Kiều Hàm kinh ngạc và hoang mang đối diện với người trước mắt.
Kinh ngạc là vì sự thay đổi của điểm cảm xúc, điều đó chứng minh cảm xúc của nam chính dao động vô cùng lớn. Vốn còn tưởng y đã xảy ra chuyện, nhưng bây giờ nam chính đại nhân đã bình an vô sự xuất hiện trước mặt cậu rồi.
Vậy là sao? Chắc không phải vì sự xuất hiện của Vong Hồn Châu mà ra nông nỗi này chứ.
Tuy thu thập được nhiều điểm cảm xúc như vậy đáng lẽ phải rất vui, nhưng Kiều Hàm vẫn không nhịn được mà lo lắng cho trạng thái của Tiêu Cửu Từ.
Kiều Hàm nuốt nước bọt, lo lắng nói: “Sư huynh, huynh không sao chứ?”
Tiêu Cửu Từ dường như bừng tỉnh, đồng tử đột nhiên co lại. Khuôn mặt vốn trắng bệch, lúc này mới dần dần có huyết sắc. Một đôi mắt ngừng trên khuôn mặt Kiều Hàm, y khẽ cau mày, sự bình tĩnh và lý trí dần dần hồi phục, lửa giận cũng theo đó mà bùng lên.
Kiều Hàm lại còn dám hỏi ngược lại y?!
Tuy Tiêu Cửu Từ có tức giận đến mấy, biểu cảm trên mặt cũng sẽ không có thay đổi quá lớn, nhưng một người đã chung sống hai năm như cậu sao có thể không cảm nhận được.
Trong mắt y phảng phất như có gió lạnh gào thét, cả khuôn mặt nặng nề đen sầm lại, thậm chí nghiêm trọng đến mức nộ khí lan tỏa ra ngoài. Trong chốc lát, vòng tay ấm áp đang ôm lấy cậu đã biến thành một hầm băng lớn.
Kiều Hàm không nhịn được mà run lên, “Sư huynh?”
Tiêu Cửu Từ không buông Kiều Hàm ra, vẫn ôm chặt người trong lòng, thậm chí còn dùng sức hơn, như thể đang đè nén ngọn lửa giận vô danh để bản thân bình tĩnh lại, lại như thể để cảm nhận một cách chân thực nhất rằng con ma này vẫn còn sống, ngay trước mắt mình, không chạy đến nơi mà mình không thể với tới.
Hai mắt y lóe lên hàn quang, ánh mắt như mũi kiếm kết băng, chĩa thẳng vào Kiều Hàm.
“Đệ đã làm những gì?”
Vừa rồi trong lúc hoảng loạn, Tiêu Cửu Từ không nghĩ nhiều, nhưng lúc này y hiểu rằng Kiều Hàm chắc chắn đã gây chuyện rồi.
Cậu đã hứa với y, đáng lẽ phải đi cùng Bạch Kha, không thể đột nhiên quay lại.
Cậu vậy mà còn quen biết cả Mạnh Cận.
Trước đó Kiều Uyển cũng đã tranh thủ nói với y một chút, trước khi sự việc xảy ra, Kiều Hàm đã tránh mặt nàng, tự mình lén lút chuồn ra ngoài, không biết đi làm gì.
Huống hồ cảm ứng vừa rồi không thể sai được, cậu trước đó đã ở dưới nhà đấu giá.
Tiêu Cửu Từ có thể đoán ra các loại khả năng, có thể từ từ phân tích sự thật, nhưng bây giờ y cố chấp muốn Kiều Hàm nói cho y biết.
“Nói ra hết tất cả, một năm một mười!” Giọng Tiêu Cửu Từ trầm khàn mang theo khẩu khí quở trách, tựa như tiếng lưỡi đao âm thầm ra khỏi vỏ.
Kiều Hàm có chút kinh ngạc, không hiểu sao Tiêu Cửu Từ đột nhiên lại như vậy. Lời nói dối vừa định thốt ra, lại vì ánh mắt của Tiêu Cửu Từ mà dừng lại.
Đôi mắt như đá hắc diện thạch kia nhìn cậu chằm chằm, bên trong ẩn chứa những thứ phức tạp, đậm đặc. Kiều Hàm nhìn không rõ, nhưng đột nhiên cảm thấy không thể nói dối, sẽ khiến nam chính đại nhân đau lòng thất vọng. Nhưng chuyện về nhiệm vụ hệ thống lại không thể nói ra, vậy thì chỉ có thể nói theo một góc độ khác.
