“Là do ngươi chưa đến lượt thôi!” Nguyên Hội bực bội ngồi xuống. “Ta nghi ngờ y đã có thực lực của kỳ Nguyên Anh rồi. Dù trận pháp có áp chế tu vi nữa, cũng chỉ là áp chế uy lực của pháp thuật, chứ linh lực hệ Băng vô tận của y, ai mà chống lại nổi.”
Mạnh Cận đối với tên duy nhất miễn nhiễm với tiếng đàn tỳ bà của mình thật sự hết cách. Cô nhún vai nói: “Vì tri âm, thua cũng đáng, dù sao thì y cũng đã để ta đàn trọn vẹn một khúc nhạc.”
“Các ngươi cũng không có não, đối phó với loại người này, chắc chắn phải nắm lấy điểm yếu của y chứ.” Lục Truy khoác lác.
Nguyên Hội nhướng mày: “Y có điểm yếu à?”
Mạnh Cận lắc đầu: “Y không có điểm yếu.”
“Sai!” Lục Truy chỉ vào Kiều Hàm bên cạnh Tiêu Cửu Từ: “Đó chính là điểm yếu lớn nhất. Đánh rắn đánh bảy tấc, nếu các ngươi tóm được cậu ta trước, vậy chẳng phải là…”
Không đợi Lục Truy nói xong, đã thấy hai người bạn nhỏ dùng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc để nhìn hắn.
Lục Tương Tương ở bên cạnh nói: “Ca, hôm qua sau khi huynh bị sét đánh choáng, vừa hay đến lượt Tiêu sư huynh đấu với Hoa Phượng Nguyệt.”
Lục Truy nhíu mày: “Cho nên…”
“Họ thấy Cửu Từ mãi không công phá được, có lẽ là bị Kiều Hàm đang ung dung tự tại chọc tức, nên đã tấn công thẳng về phía Kiều Hàm.” Mạnh Cận u uất nói.
Ngay sau đó, Nguyên Hội như nhớ ra điều gì đó, rùng mình một cái: “Ít nhất ba mét băng dày đặc như gai nhọn tức thì dựng lên, cảnh tượng đó… A Di Đà Phật, quá không từ bi.”
“Quá không thương hoa tiếc ngọc.” Mạnh Cận cũng lắc đầu theo.
“Quá… lợi hại.” Lục Tương Tương cũng run lên.
Khóe miệng Lục Truy giật giật. Chẳng trách sáng nay lúc qua xem thấy Hoa Phượng Nguyệt, cô nương đó thần sắc hoảng hốt, có lẽ vẫn chưa hoàn hồn lại.
Đây đâu phải là bảy tấc của rắn chứ, phải sánh ngang với nghịch lân* của rồng rồi. Hơn nữa, thực lực của Tiêu Cửu Từ rõ ràng đã không còn cùng đẳng cấp với họ nữa.
*Nghịch lân (逆鳞): vảy mọc ngược trên cổ rồng, là điểm yếu chí mạng và cũng là nơi không ai được phép chạm vào. Chạm vào nghịch lân sẽ khiến rồng nổi giận lôi đình.
…
Khi đấu đôi tiến đến hồi kết, thứ hạng cũng đã được công bố, bây giờ chỉ còn tranh nhất nhì.
Tổ hợp đứng thứ ba là của Thường Nguyên, họ đã thua Tần Tu Trọng, không có duyên vào trận chung kết cuối cùng.
Cảnh tượng lúc đó không được đẹp mắt cho lắm, ít nhất là đối với Vạn Nhận Tông. Dù sao cũng là kẻ bị Vạn Nhận Tông ruồng bỏ, nay trở về, Vạn Nhận Tông không ai là đối thủ của hắn, điều này khiến Vạn Nhận Tông trở thành trò cười. Thậm chí có tin đồn nói trưởng lão của Vạn Nhận Tông có ý tiếp cận Tần Tu Trọng, hy vọng hắn trở về, nhưng đã bị từ chối.
Đương nhiên, thứ hạng của đấu đôi không đại diện cho thứ hạng cá nhân của những cao thủ chủ công này. Dù sao thì người như Lục Truy dẫn theo em gái để luyện tập, thứ hạng sẽ không được đẹp. Nhưng thực lực cá nhân của hắn không thể xem thường. Còn có loại người như Đoạn Uân không giỏi phối hợp với người khác, cũng thường vì vấn đề phối hợp mà ngược lại không phát huy được thực lực.
Cũng có người như Thịnh Giác và đồng môn của hắn, vì phối hợp tốt bất ngờ, ngược lại đã vươn lên một thứ hạng không tồi, tạo ra bất ngờ lớn. Nghe nói có người mở kèo cá cược, không ngờ đến họ, đều thua sạch. Thực ra nếu không phải họ quen biết Thịnh Giác thì cũng sẽ không để ý đến tổ hợp này. Nhưng sau khi để ý rồi mới kinh ngạc nhận ra, tổ hợp có thực lực như họ lại có thể đạt được thành tích như vậy thật sự khó tin. Ngoài phối hợp tạo ra kỳ tích ra, thật sự không thể nghĩ đến lý do nào khác.
Và bây giờ, cuộc tranh nhất nhì được xem là cao trào lớn nhất của Đại hội Tiên môn lần này.
Dù sao thì mối quan hệ của các nhân vật lên sân khấu, phải nói là đặc sắc vô cùng, ai ai cũng biết.
Hai tân binh chói sáng nhất nhì giới tu chân năm xưa, và cặp chị em truyền nhân La Yên Huyền Thể của nhà họ Kiều.
Từng là hai cặp hôn ước, bây giờ trao đổi rồi vẫn là hai cặp.
Tiêu Cửu Từ bị lừa gạt và Kiều Hàm cướp hôn ước đã trở thành sư huynh đệ ruột dưới trướng cùng một sư phụ. Tần Tu Trọng bị ruồng bỏ và Kiều Uyển bị đuổi đi lại càng như hình với bóng, quan hệ thân thiết.
Tóm lại là một cuộc đại chiến máu chó về luân lý của giới tiên môn đỉnh lưu sắp bắt đầu.
Bên ngoài sân đấu đã mở sòng bạc, tiền cược gần như chia đều năm mươi năm mươi.
Tần Tu Trọng có thuộc tính thiên Lôi gia trì cũng không thể xem thường. Tuy có chênh lệch về tu vi, nhưng trong trận pháp, chênh lệch này sẽ bị kéo xuống mức thấp nhất. Chưa kể còn có Kiều Uyển, một thiên tài hệ Thủy vừa ra mắt đã trở thành tiên tử mới của tiên môn, trình độ gần như ngang hàng với Thủy Linh Tiên Cơ năm xưa.
Ngược lại, tuy Tiêu Cửu Từ đã mạnh đến mức các tu sĩ kỳ Nguyên Anh cũng phải lắc đầu không muốn đối chiến, nhưng y lại có một gánh nặng!
Chỉ cần cậu ta có chút tác dụng, có thể chặn Kiều Uyển một chút để giảm bớt áp lực cho Tiêu Cửu Từ, họ sẽ không do dự mà đặt cược cho Tiêu Cửu Từ.
Nhưng khổ nỗi, đó chỉ là một vật trang trí mà thôi.
Cho dù bây giờ vật trang trí có ra vẻ cử động, có lẽ cũng chỉ là không muốn quá mất mặt trước vị hôn phu cũ và người chị gái bị mình cướp hôn phu.
Chủ yếu là trước đó Kiều Hàm biểu hiện quá mức ngồi mát ăn bát vàng, rất chọc tức người khác. Dù giới tu chân vẫn luôn đồn rằng Kiều Hàm đã cùng Tiêu Cửu Từ xử lý mấy vụ việc lớn, nhưng trong mắt mọi người, cậu cũng chỉ là thơm lây ánh hào quang của Tiêu Cửu Từ, chỉ là số may mắn mà thôi.
Vì vậy, mọi người vừa thấy Kiều Hàm cuối cùng cũng cử động, phần lớn đều là những lời chế giễu và huýt sáo xem náo nhiệt.
Nhưng những điều này đều không ảnh hưởng đến bốn người trên sân khấu. Bốn người đứng ở hai bên, không lập tức động thủ, mà là quan sát lẫn nhau, nghiêm trận chờ đợi.
Không khí căng thẳng dần dần lan tỏa khắp toàn trường, khiến cả sân đấu bất giác yên tĩnh lại, chờ đợi chiêu thức đầu tiên được tung ra.
Tần Tu Trọng và Kiều Uyển quả thực không đặt Kiều Hàm vào mắt, nhưng họ đều biết sự lợi hại của Tiêu Cửu Từ. Đã xem các trận đấu của nhau nhiều như vậy, Tần Tu Trọng vẫn không thể dò ra được thực lực của Tiêu Cửu Từ, cảm thấy trong hai năm mình rời đi, tốc độ trưởng thành của Tiêu Cửu Từ đã vượt qua sức tưởng tượng của hắn.
Còn đối với Kiều Uyển, lại có chút hoảng hốt. Bởi vì nàng chưa bao giờ nhìn thấy một Tiêu Cửu Từ thật sự hiên ngang, là thiên tài đệ nhất hoàn mỹ không tì vết của giới tu chân.
Lúc nàng gặp y, y đã là một bán yêu bị người người đả kích.
Nhưng bây giờ, từ màn ra mắt trong lễ khai mạc, đến từng trận chiến nghiền ép tuyệt đối, một Tiêu Cửu Từ mạnh mẽ hoàn mỹ như vậy khiến Kiều Uyển từng cơn hoảng hốt. Đó đã từng là vị hôn phu của nàng, nhưng trong lòng lại không ngăn được mà thấy tiếc cho số phận của y.
Trời ghen tài hoa, đại khái là ý này.
Trong lúc Kiều Uyển thất thần, một luồng sét khổng lồ theo đao phong đánh trúng vào tường băng, phát ra một tiếng nổ lớn. Hóa ra là Tiêu Cửu Từ và Tần Tu Trọng đã đồng thời ra tay.
Kiều Uyển tức thì phản ứng lại, chiếc ô Tiêm Ngưng từ sau lưng nàng xoay tròn múa ra, mang theo một luồng sóng nước ập về phía tường băng. Phối hợp với luồng sét đột ngột giáng xuống, dòng điện nhờ vào những tia nước bắn tung tóe mà biến thành một cuộc tấn công không góc chết bao trùm khắp trời.
Nhưng trong chốc lát, hàn khí xâm chiếm, tất cả các giọt nước trong không gian xung quanh đều biến thành những viên băng châu rơi xuống đất.
Mặt đất rung chuyển, những dây leo khổng lồ đột nhiên từ dưới đất vươn ra xuyên qua tường băng, nhưng không ngoài dự đoán đã bị Tần Tu Trọng và Kiều Uyển phát hiện, bay vọt lên, tránh được những dây leo.
Tần Tu Trọng nhẹ nhàng vung thanh Lôi Minh nhận trong tay, vô số dòng điện nhỏ li ti phân giải những dây leo, biến chúng thành than cốc theo gió bay đi.
Cứ như vậy một lượt qua lại tốc độ cực nhanh, xem đến mức mọi người ngây người, không dám thở mạnh. Còn chưa kịp phản ứng.
Tuyết hoa bay lượn, băng sương bao phủ, băng tuyết lạnh lẽo hóa thành những đòn tấn công sắc bén, nhắm thẳng vào đối thủ.
Kiều Uyển đứng trước Tần Tu Trọng, chiếc ô cán dài trong tay nàng xoay một vòng, tạo thành một bức tường nước, tất cả băng tuyết va vào tường nước trong nháy mắt đều bị tan chảy.
Tần Tu Trọng theo sát phía sau, Lôi Minh Nhận liên tiếp vung ba lần, mỗi lần vung, đều có thể khiến không khí xung quanh phát ra tiếng kêu chói tai, mang theo bá khí của đao pháp chém nát bức tường băng dày đặc vẫn luôn cản đường.
Và ngay khoảnh khắc tường băng vỡ nát, kiếm khí vung ra như ngàn ngọn núi tuyết bay, xuyên thủng vạn dặm băng nguyên, mang theo cương phong khiến kết giới phòng hộ của Đấu Tiên Đài cũng khẽ rung chuyển. Sắc mặt của các tu sĩ duy trì kết giới cũng hơi tái đi, như thể bị hàn khí ảnh hưởng.
Dung mạo của Tiêu Cửu Từ ẩn hiện trong sương lạnh, một chiêu tung ra lại khiến Tần Tu Trọng nhiệt huyết sôi trào, như thể đã khơi dậy h*m m**n chiến đấu nguyên thủy nhất. Đao phong cuồn cuộn như muốn chém đứt mọi đường lui lướt qua, vắt ngang giữa trời và đất.
Giữa ánh đao và bóng kiếm, là sự va chạm của thế nuốt trời, công thủ đan xen, bùng nổ ra sức mạnh kinh thiên động địa, tiếng kim loại va chạm không ngớt, chỉ cách không so chiêu cũng đã khiến khán giả xem đến mức mắt không theo kịp.
Chỉ có thể nghe thấy kết giới phát ra tiếng động như không chịu nổi sức nặng, số tu sĩ duy trì kết giới lại phải tăng thêm mấy người nữa mới miễn cưỡng ổn định được.
Trong nháy mắt, ngân hà đổ xuống, dòng nước khổng lồ như sóng thần ập tới, không cho người ta cơ hội th* d*c. Trong đó tuy có ánh sáng hệ Mộc le lói phụ trợ cho linh lực bên phía hệ Băng, nhưng hiệu quả rất nhỏ, khiến người ta bỏ qua không tính.
Rất nhanh, sự va chạm linh khí khổng lồ khiến nước hóa thành sương mù, nhất thời che khuất tầm nhìn của mọi người.
Ngay trong khoảnh khắc đặc sắc có một không hai, căng thẳng chờ đợi giây phút tiếp theo, chỉ thấy một bóng người nhân lúc tầm nhìn không tốt mà nhanh chóng tấn công về phía Tần Tu Trọng.
Ánh mắt Tần Tu Trọng trở nên sắc bén, Lôi Minh nhận vung mạnh về phía bóng người, nhưng đột nhiên nhận ra vóc dáng không đúng, khiến đầu óc Tần Tu Trọng sững lại, đột ngột thu lại linh lực, trong lòng như sấm chớp lóe lên một tia tức giận.
Thầm mắng một tiếng: Đồ ngốc!
Nhưng luồng sét khổng lồ vẫn lao tới, xua tan sương nước trên đường đi.
Lúc này mọi người mới nhìn rõ, người tấn công Tần Tu Trọng hoàn toàn không phải là Tiêu Cửu Từ, mà là Kiều Hàm!
Chỉ thấy đôi mày thanh tú non nớt của Kiều Hàm trong nháy mắt bị một tia sét màu xanh tím to như một con mãng xà khổng lồ nuốt chửng. Thân hình gầy gò bị ánh sét chói mắt nhấn chìm, hoàn toàn không có khả năng trốn thoát.
Trận chiến của Kiều Hàm đến đây là kết thúc.
Những người quen biết Kiều Hàm đều biết thực lực của cậu không chỉ có vậy, lại không hiểu tại sao cậu cứ luôn thể hiện một cách bình thường, mơ hồ thật sự có dấu hiệu kéo chân đồng đội.
Sự tàn nhẫn quyết đoán lúc đối phó với họ đâu rồi? Sao lại biến thành một phụ trợ thuần túy vậy?
Hơn nữa còn chủ động giành trước vượt qua Tiêu Cửu Từ để tấn công Tần Tu Trọng, đây quả thực là hành vi không biết lượng sức mình, chủ động nộp mạng, quá bốc đồng, thật sự quá bốc đồng.
Ngay cả khi trong trận pháp tu vi mọi người đều bị áp chế ngang bằng với Kiều Hàm, Kiều Hàm cũng nên hiểu rằng, cậu tuyệt đối không thể là đối thủ của Tần Tu Trọng. Dù cậu có thể hiện ra thực lực thật sự cũng không thể tạo ra kỳ tích.
Chỉ cần Tần Tu Trọng ác một chút, kết cục của cậu chắc chắn sẽ không tốt. May mắn là Tần Tu Trọng còn có chút chừng mực, với mức độ sấm sét này, nhiều nhất cũng chỉ bị đánh đến hôn mê bất tỉnh.
Vậy là trên sân lại biến thành hai đánh một, ván này, Tiêu Cửu Từ gay go rồi.
Hành động này, ngay cả những người có giao tình tốt với Kiều Hàm xem cũng không khỏi nhíu mày, liên tục lắc đầu, huống chi là những người khác.
Tuy sớm đã biết Kiều Hàm trong trận chiến này chẳng qua chỉ là một sự tồn tại thừa thãi, nhưng bị biến thành pháo hôi một cách đơn giản trực tiếp như vậy vẫn khiến người ta mất hứng, cảm giác như trong một trận chiến đặc sắc lại xuất hiện một màn biểu diễn của tên hề không đúng lúc.
Hành động tự cho là đúng này, thật sự khiến người ta cạn lời.
“Nói thật, nếu trận này Tiêu Cửu Từ thua, thật sự thay y thấy không cam tâm.”
“Đương nhiên rồi, nếu đổi một tổ hợp bình thường…”
“Ta không nói cái này, ý ta là vốn dĩ người đối diện kia nên là của y.”
“Ồ ồ ồ, hiểu. Nhưng nếu Tiêu Cửu Từ thắng, cũng khá bi kịch, vốn dĩ người đàn ông ưu tú này nên là… của vị Kiều Uyển tiên tử kia.”
“Cùng là La Yên Huyền Thể, lại là chị em ruột, bất luận là cách làm người hay thiên phú, sao lại chênh lệch lớn như vậy.”
“Chỉ có thể thở dài một tiếng tiếc nuối. Ông trời thương người đáng thương, Tần Tu Trọng và Kiều Uyển đều xem như đã có được sự bù đắp, chỉ có một mình Tiêu Cửu Từ là gặp xui xẻo.”
“Cho nên nói Tiêu Cửu Từ chính là người tốt đến mức ngu ngốc, còn để Kiều Hàm làm sư đệ cũng là… Trời ạ!”
Theo sau những tiếng kinh hô liên tiếp, tất cả mọi người có mặt đều ngây người.
Chỉ thấy tia sét lóe lên, Kiều Hàm đã xuất hiện trước mặt Tần Tu Trọng mà không hề hấn gì. Cứ như thể vừa rồi cậu đã thuận theo tia sét, không chút trở ngại mà áp sát lại. Không đợi Tần Tu Trọng phản ứng, thậm chí tất cả khán giả cũng chưa kịp phản ứng.
Một chiếc lá khổng lồ lấp lánh ánh huỳnh quang màu xanh lá cây ‘bốp’ một tiếng, vỗ thẳng vào mặt.
Tần Tu Trọng đã bị tát bay ra ngoài.
Cảnh tượng này quá khó tin, những người có mặt gần như đều nín thở, nhất thời không một tiếng động.
“Cậu ta không ngã! Kiều Hàm không bị sét đánh ngã!”
“Khoan đã, sao cậu ta có thể không sợ sự tấn công của linh lực hệ Lôi chứ!”
“Mau nhìn kìa, bên trong áo đệ tử của cậu ta có một lớp gì đó sáng bạc lấp lánh?”
“Hình như là pháp khí!”
Trong chốc lát, bên cạnh sân đấu, phía Linh Bảo Môn đột nhiên vang lên tiếng hoan hô.
Mọi người kinh ngạc nhìn theo tiếng hoan hô, chỉ thấy Hạ Đồng khoanh tay, kiêu ngạo tự mãn hất cằm, trực tiếp khoác vai tiểu sư đệ Ngô Hạo của mình, lớn tiếng nói: “Thấy chưa? Tuyệt tác của tiểu thiếu chủ Ngô Hạo của Linh Bảo Môn chúng ta! Tị Lôi Bảo Giáp, có thể chống đỡ được đòn tấn công sấm sét của kỳ Trúc Cơ, tương lai còn sẽ được nâng cấp! Có thể chống đỡ hiệu quả một phần công kích của lôi kiếp!”
Ngô Hạo bình thường cũng khá giỏi trong việc dụ người khác mua những trang bị kỳ quái của mình, nhưng lần đầu tiên bị kéo ra trưng bày trước mặt nhiều người như vậy, mặt liền đỏ bừng.
Thực ra đến bây giờ hắn vẫn chưa phản ứng lại, tại sao Kiều Hàm lại trùng hợp biết hắn có đang luyện chế loại pháp khí này. Vì là bán thành phẩm, nên chỉ có thể chống đỡ thực lực của kỳ Trúc Cơ. Nhưng vì Kiều Hàm trước đó đã giúp Linh Bảo Môn triển lãm pháp khí, chút việc này chắc chắn phải giúp. Vì vậy khi Kiều Hàm đề nghị muốn loại pháp khí này, hắn trực tiếp giao ra.
Lúc đó hắn đã đoán là để đối phó với Tần Tu Trọng, nhưng hắn không chắc sẽ thành công, dù sao cũng là bán thành phẩm, rất nhiều hiệu quả chỉ là dự kiến. Hơn nữa tuy nói trận pháp sẽ áp chế tu vi của Tần Tu Trọng xuống bằng với kỳ Trúc Cơ của Kiều Hàm, nhưng vẫn khác với Trúc Cơ thật sự, ai biết được hiệu quả của sấm sét sẽ ra sao?
Chỉ có thể nói Kiều Hàm may mắn, may mà đã thành công.
Mà Kiều Hàm tự nhiên không phải là cược may mắn, cậu có hai phương án chuẩn bị, nếu pháp khí không đủ mạnh, vậy thì phải dùng đến linh phù. Rất may mắn, thiên tài luyện khí sư cuối cùng cũng có chút thành tựu, một tiếng vang kinh người.
Mà Tần Tu Trọng cũng đã sớm gặp phải pháp khí có thể khắc chế hắn. Trong nguyên tác, hắn đã từng bị phiên bản hoàn chỉnh của Tị Lôi Bảo Giáp đánh bại. Nhưng theo tu vi của hắn tăng lên, bảo giáp lợi hại đến đâu cũng không chống đỡ nổi thiên lôi của hắn. Gần như một đòn là phế.
Huống chi sự mạnh mẽ của Tần Tu Trọng không phải hoàn toàn dựa vào thiên phú hệ Lôi của hắn.
Lúc này, mọi người đã kinh ngạc đến rớt cằm. Tần Tu Trọng cũng phản ứng lại, đó là một món pháp khí hộ thân đặc biệt.
Pháp khí hộ thân có ngàn vạn loại, chuyên khắc chế một loại pháp lực, hơn nữa còn khắc chế đến chết như vậy, thật sự khó tin.
Ngay cả Mặc Ngân mà Kiều Hàm mang theo, nếu là đòn tấn công vừa rồi, dù Mặc Ngân có thể chống đỡ lượng lớn công kích sấm sét để bảo vệ Kiều Hàm, bản thân Kiều Hàm cũng sẽ bị chấn động, chứ không giống như chiếc áo giáp này, dường như hoàn toàn miễn nhiễm với sát thương sấm sét.
Phản ứng đầu tiên của Tần Tu Trọng tự nhiên là không tin vào tình huống này, lập tức lại dùng Lôi Minh nhận tấn công lên. Lần này hắn không nương tay nữa, hắn muốn xem xem món pháp khí đó có thể chống đỡ nổi đòn tấn công sấm sét mạnh nhất của hắn không.
Điện chớp sấm rền, hệ Lôi mạnh mẽ khiến không khí xung quanh cũng phát ra tĩnh điện, kết giới càng khẽ rung chuyển. Một nhóm tu sĩ duy trì kết giới trực tiếp bị điện giật ngã, vội vàng thay người mới.
“Không chống nổi thì gọi Tiêu Cửu Từ cứu ngươi!” Theo sau tiếng gầm của Tần Tu Trọng, một đòn tấn công sấm sét mạnh hơn gào thét lao qua, nhắm thẳng vào mặt Kiều Hàm.
Nhưng sau ánh sáng, Tần Tu Trọng lại một lần nữa nhìn thấy chiếc lá vỗ tới.
Tất cả những điều này khiến Tần Tu Trọng hiểu ra, pháp thuật của hắn đã vô dụng, chỉ có thể dựa vào đao pháp đao phong để tấn công. Vì đối thủ quá gần, hắn theo thói quen dùng tay phải vung đòn, lại như thể bị Kiều Hàm dự đoán trước mà né được.
Tần Tu Trọng chỉ cho là trùng hợp, nghiến răng hung hãn, một đao chém tới, chỉ có những chiếc lá bay tứ tán, gần như có chút thẹn quá hóa giận nói: “Ngươi nghĩ rằng chặn được sấm sét là có thể làm đối thủ của ta sao? Quá xem thường ta rồi! Kiều Hàm!”
Theo sau một tiếng cười nhẹ nhàng, như thể đang chế nhạo hắn: “Ai nói ta muốn làm đối thủ của ngươi! Tần Tu Trọng, ngươi quên đây là trận chiến của mấy người rồi à?”
Tần Tu Trọng sững sờ, liền nghe thấy giọng điệu của Kiều Hàm đột nhiên cao lên, không có chế nhạo, chỉ có vui mừng.
“Sư huynh, lên! Xử hắn!”
Trong nháy mắt, đi cùng với ánh sáng bạc xanh u tối, kiếm Băng Phách cuốn theo hàn khí sát phạt vung ra. Cảm giác lạnh lẽo thấu xương bao trùm cả không gian như một cái bóng khổng lồ ập tới, như thể đang nói với tất cả mọi người có mặt, mùa đông đã đến!
Một cột băng khổng lồ từ dưới đất trồi lên, phát ra tiếng nổ vang trời, lao thẳng lên trời cao.
Tần Tu Trọng tuy tay chân đã bị đông cứng đến mất cảm giác, nhưng dựa vào thực lực của mình vẫn có thể cố gắng né tránh. Nhưng ngay lúc này, vô số dây leo không ngừng quấn lấy Tần Tu Trọng. Đối với Tần Tu Trọng, đó vốn dĩ chỉ là một trở ngại không đáng kể, lại vào thời khắc mấu chốt trở thành cọng rơm cuối cùng đè chết con lạc đà.
Tần Tu Trọng nhớ ra còn có Kiều Uyển, liếc mắt qua, trong lòng lại trầm xuống.
Không biết từ lúc nào, cách đó không xa đã xuất hiện một bức tượng băng. Kiều Uyển cầm ô, dường như chưa kịp phản ứng, đã bị đóng băng hoàn toàn.
Tần Tu Trọng không để ý, nhưng những người có mặt lại sớm đã xem đến kinh tâm động phách, mắt cũng không dám chớp, bởi vì ngay lúc Tần Tu Trọng bị tình hình của Kiều Hàm làm cho không hiểu ra sao.
Tiêu Cửu Từ đã sớm lặng lẽ chém đứt cánh tay phải của hắn.
Hai người từ khoảnh khắc sương nước bốc lên đã bắt đầu trao đổi một đối một, do Kiều Hàm cầm chân Tần Tu Trọng, tạo thời gian cho Tiêu Cửu Từ nhanh chóng giải quyết Kiều Uyển.
Nhưng theo thực lực mà nói, lẽ ra phải là Tần Tu Trọng giải quyết Kiều Hàm trước, nhưng ai có thể ngờ được Kiều Hàm lại miễn nhiễm với công kích hệ lôi chứ.
Và bây giờ, hai đánh một!
Biến thành Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm liên thủ đối phó Tần Tu Trọng. Tần Tu Trọng không còn cơ hội thắng nữa. Cột băng khổng lồ trong khoảnh khắc tiếp xúc với Tần Tu Trọng liền như hoa nở mà tách ra, lại trong chốc lát nuốt chửng người, phong ấn trong cột băng.
Tiêu Cửu Từ cầm kiếm đáp xuống bên cạnh Kiều Hàm, thần sắc tuy thờ ơ, nhưng trong mắt cũng có chút hoảng hốt. Y quay đầu nhìn Kiều Hàm, tuy y đã chọn tin tưởng vào phán đoán của Kiều Hàm, nhưng… cũng không rõ cậu lại có thể lấy được món pháp khí như vậy từ Linh Bảo Môn.
Toàn trường vẫn yên lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi, cho đến khi một tiếng ‘rắc’ vang lên, là tiếng băng nứt.
Rất nhanh, đi cùng với sấm sét, cột băng vỡ nát, Tần Tu Trọng có chút thở hổn hển đáp xuống mặt đất. Y vung tay, bức tượng băng ở xa cũng vỡ ra, Kiều Uyển cũng lảo đảo bước ra.
Kiều Uyển hoảng hốt, sắc mặt Tần Tu Trọng hơi trầm xuống, nhưng vẫn chắp tay với Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm: “Bọn ta thua rồi!”
