14.
Nửa tháng sau đại hôn.
Vệ Dã mời đến những bậc quyền quý trong triều.
Kẻ nào muốn bàn tán thì cũng chỉ dám nói sau lưng vài câu.
Ôn Hầu gia đích thân đến cửa, dâng lễ chúc mừng.
Nghe nói, Ôn Thế Lương cùng tiểu công tử đều bị ông ta cấm túc.
Khi ta mặc hỷ phục đỏ thẫm, tay cầm quạt hỷ, bước đi trên thảm đỏ, ta mới thực sự rũ bỏ được sự thấp hèn của thân phận trước đây.
Ta, Xuân Nương, đã là phu nhân của quan viên nhị phẩm.
Lệnh Nghi cứ liên tục gọi "nương".
Cười đến toe toét cả răng.
"Nương, đêm nay phụ thân sẽ không đánh người nữa chứ?"
"Nếu không, Nữu Nữu ngủ cùng người nhé."
"Nữu Nữu thơm, phụ thân xấu xa."
Ta lấy tay che miệng cười thầm.
Khi Vệ Dã tới nơi, Nữu Nữu đã ngủ, con bé ôm chặt lấy cánh tay ta không chịu buông.
Ta: "Đêm nay để Nữu Nữu ở lại đây sao?"
Vệ Dã trực tiếp nhấc bổng tiểu gia hỏa lên, giao cho vú nuôi.
"Xuân Nương, đêm nay nàng nên để ta được thỏa mãn một bữa mới phải."
Ta: "..."
Sau đại hôn, cuộc sống vẫn chẳng khác gì trước đây.
Chỉ là, Vệ Dã thường xuyên đưa ta đi cưỡi ngựa, hoặc là bắn cung, múa thương.
Ban đầu, ta vẫn chưa nhận ra điều gì bất thường.
Cho đến khi nguyệt sự đến mà không thấy khó chịu như trước, ta mới nhận ra dụng ý sâu xa của Vệ Dã.
"Mẫu thân ta chếc vì khó sinh băng huyết, đứa đệ đệ đã thành hình của ta cũng không sống nổi. Nữ tử cũng nên ăn thịt thật no, bước đi thật mạnh mẽ. Cái gọi là lễ nghĩa, tuân thủ ở những dịp cụ thể là đủ rồi. Ta không muốn thê tử của mình thân thể ẻo lả."
"Xuân Nương, một đời quá ngắn, ta muốn nàng và ta đều có thể sống lâu một chút."
"Trước kia, ta chỉ một lòng muốn sống sót, nay lại càng khát khao hơn."
---
Sau khi tập võ xong, toàn thân đầy mồ hôi.
Vệ Dã kéo ta vào nhà, hoang đường trong thùng tắm suốt hồi lâu.
Đợi đến khi mặt trời lặn xuống núi, ánh hoàng hôn chiếu vào phòng trong, ta nhìn bộ y phục trên bình phong mà ngẩn người.
Trên đó treo y phục lót của hai người chúng ta.
Yếm của ta là loại Phù Quang Cẩm ngàn vàng khó cầu.
Còn q**n l*t của Vệ Dã vẫn là mấy cái đã vá víu chằng chịt.
Ta tò mò hỏi: "Phu quân, vì sao không thay q**n l*t mới?"
Vệ Dã đáp: "q**n l*t mặc bên trong, có ai nhìn thấy đâu. Phu nhân mới là thể diện của ta, phu nhân sống tốt, mặt mũi ta mới rạng rỡ."
15.
Biên cương không có chiến sự, Vệ Dã đảm nhận chức Thống lĩnh cấm quân.
Ngày càng bận rộn.
Hắn thường xuyên không về phủ.
Ta chưa bao giờ nghi kỵ, cũng không hỏi han nhiều.
Lệnh Nghi chẳng có điểm nào giống Vệ Dã.
Trong lòng ta đã có suy đoán.
Nhưng Vệ Dã không nói, ta liền không hỏi.
Chỉ chuyên tâm lo việc nội trợ, quản lý gia đình, kinh doanh các cửa tiệm và ruộng đất.
Ngày này ta đi tham dự nhã tập.
Không ít quý phu nhân tỏ thái độ rất tốt với ta.
