa lớn...

Sau ngày hôm ấy, Trần phủ bắt đầu khẩn trương chuẩn bị hôn sự cho Tam cô nương.

Thiệp mời yến tiệc vừa đưa tới trước mặt Dư di nương, bà đã khóc một trận.

Năm xưa Đại cô nương xuất giá, trong phủ mở tiệc linh đình suốt hai ngày.

Đến lượt Tam cô nương, lại chỉ chuẩn bị có sáu bàn tiệc.

Đối với những gia đình quan lại bình thường thì có lẽ đã đủ, nhưng Trần gia căn cơ sâu dày, thân thích và bằng hữu giao hảo đông đảo như thế.

Sáu bàn tiệc chẳng khác nào đối xử với một cô nương phạm lỗi bị gả đi cho xong chuyện.

Nhưng Dư di nương cũng không buồn quá lâu. Bởi Đại phu nhân đã thay đổi thái độ hờ hững trước đây, đích thân đứng ra lo liệu của hồi môn cho Tam cô nương. Trước kia việc này được giao cho quản sự trong phủ.

Không có chủ t.ử đắc thế giám sát, đám người bên dưới có vô số cách đ.á.n.h tráo đồ tốt lấy đồ xấu.

Bề ngoài nhìn hào nhoáng, nhưng thực chất toàn là đồ không bền.

Nói đến chuyện của hồi môn của nữ t.ử, vài năm trước trong kinh từng có một vụ nổi tiếng.

Trưởng nữ của một vị quan trong Lục bộ xuất giá. Vì mẹ ruột mất sớm, kế thất nắm quyền quản gia.

Chiếc giường làm của hồi môn cho nàng chỉ dùng được ba tháng đã sập, khiến nhà chồng cười chê không ít.

Ngay cả vị kế mẫu dùng hàng kém chất lượng ấy cũng bị các quan Ngự Sử đài dâng sớ chỉ trích gay gắt.

Có tiền lệ như vậy, Dư di nương vốn luôn thấp thỏm, sợ nữ nhi mình cũng bị đám nô bộc gian xảo lừa gạt.

Giờ thấy Đại phu nhân chẳng những đích thân tiếp quản mà còn bổ sung thêm hai ngàn lượng bạc vào của hồi môn cho Tam cô nương, bà lập tức trút bỏ lo lắng, vui mừng cảm tạ sự hiền đức rộng lượng của phu nhân.

Có thể sống yên ổn trong Trần phủ đến giờ, di nương nào cũng là người tinh khôn.

Dần dần, Dư di nương cũng nhận ra rằng hai nhà vội vàng thành thân như vậy là bởi cuộc hôn sự này cực kỳ quan trọng ở thời điểm hiện tại.

Vì thế, tuy bên ngoài không tổ chức rình rang, nhưng bên trong lại bù đắp cho Tam cô nương bằng lợi ích thực tế.

Tam cô nương nghe được những tin tốt ấy, sắc mặt cũng dần giãn ra, không còn chỉ cúi đầu nhìn đôi giày thêu của mình mà nói chuyện nữa.

Làm thứ nữ cẩn trọng dè dặt bao năm. Giờ gặp được lương duyên, được gả vào nhà t.ử tế làm chính thất phu nhân.

Sau này vừa dựa vào nhà mẹ đẻ, vừa được nhà mẹ đẻ dựa vào.

Cuộc sống chắc chắn sẽ ngày càng tốt đẹp hơn.

Trong khi mẹ con Dư di nương kiểm kê của hồi môn, Thanh Nhiêu cũng đi tới trước chiếc tủ trong phòng mình, lấy chìa khóa mở ổ khóa đồng hình thỏi bạc.

Gia cảnh nhà họ Trang cũng xem như khá giả. Thanh Nhiêu lại là người hiểu chuyện.

Vì vậy bao năm qua, tiền nguyệt lệ và tiền thưởng trong phủ đều do chính nàng giữ, Trang quản sự và Thôi ma ma chưa từng đòi hỏi một đồng nào.

Thanh Nhiêu vào phủ năm chín tuổi. Ban đầu là nha đầu quét sân hạng thấp, mỗi tháng lĩnh hai trăm văn tiền.

Năm mười tuổi, Tứ cô nương được mở viện riêng, cần thêm người hầu. Nhà họ Trang liền tìm quan hệ đưa nàng vào Cửu Như viện, làm nha hoàn hạng ba, mỗi tháng bốn trăm văn.

Tứ cô nương vừa gặp nàng đã rất thích. Biết nàng biết đọc biết viết lại càng vui mừng hơn.

Chưa đầy vài tháng đã đề bạt nàng lên nha hoàn hạng hai, nguyệt lệ sáu trăm văn. Làm nha hoàn hạng hai được hai năm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Sau khi đại nha hoàn hầu hạ Tứ cô nương xuất giá, nàng được thăng lên hạng nhất, nguyệt lệ tám trăm văn.

Năm nay Đồng Văn bắt đầu chuẩn bị của hồi môn, nàng tiếp quản công việc trong viện, trở thành quản sự, mỗi tháng lĩnh một lượng bạc.

Ngoài khoản nguyệt lệ cố định, mỗi dịp lễ tết hay trong phủ có việc vui, phủ cũng chẳng keo kiệt ban thưởng cho những nha hoàn có phẩm cấp như nàng.

Chỉ là nàng có thể diện trước mặt Tứ cô nương, nên cũng được xem là người có mặt mũi trong mắt các đại nha hoàn ở những viện khác. Mỗi khi sinh nhật, huynh trưởng nhà ai thành thân hay các dịp qua lại lễ nghĩa, nàng thường đều được mời đến. Mà đã đến thì không thể tay không.

Bởi vậy, tuy xưa nay nàng không thích cùng đám tiểu nha hoàn trong phủ đua đòi ăn mặc, nhưng những khoản giao tế cần thiết cũng không thể từ chối. Tính kỹ lại, bao năm qua nàng chỉ dành dụm được hơn năm mươi lượng bạc.

Suy cho cùng, Tứ cô nương vẫn là khuê nữ chưa xuất giá, tiền bạc trong tay không dư dả như những thiếu phụ đã tự quản của hồi môn của mình. Ở Cửu Như viện, dù làm tới chức quản sự cũng chẳng có bao nhiêu khoản béo bở để kiếm chác.

Thanh Nhiêu cúi mắt, lại lấy từ trong tủ ra một chiếc hộp sơn đen vẽ vàng.

Bên trong có sáu thỏi bạc năm lượng và năm nén bạc mười lượng.

Ba mươi lượng là số bạc nhà họ Tề đưa tới làm lễ nhận lỗi.

Năm mươi lượng còn lại là phần thưởng Đại phu nhân ban cho nàng hôm ấy để trấn an lòng nàng.

Ngoài ra, cây trâm vàng mà Đại phu nhân ban hiện vẫn đang cài trên đầu nàng, e rằng không thể dễ dàng đem bán. Mấy xấp gấm được thưởng cũng đã được đưa thẳng tới phòng thêu may thành quần áo mới cho nàng, thậm chí còn chưa qua tay nàng lần nào.

Tiền mặt chỉ có bấy nhiêu.

Nhưng trang sức vàng bạc trong tay nàng lại không ít.

Chỉ riêng nhẫn vàng khắc hoa văn phúc thọ mây lành đã có ba chiếc, còn trâm bạc, mặt dây chuyền hình đèn l.ồ.ng bằng vàng cũng có không ít.

Thanh Nhiêu lấy mấy chiếc nhẫn ra, lại chọn thêm một đôi hoa cài tóc hình chim sẻ bằng bạc đính châu.

Ánh mắt nàng lướt qua cây trâm ngân hạnh sáng lấp lánh rồi lập tức dời đi, sau đó cất cẩn thận những món còn lại.

Nghe nói Đại phu nhân đã viết thư về nhà mẹ đẻ, muốn mời một vị ma ma từng xuất cung tới dạy quy củ cho Tứ cô nương.

Người ngoài đều biết vị hôn phu của Trần tứ cô nương đã bất ngờ qua đời. Từ đó về sau, Trần gia luôn muốn tìm cho nàng một mối hôn sự trong các gia đình công khanh, dù làm kế thất cũng được.

Nhà công khanh quy củ nghiêm ngặt, học trước một chút cũng chẳng có gì lạ.

Nhưng Thanh Nhiêu biết rõ. Điều Đại phu nhân muốn Tứ cô nương học không phải quy củ của gia đình công khanh bình thường, mà là quy củ của tông thất vương phủ.

Khi phụ thân của Anh Quốc công, lão Tương Vương, còn sống, phủ ấy vẫn là thân vương phủ.

Hiện nay lão Vương phi vẫn còn khỏe mạnh, nên Tương Quận Vương phủ và Anh Quốc công phủ vẫn chưa hoàn toàn mất đi vinh quang của dòng chính tiên đế. Rất nhiều việc vẫn noi theo quy củ trong cung.

Trước khi Đại cô nương xuất giá, lão phu nhân từng mời một vị ma ma đức cao vọng trọng trong cung đích thân chỉ dạy.

Giờ đến lượt Tứ cô nương, tự nhiên cũng phải học. Nhưng Thanh Nhiêu biết, người cần học không chỉ có Tứ cô nương.

Mà còn có nàng.

Một nơi khiến cả Trần lão phu nhân và Trần đại phu nhân đều dè chừng như gặp đại địch, đối với một tiểu nhân vật như nàng, tất nhiên là đầm rồng hang hổ.

Nàng không tin mưu tính của Đại phu nhân dành cho mình có thể thành công.

Theo lời Tứ cô nương kể, hôm trước Anh Quốc công tới phủ, đại lão gia đã bóng gió chuyện kết thân lần nữa, nhưng Anh Quốc công không trực tiếp đồng ý.

Một người ngay cả việc cưới kế thất là quý nữ cao môn còn chẳng mấy tình nguyện, sao có thể dễ dàng nghe theo sự sắp đặt của nhà vợ, thu nhận một thông phòng do người khác đưa tới?

Theo nàng nghĩ, kết cục của mình rất có thể sẽ giống những mỹ nhân mà các cấp trên từng biếu cho đại lão gia mỗi khi ông được điều đi nơi khác.

Tiểu Yêu

Đa phần bị bỏ xó một bên, không đoái hoài tới. Đến tuổi thích hợp thì được cho ra ngoài tái giá.

Một số khác lại bị đại lão gia kiêng kỵ và chán ghét.

Giống như một đóa hoa tàn úa, không chịu nổi sự chèn ép của chính thất cùng ánh mắt khinh thường của nô bộc, cuối cùng c.h.ế.t lặng lẽ trong hậu trạch.

Chỉ có số rất ít, giống như Vương di nương.

Sinh được một trai một gái, lại khổ công kinh doanh nhiều năm, trở thành sủng thiếp mà chính thất cũng không thể tùy tiện g.i.ế.c bỏ.

Nhưng dù vậy, Tam thiếu gia đứa con cưng của Vương di nương hiện giờ nhìn thế nào cũng đã bị Đại phu nhân nuôi hỏng, chẳng còn thành tài được nữa.

Đối với Anh Quốc công, nàng chưa từng có nhiều tiếp xúc.

Nhưng chỉ cần biết hắn luôn làm việc cho Đông Cung là đủ hiểu đây là người tâm cơ sâu kín.

Loại người ấy, e rằng ghét nhất bị người khác tính kế.

 

---------------------------------------------------------