Dù cho thần tượng chỉ là nhân vật hư cấu, với tư cách một fan hâm mộ, có thể hô hào chồng ơi vợ à, nhưng khi thật sự gánh vác thân phận này, trong đầu Kiều Hàm chỉ có: Sao mình dám? Mình cũng xứng ư? Mẹ nó mình còn là một thằng con trai, nam thần nhà mình xứng đáng với những tiên tử mỹ nhân tốt đẹp nhất thiên hạ!
Lớp thân phận khiến Kiều Hàm đứng ngồi không yên này phải được gỡ bỏ, nhưng cậu cũng phải ở lại Thanh Vân Tông, ở lại bên cạnh nam chính. Chưa kể thực ra lớp thân phận này không hữu dụng bằng sư huynh đệ.
Ví dụ như trong tình tiết mấu chốt nhất là chuyến phiêu lưu trong bí cảnh, chỉ có đệ tử nội môn của Thanh Vân Tông mới có tư cách cạnh tranh để vào bí cảnh. Còn nếu chỉ là đạo lữ, bản thân mà không có thực lực thì về cơ bản không có cơ hội. Trong nguyên tác, nguyên chủ đã ở lại Thanh Vân Tông, không đi theo.
Cũng như sau này, khi Tiêu Cửu Từ bị Thanh Vân Tông trục xuất, sư đệ dù sao cũng có tiếng nói hơn đạo lữ ở Thanh Vân Tông. Kiều Hàm tuy không biết mình có thể vùng vẫy đến bước nào, nhưng cậu muốn cố gắng hết sức để chuẩn bị.
Cho nên Kiều Hàm phải bái nhập Thanh Vân Tông, mượn thân phận sư huynh đệ để bước vào mỗi một tình tiết bước ngoặt.
Mà Tiêu Cửu Từ ngoài sự kinh ngạc ban đầu ra thì chỉ im lặng lắng nghe cậu kể.
Trong lời kể của Kiều Hàm, vì gánh vác thân phận truyền nhân La Yên Huyền Thể, từ nhỏ đã bị xác định phải liên hôn với đệ tử thiên tài của đại tông môn, cậu giống như một món hàng bị gửi đi gửi lại, căn bản không ai quan tâm cậu có muốn hay không.
Kiều Hàm nỗ lực biến mình thành một đóa sen trắng ngây thơ đáng thương, chỉ thiếu điều nhỏ hai giọt nước mắt để tạo không khí.
Kiều Hàm nói: “Vốn dĩ ta đã chấp nhận số phận, nhưng sau khi đến đây, phát hiện Tiêu công tử quả nhiên danh bất hư truyền, phẩm hạnh thanh cao, không trách ta từ nhỏ đã sùng bái ngươi như vậy.”
“Sùng bái ta?” Tiêu Cửu Từ ngạc nhiên.
Kiều Hàm hoàn toàn không để ý mình đã cài cắm tư lợi, lén lút thổ lộ với thần tượng một phen, gật đầu lia lịa: “Trong giới tu chân, những người cùng thế hệ sùng bái ngươi nhiều vô kể, ta là một trong số đó cũng không có gì lạ.”
Tiêu Cửu Từ nhìn sâu Kiều Hàm một cái, những lời khách sáo kiểu này đúng là thường xuyên nghe thấy, chỉ không ngờ người lần đầu gặp mặt đã nhìn y bằng ánh mắt không thân thiện lại có thể nói ra những lời này.
Nhưng… người này quả thực đã khen ngợi y lúc đối đầu với Vạn Nhận Tông, vốn tưởng chỉ là thuận miệng.
“Vì cảm thấy ta là người có thể thương lượng, cho nên định không chấp nhận số phận nữa?” Tiêu Cửu Từ tổng kết.
Kiều Hàm gật đầu nói: “Hơn nữa, ta cũng nhìn ra, ngươi căn bản không để tâm đến La Yên Huyền Thể.”
Tiêu Cửu Từ cười nhạt: “Sao ngươi biết?”
“Đương nhiên, nếu để tâm, sao chúng ta lại có thể ngủ phòng riêng.” Kiều Hàm nói đầy lý lẽ.
Trong nguyên tác, nguyên chủ đã nhiều lần cố gắng mời Tiêu Cửu Từ song tu, nhưng đều thất bại.
Trong đó có một lần buồn cười nhất, là lúc nguyên thân vừa mới chuyển đến không lâu đã nói giường trong phòng không tốt, thực ra đang ám chỉ muốn ngủ chung để song tu. Ngặt nỗi nam chính thẳng đuột như ruột ngựa chậm tiêu khoản này, còn tưởng gã thật sự muốn đổi giường, kết quả nam chính thật sự mang một cái giường mới đến cho gã, nguyên chủ tức đến mức mấy ngày không ra khỏi cửa.
Đương nhiên sau này ám chỉ nhiều hơn, nam chính cũng dần vỡ lẽ, chỉ có điều y cảm thấy chưa chính thức bái đường, không hợp quy củ, cho nên luôn lảng tránh. Thử hỏi một người thật sự thèm muốn La Yên Huyền Thể sao có thể không hề động lòng đối với việc họ tự nguyện dâng hiến chứ.
Kiều Hàm không suy đoán xem nam chính đại nhân rốt cuộc có thể chấp nhận đàn ông hay không, dù sao cũng là thế giới tu chân mà, song tu không nhất thiết phải làm chuyện ấy chuyện kia, hoàn toàn có thể thần giao, có điều yêu cầu độ khó lớn hơn một chút mà thôi.
Quả nhiên, Kiều Hàm vừa nói xong, trên mặt Tiêu Cửu Từ liền thoáng qua sự lúng túng. Y cũng thản nhiên nói: “Ta quả thực không để tâm.”
Kiều Hàm tiếp tục cố gắng: “Hơn nữa ta cảm thấy dựa vào song tu để nâng cao tu vi không ổn định, vẫn nên dựa vào chính mình thì tốt hơn.”
Đây thực ra là quan điểm của nam chính, Kiều Hàm trực tiếp nói ra, để nam chính cảm thấy mình cũng là tri âm của y, kéo gần khoảng cách.
Quả nhiên cậu vừa nói vậy, ánh mắt của Tiêu Cửu Từ đã sáng lên chút.
“Ngươi xem, hai chúng ta thực ra đều không thích đàn ông, cũng không có hứng thú với song tu, hay là giải trừ hôn khế, mỗi người đều tự do, để khỏi phải lúng túng khi chung sống. Ngươi thấy thế nào?”
Nắm chắc phần thắng trong tay, Kiều Hàm không giấu được niềm vui, khóe miệng cứ thế nhếch lên, làn da trắng nõn phiếm chút hồng hào, đúng là một tiểu thiếu gia được nuông chiều. Chóp mũi phải còn có một nốt ruồi nhỏ, vừa ngoan ngoãn vừa tinh nghịch. Đôi mắt như hổ phách lưu ly lấp lánh, toát ra một sức sống bừng bừng.
Đó là sự nổi loạn và phấn khích khi muốn chống lại quy tắc, giống như một đóa hoa đang nở rộ, như thể nếu không đồng ý với đề nghị của cậu, cậu sẽ lập tức héo úa, khiến người ta không nỡ dập tắt sự tích cực của cậu.
Ánh mắt Tiêu Cửu Từ lóe lên, cuối cùng dưới ánh mắt mong đợi của Kiều Hàm, y gật đầu một cái.
Ánh sáng trên khuôn mặt Kiều Hàm tức thì bừng nở, như thể vừa làm được một việc có thể thay đổi cả thế giới.
Thực ra đối với Tiêu Cửu Từ mà nói, thật sự không sao cả, nếu đó là yêu cầu của đối phương, vậy y cũng sẵn lòng phối hợp, có lẽ sâu trong lòng y cũng đã thở phào một hơi.
Nhìn Kiều Hàm đang vui vẻ, Tiêu Cửu Từ không thể không nhắc nhở: “Kiều công tử, tuy chúng ta đã quyết định giải trừ hôn ước, nhưng hẳn ngươi biết hôn khế không dễ giải trừ như vậy.”
Hôn khế là một loại khế ước pháp thuật, sau khi khắc dấu, công hiệu và sự ràng buộc rất nhiều. Phiền phức nhất là muốn giải trừ cần cả hai người đều phải ở trên tu vi Kim Đan kỳ, mới có thể tránh được tổn thương.
Nếu trước đó cưỡng ép giải trừ khế ước, thì bên có tu vi thấp hơn sẽ bị phản phệ.
Trong nguyên tác, nam chính lúc ấy đã mất sạch linh căn lẫn kim đan, chẳng khác nào người phàm, cho nên Hành động ép buộc giải trừ khế ước của nguyên chủ đã khiến nam chính chịu phản phệ, đối với y mà nói quả thực là dậu đổ bìm leo.
“Lấy Kim Đan kỳ làm giới hạn, đợi ta đạt được, chúng ta sẽ chính thức giải trừ tất cả.” Kiều Hàm cũng sớm đã nghĩ đến, dù sao hệ thống cũng có hạn chế, không thể giải trừ ngay lập tức, vừa hay.
