Thừa Tướng Đã Mơ Ước Trẫm Từ Lâu

Chương 76: Phiên ngoại 3

Mùa đông năm Quảng Dụ thứ hai mươi lạnh lạ thường. Trước Tết, Lâm Hồng đã sắp xếp ổn thỏa mọi thứ, chuẩn bị đưa hoàng đế xuống phương nam tránh rét.

Mấy năm gần đây, mỗi dịp nghỉ Tết đến, Yến Vân Tiêu và Lâm Hồng đều sẽ đi du ngoạn khắp chốn dân gian. Hai người đã chiêm ngưỡng những cảnh sắc và phong tục khác nhau, còn cứu giúp rất nhiều đứa trẻ vô gia cư, lang thang, đưa về cung nuôi dưỡng trong "Vạn Phúc Tư".

Sau khi các nha môn nghỉ làm vào ngày hai mươi tám tháng Chạp, quan viên các cấp đều hớn hở về nhà ăn Tết, cả kinh thành tràn ngập trong không khí vui tươi, hân hoan.

Một cỗ xe ngựa toàn thân đen tuyền đang chờ sẵn bên ngoài tẩm cung.

Nụ cười bên môi Lâm Hồng căn bản không thể nào giấu đi được. Từ hôm nay đến ngày hai mươi tháng Giêng đều là ngày nghỉ, hắn có thể ở bên hoàng đế hơn hai mươi ngày, còn có chuyện gì tuyệt vời hơn thế nữa sao?

Sợ hoàng đế chê mình mất mặt, Lâm Hồng bèn ra ngoài tẩm cung hứng tuyết lạnh, định bụng dội cho bớt kích động, để bản thân trông có vẻ bình tĩnh hơn một chút.

Trời vừa sẩm tối, Yến Vân Tiêu từ tẩm cung bước ra. Y khoác áo choàng lông chồn màu trắng, đầu đội ngọc quan, mày nhíu lại, vẻ mặt không mấy vui vẻ.

"Sao vậy?" Lâm Hồng lập tức đón lấy, bung dù che chắn gió tuyết cho y.

Yến Vân Tiêu nói: "Trời đông giá rét mưa tuyết thế này nên ở trong tẩm cung quây quần bên lò sưởi uống trà, cớ gì phải lên đường đi phương nam."

Lâm Hồng vén rèm xe, một tay cầm ô, một tay đỡ nhẹ sau eo hoàng đế, cười nói: "Yên tâm, trong xe ngựa không lạnh chút nào đâu. Chẳng phải em muốn đi vi hành ở Hồ Châu sao? Vụ án giết người hàng loạt kia làm quan dân trên dưới Hồ Châu đều hoảng sợ, hung thủ hiện vẫn đang nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Chúng ta đến xem sao, giải quyết xong chuyện còn có thể đến núi Hổ Tử ngắm trà sơn trắng."

Trong xe ngựa được trải một lớp nệm lông hồ ly dày cộm, trên bàn là trà bánh và hoa quả hảo hạng, loại than bạc tốt nhất đang cháy trong lò, không có một chút khói.

Sắc mặt Yến Vân Tiêu dịu đi đôi chút: "Nghe nói kẻ này đã hoành hành ngang ngược hai tháng, giết mấy chục người. Hồ Châu không những không bắt được hung thủ mà còn định viết tấu chương trình lên cho trẫm, đúng là một lũ vô dụng."

Lâm Hồng cởi áo choàng, tháo phát quan cho y, nhét lò sưởi tay đã được hâm nóng vào lòng y, an ủi: "Yên tâm, chúng ta đến xem sao. Đừng nghĩ nhiều, cứ coi như đi du ngoạn thôi."

Yến Vân Tiêu tựa vào đệm, duỗi đôi chân dài đặt lên đùi Lâm Hồng, cầm một cuốn sách lên đọc.

Lâm Hồng ôm chân y, ánh mắt tha thiết nhìn y.

Yến Vân Tiêu giả vờ không thấy, một lúc sau, thật sự không chịu nổi ánh mắt nóng rực ấy, y ngẩng đầu lên khỏi trang sách, cố ý hỏi: "Sao thế?"

"Bây giờ chỉ có hai chúng ta." Lâm Hồng nói, "Em đã hứa rồi."

Yến Vân Tiêu ra vẻ nghi hoặc nhướng mày.

"Có phải ta đã làm gì sai khiến em tức giận không?" Lâm Hồng lập tức thành khẩn nói, "Em cứ nói ra, ta sửa ngay."

Thấy bộ dạng đó của hắn, Yến Vân Tiêu "phì" một tiếng bật cười, đặt cuốn sách trong tay xuống: "Vậy ngươi lại đây đi."

Lâm Hồng mừng ra mặt, lập tức sáp lại gần, cẩn thận vạch cổ áo hoàng đế ra, để lộ sợi chỉ đỏ trên cổ. Hắn nâng mái tóc đen nhánh mềm mượt của hoàng đế lên, gỡ sợi chỉ đỏ xuống, tháo mặt trang sức trên đó ra - đó là một chiếc nhẫn vàng kiểu dáng đơn giản, trang nhã.

Lâm Hồng nín thở, gần như thành kính mà đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của hoàng đế.

Ngón áp út của cả hai người đều có một chiếc nhẫn giống hệt nhau.

Đầu năm, hai người từ một ngàn năm sau trở về, chiếc nhẫn mang theo bên người cũng cùng quay lại. Nhẫn của Lâm Hồng chưa từng rời tay, nhưng Yến Vân Tiêu lại không thể đeo nhẫn giữa thanh thiên bạch nhật, Lâm Hồng bèn bện một sợi chỉ đỏ, dùng chiếc nhẫn làm mặt trang sức đeo lên cổ cho hoàng đế.

Lâm Hồng năn nỉ mãi, Yến Vân Tiêu mới đồng ý khi không có người khác ở bên, y sẽ đeo nhẫn.

Hai bàn tay đan vào nhau, Lâm Hồng mân mê hai chiếc nhẫn không nỡ buông, ngắm mãi không chán, thỉnh thoảng lại hì hì cười ngây ngô.

Yến Vân Tiêu khẽ thở dài: "Đầu năm, khi chúng ta từ một ngàn năm sau trở về cung, hạ nhân nói ta chỉ ngủ hai canh giờ, dường như hơn nửa năm ấy chỉ là một giấc mộng. Đến nay vẫn không biết là chuyện gì."

"Đương nhiên không phải mộng, nếu là mộng, sao lại có hai chiếc nhẫn này." Lâm Hồng khoe khoang lắc lắc bàn tay đang đan vào nhau, dùng tay kia móc từ trong lòng ra một thứ, "Còn có cái này, sao lại là mộng được!"

Nhìn thấy hai cuốn sổ đỏ, mặt Yến Vân Tiêu lập tức đen lại, rút tay về không cho hắn nắm: "Ngày nào cũng xem, ngươi có phiền không! Còn xem nữa, trẫm xé của ngươi đấy!"

Người này ngày nào cũng lôi ra xem không biết bao nhiêu lần, bìa sổ cũng sờn cả đi. Có khi nửa đêm y tỉnh giấc, phát hiện người này không ngủ mà đang v**t v* cuốn sổ đỏ mà cười ngây ngô, cứ như bị trúng tà.

Lâm Hồng cất hai cuốn sổ đỏ vào lòng, vẻ mặt tổn thương: "Tiêu Nhi, em không thể đối xử với ta như vậy, đây là bằng chứng công nhận chúng ta đã thành thân."

Yến Vân Tiêu cười nguy hiểm: "Ngày mai trẫm sẽ cưới tam cung lục viện, ngươi cứ việc ôm giấy chứng nhận thành thân đến quan phủ đánh trống kêu oan, xem quan phủ có nhận ra cuốn sổ đỏ này không."

