Thời Gian Bị Đánh Cắp

Chương 19: Đối mặt với sự thật

Minh Tâm đứng trước cánh cửa phòng họp, nhịp tim đập rộn ràng trong lồng ngực. Mùi mồ hôi, sự căng thẳng và cả mùi hương nhẹ của nước hoa từ Bích Ngọc khiến cô cảm thấy như mình đang đứng giữa một trận chiến. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự hiện diện của Khánh Linh bên cạnh, ánh mắt đầy động viên.

“Chúng ta có thể làm được,” Khánh Linh thì thầm, như thể hiểu được nỗi lo lắng trong lòng cô.

Cánh cửa mở ra, và không khí bên trong lập tức trở nên ngột ngạt. Thái Sơn ngồi ở đầu bàn, vẻ mặt điềm tĩnh nhưng ánh mắt lại như lửa đốt. Bích Ngọc, ngồi bên cạnh, tỏ ra kiêu ngạo với nụ cười nhếch mép, đôi mắt như muốn tìm kiếm từng sơ hở của họ.

“Chào mừng các bạn,” Thái Sơn bắt đầu, giọng nói trầm ấm nhưng lạnh lẽo. “Tôi hy vọng các bạn đã chuẩn bị những điều thú vị.”

Minh Tâm nhìn thẳng vào ông, không để sự sợ hãi lấn át. “Chúng tôi đã chuẩn bị một số ý tưởng mới cho dự án này. Đó sẽ là bước tiến lớn cho cả hai bên.”

“Ý tưởng?” Bích Ngọc cười khẩy. “Liệu các bạn có thể làm tốt hơn những gì đã từng xảy ra không?”

“Chúng tôi đã học hỏi từ những sai lầm và giờ là lúc để chứng minh điều đó,” Minh Tâm đáp, giọng kiên quyết. Cô cảm thấy ánh mắt của Khánh Linh đổ dồn vào mình, như một nguồn động lực.

“Hy vọng không chỉ là một từ,” Thái Sơn nói, ánh mắt sắc lạnh. “Hành động mới là điều quan trọng.”

“Chúng tôi sẽ chứng minh cho ông thấy rằng chúng tôi có thể làm được,” Minh Tâm khẳng định, trong lòng dâng trào sức mạnh. Mỗi câu chữ như một lời thề, không chỉ với bản thân mà còn với Quốc Vinh.

Cuộc họp tiếp tục diễn ra trong sự căng thẳng, nhưng Minh Tâm cảm nhận được sự ủng hộ từ Khánh Linh. Họ đã cùng nhau vạch ra những chiến lược và giờ đây, mọi thứ đã sẵn sàng. Cô không thể để nỗi đau chi phối mình. Quốc Vinh sẽ sống mãi trong trái tim cô, như một nguồn sức mạnh để cô tiếp tục chiến đấu.

Khi buổi họp kết thúc, Minh Tâm và Khánh Linh bước ra ngoài, lòng tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ tìm ra cách để đối phó với Thái Sơn. Không thể để anh ấy và Bích Ngọc tiếp tục thao túng,” Khánh Linh nói.

“Đúng vậy. Chúng ta phải chuẩn bị tốt hơn cho những gì sắp tới. Không chỉ vì Quốc Vinh, mà còn vì tất cả chúng ta,” Minh Tâm trả lời, cảm thấy lửa quyết tâm bùng lên trong lòng.

Trên đường ra, Minh Tâm nhận ra rằng sự nhẫn nhịn của mình không thể kéo dài mãi. Cô đã đến lúc phải đối mặt với sự thật, không thể để quá khứ ám ảnh mãi. “Chúng ta sẽ không dừng lại cho đến khi mọi chuyện được giải quyết,” cô khẳng định, ánh mắt sắc sảo.

Khi họ rời khỏi tòa nhà, ánh nắng rực rỡ chiếu rọi, nhưng trong lòng Minh Tâm vẫn nặng trĩu. Cuộc chiến này sẽ không dễ dàng, nhưng một điều chắc chắn: cô sẽ không lùi bước. Quốc Vinh sẽ không bị quên lãng, và cô sẽ làm mọi thứ để bảo vệ những người còn lại.

Sau những ngày chuẩn bị, Minh Tâm quyết định gặp riêng Thái Sơn. Cô cần phải biết rõ những âm mưu của ông ta, và cách tốt nhất là trực tiếp đối mặt. Buổi chiều, cô đến một quán cà phê gần nơi Thái Sơn thường lui tới. Cô không thể để cho ông ta cảm thấy mình là kẻ yếu thế.

Thái Sơn xuất hiện, vẻ ngoài vẫn lạnh lùng như thường lệ. “Có chuyện gì mà cô muốn gặp tôi?” ông hỏi, ánh mắt sắc lạnh như dao.“Ông biết rõ tôi không phải là kẻ dễ bị dồn vào chân tường,” Minh Tâm đáp, giọng nói tự tin. “Tôi muốn nói về những gì đã xảy ra.”

“Cô đang muốn làm gì?” Thái Sơn hỏi, không hề tỏ ra bất ngờ. “Cô có biết rằng quá khứ không thể thay đổi?”

“Tôi không muốn thay đổi quá khứ, nhưng tôi muốn vạch trần những âm mưu của ông,” cô nói, ánh mắt không hề chùn bước.

Thái Sơn cười nhạt, nhưng trong nụ cười ấy ẩn chứa sự tính toán. “Cô không biết mình đang đứng ở đâu. Cô nghĩ mình có thể chống lại tôi sao?”

“Ông đã sai khi đánh giá tôi. Tôi không phải là cô gái trước đây,” Minh Tâm đáp, kiên quyết. “Tôi sẽ không để ai phải chịu đựng như tôi đã từng.”

Một khoảnh khắc im lặng, như thể cả hai đều đang cân nhắc nước đi tiếp theo. Minh Tâm cảm thấy sự hồi hộp trong lòng, nhưng cô không thể để nỗi sợ hãi chi phối mình. Cô phải tiếp tục tiến lên.

“Cô muốn gì?” Thái Sơn hỏi, ánh mắt dò xét.

“Tôi muốn ông ngừng những âm mưu của mình. Tôi sẽ làm mọi thứ để bảo vệ những người xung quanh,” cô nói, quyết tâm trong từng lời.

Thái Sơn đứng dậy, bước ra ngoài mà không nói thêm gì. Minh Tâm biết rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu. Cô cảm thấy như vừa chạm vào một ngọn lửa, và giờ đây, cô cần phải giữ nó bùng cháy.

Tối hôm đó, Minh Tâm và Khánh Linh ngồi lại trong bếp, chuẩn bị cho một bữa tiệc nhỏ. “Chúng ta cần phải làm cho họ thấy sức mạnh của mình,” Minh Tâm nói, ánh mắt đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không để ai phải chịu đựng như mình.”

“Cùng nhau, chúng ta có thể làm được,” Khánh Linh đáp, nụ cười trên môi.

Những món ăn được chuẩn bị với tình yêu thương và sự quyết tâm. Mỗi món ăn không chỉ là thực phẩm, mà còn là biểu tượng cho sự chiến đấu không ngừng của họ. Minh Tâm cảm nhận được sức mạnh từ bếp, từ những nguyên liệu tươi ngon, từ những kỷ niệm và ước mơ.

Khi bữa tiệc diễn ra, những người bạn thân nhất của cô tụ họp lại. Từng tiếng cười, từng câu chuyện vang lên như một bản giao hưởng của hy vọng. “Chúng ta sẽ không dừng lại,” Minh Tâm tuyên bố, ánh mắt kiên định.

“Đúng vậy! Hãy cùng nhau chiến đấu!” Quốc Vinh, mặc dù không ở bên cạnh, nhưng hình bóng của anh luôn hiện hữu trong tâm trí cô. Cô biết rằng anh vẫn luôn bên cô, như một ngọn lửa không bao giờ tắt.

Mọi người cùng nhau nâng ly, không chỉ để chúc mừng cho bữa tiệc, mà còn cho những cuộc chiến sắp tới. Minh Tâm cảm nhận được tình bạn, tình yêu và sức mạnh. Cuộc chiến này không chỉ là của riêng cô, mà là của tất cả.

Nhưng bên ngoài, bóng tối vẫn đang chờ đợi. Thái Sơn và những âm mưu của ông ta sẽ không dễ dàng bị loại bỏ. Minh Tâm biết rằng cô cần phải chuẩn bị cho những cạm bẫy đang chờ đợi. Mọi thứ chỉ mới bắt đầu, và cô sẽ không dừng lại cho đến khi sự thật được phơi bày.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn