Thôi Tuyết

Chương 11

Trang Lâm khóc lớn:

“Con muốn phụ thân dẫn con cưỡi ngựa. Mẫu thân, chẳng phải người nói, phụ thân mới tìm sẽ dẫn con cưỡi ngựa sao?”

Những người không biết chân tướng nghe thấy lời trẻ con ngây thơ ấy đều bật cười.

Còn những người biết rõ nội tình, không ai không thổn thức, căm giận liếc xéo Trang Tự.

“Ngươi làm phụ thân, có thời gian bế nhi t.ử của người khác, lại không thương nhi t.ử của chính mình.”

“Khó trách Thôi thị muốn hòa ly với ngươi, thà gả cho Hành Chi thủ tiết cả đời, cũng muốn đoạn tuyệt quan hệ với ngươi.”

Trang Chính bế Trang Lâm lên, dịu giọng dỗ dành:

“Lâm nhi ngoan, phụ thân mới của con không thể bế con, đại bá phụ bế con. Đại bá phụ tung con lên cao.”

Nói rồi, hắn nâng Trang Lâm qua khỏi đầu.

Trang Nghiêm thấy vậy cũng đến bế Trang Lâm, nâng nó thật cao.

Mấy vị đường huynh cũng lần lượt đặt nó lên vai mình.

Lúc này Trang Lâm mới nở nụ cười, vừa vỗ tay vừa reo lớn:

“Tung lên cao rồi, tung lên cao rồi!”

Sau đó nó lại cười với ta:

“Mẫu thân, phụ thân mới này thật tốt, con muốn vị phụ thân mới này.”

Mọi người cười vang một trận, rồi lại chợt thấy chua xót.

Còn Trang Tự, phụ thân ruột của nó, lại như quả cà bị sương đ.á.n.h, trơ mắt nhìn nhi t.ử mà trước kia hắn chưa từng nhìn thẳng lấy một lần, nay được các bá phụ trưởng phòng và các vị đường huynh trong tộc nâng niu trong lòng bàn tay mà yêu thương.

17

Tiệc ăn được nửa chừng, thánh chỉ của Hoàng thượng cũng đến.

Ngài ban cho Trang Lâm văn phòng tứ bảo, một điền trang ba nghìn mẫu.

Lại ban cho ta danh vị cáo mệnh phu nhân tứ phẩm.

Tộc nhân Trang thị lập tức sôi trào. Đại tẩu càng nắm tay ta, nói:

“Được phong cáo mệnh rồi, còn phải vào cung tạ ơn. Ngày mai ta sẽ cùng muội tiến cung tạ ơn.”

Thật ra ta chẳng muốn vào cung chút nào. Quỳ tới quỳ lui, thật gò bó.

Nhưng dưới chế độ hoàng quyền, cũng chỉ có thể nhẫn nhịn.

“Đa tạ đại tẩu.”

Tiệc lại náo nhiệt trở lại. Tộc nhân nâng chén, so với lúc trước càng thêm nhiệt tình ba phần.

Các vị trục lý của những phòng khác cũng lần lượt đến chạm chén với ta, khóe miệng đại tẩu cười gần như kéo đến tận mang tai.

Trưởng phòng có thêm một nàng tức phụ được phong cáo mệnh, cả thể diện lẫn lợi ích đều đủ đầy.

Trang Chính và Trang Nghiêm nhìn nhau, trên mặt cũng không giấu nổi vẻ rạng rỡ.

Sau yến tiệc, tộc nhân lần lượt rời đi.

Trang Tự vẫn không cam lòng, lại đến chặn đường ta.

“Thôi Tuyết, nàng có phải… có phải đã sớm tính toán hết rồi không?”

Ta không đáp mà hỏi lại:

“Ngươi nói xem?”

Gương mặt hắn dữ tợn, trong miệng phát ra tiếng thở hồng hộc như ống bễ.

“Thôi Tuyết, quả nhiên nàng tâm cơ thâm trầm. Năm năm trước nàng tính kế ta, năm năm sau…”

Ta dứt khoát cắt ngang lời hắn:

“Năm xưa, nếu không phải vì không còn ai để chọn, ngươi tưởng ta sẽ chọn ngươi sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“…Nàng nói gì?”

Dường như hắn không ngờ ta sẽ phản kích, nhất thời trợn to mắt.

Ta cười lạnh:

“Nói thật với ngươi vậy. Khi ấy kế mẫu của ta cũng nhìn trúng ngươi, đáng tiếc muội muội ta không vừa mắt ngươi, chê ngươi dung mạo quá tầm thường, vừa nhìn đã chọn Chu Thụy.”

“Nàng nói bậy!”

“Tin hay không tùy ngươi. Sở dĩ ta không nói cho ngươi biết chân tướng, chẳng qua là để giữ lại chút lòng tự tôn đáng thương kia của ngươi mà thôi.”

Ta khẽ cười giễu, không hề che giấu vẻ châm chọc trên mặt.

“Ngươi thì hay rồi, đến tận bây giờ vẫn còn tự cho mình là tốt đẹp, thật đáng thương lại đáng buồn.”

“Ngươi tưởng ta chọn ngươi là vì nhìn trúng ngươi sao? Chẳng qua là nhìn vào gia thế sau lưng chàng, nhìn vào mấy vị tòng huynh làm quan lớn, mấy vị tòng tẩu cũng đều là người dễ chung sống.”

“Nếu không, ta sẽ nhìn trúng ngươi ư? Vai không gánh nổi, tay chẳng xách được, tự cho mình là đúng, tam quan chạy theo ngũ quan, thứ đầu óc tàn phế.”

Ta không chút lưu tình nhục nhã hắn, khiến hắn tức đến phát điên, chỉ tay vào ta, đầu ngón tay cũng run rẩy.

“Thôi thị, nàng… nàng dám nói phu quân của mình như vậy?”

“Chúng ta đã hòa ly rồi, Tự tòng huynh.”

Ta tự đặt mình vào thân phận vị vong nhân của Trang Chu.

Một tiếng “Tự tòng huynh” ấy chẳng khác nào cái tát quất thẳng lên mặt hắn.

Hắn bỗng lùi một bước, hai mắt trợn tròn, đầy bụng lời nói mắc nghẹn nơi cổ họng, vậy mà một chữ cũng không thốt ra nổi.

Kiếp trước làm hòa giải viên tám năm, ta sợ nhất chẳng phải bị người ta chỉ vào mũi mắng “tâm cơ thâm trầm”.

Trong phòng hòa giải, nam nhân thua đến nóng nảy đập bàn nói: “Cô tính kế tôi.” Ta thường chỉ đáp một câu: “Những chuyện ngài làm kia, là tôi ép ngài làm sao?”

Sau đó bày ra ghi chép, dòng tiền, mốc thời gian, đối phương lập tức tắt lửa.

Bởi sự thật đã bày rõ ở đó.

Ta chỉ gom chúng lại đầy đủ, rồi chọn đúng thời điểm thích hợp để trải ra mà thôi.

“Trang Tự, ngươi tự sờ lương tâm mà nói.”

Ta bước lên một bước, hắn vậy mà lùi lại một bước.

“Mỗi tháng ngươi đưa bạc sang khách viện, là ta bảo ngươi đưa sao? Ngươi bế nhi t.ử của người khác mà không bế nhi t.ử ruột của mình, là ta dạy ngươi bế sao? Khi ngươi ký hòa ly thư và đoạn thân thư, ta có cưỡng ép ấn tay ngươi xuống không?”

“Ta…”

“Không có lấy một chuyện.”

Ta dừng bước, cách hắn một bước chân mà nhìn hắn.

“Tất cả đều là ngươi tự mình làm. Ta chẳng qua chỉ thay ngươi ghi sổ mà thôi. Ghi suốt ba năm.”

Ánh nắng chiếu lên mặt hắn, gương mặt bình thường ấy lúc này vặn vẹo đến đáng sợ.

Yết hầu hắn lăn lên lăn xuống mấy lượt, cuối cùng chỉ nặn ra được một câu:

“Nàng… từ đầu đến cuối đều đang tính kế ta…”

“Vậy ngươi nói thử xem.”

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Ta cười cười.

“Ta tính kế chàng điều gì?”

Hắn không đáp được.

Từ xa truyền đến giọng đại tẩu, vui vẻ gọi ta một tiếng “tam đệ muội”.

Ta quay đầu đáp lại. Khi ngoảnh lại, Trang Tự đã khàn giọng nói:

“Nàng đừng đắc ý.”

“Ta chính là muốn đắc ý, nhất định phải đắc ý.”