Lâm Hồng biết điều nhận sai: "Ta sai rồi, là ta lỡ lời, bảo bối đừng giận. Nhưng dù sao em cũng phải cho ta giữ lại cuốn sổ này, tốt xấu gì cũng có chút kỷ niệm."

Thấy thái độ hắn thành khẩn, Yến Vân Tiêu cũng không truy cứu nữa, lại cầm sách lên: "Đừng để trẫm thấy ngươi nhìn cái thứ đó cười ngây ngô nữa."

Lâm Hồng miệng thì vâng dạ nhưng trong lòng lại thầm nghĩ: Chuyện này làm sao mà nhịn được?

Hai ngày sau, hai người đi qua một thị trấn nhỏ, nhà của Bộ Diêu ở ngay tại đây.

Lần đổ bệnh vì bí dược mấy năm trước, nếu không phải Bộ Diêu mang đến tử mẫu cổ, Yến Vân Tiêu e rằng không cầm cự nổi đến khi Lam Lục trở về. Khi đó y bệnh tình suy yếu, lúc Bộ Diêu rời kinh y đã không đi tiễn, trong lòng luôn cảm thấy có chút áy náy, bèn quyết định đến tận nhà cảm tạ.

Bộ Diêu sống trong một rừng mai cạnh thị trấn nhỏ. Tuyết mịn bay lất phất, hai đứa trẻ bụ bẫm đáng yêu đang nô đùa quanh gốc mai hồng.

Nhìn thấy Yến Vân Tiêu, Bộ Diêu vừa mừng vừa sợ, luôn miệng mời y vào nhà ngồi, lại bưng trà nóng hổi tới.

Phu quân của Bộ Diêu là một người đàn ông trung thực, tướng mạo phúc hậu. Thấy khách quý đến, hắn căng thẳng xoa tay, lắp bắp nói vài lời thăm hỏi.

"Đây là em trai của ta." Bộ Diêu cười nói với phu quân, "Không cần căng thẳng."

Hai đứa trẻ trốn sau cột cửa, đôi mắt to tròn đen láy đánh giá khách lạ.

Yến Vân Tiêu bảo Lâm Hồng lấy ra quà đã chuẩn bị, hai bộ quần áo đỏ đón năm mới cho trẻ con, một bộ ấm trà, một hộp phấn loại tốt nhất. Không quý giá, nhưng rất thực dụng.

Hai đứa trẻ chạy tới nhận quần áo, không cần mẹ nhắc nhở, đã nói rành rọt: "Cảm ơn ca ca xinh đẹp!"

Bộ Diêu bật cười thành tiếng: "Phải gọi là thúc thúc chứ!"

Yến Vân Tiêu cười tủm tỉm nói: "Ta còn trẻ, gọi ca ca cũng không sao."

Bộ Diêu cười lắc đầu: "Đã làm cha rồi mà còn trẻ con như vậy."

Người chồng ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng châm thêm trà cho họ, bóc lạc, cắn hạt dưa cho bọn trẻ, lắng nghe họ trò chuyện.

"Làm cha cũng không dễ dàng gì." Yến Vân Tiêu cảm thán.

Tiểu Thái tử giờ đã hai tuổi, đúng vào độ tuổi biết chạy biết nói, ngày nào cũng chạy tới níu ống quần y, bi bô nói chuyện. Răng còn chưa mọc đủ, nói không rõ lời, Yến Vân Tiêu nghe không hiểu nó đang nói gì, còn phải chịu đựng nước miếng dính trên quần áo, thật sự quá phiền.

Lần đầu làm cha, y cũng nên có chút phong độ, ép mình kiên nhẫn lắng nghe tiểu Thái tử lảm nhảm. Thường thì chưa đến một nén nhang đã không chịu nổi, túm gáy tiểu Thái tử ném cho thái giám: "Mang đến cho Lâm Thừa tướng."

Mặc cho tiểu Thái tử khóc lóc giãy giụa cũng không mềm lòng.

Lâm Hồng người này không chỉ giỏi việc triều chính, nấu nướng thêu thùa, kể chuyện đóng phim, mà ngay cả dỗ trẻ con cũng rất có năng khiếu, lần nào cũng dỗ được tiểu Thái tử đang khóc nín ngay. Nhưng dỗ xong không bao lâu, Yến Vân Tiêu lại làm cho tiểu Thái tử khóc ré lên. Lâm Hồng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, bèn đứng ngoài nghe một lần.

Tiểu Thái tử bò trên đùi Yến Vân Tiêu: "Phụ hoàng phụ hoàng, kể chuyện, kể chuyện cho con nghe đi."

Yến Vân Tiêu: "Bảo thái phó kể, trẫm không rảnh."

Tiểu Thái tử cố gắng bò lên chân Yến Vân Tiêu, ngồi trên đùi đối mặt với y: "Phụ hoàng không bế con!"

Yến Vân Tiêu dần mất kiên nhẫn: "Nam tử hán đại trượng phu, ngày nào cũng đòi người khác bế, còn ra thể thống gì."

Nước mắt tiểu Thái tử đã lưng tròng, cố nén tiếng khóc nức nở nói: "Con là trẻ con, không phải nam tử hán..."

Yến Vân Tiêu hiếm khi lương tâm trỗi dậy, ngẩng đầu lên khỏi cuốn truyện, do dự một chút rồi ôm cục bông nhỏ bé ấy vào lòng, cứng ngắc vỗ vỗ lưng tiểu Thái tử: "Được rồi, không được để nước mắt nước mũi rơi trên quần áo của trẫm."

"..." Tiểu Thái tử vừa vui mừng chưa được bao lâu, lại bị phụ hoàng ghét bỏ, lập tức mếu máo khóc òa lên: "Hu hu... Phụ hoàng ghét bỏ con... hu hu hu..."

Cảm nhận được thứ chất lỏng gì đó rơi trên cổ, đầu Yến Vân Tiêu như muốn nổ tung, xách tiểu Thái tử đang khóc nức nở lên, không nói hai lời ném cho Lâm Hồng đang đi tới, bảo người chuẩn bị nước ấm tắm rửa.

Lâm Hồng: "..."

Hắn làm thái phó của Thái tử không chỉ phải dạy học vấn, mà còn phải kiêm luôn cả vú nuôi và vai hề, có phải nên tìm hoàng đế đòi tăng lương rồi không?

Lúc này, nghe hoàng đế nói "làm cha cũng không dễ dàng", Lâm Hồng đầy ẩn ý nói một câu: "Thiếu gia chỉ làm cha của một người, còn ta đây lại làm cha của hai người, quả thật không dễ dàng."

Mỗi lần nhìn thấy hoàng đế và Thái tử, một lớn một nhỏ cãi nhau ỏm tỏi, Lâm Hồng đều thấy đau đầu - hắn dỗ người này xong lại phải dỗ người kia, đáng ra nên đòi hoàng đế gấp đôi bổng lộc mới phải!

Tay cầm trà của Yến Vân Tiêu khựng lại, y nhạy bén hiểu ra ý của Lâm Hồng, ngạc nhiên nói: "Ngươi đang trách bổn thiếu gia?"

"Đương nhiên không phải." Lâm Hồng lập tức thành khẩn nói, "Chỉ là muốn xin thiếu gia chút phần thưởng."

Bộ Diêu đã sớm nhìn thấy chiếc nhẫn trên tay hai người, cảm nhận được không khí hòa hợp thân mật giữa họ, nghe đến đây, nàng ho khan ngắt lời: "Này, con của ta còn đang ở đây đấy, hai người có thể thu liễm một chút không?"

Yến Vân Tiêu mỉm cười nhìn nàng.