Tiêu Cửu Từ không nghi ngờ tốc độ tu luyện của Kiều Hàm, hoặc nói là không quan tâm, chỉ gật đầu, coi như đồng ý.
“Nếu ngươi không chê, ta gọi ngươi một tiếng Tiêu đại ca, ngươi cứ gọi ta Kiều Hàm là được, rất nhanh thôi, ta có thể gọi ngươi là đại sư huynh rồi.”
Nhìn dáng vẻ tự nhiên thân quen và thẳng thắn của Kiều Hàm, hoàn toàn thay đổi thành một người khác, lẽ nào trước đó thật sự vì bị ép buộc chấp nhận số phận, bây giờ phá vỡ được gông cùm, mới giải phóng được thiên tính?
Tiêu Cửu Từ dường như đã tìm được một lý do thích hợp cho những nghi ngờ trước đó của mình. Thái độ khiêm tốn nói: “Được, Kiều Hàm.”
Vừa nghe chất giọng đặc trưng của nam thần gọi tên mình, Kiều Hàm tròn xoe mắt, cảm giác tê dại lan từ đầu đến chân, khiến cậu phấn khích chỉ muốn hét toáng lên.
Anh ấy gọi tên mình rồi!!!!! Hay quá, chưa bao giờ cảm thấy tên của mình lại hay như vậy!!!!
“Tiêu đại ca!” Kiều Hàm hào hứng đáp lại ngay, lúc này cậu chẳng khác nào một thiếu niên đơn thuần thẳng thắn, thiết lập nhân vật đã sụp đổ tan tành.
Đáy mắt Tiêu Cửu Từ bất giác thoáng hiện nét cười, một Kiều Hàm như vậy, chung sống quả thực thoải mái hơn trước kia rất nhiều.
“Đúng rồi, vừa rồi ngươi nói bái nhập tông môn, là chỉ tham gia đại hội tuyển nhận đệ tử nội môn của Thanh Vân Tông?” Tiêu Cửu Từ hỏi.
Kiều Hàm gật đầu.
Tiêu Cửu Từ liền gật đầu nói: “Được, ngày mai ta sẽ dẫn ngươi đi ghi danh.”
Nói xong chuyện chính với nam chính, Kiều Hàm liền trở về phòng thật của mình.
Bố cục của hai gian phòng giống nhau, nhà cửa rất lớn, vừa vào là nơi đặt bàn ghế, sau đó dùng rèm và bình phong để ngăn cách, chia ra nơi tiếp khách và nơi ngủ. Không gian hai bên trái phải cũng rất lớn, có thể tự do sử dụng.
Một bên phòng của nam chính là nơi đả tọa, bên kia dùng để sắp xếp ngăn nắp các loại đồ vật sách vở.
Mà căn phòng này của nguyên chủ đã ở được một tháng, hai bên trái phải đều chất đống các loại đồ lặt vặt, vô cùng lộn xộn, có thể thấy là chưa từng dọn dẹp.
Khóe miệng Kiều Hàm co giật, không biết vừa rồi nam chính vào đây thấy cảnh này sẽ nghĩ gì về cậu.
Cậu không muốn để lại hình tượng lười biếng như vậy cho nam thần đâu.
Kiều Hàm xắn tay áo lên định dọn dẹp, đang nghĩ nên bắt đầu từ đâu, thì vừa hay đi qua một tấm gương, lập tức dừng bước.
Xuyên không đến bây giờ, một ngày đã qua, trời cũng đã tối, cậu còn chưa từng nhìn mặt mình.
Kiều Hàm lập tức ghé sát lại gần, cẩn thận quan sát.
Quả nhiên không ngoài dự đoán, là khuôn mặt và vóc dáng lúc mười tám tuổi của cậu. Không phải cậu tự khen, cũng ở trình độ tiểu thịt tươi đó.
Có điều tóc đã dài ra, trên đỉnh đầu có trâm ngọc búi tóc, một lọn tóc mực rủ xuống vai, mắt đào hoa, đồng tử màu hổ phách, mày như núi xa, môi như cánh anh đào, ngũ quan tinh xảo mang phong cách cổ trang hơn chút, chỉ là dường như thường xuyên cau mày, cho nên giữa hai hàng lông mày có chút lệ khí.
Nhìn qua nhìn lại, véo véo mặt mình, xác định có đau, cảm giác mơ hồ không phải là chính mình mới biến mất.
Nửa canh giờ sau, Kiều Hàm mệt đến mức nằm dài trên giường, pháp thuật là pháp thuật, ma pháp là ma pháp, để tất cả đồ vật tự mình sắp xếp ngăn nắp quả nhiên chỉ toàn mơ mộng.
Bụng rất nhanh đã réo lên những tiếng ùng ục, Kiều Hàm còn chưa tịch cốc, cần phải ăn cơm, hơn nữa cậu dường như đã đói cả một ngày rồi. Tuy có tịch cốc đan, nhưng Kiều Hàm vẫn định ra ngoài tìm đồ ăn.
Cậu nhớ Thanh Vân Tông có nhà ăn, nhưng Vô Định Phong không có, có thể đến nơi khác ăn. Nguyên chủ mới đến, Tiêu Cửu Từ đã sao chép một thẻ bài đệ tử cho gã dùng, để gã đi lại trong Thanh Vân Tông không bị cản trở, ăn cơm tất nhiên không có vấn đề. Vừa hay nhân cơ hội làm quen với môi trường của Thanh Vân Tông.
Kết quả vừa mở cửa, đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm lừng từ không xa truyền đến. Còn chưa kịp phản ứng, thì đã thấy Tiêu Cửu Từ từ một gian nhà nhỏ, bưng một cái khay đi ra.
Trên khay có ba món một canh, còn có cơm trắng. Tất nhiên những món ăn này không chỉ tỏa ra hương thơm mà còn có linh khí, vốn được làm từ những nguyên liệu chứa linh lực, ăn vào cũng có lợi cho cơ thể của tu sĩ.
Mắt Kiều Hàm sáng rực, trong lòng bắt đầu loạn nhịp, trong nguyên tác có nhắc đến tài nấu nướng của nam chính thuộc hàng top, mỗi lần miêu tả đều khiến Kiều Hàm ở ngoài sách phải ch** n**c miếng, rồi âm thầm đặt một suất đồ ăn ngoài để cố gắng kìm nén con sâu thèm ăn.
Mà nay tận mắt nhìn thấy, Kiều Hàm đã bắt đầu điên cuồng nuốt nước bọt.
Nếu mình mặt dày chào hỏi, ăn chực một bữa, có bị ghét không nhỉ, dù sao bọn mình cũng chưa thân đến vậy. Nhưng mà thèm ăn quá, đó là cơm do nam chính đại nhân nấu đó! Sao có thể bỏ lỡ!
Đang điên cuồng đấu tranh giữa cơm quan trọng hay mặt mũi quan trọng.
Thì thấy Tiêu Cửu Từ đã đặt đồ ăn lên một chiếc bàn đá trong sân, sau đó quay người về phía Kiều Hàm. Kiều Hàm đang đứng ở cửa, nhất thời không biết nên vào hay nên ra.
Tiêu Cửu Từ cất giọng: “Đói rồi à? Vừa làm xong, ra ăn cơm đi.”
Kiều Hàm: !!!!
Kiều Hàm không biết mình đã phi qua đó như thế nào, đợi đến khi Tiêu Cửu Từ giúp Kiều Hàm xới cơm xong, cùng với đôi đũa đặt trước mặt Kiều Hàm, Kiều Hàm thật sự suýt nữa thì không kìm được nước mắt.
Mặt cũng nín đến đỏ bừng, chỉ đành cúi đầu đếm những hạt gạo linh trong veo và căng mẩy.
“Sao vậy? Lẽ nào ngươi không ăn linh thực?” Tiêu Cửu Từ chú ý đến sự khác thường của Kiều Hàm, hỏi.
Kiều Hàm vội vàng lắc đầu, chỉ là vừa ngẩng lên, đối diện với khuôn mặt anh tuấn dịu dàng của nam chính, hốc mắt vẫn hơi đỏ lên: “Không phải, ta thích ăn, đây là lần đầu tiên.”
“Lần đầu tiên gì.”
Kiều Hàm chớp mắt, nghiêm túc nói: “Lần đầu tiên có người tự tay nấu mấy món ăn rồi gọi ta ăn cơm, cảm ơn huynh, Tiêu đại ca quả nhiên là một người rất tốt.”
“Chuyện nhỏ như vậy, không đến mức đó.” Tiêu Cửu Từ kinh ngạc trước phản ứng của Kiều Hàm. Không hiểu sao lại có chút đau lòng cho cảm xúc mà Kiều Hàm vừa bộc lộ ra, như thể một đứa trẻ thiếu tình thương, cho nên Kiều gia thật sự đã hạn chế cậu quá nhiều?
Đợi đến khi Tiêu Cửu Từ hoàn hồn, Kiều Hàm đã khôi phục, bắt đầu ăn uống một cách hào hứng, cái tư thế đó như thể đang thưởng thức mỹ thực cực phẩm, món nào cũng phải nhìn kỹ một cái, rồi mới cho vào miệng nhai từ từ. Mỗi miếng ăn vào, mắt lại sáng lên một phần, người không biết còn tưởng cậu đã ăn tiên đan linh thảo gì để nâng cao tu vi.
Tiêu Cửu Từ đã là Kim Đan kỳ, không cần ăn cơm nữa. Trước đây cũng vì sư phụ, còn có các sư đệ sư muội tham ăn, thỉnh thoảng sẽ nấu một chút. Hôm nay y cũng nhớ ra Kiều Hàm chưa tịch cốc, phải ăn cơm, muộn thế này còn phải chạy đến ngọn núi khác, có lẽ đã qua giờ, chỉ có thể ăn cơm thừa, bèn dứt khoát tự mình nấu một ít để chiêu đãi, không ngờ Kiều Hàm lại ủng hộ đến vậy.
Tiêu Cửu Từ tùy tiện ăn một ít rồi bắt đầu húp canh. Kiều Hàm dường như chú ý đến y không ăn nữa, lập tức buông thả, ăn như gió cuốn mây tan, cố gắng không lãng phí một giọt nước canh nào.
“Ngon quá, ta no rồi, cảm ơn đã chiêu đãi, để ta rửa bát!” Kiều Hàm ăn xong lập tức nói.
Tiêu Cửu Từ đặt bát canh xuống, linh quang từ ngón tay lóe lên, đồ vật đã được dọn dẹp sạch sẽ.
Kiều Hàm: Thôi được rồi, quên mất, pháp thuật tuy không thể làm robot dọn dẹp đồ vật cho mình, nhưng có thể làm sạch.
Tiêu Cửu Từ nhếch khóe miệng: “Hợp khẩu vị của ngươi đến vậy sao?”
Kiều Hàm gật đầu lia lịa, giơ ngón tay cái: “Màu sắc hương vị đầy đủ cả, nếu tài nấu nướng có thể nhập đạo, huynh chắc chắn đã sớm phi thăng rồi.”
Đây là cách nói gì vậy? Tiêu Cửu Từ buồn cười nói: “Vậy thật sự cảm ơn lời khen rồi.”
Tiêu Cửu Từ nghĩ, vậy sau này nếu không có việc gì, đúng là có thể thường xuyên vào bếp. Tuy đối phương sắp giải trừ hôn ước với mình, nhưng rồi sẽ trở thành sư đệ, vậy chăm sóc một chút cũng không sao.
Hai người xem như ăn no uống đủ, ngồi nghỉ một lát trong sân đầy sao, Tiêu Cửu Từ bèn nhân tiện nói với cậu một vài trường hợp trong kỳ khảo hạch nhập môn trước đây.
Kiều Hàm nhìn Tiêu Cửu Từ như đang trò chuyện phiếm, nhẹ nhàng bâng quơ ôn lại cho cậu đề thi nhập môn ngày trước, trong lòng cảm động không nói nên lời.
Cái lòng tốt vô hình đó, quả nhiên có thể rộng lượng gieo rắc cho mỗi người, dù cho đối phương không nhận ra, Tiêu Cửu Từ cũng không để tâm.
Kiều Hàm nghiêm túc lắng nghe, như được tắm mình trong gió mát mùa hè.
Không lâu sau, Tiêu Cửu Từ nhận được tin nhắn từ phía Thanh Vân Phong, bảo y đến đó một chuyến.
Kiều Hàm liền về phòng mình, sự phấn khích khi đối mặt với nam chính lúc nãy đã qua đi, bây giờ chỉ muốn ngã xuống giường ngủ ngay.
Một ngày này cuối cùng cũng qua đi, kinh tâm động phách, tuyệt diệu thần kỳ, hoàn toàn xóa nhòa ký ức về việc thực ra cậu mới chết không lâu. May mà mối quan hệ của cậu với nam chính đã có bước tiến triển vượt bậc. Một ngày mai tươi đẹp đang…
[Ting, phát hành nhiệm vụ nhân vật: Phản diện Kiều Hàm cuối cùng cũng đợi được nam chính trở về, để nhanh chóng trở nên mạnh mẽ nâng cao tu vi, định nhân lúc đêm tối bò giường dụ dỗ! Đếm ngược một phút, nếu không hành động, hệ thống sẽ chiếm quyền kiểm soát cơ thể, cưỡng chế thực hiện.]
Kiều Hàm: Hửm?