Ta hiểu rất rõ, Vệ Dã có vị thế nào trong mắt các nam nhân, thì ta cũng có vị thế tương đương trong giới quý tộc này.
Cho đến khi có người bắt đầu bàn tán.
"Vệ tướng quân chẳng qua cũng chỉ là xuất thân từ tầng lớp hạ lưu, nghe nói còn chẳng đọc được mấy quyển sách. Nếu không nhờ vận may, được hoàng thượng trọng dụng, thì sao có thể trở thành tân quý?"
"Chỉ là loại tân quý nhỏ bé, làm sao xứng đứng ngang hàng với vọng tộc chúng ta?"
"Chắc chỉ xứng xách giày không bằng."
Ta nhận ra người này.
Lại là ả ta.
Ôn thiếu phu nhân!
Ta đi thẳng về phía đó, mọi người xung quanh đều im bặt.
Ôn thiếu phu nhân nhìn thấy ta cũng lập tức ngậm miệng, ả nhìn sang hướng khác, không dám đối diện với ta.
Ta chẳng nói chẳng rằng, giơ tay tát thẳng vào mặt ả.
"Chát" một tiếng, mặt Ôn thiếu phu nhân nghiêng hẳn sang một bên.
Ta đã biết, ả thường xuyên âm thầm ngược đãi tiểu công tử.
Tuy ta không còn quản chuyện của tiểu công tử nữa, nhưng trong lòng có cơn giận, cần phải xả ra.
Ôn thiếu phu nhân bị đánh đến ngây người: "Ngươi dám đánh ta?"
Ta lại giơ tay tặng ả thêm một cái tát nữa.
Ôn thiếu phu nhân cũng chỉ đành che mặt, trợn mắt trừng ta.
Dẫu cho ả có giận dữ ngút trời, dẫu cho ả có hận ta tận xương tủy, thì ả cũng chỉ có thể đứng nhìn mà thôi.
Ta cười nhạt: "Ôn thiếu phu nhân, bản lĩnh đảo đ.i.ê.n đen trắng của người quả nhiên không chút đổi thay. Năm xưa, ngươi vu khống ta làm hỏng của hồi môn của ngươi, nay lại phỉ báng phu quân ta. Xem ra, bát tự của người và ta thật sự xung khắc."
"Cho nên, từ nay về sau, ta thấy người một lần, liền đánh người một lần!"
Năm xưa, khi ta bị sỉ nhục trước mặt bao người, trong số các quý phu nhân có mặt lúc đó đều đã tận mắt chứng kiến.
Thế nhưng hiện giờ, không ai trong bọn họ nhắc lại chuyện cũ nữa.
Cũng chẳng có lấy một người đứng ra bênh vực Ôn thiếu phu nhân.
Quyền thế, quả nhiên nuôi dưỡng lòng người.
Ta vừa quay lưng định đi, Ôn Thế Lương liền đi theo. Sắc mặt hắn tiều tụy, nghe đâu dạo này thường xuyên bị đàn hặc, làm việc gì cũng bị người ta gây khó dễ.
"Xuân nương... chuyện năm đó, là ta đã oan uổng cho nàng."
Ta không buồn đoái hoài.
Ôn Thế Lương sải bước tiến đến trước mặt ta: "Tên mãng phu kia rốt cuộc có chỗ nào tốt?"
Ta cau mày.
Vệ Dã có chỗ nào tốt?
Hắn ta còn dám vác mặt đi hỏi?
Nếu không phải có Vệ Dã, ta giờ vẫn chỉ là một kẻ hạ nhân hèn mọn.
Chính Vệ Dã là người nâng đỡ, từng bước kéo ta ra khỏi kiếp hèn, cũng là người chăm sóc, tái tạo lại cuộc đời cho ta.
Vì có Vệ Dã, mới có ta của ngày hôm nay.
Ta cười lạnh: "Phu quân ta, nơi nào cũng tốt. Chỗ nào cũng hơn ngươi. Hắn hào hùng cao lớn, tuổi trẻ tài cao, lại hứa ban cho ta ngôi vị chính thê, dạy ta đạo lý đối nhân xử thế, còn có thể mang lại cho ta khoái lạc vô tận!"
"Ôn Thế tử, ngươi ngay cả một đầu ngón tay của hắn cũng không bằng."