Sau bữa cơm trưa gia đình đơn giản mà ngon miệng, hai người cáo từ rời đi.

Trước hàng rào tre, Bộ Diêu sửa lại áo choàng cho Yến Vân Tiêu, cười nói: "Thấy ngươi hạnh phúc, ta cũng yên tâm rồi. Vân Tiêu, ngươi nhất định phải sống thật tốt."

Nàng ôm y một cái, nụ cười rạng rỡ: "Em trai, trên đường cẩn thận."

Xe ngựa chậm rãi lăn qua lớp tuyết đọng, tiến về phía trước. Yến Vân Tiêu vén rèm xe nhìn lại, gia đình bốn người họ vẫn đứng ngoài hàng rào tre dõi theo.

Cái ôm cuối cùng ấy, Yến Vân Tiêu biết, Bộ Diêu đã thật sự buông bỏ. Y mỉm cười hiểu ý, buông rèm xe xuống.

Ngay sau đó, thân thể bị đè mạnh xuống giường sập, những nụ hôn cuồng phong bão táp rơi xuống môi và cổ y.

"Này." Yến Vân Tiêu nhíu mày, đẩy người trên thân.

"Nàng gọi em là Vân Tiêu, nàng còn ôm em." Lâm Hồng nặng nề nói bên tai y, "Tiêu Nhi, ta ghen chết mất."

Bàn tay đang chống cự của Yến Vân Tiêu dừng lại một chút, cuối cùng buông xuống: "Đó là vì nàng biết, đây là lần gặp mặt cuối cùng."

Lâm Hồng ngẩng đầu lên khỏi cổ y: "Vì sao?"

Yến Vân Tiêu khẽ cười: "Xác nhận nàng sống hạnh phúc, sau này tự nhiên không cần gặp lại nữa."

Lâm Hồng lại cúi đầu hôn y, nhẹ nhàng g*m c*n xương quai xanh của y. Yến Vân Tiêu khẽ hít một hơi, đẩy hắn: "Ngứa."

"Tiêu Nhi..." Lâm Hồng hôn lên vành tai và thái dương y. Yến Vân Tiêu rùng mình, lực đẩy trên tay dần yếu đi.

"Ngươi vừa nói, muốn ban thưởng gì?"

Lâm Hồng chấn động, ngẩng đầu lên: "Thiếu gia muốn thưởng cho ta sao?"

Yến Vân Tiêu thờ ơ vuốt đuôi tóc, nói: "Mấy năm nay, ngươi làm thái phó của Thái tử cũng coi như không tệ, cho ngươi chút ban thưởng cũng không phải không thể. Cứ nói ra nghe thử, nếu không quá đáng, cũng không phải không thể xem xét."

Lâm Hồng lập tức cúi đầu, ghé vào tai y nói câu gì đó.

Yến Vân Tiêu lập tức nổi giận: "Nghĩ cũng đừng nghĩ!"

Lâm Hồng mặt không đổi sắc, từ trong lòng móc ra một túi tiền, bên trong là lá vàng, hạt dưa vàng, hạt đậu vàng.

Yến Vân Tiêu: "..."

Lâm Hồng cầm một lá vàng lên, ngắm nghía hoa văn trên đó, thở dài một hơi: "Hoàng thượng năm đó, chính là muốn dùng những thứ này để đuổi đi tấm chân tình của thần..."

Yến Vân Tiêu nghiến răng nghiến lợi: "Ngươi đừng có được đằng chân lân đằng đầu!"

"Mấy năm trước nàng vào kinh, gọi em là Vân Tiêu, gọi sáu lần." Lâm Hồng nói, "Vừa rồi lại gọi một lần, còn ôm em."

Yến Vân Tiêu sa sầm mặt nhìn hắn chằm chằm.

Lâm Hồng lại năn nỉ ỉ ôi một hồi, gọi "bảo bảo", gọi "cục cưng", gọi "Tiêu Nhi" bên tai y, lại nhẹ nhàng xoa bóp vai và eo y, khiến Yến Vân Tiêu dần nguôi giận.

"Ta thật không biết, những thứ hình thức này có ích lợi gì? Sổ đỏ cũng vậy, nhẫn cũng vậy, bây giờ ngươi lại muốn..." Yến Vân Tiêu bất đắc dĩ thở dài.

Lâm Hồng dịu dàng nhìn y: "Em quá tốt, có lúc chính ta cũng không dám tin em đã đồng ý ở bên ta, cho nên ta muốn cho cả thế giới đều biết."

Yến Vân Tiêu lười biếng "ừ" một tiếng, ngay sau đó ra tay như chớp, đột ngột vươn tới lấy túi tiền.

Lâm Hồng dường như đã đoán trước được, nắm chặt túi tiền dịch sang một bên, Yến Vân Tiêu liền chộp hụt, tay bị Lâm Hồng nắm lấy.

Yến Vân Tiêu không chút xấu hổ: "Trả lại cho ta."

Lâm Hồng cất túi tiền vào lòng, thong dong cười: "Ra khỏi cung, sao có thể để Hoàng thượng cầm túi tiền trả tiền? Tất nhiên là thần nên giữ cho Hoàng thượng rồi."

"..." Yến Vân Tiêu nằm ngửa ra, không thèm để ý đến hắn nữa.

Xe ngựa lại đi thêm hai canh giờ, đến một thị trấn phồn hoa. Hôm nay là ba mươi tháng Chạp, đường phố đèn đuốc sáng trưng, đông như trẩy hội.

Yến Vân Tiêu mặt đen sì xuống xe ngựa, Lâm Hồng nắm lấy tay y, ánh mắt dừng trên cổ y, cười không khép được miệng.

Hai dấu hôn đỏ rực hằn trên cổ hoàng đế, nổi bật trên làn da trắng như tuyết, vô cùng rõ ràng.

Yến Vân Tiêu liếc xéo Lâm Hồng một cái, cảm thấy sở thích của kẻ này thật sự b**n th**.

Lâm Hồng bắt gặp ánh mắt của y, lập tức cầu xin: "Tiêu Nhi, em đã hứa với ta rồi."

Yến Vân Tiêu phẩy phẩy tay, ra hiệu đã biết.

Phần thưởng mà Lâm Hồng yêu cầu là: để lại dấu hôn trên cổ y, buổi tối đeo nhẫn, nắm tay dạo phố trong đêm giao thừa.

Yến Vân Tiêu thật sự không hiểu nổi. Y đã đồng ý ban thưởng, Lâm Hồng lại không nhân cơ hội đòi một chút gì thực tế. Ví dụ như: muốn một đống nhà cao cửa rộng, muốn mấy chục mảnh đất đai. Vậy mà chỉ cần một phần thưởng hư vô mờ mịt, không có bất kỳ ý nghĩa thực tế nào như vậy.

Y không thể hiểu nổi.

Phố đêm giao thừa náo nhiệt vô cùng, dòng người chen chúc qua lại. Lâm Hồng nắm chặt tay Yến Vân Tiêu, che chở cho y không bị chen lấn.

Nơi đây cách kinh thành đã mấy trăm dặm, phong tục dân chúng khác biệt rất lớn, đồ ăn và quà vặt cũng là những thứ mới lạ chưa từng thấy. Yến Vân Tiêu thường chỉ nếm một miếng là không còn hứng thú, Lâm Hồng liền ăn ngon lành phần còn lại của y.

"Không bằng kem ốc quế." Yến Vân Tiêu nói.

"Ta đã đang nghiên cứu rồi, hè năm sau sẽ làm cho em ăn." Lâm Hồng nói.

Yến Vân Tiêu lúc này mới hài lòng, ăn một miếng khoai lang nướng nóng hổi.

Đi dạo đến giờ Tý, dòng người dần tản ra. Lâm Hồng đưa Yến Vân Tiêu đến khách đ**m đã đặt trước, trải ra chăn nệm tự mang, lại dùng ấm trà và ly sứ men xanh tự mang pha trà.

Đi bộ cả đêm, mặt Yến Vân Tiêu lộ vẻ mệt mỏi, ngồi bên mép giường uống trà nóng. Lâm Hồng mang nước ấm đến ngâm chân cho y, xoa bóp mắt cá chân mỏi nhừ, mát xa huyệt vị gót chân.

Yến Vân Tiêu mơ màng sắp ngủ, Lâm Hồng dìu y nằm xuống, rướn người hôn y. Yến Vân Tiêu bị hôn đến tỉnh táo, mở mắt nhìn hắn: "Trời lạnh, không được."

Y sợ lạnh, mùa đông không thích thân mật, ra mồ hôi còn phải tắm rửa, sẽ càng lạnh hơn. Đặc biệt là sau khi trải nghiệm "điều hòa" ở một ngàn năm sau, y càng không thích lạnh.

Vốn tưởng Lâm Hồng sẽ năn nỉ ỉ ôi, hoặc lại lôi lá vàng ra lải nhải một hồi, nào ngờ Lâm Hồng chỉ hôn lên trán y, ôn nhu nói: "Được, ngủ đi."

Yến Vân Tiêu ngược lại không ngủ được, dò xét nhìn hắn.

Lâm Hồng bật cười, sờ trán y: "Sao vậy? Chẳng lẽ ta sẽ bất chấp ý muốn của em, ép buộc em hay sao?"

Yến Vân Tiêu không nói gì, nhưng rõ ràng là có ý đó.

"Trong lòng em, ta vô lại đến vậy sao?" Lâm Hồng đắp chăn cho y, "Khách đ**m không có lò sưởi, trời lại lạnh như vậy, đương nhiên là thân thể của em quan trọng hơn."

"Ừm." Lời này có chút ấm áp, tim Yến Vân Tiêu như bị chạm nhẹ một cách mềm mại, ánh mắt dịu xuống.

Lâm Hồng bị ánh mắt ấy nhìn đến mềm lòng không thôi, xoa eo y, ôm y chặt hơn: "Ngoan, ngủ đi, ta ôm em, không lạnh."

Yến Vân Tiêu nói: "Đêm qua ta nằm mơ, mơ thấy năm đó sau lễ tế tổ, ngươi xúi giục Ngự Lâm quân, giam cầm ta, cưỡng ép muốn ta."

Lâm Hồng xót xa v**t v* mặt y: "Vì sao lại mơ như vậy? Em biết mà, ta thà tự mình đi chết, cũng sẽ không làm tổn thương em một phân một hào. Chuyện em không muốn, cho dù có người kề dao vào cổ ta, ta cũng sẽ không ép buộc em."

Cơn buồn ngủ ập đến, Yến Vân Tiêu mơ màng cười, cảm nhận được những nụ hôn mềm mại rơi trên môi, không có d*c v*ng, chỉ có trìu mến và thâm tình.

Giờ Tý đã qua, một năm mới đã đến, ngoài phòng vẫn thỉnh thoảng vang lên tiếng pháo hoa.

Trong chăn vô cùng ấm áp, hai người yên tĩnh ôm nhau, không có d*c v*ng, chỉ sưởi ấm cho nhau.

Hai ngày sau, hai người đến Hồ Châu.

Mùng hai Tết, nha môn huyện Nam Hồ lại không có chút không khí Tết nào, quan huyện và các viên chức đều mặt mày ủ dột. Hung thủ vụ án giết người hàng loạt vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, bá tánh hoang mang lo sợ, ai cũng không có tâm trạng ăn Tết.

Huyện Nam Hồ hết cách, dán cáo thị, ai bắt được hung thủ sẽ được thưởng một trăm lượng vàng.

Hai người ẩn danh đến huyện nha, Lâm Hồng theo yêu cầu của hoàng đế, đi tự tiến cử làm "sư gia".

