Thế mà vừa quay lưng… bà đã cưới một vị tiểu thư danh môn khác cho Tiêu Vân.
Lại còn bình thản tuyên bố rằng, từ đầu vốn dĩ người được hứa gả cho Tiêu gia chính là Nhị công t.ử.
Ta đối với Tiêu Vân không có tình cảm nam nữ, chỉ là trong lòng thấy khó chịu.
Một người tốt như ta, cớ sao cứ phải treo cổ trên đúng một cái cây Tiêu gia?
“Cũng không quá thân. Chỉ gặp vài lần nên nhớ mặt thôi.”
Ta đáp qua loa.
“Không biết hôm nay Tiêu Nhị công t.ử tìm ta có điều gì chỉ giáo?”
“Nếu là bàn chuyện đại hôn thì cứ tìm thẩm mẫu và quản gia của ta là được. Ta không rành những việc lặt vặt ấy.”
Thần sắc Tiêu Tuân trở nên kỳ quái.
“Hoa đại cô nương đúng là quá tự tin. Cô khẳng định như vậy, là chắc chắn ta sẽ cưới cô sao?”
Ta trợn tròn mắt.
“Nếu không thì sao? Chẳng lẽ ngươi định chống chỉ?”
“Đừng quên thân phận của ta!”
“Với thanh danh hiện giờ của cô, chỉ cần mẫu thân ta vào cung cầu xin cô mẫu là Hoàng hậu một tiếng, hôn ước lập tức có thể hủy bỏ!”
Có lẽ chưa từng gặp một thiên kim tiểu thư nào nói chuyện thẳng thừng như ta, Tiêu Tuân nghiến răng nghiến lợi.
Thấy ta im lặng, hắn tưởng đã dọa được ta, lập tức đắc ý trở lại.
“Lúc nãy ta cũng dự tiệc trong phủ Công chúa. Nhất cử nhất động của Hoa đại cô nương ta đều nhìn thấy.”
“Cô miệng lưỡi lanh lợi, đảo lộn trắng đen, lừa được người khác nhưng không lừa nổi ta!”
“Tiêu gia chúng ta tuyệt đối sẽ không cưới một nữ nhân đức hạnh có khiếm khuyết như cô!”
Ta đã sớm biết.
Tiêu gia chướng mắt ta của hiện tại.
Bọn họ tìm mọi cách hủy hôn, nhưng lại không muốn mang tiếng ham giàu chê nghèo, cũng không muốn mang tội chống chỉ.
Cho nên… tất cả lỗi lầm đều đổ lên đầu ta.
Lúc nãy Tiêu phu nhân cố tình lạnh nhạt với ta, giờ lại sai Tiêu Tuân đến dọa nạt.
Chẳng qua chỉ muốn ta biết khó mà lui.
Ta cười lạnh mấy tiếng.
“Ta thật không biết, hóa ra Tiêu gia lại có thế lực lớn đến vậy. Đến cả thánh chỉ của Hoàng thượng cũng có thể nói đổi là đổi.”
“Xin hỏi Nhị công t.ử, những lời vừa rồi là ý của riêng ngươi, hay là ý của trưởng bối Tiêu gia?”
“Hay... là ý của Hoàng hậu nương nương?”
“Cô… cô đừng có vu oan!”
“Ta... ta khi nào nói những lời đó!”
Tiêu Tuân bắt đầu luống cuống.
Ta lắc đầu.
Vị Nhị công t.ử Tiêu gia này không chỉ phẩm hạnh chẳng ra sao, mà đầu óc xem ra cũng không được nhanh nhạy.
“Hoa gia chúng ta giữ đúng giao ước với Tiêu gia, càng không dám phụ thánh ân. Vì vậy thúc phụ mới sai ta vượt ngàn dặm trở về kinh thành hôn.”
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
“Không ngờ Tiêu gia lại sai ngươi đến đây sỉ nhục ta.”
