Yến Vân Tiêu uể oải dựa vào vách xe ngựa, đói đến mức chẳng buồn nhúc nhích. Cảm nhận được xe ngựa đang chậm rãi dừng lại, y nhắm mắt hỏi: "Tới rồi à?"
Bên ngoài xe vọng vào một giọng nói trầm ổn: "Thần Lâm Hồng, xin bái kiến Hoàng thượng."
Khi Tiểu Đặng Tử vén rèm xe lên, Yến Vân Tiêu liền thấy rõ xe ngựa đang đỗ ngay trước cổng phủ Thừa tướng. Từ đây về cung còn phải mất nửa canh giờ nữa.
Yến Vân Tiêu uể oải đáp: "Trẫm chỉ đi ngang qua thôi, Thừa tướng không cần đa lễ."
Lâm Hồng nhìn rõ vẻ mệt mỏi trên gương mặt y, bèn hỏi: "Hoàng thượng không khỏe trong người sao?"
Người đời đều biết, đệ nhất danh kỹ kinh thành, Bộ Diêu cô nương, là hồng nhan tri kỷ của Hoàng đế. Cứ dăm ba bữa, y lại ghé đến Thiên Hương Lâu một lần. Người của Thiên Hương Lâu trên dưới đều kín miệng như bưng, ngay cả Lâm Hồng cũng không cài được tay trong vào đó. Hoàng đế đã làm gì ở Thiên Hương Lâu, không một ai hay biết. Chỉ biết rằng mỗi lần từ đó trở ra, y đều vừa mệt vừa đói.
"Ừm..." Yến Vân Tiêu đáp, "Hơi mệt một chút, nghỉ ngơi là khỏe thôi."
Lâm Hồng nói: "Trong phủ vừa hay mới làm xong cơm tối, nếu Hoàng thượng không chê, chi bằng dùng bữa tối ở phủ của thần rồi hãy hồi cung nghỉ ngơi."
Hoàng đế vừa rời khỏi Thiên Hương Lâu, Lâm Hồng đã nhận được tin. Phủ Thừa tướng lại nằm trên con đường về cung không thể không đi qua, hắn đợi ở cửa một lúc, quả nhiên đón được y.
Trời đã sẩm tối, hai bên đường đèn lồng đã được thắp sáng, tiếng rao hàng náo nhiệt vang lên không ngớt, trong không khí phảng phất làn khói bếp trắng lãng đãng. Giữa khung cảnh này, lời mời dùng bữa thật sự quá đỗi hấp dẫn.
Yến Vân Tiêu im lặng không đáp.
Lâm Hồng bèn nói thêm: "Đầu bếp trong phủ còn làm cả bánh hạt dẻ, mới ra lò nên bây giờ vẫn còn nóng hổi."
Hắn vừa dứt lời, Yến Vân Tiêu liền biết mình không thể từ chối được nữa. Y xoa bụng, thở dài: "Vậy thì, làm phiền ái khanh rồi."
Lâm Hồng đưa Yến Vân Tiêu vào sảnh chính, cho người dâng trà và điểm tâm. Yến Vân Tiêu uống một ngụm trà nóng, lại ăn thêm hai miếng bánh hạt dẻ. Vị ngọt quen thuộc của hạt dẻ quyện cùng hương hoa đào thanh mát lan tỏa khắp khoang miệng khiến y thở phào một hơi, cảm giác như mình vừa sống lại.
"Ăn từ từ thôi," Lâm Hồng rót đầy tách trà cho y, ôn tồn nói, "Đừng ăn nhiều quá, lát còn dùng bữa chính."
Thức ăn nhanh chóng được dọn lên, tất cả đều là những món thanh đạm, khai vị. Yến Vân Tiêu tuy đói nhưng vẫn giữ phong thái, ăn uống không nhanh không chậm. Lâm Hồng thỉnh thoảng lại châm trà cho y, thấy y gắp món nào nhiều hơn một chút, liền đổi đĩa thức ăn đó đến gần y hơn.
Yến Vân Tiêu nói: "Đầu bếp của phủ Thừa tướng không chỉ làm bánh hạt dẻ ngon mà nấu ăn cũng không tệ chút nào."
Lâm Hồng mỉm cười nói: "Hoàng thượng thích là được."
Hôm nay Yến Vân Tiêu quá mệt, ăn no xong thì cơn buồn ngủ cứ thế ập đến, khiến đôi mắt y ríu lại.
Dưới ánh nến, đôi mắt đào hoà ấy trông mơ màng. Lâm Hồng lặng lẽ dời mắt đi, đè nén trái tim đang loạn nhịp, nhấc ấm đồng từ trên lò xuống. Hắn nói: "Vừa ăn no đã đi đường sẽ không thoải mái. Xin Hoàng thượng cứ ngồi một lát, uống chén trà rồi hãy hồi cung nghỉ ngơi."
