Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 93

Một linh hồ của Tiên Minh đã hoàn toàn bị đóng băng, phía trên có bốn bóng người đang hỗn chiến trong ánh sáng và bóng tối đan xen.

Chính xác mà nói là ba đánh một.

Không bao lâu sau, Lục Truy thở hổn hển ngồi trên mặt băng, xua tay: “Không được rồi không được rồi, ta thấy chuyện tu luyện gian khổ này không hợp với ta.”

Nguyên Hội cũng đáp xuống, từng cơ bắp trên thân thể cường tráng đều đang run rẩy, “Phật dạy, không nên hiếu thắng đấu đá… chỉ cần điểm đến là được… lấy từ bi làm gốc… đúng, ý là huynh phải từ bi với chúng ta!”

Mạnh Cận ôm cây đàn tỳ bà của mình, nhìn sợi dây đàn bị đứt ở trên, mặt không biểu cảm nhìn bóng dáng màu xanh biếc đang đứng cách đó không xa. “Đền tiền!”

“Ta nói này, huynh sao vậy? Tâm trạng tệ thế?” Lục Truy hỏi.

Thực ra trước đây cũng chỉ có Lục Truy mới có thể nhìn ra được một số cảm xúc mịt mờ của Tiêu Cửu Từ, nhưng lúc này Mạnh Cận và Nguyên Hội cũng có thể nhìn ra rõ ràng.

Nói là tỉ thí, nhưng Tiêu Cửu Từ từ đầu đến cuối chỉ cúi đầu đánh, như thể có chuyện gì không nghĩ thông, suy nghĩ thì bay bổng, cơ thể lại chiến đấu theo phản xạ bản năng.

Hơn nữa sắc mặt luôn căng cứng, giống như thiếu niên không nhịn được mà thể hiện cảm xúc ra mặt.

Tiêu Cửu Từ rủ mắt, như thể đã nhập thần, cho đến khi Lục Truy và những người khác liên tục gọi mấy tiếng, y mới hoàn hồn lại.

Đối mặt với ánh mắt tò mò của mọi người, Tiêu Cửu Từ khựng lại, đột nhiên mở miệng: “Ta còn có việc, về trước đây.”

“Hả?” Ba người đồng thanh.

Kết quả Tiêu Cửu Từ quay người liền đi, nhưng còn chưa rời khỏi hồ băng, đã thấy một bóng người bay tới rất nhanh.

Bước chân của Tiêu Cửu Từ khựng lại, ngây người tại chỗ.

Ba người kia cũng nhìn rõ người đến, chính là Kiều Hàm được cho là vừa mới tỉnh lại.

Lục Truy lập tức phản ứng lại, huýt sáo cười nói: “Xem ra Cửu Từ không định về nữa rồi.”

Sau đó hắn đứng dậy phủi vụn băng trên người, gọi hai người còn đang ngơ ngác kia: “Đôi trẻ giận nhau, mọi người giải tán thôi.”

Lục Truy dẫn hai người đi về phía bờ, vừa hay đi ngang qua Kiều Hàm đang chạy đến.

Kiều Hàm dường như vội đến mức không nhìn thấy họ, trực tiếp xông thẳng về phía Tiêu Cửu Từ.

Trên mặt băng, bóng dáng của Tiêu Cửu Từ trông có chút lạnh lẽo.

Nhìn Kiều Hàm đang lao về phía mình, tim Tiêu Cửu Từ không khỏi thắt lại.

Chắc là Kiều Hàm đã hỏi thăm được gì rồi.

Tiêu Cửu Từ có chút căng thẳng, kết quả Kiều Hàm trực tiếp đưa tay nắm lấy hai cánh tay của y.

“Sư huynh! Huynh hiểu lầm rồi!”

Tiêu Cửu Từ sững sờ, “Cái gì?”

Kiều Hàm xấu hổ đến mức chỉ muốn che mặt lại mà nói, “Chính là cái đó… tình hình ở đại điện, ta thật sự không biết gì cả, ta cảm thấy có thể là do ảnh hưởng của công pháp song tu, lúc đó ta đang ở trạng thái cần gấp linh lực, cho nên mới như vậy, ta thật sự không cố ý!”

Tiêu Cửu Từ cũng không nói nhiều, chỉ gật đầu: “Ừm, cái này ta biết rồi.”

Thực ra từ phản ứng ban đầu của Kiều Hàm, Tiêu Cửu Từ đã đại khái đoán được. Ban đầu họ quả thực đang vận hành công pháp, nhưng sau khi Kiều Hàm tỉnh lại nhào qua thì không phải.

Y đã tưởng là Kiều Hàm bị ảo cảnh dọa sợ, cuối cùng ma tính bộc phát, không muốn nhẫn nhịn nên mới như vậy.

Lại không ngờ, tình hình lúc đó, hoàn toàn là hành vi vô thức của Kiều Hàm.

Ánh mắt Tiêu Cửu Từ sâu thẳm nhìn Kiều Hàm, nói: “Còn gì nữa?”

Kiều Hàm nuốt nước bọt, lập tức lại căng thẳng: “Sư huynh, buổi sáng ta nói với huynh chuyện giải trừ khế ước, huynh tức giận, có phải là cảm thấy ta đang đùa giỡn huynh không? Ta thật sự không có. Ta thề, ta chưa từng có ý nghĩ không an phận nào với huynh, cũng không nghĩ đến việc dựa vào hôn ước để làm gì, ta thật sự muốn giải trừ hôn khế.”

Tiêu Cửu Từ nghiêm túc nhìn Kiều Hàm, một câu cũng không tin.

Cứng miệng.

Không có ý nghĩ không an phận? Động lòng với y nhiều lần như vậy, động một cách hung hãn như vậy, đến mức có thể ảnh hưởng đến y, mà còn gọi là không có ý nghĩ không an phận?

Thật sự muốn giải trừ khế ước? Vậy hết lần này đến lần khác trì hoãn để làm gì?

Buổi sáng sau khi Kiều Hàm đề cập, tuy y có chút không vui, nhưng bình tĩnh nghĩ lại cũng biết nguyên nhân là gì, bản thân sắp lên Nguyên Anh kỳ rồi, nếu họ vẫn còn hôn khế, y sẽ phát hiện ra thân phận của Kiều Hàm, Kiều Hàm chắc chắn là đang sợ hãi chuyện này, cho nên mới muốn giải trừ hôn khế.

Mà y vừa rồi đã nghĩ xong sẽ quay về tìm Kiều Hàm.

Chuyện này là do y không tốt, là y vẫn chưa nói rõ ràng.

Chỉ là, cho dù chuyện ở đại điện là ngoài ý muốn, nhưng đã xảy ra rành rành như vậy, y cảm thấy Kiều Hàm nên… nên thay đổi suy nghĩ rồi chứ, ví dụ như không muốn chỉ làm sư huynh đệ nữa… dù sao thì bản tâm của con ma này đối với y cũng không phải là tình huynh đệ, theo như lời nói ban đầu của con ma này, chính là quá thích y, cho nên chỉ cần có thể ở bên cạnh y, bảo vệ y, nhìn y hạnh phúc là được rồi.

Mà suy nghĩ ban đầu của y chính là trông chừng con ma này, chịu trách nhiệm cho con ma này, chăm sóc cho sư đệ ruột của mình.

Nhưng cùng nhau trải qua bao nhiêu chuyện, tình cảm của y đối với con ma này sớm đã biến chất rồi.

Y cũng chưa từng nghĩ đến, có một ngày, y lại để tâm đến một ma tộc đoạt xá như vậy.

Từ trong thử thách tâm cảnh ra ngoài, y đã hiểu rồi.

Y đã động lòng với Kiều Hàm.

Y không tin con ma này có thể luôn kiên trì với chấp niệm ban đầu. Nếu Kiều Hàm không có dũng khí để thay đổi, vậy y sẽ cho Kiều Hàm dũng khí.

Giống như đang dụ dỗ một con ma bộc phát ma tính của mình, Tiêu Cửu Từ không hiểu sao lại có cảm giác như đang xúi giục người khác làm chuyện xấu.

Ngay lúc Kiều Hàm đang lo lắng bất an, chỉ thấy Tiêu Cửu Từ cười cười, nụ cười đó như làn gió mát mùa hè thổi qua mặt, thấm tận tim gan.

Không đợi Kiều Hàm phản ứng, đột nhiên Tiêu Cửu Từ đưa tay ra, một tay ôm lấy eo của Kiều Hàm, một tay ôm lấy đầu, ghé sát vào tai cậu, dùng thuật pháp cách ly với thế giới bên ngoài, khẽ nói: “Sư đệ, ta biết rồi, đệ, không phải là Kiều Hàm ban đầu.”

Lời này vừa thốt ra, Kiều Hàm còn chưa kịp phản ứng lại việc mình được thần tượng ôm vào lòng, đã như một tiếng sét giữa trời quang, đánh cho toàn bộ da đầu của cậu tê dại, hơi thở cũng ngưng lại.

“Đừng sợ, điều ta muốn nói với đệ là, bất kể đệ là gì, đệ đều là sư đệ Kiều Hàm của ta, ngay từ đầu đã vậy. Cho nên đệ không cần phải lo lắng những điều này, đệ chính là đệ.”

Đại não của Kiều Hàm đã ngừng hoạt động.

Không chỉ có cậu, ngay cả hệ thống dường như cũng ngừng hoạt động, sau khi phát ra một chuỗi âm thanh không rõ ý nghĩa. Mới khô khốc nhắc nhở: [Xin ký chủ chú ý, nam chính có lẽ đã hiểu lầm ngài là ma tộc, không thể tiết lộ lai lịch của mình, phương diện này sẽ tự động bị hạn chế.]

Điều này Kiều Hàm đương nhiên biết. Cậu muốn nói mình là người xuyên không cũng không được, cũng không thể tiết lộ những tình tiết liên quan, nhưng sao nam chính lại biết cậu không phải là bản gốc?

Tiêu Cửu Từ buông Kiều Hàm ra, đỡ lấy thân thể đang khẽ run của cậu, mặc cho cậu phản ứng.

Mãi một lúc lâu sau, Kiều Hàm mới mấp máy môi, muốn hỏi điều gì đó, lại phát hiện làm sao mở miệng cũng sẽ bị hạn chế.

Trong thiết lập của thế giới này, ‘ngươi không phải là ngươi’ chỉ có thể là ma tộc đoạt xá.

Cho nên Tiêu Cửu Từ tưởng cậu là ma tộc, vấn đề là vẫn chưa muốn giết cậu?

Vậy mình chỉ có thể tiếp tục giả vờ làm ma tộc sao?

Đương nhiên, Kiều Hàm biết theo tâm tính của Tiêu Cửu Từ, họ đã ở bên nhau lâu như vậy, y chắc chắn đã có thể phán đoán cậu là vô hại, cho nên mới có thể luôn coi cậu như sư đệ ruột.

Nhưng thân phận này cũng quá bẫy người rồi.

Đầu óc Kiều Hàm ong ong, cuối cùng nén một lúc lâu, chỉ có thể nén ra một câu, “Ta không phải như huynh nghĩ… ta là người tốt, ta không có âm mưu gì cả, ta không có bất kỳ quan hệ gì với bên đó, ta…”

Tiêu Cửu Từ trực tiếp bị chọc cười, “Ta biết, ta tin đệ.” Chắc là một con ma nhỏ khác biệt, lén ma giới đến giới tu chân, đến bên cạnh y, không còn dính líu gì đến ma giới nữa.

Kiều Hàm nhất thời thật sự không biết nên trả lời thế nào. Cậu đã bị sự thật này chấn động sâu sắc.

“Huynh… huynh không để tâm chút nào sao…”

“Bình thường đệ rất ngoan, thỉnh thoảng không nghe lời, những thứ khác đều rất tốt, tại sao ta phải để tâm? Ta đã nói ta tin đệ, trong mắt ta đệ cũng giống như những người khác.” Tiêu Cửu Từ ôn hòa nói, nói đến đây y khựng lại, gò má hơi ửng hồng: “Cũng không giống lắm, nhưng tuyệt đối không liên quan đến tình hình bản thân của đệ.”

Kiều Hàm thật sự ngây người, chưa nói đến việc cậu không phải là ma tộc, cho dù cậu là ma tộc, lúc này nghe nam chính nói ra những lời không chút khúc mắc, không mang chút thành kiến nào, có lẽ cũng sẽ cảm động đến rơi nước mắt.

Thảo nào cuối cùng thiên đạo lại để y cứu thế, bởi vì y chính là có phẩm hạnh tốt như vậy.

Dù cho đối phương là ma tộc, chỉ cần lúc chân thành ở bên nhau đã tin tưởng lẫn nhau, chỉ cần không làm ác, Tiêu Cửu Từ cũng sẽ dành cho tình cảm chân thành nhất.

Trời ạ, y tốt quá đi.

Đây là nam thần tượng gì vậy!

Kiều Hàm cảm thấy trái tim mình như bị va đập mạnh.

Mắt cũng không khỏi đỏ lên.

Tiêu Cửu Từ thấy cậu như vậy, trong lòng thở phào một hơi, quả nhiên nói rõ ràng, Kiều Hàm sẽ không cần lo lắng sợ hãi nữa.

Đột nhiên, Kiều Hàm nhớ lại chuyện mình bị ép làm nhiệm vụ, không nhịn được mà muốn thăm dò: “Vậy nếu… nếu ta không kiểm soát được, làm chuyện xấu thì sao?”

Tiêu Cửu Từ đại khái đoán được Kiều Hàm đang ám chỉ đến việc ma tính bộc phát, hoặc là việc đoạt xá có những rủi ro chưa biết khác, dù sao thì những lời nói về việc mộng du quả thực rất đáng ngờ.

Tiêu Cửu Từ đưa tay lên xoa đầu Kiều Hàm, cười nói: “Yên tâm, ta sẽ trông chừng đệ, nếu đã đến rồi, thì… cứ ở bên cạnh ta mãi mãi.”

Kiều Hàm ngơ ngác nhìn Tiêu Cửu Từ, cảm thấy mình như một khúc gỗ trôi dạt đã cập bến, dù tình hình của bản thân đều là ẩn số, vẫn nhận được cảm giác an toàn trọn vẹn từ nam chính đại nhân, cuối cùng kích động không chịu nổi nữa: “Sư huynh, ta có thể ôm huynh một cái không?”

Tiêu Cửu Từ khẽ cười, dang rộng vòng tay, Kiều Hàm đột ngột nhào vào lòng y.

Cậu có phúc đức gì mà lại có một thần tượng như vậy.

Cứ để cậu ôm một cái, một chút thôi là được rồi.

Tiêu Cửu Từ nhẹ nhàng ôm lấy Kiều Hàm, quả nhiên vẫn là nói ra thì tốt hơn, nhóc con dám lao thẳng vào người y rồi.

Tiêu Cửu Từ nhếch khóe môi, cười nói: “Vậy… còn giải trừ khế ước không?”

Đầu óc Kiều Hàm vẫn còn đang mơ màng, kết quả lại nghe thấy lời này, luôn cảm thấy không hiểu sao lại rẽ một vòng lớn như vậy.

“Đương nhiên!” Kiều Hàm theo phản xạ có điều kiện.

Vòng tay của Tiêu Cửu Từ cứng lại, y buông Kiều Hàm ra, hơi nhíu mày.

Kiều Hàm cũng sững sờ, kỳ lạ, sao nam chính đại nhân lại có biểu cảm này?

Nếu đã biết tình hình của cậu rồi, vậy thì hôn khế tất nhiên là phải giải trừ, cậu đâu phải là bản gốc, tự nhiên không thể dùng cái này để trói buộc nam chính được.

Sao phản ứng của nam chính lại như không muốn giải trừ hôn khế vậy?

Tại sao? Chắc không phải là nam chính thích cậu chứ.

Ha ha ha, sao có thể, vừa nghĩ đến đây, Kiều Hàm đã bị chính mình chọc cười, sao cậu lại dám, lại dám ảo tưởng nam chính cong rồi, còn thích cậu, đừng tưởng rằng cậu đã cưỡng hôn nam chính thì có thể nghĩ bậy, đúng là điên rồi.

Trong nguyên tác, nhiều người phụ nữ ưu tú như vậy, tình cảm sâu đậm với y như vậy, mà Tiêu Cửu Từ còn chưa từng động lòng, bây giờ đối với một người đàn ông, lại còn là ma tộc… ha ha ha, chắc chắn không phải!

Kiều Hàm nghĩ một lúc liền thông suốt, có lẽ Tiêu Cửu Từ là lo lắng sau khi cậu giải trừ khế ước, lỡ như bị nhà họ Kiều nghi ngờ, có thể sẽ mang lại phiền phức, ví dụ như thân phận bị bại lộ, đối với một người tốt như nam chính, chắc chắn không ngại dùng thân phận đạo lữ của mình để cho cậu dùng một chút.

Huống chi bây giờ họ thật sự là sư huynh đệ.

Không thể không nói, nam chính đại nhân đối với phương diện tình cảm thật sự không coi trọng lắm, cũng không nghĩ xem, nếu cậu cứ chiếm giữ thân phận đạo lữ này, hạnh phúc của y thì sao?

Nhưng nam chính xưa nay đối với chuyện hy sinh bản thân đều không để tâm.

Nhưng Kiều Hàm thì không chịu được, phải kiên quyết bày tỏ quan điểm của mình.

Mà bên này Tiêu Cửu Từ lại đã có chút ngây người, người vừa mới cầu ôm, quay đầu lại đã muốn giải trừ khế ước với y?

Đúng, y vẫn chưa nói với Kiều Hàm rằng y biết tình cảm của Kiều Hàm đối với mình. Chắc chắn là do mình biểu đạt quá tế nhị.

Nhưng không đợi Tiêu Cửu Từ mở miệng, Kiều Hàm đã kiên quyết nói: “Ta đã suy nghĩ kỹ rồi, huynh yên tâm, đợi sau khi trở về Thanh Vân Tông, chúng ta sẽ giải trừ hôn khế, không thể để cái này luôn trói buộc chúng ta!”

Tiêu Cửu Từ cứng người lại, sững sờ nhìn Kiều Hàm một lúc lâu, y thừa nhận y đã bị chọc tức.

Sao Kiều Hàm lại có thể vui vẻ nói ra những lời như vậy, y đã nói y không để tâm đến thân phận ma tộc rồi, tại sao Kiều Hàm vẫn không muốn tiến thêm một bước, y không hiểu nổi con ma này rốt cuộc nghĩ gì, rõ ràng trong thử thách tâm cảnh, đã nói như vậy…

Lẽ nào… trong lòng con ma này còn có suy nghĩ khác, cho nên không muốn vội vàng bộc lộ tâm tư, muốn suy nghĩ thêm? Còn có gì chưa quyết định… vậy mình có phải là không nên vội vàng như vậy…

Trong lúc Tiêu Cửu Từ đang suy nghĩ miên man, y đột nhiên quay đầu lại, mà bờ hồ xa xa đã có động tĩnh.

Chỉ thấy những tia điện nhỏ đang lóe lên.

Là ba người Lục Truy, Mạnh Cận và Nguyên Hội đang dây dưa với Tần Tu Trọng, dường như là ba người đang chặn Tần Tu Trọng, Tần Tu Trọng bị quấn đến phiền, mới lóe lên tia điện.

Trong lòng Tiêu Cửu Từ như có một cái gai, y sâu kínquay đầu nhìn Kiều Hàm.

Liền thấy Kiều Hàm cũng bị thu hút sự chú ý.

Cuối cùng vẫn là Tần Tu Trọng đẩy mọi người ra, bay ra, quay đầu lại tức giận nhìn ba người, “Các ngươi làm gì vậy!”

Mạnh Cận và Nguyên Hội nhìn về phía Lục Truy.

Lục Truy bực bội nói: “Người ta đang tình tứ, ngươi lại cứ chạy đến phá đám, đương nhiên là phải chặn ngươi rồi.” Sau đó hắn còn ném cho Tiêu Cửu Từ một ánh mắt ‘xin lỗi huynh đệ không chặn được’.