“Ngươi không đi diện thánh thì thôi, chính ta còn phải đến trước ngự tiền tố cáo ngươi!”
Nói xong, ta xoay người bỏ đi.
“Hoa Thuận Khanh!”
Phía sau vang lên tiếng gào đầy bất lực và tức giận.
“Ai đặt cho cô cái tên này vậy?”
“Cô chỗ nào mà 'Thuận' chứ? Rõ ràng là một cái gai!”
“Ta, Tiêu Tuân, tuyệt đối sẽ không cưới loại nữ nhân như cô!”
12
Tên của ta… đương nhiên là do phụ mẫu đặt.
Chỉ vì từ năm ba tuổi, ta đã không thích làm việc theo khuôn phép.
Ta chỉ phục đạo lý, chưa từng khuất phục trước quy củ, lại thêm thân thủ của ta rất khá, hoàn toàn kế thừa thiên phú võ học của Hoa gia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Khi ấy quả thật là trời không sợ, đất không sợ.
Phụ mẫu lo tính tình ấy sau này sẽ khiến ta chịu thiệt.
Vì vậy mới đổi tên ta thành Thuận Khanh, mong ta có thể ngoan ngoãn, dịu dàng hơn một chút.
Nhưng ngay cả họ cũng không ngờ được… sau này đại phòng Hoa gia sa sút.
Ta và Uyển Nghi trở thành hai cô nhi không phụ không mẫu.
Chứng kiến đủ mọi ấm lạnh của lòng người, ta cũng học được cách quan sát sắc mặt người khác, biết thu lại góc cạnh của mình.
Lại theo thúc phụ đến biên thành rèn luyện suốt năm năm.
Ta đã không còn là vị đại tiểu thư Hoa gia ngang tàng năm nào nữa.
Ta hiểu rất rõ, đối đầu trực diện với quy củ chỉ khiến mình tổn thất.
Có thể dùng chính quy củ để đ.á.n.h bại quy củ… mới là bản lĩnh thật sự.
Ngay từ lúc thánh chỉ ban xuống, yêu cầu ta và Tiêu Nhị lang thành thân...
Ta và thúc phụ đều biết không thể kháng chỉ.
Hoàng thượng vẫn chưa thể yên tâm với thúc phụ, người đang nắm trọng binh nơi biên thành.
Người biết thúc phụ xem ta như con gái ruột.
Càng biết ở biên thành còn có rất nhiều cựu bộ hạ của phụ thân ta năm xưa.
Người muốn mượn hôn ước cũ, trói Hoa gia và Tiêu gia vào cùng một chiến thuyền.
Để sau này chúng ta chỉ có thể ủng hộ Thái t.ử.
Chỉ cần chúng ta hơi tỏ vẻ bất mãn… Hoàng thượng sẽ lập tức sinh nghi.
Thúc phụ có chút lo lắng.
“Nếu thật sự kết thân với Tiêu gia, bên phía Trưởng Công chúa cũng sẽ có điều kiêng dè.”
Ta lại lắc đầu.
“Không cần chúng ta ra tay. Tiêu gia tự khắc sẽ nghĩ cách hủy bỏ cuộc hôn sự này.”
Thúc phụ vẫn không yên lòng.
“Chưa chắc. Nếu trong Tiêu gia vẫn còn người hiểu đạo lý, e rằng chuyện này sẽ không đơn giản.”
Lo lắng của thúc phụ quả thật không phải không có lý.
Đấy… người hiểu đạo lý của Tiêu gia đã đến.
Sáng sớm ngày hôm sau.
Trưởng t.ử Tiêu gia là Tiêu Vân kéo theo Tiêu Tuân đến Hoa phủ xin lỗi.
“Đệ đệ ta tuổi trẻ nóng nảy. Hôm qua đã nói rất nhiều lời thất lễ với Hoa đại cô nương.”
“Còn mong cô nương rộng lòng tha thứ.”
Vừa gặp mặt, Tiêu Vân đã cúi người hành lễ thật sâu.
Tiêu Tuân thì mặt đầy vẻ miễn cưỡng, có lẽ ở nhà đã bị dặn đi dặn lại nhiều lần, nên hắn chỉ đành lí nhí:
“Hôm qua là ta nói bậy. Mong cô nương đừng để trong lòng.”
Tổ mẫu đích thân tiếp đãi hai người.
Bà có phần thụ sủng nhược kinh, trong lòng bà vẫn luôn cho rằng… ta gả vào Tiêu gia là trèo cao.
“Ôi, sao lại đến mức ấy chứ? Bọn trẻ cãi nhau vài câu là chuyện thường tình.”
“Đâu đáng để hai vị cùng đích thân tới đây.”
“Cứ yên tâm, Thuận Khanh sẽ không để bụng đâu.”
Trong mắt Tiêu Tuân thoáng hiện vẻ khinh thường, ánh mắt như muốn nói: Ta biết ngay mà.
Nhưng Tiêu Vân cẩn trọng hơn hắn rất nhiều.
“Vẫn nên mời Hoa đại cô nương ra đây.”
“Đệ đệ ta phải đích thân xin lỗi cô ấy. Chỉ khi cô ấy tha thứ thì mới yên tâm.”
Hoa Uyển Nghi đứng bên cạnh hầu hạ khẽ bĩu môi, định nói gì đó, nhưng chỉ một ánh mắt của tổ mẫu đã khiến muội ấy nuốt lời trở lại.
Sau khi trở về phủ hôm qua.
Ta đã thuật lại nguyên vẹn mọi chuyện xảy ra trong buổi tiệc cho tổ mẫu nghe.
Thẩm mẫu cũng ở bên cạnh phụ họa.
Nói rằng việc Hoa Uyển Nghi làm hủy hoại không chỉ thanh danh của riêng ta, mà còn là thanh danh của toàn bộ Hoa gia, sẽ liên lụy đến cả gia tộc.
Lại còn bình thản tuyên bố rằng, từ đầu vốn dĩ người được hứa gả cho Tiêu gia chính là Nhị công t.ử.
Ta đối với Tiêu Vân không có tình cảm nam nữ, chỉ là trong lòng thấy khó chịu.
Một người tốt như ta, cớ sao cứ phải treo cổ trên đúng một cái cây Tiêu gia?
“Cũng không quá thân. Chỉ gặp vài lần nên nhớ mặt thôi.”
Ta đáp qua loa.
“Không biết hôm nay Tiêu Nhị công t.ử tìm ta có điều gì chỉ giáo?”
“Nếu là bàn chuyện đại hôn thì cứ tìm thẩm mẫu và quản gia của ta là được. Ta không rành những việc lặt vặt ấy.”
Thần sắc Tiêu Tuân trở nên kỳ quái.
“Hoa đại cô nương đúng là quá tự tin. Cô khẳng định như vậy, là chắc chắn ta sẽ cưới cô sao?”
Ta trợn tròn mắt.
“Nếu không thì sao? Chẳng lẽ ngươi định chống chỉ?”
“Đừng quên thân phận của ta!”
“Với thanh danh hiện giờ của cô, chỉ cần mẫu thân ta vào cung cầu xin cô mẫu là Hoàng hậu một tiếng, hôn ước lập tức có thể hủy bỏ!”
Có lẽ chưa từng gặp một thiên kim tiểu thư nào nói chuyện thẳng thừng như ta, Tiêu Tuân nghiến răng nghiến lợi.
Thấy ta im lặng, hắn tưởng đã dọa được ta, lập tức đắc ý trở lại.
“Lúc nãy ta cũng dự tiệc trong phủ Công chúa. Nhất cử nhất động của Hoa đại cô nương ta đều nhìn thấy.”
“Cô miệng lưỡi lanh lợi, đảo lộn trắng đen, lừa được người khác nhưng không lừa nổi ta!”
“Tiêu gia chúng ta tuyệt đối sẽ không cưới một nữ nhân đức hạnh có khiếm khuyết như cô!”
Ta đã sớm biết.
Tiêu gia chướng mắt ta của hiện tại.
Bọn họ tìm mọi cách hủy hôn, nhưng lại không muốn mang tiếng ham giàu chê nghèo, cũng không muốn mang tội chống chỉ.
Cho nên… tất cả lỗi lầm đều đổ lên đầu ta.
Lúc nãy Tiêu phu nhân cố tình lạnh nhạt với ta, giờ lại sai Tiêu Tuân đến dọa nạt.
Chẳng qua chỉ muốn ta biết khó mà lui.
Ta cười lạnh mấy tiếng.
“Ta thật không biết, hóa ra Tiêu gia lại có thế lực lớn đến vậy. Đến cả thánh chỉ của Hoàng thượng cũng có thể nói đổi là đổi.”
“Xin hỏi Nhị công t.ử, những lời vừa rồi là ý của riêng ngươi, hay là ý của trưởng bối Tiêu gia?”
“Hay... là ý của Hoàng hậu nương nương?”
“Cô… cô đừng có vu oan!”
“Ta... ta khi nào nói những lời đó!”
Tiêu Tuân bắt đầu luống cuống.
Ta lắc đầu.
Vị Nhị công t.ử Tiêu gia này không chỉ phẩm hạnh chẳng ra sao, mà đầu óc xem ra cũng không được nhanh nhạy.
“Hoa gia chúng ta giữ đúng giao ước với Tiêu gia, càng không dám phụ thánh ân. Vì vậy thúc phụ mới sai ta vượt ngàn dặm trở về kinh thành hôn.”
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
“Không ngờ Tiêu gia lại sai ngươi đến đây sỉ nhục ta.”
“Ngươi không đi diện thánh thì thôi, chính ta còn phải đến trước ngự tiền tố cáo ngươi!”
Nói xong, ta xoay người bỏ đi.
“Hoa Thuận Khanh!”
Phía sau vang lên tiếng gào đầy bất lực và tức giận.
“Ai đặt cho cô cái tên này vậy?”
“Cô chỗ nào mà 'Thuận' chứ? Rõ ràng là một cái gai!”
“Ta, Tiêu Tuân, tuyệt đối sẽ không cưới loại nữ nhân như cô!”
12
Tên của ta… đương nhiên là do phụ mẫu đặt.
Chỉ vì từ năm ba tuổi, ta đã không thích làm việc theo khuôn phép.
Ta chỉ phục đạo lý, chưa từng khuất phục trước quy củ, lại thêm thân thủ của ta rất khá, hoàn toàn kế thừa thiên phú võ học của Hoa gia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Khi ấy quả thật là trời không sợ, đất không sợ.
Phụ mẫu lo tính tình ấy sau này sẽ khiến ta chịu thiệt.
Vì vậy mới đổi tên ta thành Thuận Khanh, mong ta có thể ngoan ngoãn, dịu dàng hơn một chút.
Nhưng ngay cả họ cũng không ngờ được… sau này đại phòng Hoa gia sa sút.
Ta và Uyển Nghi trở thành hai cô nhi không phụ không mẫu.
Chứng kiến đủ mọi ấm lạnh của lòng người, ta cũng học được cách quan sát sắc mặt người khác, biết thu lại góc cạnh của mình.
Lại theo thúc phụ đến biên thành rèn luyện suốt năm năm.
Ta đã không còn là vị đại tiểu thư Hoa gia ngang tàng năm nào nữa.
Ta hiểu rất rõ, đối đầu trực diện với quy củ chỉ khiến mình tổn thất.
Có thể dùng chính quy củ để đ.á.n.h bại quy củ… mới là bản lĩnh thật sự.
Ngay từ lúc thánh chỉ ban xuống, yêu cầu ta và Tiêu Nhị lang thành thân...
Ta và thúc phụ đều biết không thể kháng chỉ.
Hoàng thượng vẫn chưa thể yên tâm với thúc phụ, người đang nắm trọng binh nơi biên thành.
Người biết thúc phụ xem ta như con gái ruột.
Càng biết ở biên thành còn có rất nhiều cựu bộ hạ của phụ thân ta năm xưa.
Người muốn mượn hôn ước cũ, trói Hoa gia và Tiêu gia vào cùng một chiến thuyền.
Để sau này chúng ta chỉ có thể ủng hộ Thái t.ử.
Chỉ cần chúng ta hơi tỏ vẻ bất mãn… Hoàng thượng sẽ lập tức sinh nghi.
Thúc phụ có chút lo lắng.
“Nếu thật sự kết thân với Tiêu gia, bên phía Trưởng Công chúa cũng sẽ có điều kiêng dè.”
Ta lại lắc đầu.
“Không cần chúng ta ra tay. Tiêu gia tự khắc sẽ nghĩ cách hủy bỏ cuộc hôn sự này.”
Thúc phụ vẫn không yên lòng.
“Chưa chắc. Nếu trong Tiêu gia vẫn còn người hiểu đạo lý, e rằng chuyện này sẽ không đơn giản.”
Lo lắng của thúc phụ quả thật không phải không có lý.
Đấy… người hiểu đạo lý của Tiêu gia đã đến.
Sáng sớm ngày hôm sau.
Trưởng t.ử Tiêu gia là Tiêu Vân kéo theo Tiêu Tuân đến Hoa phủ xin lỗi.
“Đệ đệ ta tuổi trẻ nóng nảy. Hôm qua đã nói rất nhiều lời thất lễ với Hoa đại cô nương.”
“Còn mong cô nương rộng lòng tha thứ.”
Vừa gặp mặt, Tiêu Vân đã cúi người hành lễ thật sâu.
Tiêu Tuân thì mặt đầy vẻ miễn cưỡng, có lẽ ở nhà đã bị dặn đi dặn lại nhiều lần, nên hắn chỉ đành lí nhí:
“Hôm qua là ta nói bậy. Mong cô nương đừng để trong lòng.”
Tổ mẫu đích thân tiếp đãi hai người.
Bà có phần thụ sủng nhược kinh, trong lòng bà vẫn luôn cho rằng… ta gả vào Tiêu gia là trèo cao.
“Ôi, sao lại đến mức ấy chứ? Bọn trẻ cãi nhau vài câu là chuyện thường tình.”
“Đâu đáng để hai vị cùng đích thân tới đây.”
“Cứ yên tâm, Thuận Khanh sẽ không để bụng đâu.”
Trong mắt Tiêu Tuân thoáng hiện vẻ khinh thường, ánh mắt như muốn nói: Ta biết ngay mà.
Nhưng Tiêu Vân cẩn trọng hơn hắn rất nhiều.
“Vẫn nên mời Hoa đại cô nương ra đây.”
“Đệ đệ ta phải đích thân xin lỗi cô ấy. Chỉ khi cô ấy tha thứ thì mới yên tâm.”
Hoa Uyển Nghi đứng bên cạnh hầu hạ khẽ bĩu môi, định nói gì đó, nhưng chỉ một ánh mắt của tổ mẫu đã khiến muội ấy nuốt lời trở lại.
Sau khi trở về phủ hôm qua.
Ta đã thuật lại nguyên vẹn mọi chuyện xảy ra trong buổi tiệc cho tổ mẫu nghe.
Thẩm mẫu cũng ở bên cạnh phụ họa.
Nói rằng việc Hoa Uyển Nghi làm hủy hoại không chỉ thanh danh của riêng ta, mà còn là thanh danh của toàn bộ Hoa gia, sẽ liên lụy đến cả gia tộc.