Quả là lời của một người cổ hủ, mở miệng ngậm miệng đều là dưỡng sinh. Nếu Lâm Thừa tướng dán thêm bộ râu, đội thêm mái tóc giả bạc phơ, chắc chẳng ai nghi ngờ hắn là một ông lão bảy mươi tuổi, Yến Vân Tiêu lười biếng nghĩ thầm. Y một tay chống cằm, nhận lấy chén trà đưa tới trước mặt, nói: "Sao đến cả chuyện pha trà cũng phải để Thừa tướng tự tay làm vậy? Người hầu trong phủ đâu cả rồi?"
Lâm Hồng đáp: "Thần quen tự mình làm mọi việc."
Yến Vân Tiêu lại là kẻ lười biếng điển hình, hễ việc gì không cần động tay thì quyết không động. Nghe vậy, y thầm nghĩ trong lòng: Đúng là hai thái cực.
Uống xong một chén trà, Yến Vân Tiêu hỏi: "Còn bánh hạt dẻ không, có thể cho trẫm mang một ít về cung được chứ?"
"Hết rồi ạ." Lâm Hồng do dự một chút rồi ôn tồn giải thích, "Giờ cũng không còn sớm, Hoàng thượng về cung cũng nên nghỉ ngơi, ăn nhiều nữa dễ bị khó tiêu. Nếu Hoàng thượng muốn ăn, sáng mai thần sẽ cho người mang bánh mới vào cung."
Yến Vân Tiêu "ồ" một tiếng, trong giọng nói có chút thất vọng nhàn nhạt. Đồng thời, y lại thầm mắng, quả nhiên là một lão thư sinh cổ hủ chỉ biết dưỡng sinh.
Ngoài cửa sổ, không biết từ lúc nào đã đổ mưa. Dù đã là cuối xuân, tiết trời ngày một ấm lên, nhưng cơn mưa rào vẫn khiến không khí trở nên se lạnh.
Lâm Hồng cho người hầu lấy áo choàng và ô đến. Vóc người hắn cao hơn Hoàng đế một chút, y lại ăn mặc phong phanh, nên chiếc áo choàng khoác lên người y trông hơi rộng. Tiểu Đặng Tử che ô cho Hoàng đế đi phía trước, Lâm Hồng một mình cầm một chiếc ô khác đi theo sau.
Đến cổng phủ, Tiểu Đặng Tử vén rèm để Hoàng đế lên xe. Khi y vừa đưa tay vịn vào mui xe, một chuỗi giọt mưa từ vành ô rơi xuống mu bàn tay y.
Lâm Hồng đưa chiếc ô của mình cho Tiểu Đặng Tử, người này ngơ ngác nhận lấy.
"Thần xin phép mạo phạm Hoàng thượng," Lâm Hồng nói, rồi lấy từ trong lòng ra một chiếc khăn tay. Hắn cẩn thận nâng cổ tay y lên, nhẹ nhàng lau đi những giọt mưa trên mu bàn tay.
Tay còn lại của Hoàng đế đang hờ hững cầm một chiếc quạt xếp. Cán quạt làm bằng loại dương chi ngọc thượng hạng, bàn tay cầm quạt trắng ngần chẳng khác gì cán quạt. Trong khoang xe tối mờ, sắc trắng ấy gần như chói mắt.
Lâm Hồng buông tay y ra, lấy lại chiếc ô từ tay Tiểu Đặng Tử. Hắn nói: "Hoàng thượng về cung nghỉ ngơi cho khỏe."
Yến Vân Tiêu ra hiệu cho hắn dừng lại, bắt đầu lục lọi trong ngực một lúc, lấy ra một vật gì đó rồi dúi vào tay hắn. Sau đó, y lại vỗ mạnh lên vai hắn hai cái đầy thân thiết như huynh đệ, nói: "Trẫm đi đây."
Xe ngựa lăn bánh đi, để lại hai vệt bánh xe rõ rệt trên mặt đất, nhưng rồi cũng nhanh chóng bị nước mưa xóa nhòa.
Mãi đến khi xe ngựa khuất bóng, Lâm Hồng mới cúi xuống nhìn vật trong tay, thì ra là một miếng ngọc bội.
Đây là... tiền cơm sao?
Lâm Hồng: "..."
Hắn bật cười lắc đầu: "Vẫn như hồi nhỏ, chẳng muốn nợ ai thứ gì."
Người hầu chạy đến trong mưa thấy cảnh đó thì kinh hãi tột độ, gã nào đã từng thấy Thừa tướng có biểu cảm như vậy bao giờ? Cười dịu dàng lại còn cưng chiều đến thế? Gã sợ đến mức đứng hình tại chỗ.
Lâm Hồng đã thấy gã liền thu lại nụ cười rồi hỏi: "Chuyện gì?"
Người hầu nuốt nước bọt nói: "Lâm Túc, người mà Thái hậu cố ý chiếu cố đã tới, đang ở sảnh chính chờ đại nhân ạ."
Lâm Hồng cau mày, bước vào trong phủ. Trở lại sảnh chính, sắc mặt hắn lập tức trầm xuống, lạnh lùng quát: "Ai cho phép ngươi ngồi ở đó!"
Trong sảnh, một nam nhân đang ngồi ở vị trí Hoàng đế vừa ngồi lúc nãy để uống trà. Nghe Lâm Hồng nói, gã ta giật nảy mình, hoảng hốt nhìn chiếc ghế. Nhìn mãi cũng không thấy có gì đặc biệt, liền ngơ ngác hỏi: "Biểu ca, cái ghế này có vấn đề gì sao?"
Gã gọi Lâm Hồng là biểu ca, nhưng thực tế Lâm Hồng chẳng thân thiết gì với gã, chỉ biết gã là hậu duệ của một nhánh nào đó trong họ Lâm, ngày thường lêu lổng, giao du với đám bạn xấu. Mấy hôm trước, gã dựa hơi được Thái hậu, muốn xin một chức quan.
"Biểu..." Lâm Túc nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của Thừa tướng, vội đổi cách xưng hô, "Thừa tướng, mời ngài ngồi."
Lâm Hồng lạnh lùng liếc gã một cái, cũng không ngồi vào chiếc ghế Hoàng đế vừa ngồi, mà chọn một chiếc ghế bên cạnh. Lâm Túc gãi đầu, nhìn chiếc ghế trống kia, cuối cùng cũng không dám ngồi xuống nữa, đành đứng nói: "Thừa tướng, ngài cũng biết tình hình của ta, mấy năm nay chơi bời đủ rồi, cũng muốn tìm một chức quan, làm nên sự nghiệp để rạng danh gia tộc họ Lâm chúng ta."
"Nói tiếp đi," Lâm Hồng nói.
Lâm Túc cười nịnh nọt: "Thái hậu cũng biết tình hình của ta, mấy hôm trước, người còn cho truyền cha ta vào cung nói chuyện. Người bảo ta đến tìm Thừa tướng, dặn ta mọi việc cứ nghe theo sự sắp xếp của ngài."
Lâm Hồng đặt chén trà xuống, hỏi gã: "Ngươi muốn chức quan gì?"
Lâm Túc cười hì hì nói: "Ngài cũng biết, cha ta làm ăn buôn bán, ta từ nhỏ đã giúp ông ấy tính sổ sách..."
"Ngươi muốn quản lý tiền bạc?"
Lâm Túc nói: "Thừa tướng anh minh."
Lâm Hồng nói: "Hộ Bộ Tả Thị lang sắp tới sẽ cáo lão về quê, từ ngày mai, ngươi đến Hộ Bộ nhậm chức đi."
Niềm vui bất ngờ từ trên trời rơi xuống khiến Lâm Túc choáng váng. Gã vốn nghĩ nhiều lắm cũng chỉ được làm một chức chủ sự quèn trong Lục bộ, nào ngờ Thừa tướng lại trực tiếp cho gã vị trí quyền lực thứ hai ở Hộ Bộ. Lâm Túc kích động nói liên hồi: "Tạ Thừa tướng, đa tạ Thừa tướng!"
Như sợ Lâm Hồng đổi ý, gã vội vàng cáo từ.
Lâm Hồng cười lạnh nhìn theo bóng lưng Lâm Túc.
Hôm nay vừa từ trong cung về, hắn đã ra cổng phủ Thừa tướng đợi Hoàng đế, nên vẫn chưa kịp xử lý tấu chương. Nếu là thường ngày, hắn có thể xử lý xong mọi việc trong vòng một canh giờ, việc nào cần trình báo Thái hậu, việc nào cần lựa lời giảng giải cho Hoàng đế, đều được phân định rành mạch.
Thế nhưng hôm nay, Lâm Hồng ngồi trong thư phòng, một bản tấu chương nhìn mãi mà chẳng có suy nghĩ gì. Ánh mắt mệt mỏi của Hoàng đế dưới ánh nến, cổ tay được nâng lên qua lớp áo trong xe ngựa, cứ không ngừng quanh quẩn trong đầu hắn.
Lâm Hồng thở dài, lấy ra một tờ giấy trắng, bắt đầu nâng bút vẽ tranh.
Hắn không vẽ Hoàng đế, cũng không vẽ bất cứ thứ gì ái muội diễm lệ, mà chỉ đơn giản vẽ một vỏ trai.
Hai mảnh vỏ trai cứng, đen tuyền và chắc chắn.
Kẹp giữa là một viên trân châu trong suốt lấp lánh.
Vỏ trai có thể che mưa chắn gió, ngăn sóng dữ cho trân châu. Vỏ trai đen nhánh bảo vệ viên trân châu đẹp đẽ nhất.
"Trân châu của ta." Lâm Hồng thì thầm.