Thực ra là ba người họ trốn ở bờ hồ hóng hớt, tuy không nghe thấy gì, nhưng vẫn xem rất say sưa, kết quả giữa đường Tần Tu Trọng lại đến.

Họ không nói hai lời đã lôi người vào bụi cỏ, lúc đó mới dẫn đến tình hình vừa rồi.

Tần Tu Trọng quả thực bị tức không chịu nổi, “Cái quái gì vậy, là bên Tiên Minh có lệnh triệu tập khẩn, triệu tập mười người đứng đầu cuộc thi đến để bàn một chuyện, họ vẫn còn đang tìm các ngươi đấy, ta vừa hay đi ngang qua thấy các ngươi ở đây, qua thông báo cho các ngươi một tiếng thôi.”

“Cái gì? Triệu tập khẩn?” Lục Truy sững sờ.

Mà bên Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm tự nhiên cũng bị gián đoạn. Qua nghe lời của Tần Tu Trọng, Tiêu Cửu Từ chắc chắn phải đi, nhưng Kiều Hàm đã không còn trong top mười nữa, chỉ có thể đi theo đến cửa, nhìn họ vào họp.

Nhưng Kiều Hàm chú ý thấy người của Tiên Minh vốn dĩ có vẻ hơi nghiêm túc, xem ra có chuyện quan trọng.

Mà lúc này bên trong, mười người nghe được tin tức đều vô cùng kinh ngạc.

Chuyện liên quan đến Ứng Long cảnh.

Ứng Long cảnh là một bí cảnh mới được phát hiện, hiện đang trong giai đoạn mở cửa, trước đó Tiên Minh đã sắp xếp người vào khảo sát vài lần, phát hiện độ khó trong đó phù hợp cho tu sĩ dưới Nguyên Anh kỳ vào rèn luyện, tuy độ nguy hiểm không thấp, hơn nữa còn có nhiều tình huống chưa biết, nhưng phần thưởng nhận được cũng rất lớn.

Chuyến phiêu lưu trong bí cảnh như vậy rất thích hợp để cho những người mới nổi rèn luyện trưởng thành, cho nên Tiên Minh mới quyết định lấy đó làm phần thưởng cho năm mươi người đứng đầu.

Mà trong thời gian diễn ra đại hội, Tiên Minh đã cử người vào bên trong để xây dựng các loại trận pháp phòng hộ, và cả trận pháp truyền tống, để đảm bảo các tu sĩ nếu muốn từ bỏ thì có thể bảo toàn tính mạng cơ bản nhất.

Nhưng ngay lúc đang xây dựng trận pháp, họ đã phát hiện ra khe nứt không gian. Chỉ là khe nứt đó nhỏ hơn nhiều so với khe nứt mà Tiêu Cửu Từ phát hiện ở đáy Xích Nhai, cho nên lúc phát hiện, đã trực tiếp phong ấn lại. Cũng không có ai bị xâm nhiễm.

Nhưng bí cảnh rất lớn, nhiều nơi người của Tiên Minh chưa từng đặt chân đến, không dám đảm bảo chắc chắn không có khe nứt nào khác.

Nhưng theo nồng độ ma khí trong bí cảnh mà nói, chắc là không có.

Ngày mai sẽ thông báo cho tất cả mọi người, nếu có người vì thế mà không dám vào, vậy thì coi như là bỏ cuộc. Nhưng theo tình hình chung mà nói, sẽ không có ai từ bỏ cơ hội này, dù sao ở đâu rèn luyện cũng sẽ có nguy hiểm, Ứng Long cảnh là một bí cảnh chưa được khai thác, đồ tốt chắc chắn không ít.

Mà Thiệu Vũ triệu tập mọi người đến, thực ra là lấy danh nghĩa của Tiên Minh hy vọng nhận được sự giúp đỡ của mười người đứng đầu.

“Các ngươi đều là những người có biểu hiện xuất sắc trong thử thách tâm cảnh, tự nhiên sẽ không dễ dàng bị ma khí xâm nhiễm, cho nên hy vọng các ngươi trong lúc rèn luyện nếu tình cờ gặp phải tình huống có khe nứt, thì hãy chủ động phong ấn, Tiên Minh chúng ta sẽ có phần thưởng tương ứng.”

Mười người này đều đến từ các đại tông môn, tự nhiên là không thể từ chối, đặc biệt là một Tiêu Cửu Từ hoàn toàn không bị ảnh hưởng và một Tần Tu Trọng căm thù ma giới đến tận xương tủy.

Cuối cùng Thiệu Vũ đã giữ Tần Tu Trọng và Kiều Uyển lại để nói chuyện trước.

Bởi vì họ đã bày tỏ ý định muốn đến Bất Niệm Cung, cho nên ý của Thiệu Vũ là nếu họ có thể phong ấn thêm vài khe nứt trong Ứng Long cảnh, sẽ có lợi cho việc họ gia nhập Bất Niệm Cung.

Trong lòng Tần Tu Trọng cười lạnh, tự nhiên là chấp nhận.

Bên này Tiêu Cửu Từ cùng những người khác ra ngoài, Lục Truy đi cùng ở cuối, thật sự không nhịn được mà hỏi: “Huynh không ổn à, vừa rồi Thiệu Vũ đã nhìn huynh mấy lần rồi, có lẽ là hiếm khi thấy huynh đối mặt với chính sự mà còn lơ đãng. Bọn họ đều đang trông cậy vào huynh nỗ lực sửa chữa khe nứt đấy.”

Tiêu Cửu Từ lơ đãng “ừm” một tiếng.

Lục Truy hóng hớt cười nói: “Có phải là vừa rồi bị quấy rầy chuyện tốt của huynh và đệ muội, cho nên không vui à?”

Tiêu Cửu Từ liếc nhìn Lục Truy một cái, đột nhiên nói một câu kinh người: “Kiều Hàm… muốn giải trừ hôn khế với ta.”

Nụ cười của Lục Truy trực tiếp cứng đờ: “Hả? Sao có thể.”

Đúng vậy, sao có thể? Y cũng muốn hỏi con ma này, miệng thì nói thích y, lại lúc y muốn đến gần, lại cố gắng giữ khoảng cách.

“Huynh nghĩ sao?” Lục Truy có chút tò mò về phản ứng của Tiêu Cửu Từ, dù sao đến tận bây giờ, y vẫn chưa thừa nhận…

“Ta sẽ không giải trừ.” Tiêu Cửu Từ đột nhiên nói.

Lục Truy sững sờ, chỉ thấy Tiêu Cửu Từ ngẩng đầu nhìn qua, hướng nhìn, chính là Kiều Hàm đang canh giữ ngoài cửa, lúc này cậu đang ló đầu nhìn qua, thấy Tiêu Cửu Từ, hai mắt sáng lên, lập tức nhìn chằm chằm.

“Ta không muốn giải trừ. Là đệ ấy trước…”

Giọng của Tiêu Cửu Từ nhẹ nhàng và nghèn nghẹt, Lục Truy nghe mà trong lòng kinh ngạc, lập tức linh hồn hóng hớt bùng cháy, cười hề hề: “Vậy thì mau bắt lấy đi. Rõ ràng là đã hai bên cùng có tình ý rồi. Có phải cậu ta vẫn còn lo lắng chuyện kia không?”

“Đã nói rõ rồi, nhưng đệ ấy vẫn nói muốn giải trừ hôn khế.”

Lục Truy thấy vẻ mặt có chút buồn bực của Tiêu Cửu Từ, suýt chút nữa cười chết, không ngờ huynh đệ của mình lại có một ngày như thế này.

“Tên nhóc đó trong lòng trong mắt toàn là huynh, điểm này hoàn toàn không cần nghi ngờ, có lẽ vẫn là lo lắng một số việc bên ngoài thôi.” Lục Truy thực ra cũng không hiểu, nhưng chỉ có thể nghĩ như vậy.

Tiêu Cửu Từ nghĩ lại, nếu chỉ là như vậy, loại trừ những việc bên ngoài là được rồi, nếu là vì người khác…

Tiêu Cửu Từ nghiến răng.

Lục Truy thấy thần sắc của Tiêu Cửu Từ thay đổi liên tục, hiếm khi có một tia lo lắng, “Này, ta nói này, huynh còn nhớ chính sự chứ, sự khác thường của Ứng Long cảnh… khụ khụ huynh phải chú ý.”

Lục Truy nói đến cuối suýt chút nữa đã tự mình cười phá lên, mẹ nó, không ngờ có một ngày mình lại phải nói chuyện chính sự với một người nghiêm túc như Tiêu Cửu Từ.

Tuy Tiêu Cửu Từ bị Kiều Hàm làm cho rối loạn cảm xúc, nhưng sự bình tĩnh và tự chủ vốn có của y vẫn còn, từ khi nghe được chuyện của Ứng Long cảnh, y đã nghĩ đến những nghi hoặc trước đây, và cả những ảnh hưởng mà Kiều Hàm có thể phải chịu.

Nếu tình hình đã nói rõ, lần này Tiêu Cửu Từ tự nhiên sẽ trực tiếp hỏi ý của Kiều Hàm, nếu khe nứt không gian có ảnh hưởng đến cậu, vậy tự nhiên là không thể để cậu vào bí cảnh, nếu không có ảnh hưởng, bản thân cũng sẽ không tước đoạt thành quả nỗ lực của Kiều Hàm.

Trở về sân, Tiêu Cửu Từ mới nói chuyện chính sự với Kiều Hàm, sau khi nghe xong, sắc mặt cậu hơi thay đổi, dường như muốn nói gì đó, cuối cùng vội đến gãi tai gãi đầu mà vẫn không nói ra được.

Tiêu Cửu Từ nghĩ lại rồi nói: “Đệ lo lắng ở đó có chuyện?”

Cuối cùng Kiều Hàm chỉ đành nói: “Ta sợ sẽ giống như Thanh Liên cảnh.”

Tiêu Cửu Từ hơi nhíu mày, nhớ lại sự mạo hiểm của Kiều Hàm để cứu mình, không nhịn được mà đưa tay lên vỗ đầu cậu: “Lần này nếu xảy ra chuyện, sư huynh sẽ bảo vệ đệ.”

Không thể vì nguy hiểm tiềm ẩn mà không đi, vậy thì không phải là người tu đạo tranh mệnh với trời. Huống chi, y phải đi phong ấn khe nứt không gian, lỡ như cứ để nó phát triển không quản, lỡ như thông qua Ứng Long cảnh mà giải phóng ra thứ gì đó, vậy đối với những người xung quanh đều là tai họa.

Đây đều là những việc phải phòng ngừa trước.

Những ma khí đó đối với Tiêu Cửu Từ hoàn toàn không có ảnh hưởng, tự nhiên là do y đi làm là thích hợp nhất.

Tiêu Cửu Từ chỉ lo lắng cho tình hình của Kiều Hàm: “Đệ chắc chắn, đệ sẽ không bị ảnh hưởng chứ?”

Kiều Hàm lập tức nói: “Vốn dĩ đã không bị rồi.”

Tiêu Cửu Từ thấy Kiều Hàm không giống như đang nói dối, chỉ đành cảm thán bản thân đối với chuyện này hiểu biết quá ít, sau này tìm cơ hội tìm hiểu kỹ hơn.

Nói đến đây, Tiêu Cửu Từ đột nhiên dừng lại một chút, ngẩng đầu nhìn về phía tường rào. Không bao lâu sau, liền thấy Tần Tu Trọng và Kiều Uyển bay vào.

Sắc mặt của Tần Tu Trọng âm trầm, Tiêu Cửu Từ dường như đã lường trước được.

Đợi hai người ngồi xuống, Kiều Uyển còn liếc nhìn Kiều Hàm một cái.

Nhưng bên Tiêu Cửu Từ và Tần Tu Trọng đã thiết lập kết giới, bắt đầu bàn bạc.

“Ta nghi ngờ những khe nứt đó có liên quan đến ma tu của Bất Niệm Cung.” Tần Tu Trọng trực tiếp nói: “Bọn chúng muốn gây sự! Nếu có thể biết được trong khoảng thời gian này ai đã từng đến, thì có thể rà soát từng người một.”

Điểm mà Tiêu Cửu Từ để tâm lại khác với Tần Tu Trọng, “Trước đây Thanh Liên cảnh đã xảy ra vấn đề, bây giờ lại là Ứng Long cảnh, ta thấy những lĩnh vực riêng biệt như bí cảnh càng dễ bị mở ra khe nứt không gian. Có lẽ những bí cảnh khác mà chúng ta không biết sớm đã có rồi.”

Kiều Hàm nghe mà vô cùng chấn động, bởi vì kết luận này trong nguyên tác là sau khi Ứng Long cảnh xảy ra chuyện, mọi người mới tổng kết ra, không ngờ lúc này Tiêu Cửu Từ đã nghĩ đến rồi.

Nguyên tác lúc này thực ra không có chuyện khe nứt không gian, không biết tại sao đột nhiên lại thay đổi.

Bất kỳ sự thay đổi nào cũng khiến người ta bất an, cho nên lòng Kiều Hàm lại càng lo lắng hơn.

“Không biết có phải ta nghĩ nhiều không, luôn cảm thấy không phải là trùng hợp.” Tiêu Cửu Từ hơi nhíu mày nói.

Tần Tu Trọng lại không để tâm: “Ma giới cũng giống như đập hang chuột vậy, chỗ này một cái, chỗ kia một cái, muốn trốn thoát, nhưng căn bản vô dụng, nhiều nhất chỉ có thể giải phóng ra một ít ma khí để giúp họ bồi dưỡng một số tay sai, hoặc là ảnh hưởng một chút đến ma thú.”

Những lời này tự nhiên là bắt nguồn từ sự tự tin tuyệt đối đối với phong ấn đã hao hết sức lực của hai giới ngàn năm trước mới có được.

Kiều Uyển sầu não bị dồn nén, lúc này họ còn chưa biết, sự việc căn bản không đơn giản như họ nghĩ.

Dù là nam chính đại nhân cẩn thận tỉ mỉ cũng không thể lường trước được rằng thực ra ma tộc đã sớm có thể phát động một cuộc tấn công quy mô nhất định trong bí cảnh. Trước đó không bại lộ, chính là để chơi một vố lớn.

Mà trong mắt tất cả mọi người ở giới tu chân, tình huống khe nứt không gian nhiều nhất có thể là loại như ở dưới Xích Nhai, chỉ là giải phóng một ít ma khí, ảnh hưởng một chút đến những người có định lực không đủ mà thôi. Rất ít trường hợp mới đến mức độ ma thú thức tỉnh như ở Thanh Liên cảnh.

Nhưng dù là như vậy, theo thực lực của năm mươi người hiện tại, hoàn toàn có thể giải quyết được. Cho nên mới vẫn để họ vào, thậm chí còn để họ xử lý khe nứt không gian.

Mà Kiều Uyển lại không rõ ràng lắm về chuyện này, chỉ tưởng là điềm báo của sự kiện đã nghe qua. Kiều Uyển ngẩng đầu nhìn Tiêu Cửu Từ, khóe miệng mấp máy, cuối cùng vẫn cúi đầu nói: “Vậy… còn đi không?”

“Đương nhiên! Hiếm có cơ hội, nói không chừng có thể tra ra manh mối.” Tần Tu Trọng kiêu ngạo nói: “Tên ma tu đó muốn tạo ra khe nứt, ta sẽ phong ấn hết cho hắn!”

“Hiểm họa như khe nứt không gian tất nhiên không thể để lại.” Tiêu Cửu Từ chậm rãi nói.

Kiều Uyển không nói gì thêm.

Tiêu Cửu Từ và Tần Tu Trọng bàn bạc một lúc, cân nhắc một số tình huống có thể xảy ra và các biện pháp đối phó, tuy vẫn chưa đủ, nhưng đối với Kiều Hàm mà nói vẫn có chút an ủi.

Kiều Hàm cũng bình tĩnh chấp nhận mọi thứ, dù sao thì những chuẩn bị chiến đấu cần thiết cậu đều đã làm rồi.

Đợi hai người rời đi, Kiều Hàm tích cực chủ động: “Sư huynh, chúng ta đến Diễn Võ Trường đi, còn mấy ngày nữa, luyện tập thêm.”

“Luyện tập theo cách của các đệ à?” Tiêu Cửu Từ đột nhiên tò mò, y có chút muốn biết nơi mà Kiều Hàm này từng sống là như thế nào.

Kiều Hàm lúng túng, chỉ đành nói: “Nói ra huynh có thể không tin, ta hoàn toàn không biết gì về ma giới. Về tình hình của chính ma tộc cũng không hiểu gì cả.”

Nhìn dáng vẻ của Kiều Hàm, Tiêu Cửu Từ cũng chỉ có thể tưởng tượng ra một nhóc đáng thương không nơi nương tựa, yếu đuối dễ bị bắt nạt sống ở một vùng hẻo lánh, âm thầm co ro trong góc nhìn mọi thứ của giới tu chân, lòng sinh khao khát, vì sức mạnh linh thức mạnh mẽ, sau đó bất chấp tất cả mà đến.

“Ta tin, những gì đệ nói ta đều tin.” Quả nhiên ma nhỏ nhà y rất đặc biệt.

Tiêu Cửu Từ biết, chỉ cần Kiều Hàm có thể nói ra những chuyện có lợi cho mình, cậu đều sẽ nói.

Cho nên về điểm này, Tiêu Cửu Từ không chút do dự mà tin tưởng Kiều Hàm, dù cho có vẻ không đáng tin đến đâu.

Kiều Hàm nói muốn tu luyện, Tiêu Cửu Từ liền cùng cậu tu luyện không kể ngày đêm.

*

Cho đến sáng sớm hôm đó, họ sắp phải đến Ứng Long cảnh.

Đến lối vào truyền tống trận chờ đợi, Kiều Hàm hít sâu một hơi, trong lòng đang căng thẳng, kết quả cảm thấy có người kéo mình một cái.

Kiều Hàm nhìn qua, liền thấy nụ cười dịu dàng của Tiêu Cửu Từ, y nói: “Sư đệ, thương lượng với đệ một chuyện.”

Kiều Hàm chớp chớp mắt, “Gì vậy?”

“Đợi sau khi chúng ta ra ngoài, sẽ không về Thanh Vân Tông nữa.” Tiêu Cửu Từ đột nhiên nói.

Kiều Hàm sững sờ, “Hả?”

Tiêu Cửu Từ nghĩ nếu những việc bên ngoài cản trở Kiều Hàm, khiến cậu không dám tiến thêm bước nữa, vậy thì loại bỏ hết tất cả những việc bên ngoài. Dù sao cũng không cho cậu cơ hội nhắc lại chuyện giải trừ hôn khế nữa, hôn khế này nếu đã khắc lên rồi, thì không thể tùy tiện gỡ bỏ được.

Ánh mắt Tiêu Cửu Từ trong veo lấp lánh, khóe mắt đầu mày đều mang theo ý cười, “Ta đưa đệ ra ngoài vân du được không? Không phải đệ vẫn luôn muốn cùng ta đi vân du sao?”

Kiều Hàm ngây người, nhưng hai mắt lại không khỏi sáng lên, “Thanh Vân Tông sẽ để huynh…”

“Đợi sau khi ra khỏi bí cảnh, ta sẽ truyền tin về, nói là ta muốn tìm kiếm cơ hội tiến giai Nguyên Anh, hơn nữa ta nghĩ bên Giang phu nhân chắc cũng không vui vẻ gì khi ta trở về đâu.” Tiêu Cửu Từ tự giễu cười một tiếng: “Như vậy rất tốt, chỉ có hai chúng ta, cùng nhau đi chơi, giống như sư phụ vậy, được không?”

Kiều Hàm cảm thấy trái tim mình đang đập loạn xạ.

Đây… đây quả thực là điều cậu hằng mong ước, nhưng có được không? Thật sự có được không?

Cậu tưởng rằng những tình tiết sau này tuy đã bị cậu phá hỏng, nhưng có lẽ vẫn phải đi qua một chút bề ngoài.

Nhưng nếu nam chính trực tiếp dẫn cậu đi, một phần tình tiết sau đó trực tiếp biến mất. Đây quả thực là một chuyện tốt trời ban!

Bất kể có thành công hay không, chỉ cần nam chính có lòng này, vậy thì cậu sẽ nỗ lực giúp nam chính thực hiện. Nam chính cuối cùng cũng sắp bỏ lại những kẻ ngàng chân đó rồi!

Kiều Hàm lập tức tràn đầy tự tin, tràn ngập kỳ vọng vào tương lai.

“Đây… đây là huynh nói đó, huynh đã hứa rồi, không được nuốt lời đâu.” Kiều Hàm kích động đến nói lắp.

Nhìn phản ứng của Kiều Hàm, Tiêu Cửu Từ biết mình đã làm đúng, quả nhiên muốn cùng y ra ngoài một mình, ngay cả chuyện hôn khế cũng không nhắc đến nữa.

Tiêu Cửu Từ đưa tay lên vỗ đầu Kiều Hàm, đôi mắt như rắc đầy sao trời, đẹp đẽ và quyến rũ, “Ừm, tuyệt đối không nuốt lời!”

Lúc này trận pháp được mở ra.

Mọi người lần lượt tiến vào, Kiều Hàm không nhịn được mà nói với Tiêu Cửu Từ: “Ta vào trong sẽ tìm huynh.”

Tiêu Cửu Từ vốn định từ chối, bởi vì y muốn tìm khe nứt trước, sợ gần khe nứt có nguy hiểm, không muốn Kiều Hàm đi theo, nhưng nghĩ lại, theo tính cách của Kiều Hàm, để cậu một mình dường như càng khiến người ta bất an hơn, những bài học trước đây đã quá nhiều lần rồi, cho nên liền gật đầu: “Ừm, ta cũng sẽ đi tìm đệ.”

Hai người hẹn xong, truyền tống trận được khởi động.

Trong nháy mắt, Kiều Hàm lại quen thuộc ôm lấy một cái cây lớn để ổn định lại cảm giác buồn nôn, nhưng đến khi cậu bình tĩnh lại, liền thật sự cảm nhận được khí tức ở đây khác biệt đến nhường nào.

Ngẩng đầu nhìn qua, lập tức kinh ngạc bởi cảnh tượng trước mắt. Nhìn từ xa, những ngọn núi nhỏ liên miên không dứt, như một con rồng khổng lồ đang nằm rạp trên mặt đất.

Đây chính là bí cảnh được hình thành từ thi thể của thần thú thượng cổ Ứng Long.

Không biết có phải là do thần thú thượng cổ và giới tu chân hiện tại không thuộc cùng một thế kỷ hay không, luôn cảm thấy linh khí trong bí cảnh này không được tinh khiết cho lắm, cũng không phải là do ma khí nhiều, mà là một loại khí tức khó mà hình dung, nhưng lại không hiểu sao cảm thấy quen thuộc.

Kiều Hàm bối rối một lúc, nguyên tác không đề cập, cậu tự nhiên cũng không suy nghĩ nhiều.

Ngồi xếp bằng, bây giờ là Kim Đan kỳ, cậu sử dụng linh lực hệ Mộc càng thêm thành thạo, cậu phải cố gắng hết sức để cảm ứng những linh thực gần đây, phải nắm rõ tình hình linh thực của Ứng Long cảnh trong lòng.

Sau đó lại cảm ứng vị trí của hôn khế, bởi vì không biết Ứng Long cảnh lớn đến đâu, chỉ có thể theo hướng mà nhanh chóng ngự kiếm.

Kết quả vừa bay ra không bao lâu, đã bị thứ gì đó đánh rơi xuống.

Nhìn cây linh thụ khổng lồ đang giương nanh múa vuốt trước mặt, Kiều Hàm cử động Bích Huyền trên cổ tay, tu vi nâng cao, hoa văn của Bích Huyền cũng đã thay đổi.

Linh lực hệ Mộc như những dòng ánh sáng xanh lục không ngừng nhỏ giọt từ Bích Huyền xuống mặt đất.

Mặt đất lập tức mọc lên vô số gai đất dài đến năm mét.

Cùng với sự tiếp cận của Kiều Hàm, con đường phía trước không ngừng cuộn trào, vươn ra những gai đất áp sát linh thụ.

Linh thụ dường như cảm nhận được uy h**p, tất cả cành cây đều co rút lại, nhưng hối hận đã không kịp nữa rồi, nó đã chọc vào kẻ không nên chọc.

Trong phút chốc, vô số gai đất trực tiếp từ rễ cây đâm xuyên qua linh thụ, nhổ bật cả gốc lên.

Kiều Hàm cử động cổ tay, liền có dây leo hóa thành những con dao nhỏ không ngừng cắt cành cây của linh thụ, cuối cùng thu hoạch hết tất cả những bộ phận hữu dụng, cho vào túi trữ vật.

Kết quả vừa làm xong, quay người lại, đã thấy xung quanh sáng lên mấy chục đôi mắt màu xanh lục đang gắt gao nhìn chằm chằm vào cậu.

Kiều Hàm mặt mày âm u khó chịu, cậu phải đi tìm sư huynh của mình!

Ghét bọn cản đường! Nhưng nếu có thể…

Rất nhanh trong khu rừng rậm truyền đến tiếng động của một quần thể đang chạy.

Đang hái thuốc, Bạch Kha quay đầu lại, liền thấy Kiều Hàm đang cưỡi trên đầu một con sói khổng lồ giống như hổ, nếu bỏ qua cái đầu sói sắp bị dây leo siết đến sùi bọt mép, thì chắc cũng là một cảnh tượng ngự thú không tồi.

“Bạch sư tỷ.”

“Kiều sư đệ?”

“Có muốn đi cùng không? Ta đi tìm sư huynh.”

Bạch Kha nín cười, thật là lúc nào cũng muốn dính lấy nhau, nàng xua tay tỏ ý không đi cùng.

Kiều Hàm tạm biệt Bạch Kha, liền tiếp tục dẫn theo bầy sói tiến lên, cho đến khi đến lãnh địa mà chúng không dám bước vào, cậu mới tha cho chúng, rồi một mình tiến lên.

Bởi vì sợ ngự kiếm lại bị đánh rơi, nên đi ở dưới vẫn có bảo đảm hơn, dù sao cậu còn có thể dùng dây leo để cảnh báo trước.

Nhưng rất nhanh, Kiều Hàm đã nghe thấy tiếng giao đấu.

Vốn không muốn lo chuyện bao đồng, tìm sư huynh là quan trọng nhất.

Nhưng Kiều Hàm đột nhiên cảm nhận được linh lực hệ Thủy vô cùng nồng đậm.

Mà trong năm mươi người, tu sĩ thuần hệ Thủy chỉ có hai người.

Một trong số đó chính là Kiều Uyển.

Mà tiếng gầm trời đó, rõ ràng là một con linh thú có thực lực không tầm thường.

Kiều Hàm do dự một lúc, liền hơi lệch đi tuyến đường tiến lên của mình.

Tuy vị này có lẽ sau này sẽ không phải là chị dâu của cậu nữa, nhưng đối với bản thân Kiều Uyển, Kiều Hàm vẫn luôn có thiện cảm, cho nên đi xem một chút…

Kiều Hàm cũng coi như là ung dung tự tại, dù sao thời hạn của Ứng Long cảnh là mười lăm ngày, chuyện xảy ra cũng là năm ngày cuối cùng.

Đợi đến khi Kiều Hàm đến, liền thấy bên một cái hồ nhỏ, Kiều Uyển đang giao đấu quyết liệt với một con linh thú giống như một con rùa khổng lồ.

Đối phương cũng thuộc hệ Thủy, cho nên Kiều Uyển không thể khắc chế.

Kiều Hàm đứng bên cạnh xem, cho đến khi Kiều Uyển sắp bị thương, mới ra tay.

Dây leo từ bờ hồ vươn ra, quấn lấy cổ con rùa khổng lồ một cái, khiến nó không thể cắn được Kiều Uyển.

Kiều Uyển nhân cơ hội rút thanh kiếm sắc bén từ cán ô ra đâm vào mắt con rùa khổng lồ.

Liền nghe thấy tiếng gào đau đớn của con rùa, nó lập tức điên cuồng giãy giụa.

Sau khi dây leo bị giãy đứt, những tia nước b*n r* đều mang theo sức tấn công, trực tiếp đánh bay Kiều Uyển.

May mà Kiều Hàm đã để lá cây của một cái cây bên cạnh vươn ra, chặn lại một chút, nếu không Kiều Uyển đã phải chịu một đòn nặng.

Lần này, con rùa khổng lồ đã rụt lại.

Kiều Hàm tiến lên xem xét, liền thấy Kiều Uyển có chút thảm hại ngẩng đầu nhìn mình.

Hai người nhìn nhau không nói gì.

Kiều Hàm lo mình sẽ OOC, không dám nói bừa.

Kiều Uyển thì có chút không quen với việc được Kiều Hàm cứu, quá kỳ quái.

Khi đối mặt một mình với Kiều Hàm, Kiều Uyển cảm thấy vô cùng mất tự nhiên.

Kiều Uyển đưa ra thứ trong tay: “Nếu ngươi đã giúp ta, vậy cái này cho ngươi đi.”

Kiều Hàm cúi đầu nhìn, giống như một viên ngọc thạch màu xanh biếc, nhưng nhìn kỹ lại chính là con ngươi của con rùa khổng lồ vừa rồi.

Thôi được, quả thực là đồ tốt.

“Ta không cần.” Kiều Hàm duy trì hình tượng đang lung lay của mình. “Ngược lại là ngươi, không có bản lĩnh đó, thì đừng có khiêu khích loại linh thú cấp bậc đó.” Nói xong liền khinh thường quay người rời đi.

Nhưng vừa bước ra một bước, đột nhiên xung quanh dựng lên vô số tia sáng vàng, những tia sáng vàng hình thành một kết giới nhốt hai người lại.

Hai người thầm nghĩ không ổn, quay đầu lại, đã thấy một con rùa còn lớn hơn con vừa rồi thò đầu ra từ trong hồ nhỏ. Dường như cơ thể quá lớn, không thể ra ngoài toàn bộ, chỉ có thể thò đầu ra.

Đôi mắt màu xanh lục đó, phát ra ánh sáng, rõ ràng đang khống chế kết giới.

Con rùa mà họ vừa đánh nàm ở bên cạnh, so với con chỉ lộ đầu này, quả thực là một trời một vực.

Đây là đánh con người ta, mẹ người ta đến tìm sao?

“Sao ngươi không điều tra rõ ràng, đã tấn công nó!” Kiều Hàm lập tức hét lên.

“Ta… ta không biết! Vừa rồi ta rõ ràng chỉ cảm nhận được một con. Hơn nữa hồ nhỏ như vậy…”

“Chưa nghe nói đến hồ ngầm sao?!”

Sau đó sự thật đã không cho phép họ cãi nhau nữa, con linh thú Địa giai đó đã bắt đầu tấn công họ.

Mà với thực lực của hai người họ, hãm hại con nhỏ vừa rồi thì còn được, chứ Địa giai, chỉ với hai người họ chắc chắn là không đủ.

Kiều Hàm không muốn bị thương ở đây, dứt khoát muốn đổi linh phù để phá vỡ kết giới, trốn ra ngoài.

Lại không ngờ một đòn tấn công bằng bong bóng nước của con linh thú Địa giai, đã trực tiếp cuốn họ vào một vòng xoáy linh khí hệ Thủy, giống như vào trong máy giặt lồng quay, bị khuấy đảo điên cuồng.

Hơn nữa còn vừa khuấy đảo, vừa bị đưa về phía cái miệng khổng lồ như vực sâu.

Kiều Uyển miễn cưỡng phá vỡ bong bóng nước, không nghĩ nhiều, liền tấn công về phía bong bóng nước của Kiều Hàm.

Nhưng lại bị con rùa nhỏ chặn lại.

Thấy Kiều Hàm sắp bị cái miệng khổng lồ nuốt chửng, sắc mặt Kiều Uyển biến đổi lớn, cô nhanh chóng tấn công về phía cái miệng khổng lồ, không thèm để ý đến đòn tấn công của con rùa nhỏ bên cạnh.

Nhưng lại không kịp nữa rồi.

Ngay tại khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc này.

Sấm sét giáng xuống, đóng băng mặt hồ.

Bong bóng nước bao bọc Kiều Hàm lập tức bị đóng băng, không thể bị con rùa khổng lồ hút qua nữa.

Giây tiếp theo, băng vỡ tan.

Kiều Hàm đang choáng váng bảy tám phần đã được ôm vào một vòng tay mát lạnh.

Một giọng nói dịu dàng vang lên: “Đệ đó, thật là một lúc không trông chừng cũng không được.”

Ma giới.

“Ứng Long cảnh đã mở, khe nứt không gian đã chuẩn bị xong, Vương, khi nào bắt đầu?”

“Sao ta lại nghe nói các tiểu tu sĩ lần này tư chất đều rất cao.”

“Đúng vậy, ngoài tên Tiêu Cửu Từ đó ra, còn có một thiên tài khác đã từng được ma tu báo cáo, Tần Tu Trọng, hắn đã hồi phục linh căn, trở lại rồi?”

“Thú vị vậy sao?”

“Còn có một thiên tài hệ Mộc song linh căn, hai mươi tuổi bây giờ đã là Kim Đan kỳ, còn là La Yên Huyền Thể, là đạo lữ của Tiêu Cửu Từ.”

“Thiên tài song linh căn? Vậy lại càng thú vị hơn, bản vương không thể chờ được nữa rồi, để kịch hay bắt đầu sớm một chút đi.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn