Thừa Tướng Đã Mơ Ước Trẫm Từ Lâu

Chương 72: Phiên ngoại 2

Lâm Hồng mất tích.

Đêm hôm qua, Yến Vân Tiêu không cho phép Lâm Hồng ở lại, sáng nay trên buổi triều, Lâm Hồng thế mà lại hiếm hoi vắng mặt.

Kể từ khi vào triều mười mấy năm trước, Lâm Hồng ngày ngày cần cù, chưa từng một ngày vắng mặt bất cứ một buổi triều nào - ngay cả sau ba ngày g*** h**n cùng hoàng đế, hắn vẫn có thể tinh thần phấn chấn mà bò dậy lên triều.

Ngồi trên long ỷ, Yến Vân Tiêu nhìn sang vị trí trống bên phải, triệu thái giám đến phân phó một phen, thái giám lĩnh mệnh lui ra.

Yến Vân Tiêu lập tức nhận ra sự việc này có điểm kỳ quái. Lâm Hồng dù có việc đột xuất, cũng nhất định sẽ báo trước cho y, tuyệt đối không để y phải bất an suy đoán.

Vội vã kết thúc buổi triều, thái giám được phái đến phủ Thừa tướng trở về bẩm báo: "Bẩm Hoàng thượng, Lâm Thừa tướng không có trong phủ. Người hầu trong phủ nói, Lâm Thừa tướng đêm qua sau khi về phủ thì chưa từng ra ngoài, nhưng sáng nay lại không thấy trong phòng, người hầu còn tưởng Lâm Thừa tướng đã sớm lên triều."

Yến Vân Tiêu đột nhiên nhớ lại, mấy ngày trước Lâm Hồng đã kể cho y nghe một giấc mơ kỳ lạ.

Trong mơ, Lâm Hồng đến một nơi xa lạ, nam nhân ở đó để tóc ngắn cũn, mặc quần áo hở tay hở chân, những chiếc hộp sắt chở người chạy như bay trên phố, còn có những thứ trông như con chim lớn chở người bay trên trời...

Yến Vân Tiêu thấp giọng lẩm bẩm: "Không lẽ thật sự đã đến nơi đó rồi?"

Thái giám nghi hoặc: "Hoàng thượng?"

"Phái người đi lục soát." Yến Vân Tiêu hoàn hồn, trầm giọng nói, "Hắn tuyệt đối sẽ không rời đi mà không nói một tiếng, thế nào cũng sẽ có manh mối. Hỏi thăm hàng xóm láng giềng khắp nơi, người hầu trong phủ Thừa tướng cũng hỏi từng người một."

Thái giám lĩnh mệnh, mang theo một đội cấm vệ đi điều tra.

Một canh giờ sau, cấm vệ trở về mang theo tin xấu.

"Hàng xóm láng giềng đều không thấy Lâm Thừa tướng đi ra ngoài. Người hầu trong phủ nói, Lâm Thừa tướng vào thư phòng rồi thì chưa từng ra ngoài. Xe ngựa của phủ vẫn đậu yên trong hậu viện, chưa hề được sử dụng."

Yến Vân Tiêu ngẩng đầu lên khỏi tấu chương: "Người đã mang đến chưa?"

Một tên gia nhân gầy gầy cao cao từ sau lưng cấm vệ bước ra, chính là gia nhân thân cận của Lâm Hồng.

Hắn nuốt nước bọt, vẻ mặt do dự: "Bẩm Hoàng thượng, tiểu nhân cảm thấy... Tướng gia đã biến mất rồi!"

Cấm vệ quát: "Sao dám ăn nói hồ đồ trước mặt Hoàng thượng!"

Yến Vân Tiêu giơ tay ngăn cấm vệ lại, nhìn về phía tên gia nhân: "Để hắn nói."

Tên gia nhân nói: "Đêm qua sau khi Tướng gia về phủ liền vào thư phòng, đến giờ Tý tiểu nhân có đi xem qua, thư phòng vẫn sáng đèn, Tướng gia chắc vẫn còn đang xử lý công vụ, tiểu nhân liền đi ngủ. Sáng nay giờ Mão tiểu nhân dậy thì thấy thư phòng vẫn sáng đèn! Nhưng Tướng gia thì không thấy đâu."

Yến Vân Tiêu hỏi: "Tại sao ngươi lại kết luận hắn biến mất, chứ không phải ra ngoài?"

Tên gia nhân nói: "Bởi vì cửa thư phòng vẫn được cài chốt từ bên trong, cửa sổ cũng đóng chặt! Trừ phi Tướng gia nhảy ra từ cửa sổ, rồi lại cẩn thận đóng cửa sổ lại như cũ... Nhưng ngài ấy ở trong phủ của mình, tại sao phải làm vậy?"

Yến Vân Tiêu trầm ngâm một lát, rồi cho cấm vệ và tên gia nhân lui ra.

Tên gia nhân nói năng mơ hồ, nhưng y lại tin. Loại trừ tất cả những khả năng không thể, thì điều còn lại dù có kỳ quái đến đâu, cũng chỉ có thể là sự thật.

Suy luận của y thực ra rất đơn giản - Lâm Hồng không thể nào rời đi mà không báo cho y biết, chỉ có thể là đã gặp phải chuyện gì đó, không kịp thông báo cho y.

Vừa hay lại khớp với lời "biến mất" của tên gia nhân.

Yến Vân Tiêu không hiểu sao lại nghĩ đến giấc mơ mà Lâm Hồng đã kể, về nơi kỳ quái trong mơ đó...

Đột nhiên một cơn buồn ngủ ập đến, mí mắt y nặng trĩu, trong nháy mắt đã chìm vào giấc ngủ say.

...

...

"Cắt! Cắt!"

"Ánh mắt có thể linh động một chút không? Còn khí thế hơn nữa, phải có khí thế chứ! Cậu đang diễn vai hoàng đế, lấy chút khí thế ra xem nào!"

"Lúc đọc thoại có thể có chút cảm xúc được không! Đừng có đứng đơ như người gỗ vậy!"

"Cậu bị làm sao thế!!!"

...

Một giọng nói đầy nội lực và phẫn nộ vang vọng bên tai, ồn ào đến mức Yến Vân Tiêu nhíu mày, y trầm giọng nói: "Im miệng."

Giọng nói đó lập tức im bặt trong giây lát, rồi ngay sau đó kinh hỉ kêu lên: "Đúng rồi, đúng đúng, chính là cảm giác này! Giữ nguyên cảm giác này, làm lại một lần nữa!"

Yến Vân Tiêu bị ồn ào đến đau đầu, không kiên nhẫn mở mắt ra, muốn xem xem là tên hạ nhân không biết điều nào đang làm ồn.

Y phát hiện mình đang đứng ở một nơi trông giống như điện Kim Loan, xung quanh là các quan viên và thái giám, như thể đang cử hành một buổi đại triều.

Mà phía trước, có một người tóc ngắn như hoà thượng đang đứng, mặc quần áo kỳ quái hở chân, đang khoa tay múa chân nói chuyện với y. Bên cạnh là một vật đen sì, đang chĩa về phía y.

Yến Vân Tiêu lập tức phát hiện, đây không phải là điện Kim Loan của y. Cột rồng cuộn ở Kim Loan Điện được làm bằng vàng ròng, còn "cột rồng cuộn" ở đây lại như bằng giấy, "các quan viên" cũng không có một ai là người y quen biết.

Có gì đó kỳ lạ.

Yến Vân Tiêu không một chút biểu cảm mà quan sát xung quanh, khi nhìn ra xa, y bỗng sững sờ - y thấy những "hộp sắt" đang chạy như bay.

Người đang phất tay ồn ào kia, không khác gì người trong giấc mơ của Lâm Hồng: tóc ngắn, quần áo kỳ quặc, trên mũi đeo một vật màu đen che khuất đôi mắt...

Lại một chiếc hộp sắt nữa chạy như bay qua.

Yến Vân Tiêu hiểu ra, y dường như đã đến nơi mà Lâm Hồng mơ thấy.

"Được rồi, máy quay chuẩn bị, chúng ta làm lại một lần nữa!"

Vật đen sì kia xoay chuyển, chĩa về phía Yến Vân Tiêu. Y khó chịu bước sang một bên, trầm giọng nói: "Ngươi đang nói chuyện với trẫm?"

Người ồn ào đó - đạo diễn, tháo kính râm xuống, sải bước lại gần, kích động nắm lấy tay Yến Vân Tiêu: "Đúng rồi, đúng đúng đúng đúng! Chính là cảm giác này! Cuối cùng cũng thông suốt rồi bảo bối của tôi ơi! Có thể giữ được không? Cứ theo cảm giác vừa rồi, nào, chúng ta diễn một lần là qua!"

"Ngươi gọi trẫm là gì?" Yến Vân Tiêu nhíu mày, hất tay đạo diễn ra.

Bên cạnh một giọng nói không kiên nhẫn truyền đến: "Vừa rồi cứ bị lỗi hoài, bây giờ lại muốn giở trò gì nữa? Chiều nay tôi còn có một quảng cáo phải quay, cảnh này còn qua được không?"

Yến Vân Tiêu nhìn qua, một người mặc triều phục màu đỏ đang không kiên nhẫn nhìn y, sắc mặt không tốt.

Chưa từng có ai nói chuyện với y như vậy. Yến Vân Tiêu bình tĩnh nói: "Ngươi đang nói chuyện với trẫm?"

Thần sắc y bình tĩnh, nhưng giữa hai hàng lông mày lại toát lên uy quyền bẩm sinh của một đế vương, nghiêm nghị không thể xâm phạm.

Người kia không hiểu sao cảm thấy khí thế bị áp đảo, sững sờ một lúc rồi cao giọng nói: "Trẫm trẫm trẫm cái gì? Còn chưa bắt đầu quay mà! Chẳng qua là trùng tên với Yến Văn Đế, thật sự coi mình là hoàng đế à?"

Yến Vân Tiêu thấp giọng lặp lại: "Yến Văn Đế?"

Đạo diễn vội vàng hòa giải: "Ai nha, Đông Tử cậu gấp làm gì, Vân Tiêu đã tìm được cảm giác rồi, chắc chắn có thể một lần là qua."

Hàn Đông khẽ hừ một tiếng, lùi lại.

Đạo diễn lại quay sang Yến Vân Tiêu, như thể sợ làm phiền đến trạng thái mà y khó khăn lắm mới tìm được, cười tủm tỉm nói: "《Yến Văn Đế Truyện》 khởi quay được hai tháng rồi, cảnh hôm nay là cao trào đầu tiên của cốt truyện. Sau Đại điển Tế Tổ, Văn Đế và Lâm Thừa tướng bắt tay quét sạch triều đình, Văn Đế trên triều sát phạt quyết đoán, thu phục các quan viên, khí phách biết bao! Vân Tiêu à, cậu phải thể hiện cái khí thế vừa rồi ra! Được không?"

Yến Vân Tiêu không hiểu hắn đang nói gì, khởi quay là gì? Văn Đế là ai? Nhưng y đã bắt được một từ: "Lâm Thừa tướng?"

Đạo diễn cười tủm tỉm kéo tay Yến Vân Tiêu, rồi lại kéo tay Hàn Đông, đặt tay hai người lên nhau, nói đầy thấm thía: "Các cậu một người diễn Văn Đế, một người diễn Lâm Thừa tướng, đều là diễn viên chính, nhất định phải hợp tác cho tốt."

Hai người đồng thời nhanh chóng rút tay về, Yến Vân Tiêu nhíu mày nói: "Hắn không phải Lâm Thừa tướng."

Nói xong, y cảm thấy mình không thể ở đây lâu hơn nữa, liền hỏi: "Ở đây có ai tên là Lâm Hồng không?"

Y nói "ở đây", vì y đã xác định, mình đã đến nơi mà Lâm Hồng mơ thấy.

Đạo diễn nói: "Đây đây đây, cậu ta chẳng phải là Lâm Hồng sao? Các cậu sắp sửa bắt tay nhau lật đổ Thái hậu..."

"Trẫm nói," Yến Vân Tiêu nhấn mạnh giọng, "Lâm Hồng ở đâu? Ngươi vừa rồi gọi hắn là 'Đông Tử', vậy thì hắn không phải tên là Lâm Hồng. Trẫm hỏi là, người tên Lâm Hồng ở đâu?"

Trong giọng nói của y mang theo khí thế không cho phép ai trái lời của một đế vương, ánh mắt uy nghiêm dần hiện lên, đạo diễn rõ ràng sững sờ một chút: "Cậu nói là... tổng tài của Thiên Tử Entertainment, nhà đầu tư của bộ phim này, Lâm Hồng?"

Yến Vân Tiêu không hiểu chuỗi từ phía trước, nhưng y nghe được cái tên quen thuộc, liền gật đầu nói: "Đúng vậy, hắn ở đâu?"

Đạo diễn gãi đầu: "Cái này, lịch trình của Lâm tổng, tôi cũng không biết nữa."

Yến Vân Tiêu nói: "Vậy thì bảo hắn đến gặp trẫm."

Một tiếng cười nhạo vang lên, Hàn Đông nặng nề kéo bộ tóc giả xuống, nói với giọng âm dương quái khí: "Cũng không biết tự lượng sức mình, còn muốn để Lâm tổng trăm công nghìn việc hạ mình đến gặp cậu, một tân binh mới ra mắt đóng bộ phim đầu tiên, đúng là vô sỷ!"

Hắn ném bộ tóc giả lên ghế: "Không quay thì thôi, tôi còn có một quảng cáo phải quay."

Đi được vài bước, Hàn Đông lại quay đầu lại nói với đạo diễn: "Hoàng đạo, tôi biết ông rất coi trọng bộ phim này. Nhưng mà..." Hắn chỉ vào Yến Vân Tiêu: "Để một tân binh không kinh nghiệm, không lý lịch diễn vai Văn Đế, rốt cuộc ông nhìn trúng điểm gì ở cậu ta vậy? Nhìn trúng cậu ta trùng tên với Yến Văn Đế sao? Muốn quay cho tốt, thì thay cậu ta đi đã."

Lúc này, một giọng nói lạnh lùng từ bên ngoài truyền đến: "Cậu nói thay ai?"

Mọi người đều kinh ngạc, nhìn về phía lối vào phim trường.

Vài người đang đi về phía này, người dẫn đầu mặc vest đi giày da, giày da sáng bóng, vóc người cực cao, chắc phải trên 1m87.

Ánh mắt người đó xuyên qua đám đông, lập tức khóa chặt vào Yến Vân Tiêu.

Yến Vân Tiêu ngay từ khi nghe thấy giọng nói này, đã thả lỏng cơ thể căng cứng, lười biếng dựa vào cột rồng cuộn, khóe môi nhếch lên một nụ cười.

Đồng thời, y buông ngón tay đang siết chặt xương quạt ra. Hàn Đông không biết, gáy của mình vừa rồi đã may mắn thoát được một kiếp.

Đạo diễn kinh hãi kêu lên một tiếng: "Sao Lâm tổng lại ở đây?!"

Nhà đầu tư lớn nhất bất ngờ xuất hiện tại phim trường, bao gồm cả nhà sản xuất, nhân viên trường quay và cả nhiếp ảnh gia, tất cả mọi người đều kinh ngạc.

Hàn Đông ngơ ngác nhìn người đàn ông cao lớn dẫn đầu. Mặt người đàn ông lạnh như băng, nhìn thẳng vào người ở phía trước đại điện, sải bước đi tới.

Lâm Hồng bước tới, xuyên qua đám diễn viên quần chúng, đi đến trước đại điện. Hắn quỳ một gối xuống, cầm lấy tay Yến Vân Tiêu, khẽ hôn lên mu bàn tay: "Thần đã đến muộn, xin Hoàng thượng trách phạt."

Yến Vân Tiêu ngạc nhiên nhìn mái tóc ngắn của hắn, đưa tay sờ sờ, bị đâm đến ngứa tay.

Lâm Hồng nhìn y chăm chú, ngẩng đầu mặc cho y v**t v*.

Trong sự yên tĩnh của cả căn phòng, Yến Vân Tiêu khẽ cười thành tiếng, dùng quạt xếp nâng cằm hắn lên: "Không muộn, vừa đúng lúc."

⭐⭐⭐

Tác giả có điều muốn nói: Lâm tướng mà đến muộn năm giây nữa, Hoàng thượng đã thành kẻ giết người rồi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn