Minh Tâm đứng giữa không gian tĩnh lặng của căn phòng, cảm giác hồi hộp bao trùm. Đêm đã khuya, ánh đèn vàng yếu ớt chiếu sáng những góc tối, nhưng tâm trí cô lại không thể nghỉ ngơi. Những lời nói của Đặng Thiên Nga vẫn vang vọng trong đầu cô, như một lời cảnh báo đầy bí ẩn. Cô cần phải tìm hiểu thêm về người phụ nữ này, một kẻ đối đầu có khả năng thu thập thông tin sắc bén và bí ẩn.
“Cô ta không phải là một người dễ chơi,” Quốc Vinh nói, phá vỡ sự im lặng. Anh dựa người vào cửa, ánh mắt lo lắng nhưng cũng đầy quyết tâm. “Có thể cô ta biết nhiều hơn những gì mình nghĩ.”
“Đúng vậy. Nhưng nếu cô ta biết nhiều, thì cũng có nghĩa là có điểm yếu,” Minh Tâm trả lời, ánh mắt sáng lên. “Chúng ta cần tìm hiểu về quá khứ của cô ta. Chắc chắn có điều gì đó trong đó mà chúng ta có thể khai thác.”
Quốc Vinh gật đầu, nhưng nét mặt vẫn chưa hoàn toàn yên tâm. “Cậu nghĩ chúng ta có thể làm được không? Cô ta rất kín tiếng.”
“Không ai có thể giấu kín mãi mãi. Chỉ cần có đủ kiên nhẫn và thông minh, mọi bí mật đều sẽ bị phơi bày,” Minh Tâm khẳng định, giọng nói tràn đầy tự tin. Cô bắt đầu suy nghĩ về cách tiếp cận.
Sáng hôm sau, Minh Tâm và Quốc Vinh lên kế hoạch. Họ quyết định tìm đến những nguồn thông tin có thể về Đặng Thiên Nga, bắt đầu từ những mối quan hệ của cô ta trong ngành ẩm thực. Quốc Vinh nhanh chóng lướt qua mạng xã hội và các diễn đàn ẩm thực, trong khi Minh Tâm gọi điện cho những mối quan hệ cũ để hỏi thăm.
“Cô ta có một quá khứ bí ẩn, nhưng có vẻ như không ai thực sự biết rõ về gia đình cô ta,” Quốc Vinh thông báo khi họ ngồi lại với nhau sau một buổi sáng dài. “Chỉ biết rằng cô ta từng học ở một trường dạy nấu ăn nổi tiếng và không ít lần tham gia các cuộc thi ẩm thực.”
“Có thể học ở trường đó có điều gì đặc biệt mà chúng ta chưa biết,” Minh Tâm nói, ánh mắt đăm chiêu. “Chúng ta cần tìm cách tiếp cận cô ta, có thể là thông qua một bữa tiệc nào đó.”
Quốc Vinh gật đầu. “Tôi có thông tin về một sự kiện sắp tới. Nghe nói sẽ có nhiều đầu bếp nổi tiếng tham gia, và Thiên Nga cũng sẽ có mặt.”
“Rất tốt. Chúng ta sẽ tham gia và tìm cơ hội để nói chuyện với cô ta,” Minh Tâm quyết định. Cô cảm thấy như một cơn bão đang đến gần, và trong lòng không ngừng thổi bùng ngọn lửa quyết tâm.
---
Ngày diễn ra sự kiện đã đến. Minh Tâm chọn một bộ váy màu đen đơn giản nhưng thanh lịch, mái tóc được buộc gọn gàng, tạo cảm giác tự tin. Quốc Vinh đứng bên cạnh, không kém phần chỉnh tề với bộ vest vừa vặn.
“Cậu trông rất đẹp,” Quốc Vinh nói với nụ cười chân thành.
“Cảm ơn. Cậu cũng vậy,” Minh Tâm đáp, nhưng ánh mắt cô không ngừng quan sát xung quanh. Những đầu bếp nổi tiếng và những người trong giới ẩm thực tụ tập ở đây, tạo nên một bầu không khí đầy năng lượng.
Họ bắt đầu di chuyển trong không gian rộng lớn, nghe những cuộc trò chuyện sôi nổi xung quanh. Minh Tâm cảm nhận được sự phấn khích, nhưng cũng không khỏi lo lắng. Cô cần phải tìm thấy Thiên Nga và có được cuộc trò chuyện riêng với cô ta.Khi bữa tiệc dần tiến vào phần chính, Minh Tâm nhìn thấy Đặng Thiên Nga ở một góc phòng. Cô ta đang nói chuyện với một nhóm người, nhưng ánh mắt sắc lạnh của cô vẫn hướng về phía Minh Tâm. Cô cảm thấy như có một cái nhìn đánh giá từ phía đối thủ.
“Bây giờ là lúc,” Quốc Vinh thì thầm, khuyến khích cô tiến về phía Thiên Nga.
Minh Tâm hít sâu một hơi, bước tới gần. Cô không thể để sợ hãi cản trở mình. “Xin chào, Thiên Nga,” cô nói với nụ cười tự tin.
Thiên Nga nhìn cô, đôi mắt ánh lên sự nghi ngờ. “Cô đến đây để tìm hiểu điều gì?” Giọng nói của cô ta lạnh lùng, nhưng không kém phần sắc bén.
“Tôi chỉ muốn trao đổi một chút về ẩm thực và những ý tưởng mới,” Minh Tâm đáp, cố gắng giữ giọng điệu nhẹ nhàng. “Ngành ẩm thực hiện nay đang thay đổi rất nhanh, và tôi tin rằng những ý tưởng sáng tạo luôn đáng được chia sẻ.”
Thiên Nga khẽ nhếch môi, có vẻ không hài lòng. “Sự sáng tạo không phải lúc nào cũng được hoan nghênh. Đôi khi, sự thật lại đau đớn hơn cả những gì người ta tưởng tượng.”
“Đúng vậy. Nhưng nếu không chấp nhận đau đớn, thì làm sao có thể tiến bộ?” Minh Tâm phản bác, cảm thấy cuộc trò chuyện đang đi vào ngõ cụt.
“Cô có vẻ rất tự tin,” Thiên Nga nói, ánh mắt không rời khỏi Minh Tâm. “Nhưng hãy nhớ, tự tin đôi khi cũng có thể dẫn đến sự tự mãn.”
Minh Tâm cảm thấy một sự thách thức trong lời nói của Thiên Nga. “Tôi tin rằng mọi người đều có thể học hỏi từ nhau. Đó là cách mà chúng ta phát triển.”
“Có lẽ. Nhưng tôi không chắc mọi người đều muốn chia sẻ bí mật của mình,” Thiên Nga nói, rồi quay đi, để lại Minh Tâm với nhiều suy nghĩ.
Quốc Vinh tiến lại gần, vẻ mặt lo lắng. “Cậu ổn không?”
“Cô ta rất khó đoán. Nhưng mình đã thu thập được chút thông tin,” Minh Tâm nói, lòng đầy quyết tâm. “Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về mối quan hệ của cô ta với những người khác trong ngành.”
“Có thể cần phải điều tra thêm về quá khứ của cô ta,” Quốc Vinh đề xuất. “Mỗi người đều có bí mật, và mình sẽ tìm ra bí mật của cô ta.”
“Đúng vậy,” Minh Tâm khẳng định, tâm trí đã bắt đầu nảy ra những kế hoạch mới. “Chúng ta sẽ không dừng lại ở đây. Cuộc chiến này không chỉ vì sự nghiệp, mà còn là để giành lại công lý.”
Khi đêm dần tàn, Minh Tâm cảm thấy một cơn bão đang đến gần. Cô biết rằng cuộc chiến này sẽ không dễ dàng, nhưng cô đã sẵn sàng đối mặt với thử thách. Những bí mật sẽ được phơi bày, và cô sẽ không để cho bất kỳ ai ngăn cản mình.