Thủ Phụ Đại Nhân Của Ta

Chương 8

Trước

Chương 8: HẾT

Ta đã nhìn ra được phong cách của phát tiểu-trời sập xuống thì cái miệng này cũng không chịu tha cho ai.

 

Chân thì đang run rẩy mà miệng vẫn còn cứng.

 

Ta lúng túng cười gượng với lão nam nhân.

 

Ánh mắt hắn dán chặt vào vị trí hai chúng ta đang dìu nhau.

 

"Kiều Chi Xác, từ nay về sau mong ngươi hãy giữ khoảng cách nam nữ. Tuy ngươi không có chức năng kia, nhưng ngươi xác thực là nam nhân.

 

Đừng dạy hư phu nhân của ta, cũng đừng cố ý phá hoại gia đình người khác. Sẽ bị báo ứng, cô độc suốt đời đấy."

 

"Mẹ nó! Ai cơ? Là ta à?"

 

Phát tiểu chỉ chỉ vào mình, rồi lại chỉ vào ta như thể nghe được chuyện gì buồn cười lắm.

 

"Ta dạy hư nàng lúc nào? Bản thân ngươi đứng trong hố xí mà không chịu đi, lại còn trách người khác?"

 

Mẹ nó! Đến cả ta hắn cũng mắng: "Ngươi ăn nói cho đàng hoàng, ai là hố xí, ai là phân hả?"

 

Khóe miệng Uất Từ Diễn giật giật, tiếp tục đứng xem.

 

"Lỡ miệng, lỡ miệng thôi. Chúng ta mặc chung một chiếc quần mà lớn lên, ta là người hiểu ngươi nhất.

 

Chuyện cần nói thì không nói, coi chừng sinh lòng u uất đến mức bị u xơ tuyến vú đấy."

 

"Quá quắt rồi đấy." Ta định quát hắn, nhưng lại bị tiếng của phu quân cắt ngang.

 

"Mặc chung một cái quần mà lớn lên thì có gì ghê gớm? Ngươi chỉ là hiểu nàng thôi, còn ta là thấu hiểu sâu sắc, sâu sắc hơn ngươi nhiều.

 

Ngươi hiểu chứ?"

 

"Phi phi phi! Chẳng qua chỉ là có một cây gậy khuấy phân thôi chứ gì?

 

Nếu ngươi không đối xử tốt với nàng, ta sẽ tìm cho nàng mấy nam nhân có tám múi bụng, ôn nhu chịu khó.

 

Đàn ông trên đời nhiều như kiến cỏ, đừng tự coi mình là giống loài quý hiếm."

 

Uất Từ Diễn: "Ngươi dám!"

 

"Ta cứ dám đấy, thì sao? Ngươi còn dám chém ta chắc?

 

Ta còn có hoàng đế cữu cữu đứng sau chống lưng, tiểu gia đây không sợ ngươi.

 

Có bản lĩnh thì giếc ta đi, xem cữu cữu ta có khiến cửu tộc ngươi tiêu tùng không nhé?"

 

Tên này đang tìm đường chếc. Không khí thật đáng sợ.

 

Ta vội vàng can ngăn: "Dừng hết lại cho ta! Coi ta là không khí à?"

 

"Ngươi câm miệng!"

 

"Nàng đừng quản!"

 

Hai kẻ đó đồng thanh phản đối ta. Cục diện hình như đã thay đổi.

 

"Được được được, hai người các ngươi giỏi lắm. Hay là hai người đánh nhau một trận đi? Chỉ dùng miệng mà cãi nhau thì có ích gì chứ."

 

Nói xong, ta xoay người đi vào trong phòng, tiếp tục đi ngủ bù.

 

Trong cơn mơ màng, đôi lúc vẫn nghe thấy tiếng hai người họ mắng chửi nhau.

 

"Ngươi là Thủ phụ thì giỏi lắm sao, chẳng qua cũng chỉ là gã đàn ông hữu danh vô thực mà thôi."

 

"Vẫn còn tốt hơn loại người bị người ta đâm mà vẫn cầu xin không được như ngươi."

 

"Mẹ kiếp, ngươi..."

 

"Ngươi cái gì mà ngươi? Yến Tuân đã bị điều đến Nam Quận rồi, có muốn quyền khai thác đất đai ở đó không?"

 

"Tại sao... tại sao ngươi lại giúp ta?"

 

"Chuyện của ngươi, liên quan gì đến ta.

 

Ta làm vậy là vì phu nhân của ta, không muốn nàng phải phiền lòng.

 

Ngươi trách phu nhân của ta im lặng không nói, chứ bản thân ngươi chẳng phải cũng chưa từng đối mặt giải thích với người ta sao?

 

Có những chuyện nếu không giải thích thì sau này sẽ không còn cơ hội nữa đâu.

 

Tự buông xuôi, tự hủy hoại danh tiết để mong thu hút sự chú ý của người khác, cuối cùng lại đẩy người ta ngày càng xa.

 

Ngươi nghĩ xem có đáng không?"

 

Đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu.

 

"Đừng nói nữa. Ta muốn quyền khai thác vùng đó."

 

"Nói đi, muốn tiểu gia làm gì?"

 

Những lời sau đó ta nghe không rõ, cơn buồn ngủ ập đến khiến ta chìm vào giấc mộng.

 

--

 

Khi tỉnh lại, phát tiểu vẫn chưa rời đi.

 

Y dựa vào khung cửa, nhìn ta, ánh mắt hiếm khi có vẻ nghiêm túc.

 

"Tỉnh rồi?"

 

"Sao ngươi vẫn còn ở đây?"

 

"Đợi ngươi tỉnh chứ sao. Tên đ.i.ê.n nhà ngươi đã đi hâm nóng cơm cho ngươi rồi, bảo ta trông chừng ngươi đấy."

 

Ta chống người ngồi dậy: "Hắn bảo ngươi trông chừng là ngươi liền trông chừng thật sao?"

 

"Trong tay hắn có thứ ta muốn." Phát tiểu nhún vai, "Hơn nữa-hình như hắn cũng chẳng đáng ghét đến thế."

 

"Vậy là ngươi chấp nhận sự 'mua chuộc' của hắn rồi?"

 

"Đây không gọi là mua chuộc, đây là hợp tác." Y ngập ngừng, "Tiểu Sênh Sênh, ngươi chắc chắn tên đ.i.ê.n này đối tốt với ngươi chứ?"

 

"Chắc chắn."

 

"Được thôi. Nếu hắn bắt nạt ngươi, bất kể hắn có là Thủ phụ hay không, ta cũng dẫn người đến đập phá cửa nhà hắn."

 

"Nhưng mong ngươi hãy khôn ngoan một chút, đừng mãi chui vào cái bẫy hắn giăng ra cho ngươi."

 

"Tên đó chính là một kẻ lòng dạ đen tối, âm hiểm vô cùng."

 

"Thôi bỏ đi, tiểu gia bận tâm chuyện này làm gì? Hai người các ngươi kẻ muốn đánh người muốn chịu, lo lắng của ta đúng là tự tìm phiền phức."

 

"Biết rồi, mau cút đi tìm Yến Tuân của ngươi đi."

 

"Ai nói ta đi tìm hắn? Ta chỉ đến Nam Quận làm ăn thôi!"

 

"Được được được, làm ăn."

 

Y đi tới cửa, lại ngoảnh đầu lại: "Tiểu Sênh Sênh, ngươi nhất định phải hạnh phúc đấy."

 

"Sẽ thôi. Ngươi cũng vậy."

 

Y vẫy vẫy tay, không ngoảnh đầu lại.

 

Kiều Chi Xác bước ra khỏi Thủ phụ phủ, đứng ở đầu hẻm rất lâu.

 

Gió đêm thổi tới, y co người lại, quấn chặt bộ y phục nam màu mực kia.

 

"Yến Tuân......" Y thốt ra cái tên này, giọng nói rất khẽ.

 

Mười năm trước, y là một tinh anh thương giới hai mươi lăm tuổi, hồn xuyên vào cơ thể của một đứa trẻ mười ba tuổi.

 

Lần đầu gặp Yến Tuân là năm mười sáu tuổi, kẻ kia ngồi trên ngựa, thiếu niên hăng hái, khoác áo giáp đỏ, lạnh lùng như một lưỡi dao.

 

Lúc đó y chỉ nghĩ, tên nhóc này đúng là đẹp mắt thật.

 

Nếu có thể bẻ cong được thì hay biết mấy.

 

Sau này mới biết, thứ đẹp đẽ thường hay đâm người.

 

Y theo đuổi Yến Tuân ba năm, đối phương chưa từng một lần nhìn thẳng vào y.

 

Luôn coi y như kẻ khác biệt.

 

Một lần say rượu, hai người vô tình ngủ cùng nhau, phát sinh quan hệ.

 

Ai ngờ kể từ đó, Yến Tuân như phát đ.i.ê.n mà tránh né y.

 

Tránh y như rắn rết.

 

Y bắt đầu tê liệt bản thân, buông thả, thay đàn ông như thay áo.

 

Nhưng không ai biết tất cả những điều này đều do y tự diễn để chọc tức Yến Tuân.

 

Y chưa bao giờ đụng đến những kẻ đó.

 

Ngay cả trước mặt Sênh Sênh, y cũng chưa từng gỡ bỏ chiếc mặt nạ phong lưu đa tình này.

 

Bởi vì Sênh Sênh tình thương quá thấp, nói với nàng nhiều quá nàng cũng chẳng hiểu được.

 

Y dùng cái vỏ bọc này để bảo vệ bản thân, đồng thời k*ch th*ch kẻ mà mình không có được.

 

Miệng thì nói "lão tử sống phóng khoáng", trong lòng lại biết rõ là đang tự gây khó dễ cho mình.

 

Cho đến hôm nay, câu nói "có vài chuyện nếu không giải thích thì sẽ không còn cơ hội nữa" của Uất Từ Diễn như một cái tát giáng xuống mặt y.

 

Y cười tự giễu một tiếng.

 

"Được thôi. Đi Nam Quận.

 

Cho dù hắn có bỏ rơi ta lần nữa, ta cũng cam lòng... ít nhất mối tình này ta đã nỗ lực rồi."

 

Y ngẩng đầu nhìn vầng trăng, quay người biến mất nơi đầu ngõ.

 

Thực ra thứ y không biết chính là, đêm Yến Tuân rời đi, kẻ đó đã ngồi trên mái nhà y suốt một đêm dài.

 

Trời hửng sáng, mới nhìn lại cánh cửa phòng đóng chặt lần cuối rồi mới quyến luyến rời đi.

 

---

 

18.

 

Trong cơn mơ màng giữa đêm, phía sau xuất hiện một vòng ôm quen thuộc.

 

Uất Từ Diễn dường như đã đả thông kinh mạch, mấy ngày nay cứ thi thoảng lại giở trò quậy phá.

 

Cảnh tượng mấy ngày trước lại bắt đầu tái diễn. Hắn nắm lấy eo ta, ánh mắt mơ màng:

 

"Phu nhân, lúc trước nàng cầm tay ta nói rằng ngón tay sinh ra rất đẹp. Nàng có thích không? Có vừa ý không?"

 

Ta lười chẳng buồn mở mắt, khẽ hừ một tiếng rồi ngủ tiếp.

 

Hắn càng lúc càng được đà lấn tới, ta thừa cơ thoát ra.

 

Hắn lập tức trở mặt vô lại: "Ta vừa mới bày tiệc, nàng đã ăn no rồi sao? Việc này không đến lượt nàng quyết định đâu."

 

Ta giả vờ hôn mê, không nhìn thấy, không nghe thấy gì cả.

 

Hắn cắn nhẹ vào tai ta: "Ngủ rồi ư? Ngủ rồi càng tốt, ta sẽ tự mình đút cho nàng ăn."

 

Ta sợ hãi vội vàng ngồi thẳng dậy.

 

"Phu quân, ta nghi ngờ chàng đang bày trò hại ta. Chàng sớm biết ta không có người đàn ông bên ngoài đúng không?

 

Cố tình vặn vẹo không buông, chính là muốn mưu cầu lợi ích cho bản thân.

 

Nhưng ta thực sự rất mệt, chỗ nào cũng đau nhức.

 

Cầu xin chàng hãy để ta nghỉ ngơi vài ngày có được không?"

 

Thân hình hắn đột ngột khựng lại, động tác dừng hẳn.

 

Sự si mê trên khuôn mặt tan biến, thay vào đó là sự hoảng loạn và xấu hổ dâng trào. Hắn thậm chí không dám nhìn vào mắt ta.

 

"Phu nhân, ta sai rồi. Ta xin lỗi."

 

Nói xong, hắn lại quỳ rạp xuống bên mép giường.

 

Đến nước này thì ta hết cách với hắn rồi.

 

Đây rốt cuộc là muốn làm loạn gì nữa đây?

 

"Chàng rốt cuộc muốn làm gì?"

 

Hắn đột nhiên ôm lấy chân ta, khóc nức nở như muốn xé lòng.

 

"Nàng đừng bỏ rơi ta... ta thực sự không cố ý.

 

Kiều Chi Xác dạy ta phải làm nàng vui lòng, phải nhiệt tình, phải chủ động.

 

Ta không nghĩ ra cách nào khác, chỉ có thể dụng tâm vào chuyện phòng sự...

 

"Nhưng ta không biết nàng không thích. Hình như ta lại làm hỏng chuyện rồi."

 

"Nhưng cũng không sao cả.

 

Dẫu sao loại người như ta... b**n th**, âm u, bá đạo, đen tối này, cũng chẳng có ai thích cả.

 

Nàng không yêu ta, không cần ta... cũng là chuyện bình thường.

 

Ta không trách kẻ khác, chỉ trách bản thân mình sống trên đời này chỉ là kẻ đáng ghét mà thôi."

 

Mẹ kiếp. Đường đường là Thủ phụ một nước, vậy mà lại quỳ trước mặt ta gào khóc thảm thiết.

 

Đây rõ ràng là đang ép ta vào đường cùng mà.

 

Nhưng sao lòng ta lại đau đến thế này?

 

Từng lời hắn nói tựa như dao cứa vào tim ta vậy.

 

Nhìn hắn quỳ ở đó, một nam tử hô mưa gọi gió trên triều đình, trước mặt ta lại trở nên thấp hèn đến mức này-

 

Ta vội vàng đặt một nụ hôn nồng cháy lên đôi mắt hắn.

 

"Không có. Không có đâu. Ta yêu chàng, giống như cách chàng yêu ta vậy. Chàng hiểu không?"

 

Nước mắt hắn vương trên môi ta, mằn mặn.

 

"Ta từ trước đến nay vốn không thích những công tử văn chất bân bân.

 

Người ta thích nhất, chính là cái tên b**n th** âm u đ.i.ê.n rồ như chàng đây.

 

Chúng ta sinh ra là dành cho nhau, không ai có thể chia cắt được.

 

Một đời một kiếp, bạc đầu giai lão."

 

Hắn ngẩn ngơ nhìn ta, như thể không dám tin vào tai mình.

 

"Kiều Chi Xác cũng không chia cắt được?"

 

"Không chia cắt được. Phải rồi, hắn thực sự đi rồi sao?"

 

"Hắn đi tìm hạnh phúc của mình rồi. Hắn là huynh trưởng của nàng, nàng hạnh phúc rồi, hắn cũng nên có hạnh phúc của riêng mình."

 

Hắn đột nhiên lại căng thẳng: "Vừa rồi nàng nói yêu ta... có phải là đang gạt ta không?"

 

"Tuyệt đối không. Chàng sờ thử xem, trái tim này của ta có phải đang vì chàng mà đập loạn nhịp không?"

 

Hắn phá lên cười trong nước mắt:

 

"Phu nhân, vi phu không sờ đâu.

 

Vi phu muốn tiến vào xem, muốn trú ngụ mãi trong lòng nàng, ép hết mấy lũ cá tạp chếc tiệt kia ra ngoài."

 

Miệng hắn nói không sờ, nhưng tay thì lại chẳng hề thành thật chút nào.

 

Ta muốn cho hắn một cái tát, để hắn chấm dứt cái hành vi ngoài lạnh trong nóng này.

 

Nhưng hắn đã nhanh hơn một bước, còn n*n b*p rồi nói:

 

"Không tệ, không uổng công ta vất vả ngày đêm. Đến mức một tay cũng không nắm hết được rồi."

 

Mẹ kiếp, ta nhịn: "Chàng đừng có giở trò ăn đậu phụ ta nữa."

 

Hắn cười đầy ph*ng đ*ng: "Ta không ăn đậu phụ, ta chỉ muốn ăn thịt."

 

"Đúng là tên b**n th**!"

 

"Ừm ừm, ta chính là tên b**n th** âm u đ.i.ê.n rồ đây.

 

Vừa vặn xứng đôi với kẻ phản cốt, tính tình nhảy nhót như nàng."

 

Phải rồi.

 

Thật khéo.

 

Đời người như ý, mười được một hai.

 

Hắn thích sự nhảy nhót của ta, ta thích sự đ.i.ê.n rồ của hắn.

 

Lời giải tối ưu cho tình yêu, không gì hơn là-khi ta yêu hắn, vừa vặn hắn cũng đang nỗ lực yêu ta.

 

Kỳ phùng địch thủ, thật đúng là vừa vặn.

 

---

 

(Hoàn chính văn)