Thô Hán Phùng Xuân - Bát Nguyệt

Chương 3

06.

Trước kia, y phục của Ôn Thế Lương cũng đều một tay ta thu xếp.

Ta chưa từng phát hiện quần trong của hắn thường xuyên rách lỗ như vậy.

Nhìn chiếc quần trong đã khâu vá mấy lần trong tay, ta ngẫm nghĩ một lát rồi quyết định vứt đi.

Vệ Dã đối đãi với ta không tệ.

Ta cũng phải đáp lễ lại mới phải.

Vì vậy, ta tự mình ghé qua tiệm may, mua cho hắn vài chiếc mới tinh.

Mặt trời dần lặn về phía tây, ta dạy Lệnh Nghi đá cầu.

Vệ Dã chậm rãi bước tới, râu cằm đã được cạo sạch sẽ, khuôn mặt cương nghị nhuốm vẻ ửng hồng: "Chuyện đó... đệm chăn... nàng lấy đi giặt rồi sao?"

Hắn không nhắc tới còn đỡ.

Ta lập tức lúng túng, ấp úng đáp: "Giặt... giặt rồi ạ!"

Nghĩ lại, chuyện này cũng thường tình.

Vệ Dã mới chỉ hơn hai mươi tuổi, đang độ tuổi sung mãn, bên cạnh lại không có bóng hồng nào, hắn khó tránh khỏi việc...

Khi hai người đang ngượng ngùng, Lệnh Nghi vỗ tay cười khì khì: "Phụ thân đái dầm kìa!"

Vệ Dã nhanh như cắt, một tay nhấc bổng Lệnh Nghi lên, bàn tay to lớn còn lại che kín cả khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng.

Lệnh Nghi vẫn phát ra tiếng cười "khúc khích".

Đại tướng quân mặt đỏ bừng.

Nhìn chằm chằm vào ta.

Để giải vây cho hắn, ta nhận lấy Lệnh Nghi: "Không được nói bậy, tối nay còn muốn ăn chim bồ câu nướng nữa không nào?"

Lệnh Nghi liên tục gật đầu.

Vệ Dã lúc này mới dám buông tay khỏi miệng con bé.

Tối đó, bàn ăn vô cùng tĩnh mịch.

Từ một năm trước, ta đã dùng cơm chung bàn với hai vị chủ tử, đã thành thói quen.

Lệnh Nghi cắm cúi gặm bồ câu.

Vệ Dã cũng cúi đầu ăn cơm.

Khi ta cứ ngỡ ngày hôm nay đã bình yên trôi qua, thì đêm khuya khoắt Vệ Dã lại gõ cửa phòng ta.

"Ai đó?"

"Là ta. Xuân Nương..."

Ta giật mình ngồi bật dậy.

Vệ Dã đối với ta là ân nhân.

Nhưng báo đáp ân tình có muôn vàn cách.

Ta chưa bao giờ nghĩ tới việc nảy sinh tình cảm nam nữ với Vệ Dã.

Đang lúc bối rối, người bên ngoài thấp giọng nói: "Ta không vào phòng, chỉ hỏi vài câu thôi."

Ta hơi thả lỏng, tiến lại gần cửa sổ.

Ta không để tâm đến bên ngoài.

Người đàn ông đứng dưới hiên, bóng dáng cao lớn đổ xuống bóng đen đậm đặc.

Ta hỏi: "Tướng, Tướng quân?"

Giọng Vệ Dã nghe thật lạ, cứ như cố tình hạ thấp tông giọng: "Quần trong của ta đâu?"

"..."

Ta sực nhớ ra, vội vàng giải thích là hôm nay đã mua cho hắn vài chiếc mới.

Nghe vậy, Vệ Dã hắng giọng: "Ta vốn dĩ tiết kiệm, chỉ thích đồ cũ, làm phiền Xuân Nương khâu vá lại cho ta là được. Đồ cũ vẫn còn chứ?"

May thay.

Mấy chiếc quần đó ta còn chưa kịp vứt đi.

Ta vội đáp ứng.

Vệ Dã lúc này mới rời đi.

Đêm đó, ta trằn trọc mãi mới chợp mắt được.

Trong mơ toàn là quần trong, dù ta có khâu vá thế nào đi nữa, chúng vẫn cứ rách, khiến ta toát mồ hôi hột.

Sáng sớm hôm sau, ta đã dậy sớm để khâu vá.

Khi mang quần tới trước mặt Vệ Dã, ta vẫn nhắc nhở một câu: "Tướng quân, thứ... quần trong này đã khâu vá mấy lần rồi, nên thay mới đi ạ."

Phủ đệ không có chủ mẫu, không ai lo liệu chuyện tư nhân của gia chủ.

Kẻ làm hạ nhân như ta, chẳng biết nên quản hay không nên quản đây?

Vệ Dã vừa luyện võ xong, không biết hôm nay làm sao mà vạt áo hắn lại phanh ra hết cả.

Chỉ liếc mắt một cái, liền thấy rõ cơ bắp rắn chắc.

Một phụ nhân từng sinh nở như ta, làm sao chống đỡ được đây...

Ta lập tức rủ mắt xuống.

Vệ Dã tâm trạng dường như rất tốt: "Ta không thích đồ may sẵn. Chi bằng... nàng đích thân làm cho ta vài chiếc đi."

Chưa để ta kịp từ chối, hắn đã đứng sát trước mặt ta, hơi cúi người: "Lại đây, Xuân Nương, đo kích thước đi."

07.
"Lại đây, Xuân Nương"...

Bốn chữ này cứ văng vẳng trong đầu ta suốt cả ngày.

Càng về chiều, tâm trí ta càng thêm bất an.

May mắn thay, Vệ Dã không trở về dùng bữa tối.

Ta thu xếp ổn thỏa cho Lệnh Nghi, còn tưởng hôm nay lại có thể trót lọt vượt qua.

Nào ngờ vừa nằm xuống, đã có người gọi ta ngoài cửa.

"Xuân Nương! Xuân Nương... Tướng quân gặp chuyện rồi!"

Ta kinh hãi trong lòng.

Khi xuống giường, thiếu chút nữa thì ngã nhào.

 

Ngay cả bản thân ta cũng không nhận ra, nỗi lo lắng của ta dành cho Vệ Dã đã vượt quá giới hạn chủ tớ bình thường.

Ta bị người dẫn đến phòng của Vệ Dã.

Bên trong bày biện giản dị, không có chút gì hoa mỹ, chỉ có vài chiếc q**n l*t vắt trên bình phong là khá chướng mắt.

Một ngày hắn thay bao nhiêu chiếc vậy?

Có mùi m.á.u.

Vệ Dã c** tr*n, ngồi trên sập.

Đôi mắt thâm sâu nhìn chằm chằm về phía ta.

"Tướng quân bị thương sao? Có nghiêm trọng không?"

Vệ Dã nháy mắt với tùy tùng.

Hành vi của hắn rõ rành rành như vậy.

Ta rất khó để không nhận ra.

Tùy tùng nói: "Xuân Nương, bọn ta đều là kẻ thô kệch, vẫn là nàng bôi thuốc cho tướng quân đi."

Hộp thuốc bị nhét vào tay ta.

Tùy tùng xoay người bỏ chạy ngay tắp lự.

Ta: "..."

Vệ Dã vẫy tay gọi ta: "Xuân Nương, mau lại đây, ta đau lắm, không cầm m.á.u nhanh thì m.á.u sắp chảy cạn rồi."

Dù miệng nói thế, nhưng khóe môi hắn lại khẽ nhếch lên một cách không dấu vết.

Ta đã hiểu rõ trong lòng.

Nhưng cũng chỉ đành xách hộp thuốc tiến lên.

Cầm m.á.u quan trọng hơn cả.

Vết thương của Vệ Dã nằm ở trên ngực.

Khi ta bôi thuốc cho hắn, hắn bỗng nhiên hừ nhẹ một tiếng.

Ta ngạc nhiên ngẩng đầu.

Sao thế?

 

Đại tướng quân mà cũng sợ đau sao?

Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, ánh mắt Vệ Dã nóng bỏng lạ thường.

Ta vốn muốn giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, nhưng ngón tay vô thức run rẩy, không cẩn thận chạm vào một nơi trên lồng ngực của nam nhân.

Vệ Dã cười khẽ: "Xuân Nương, nàng chạm vào chỗ nào thế?"

Ta vô cùng hoảng loạn, chân tay luống cuống bôi thuốc lên từng vết thương trên người hắn.

Sau đó lập tức lùi lại ba bước.

"Tướng quân... việc này không hợp lễ nghĩa!"

Vệ Dã không giận mà cười, đứng dậy đi về phía ta: "Xuân Nương."

Ta vội vã xua tay, ra hiệu hắn đừng nói tiếp nữa.

Ta không muốn mất đi công việc này.

Càng không muốn rời xa nơi trú ẩn an toàn này.

Ta đã nảy sinh tình cảm mẫu tử với Lệnh Nghi, nếu thật sự rời khỏi Tướng quân phủ, sau này muốn gặp nàng ấy sẽ rất khó khăn.

Vệ Dã lại không chịu buông tha.

"Xuân Nương, nàng đừng nói, để ta nói."

Giọng điệu của Vệ Dã vô cùng có sức thuyết phục.

Ta đành im lặng thật sự.

Vệ Dã nói: "Xuân Nương, chuyện quá khứ của nàng, ta đều đã biết, ta không hề để tâm chuyện nàng đã từng sinh con."

"Có phải nàng cảm thấy bản thân không xứng với ta?"

"Vì vậy, nàng không muốn đi vào vết xe đổ."

"Nhưng Xuân Nương, ta không phải Ôn Thế Lương, nàng từ chối ta, đối với ta mà nói thật là bất công."

"Xuân Nương, nàng có biết không, trước năm mười lăm tuổi, ta chưa từng được ăn một bữa no, q**n l*t lúc nào cũng rách lỗ. Ta sớm đã mất cha mẹ. Để chữa bệnh cho người tỷ tỷ duy nhất, ta còn từng làm ngựa nô cho người khác."

"Sau này, bị dồn vào đường cùng, ta vác đại đao ra biên ải. Chẳng nhớ nổi đã trải qua bao lần vào sinh ra tử, mới có được vị trí ngày hôm nay."

"Con người không được tự xem thường bản thân, Xuân Nương, nàng rất tốt. Những chuyện trước kia không phải lỗi của nàng, nàng đã nỗ lực hết sức để sống rồi."