Đồ ăn của thời đại này cũng không có gì đặc sắc, không thể so với ngự trù làm, còn thiếu rất nhiều sơn hào hải vị.
Nhưng có một thứ mà Yến Vân Tiêu cảm thấy rất rất ngon, đó chính là kem ốc quế.
Đặc biệt là phần nhọn ở đáy cây kem ốc quế, ăn cùng với kem, trong mùa hè nóng nực quả thực là một loại hưởng thụ.
Y mỗi ngày ăn ít nhất hai cây, Lâm Hồng sợ y bị cảm lạnh, mỗi đêm đều nấu nước đường gừng cho y uống.
Một ngày nọ, Yến Vân Tiêu thấy Lâm Hồng cứ nhìn chằm chằm vào những đường kẻ sặc sỡ trên máy tính, liền hỏi đó là cái gì.
Lâm Hồng nói cái này gọi là "chơi cổ phiếu".
Thấy Yến Vân Tiêu không hiểu, Lâm Hồng giải thích: "Cái này cũng giống như chọi gà, nếu con gà mình đặt cược thắng thì sẽ thắng tiền, thua thì mất tiền. Chẳng qua ở đây đặt cược vào công ty, không phải gà."
Yến Vân Tiêu lập tức hiểu ra.
Vì thế, ngày hôm sau-
Trong một cuộc họp tại công ty, Lâm Hồng đang chiếu bản vẽ hoàng cung lên màn hình, giảng giải bố cục cho bộ phận công trình thì đột nhiên trên màn hình xuất hiện vài dòng thông báo tin nhắn.
"Tài khoản ngân hàng đuôi XXXX của quý khách đã chuyển 5,000,000 tệ vào tài khoản chứng khoán XXXX."
"Tài khoản ngân hàng đuôi XXXX của quý khách đã chuyển 10,000,000 tệ vào tài khoản chứng khoán XXXX."
"Tài khoản ngân hàng đuôi XXXX của quý khách đã chuyển 5,000,000 tệ vào tài khoản chứng khoán XXXX."
Những người trong phòng họp trợn tròn mắt nhìn màn hình, đếm đi đếm lại mấy lần những con số không ở phía sau, sau đó có người run rẩy hỏi: "Thẻ ngân hàng của Lâm tổng bị trộm rồi sao?"
"Hai mươi triệu lận đó..."
Lâm Hồng mặt không đổi tắt thông báo đi, bình tĩnh cười rồi nói: "Thiếu gia nhà tôi gần đây thích chơi cổ phiếu."
Gần đây mỗi ngày hắn đều treo câu "thiếu gia nhà tôi" trên miệng, không phải là chải tóc cho thiếu gia, thì là nấu cơm cho thiếu gia, còn phải mua kem ốc quế cho thiếu gia, cấp dưới đều đã quen.
Có người cười phụ họa: "Lâm tổng trẻ như vậy mà đã có con rồi sao?"
"..." Lâm Hồng sửa lại: "Không phải, thiếu gia là người yêu của tôi."
Thấy mọi người đều kinh ngạc, vẻ mặt Lâm Hồng vẫn giữ bình tĩnh, nhưng nội tâm lại đắc ý và thoải mái cười lớn. Trước đây hắn phải che giấu, sợ triều thần bắt được manh mối, làm hoen ố thanh danh của hoàng đế. Bây giờ không còn gì phải kiêng dè, hắn hận không thể tuyên cáo cho cả thế giới biết.
Lúc này, trên màn hình lại hiện ra mấy tin nhắn.
Bảo bối: 【Hình ảnh】
Bảo bối: Chọi gà còn có thể thắng chắc, chơi cổ phiếu lại còn thua tiền, không thú vị.
Hình ảnh là một ảnh chụp màn hình có con số màu xanh lục -1,967,890.
Lâm Hồng lập tức trả lời: Không sao đâu bảo bối, ta có tiền, thua bao nhiêu cũng không sao cả. Cứ thua thêm chút nữa, ta kiếm tiền cho em thua.
Hắn không hề né tránh việc trả lời tin nhắn, tất cả mọi người có mặt đều thấy được tin nhắn trên màn hình lớn.
Gửi tin nhắn xong, Lâm Hồng lại mở bản vẽ xây dựng hoàng cung ra, giọng điệu tiếc nuối thở dài: "Thiếu gia ham chơi, để mọi người chê cười rồi. Nào, tiếp tục nói về bản vẽ."
Những người bị bắt xem toàn bộ quá trình: Cái giọng điệu đắc ý và khoe khoang này sắp tràn ra ngoài rồi, có thể thu lại một chút không?!
Tại biệt thự, Yến Vân Tiêu hết hứng thú đóng tài khoản chứng khoán lại, phát hiện hộp thư có nhiều email mới. Y mở ra xem, bên trong là một đoạn video.
Video do đạo diễn Hoàng gửi, là một đoạn cắt ghép từ cảnh quay tại phim trường.
Đó chính là đoạn sau khi trở về từ Đại điển Tế Tổ ở núi Sóc, hoàng đế liên hợp với Lâm Thừa tướng diệt trừ yêu hậu, thanh trừng triều đình.
Trong video, vị hoàng đế ngồi trên long ỷ mặt đầy vẻ phẫn nộ, dùng sức đập mạnh vào tay vịn: "Chém cho trẫm!" Khuôn mặt vì phẫn nộ mà méo mó, trông có vài phần lấm lét.
Yến Vân Tiêu nhíu mày, người này trông xấu quá.
"Ha ha ha..." Hoàng đế trong video ngửa mặt lên trời cười dữ tợn, "Thiên hạ đều trong tay trẫm, kẻ nào không phục, chém!"
Yến Vân Tiêu bình tĩnh bẻ gãy con chuột máy tính.
Đây là tên ngốc nào vậy?
Y có trí nhớ siêu phàm, đương nhiên vẫn nhớ rõ mình chưa từng nói những lời như vậy, cũng không có biểu cảm khoa trương xấu xí đến thế. Đây là kịch bản quái quỷ gì chứ?
Y biết sau khi quay xong sẽ được chiếu trên TV, cả nước đều có thể thấy. Nếu đoạn phim này được phát sóng thì hình tượng "Yến Văn Đế" chẳng phải sẽ bị hủy hoại sao?
Yến Vân Tiêu càng nghĩ càng không hiểu, tại sao ông đạo diễn kia lại tìm một người như vậy để diễn y.
Nhưng y biết, đạo diễn Hoàng đang dùng phép khích tướng với y.
"Hừ." Yến Vân Tiêu hừ lạnh một tiếng, tắt máy tính, "Trẫm sao có thể là một người dễ bị người khác khích tướng? Nực cười."
Nhưng chuyện này cứ lởn vởn trong đầu y không dứt, mãi cho đến tối, Yến Vân Tiêu ngay cả chơi game cũng không còn hứng thú, nằm sấp trên giường ngẩn người.
Lâm Hồng xoa bóp vai và lưng cho y, nhẹ nhàng hỏi: "Sao vậy? Tâm trạng không tốt à?"
Yến Vân Tiêu hỏi hắn: "Phim lịch sử một khi phát sóng thì hình tượng của nhân vật lịch sử trong lòng bá tánh, có phải sẽ bị định hình như vậy không?"
Lâm Hồng quá đỗi hiểu y, lập tức biết y đang nghĩ gì, ôn nhu nói: "Không hẳn vậy, ở thời đại này mọi người dễ quên lắm, rất nhiều người xem xong là quên, sẽ không nhớ được bao lâu."
Yến Vân Tiêu thở dài: "Vậy tóm lại cũng sẽ hình thành ấn tượng không tốt."
Lâm Hồng cúi người hôn lên má y: "Có chuyện gì em cũng có thể nói với ta, ta sẽ giải quyết."
Yến Vân Tiêu xoay người nằm ngửa, hai mắt vô thần nhìn hắn: "Đạo diễn Hoàng tìm một người đặc biệt xấu để diễn vai ta, bây giờ ta cứ nhắm mắt lại là thấy mặt hắn. Hơn nữa rất nhiều chi tiết trong kịch bản đều là họ bịa đặt, nói ta đầu độc câm Thái hậu - làm gì có chuyện đó? Hậu thế khó tránh khỏi cho rằng ta là người lòng dạ độc ác."
"Sử sách chỉ ghi lại vài dòng, chỉ có hướng đi đại khái của sự việc, chi tiết đều là hậu thế vừa đoán vừa mò mà thêm vào, không có gì lạ." Lâm Hồng kiên nhẫn giải thích.
Yến Vân Tiêu nói: "Ngươi biết mà, ta tuyệt đối không thể làm con hát."
Tuy nói vậy, nhưng Lâm Hồng lại nghe ra được sự rối rắm trong giọng nói của y, hắn suy nghĩ một hồi rồi nói: "Nếu em muốn đi diễn, có thể không nhận thù lao. Con hát là vì kiếm tiền mới diễn kịch, em không vì kiếm tiền, tất nhiên không tính là con hát."
Yến Vân Tiêu suy nghĩ, không nói gì.
Lâm Hồng biết y cần thời gian suy nghĩ, dịu dàng nâng mặt y lên, cúi xuống hôn lên môi y: "Không sao, em làm gì ta cũng sẽ ở bên em."
Yến Vân Tiêu đầy tâm sự mà thiếp đi.
Sáng hôm sau, khi đạo diễn Hoàng còn đang trong giấc mộng thì bị một hồi chuông điện thoại đánh thức. Ông còn ngái ngủ liếc nhìn màn hình hiển thị cuộc gọi, sau đó lập tức tinh thần phấn chấn ngồi dậy, kích động nói: "Hoàng thượng, đã nghĩ kỹ rồi sao?"
Người đối diện lạnh lùng nói: "Ngươi đang dùng phép khích tướng."
Đạo diễn Hoàng cười hắc hắc: "Vì nghệ thuật mà."
Yến Vân Tiêu ở đầu dây bên kia nói: "Trẫm có bốn điều kiện, thiếu một cũng không được."
Đạo diễn Hoàng: "Xin mời nói, xin mời nói."
"Trẫm chỉ diễn những chuyện trước năm Quảng Dụ thứ mười chín."
Y bảy tuổi đăng cơ, niên hiệu Quảng Dụ. Trước khi đến nơi này, triều Yến đúng là năm Quảng Dụ thứ mười chín. Những chuyện sau đó, y không muốn biết trước, y phải trở về để tự mình trải nghiệm.
"Ngươi không cần biết nguyên do."
Đạo diễn Hoàng suy nghĩ một chút: "Được."
Yến Vân Tiêu nói: "Trẫm sẽ không diễn theo kịch bản của ngươi."
Đạo diễn Hoàng trước nay đều không thích diễn viên bị giới hạn bởi kịch bản, khi đắm chìm vào cốt truyện mà ứng biến tại chỗ, mới gọi là nghệ thuật. Điểm này vừa hay hợp ý ông, liền sảng khoái nói: "Được!"
Yến Vân Tiêu lại nói: "Lâm Thừa tướng không thể để tên lùn hôm đó diễn."
Đạo diễn Hoàng có chút khó xử: "Cái này..."
Hàn Đông là một diễn viên lưu lượng mới nổi, có chút bối cảnh, người đứng sau cũng là người mà ông không đắc tội nổi.
"Lâm Hồng sẽ diễn, hắn cũng sẽ trả tiền vi phạm hợp đồng cho Hàn Đông."
Đạo diễn Hoàng kinh ngạc nói: "Tổng tài của Lâm thị tự mình đến diễn? Lâm tổng trăm công nghìn việc, ngài ấy sẽ đồng ý sao? Cái này..."
Giọng Yến Vân Tiêu trở nên bất mãn, trầm giọng nói: "Trẫm bảo hắn đến, hắn tất nhiên phải đến."
Lời nói đầy uy lực, đạo diễn Hoàng theo bản năng thẳng người lên: "Vâng! Điểm thứ tư thì sao ạ? Xin Hoàng thượng phân phó."
"À, trẫm không cần... cát-xê."
Đạo diễn Hoàng kinh ngạc không thôi: "Tại sao?"
"Trẫm không thể làm con hát, không cần tiền, thì không tính là con hát."
Đạo diễn Hoàng gãi đầu, chỉ có thể đồng ý: "Được."
Yến Vân Tiêu nói: "Giờ Mùi hai khắc ngày mai, trẫm sẽ mang theo Lâm Thừa tướng đến phim trường hôm đó."
"Giờ Mùi hai khắc?"
Yến Vân Tiêu dừng một chút: "Một giờ ba mươi phút chiều."
Đạo diễn Hoàng nghiêm túc nói: "Vâng, thần cung nghênh thánh giá."
Để giúp diễn viên nhập vai, ông cũng không ngại đóng kịch tuỳ tình huống.
Chiều hôm sau, một chiếc siêu xe dừng lại bên ngoài phim trường. Lâm Hồng vòng qua ghế phụ mở cửa, Yến Vân Tiêu một thân thường phục đen vàng, tóc đen xõa dài bước xuống xe.
Nhân viên phim trường nhìn đến ngây người, lập tức cầm điện thoại lên chụp ảnh.
Đạo diễn Hoàng tươi cười rạng rỡ đứng bên cạnh nghênh đón.
Sau khi vào phim trường, Yến Vân Tiêu từ chối yêu cầu trang điểm của chuyên viên, y nghĩ rất đơn giản: Y đường đường là nam tử, sao có thể bôi son trát phấn lên mặt?
Lâm Hồng thành thạo búi tóc cho y, đội phát quan lên. Sau đó hắn lén chụp một tấm ảnh từ phía sau lưng đăng lên Weibo: [Hình ảnh] Búi tóc cho thiếu gia nhà tôi, [cười][cười].
Chuyên viên trang điểm đứng một bên nhìn, thầm nghĩ trong lòng, làn da này, dung mạo này, chất tóc đen tự nhiên này, quả thực không cần trang điểm.
Hôm nay phải quay cảnh sau ngày Đại điển Tế Tổ, trên điện Kim Loan chấn chỉnh triều cương.
Trước khi bắt đầu quay, Yến Vân Tiêu hỏi đạo diễn Hoàng những người bị chém đầu là ai. Đạo diễn Hoàng nói đều là diễn viên quần chúng, tên không quan trọng.
Yến Vân Tiêu hỏi: "Có trợ cấp cho gia đình họ không?"
Y tưởng là chém đầu thật.
Lâm Hồng lập tức biết y đang nghĩ gì, liền nói: "Phim truyền hình đều là diễn, hậu kỳ sẽ thêm hiệu ứng đặc biệt trên máy tính, không phải chết người thật."
Yến Vân Tiêu bừng tỉnh hiểu ra. Y có nhớ Lâm Hồng trước đó từng nói, bất kể ai giết người, đều sẽ phải vào "cục cảnh sát". Y còn đang thắc mắc tại sao quay TV lại có thể giết người.
Cuộc đối thoại của hai người khiến đạo diễn Hoàng nghe như lọt vào sương mù, sau khi phản ứng lại thì cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, bởi vì Yến Vân Tiêu hỏi rất thật lòng, như thể thật sự không biết.
Đạo diễn Hoàng gãi đầu: "Bắt đầu đi."
Yến Vân Tiêu nhắm mắt lại, hồi tưởng lại ngày hôm đó - y vĩnh viễn nhớ ngày hôm đó, khoái ý, huyết tinh, hả hê.
Y căn bản không cần phải diễn, sự cao quý và uy nghiêm trong xương cốt, trong huyết mạch tự nhiên tuôn trào, chỉ vài lời ngắn gọn đã đưa mọi người nhập vai.
Cảnh cuối cùng, Lâm Hồng nửa quỳ trước mặt Yến Vân Tiêu, dùng khăn tay lau đi vết máu bắn trên đôi ủng gấm của y.
Yến Vân Tiêu nhớ lại ngày hôm đó, lúc đó y đối với Lâm Hồng hoàn toàn phòng bị, trong lòng chỉ có lợi dụng và thử thách. Bây giờ hai người họ đã vượt qua bao nhiêu chướng ngại, không còn hiềm khích. Vì vậy y rũ mắt nhìn Lâm Hồng, trong ánh mắt mang theo vài phần ý cười đùa giỡn.
Tim Lâm Hồng run lên, hắn làm một động tác không có trong kịch bản -
Hắn cúi đầu, hôn lên mặt giày của hoàng đế.
Sau đó đi đến giữa đại điện, trang trọng cúi đầu lạy ba lạy: "Ngô hoàng, vạn tuế!"
Cảnh này diễn xong, đạo diễn Hoàng lại chậm chạp không hô cắt.
Mọi người nhìn lại thì thấy ông đang đắm chìm lau nước mắt: "Đẹp, quá đẹp... Cảnh tượng năm đó, nhất định chính là như vậy..."
Yến Vân Tiêu từ trên đài đi xuống, dùng quạt xếp gõ gõ vào vai ông: "Ngươi nói không sai."
Đạo diễn Hoàng kích động nắm lấy tay y: "Ta có cảm giác tập này, nhất định sẽ bùng nổ!"
Trên đường về nhà, Yến Vân Tiêu dựa vào lưng ghế phụ, khẽ nhắm mắt dưỡng thần.
Trong lúc chờ đèn đỏ, Lâm Hồng đưa tay sờ trán y: "Mệt rồi à?"
Yến Vân Tiêu lười biếng "ừ" một tiếng. Trên đường đến phim trường y đã ăn hai cây kem ốc quế, bụng y bắt đầu đau. Cũng thật trùng hợp, ngày hôm đó sau khi chém đầu trên Kim Loan Điện, y cũng không khỏe, trạng thái quả thực rất khớp.
Lâm Hồng lại nhìn y một lát, nói: "Về nhà uống thuốc."
Yến Vân Tiêu liếc hắn một cái: "Tự dưng sao lại phải uống thuốc?"
Bây giờ bên cạnh không có Lam Vệ, võ công của người này lại cao hơn y, khó tránh khỏi sẽ cưỡng ép y uống thuốc, y không muốn.
Đèn xanh, Lâm Hồng một mạch phóng nhanh về nhà.
Yến Vân Tiêu không muốn uống thứ thuốc vừa đen vừa đắng, đang định lảng đi, lại thấy Lâm Hồng cầm cốc nước ấm, trong tay cầm một viên thuốc nhỏ màu trắng đi tới.
"Nuốt cùng với nước, một chút cũng không cảm thấy đắng." Lâm Hồng dỗ dành, "Không cần uống loại thuốc sắc đen đắng như trước đây nữa, một viên như vậy là được rồi."
Như vậy thì có thể chấp nhận.
Uống thuốc xong, Lâm Hồng lại lấy ra một miếng dán hình vuông dài hai tấc, dán lên áo trong của Yến Vân Tiêu. Rất nhanh, miếng dán đó bắt đầu nóng lên.
Yến Vân Tiêu cách lớp áo ấn ấn, nhiệt độ tỏa ra từ miếng dán làm cả bụng đều ấm áp, y cười nói: "Thứ này còn hữu dụng hơn cả lò sưởi."
Lâm Hồng cười nói: "Vật này gọi là 'miếng dán giữ nhiệt'."
Yến Vân Tiêu nói: "Đợi sau khi trở về, ngươi cùng Công Bộ thương lượng, làm ra một ít."
"Sao em biết ta đã có ý tưởng này?" Lâm Hồng cười cúi tới, hôn lên môi y, nói như thương lượng, "Kem không thể ăn nhiều, sau này mỗi ngày chỉ ăn một cây, buổi tối phải uống nước đường gừng, được không?"
Đề nghị nhẹ nhàng như vậy, Yến Vân Tiêu có thể chấp nhận, chuyện nhỏ này y cũng vui lòng chiều theo Lâm Hồng, rộng lượng phất tay: "Chuẩn."
《Yến Văn Đế Truyện》 là phim quay đến đâu chiếu đến đó, mỗi tuần chiếu một tập. Trước đây phản ứng của dân chúng đối với phim vẫn không nóng không lạnh nhưng sau khi tập này được chiếu vào cuối tuần, chưa đầy hai tiếng, đã bùng nổ trên toàn mạng.
Phía nhà sản xuất đã cắt một đoạn video vài phút, chỉ trong hai tiếng ngắn ngủi, lượt chia sẻ đã lên đến hai mươi nghìn.
Trong video, vị đế vương trẻ tuổi tuấn mỹ ngồi cao trên long ỷ, ánh mắt âm u băng hàn, nhưng khóe môi lại mang theo nụ cười nhạt không mấy để tâm, môi mỏng khẽ mở:
"Chém!"
"Chém cho trẫm."
"Chém!"
Bình luận toàn là mắt lấp lánh và hoa hồng.
"A a a a a a có phải quá ngầu rồi không?!"
"Bệ hạ chém ta đi, chém ta đi a a a a a a!!!"
"Đẹp trai quá đẹp trai quá đi mất! Chịu không nổi!!!"
...
Các cư dân mạng rất nhanh đã tìm ra toàn bộ thông tin của người đóng vai Văn Đế. Diễn viên đóng vai Văn Đế là một tân binh, 《Yến Văn Đế Truyện》 là bộ phim đầu tiên của anh, điều kinh ngạc nhất là, diễn viên và Văn Đế trùng tên.
Màn đêm buông xuống, 《Yến Văn Đế Truyện》 lên ba hot search.
#Bệ hạ chém ta đi!#
#Thừa tướng hôn lên giày của Văn Đế#
#Da người thật sự có thể không có lỗ chân lông sao#
Hot search thứ ba là cảnh quay cận mặt của hoàng đế trong phim, máy quay gần như dí sát vào mặt, nhưng khuôn mặt đó trắng nõn tinh tế, không một chút lỗ chân lông nào có thể nhìn thấy.
Các fan hâm mộ vừa khai quật được kho báu tân binh điên cuồng bình luận dưới hot search.
"A a a a a các chị em ơi, tôi vừa quay lại xem tập trước, Tiêu Tiêu bảo bối rơi vào hồ băng dưới vách núi, ngày hôm sau cậu ấy sốt cao mà vẫn gắng gượng trở lại triều đình, ốm yếu nhưng vẫn mạnh mẽ chỉnh đốn lũ sâu mọt! Bảo bối ốm yếu nhưng cường thế quáa a a a!!!"
"Trả lời lầu trên, thật đó, tập này sắc mặt cậu ấy thật sự rất tái, trên trán còn có mồ hôi. Huhuhuhu diễn tốt quá!"
"Mọi người có chú ý đến ánh mắt của hai người khi Thừa tướng lau vết máu trên giày cho Tiêu Tiêu không? Đây tuyệt đối là tình yêu! Ngọt quá đi, cả triều văn võ đều sợ cậu ấy, chỉ có Thừa tướng dám đối mặt, trước mặt mọi người hôn lên giày của Hoàng thượng, đây không phải tình yêu thì là gì?"
"Niên thượng, Thừa tướng tài giỏi trầm ổn VS Tiểu hoàng đế kiêu ngạo ốm yếu xinh đẹp, kswl (ngọt chết tôi rồi) huhu! Các chị em hãy tưởng tượng cảnh này: Trên triều đình gắng gượng bệnh tật sát phạt quyết đoán, khi Tiêu Tiêu bảo bối trở về tẩm cung, thể lực cạn kiệt ngã vào lòng Thừa tướng, nhíu mày nói đau, a a a a a a a a a a tôi không chịu nổi nữa, gu của tôi bị chọc trúng rồi a a a a a!!"
"Lầu trên, đưa bút cho bạn, viết xong thì nhớ tag tôi nhé."
"Tag tôi nữa +1."
"+10086!"
"Khụ, lạc đề một chút, mọi người có cảm thấy tóc của Tiêu Tiêu không hề giả, là tóc thật không?"
"Đúng vậy, máy quay kéo gần như vậy mà không thấy dấu vết của tóc giả, hình như là tóc thật..."
"Không thể nào, người hiện đại ai lại để tóc dài như vậy."
...
Rất nhanh, vì một video khác bùng nổ, vấn đề này đã có lời giải đáp.
Đó là một video quay trên phố chỉ có mười mấy giây, một mỹ nam tóc dài mặc trang phục cổ trang màu đen vàng đi về phía xa, phong thái uyển chuyển, toàn thân toát lên khí chất văn nhã tuấn tú.
Người quay video lên tiếng: "Hôm đó trên phố gặp được anh trai này, khí chất đặc biệt tao nhã, cười đặc biệt đẹp! Đúng rồi, tóc tuyệt đối là thật, đặc biệt đen, đặc biệt bóng, đặc biệt mềm mượt! Tôi đứng rất gần, không sai được!"
Chỉ trong vài giờ ngắn ngủi, Weibo của Yến Vân Tiêu đã tăng thêm 1 triệu người theo dõi. Y không hề biết trên mạng đang bàn tán sôi nổi về mình, cũng không biết Lâm Hồng đã lén đăng ký tài khoản Weibo cho y. Y đang nằm sấp trên giường chơi trò đá cầu, thỉnh thoảng ăn một miếng dưa hấu được đưa đến tận miệng.
Lâm Hồng ngồi một bên, xem những lời khen ngợi không ngớt của fan, cười đến miệng toe toét.
Yến Vân Tiêu liếc hắn vài cái, hỏi: "Ngươi cười cái gì?"
Lâm Hồng cố nén cười, đưa điện thoại đến trước mặt Yến Vân Tiêu: "Mọi người đều thích em, ta vui."
Yến Vân Tiêu tùy ý lướt màn hình điện thoại vài cái, không quan tâm nhún vai: "Thích ta, chuyện quá là bình thường."
Lâm Hồng xác thực danh tính thật cho tài khoản Weibo, chia sẻ lại video cắt ghép của nhà sản xuất, kèm theo dòng chữ: Thiếu gia nhà tôi là người tốt nhất trên đời ❤️🌹😊.
Sau khi đăng, hắn lại đăng nhập vào tài khoản Weibo đã đăng ký cho Yến Vân Tiêu, chia sẻ lại bài đăng Weibo của mình, kèm theo một biểu tượng trái tim.
Công khai rồi.
Làm xong tất cả những điều này, Lâm Hồng không thể nào ngừng cười, lại sợ Yến Vân Tiêu phát hiện ra sự bất thường của mình, nén cười đến mức cơ mặt co giật.
Yến Vân Tiêu cảnh giác nhìn hắn, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lên khỏi máy chơi game, dò xét hắn với ánh mắt nghi ngờ.
Lâm Hồng không nhịn được, ôm y hung hăng hôn từ trán xuống cổ. Yến Vân Tiêu không hiểu chuyện gì, ra lệnh cho hắn đêm nay phải ngủ phòng bên cạnh.
Lâm Hồng: "..." Vui quá hóa buồn.
Việc quay phim tiếp theo rất thuận lợi, mỗi tối chủ nhật phát sóng, đều sẽ lên hot search.
Một cao trào là cảnh trong yến tiệc ngày tết xử lý các tổng đốc của các tỉnh, Yến Vân Tiêu ngồi ở vị trí cao nhất, nghịch chiếc quạt xếp, môi mỏng khẽ cong: "Trẫm muốn ngươi canh ba chết, ngươi dám sống đến canh năm sao?"
Đoạn phim này có lượt chia sẻ lên đến 100 nghìn, bình luận toàn là:
"A a a a a Tiêu Tiêu quất em đi!"
"Bảo bối cục cưng bảo bảo đẹp trai quá điiii!"
"Tiêu Tiêu bảo bảo mẹ hôn hôn hôn hôn hôn hôn chết con!"
...
Lúc quay đoạn phim này còn xảy ra chút sự cố. Sử sách ghi lại "Văn Đế một tay nghiền nát ngọc, bột mịn rơi xuống đất".
Đạo diễn Hoàng bảo Yến Vân Tiêu không cần lo lắng, hậu kỳ sẽ có hiệu ứng đặc biệt.
Nghe vậy, Yến Vân Tiêu đưa tay siết chặt, dạ minh châu lập tức vỡ thành bột mịn chảy xuống từ tay y, y khó hiểu nói: "Tại sao phải cần hiệu ứng đặc biệt?"
Miệng đạo diễn Hoàng há hốc thành hình chữ O, ông khó khăn nói: "Cái, cái này không phải đạo cụ, là ngọc thật..."
Ông đối với bộ phim này cực kỳ đầu tư, đạo cụ hay đồ cổ đều dùng đồ thật, viên ngọc này trị giá mấy vạn lận.
Yến Vân Tiêu bừng tỉnh: "Xin lỗi."
Hôm đó Lâm Hồng có một cuộc họp quan trọng, không có ở hiện trường. Yến Vân Tiêu thấy vẻ mặt đau lòng của đạo diễn Hoàng, liền an ủi ông một cách thấu tình đạt lý, lập tức gọi điện cho Lâm Hồng: "Mang ít bạc tới đây."
Đạo diễn Hoàng nhìn bột mịn trên đất, trong lòng lại có một cảm giác khác thường. Sử sách ghi lại, Văn Đế võ công cực cao. Nhưng ở thời hiện đại, đã không còn ai biết võ công.
Một tay nghiền nát ngọc, không có nội lực thì không thể nào làm được.
Còn có... Yến Vân Tiêu thường xuyên sửa lại bối cảnh, lời thoại và cốt truyện, qua sự sửa đổi của y, cốt truyện trở nên hợp lý hơn rất nhiều, những chi tiết chưa được ghi lại trong sử sách đều khớp.
Ông nghĩ đến chiếc quạt xếp bên người của Yến Vân Tiêu - Văn Đế trước nay cũng không rời quạt xếp.
Tên giống nhau, ngày sinh giống nhau... quan trọng nhất là cảm giác.
Đạo diễn Hoàng nhìn sâu vào Yến Vân Tiêu một cái, thu lại cảm giác khác thường trong lòng.
Một buổi chiều tà, Lâm Hồng từ công ty trở về, đưa cho Yến Vân Tiêu một chiếc hộp vuông nhỏ.
Yến Vân Tiêu mở ra xem, là một chiếc nhẫn vàng kiểu dáng đơn giản nhưng trang nhã.
Lâm Hồng nói: "Trước đây không phải em cũng thích đeo nhẫn sao? Cứ coi nó là một chiếc nhẫn đi, là làm theo kích cỡ ngón áp út của em đó."
Yến Vân Tiêu cười như không cười nhìn hắn: "Trẫm cũng lướt mạng, ngươi thật sự cho rằng trẫm không biết đây là cái gì sao? Tại sao ngươi lại nắm chặt tay như vậy, có dám buông ra không?"
Lâm Hồng đành phải buông tay trái ra, trên ngón áp út đeo một chiếc nhẫn kiểu dáng tương tự.
Yến Vân Tiêu nói: "Ồ, trẫm còn chưa đồng ý, ngươi đã đeo thứ này lên rồi? Còn định dùng lời ngon tiếng ngọt lừa trẫm đeo lên, Lâm đại nhân, gan ngươi cũng thật lớn."
Lâm Hồng mặt không đổi quỳ một gối xuống, khẽ hôn lên mu bàn tay y, ánh mắt thâm tình thành khẩn: "Vân Tiêu, em có đồng ý lấy ta không?"