Lâm Hồng nói mình trước đây là bộ khoái ở kinh thành, đã phá nhiều kỳ án, nghe nói nơi đây có án mạng nên đặc biệt đến xem. Quan huyện đang sứt đầu mẻ trán, sự xuất hiện của Lâm Hồng như than trong tuyết lạnh, lập tức ra lệnh cho viên chức mang tất cả hồ sơ cho hắn xem.

Lâm Hồng rất nhanh đã xem xong hồ sơ, hỏi: "Tính đến nay, mười ba gia đình bị hại đều là thương nhân giàu có nhất vùng?"

Huyện lệnh nói: "Đúng vậy."

"Hung thủ giết người vì tiền?"

"Không. Hung thủ hoàn toàn không động đến tiền bạc." Quan huyện mặt mày ủ rũ, "Theo bản huyện thấy thì càng giống như trả thù. Hung thủ ngay cả hạ nhân trong nhà thương hộ cũng không tha, mỗi nhà chỉ chừa lại một người sống. Người may mắn sống sót vì quá kinh hãi, cũng không nói được gì."

Lâm Hồng trầm ngâm một lát, một nha dịch hoảng hốt chạy vào: "Đại, đại nhân, không hay rồi! Nhà họ Tào ở phía tây cũng gặp nạn rồi, chết thảm lắm!"

Yến Vân Tiêu và Lâm Hồng nhìn nhau, Lâm Hồng nói: "Chúng ta sẽ đi cùng đại nhân."

Mặt mày quan huyện trắng bệch, phất tay ra hiệu cho hai người họ theo sau.

Đoàn người đi về phía tây, phủ đệ tráng lệ huy hoàng đã bị nha dịch vây quanh. Quan huyện và pháp y đi về phía cổng lớn, Lâm Hồng và Yến Vân Tiêu theo sát phía sau.

Lâm Hồng dừng bước, nói với Yến Vân Tiêu: "Thiếu gia đừng vào xem, kẻo ảnh hưởng đến bữa ăn."

Yến Vân Tiêu nhíu mày: "Ta cũng là người từng trải qua mưa bom bão đạn, lẽ nào lại sợ một cái xác chết hay sao?"

Lâm Hồng nhìn y thật sâu: "Đương nhiên không phải. Trước đây là ta không bảo vệ tốt cho em, bây giờ em đã bằng lòng để ta bảo vệ, chăm sóc, ta chỉ muốn em nhìn thấy những điều tốt đẹp. Những thứ khó coi này, cứ để ta xem là được."

Yến Vân Tiêu bèn buông lỏng tay: "Mau đi đi, đừng bỏ sót chi tiết."

Lâm Hồng cười: "Xin thiếu gia yên tâm."

Xung quanh tụ tập đầy dân chúng vây xem, ai nấy đều sợ hãi nhìn chằm chằm vào cổng lớn phủ đệ, không dám đến gần.

"A di đà phật."

Một vị hòa thượng mặc áo cà sa vàng đỏ đi tới, thần sắc trang nghiêm, từ bi. Tay ngài cầm tràng hạt, nhắm mắt chắp tay. Có lẽ vì đến hơi vội, trán hòa thượng đầy mồ hôi.

Nhìn thấy vị hòa thượng này, đám đông vây xem như được an ủi, thả lỏng đi không ít.

Ánh mắt Yến Vân Tiêu lướt qua người hòa thượng, híp mắt lại, hỏi một người dân bên cạnh: "Người này là ai?"

Người dân nói: "Vị công tử này là người nơi khác đến phải không? Đây là phương trượng Không Niệm của chùa Nam Hồ, đến để niệm kinh siêu độ cho người bị hại."

Phương trượng Không Niệm mỉm cười với Yến Vân Tiêu, chắp tay niệm một tiếng phật hiệu, rồi thong thả bước về phía dinh thự.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn