Trang Thanh Nhiêu đâu phải nha hoàn bình thường. Nếu chuyện này không bị phơi bày thì thôi.
Nàng còn có thể chịu thiệt ngầm. Nhưng Thanh Ngọc lại bất chấp tất cả. Thà làm lớn chuyện trước mặt mọi người.
Cố ý dẫn dắt để người khác nghĩ rằng hai nhà đã sớm có hôn ước ngầm. Từ đó đổ hết tội lỗi lên đầu Bích Hà.
Một khi chuyện tới tai Đại phu nhân. Thanh Nhiêu là đại nha hoàn hầu hạ Tứ cô nương nhiều năm.
Mà vị hôn phu của Tứ cô nương vừa mới gặp chuyện. Đại phu nhân chưa chắc đã đứng ra bênh vực nàng.
Biết đâu còn hoàn toàn chán ghét nàng cùng cả gia đình. Bích Hà rùng mình. Nàng hiểu rất rõ.
Điều Viên thị coi trọng là thể diện của nàng trước mặt Đại phu nhân. Cùng địa vị của cả gia đình nàng trong phủ họ Trần.
Tiểu Yêu
Nếu mất đi sự yêu quý của Đại phu nhân. Biết đâu nhà họ Tề sẽ vì dẹp yên dư luận mà chủ động từ hôn.
Tuyệt đối không thể để chuyện ấy xảy ra. Hôm sau. Chuyện Thanh Ngọc đ.á.n.h Bích Hà trong hoa viên đã lan khắp phủ.
Đại phu nhân nổi trận lôi đình. Đang định sai bà t.ử thô sử bắt Thanh Ngọc tới tra hỏi.
Thì nghe người tới bẩm báo: Đêm qua Thôi ma ma đã quỳ trước bài vị lão phu nhân suốt cả đêm khóc lóc kể khổ.
Sau bữa sáng. Đại lão gia lên triều cũng sai người truyền lời về hậu viện. Rằng Trang Tư hầu hạ ông nhiều năm.
Giờ vì chuyện của con gái mà chỉ sau một đêm tóc bạc trắng. Cho dù nhà họ Trang có làm gì không đúng.
Cũng đừng trách phạt quá đáng. Hai ngọn núi lớn cùng đè xuống. Sắc mặt Đại phu nhân vô cùng khó coi.
Bà hỏi hai tâm phúc là Chu ma ma và Vương ma ma: “... Thật sự là Bích Hà làm chuyện không đứng đắn sao?”
Vương ma ma có họ hàng với Bích Hà. Không tiện nói gì. Đang ấp úng. Chu ma ma lại nghiêm mặt:
“Nếu có oan khuất thì hôm qua phải tới cầu phu nhân làm chủ rồi. Đến giờ vẫn không có động tĩnh gì. Ngược lại còn làm mất hết thể diện của phu nhân.”
Bà vốn trung thành với Thẩm thị. Rất chướng mắt loại nha hoàn vì chuyện riêng mà làm cả phủ xôn xao.
Thẩm thị nghe vậy cũng rất tán thành. Sắc mặt lạnh xuống.
“Thu hồi bộ trang sức ta định cho Bích Hà làm của hồi môn đi.”
Đồ chủ t.ử ban làm của hồi môn. Từ trước tới nay chưa từng có chuyện lấy lại. Một khi thu hồi. Điều đó đồng nghĩa với việc chủ gia đã chán ghét nàng.
Thẩm thị xưa nay không keo kiệt vàng bạc. Nha hoàn thân cận lúc nào cũng ăn mặc sang trọng. Lụa là gấm vóc không thiếu. Giờ lại làm Bích Hà mất mặt như vậy.
Đủ thấy bà đã thực sự nổi giận. Vương ma ma vội nói:
“Nô tỳ hiểu. Lần này đều là do con nha đầu ấy không hiểu chuyện. Một lát nữa nô tỳ sẽ đích thân đi lấy lại đồ. Thuận tiện dạy dỗ nó một phen.”
Thấy Thẩm thị đã quyết định. Bà không dám khuyên thêm nữa. Chỉ cung kính nhận việc. Chu ma ma nhìn bà một cái.
Không nói gì.
Đêm hôm sau khi Đại phu nhân thu hồi của hồi môn. Bích Hà nhảy hồ tự vẫn.
“... Nàng ấy cứ khóc mãi. Nói rằng: ‘Chuyện này nô tỳ hoàn toàn không hay biết. Nhưng cuối cùng vẫn làm mất mặt phu nhân. Xin phu nhân cứ để nô tỳ c.h.ế.t đi. Kiếp sau nô tỳ vẫn muốn hầu hạ người...’”
Thanh Ngọc nghe người khác kể lại cảnh Bích Hà được cứu lên rồi khóc lóc t.h.ả.m thiết.
Nàng bĩu môi đầy khinh thường.
Thanh Nhiêu đang tựa trên trường kỷ đọc sách. Mái tóc đen xõa xuống. Dáng vẻ lười biếng. Mấy ngày bệnh khiến nàng gầy đi không ít. Trông càng thêm yếu đuối mong manh.
Nghe vậy. Nàng khép sách lại. Bình thản cắt bớt tim đèn. Ánh nến kéo dài cái bóng của nàng trên vách.
“Như vậy... Người bị đặt lên lửa nướng sẽ là nhà họ Tề.”
Quả nhiên mọi chuyện đúng như Thanh Nhiêu dự liệu. Sau khi chuyện Bích Hà nhảy hồ được báo lên Đại phu nhân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Người trong Chính viện lập tức đổi thái độ. Trước tiên là Vương ma ma đích thân mang t.h.u.ố.c bổ tới thăm.
Lại mời danh y đến bắt mạch cho Bích Hà. Sau đó. Từng tốp nha hoàn và bà t.ử trong Chính viện cũng bắt đầu kéo nhau tới nhà nàng thăm hỏi. Không còn tránh né nàng như tránh ôn thần nữa.
Điều đó cho thấy. Thái độ của Đại phu nhân đối với Bích Hà đã dịu đi.
Những chuyện sau này. Là do Tứ cô nương tới thăm Thanh Nhiêu rồi kể lại.
“... Bích Hà từ nhỏ đã ở Chính viện. Mẹ ta nhìn nàng lớn lên. Sao có thể không có tình cảm? Dù trong lòng giận nàng làm mất mặt Chính viện. Nhưng sau chuyện này, mẹ ta lại càng nghi ngờ Viên thị tham lam vô độ hơn là trách nàng.”
Tứ cô nương ngồi bên mép kháng. Vừa nói. Vừa dùng d.a.o bạc tỉ mỉ gọt từng lát đào mềm mọng. Xếp ngay ngắn vào đĩa.
Thanh Nhiêu nửa nằm trên giường. Ban đầu còn đang mải suy nghĩ về lời nàng nói. Đến khi nhìn kỹ.
Nàng lập tức muốn giành lấy con d.a.o:
“Sao lại để cô nương làm những việc này?”
Nhưng Tứ cô nương không cho. Còn dùng xiên bạc gắp một miếng đào đút tận miệng nàng. Thanh Nhiêu thoáng ngẩn người. Tứ cô nương từ nhỏ đã được nuông chiều như châu như ngọc. Ngay cả các cô nương thứ xuất trong phủ cũng không phải tự tay hầu hạ người khác.
Thế mà động tác của nàng lại thuần thục đến vậy. Hẳn là trong thời gian Đại phu nhân lâm bệnh.
Mỗi khi hai mẹ con ở riêng. Tứ cô nương đều tự tay chăm sóc mẫu thân như thế. Ý nghĩ ấy vừa thoáng qua.
Thanh Nhiêu vô thức tránh đi nửa tấc. Nhưng khi ngước mắt lên. Lại thấy khóe mắt Tứ cô nương đỏ hoe.
Nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y Thanh Nhiêu. Khẽ hỏi:
“Thanh Nhiêu... Có phải ngươi đang trách ta không?”
“Cô nương sao lại nói vậy?”
“... Trước đây ta đã đồng ý giúp hai người. Vốn định đợi lúc mẹ vui vẻ sẽ nói với bà. Ai ngờ trong nhà liên tiếp xảy ra quá nhiều chuyện. Hết chuyện này đến chuyện khác. Ta thật sự kiệt sức. Nhất thời không để tâm tới. Ai ngờ chỉ một cái chớp mắt thôi...”
Nói tới đây. Đôi mày đẹp của Tứ cô nương nhíu c.h.ặ.t. Rõ ràng vô cùng hối hận và tự trách. Nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y Thanh Nhiêu. Dáng vẻ giống hệt một chú mèo sợ bị bỏ rơi. Vừa luống cuống. Vừa hoảng hốt. Nhìn thấy bộ dạng ấy. Mọi chút không vui trong lòng Thanh Nhiêu lập tức tan biến.
Thực ra nàng cũng từng nghĩ. Nếu Tứ cô nương thật sự để tâm tới chuyện của nàng. Nếu sớm nói với Đại phu nhân.
Có lẽ mọi chuyện đã không đi tới bước không thể cứu vãn như hiện nay.
Nhà họ Trang và Bích Hà tranh đấu như vậy. Mũi nhọn quả thật đã hướng sang nhà họ Tề. Nhưng thế gian vốn khắt khe với nữ t.ử.
Đợi đến khi Bích Hà và Tề Hòa Thư tiếp tục bàn chuyện hôn sự. Người bị đàm tiếu cuối cùng. Có lẽ vẫn chỉ là nhà họ Trang. Nàng từng có chút oán trách. Không phải vì tiếc Tề Hòa Thư. Mà chỉ vì không muốn người nhà bị mình liên lụy.
Nhưng Tứ cô nương cũng vừa trải qua đại biến.
Con đường hôn nhân tương lai của nàng cũng chẳng dễ dàng. Trong cảnh đầu tắt mặt tối như vậy. Không thể lo chuyện của Thanh Nhiêu cũng là điều dễ hiểu.
Giờ phút này. Nhìn thấy ánh mắt đầy lệ thuộc của Tứ cô nương. Nhớ lại hai người cùng lớn lên. Tuy là chủ tớ. Nhưng nhiều khi còn thân như tỷ muội.
Thanh Nhiêu thực sự không nỡ làm nàng đau lòng.
“Cô nương cần gì phải nói như vậy. Chỉ là mắt nhìn người của ta không tốt. Chọn nhầm một gia đình. Môn không đăng hộ không đối. Không được như ý cũng là chuyện thường tình.”
“Ăn nói hồ đồ!”
Tứ cô nương bỗng nổi giận. Hiếm hoi nghiêm mặt quát nàng một câu. Thanh Nhiêu lập tức im lặng. Nhưng rồi lại thấy nàng hít sâu một hơi. Giọng nói dịu dàng mà kiên định:
“Hai người không thành đôi. Không phải lỗi vì khác biệt gia thế. Mà là lỗi vì ngươi tin hắn. Nam nhân đều không đáng tin.
Bọn họ tính toán đủ điều. Thứ họ theo đuổi không phải chân tình. Mà là lợi ích. Đường đời còn rất dài, Thanh Nhiêu. Ngươi phải tự mình cố gắng. Tự kiếm cho mình một tiền đồ tốt.”
---------------------------------------------------------