Thứ Nan Tòng Mệnh - Vân Nghê

Chương 105: Tân Hôn 3

Cố ma ma trong lòng không khỏi cười nhạt, Hải Ngọc là do Thái phu nhân sớm đã ban cho Hầu gia, ý tứ của Thái phu nhân ai nấy đều rõ, là sợ tương lai có nha đầu khác ở bên cạnh Hầu gia làm loạn. Những năm này Hải Ngọc nhận bổng lộc cả hai bên, tiền tháng còn nhiều hơn cả di nương của những nhà bình thường.

Đợi đến khi Hầu gia cưới chính thất, danh phận của Hải Ngọc cũng nên định đoạt. Thân phận cao nhất cũng chỉ là khai kiểm làm thông phòng, rồi nâng lên làm di nương, chẳng lẽ Hải Ngọc còn mong chờ điều gì khác hay sao? Nếu không, sao khi thấy Hầu gia cùng thiếu phu nhân viên phòng, nàng ta lại có sắc mặt như thế này.

Cố ma ma còn có sai sự khác, nói vài câu rồi từ phòng Lão phu nhân đi ra.

Hải Ngọc thu lại tâm tư, cẩn thận búi tóc cho Lão phu nhân, đeo chiếc khăn vấn màu vàng gừng khảm phỉ thúy lên, cài trâm hoa mẫu đơn chạm rỗng khảm ngọc mạ vàng, rồi cắm thêm Phượng Đầu Thoa.

Lão phu nhân soi gương, hài lòng gật đầu, hiền từ cười kéo Hải Ngọc lại: “Ngươi còn đang bệnh, sáng sớm đã qua hầu hạ, làm khó ngươi rồi.”

Hải Ngọc mím môi, ngoan ngoãn cúi đầu: “Lão phu nhân nói vậy là làm sát nô tỳ rồi.”

Lão phu nhân hiền từ cười nói: “Vẫn là tay nghề của ngươi tốt, búi tóc rất đẹp.”

Hải Ngọc cười cười: “Chỉ cần Lão phu nhân thích, nô tỳ sẽ ngày ngày đến hầu hạ Lão phu nhân.”

Lão phu nhân nắm lấy tay Hải Ngọc, ánh mắt trong trẻo: “Ngươi đó, mấy ngày này cứ nghỉ ngơi cho tốt, đừng nghĩ ngợi quá nhiều, bên phía thiếu phu nhân có hỏi đến ta sẽ nói giúp ngươi.”

Trong mắt Hải Ngọc lập tức lộ ra vẻ vui mừng.

Lão phu nhân vỗ vỗ tay Hải Ngọc: “Lui xuống nghỉ ngơi đi!”

Hải Ngọc khom người lui xuống.

Trong phòng không còn người ngoài, Lý ma ma bên cạnh Lão phu nhân tiến lên nói: “Thiếu phu nhân tối qua chỉ hỏi một câu, không hề truy cứu sâu. Ta thấy nói không chừng là thiếu phu nhân nhát gan, nhiều việc không dám hỏi tới đâu.”

Lão phu nhân không cho là đúng, hồi lâu mới thở dài: “Nếu không phải thấy Duệ nhi sắp thành thân, bên cạnh cũng không có nha đầu nào thân cận, nên mới để ngươi ám chỉ Hải Ngọc đi, ai ngờ đâu...”

Lý ma ma pha một tách trà bưng tới: “Vậy Hải Ngọc tính sao ạ?”

Lão phu nhân nói: “Để một thời gian nữa hãy tính.”...

Dung Hoa tắm rửa xong, mặc quần áo chỉnh tề.

Mộc Cận tiến lên nói cho Dung Hoa nghe những lời tối qua nghe ngóng được từ miệng Nhạn Linh.

“Hải Ngọc và Cảnh Nguyệt đều từ chỗ Lão phu nhân ra, Hải Ngọc đi theo Hầu gia lâu nhất, việc ăn ở sinh hoạt của Hầu gia đều do một tay nàng ta lo liệu, là đại nha đầu bên cạnh Hầu gia.”

Dung Hoa biết sức nặng của ba chữ đại nha đầu này.

“Dù có sinh bệnh, cũng nên qua thỉnh an phu nhân.” Mộc Cận nói: “Hay là phu nhân gọi nàng ta qua hỏi chuyện?”

Nếu sau lưng không có người chống lưng, chẳng qua chỉ là một nha đầu, làm gì có gan đến cả chủ t.ử mới cũng không thèm bái kiến.

Dung Hoa nói: “Không vội.” Nàng là con dâu mới, việc cần làm là hầu hạ tốt trưởng bối trong phủ và Hầu gia, còn về hai đại nha đầu kia, nàng không có thời gian để ý tới, thế là gọi Xuân Nghiêu đến: “Đi hỏi cho rõ mọi thói quen ăn ở của Hầu gia.”

Xuân Nghiêu vâng lệnh.

Chỉ cần chăm sóc tốt cho Hầu gia, có đại nha đầu bên cạnh hay không cũng không quan trọng.

“Những việc khác thà không hỏi, cũng đừng để người ta nảy sinh nghi ngờ.” Khi chưa nắm rõ tình hình, an phận thủ thường, cung kính hào phóng là bước đầu tiên.

Tiết Minh Duệ từ thư phòng trở về, Dung Hoa đã ăn mặc chỉnh tề ngồi trên ghế gấm xem sách, Tiết Minh Duệ nhìn qua, không biết Dung Hoa đang xem gì mà khóe môi cong lên, xem vô cùng chăm chú.

Nha đầu trong phòng nghênh đón nói: “Hầu gia đã về.”

Dung Hoa đặt sách xuống đưa cho nha đầu cất đi, Tiết Minh Duệ liếc nhìn tên sách, là “Thiên Công Khai Vật”.

Tiết Minh Duệ nói: “Đi dập đầu với tổ mẫu và mẫu thân thôi!”

Dung Hoa gật đầu.

Người vợ mới cưới mặc một chiếc áo bối t.ử màu hồng đào cổ chéo thêu hoa sen, cổ áo hình tim ôm sát lấy cổ, màu sắc rực rỡ tôn lên khuôn mặt có vài phần kiều mị: “Hầu gia có muốn thay y phục không?”

Tiết Minh Duệ gật đầu: “Cũng được.”

Trên mặt Dung Hoa hiện lên chút ý cười: “Thiếp thân đi lấy cho Hầu gia.”

Hai người đến Cảnh Phúc Uyển của Thái phu nhân trước, Dung Hoa vừa dập đầu với Thái phu nhân xong, Tiết phu nhân, Tiết nhị thái thái, Tiết Tam thái thái, Tiết tứ thái thái giống như đã hẹn trước, cùng nhau kéo đến.

Dung Hoa dập đầu với Tiết phu nhân, lại dâng trà hành lễ với các vị thái thái.

Tiết phu nhân hiền hòa cười một tiếng, nụ cười lộ ra vài phần thân thiết, nhị thái thái cười sảng khoái hơn, vội vàng chào nàng đứng dậy, Tam thái thái liếc nhìn nhị thái thái một cái rồi mới dừng mắt trên người nàng, tứ thái thái mỉm cười gật đầu nhẹ nhàng.

Sau khi hành lễ gia đình xong, Lão phu nhân để Dung Hoa ngồi bên cạnh mình, cười nói chuyện với nàng, Dung Hoa mỉm cười cung kính lắng nghe ở bên cạnh.

Nói chuyện một lát, Lão phu nhân cười hỏi: “Hôm qua đã nhận mặt các tỷ muội trong nhà chưa?”

Náo động phòng là để chuẩn bị cho việc nhận thân chính thức vào ngày hôm sau.

Tay cầm chén trà của Tiết nhị thái thái hơi khựng lại, nhìn về phía cháu dâu thứ hai, lúc náo động phòng bà ta cũng không nghĩ nhiều, sáng nay hỏi lại Diệc Quyên, Diệc Tĩnh mới biết bọn họ đều không đi. Bà ta tính đại phòng bên kia cùng lắm là trong lòng không thoải mái, lại không ngờ Lão phu nhân sẽ hỏi đến chuyện này.

Nhị thái thái nhìn chằm chằm nàng, Tam thái thái bất động nghiêng đầu lắng nghe sợ bỏ lỡ điều gì, Dung Hoa mỉm cười, thẹn thùng đáp: “Đã từng gặp một lần rồi ạ.” Lời này cũng không sai, lần yến tiệc trước hai vị tiểu thư của tam phòng nàng cũng đã gặp qua.

Tiết nhị thái thái lúc này mới mở nắp trà cúi đầu tiếp tục uống, Tam thái thái có chút thất vọng, tứ thái thái lại ngẩng đầu nhìn Dung Hoa một cái. Tiết phu nhân dường như không quan tâm đến những chuyện này, chỉ ngồi ở bên cạnh.

Dung Hoa rũ mắt.

Tiết Lão phu nhân cười nói: “Mấy vị huynh đệ ngươi vẫn chưa gặp.” rồi phân phó xuống: “Mau bảo bọn họ đều qua đây nhận thân.”

Nha đầu trong phòng nghe vậy, vội vàng đi tìm các thiếu gia, tiểu thư qua đây.

Tiết nhị thái thái đã cười nói: “Minh Bách, Minh Ái mấy ngày này có sai sự trên người, hai huynh đệ sáng sớm đã bận rộn đi ra ngoài rồi.”

Tiết Lão phu nhân nói: “Sao bỗng nhiên lại bận rộn thế.”

Tiết nhị thái thái liếc nhìn Vũ Mục Hầu và Tiết phu nhân, cười nói: “Mấy ngày này bận lắm ạ, cơm cũng ít khi ăn ở phủ, rốt cuộc bận việc gì ta cũng không hiểu, vốn định để một trong hai huynh đệ ở nhà, nhưng Minh Bách lại nói, sai sự mấy ngày này không được sơ suất, ai cũng không ngoại lệ, chỉ đành đợi đến ngày khác ta dẫn huynh đệ bọn họ qua nhận mặt cháu gái thứ hai vậy.”

Dung Hoa nhìn Tiết Minh Duệ một cái, trên mặt hắn vẫn là thần tình hờ hững, dường như không nghe thấy.

Rõ ràng là đại phòng thế tập* tước vị, nhị phòng lại trở thành những đệ t.ử bận rộn nhất trong chốn quan trường.

* cha truyền con nối về tước vị

Tiết Lão phu nhân cười nói: “Thế thì không cần, cơ hội sau này còn nhiều.”

Mọi người đang nói chuyện, mấy vị tiểu thư, thiếu gia đã tiến vào trong phòng, mọi người lần lượt tiến lên chào hỏi Dung Hoa, Dung Hoa mỉm cười đáp lễ.

Ngoại trừ tứ gia, ngũ gia, lục gia không phân biệt rõ, các huynh đệ tỷ muội khác Dung Hoa đều không hề do dự mà gọi đúng tên.

Thái phu nhân ở bên cạnh không khỏi nhìn Dung Hoa thêm vài lần.

Mọi người cùng nhau nói chuyện một lát, lục tiểu thư liếc mắt một cái đã thích ngay đóa hoa lụa trên đầu Dung Hoa và chuỗi lưu ly bướm khảm hạt gạo nàng đang đeo.

Dung Hoa cười nói: “Trong phòng ta có nha đầu biết làm những món trang sức đơn giản này, lục muội muội nếu thích thì đến phòng ta mà xem, còn nhiều kiểu dáng kỳ xảo lắm.”

Lục tiểu thư lập tức hứng thú: “Muội là thích những thứ nhỏ nhắn này, hôm nào nhất định phải đến phòng tẩu t.ử xem mới được.” Lục tiểu thư và ngũ tiểu thư quan hệ tốt nhất, ngũ tiểu thư đối với người luôn có vài phần phòng bị, muốn thân cận với ngũ tiểu thư thì phải thông qua lục tiểu thư trước, cộng thêm lục tiểu thư cũng là người sảng khoái, trong lòng Dung Hoa quả thật cũng có vài phần yêu thích.

Thất tiểu thư Diệc Tú, bát tiểu thư Diệc Nhu cũng nhìn về phía này, có ý muốn qua nói chuyện, Dung Hoa cười nói: “Thất muội muội, bát muội muội lúc nào rảnh cũng qua chơi nhé!”

Diệc Tú, Diệc Nhu đều gật đầu.

Dung Hoa không khỏi có vài phần khâm phục tâm tư của Đào lão thái thái, nếu Hồng Anh không biết làm mấy món đồ chơi nhỏ, muốn bắt chuyện với mấy vị tiểu thư của Tiết phủ, nàng có lẽ còn phải tốn một phen trắc trở. Trong phòng nàng có không ít hoa nhung, hoa lụa, hoa lăng đã làm sẵn, mấy ngày này ngoại trừ Lão phu nhân sợ lạnh ra, mọi người đều đã thay áo mùa hè, cũng vừa lúc thay đổi hoa nhung trên đầu.

Dùng xong yến tiệc, đàn ông tụ tập lại nói chuyện, phụ nữ cũng đến phòng Lão phu nhân nói chuyện phiếm gia đình.

Lão phu nhân hỏi nhị thái thái xem đại gia, tam gia rốt cuộc có sai sự gì.

Tiết nhị thái thái thấp giọng nói: “Con dâu chỉ nghe nói thánh thượng sắp đi bồi đô tránh nóng ạ.”

Thánh thượng vốn luôn bận rộn chính sự, đã mấy năm không đi bồi đô tránh nóng rồi.

Tiết Lão phu nhân nhìn về phía Tiết phu nhân, Tiết phu nhân giống như không nghe thấy lời của Tiết nhị thái thái vậy.

Tiết Lão phu nhân dời tầm mắt khỏi Tiết phu nhân, chỉ hỏi Tiết nhị thái thái: “Minh Bách, Minh Ái có đi theo không?”

Tiết nhị thái thái cười nói: “Vẫn chưa định ạ.”

Tiết Lão phu nhân nói: “Nhà chúng ta ở bồi đô cũng có trạch viện đấy.”

Tiết nhị thái thái mỉm cười: “Vâng ạ, từ khi con về nhà mình cũng mới chỉ đi có một lần, lần đó...” Nói đến đây bà ta nhìn Tiết phu nhân một cái rồi không nói tiếp nữa.

Sắc mặt Tiết phu nhân bỗng nhiên trở nên không được tốt cho lắm.

Tiết Lão phu nhân dường như bỗng chốc mất hết hứng thú, không nói về chủ đề này nữa, bảo người lấy gậy chống trầm hương tới: “Hôm nay thời tiết đẹp, hay là ra vườn ngắm hoa đi.”

Mọi người tự nhiên hưởng ứng, đều đi theo Tiết Lão phu nhân ra vườn.

Vào vườn, các tiểu thư tụ tập ba năm người cười nói.

Dung Hoa luôn đi cùng Tiết Lão phu nhân, Tiết phu nhân và những người khác ở một chỗ.

Tiết Lão phu nhân nhìn hoa trong vườn cười nói: “Hoa năm nay nở rất đẹp.”

Tiết nhị thái thái cũng vội vàng khen ngợi những bông hoa đó.

Đi một vòng Tiết Lão phu nhân mệt rồi, bảo người dìu về nghỉ ngơi.

Trước khi đi Tiết Lão phu nhân nhìn Tiết nhị thái thái nói: “Hôm nay nhất làm món bánh ngọt, Minh Ái là thích ăn nhất, ta ở trong phòng để dành cho nó một đĩa, đợi nó về thì bảo nó đến chỗ ta.”

Tiết nhị thái thái lập tức đắc ý cười: “Nương luôn nhớ đến nó.”

Lão phu nhân vừa đi, mọi người cũng tự giải tán.

Dung Hoa trở về phòng, nha đầu bên cạnh nhị thái thái, Tam thái thái, tứ thái thái đã mang lễ vật tặng cho Dung Hoa tới, lễ vật bày cùng một chỗ, trang sức nhị thái thái tặng là lộng lẫy nhất.

Hôm nay trước mặt Thái phu nhân, nhị thái thái cũng chiếm hết phong đầu, nhất là khi Thái phu nhân nói đến căn nhà ở bồi đô...

Dung Hoa dặn dò Cẩm Tú: “Hôm nay nhắc đến căn nhà ở bồi đô, nhất định sẽ có người nói ra điều gì đó, ngươi hãy nghe cho kỹ rồi về báo lại cho ta.”

Cẩm Tú gật đầu.

Nếu nàng không đoán sai, mùa hè năm nay sẽ đặc biệt khó khăn.

truyenfull,truyenfull vn