Kiều Hàm lúc này mới thở phào một hơi. Thực ra cậu cũng căng thẳng đến toát mồ hôi toàn thân, xương cốt cũng đang khẽ run. Nghe đối phương nhận thua, Kiều Hàm tức thì quay đầu nhìn Tiêu Cửu Từ, mặt đầy vẻ vui mừng: “Sư huynh!”
Tiêu Cửu Từ thu lại những suy nghĩ phức tạp, đón nhận nụ cười, đưa tay xoa đầu Kiều Hàm: “Chúng ta thắng rồi, đều nhờ có đệ.”
Kiều Hàm lại bị khen đến mức có chút ngại ngùng, cả lòng vui sướng chìm đắm trong ánh mắt dịu dàng của Tiêu Cửu Từ. Lại không để ý đến sắc mặt phức tạp của Tần Tu Trọng và Kiều Uyển ở bên cạnh.
Tần Tu Trọng thật sự không ngờ mình sẽ thua vì sự bất ngờ của Kiều Hàm, cậu ta lại còn có đầu óc như vậy. Hơn nữa sự phối hợp của cậu và Tiêu Cửu Từ thật sự rất ăn ý. Sự ăn ý dựa trên lòng tin đó khiến Tần Tu Trọng có chút bị chấn động.
Còn Kiều Uyển thật sự cảm thấy người em trai này quá sức tưởng tượng của nàng. Rõ ràng nên là một kẻ vô dụng, lại trong nháy mắt tỏa ra một ánh sáng khác lạ. Bây giờ Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ đứng đối diện nhau, gần như vậy, một bầu không khí hài hòa không nói nên lời khiến Kiều Uyển không khỏi cảm thấy có chút không thoải mái.
Và toàn bộ khán giả bị chấn động đến mức mãi không hoàn hồn, theo sau tiếng hoan hô đầu tiên, rồi đến những tràng pháo tay lác đác, cuối cùng dần dần hình thành những tràng pháo tay và tiếng cổ vũ như sấm.
“Trời ạ, đây là diễn biến mà ta không ngờ tới!”
“Ai mà ngờ được chứ! Lại có thể thắng như vậy!”
“Tiêu Cửu Từ quá lợi hại, pháp khí của Linh Bảo Môn cũng đỉnh hết nước chấm, Kiều Hàm… dù sao thì chiến lược tấn công tổng thể rất lợi hại, ai mà ngờ được chứ!”
Đầu óc của tất cả khán giả vẫn đang vận hành ở mức độ hưng phấn cao độ. Một số người dường như vẫn chưa phản ứng lại. Trận chiến này thăng trầm kịch tính xem đến mức người ta nhiệt huyết sôi trào, tim đập nhanh hơn.
Có lẽ là kết cục quá bất ngờ, khiến người ta có một cảm giác muốn không ngừng bình ổn lại hơi thở.
Trong bầu không khí này, Tiêu Cửu Từ kéo Kiều Hàm hành lễ với mọi người.
Đấu đôi kết thúc, họ đã giành được hạng nhất.
Nhưng đặc sắc thì đặc sắc, cách thắng này, luôn khiến người ta không thể công nhận vai trò của Kiều Hàm trong đó, cảm giác có chút như dùng mưu mẹo.
Dù sao thì cậu hoàn toàn là dựa vào pháp khí, lại quấy rối một chút, thêm một chút hỗ trợ cho Tiêu Cửu Từ mà thôi. Vì vậy trong mắt mọi người, Kiều Hàm vẫn là một y tu bình thường không có thực lực gì, chỉ là may mắn được đi cùng Tiêu Cửu Từ, trở thành hạng nhất của đấu đôi, giành được nhiều điểm nhất.
…
Trận đấu kết thúc, các bạn nhỏ vây quanh Kiều Hàm. Kiều Hàm cởi bỏ món pháp khí bán thành phẩm, thực ra đã bị hao tổn rất lớn.
Lúc trả lại cho Ngô Hạo, khuôn mặt nhỏ của Ngô Hạo kích động đến đỏ bừng. Là một luyện khí sư, không có gì đáng tự hào hơn việc pháp khí mình luyện chế được công nhận.
“Ngươi cũng giỏi thật, còn có cách này.” Lục Tương Tương kích động nói.
“Đúng là cơ trí.” Thịnh Giác cười nói: “Cái này thật sự có thể chống được lôi kiếp à?”
“A Hạo, có muốn thử trong trận pháp lôi kiếp nhà ta không!” Đặng Lợi Minh cũng kích động nói.
Mấy người ríu rít, vô cùng náo nhiệt. Nguyên Hội và Mạnh Cận cũng tò mò tiến lên nghiên cứu một hồi. Mọi người hẹn nhau ra ngoài ăn một bữa để chúc mừng.
Lục Truy đi bên cạnh Tiêu Cửu Từ, phe phẩy chiếc quạt cười nói: “Sao vậy, huynh có vẻ không vui lắm? Là cảm thấy thắng không đã, ừm, chắc không phải, huynh trước nay không để ý đến chuyện này.”
Tiêu Cửu Từ quả thực có tâm sự, nên ánh mắt luôn trầm tư. Lục Truy đã hỏi, Tiêu Cửu Từ liền lên tiếng: “Huynh có cảm thấy lúc Kiều Hàm chiến đấu với Tần Tu Trọng có chút kỳ lạ không?”
Lục Truy sững sờ: “Kỳ lạ chỗ nào?”
Tiêu Cửu Từ dừng lại, không biết nên hình dung thế nào.
Trận chiến vừa rồi, ngay cả Tần Tu Trọng cũng không nhận ra điều kỳ lạ, nhưng Tiêu Cửu Từ lại luôn cảm thấy có gì đó khác thường.
Kiều Hàm dường như biết rằng khi tầm nhìn không rõ, Tần Tu Trọng sẽ dùng pháp thuật tấn công trước, chứ không trực tiếp tấn công cận chiến. Nếu đòn đầu tiên không phải là sét đánh mà là tấn công cận chiến, kế hoạch của Kiều Hàm hoàn toàn không thể thực hiện được.
Kiều Hàm còn biết rằng sau khi phát hiện đòn đầu tiên bị miễn nhiễm, Tần Tu Trọng sẽ vì tính cách kiêu ngạo mà không tin vào tà ma, lãng phí thời gian thử lại lần thứ hai, cho đến sau hai lần mới thay đổi suy nghĩ, đổi sang phương thức tấn công mới. Vì vậy mới có thể tranh thủ được đủ thời gian.
Và cả đòn phản công cuối cùng của Tần Tu Trọng nữa. Theo tốc độ của Kiều Hàm, hoàn toàn không thể né được lưỡi đao vung nhanh như sấm sét của Tần Tu Trọng, trừ khi cậu biết trước Tần Tu Trọng sẽ tấn công từ đâu, và sớm đã tránh đi.
Tất cả những thành công này trông có vẻ thuận lý thành chương, nhưng thực ra lại là một sự vận trù tính toán đến kinh người. Cứ như thể Kiều Hàm biết rất rõ tâm thái và phương thức tấn công của Tần Tu Trọng, rõ như chính y, đối thủ cạnh tranh nhiều năm của hắn vậy.
Tại sao?
Họ chưa từng chiến đấu với nhau, tại sao lại hiểu rõ kỹ năng, lối đánh đến vậy? Tuy Kiều Hàm thông minh, nhưng cũng không đến mức chỉ xem bừa vài trận là có thể đoán ra được lộ trình chiến đấu của đối thủ.
