Hầu phu nhân thấy giờ giấc không còn sớm, bèn gọi bà t.ử nha hoàn tùy tùng hầu hạ, cả đoàn người quay về Vương phủ.
Đại phu nhân vội sai người dâng lên những món đồ tinh xảo đã chuẩn bị sẵn như chén ngọc, gấm vóc, chuỗi hạt thơm đeo tay, cùng với gánh hát vừa hát đường hội ban nãy.
Trước khi đi, Hầu phu nhân sực nhớ ra điều gì, sai nha hoàn đưa một chiếc hộp sơn mài đỏ vẽ hoa mai lên: "Bà xem ta này, gặp bà vui quá nên quên béng mất. Mấy hôm trước vào cung dự lễ, Nương nương nhờ ta mang cái này cho bà."
Đại phu nhân vội vàng đón lấy, rồi đứng bên đường đợi cho đến khi xe ngựa của Thái phu nhân khuất bóng hẳn mới quay người trở vào phủ.
Đi dọc theo hành lang tay vịn hai bên cửa Thùy Hoa vào nội viện, Đại phu nhân mở hộp ra xem. Bên trong là một cuốn "Kinh Bảo An Diên Thọ". Nhấc cuốn kinh lên, bên dưới còn xếp gọn gàng một chiếc khăn tay, là loại gấm vóc chỉ trong cung mới được dùng, trên đó thêu một đóa mẫu đơn.
Đại phu nhân bất giác hừ một tiếng. Năm xưa nếu không phải thấy đứa cháu gái kia ngũ quan đoan trang tú lệ, lại biết chữ hiểu lễ nghĩa, lúc sinh ra lại ứng với giờ quý nhân thì bà cũng chẳng đưa nó vào cung. Ai ngờ nó lại không biết tranh khí, đến giờ cũng chỉ là một Quý nhân nhỏ nhoi.
Trần ma ma nhìn cuốn kinh Phật, cười giải vây cho Đại phu nhân: "Biểu tiểu thư là người hiếu thuận, vào cung rồi cũng không quên Phu nhân thích kinh Phật, còn nhờ người mang ra."
Đại phu nhân cười nhạt: "Hiếu thuận thì có ích gì? Tốn bao nhiêu bạc mà chẳng thấy nó có tiền đồ gì cả. Sắp xếp người gửi thêm ít bạc vào, bảo nó lo lót trên dưới, kiểu gì cũng phải nghĩ cách tranh lấy cái vị trí cao hơn."
Trần ma ma vội vàng vâng dạ, trong lòng lại thấy không nỡ. Biểu tiểu thư đẹp như tiên nữ giáng trần, tâm địa thiện lương, học vấn cũng chẳng kém gì Ngũ tiểu thư trong phủ. Lúc đó bà còn đang ngẫm nghĩ không biết nhà ai có phước cưới được tiểu thư như vậy, không ngờ lại bị Đại phu nhân đưa vào cung.
Một người trầm tĩnh như vậy mà phải nhờ tay Nương nương cầu cứu Đại phu nhân, xem ra cuộc sống trong cung nhất định vô cùng khó khăn.
Một khi không lấy được lòng vua, qua vài năm nhan sắc tàn phai thì coi như xong đời.
Đại phu nhân đóng nắp hộp lại đưa cho Trần ma ma.
Trần ma ma vội đi theo nói: "Chỗ Lục tiểu thư thì không có gì đáng ngờ, chỉ có Bát tiểu thư là không biết đi đâu rồi. Lão nô đã dẫn Mộc Cẩn tới đây, Phu nhân có muốn đích thân tra hỏi không?"
Đại phu nhân nói: "Đưa vào phòng ta."
Đại phu nhân dẫn người quay về, không khí trong phủ lập tức trở nên căng thẳng. Đa số nha hoàn bà t.ử không dám nhìn sắc mặt Đại phu nhân, ai nấy đều hầu hạ cẩn trọng từng li từng tí.
Trần ma ma bẩm báo: "Lão nô đã cho người lén tìm rồi, không có ở trong vườn."
"Chỗ các tiểu thư khác thì sao?" "Cũng không có."
Đại phu nhân liếc nhìn Trần ma ma: "Ngươi kể lại tỉ mỉ quá trình đến chỗ Lục tiểu thư cho ta nghe."
Trần ma ma vội vàng kể lại chi tiết, không dám bỏ sót một tình tiết nào.
"Lão nô sợ có giả dối nên đã kiểm tra kỹ lưỡng, đúng là chữ của Lục tiểu thư không sai. Xem ra Bát tiểu thư hiềm nghi lớn hơn Lục tiểu thư. Tuy Bát tiểu thư mới vào phủ, nhưng nghe nói Thất di nương không phải dạng vừa, ở bên ngoài dạy dỗ cô ta chút gì đó cũng là chuyện thường. Trước khi vào phủ ít nhiều cũng có sự chuẩn bị, qua lại với nha hoàn bà t.ử phủ khác cũng không có gì lạ."
"Chính vì được nuôi dưỡng bên ngoài, lòng người càng khó đoán, nên ta mới bảo ngươi chú ý nhiều hơn."
Trần ma ma đáp: "Vâng." Đại phu nhân chưa bao giờ dễ dàng tin tưởng ai. Tiểu thư dòng thứ cách một lớp da bụng đã đành, lại không phải tận mắt nhìn thấy lớn lên thì càng khó nói: “Hay là gọi mấy nha hoàn có tiếp xúc với Tiền ma ma đến tra hỏi?"
Đại phu nhân nói: "Ngươi còn sợ người trong phủ biết chuyện này chưa đủ ít sao?" Hầu phu nhân vừa đi, bà đã làm ầm ĩ trong phủ, chuyện này nếu truyền đến tai Hầu phủ... Bên đó lỡ cũng điều tra, biết đâu chừng sẽ lôi ra tai mắt bà cài cắm, đằng nào cũng rắc rối. Trước khi kế hoạch của bà thực hiện, bà không muốn nảy sinh thêm rắc rối.
Mấy người thân cận đều biết bà đa nghi, tất cả đều là vì chuyện của Ngũ tiểu thư. Năm xưa chuyện đó nếu không phải Lão gia nhìn ra manh mối thì bà vẫn còn bị che mắt. Cuối cùng Ngũ tiểu thư c.h.ế.t, Lão gia đổ hết mọi tội lỗi lên đầu bà, trách bà quản gia không nghiêm, quanh năm suốt tháng kiểu gì cũng lôi ra nói vài lần. Mấy năm nay bà sắp biến thành chim sợ cành cong, chỉ sợ lại lòi ra một Ngũ tiểu thư thứ hai, nên chuyện gì cũng để ý, bệnh đa nghi năm sau nặng hơn năm trước. Người bên cạnh nếu không phải chịu ơn bà thì bà tuyệt đối không dùng, người trong phủ không qua vài lần thử thách bà cũng không tin.
Nhớ đến Ngũ tiểu thư, Đại phu nhân lại hận đến nghiến răng nghiến lợi. Nếu biết con ranh đó gây chuyện thì thà xử lý nó từ sớm còn hơn.
Trần ma ma nhìn khuôn mặt âm trầm bất định của Đại phu nhân. Trước khi Bát tiểu thư vào phủ, Đại phu nhân đã tính toán muốn gả cô ta đi cho nhanh, nếu chuyện hôm nay là thật thì những ngày tháng của Bát tiểu thư trong phủ coi như chấm hết.
Mộc Cẩn đi theo sau, Đại phu nhân không hỏi, nó cũng không dám hé răng nửa lời. Đang đi, cảm giác có người sát lại gần, nó quay đầu nhìn, là Thôi chấp sự, rồi cánh tay đau nhói, biết là bị mụ ta nhéo mạnh một cái.
Mộc Cẩn cũng không dám kêu ca, chỉ nghe Thôi chấp sự c.h.ử.i thầm: "Con ranh c.h.ế.t tiệt, mày lại gây ra chuyện gì rồi? Có lỗi thì tự mình nhận lấy, đừng có liên lụy đến bà."
Thôi chấp sự nói xong, Đông Nhụy, nha hoàn bên cạnh Đại phu nhân liếc nhìn Mộc Cẩn đầy ẩn ý.
Đại phu nhân vào viện, thấy Xuân Nghiêu từ trong phòng đi ra. Xuân Nghiêu khâu vá giỏi, bà cố ý dặn dò nó mấy ngày nay phải nghĩ ra vài mẫu thêu mới lạ. Sắp đến đại thọ bảy mươi của Lão phu nhân, họ hàng thân thích khó tránh khỏi tụ tập, không thể thiếu mấy món đồ chơi làm quà tặng.
Xuân Nghiêu thấy Đại phu nhân dẫn theo một đám người hùng hổ tới, không biết có chuyện gì, vội vàng tiến lên nghênh đón. Nhìn thấy Mộc Cẩn phía sau đã sợ đến mức không còn ra hình người, trong lòng suy tính một chút bèn hiểu ra vài phần.
Đại phu nhân nói: "Hôm nay không nên giao việc cho ngươi, đáng lẽ phải để ngươi đi theo Bát tiểu thư mới đúng. Xem kịch xong Bát tiểu thư đi ra vườn, giờ không biết đi đâu rồi, liệu có đi lạc đường không."
Xuân Nghiêu vội nói: "Đây là lỗi của nô tỳ, nô tỳ biết Bát tiểu thư ở đâu, lại quên không sai người báo cho Phu nhân."
Đại phu nhân hơi bất ngờ, ánh mắt d.a.o động, nhìn kỹ Xuân Nghiêu.
Xuân Nghiêu gật đầu: "Bát tiểu thư đang ở trong phòng Phu nhân ạ." Vừa dứt lời, rèm cửa lay động, Bát tiểu thư quả nhiên vén rèm bước ra.
Dung Hoa thấy bên ngoài là Đại phu nhân, vội vàng tiến lên hành lễ. Đại phu nhân sững sờ một chút rồi mới cười trách: "Con bé này, sao lại đến đây? Ta còn tưởng bọn họ làm lạc mất con, đang định sai nha hoàn bà t.ử đi tìm khắp nơi đây này."
Dung Hoa vội đáp: "Để mẹ phải bận tâm rồi. Con vốn định đi dạo quanh vườn, không ngờ lại đi đến chỗ mẹ, đúng lúc nhìn thấy Xuân Nghiêu, con nhớ ra có chuyện muốn hỏi tỷ ấy nên đi theo vào đây."
Đại phu nhân cười cười: "Nếu là bình thường thì cũng thôi, hôm nay đúng lúc có đám xướng ca ở nội viện, sợ con gặp phải người không nên gặp." Rồi bà đưa tay kéo Dung Hoa: "Bên ngoài lạnh, chúng ta vào nhà nói chuyện."
Trần ma ma thấy đã tìm được Bát tiểu thư, biết những toan tính trước đó không còn tác dụng, bèn cho lui hết những người không liên quan, chỉ còn lại hai nha đầu Hạ, Đông của phòng Đại phu nhân và Mộc Cẩn của Bát tiểu thư.
Đại phu nhân ngồi vào ghế chủ vị, cho Dung Hoa ngồi ghế bên phải. Đợi nha đầu dâng trà xong, Đại phu nhân bưng chén trà lên nhấp một ngụm, rồi nghiêng đầu nhìn Dung Hoa uống trà.
Đợi Dung Hoa đặt chén trà xuống, Đại phu nhân mới cười hỏi: "Các con làm gì trong phòng thế?"
Dung Hoa đỏ mặt: "Cũng không có gì ạ, Mẫu thân nhìn thấy lại chê cười."
Đang nói chuyện thì Xuân Nghiêu đã bưng giỏ kim chỉ từ trên ghế đẩu tròn tới, vừa đi vừa lấy ra một vật từ bên trong. Mọi người nhìn xem, trên mặt gấm màu lá úa đã thêu được một nửa nh** h** vàng.
Xuân Nghiêu nói: "Bát tiểu thư muốn làm cho Phu nhân cái bao ủ ấm chân, bên trong có vài đường kim mũi chỉ không hiểu lắm, đúng lúc hỏi đến nô tỳ."
"Cái này dùng để ủ ấm chân sao?"
Dung Hoa gật đầu: "Trước đây nghe Trần ma ma nói Mẫu thân bị bệnh đau chân, sợ lạnh nhất. Con trước kia cũng từng dùng cái tương tự, nghĩ đến sắp Lập đông, trời lạnh rồi biết đâu Mẫu thân sẽ dùng đến."
Trần ma ma đứng bên cạnh cười nói: "Lão nô từng thấy ở chỗ Bát tiểu thư, trông rất tinh xảo nên có buột miệng nói một câu, không ngờ Bát tiểu thư lại là người có tâm như vậy."
Đại phu nhân nở nụ cười hiền từ: "Mau mang lại đây cho ta xem nào."
Xuân Nghiêu vội đưa đồ vật trong tay qua. Đại phu nhân ngắm nghía hồi lâu: "Người ta nói người khâu vá giỏi thì tính tình cũng tốt. Tiểu thư trong phủ này không ít, nhưng không ai thuê thùa đẹp bằng con."
Dung Hoa nghe Đại phu nhân khen ngợi, ngượng ngùng cười: "Con cũng chẳng biết gì nhiều, chỉ là ngày thường rảnh rỗi lôi ra làm cho vui thôi ạ."
Đại phu nhân vỗ tay Dung Hoa nói: "Con gái học mấy cái này là tốt nhất. Ta hồi trẻ cũng thích động kim chỉ, chỉ là giờ lớn tuổi rồi, mắt mũi cũng kém đi." Rồi bà nhìn Xuân Nghiêu: "Ta đang rầu vì trong phủ không có tiểu thư nào khéo tay giúp ta làm mấy việc này, may mà con đến rồi, việc này giao cho con nhé."
Dung Hoa không biết là chuyện gì, chỉ ngoan ngoãn ngồi nghe.
Đại phu nhân nói: "Sắp đến sinh nhật Lão phu nhân rồi, họ hàng thân thích không thể thiếu màn chúc thọ." Đại phu nhân ngừng một chút rồi nói tiếp: "Quà tặng cho nữ quyến là không thể thiếu, trong đó có một số thứ phải tự tay làm mới có thành ý.
Xuân Nghiêu là nha đầu khéo tay nhất phủ, các con bàn bạc xem làm cái gì thì đẹp, cốt là phải chu đáo, đừng sợ phiền phức."
Dung Hoa vội vâng dạ: "Vâng ạ."
Đại phu nhân nói: "Nếu cần đến thợ thêu thì bảo Xuân Nghiêu tìm Thôi chấp sự, tốt nhất là làm ra vài mẫu trước cho ta xem."
Nhắc đến thợ thêu, Xuân Nghiêu chột dạ, nhớ đến hoa phù dung trên khăn tay và thân thế của mình, bất giác liếc nhìn Bát tiểu thư thêm vài lần. Nhìn Bát tiểu thư điềm đạm hòa nhã, Xuân Nghiêu thầm thấy may mắn, cũng may việc này rơi xuống đầu Bát tiểu thư. Đến lúc đó nó đề xuất Bát tiểu thư giới thiệu người thợ thêu biết kỹ pháp hoa phù dung
kia, Bát tiểu thư phần lớn sẽ đồng ý.
Dung Hoa nói: "Con nhất định sẽ cố gắng hết sức."
Đại phu nhân hài lòng gật đầu: "Đường kim mũi chỉ của Lục tỷ tỷ con cũng tạm được, ta cũng bảo nó giúp đỡ con một tay." Nói rồi, Đại phu nhân gọi Trần ma ma: "Đi mời Lục tiểu thư tới đây."