Thuận Khanh

Chương 4

Ban đầu, hai nhà đã ngầm định trưởng nữ Hoa gia sẽ gả cho trưởng t.ử Tiêu gia.

Về sau phụ mẫu lần lượt qua đời, ta và Hoa Uyển Nghi chỉ có thể nương nhờ tổ mẫu và thúc phụ.

Tiêu gia cố tình làm mập mờ người được đính hôn, đổi đối tượng của ta thành Nhị lang Tiêu gia.

Ta biết.

Họ không muốn vị trí trưởng tức tương lai, người sau này sẽ cùng trưởng t.ử kế thừa gia nghiệp Tiêu gia, rơi vào tay một cô nhi không có chỗ dựa như ta.

Khi ấy, thúc phụ từng nói:

“Nhị lang thì Nhị lang vậy. Dù sao Tiêu gia cũng là một gia đình tốt.”

Sau đó ta theo thúc phụ đến biên thành.

Thanh danh của ta ở kinh thành ngày càng tệ.

Tiêu gia cũng không bao giờ nhắc đến chuyện thành thân nữa.

Ta vốn cho rằng chuyện này sẽ cứ thế mà thôi.

Không ngờ đến tuổi cập kê, trong kinh lại truyền đến thánh chỉ.

Hoàng thượng nói ta là hậu nhân của công thần, triều đình không thể mặc kệ. 

Nghe nói ta có hôn ước với Tiêu gia, để tỏ rõ ân đức của hoàng gia, đặc biệt hạ chỉ cho ta phụng chỉ hồi kinh thành hôn.

Tiêu gia không dám chống chỉ, nhưng trong lòng họ chưa chắc đã vui vẻ gì.

Ta đã về kinh mấy ngày, vậy mà bên họ vẫn chẳng có lấy một chút động tĩnh.

Người trong kinh đều hiểu rõ thái độ của Tiêu gia.

Hôm nay thấy hai bên chạm mặt, ai nấy đều ôm tâm lý chờ xem trò hay.

Nghe Trưởng Công chúa lên tiếng hỏi, ta cười khổ đáp:

“Thần nữ lần đầu đến phủ Công chúa. Không có ai dẫn đường, cũng chẳng có ai giới thiệu. Mọi người đều tránh thần nữ như tránh rắn rết. Thần nữ từ nhỏ đã rời kinh, thật sự không biết mình đã đắc tội với mọi người từ bao giờ.”

Trưởng Công chúa nhướng mày.

“Ý ngươi là đang trách bản cung tiếp đãi khách không chu đáo?”

“Thần nữ không dám. Thần nữ tự biết mình lớn lên ở biên thành, không hiểu quy củ. Nghĩ rằng Trưởng Công chúa khoan dung độ lượng, hẳn sẽ không chấp nhặt sự vụng về của thần nữ.”

Đối diện với lời chất vấn của Trưởng Công chúa, ta không hề hoảng hốt.

“Hôm nay thần nữ muốn mượn uy danh của Trưởng Công chúa để hỏi chư vị có mặt ở đây một câu. Rốt cuộc thần nữ đã làm chuyện gì khiến mọi người chán ghét đến vậy? Thần nữ cũng muốn biết để sửa đổi.”

Xung quanh lập tức im phăng phắc.

Mấy chuyện như thế này vốn đều diễn ra trong bóng tối.

Sau lưng thì bàn tán, kéo bè kết phái cô lập người khác.

Ai lại mang ra nói trắng trước mặt?

Chỉ có người không hiểu đạo đối nhân xử thế như ta mới hỏi một câu ngây ngô như vậy.

Có lẽ Trưởng Công chúa cũng là lần đầu gặp phải tình huống này, trái lại còn cảm thấy rất thú vị.

“Nếu Hoa đại cô nương đã hỏi rồi, vậy các ngươi cứ nói đi. Bằng không cái tội chậm trễ khách quý lại rơi lên đầu bản cung mất.”

8

Có một cô nương trẻ tuổi không nhịn được lên tiếng:

“Nghe nói Hoa đại cô nương ở nhà từ nhỏ đã ngang ngược bá đạo, thường xuyên bắt nạt các đệ muội. Có chuyện đó không?”

“Ồ?”

Ta nhìn nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Ta đã bắt nạt đệ muội nào? Làm chuyện gì đến mức trời đất đều phẫn nộ? Cô nương có biết không?”

Cô nương kia liếc nhìn Hoa Uyển Nghi.

“Ngươi... ngươi động một chút là đ.á.n.h mắng đệ muội. Nghe nói có lần giữa mùa đông, ngươi đẩy đường đệ xuống nước đá, còn đ.á.n.h Uyển Nghi!”

Ta lộ vẻ mờ mịt, nghĩ ngợi một lúc lâu rồi chợt bừng tỉnh.

“Ý cô nói chẳng lẽ là chuyện năm Uyển Nghi bốn tuổi, dùng hương đốt cháy áo bông của đường đệ?”

“Khi ấy xung quanh không có người lớn. Thấy đường huynh bị lửa bén vào người, ta cuống quá nên đành đẩy huynh ấy xuống chiếc chum lớn chứa nước. Sau đó lại giận Uyển Nghi không biết nặng nhẹ, nên... nên dạy dỗ muội ấy một trận.”

Thực ra lần đó là vì Hoa Uyển Nghi ghen ghét tổ mẫu thiên vị đại đường huynh nên cố ý dùng hương đốt áo bông của huynh ấy, chỉ là bị ta bắt gặp.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau.

Câu chuyện này hoàn toàn khác với điều họ từng nghe.

“Nếu không tin, mọi người cứ đi hỏi tổ mẫu và thẩm mẫu. Khi ấy chúng ta tuy còn nhỏ, nhưng trưởng bối và hạ nhân trong phủ đều còn nhớ rõ. Sau chuyện đó Uyển Nghi còn bị phụ thân phạt quỳ từ đường!”

Nếu thật sự như lời ta nói… thì đứa trẻ hư như vậy, đặt ở nhà ai cũng sẽ bị đ.á.n.h một trận.

“Thế... thế còn chuyện ngươi luôn nhằm vào nàng ấy? Trước mặt mọi người còn hất đổ quà sinh thần nàng chuẩn bị cho biểu tỷ, khiến nàng mất mặt, rồi còn cướp vòng cổ vàng của nàng đem tặng người khác?”

“Ồ?”

Ta nhìn chằm chằm Hoa Uyển Nghi đang lấp ló phía sau đám đông.

“Ý cô là lần mừng sinh thần biểu tỷ sao?”

“Muội ấy rõ ràng biết biểu tỷ không thể ăn hạnh nhân, vậy mà vẫn cố tình mang cho tỷ ấy một bát chè hạnh nhân. Thấy tỷ ấy sắp ăn đến nơi, ta mới vội vàng hất đổ.”

“Sau đó cữu mẫu nổi giận, nhất quyết bắt phụ thân phạt muội ấy. Chính ta đứng ra che chở, còn đem một chiếc vòng cổ vàng do mẫu thân đặt làm cho hai tỷ muội chúng ta tặng cho biểu tỷ, chuyện mới được yên.”

“Nhưng chiếc vòng đem tặng là của ta. Còn chiếc của muội vẫn còn nguyên trong hộp.”

Chỉ là sau đó… ta lại đ.á.n.h muội ấy một trận thật nặng.

Chỉ vì biểu tỷ miệng ngọt, được mọi người yêu quý hơn, cướp mất sự chú ý của mình mà Hoa Uyển Nghi đã dùng thủ đoạn độc ác như thế hại người.

Sao ta có thể tha cho muội ấy?

“Nếu chư vị không tin, cứ đến phủ cữu phụ ta hỏi thử. Chuyện năm ấy đến nay bọn họ vẫn còn sợ hãi khi nhớ lại.”

Mọi người nghe mà trợn mắt há hốc mồm, nhất thời chẳng biết nên tin ai.

Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối

Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha

Lúc này Hoa Uyển Nghi cuối cùng cũng không nhịn được nữa, tự mình bước lên.

“Nhưng từ nhỏ tỷ cứ động một chút là đ.á.n.h ta, phạt ta. Ta muốn gặp mẫu thân, tỷ lại chặn ta ngoài cửa, không cho ta khóc, còn nói nếu khóc nữa sẽ đem ta bán cho bọn buôn trẻ con!”

Ta cười lạnh.

“Uyển Nghi, muội thật sự không nhớ sao?”

“Khi ấy mẫu thân bệnh nặng, vậy mà ngày nào muội cũng khóc đòi người bế.”

“Để mẫu thân yên tâm dưỡng bệnh, ta chỉ có thể ngăn muội ngoài cửa, dỗ dành, cho muội trái cây ăn. Nhưng chẳng có cách nào hiệu quả.”

“Muội chỉ biết gào khóc không ngừng. Nếu ta không dọa muội một chút thì làm sao muội chịu nín?”

“Nhưng... nhưng...”

Hoa Uyển Nghi trợn mắt đầy vẻ không cam lòng, nhưng không nói tiếp được.

Bởi những người đứng quanh đều đang nhìn muội ấy bằng ánh mắt khác lạ.

Lời ta nói chắc như đinh đóng cột.

Thời gian, địa điểm, nhân chứng đều được kể rõ ràng rành mạch.

Ta hoàn toàn không sợ người khác đi xác minh.