Điều này hoàn toàn không thể.
“Đệ ấy dường như rất hiểu cách chiến đấu của Tần Tu Trọng, hoặc một số thói quen nào đó.” Tiêu Cửu Từ nhìn bóng lưng được mọi người vây quanh của Kiều Hàm, trầm giọng nói.
Phản ứng đầu tiên của Lục Truy là: Ghen bóng ghen gió à? Phản ứng thứ hai mới là: Tiêu Cửu Từ chắc không đến mức nhàm chán như vậy. Nhưng nghĩ lại cũng thấy không thể nào.
“Này, tuy Tần Tu Trọng là hôn phu cũ của Kiều Hàm, nhưng Kiều Hàm hiện tại lại không phải là Kiều Hàm thật sự, họ hoàn toàn không quen biết nhau, sao có thể chứ? Ta biết huynh tâm tư tinh tế, năng lực quan sát mạnh, nhưng đôi khi thông minh lại bị thông minh hại. Có lẽ tất cả chỉ là sự trùng hợp được tạo ra bởi sự tự tin l* m*ng của cậu nhóc đó. Loại người như họ không phải đều có tính cách tùy tâm sở dục, không sợ trời không sợ đất sao.” Lục Truy tùy ý nói: “Huynh không thể không thừa nhận có một số người luôn có may mắn như vậy, nếu không sao lại trùng hợp đến thế, bên phía Ngô Hạo lại có loại pháp khí này.”
Tiêu Cửu Từ lại cúi đầu cụp mắt, trước đây y cũng đã tự khuyên mình như vậy, nhưng y luôn cảm thấy có gì đó không đúng.
Lục Truy thấy bộ dạng đó của Tiêu Cửu Từ, cuối cùng không nhịn được mà nghi ngờ phán đoán của mình về y, nói không chừng tên này thật sự đang ghen bóng ghen gió.
Lục Truy cạn lời: “Huynh cũng giỏi thật. Huynh nghĩ về lai lịch của cậu ta đi, chẳng lẽ trước đây cậu ta ở Ma giới còn quan sát Tần Tu Trọng chắc? Ha ha ha ha.”
Bước chân Tiêu Cửu Từ khựng lại, trong đầu một trận hoảng hốt. Phản ứng bản năng: Sao có thể!
Lục Truy lại tiếp tục nói: “Huynh nghĩ nhiều rồi, có lẽ chỉ là biết đối phương là đối thủ mạnh, nên đã đặc biệt nghiên cứu một phen, xem thêm vài trận đấu, tìm quy luật, chó ngáp phải ruồi thôi. Ngươi nếu thật sự có vấn đề, cứ trực tiếp hỏi cậu ta. Với cái bộ dạng si mê huynh của cậu ta, câu trả lời nào mà không hỏi ra được, cần gì phải tự tìm phiền não?”
Tiêu Cửu Từ sững sờ, dường như có chút giác ngộ. “Ừm, ta biết rồi.”
Lục Truy trực tiếp bị chọc cười, khoác vai Tiêu Cửu Từ nói: “Huynh đệ, ta thấy nói cho cùng, huynh chính là đang ghen rồi, nghi thần nghi quỷ.”
Tiêu Cửu Từ cứng người, nhíu mày nhìn Lục Truy. Lục Truy nhướng mày cười xấu xa: “Đổi lại là người khác, huynh có để ý đến vậy không?”
Tiêu Cửu Từ vẻ mặt cạn lời, trực tiếp đẩy Lục Truy ra, đuổi theo Kiều Hàm và những người khác.
Nguyên Hội và Mạnh Cận đi chậm lại, hỏi Lục Truy: “Vừa rồi hai người ở phía sau nói gì vậy.”
Lục Truy chậc chậc hai tiếng, nói: “Huynh đệ của chúng ta…”
“Sao vậy?” Nguyên Hội và Mạnh Cận mặt đầy khó hiểu.
“Ghen tuông ghê thật.” Lục Truy cười gian.
…
Đêm nay không khí rất tốt. Dưới sự xúi giục của mọi người, Kiều Hàm cũng nhấp một ly nhỏ. Là tiên nhưỡng bình thường, chỉ khiến Kiều Hàm hơi ngà ngà say, không say hẳn. Khó có dịp ra ngoài, Kiều Hàm theo bản năng liền nhớ đến việc phải đi mua hạt dẻ rang đường cho nam chính đại nhân.
Kết quả, Tiêu Cửu Từ sao có thể để cậu đi một mình, vì vậy y bỏ lại một đám bạn bè, hai người đi xuyên qua khu chợ đêm đèn đuốc sáng trưng.
Sau khi mua được hạt dẻ rang đường.
Kiều Hàm vừa bước đi nhẹ nhàng dọc theo bờ Linh Quang Hà, vừa ngân nga một giai điệu không tên, khiến Tiêu Cửu Từ cũng không nhịn được mà vui lây.
Trong Linh Quang Hà lấp lánh những đốm linh quang và một số sinh vật linh khí nhỏ, trông lấp lánh rực rỡ, vô cùng đẹp mắt, chiếu lên người bên cạnh cũng có chút mộng ảo.
“Vui vậy sao?” Tiêu Cửu Từ không nhịn được đưa tay nắm lấy một tay của Kiều Hàm, lo cậu đi một hồi lại ngã xuống sông.
Kiều Hàm dừng bước, rất nghiêm túc gật đầu: “Vui!”
Nói sao nhỉ, có một cảm giác sứ mệnh kỳ lạ, như thể Tần Tu Trọng đại diện cho một vận mệnh tốt đẹp hơn, và dưới sự giúp đỡ của mình, có thể khiến Tiêu Cửu Từ dễ dàng chiến thắng được vận mệnh đó.
Điều này khiến lòng tin của cậu tăng lên rất nhiều, đương nhiên cũng vui vì kế hoạch của mình đã thành công.
Kiều Hàm nhìn dưới ánh linh quang chiếu rọi, giữa mày mắt của nam chính đại nhân tràn đầy sự dịu dàng quyến luyến. Lòng cậu khẽ động, cái đầu hơi ngà ngà say liền không kiểm soát được miệng lưỡi: “Ta rất vui. Tuy ta biết một mình huynh cũng có thể đánh bại Tần Tu Trọng, nhưng ta có thể cung cấp dù chỉ một chút trợ lực, để huynh có thể nhẹ nhàng hơn một chút. Cùng huynh kề vai sát cánh, chiến thắng kẻ thù, ta đều sẽ rất vui.”
Câu trả lời nghiêm túc như vậy khiến chút nghi ngờ nhỏ trong lòng Tiêu Cửu Từ nhất thời không thể thốt ra. So với niềm vui của Kiều Hàm, những chuyện này có là gì chứ. Có lẽ thật sự là do mình đã nghĩ nhiều rồi.
Tiêu Cửu Từ trực tiếp bỏ qua những nghi hoặc, cười nhìn Kiều Hàm, trêu chọc: “Ta cũng rất vui. Nhưng… sao đệ có thể chắc chắn một mình ta cũng có thể đánh bại Tần Tu Trọng chứ, hắn rất lợi hại đó, hôm nay cũng chưa phải là toàn bộ thực lực của hắn. Ta có chút lo lắng cho trận đấu đơn rồi.”
Kiều Hàm trong chốc lát như thể bị bật công tắc gì đó. Sao có thể phủ nhận thần tượng nhà mình, lại đi tâng bốc đối thủ chứ. Không thể được!
Cậu không chút kiêng dè nói: “Hắn á, có luyện thêm một trăm năm nữa cũng không phải là đối thủ của huynh. Hắn sao có thể so được với huynh chứ. Huynh, sư huynh của ta, Tiêu Cửu Từ, chính là sự tồn tại hoàn mỹ nhất, lợi hại nhất, không ai sánh bằng trong thế hệ này. Sư huynh, không thể tăng chí khí của người khác, diệt uy phong của mình. Tần Tu Trọng trước mặt người khác tuy có oai một chút, nhưng trước mặt huynh chắc chắn là bại tướng dưới tay! Không đáng lo ngại! Sư huynh, huynh là người tuyệt vời nhất nhất nhất!”
Tiêu Cửu Từ chỉ trêu chọc một chút, kết quả không ngờ Kiều Hàm trực tiếp tuôn ra một tràng, nói đến mức y cũng ngây người ra. Tuy y không quá mức tự ti, nhưng thật sự không đến mức như Kiều Hàm nói.
Đây quả thực là tâng bốc một cách vô lý, giống như những kẻ cố tình nịnh hót y. Bình thường những lời như vậy, y đều xem như gió thoảng qua tai, không để lại dấu vết.
Nhưng… nhưng tại sao bây giờ y lại có cảm giác lâng lâng, bị Kiều Hàm dùng đôi mắt lấp lánh đó nhìn chằm chằm, nói những lời như vậy, Tiêu Cửu Từ liền cảm thấy trái tim mình như bị Kiều Hàm nắm lấy.
Nhất thời y á khẩu ngây người, cảm giác nóng ran không biết từ đâu dâng lên, vành tai nóng bừng, rất muốn hỏi một câu: Đệ thích ta đến vậy sao?
Kết quả không đợi y phản ứng, chỉ cảm thấy có một luồng sấm sét từ bên cạnh ập tới.
Tiêu Cửu Từ đột ngột phản ứng lại, một tay kéo Kiều Hàm đang đứng bên bờ sông vào lòng, cảnh giác ngẩng mắt lên nhìn, chỉ thấy đối diện bờ sông đang đứng một người.
Người đó chính là Tần Tu Trọng.
Chỉ thấy khóe miệng Tần Tu Trọng giật giật, sắc mặt tái mét, tay nắm chặt thành quyền, sấm sét như thể bị nắm trong lòng bàn tay.
Tiêu Cửu Từ hiểu đối phương chắc chắn đã nghe thấy gì đó, lập tức cười gượng một tiếng: “Trùng hợp thật.”
Tần Tu Trọng hừ cười một tiếng, trừng mắt nhìn Kiều Hàm trong lòng Tiêu Cửu Từ: “Nịnh hót hay lắm, nói tiếp đi, ta muốn nghe xem ta rốt cuộc còn không bằng sư huynh của ngươi chỗ nào.”
Tiêu Cửu Từ cảm thấy là mình đã gây ra rắc rối, vội vàng xin lỗi: “Xin lỗi, sư đệ không có ác ý, chỉ là…”
Kết quả không đợi Tiêu Cửu Từ cứu vãn, Kiều Hàm không chịu, cậu nói đều là sự thật, có gì mà phải chột dạ. Cậu giãy giụa muốn thoát ra: “Ngươi vốn dĩ không bằng… ưm ưm ưm”
Nhưng lời vừa ra khỏi miệng đã bị chính chủ nhà mình đưa tay bịt lại, dập tắt hỏa lực của cậu.
“Say rồi.” Tiêu Cửu Từ lúng túng ôm lại Kiều Hàm, giữ chặt cậu: “Vừa rồi là bọn ta thất lễ, xin lỗi, Tần huynh. Tạm biệt.”
Nói xong, y mang theo Kiều Hàm nhanh chóng biến mất.
Tiêu Cửu Từ đối nhân xử thế trước nay luôn chu đáo, đây thật sự là lần đầu tiên thất lễ như vậy, chỉ đành chật vật quay về.
Khó khăn lắm mới về đến dưới lầu của tửu lầu, y thả người nào đó ra, người nào đó vẫn vẻ mặt bất mãn nhìn y, hoàn toàn không nhận ra làm như vậy là không ổn, xem ra là thật sự ghét Tần Tu Trọng.
Tiêu Cửu Từ cũng chỉ đành bất đắc dĩ xoa đầu Kiều Hàm, vuốt lông cho cậu, sau đó tự kiểm điểm. Đều tại y không có việc gì lại đi trêu chọc con ma nhỏ này!
…
Bên kia, Tần Tu Trọng đứng bên bờ sông tức đến mức không ngừng rò rỉ điện, dọa cho đám sinh vật nhỏ trong sông cũng bay cả ra ngoài.
Xa xa, Kiều Uyển gọi hắn. Thấy hắn đi tới, nàng khá kinh ngạc: “Sao vậy? Gặp chuyện không vui à?”
Tần Tu Trọng hừ lạnh một tiếng: “Gặp phải đồ khốn!”
Mẹ kiếp, lẽ ra phải là mình ghét Kiều Hàm mới đúng chứ, Kiều Hàm có tư cách gì mà ghét hắn! Lại còn đi khắp nơi nói xấu hắn, hắn kém Tiêu Cửu Từ đến vậy sao?
Nếu không phải vì bị phế linh căn, hoang phí hai năm, ai thắng ai thua còn chưa chắc đâu!
…
Ba ngày sau, đấu đơn bắt đầu.
Mọi người đến bốc thăm. Trận đấu của kỳ Kim Đan bốc xong trước, liền đến lượt trận đấu của kỳ Trúc Cơ.
Kiều Hàm đã cẩn thận tính toán điểm số và danh sách tất cả các cao thủ trong kỳ Trúc Cơ, trong lòng cân nhắc, nghĩ ngợi, nếu vận may cũng tốt như lúc đấu đôi thì… Ơ?
Kiều Hàm lập tức lao đến trước mặt Tiêu Cửu Từ.
“Sao vậy? Không đi bốc thăm à?” Tiêu Cửu Từ vốn đang đợi ở vòng ngoài, thấy Kiều Hàm đột nhiên chạy về tưởng có chuyện gì.
Kiều Hàm nói: “Sư huynh, đưa tay cho đệ.”
Tiêu Cửu Từ đưa tay ra. Trước đây, khi đối mặt với hành động tiếp xúc này, Kiều Hàm vẫn sẽ vô cùng kích động, nhưng dần dần cũng không còn căng thẳng như vậy nữa, từ thân phận fan hâm mộ cũng đã chuyển sang thân phận sư đệ.
Chỉ là thái độ vẫn vô cùng thành kính.
Kiều Hàm hai tay nâng lấy tay phải của Tiêu Cửu Từ, dưới ánh mắt kỳ quái của những người khác, cậu nhắm mắt lại, cầu nguyện: “Truyền cho đệ một chút vận may, đệ muốn bốc được thăm tốt, để những lão lục* mà đệ không đánh lại được tự tàn sát lẫn nhau trước. Xin huynh xin huynh.”
*Lão lục (老六): tiếng lóng chỉ những kẻ chơi xấu, núp lùm, đánh lén trong game, ở đây có thể hiểu là những đối thủ khó nhằn.
Tiêu Cửu Từ trực tiếp bị chọc cười, thuận thế nắm ngược lại tay Kiều Hàm, cúi người xuống, nâng tay họ lên chạm vào trán mình: “Vậy thì xin ông trời hãy đem hết vận may của ta cho đệ.”
Nắm tay thì được, nhưng làm vậy thì hơi quá rồi. Kiều Hàm nhìn nam chính đại nhân đang cúi đầu, cảm nhận được sự tiếp xúc của vầng trán láng mịn, trái tim nhỏ bé lại không chịu nổi nữa.
Cảm nhận được lông mi của Tiêu Cửu Từ như lông vũ lướt qua những ngón tay đan vào nhau của Kiều Hàm, hơi thở ấm áp khi nói chuyện như thể chui vào lòng bàn tay đang nắm chặt của cậu, vừa ngứa vừa nóng.
Mãi cho đến khi tay được buông ra, Kiều Hàm vẫn chưa phản ứng lại được.
Tay của cậu đâu rồi?
Không cảm nhận được nữa!
A a a a a!!
Cậu được thần tượng thành tâm chúc phúc, còn muốn đem hết vận may cho cậu, đây là thần tượng thần tiên gì vậy! Bản thân chủ động một chút không sao, nhưng được nam thần chủ động một cái, hoàn toàn là cảm giác khác hẳn. Giống như được thần tượng cưng chiều một chút vậy.
Tràn đầy sức sống!!!
Nhất định, nhất định không thể phụ lòng chúc phúc của nam chính đại nhân, nhất định không thể!
Không bao lâu, Tiêu Cửu Từ liền thấy Kiều Hàm như được tiêm máu gà, nhanh như bay lao đi bốc thăm.
“Cậu ta sao vậy? Hưng phấn thế?” Lục Truy vừa cùng Lục Tương Tương bốc thăm xong, thấy cảnh tượng này, kỳ quái nói. Kết quả vừa quay đầu lại đã giật mình, chỉ thấy trên mặt Tiêu Cửu Từ ửng lên một vệt hồng nhạt.
Tiêu Cửu Từ không tự nhiên sờ sờ cổ: “Không có gì, chỉ cổ vũ cho đệ ấy thôi.”
…
Theo sự thay đổi của bảng xếp hạng điểm cá nhân trên bảng thông báo bên ngoài, đám đông vây xem không khỏi kinh ngạc thốt lên.
Do thành tích của đấu đội và đấu đôi, Kiều Hàm, một Trúc Cơ kỳ nhỏ bé, lại trở thành tu sĩ nằm trong top mười điểm số hiện tại, thật sự có chút buồn cười.
“Ây da, trong lòng mọi người đều rõ, vinh quang pha nước này của Kiều Hàm cũng chỉ có thể đến đây là hết.”
“Nói cũng phải, tuy đấu đơn kỳ Kim Đan và kỳ Trúc Cơ thi đấu riêng, nhưng một y tu như cậu ta dù có cố gắng kéo dài thế nào cũng không thể thắng được các tu sĩ Trúc Cơ khác.”
“Sau này sẽ chỉ thấy bảng xếp hạng điểm của cậu ta tụt dốc không phanh thôi.”
“Thực ra theo ta thấy, thà rằng ban đầu đừng nổi bật như vậy, đến lúc so sánh trước sau, người mất mặt là cậu ta.”
“Ngươi xem cái bộ dạng nằm im mặc kệ của cậu ta trong trận đấu đôi đi, mặt dày như vậy, e là hoàn toàn không quan tâm đâu.”
“Mọi người cứ ngồi chờ xem kịch hay đi.”
“Mong chờ người đầu tiên dạy dỗ Kiều Hàm một trận ra trò.”
Kết quả mọi người đang lẩm bẩm thì nghe thấy từ chỗ bốc thăm truyền đến tiếng cười khoa trương và đắc ý của Kiều Hàm.
“Vận may tốt thì biết làm sao!”
Tin tức rất nhanh truyền đến. Vì bốc thăm muộn, vòng sơ loại của bảng Kiều Hàm đã được định sẵn, về cơ bản không có đệ tử của các tông môn cao thủ tụ tập như Bất Niệm Cung, Vạn Nhận Tông và Thanh Vân Tông.
Có thể xem như là bảng gà mổ nhau.
Nhưng dù thế nào đi nữa, kiếm tu cũng không nên thua y tu chứ.
Tại một góc quảng trường: “Hình như ngươi sẽ gặp cậu ta trước đó, cười như vậy, là xem thường ngươi chứ gì.”
“Hừ, ta sẽ cho cậu ta biết hậu quả của việc xem thường các môn phái mới nổi của chúng ta.”
Bên phía Thanh Vân Tông.
“Hắn không thể trụ được đến lúc giao đấu với ta đâu.” Giang Kỳ Lạc lạnh lùng nói. “Tỉ thí nhỏ trong tông môn đã tha cho hắn, bây giờ Đại hội Tiên môn lại không đến lượt, muốn dạy dỗ hắn cũng không có cơ hội. Nói cho cùng chẳng qua chỉ là một kẻ vô dụng dựa vào đại sư huynh, không có đại sư huynh che chở, sớm muộn gì cũng sẽ có người dạy hắn làm người.”
“Sao ta lại nhớ là ngươi hình như đã bị cậu ta đánh rồi? Hơn nữa thực lực của cậu ta không yếu mà.” Trác Chấn không nhịn được nói.
Giang Kỳ Lạc nghẹn họng, lập tức lúng túng nói: “Ta sắp đến kỳ Kim Đan rồi, ta có thể thua hắn sao? Lần trước chẳng qua là hắn giở trò bẩn, hạ độc thôi. Lần này… thôi bỏ đi, hắn cũng không có cơ hội đến trước mặt ta đâu.”
Bên này, Lục Tương Tương nói: “Chúng ta hình như phải vào vòng trong mới gặp nhau, Thịnh Giác cũng vậy. Ê Kiều Hàm, ngươi không được nằm im mặc kệ đâu đó, ta còn muốn giao đấu với ngươi nữa.”
Kiều Hàm cười cười, nhướng mày: “Ta sợ ta mà không nằm im mặc kệ, hạng nhất sẽ là của ta đó.”
“Chém gió!” Lục Tương Tương cười đánh Kiều Hàm một cái.
Thịnh Giác nói: “Chưa chắc đâu, ta thấy Kiều Hàm có tiềm năng.”
Kiều Hàm lập tức nói: “Vậy lúc đó chúng ta gặp nhau, huynh nhường ta một chút nhé.”
Lục Tương Tương lập tức phát ra tiếng chế giễu khinh bỉ.
Con ngươi Kiều Hàm hơi trầm xuống. Cậu đúng là đang chém gió, không thể dựa vào hệ thống, hạng nhất quá khó. Chỉ cần chắc chắn mình có đủ điểm để đảm bảo sau mấy vòng đại hội nữa, cậu vẫn nằm trong danh sách năm mươi người là được.
Nhưng trong lòng chưa chắc không có dã tâm này.
Hạng nhất, cùng hạng nhất với nam chính đại nhân, sao cậu có thể không muốn chứ.
Con ngươi của Kiều Hàm dần dần lóe lên ánh tham lam, khóe miệng cũng hơi cong lên. Hay là… liều một phen?