Hoa Uyển Nghi lần nữa cứng họng.
“Phi! Ngươi nằm mơ đi! Cho dù gia có phải chịu hoàng thượng trách phạt thì cũng tuyệt đối không để ngươi được như ý!”
Ánh mắt Tiêu Tuân nhìn nàng tràn ngập oán độc.
18
Người được ban hôn đương nhiên không thể đổi.
Ta còn chưa bước vào cửa cung thì đã được Hoàng hậu cho mời đến.
“Thuận Khanh, con cứ yên tâm. Danh phận Nhị phu nhân Tiêu gia chỉ có thể là của con. Nghịch t.ử ấy hôm qua đã vào cung, nó thề độc rằng giữa nó và lệnh muội không hề có chút tư tình nào, chuyện hôm đó hoàn toàn chỉ là hiểu lầm!”
Loại người kiêu ngạo như Tiêu Tuân, ngay cả hôn sự do hoàng thượng ban còn không chịu phục, sao có thể chấp nhận để người khác tính kế mình?
Khi ta đến hồi đáp với Thanh Dương công chúa, nàng cười nói như đùa rằng ngay ngày hôm sau xảy ra chuyện, Tiêu Tuân đã vào cung tìm Hoàng hậu.
Lần này hắn cũng thật sự liều mạng, đem toàn bộ mưu tính trước đây giữa hắn và Hoa Uyển Nghi khai sạch không sót, chỉ để chứng minh mình là người bị hãm hại.
Hoàng hậu tức đến suýt ngất, mặc kệ lễ nghi, tát hắn liên tiếp hai cái.
Công chúa có rất nhiều tai mắt trong cung, tin tức vô cùng linh thông.
Nàng kể sinh động như thật, cứ như tận mắt nhìn thấy bộ dạng t.h.ả.m hại của Tiêu Tuân vậy.
Hoàng hậu không phải Tiêu phu nhân kiêu ngạo, cũng chẳng phải Tiêu Tuân ngu xuẩn.
Hẳn bà ta hiểu dụng ý của hoàng thượng, vì thế mới càng tức giận hơn.
Giận người nhà mình không biết điều, không biết lấy đại cục làm trọng.
Nhưng ta cũng đâu phải cục bột để mặc người ta muốn nắn tròn hay bóp méo thế nào cũng được.
Tiêu Tuân đã bắt nạt đến tận đầu ta, sao ta có thể dễ dàng bỏ qua?
“Nương nương, vậy còn muội muội của thần nữ thì sao? Hôm qua có biết bao nhiêu người tận mắt chứng kiến.”
“Nếu Tiêu gia không làm gì, chẳng phải là dồn muội muội thần nữ vào đường c.h.ế.t sao? Danh tiếng của Hoa gia cũng sẽ tiêu tan!”
“Chuyện này...”
Hoàng hậu do dự rất lâu rồi mới nói:
“Nếu con bằng lòng, Nhị lang có thể cho muội muội con một danh phận...”
“Cái gì?”
Lông mày ta gần như dựng đứng.
“Nương nương định để muội muội thần nữ làm thiếp? Hai tỷ muội chúng thần cùng hầu hạ một phu quân?”
Phụ mẫu ta tuy đã qua đời, nhưng Hoa gia vẫn còn thúc phụ, trong quân đội vẫn còn uy danh tích lũy bao năm.
Muốn hai vị đích nữ của đại phòng Hoa gia đều gả cho Tiêu Nhị lang, Tiêu gia đúng là mặt dày thật!
“Danh tiếng của lệnh muội đã thành ra thế này, nếu không gả cho Nhị lang thì còn gả được cho ai?”
Hoàng hậu dường như cũng bất chấp tất cả.
“Hơn nữa hôn sự của con với Nhị lang là do hoàng thượng đích thân ban, không thể thay đổi. Vậy con nói cho bản cung biết, còn có cách nào tốt hơn?”
Ta nhìn chằm chằm Hoàng hậu một lúc lâu.
“Nương nương, thần nữ không đồng ý! Nếu Tiêu gia vẫn khăng khăng bắt thần nữ gả cho Tiêu Tuân, vậy đây không còn là kết thân nữa, mà là kết thù!”
Hoàng hậu giật mình.
Bà ta không ngờ ta lại lớn gan đến vậy.
Nhưng nghĩ kỹ lại, bà ta hiểu lời ta nói không phải là uy h.i.ế.p, mà là sự thật.
Thái t.ử cần sự ủng hộ của Hoa gia.
Thế nhưng lần này vì Tiêu Tuân hồ đồ, cả hai nữ nhi Hoa gia đều bị hủy trong Tiêu gia.
Hai tỷ muội cùng gả một chồng, không chỉ ta không nuốt trôi cục tức này, mà Hoa gia cũng sẽ trở thành trò cười của toàn kinh thành.
Đến lúc đó, Hoa gia còn có thể cam tâm tình nguyện ủng hộ Thái t.ử nữa sao?
Đúng lúc hai bên còn đang giằng co, một cung nhân bỗng vào bẩm báo:
“Tiêu Vân cầu kiến.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
19
Sau khi rời khỏi hoàng cung, Tiêu Vân đi thẳng đến Hoa phủ tìm ta.
Ta không biết hắn đã nói gì với Hoàng hậu, chỉ thấy trên mặt hắn đầy vẻ áy náy.
“Thuận Khanh, nàng không cần lo lắng. Ta sẽ không để nàng phải chịu sự sỉ nhục như thế này. Ta đã nói với nương nương rồi, nhờ người nghĩ cách hủy bỏ mối hôn sự này!”
Ta có chút kinh ngạc.
“Các người thật sự bằng lòng làm như vậy vì ta sao?”
Tiêu Vân cúi đầu.
“Tiêu gia đã phụ nàng một lần, không thể tiếp tục có lỗi với nàng nữa. Đệ đệ ta như vậy... không xứng với nàng.”
Thấy ta không nói gì, vẻ mặt hắn càng thêm hổ thẹn.
“Ta biết với tính tình của nàng, nhất định không thể chịu nổi sự sỉ nhục này. Nàng yên tâm, ta sẽ thuyết phục phụ mẫu. Chỉ e làm vậy sẽ làm lỡ dở cả đời nàng.”
Ta chỉ khẽ mỉm cười.
“Nếu ta nói, không phải gả cho Tiêu Tuân, ngược lại ta còn thấy nhẹ nhõm hơn, huynh tin không?”
Hắn ngơ ngác nhìn ta.
“Đặc biệt là sau khi gặp lại huynh, ta càng chắc chắn Tiêu Tuân không phải người có thể cùng ta gắn bó cả đời. Hắn chỉ là có vài phần giống huynh mà thôi.”
Mặt Tiêu Vân lập tức đỏ bừng, lắp bắp:
“Thuận Khanh... nàng... nàng cẩn trọng lời nói. Ta... ta đã có gia thất rồi...”
Ta nhìn hắn với vẻ mất mát.
“Ta biết. Ta đâu có làm gì, chẳng lẽ ngay cả nghĩ cũng không được sao?”
Vừa nói, ta vừa lấy từ trong n.g.ự.c ra một khối bạch ngọc mỡ dê trắng ngần không một tì vết, nhẹ nhàng vuốt ve trong tay.
“Hoa Uyển Nghi nói ta vẫn luôn cất giữ vật huynh tặng. Thật ra nàng ta cũng không hoàn toàn vu khống, chỉ là nàng ta không biết, tín vật ấy chính là khối ngọc này.”
Tiêu Vân trợn tròn mắt.
“Nàng... nàng vẫn còn giữ thứ này sao?”
“Ừ.”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn.
“Từ năm bảy tuổi, khi huynh tặng ta, ta vẫn luôn giữ bên mình.”
Tiêu Vân ngây người nhìn ta.
“Thuận Khanh, ta... ta cũng là thân bất do kỷ.”
Ta ngoan ngoãn gật đầu.
“Ta hiểu. Ta chưa từng trách huynh, chỉ trách tạo hóa trêu ngươi.”
Hai chúng ta đứng cách nhau một khoảng rất xa, nhìn nhau từ xa, giữ một khoảng cách mà bất kỳ ai cũng không thể bắt bẻ được.
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
Tình cảm nảy sinh từ trong tim, nhưng dừng lại ở khuôn phép.
Một thứ tình ý khác lặng lẽ chảy giữa hai chúng ta.
Một lúc lâu sau, Tiêu Vân xoay người.
“Ta sẽ lập tức trở về Tiêu gia, bảo phụ mẫu nghĩ cách hủy bỏ hôn ước!”
20
Cũng không biết Tiêu Vân đã làm bằng cách nào.
Tiêu gia lại dám quyết đoán như c.h.ặ.t t.a.y để giữ mạng, tâu lên hoàng thượng rằng Tiêu Tuân đột nhiên mắc bệnh hiểm nghèo, ngay cả giữ được tính mạng hay không cũng khó nói.
Họ không muốn làm lỡ dở chung thân đại sự của ta, nên xin hoàng thượng thu hồi thánh chỉ ban hôn.
Đương nhiên hoàng thượng không tin.
Ngài liên tiếp phái mấy đợt thái y đến khám bệnh.
Tất cả đều trở về bẩm báo rằng Tiêu Tuân quả thật không còn sống được bao lâu nữa.
“Phi! Ngươi nằm mơ đi! Cho dù gia có phải chịu hoàng thượng trách phạt thì cũng tuyệt đối không để ngươi được như ý!”
Ánh mắt Tiêu Tuân nhìn nàng tràn ngập oán độc.
18
Người được ban hôn đương nhiên không thể đổi.
Ta còn chưa bước vào cửa cung thì đã được Hoàng hậu cho mời đến.
“Thuận Khanh, con cứ yên tâm. Danh phận Nhị phu nhân Tiêu gia chỉ có thể là của con. Nghịch t.ử ấy hôm qua đã vào cung, nó thề độc rằng giữa nó và lệnh muội không hề có chút tư tình nào, chuyện hôm đó hoàn toàn chỉ là hiểu lầm!”
Loại người kiêu ngạo như Tiêu Tuân, ngay cả hôn sự do hoàng thượng ban còn không chịu phục, sao có thể chấp nhận để người khác tính kế mình?
Khi ta đến hồi đáp với Thanh Dương công chúa, nàng cười nói như đùa rằng ngay ngày hôm sau xảy ra chuyện, Tiêu Tuân đã vào cung tìm Hoàng hậu.
Lần này hắn cũng thật sự liều mạng, đem toàn bộ mưu tính trước đây giữa hắn và Hoa Uyển Nghi khai sạch không sót, chỉ để chứng minh mình là người bị hãm hại.
Hoàng hậu tức đến suýt ngất, mặc kệ lễ nghi, tát hắn liên tiếp hai cái.
Công chúa có rất nhiều tai mắt trong cung, tin tức vô cùng linh thông.
Nàng kể sinh động như thật, cứ như tận mắt nhìn thấy bộ dạng t.h.ả.m hại của Tiêu Tuân vậy.
Hoàng hậu không phải Tiêu phu nhân kiêu ngạo, cũng chẳng phải Tiêu Tuân ngu xuẩn.
Hẳn bà ta hiểu dụng ý của hoàng thượng, vì thế mới càng tức giận hơn.
Giận người nhà mình không biết điều, không biết lấy đại cục làm trọng.
Nhưng ta cũng đâu phải cục bột để mặc người ta muốn nắn tròn hay bóp méo thế nào cũng được.
Tiêu Tuân đã bắt nạt đến tận đầu ta, sao ta có thể dễ dàng bỏ qua?
“Nương nương, vậy còn muội muội của thần nữ thì sao? Hôm qua có biết bao nhiêu người tận mắt chứng kiến.”
“Nếu Tiêu gia không làm gì, chẳng phải là dồn muội muội thần nữ vào đường c.h.ế.t sao? Danh tiếng của Hoa gia cũng sẽ tiêu tan!”
“Chuyện này...”
Hoàng hậu do dự rất lâu rồi mới nói:
“Nếu con bằng lòng, Nhị lang có thể cho muội muội con một danh phận...”
“Cái gì?”
Lông mày ta gần như dựng đứng.
“Nương nương định để muội muội thần nữ làm thiếp? Hai tỷ muội chúng thần cùng hầu hạ một phu quân?”
Phụ mẫu ta tuy đã qua đời, nhưng Hoa gia vẫn còn thúc phụ, trong quân đội vẫn còn uy danh tích lũy bao năm.
Muốn hai vị đích nữ của đại phòng Hoa gia đều gả cho Tiêu Nhị lang, Tiêu gia đúng là mặt dày thật!
“Danh tiếng của lệnh muội đã thành ra thế này, nếu không gả cho Nhị lang thì còn gả được cho ai?”
Hoàng hậu dường như cũng bất chấp tất cả.
“Hơn nữa hôn sự của con với Nhị lang là do hoàng thượng đích thân ban, không thể thay đổi. Vậy con nói cho bản cung biết, còn có cách nào tốt hơn?”
Ta nhìn chằm chằm Hoàng hậu một lúc lâu.
“Nương nương, thần nữ không đồng ý! Nếu Tiêu gia vẫn khăng khăng bắt thần nữ gả cho Tiêu Tuân, vậy đây không còn là kết thân nữa, mà là kết thù!”
Hoàng hậu giật mình.
Bà ta không ngờ ta lại lớn gan đến vậy.
Nhưng nghĩ kỹ lại, bà ta hiểu lời ta nói không phải là uy h.i.ế.p, mà là sự thật.
Thái t.ử cần sự ủng hộ của Hoa gia.
Thế nhưng lần này vì Tiêu Tuân hồ đồ, cả hai nữ nhi Hoa gia đều bị hủy trong Tiêu gia.
Hai tỷ muội cùng gả một chồng, không chỉ ta không nuốt trôi cục tức này, mà Hoa gia cũng sẽ trở thành trò cười của toàn kinh thành.
Đến lúc đó, Hoa gia còn có thể cam tâm tình nguyện ủng hộ Thái t.ử nữa sao?
Đúng lúc hai bên còn đang giằng co, một cung nhân bỗng vào bẩm báo:
“Tiêu Vân cầu kiến.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
19
Sau khi rời khỏi hoàng cung, Tiêu Vân đi thẳng đến Hoa phủ tìm ta.
Ta không biết hắn đã nói gì với Hoàng hậu, chỉ thấy trên mặt hắn đầy vẻ áy náy.
“Thuận Khanh, nàng không cần lo lắng. Ta sẽ không để nàng phải chịu sự sỉ nhục như thế này. Ta đã nói với nương nương rồi, nhờ người nghĩ cách hủy bỏ mối hôn sự này!”
Ta có chút kinh ngạc.
“Các người thật sự bằng lòng làm như vậy vì ta sao?”
Tiêu Vân cúi đầu.
“Tiêu gia đã phụ nàng một lần, không thể tiếp tục có lỗi với nàng nữa. Đệ đệ ta như vậy... không xứng với nàng.”
Thấy ta không nói gì, vẻ mặt hắn càng thêm hổ thẹn.
“Ta biết với tính tình của nàng, nhất định không thể chịu nổi sự sỉ nhục này. Nàng yên tâm, ta sẽ thuyết phục phụ mẫu. Chỉ e làm vậy sẽ làm lỡ dở cả đời nàng.”
Ta chỉ khẽ mỉm cười.
“Nếu ta nói, không phải gả cho Tiêu Tuân, ngược lại ta còn thấy nhẹ nhõm hơn, huynh tin không?”
Hắn ngơ ngác nhìn ta.
“Đặc biệt là sau khi gặp lại huynh, ta càng chắc chắn Tiêu Tuân không phải người có thể cùng ta gắn bó cả đời. Hắn chỉ là có vài phần giống huynh mà thôi.”
Mặt Tiêu Vân lập tức đỏ bừng, lắp bắp:
“Thuận Khanh... nàng... nàng cẩn trọng lời nói. Ta... ta đã có gia thất rồi...”
Ta nhìn hắn với vẻ mất mát.
“Ta biết. Ta đâu có làm gì, chẳng lẽ ngay cả nghĩ cũng không được sao?”
Vừa nói, ta vừa lấy từ trong n.g.ự.c ra một khối bạch ngọc mỡ dê trắng ngần không một tì vết, nhẹ nhàng vuốt ve trong tay.
“Hoa Uyển Nghi nói ta vẫn luôn cất giữ vật huynh tặng. Thật ra nàng ta cũng không hoàn toàn vu khống, chỉ là nàng ta không biết, tín vật ấy chính là khối ngọc này.”
Tiêu Vân trợn tròn mắt.
“Nàng... nàng vẫn còn giữ thứ này sao?”
“Ừ.”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn.
“Từ năm bảy tuổi, khi huynh tặng ta, ta vẫn luôn giữ bên mình.”
Tiêu Vân ngây người nhìn ta.
“Thuận Khanh, ta... ta cũng là thân bất do kỷ.”
Ta ngoan ngoãn gật đầu.
“Ta hiểu. Ta chưa từng trách huynh, chỉ trách tạo hóa trêu ngươi.”
Hai chúng ta đứng cách nhau một khoảng rất xa, nhìn nhau từ xa, giữ một khoảng cách mà bất kỳ ai cũng không thể bắt bẻ được.
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
Tình cảm nảy sinh từ trong tim, nhưng dừng lại ở khuôn phép.
Một thứ tình ý khác lặng lẽ chảy giữa hai chúng ta.
Một lúc lâu sau, Tiêu Vân xoay người.
“Ta sẽ lập tức trở về Tiêu gia, bảo phụ mẫu nghĩ cách hủy bỏ hôn ước!”
20
Cũng không biết Tiêu Vân đã làm bằng cách nào.
Tiêu gia lại dám quyết đoán như c.h.ặ.t t.a.y để giữ mạng, tâu lên hoàng thượng rằng Tiêu Tuân đột nhiên mắc bệnh hiểm nghèo, ngay cả giữ được tính mạng hay không cũng khó nói.
Họ không muốn làm lỡ dở chung thân đại sự của ta, nên xin hoàng thượng thu hồi thánh chỉ ban hôn.
Đương nhiên hoàng thượng không tin.
Ngài liên tiếp phái mấy đợt thái y đến khám bệnh.
Tất cả đều trở về bẩm báo rằng Tiêu Tuân quả thật không còn sống được bao lâu nữa.