Kiều Hàm chột dạ cúi đầu: “Chỉ là muốn xem có thể trộm Lam Thúy Phượng ra ngoài được không. Sau đó phát hiện ra lỗ hổng phòng thủ của họ, nhất thời ngứa ngáy, liền định vào xem có cơ hội không. Không ngờ lại gặp bạn của huynh, cô ấy đi cứu Giao nhân, kết quả bị Quỷ Đầu Ông bắt làm con tin, ép Giao nhân nói ra Vong Hồn Châu được giấu ở đâu. Đệ… đệ không thể trơ mắt nhìn bạn của huynh gặp chuyện được, nên mới ra tay. Bọn ta liên thủ cũng không tệ, hơn nữa Quỷ Đầu Ông sau đó phát hiện ra Vong Hồn Châu liền chạy mất. Sau đó một trận hỗn loạn, gã đâm lao thì phải theo lao, thả ra rất nhiều vật phẩm đấu giá, lại phá hỏng kết giới Nhược Thủy. Nhưng có trân châu do Giao nhân đưa, nên bọn ta đều không sợ Nhược Thủy, liền lén lút ra ngoài, sau đó liền thấy bên ngoài hỗn chiến.”
Theo lời giải thích của Kiều Hàm, hai hàng lông mày của Tiêu Cửu Từ bắt đầu dần dần kết sương. Y hung hăng nhìn chằm chằm Kiều Hàm, phảng phất như mặt biển yên tĩnh dần dần hạ xuống mực nước, gần như nghiến răng nói: “Vậy sau đó thì sao!”
Lần này Kiều Hàm càng chột dạ hơn: “Lúc đệ đi có thấy gã quản sự muốn vớt lại Vong Hồn Châu nhưng thất bại, liền nghĩ dù sao cũng không sợ Nhược Thủy, hay là mình đi vạch trần bọn họ, dù sao đây cũng là hành vi xấu xa mà giới tu chân không cho phép tồn tại. Nơi đó rất an toàn, đệ đi lại không bị cản trở. Nhưng ta lại sợ mình mang Vong Hồn Châu ra ngoài sẽ nhắm vào Vu Kim Viên, sẽ gây phiền phức cho Thanh Vân Tông, cho nên dứt khoát… Có điều trước khi khởi động Vong Hồn Châu, ta đã xác định trong lầu không còn ai rồi.”
Kiều Hàm cố gắng nhếch khóe miệng, lộ ra một nụ cười, dùng giọng điệu đùa giỡn để nói chuyện, phảng phất như làm vậy có thể giảm bớt mức độ nghiêm trọng của sự việc. Nhưng nhìn vẻ mặt dần dần như bị bão tuyết bao phủ của Tiêu Cửu Từ, phảng phất như mực nước biển không còn hạ xuống nữa, nhưng phía xa đã có những con sóng thần cao như núi ập đến.
Kiều Hàm không nói nổi nữa.
Chỉ có thể yếu ớt bổ sung một câu: “Đệ… đệ thật sự có nắm chắc mới làm vậy, thật đó.”
Tiêu Cửu Từ dường như hít một hơi thật sâu, đột nhiên buông Kiều Hàm ra.
Kiều Hàm vốn đang được nửa ôm trong lòng, chân không chạm đất, chưa kịp phản ứng lại việc bị ôm có gì đó kỳ lạ, thì đã cảm thấy vô cùng an toàn. Dù sao thì bây giờ linh khí của cậu đang hỗn loạn, chân tay bủn rủn, để cậu tự mình đứng mới là thật sự không có cảm giác an toàn.
Kết quả cậu bị đặt xuống, Kiều Hàm lảo đảo một cái mới đứng vững, ngẩng đầu nhìn qua.
Chỉ thấy ánh mắt Tiêu Cửu Từ trĩu nặng, sắc mặt nghiêm nghị nhìn cậu. Kiều Hàm sợ nhất là y lộ ra vẻ mặt này, lập tức toàn thân căng cứng, căng thẳng đến mức phải nuốt nước bọt.
“Ta nhất định phải trông chừng đệ mọi lúc mọi nơi, mang đệ theo bên mình mới được sao?” Đột nhiên, Tiêu Cửu Từ sâu xa nói, giống như đang quở trách, lại giống như đang tự kiểm điểm. “Có phải chỉ có như vậy, đệ mới không chạy lung tung, gây chuyện, đặt mình vào nơi nguy hiểm?”
Bản tính của Ma tộc chính là vô pháp vô thiên, không sợ sống chết, chuyện gì cũng dám làm, cho dù y có dặn dò ba lần bảy lượt, nghiêm khắc quản giáo cũng vô dụng. Cậu chỉ là một Trúc Cơ kỳ mà dám khởi động Vong Hồn Châu, với số lượng đó chỉ cần một chút sơ sẩy, cậu sẽ phải tan xương nát thịt, vậy mà cậu lại nói một cách nhẹ nhàng tùy ý như vậy.
“Đệ rốt cuộc có biết với thực lực của mình, loại nguy hiểm nào có thể mạo hiểm, loại nào thì không. Lại không phải là thời khắc nguy cấp, đệ lấy mạng ra mà làm bừa sao?”
Giọng của Tiêu Cửu Từ ngày càng lạnh, cũng ngày càng nghiêm khắc. Trước đây Kiều Hàm xả thân mạo hiểm đến cứu, là vì y là chấp niệm của con ma này, con ma này chính là vì y mà đến. Tiêu Cửu Từ có thể hiểu được hành vi đó, dù sao cũng là vì cứu y, y không nỡ nghiêm khắc quở trách.
Nhưng lần này thì là sao?
“Đệ quên đệ đã hứa với ta những gì rồi sao? Vạch trần Vong Hồn Châu? Đệ nghĩ ta nên khen ngợi đệ sao? Đệ đúng là đã làm một việc chính nghĩa, để sự thật được phơi bày, nhưng những thứ đó so với tính mạng an nguy của đệ thì…” Tiêu Cửu Từ càng nói giọng càng nôn nóng, cuối cùng nói đến đây lại không khỏi dừng lại.
Y vậy mà có một thoáng cảm thấy bất kỳ chuyện gì cũng không quan trọng bằng sự an nguy của con ma trước mắt này.
Ý nghĩ này lóe lên, nhanh đến mức y gần như hoảng hốt, nghi ngờ bản thân vừa rồi có thật sự có ý nghĩ này lóe qua hay không. Chuyện trong khoảnh khắc đó đã bị nhấn chìm trong vô số lý trí.
Tiêu Cửu Từ nhìn Kiều Hàm đã bắt đầu hoảng sợ trước mắt, trầm giọng nói: “Đệ đáng lẽ có thể nói với ta trước, để ta đến xử lý.”
Cho dù để y đối đầu với Vu Kim Viên và Bất Niệm Cung thì đã sao?
Y không sợ đắc tội người khác, chỉ cầu không thẹn với lòng.
Hơn nữa y cũng không phải kẻ ngu ngốc, nếu không phải tình thế bắt buộc, y sẽ nghĩ ra cách tự bảo vệ mình hơn để xử lý, trả lại công đạo cho các vong hồn, ngăn chặn hành vi xấu xa này.
Chứ không phải để Kiều Hàm lấy mạng ra mà đánh cược, bốc đồng làm bừa.
Rõ ràng đã khó khăn lắm mới đến được bên cạnh y, lẽ nào lại không chút trân trọng nào sao? Y không phải là chấp niệm của con ma này sao? Vậy thì hãy trân trọng chấp niệm này đi chứ!
Tiêu Cửu Từ còn muốn nói gì đó nữa, kết quả hai tay lập tức bị kéo lại.
“Sư huynh, chỉ là tình cờ gặp được, cảm thấy cơ hội khó có, lần sau, lần sau đệ nhất định sẽ nói với huynh trước, huynh đừng giận đệ có được không.”
Kiều Hàm lại bày ra bộ dạng đáng thương nhận lỗi kia. Tiêu Cửu Từ ngẩn ra, đột nhiên phản ứng lại, mỗi lần hứa hẹn, đều chỉ là con ma này đang dỗ dành y mà thôi. Con ma này nói xong rồi, vẫn muốn làm gì thì làm, vĩnh viễn không chịu nhận sai.
Không, người làm sai thật sự chính là y. Rõ ràng biết ma tính khó thuần, không dễ dạy bảo, bản thân y vậy mà lúc cậu làm sai chưa từng thật sự nghiêm khắc trừng phạt cậu, khiến cậu không đau không ngứa, cho rằng lần sau có thể tái phạm, vì vậy mới ngang ngược như vậy, muốn làm gì thì làm.
Tiêu Cửu Từ hít một hơi, mày chau lại, y thật sự cảm nhận được ngọn lửa giận của mình đang nhảy múa trong lồng ngực.
Lần này tuyệt đối không thể tha cho cậu, nhất định phải trừng phạt cậu thật nặng!
Tiêu Cửu Từ trực tiếp đưa tay gạt tay Kiều Hàm ra, giọng điệu lạnh lùng nói: “Chuyện đệ làm cứ giấu kín bên ngoài, đệ chỉ là vì để tránh bị ảnh hưởng bởi Vong Hồn Châu mà độn thổ đến đây mà thôi. Trong thời gian đại hội, đệ hãy tự mình kiểm điểm cho tốt đi.”
Kiều Hàm trong một lúc không phản ứng lại được “tự kiểm điểm” là có ý gì? Là tự mình suy ngẫm sao? Nhẹ nhàng như vậy đã cho qua rồi, nhưng tại sao giọng điệu của sư huynh lại khiến cậu sợ hãi đến thế.
“Sư huynh…” Kiều Hàm còn muốn mở miệng. Lại thấy Tiêu Cửu Từ quay người bỏ đi, không có ý định để ý đến cậu.
Mà phía xa đã lần lượt có không ít người đáp xuống. Thật ra có khá nhiều người trong số họ vừa rồi đã đuổi theo Tiêu Cửu Từ mà đến, chỉ là vừa đến đã thấy Tiêu Cửu Từ đang ôm người nói chuyện, lập tức khiến họ không tiện đến gần.
Tần Tu Trọng và Kiều Uyển ngẩn người nhìn, không biết đây là cái ôm mừng rỡ sau khi thoát chết, hay là cái gì khác… Nhưng hành động bộc lộ tình cảm lần đầu tiên này của Tiêu Cửu Từ đã làm chấn động cả hai người, khiến họ hồi lâu không thể hoàn hồn, chỉ có thể ngây ngốc nhìn.
Lúc này thấy họ dường như đã nói chuyện xong, những người khác mới tụ lại.
Kiều Hàm ở phía sau gọi “sư huynh”, nhưng Tiêu Cửu Từ vậy mà không hề để ý đến cậu, ngược lại bước chân ngày càng nhanh, trực tiếp bỏ cậu lại phía sau.
Đến trước mặt bạn bè, Tiêu Cửu Từ đầu tiên nói với Bạch Kha: “Phiền Bạch sư muội xem giúp sư đệ của ta.”
Tuy Bạch Kha có chút ngạc nhiên trước trạng thái hiện tại của hai người, nhưng biết Tiêu Cửu Từ là đang lo lắng cho Kiều Hàm. Dù sao thì bản thân Kiều Hàm cũng là y tu, hoàn toàn có thể tự lo liệu, còn nhờ nàng xem chẳng phải là không yên tâm sao.
Bạch Kha mỉm cười, lập tức đi qua.
“Ta nói không sao mà.” Mạnh Cận lên tiếng, đang định nói gì đó thì bị Tiêu Cửu Từ cắt ngang. Tiêu Cửu Từ liếc cô một cái, trực tiếp giúp hai người họ lấp l**m lời giải thích, để họ không bị dính líu vào tai họa này.
Mạnh Cận cũng thông minh, nghe hiểu xong, lập tức xoa xoa mũi, cười gượng hai tiếng.
Tiêu Cửu Từ nói thẳng: “Lát nữa ngươi đưa sư đệ của ta về Tiên Minh.”
Mạnh Cận ngẩn ra: “Hả? Vậy ngươi thì sao…”
“Còn một vài tà tu bị thương đang bỏ trốn, Tiên Minh hẳn sẽ tổ chức truy bắt, ta phải đi xử lý.” Tiêu Cửu Từ xem như có chức vụ ở Tiên Minh, nên lúc này tất nhiên phải làm việc.
Nói xong cũng không quản Kiều Hàm đã đuổi theo đến phía sau, trực tiếp ngự kiếm bay đi.
Kiều Hàm ngay cả khói linh khí cũng không hít được, đã thấy Tiêu Cửu Từ bay đi mất, lập tức ngẩn người tại chỗ, giống như một chú chó nhỏ bị chủ nhân bỏ rơi, ngây ngốc nhìn chủ nhân đi xa.
Mà nhìn tất cả những điều này, Kiều Uyển không thể không xác nhận, bộ dạng vừa rồi của Tiêu Cửu Từ cực kỳ giống đang dỗi Kiều Hàm. Đồng tử nàng không tự chủ mà run lên, nhưng rất nhanh đã trở lại bình tĩnh.
Tần Tu Trọng thì hai mắt phức tạp và sâu thẳm, ngước mắt nhìn Kiều Hàm, đang định hỏi cậu có sao không, thì liền nghe thấy Kiều Hàm như người mất hồn lẩm bẩm.
“Sư huynh giận ta rồi?” Kiều Hàm lúc này mới nhận ra: “Rất giận?”
Bạch Kha vừa giúp cậu kiểm tra cơ thể, vừa nói: “Cũng không thể trách huynh ấy được, vừa rồi huynh ấy phát hiện ngươi lạc mất ta, liền dùng khế ước tìm ngươi, kết quả… không biết là sai hay là thế nào, huynh ấy tưởng ngươi đang ở chỗ Vong Hồn Châu.”
Sắc mặt Kiều Hàm lập tức thay đổi. Không lẽ trùng hợp như vậy!
“Lúc đó Tiêu sư huynh không màng tất cả mà muốn xông vào kết giới cứu ngươi, bị mọi người ngăn lại, bình tĩnh rồi mới tìm lại được vị trí của ngươi.”
Mặt Kiều Hàm trực tiếp trắng bệch, tim cậu như bị một móng vuốt sắt vô hình bóp chặt, đau nhói.
Trời ạ, cậu đã làm gì thế này. Vì cái nhiệm vụ chết tiệt kia, vì điểm cảm xúc, mà để nam chính trải qua sự kinh hãi này, thà rằng trực tiếp bỏ qua nhiệm vụ còn hơn.
Cậu thật sự không ngờ tới!
Cậu có hệ thống bên mình, tình huống này trong mắt cậu chỉ là trò trẻ con.
Nhưng trong mắt nam chính, cậu là thập tử nhất sinh, khó trách lại có phản ứng lớn như vậy.
Cậu thật đáng chết!
Cậu phải đi xin lỗi, cậu phải đi…
Kết quả là khi Kiều Hàm không màng lời khuyên của Bạch Kha, vội vàng chạy đến nhà đấu giá, chỉ có thể thấy những viên Vong Hồn Châu đang bị phong ấn trong kết giới, không ngừng nổ vang, và đám đông vây xem. Khó khăn lắm mới tìm được Tiêu Cửu Từ, vừa gọi “sư huynh” định lại gần, liền thấy Tiêu Cửu Từ chỉ nhàn nhạt liếc cậu một cái, sau đó cùng Thường Nguyên nhận nhiệm vụ rời đi.
Đây rõ ràng là đang phớt lờ cậu.
Kiều Hàm lập tức đỏ hoe mắt, bị thần tượng nam thần của mình phớt lờ, cảm giác đó thật sự là trời sụp đất lở không thể tả.
Bạch Kha đi theo cậu, thấy cậu như vậy vội vàng nói: “Tiêu sư huynh có lẽ chỉ là nhất thời tức giận, huynh ấy tính tình tốt, nhất định sẽ nhanh hết giận thôi… ngươi vẫn nên theo chúng ta về chữa trị trước đi, linh khí của ngươi quá hỗn loạn rồi, xem ra ảnh hưởng của Vong Hồn Châu không nhỏ đâu, không phải chuyện đùa.”
Mạnh Cận đi cùng tò mò chớp chớp mắt, cảm thấy vô cùng mới lạ. Cô thường xuyên ra ngoài tìm kiếm linh cảm, không rõ lắm chuyện của bạn bè, chỉ là hôm nay gặp Tiêu Cửu Từ, cảm thấy thay đổi khá lớn.
Cô chưa từng thấy Tiêu Cửu Từ có phản ứng quan hệ như vậy với ai.
“Y trách ngươi đi mạo hiểm à? Vậy để y phạt ngươi là được rồi, cũng không phải chuyện gì to tát, làm gì thế này? Cố ý không để ý đến người khác sao?” Mạnh Cận kinh ngạc nói.
Kiều Hàm bối rối và thất vọng nói: “Huynh ấy bảo ta trong thời gian đại hội hãy tự mình kiểm điểm, ta tưởng huynh ấy không trách ta nữa…”
Bạch Kha cũng không hiểu, nhưng Mạnh Cận lại nghe hiểu: “Ồ, vậy ý của y hẳn là hành vi không thèm để ý đến ngươi này sẽ kéo dài cả đại hội, đợi đại hội kết thúc mới để ý đến ngươi? Đây là hình phạt gì vậy, chẳng nặng chút nào.”
Kết quả vừa mới nói xong, liền thấy Kiều Hàm trừng lớn mắt kinh hãi nhìn cô, mặt đầy vẻ không dám tin, mắt cũng trở nên long lanh, phảng phất như nếu chuyện này là thật, thiếu niên vừa một mình xông vào tầng hầm, cùng cô dũng cảm chiến đấu với Quỷ Đầu Ông này lập tức có thể bị dọa đến bật khóc.
Dọa đến mức Mạnh tỷ vội vàng rút lại lời nói: “Ờ… ta nói bừa thôi.”
Nhưng sao Kiều Hàm lại cảm thấy hình như đúng là như vậy. So với những hình phạt khác, loại hình phạt này đối với một người theo đuổi thần tượng ở cự ly gần như cậu mà nói, quả thực là giết người diệt tâm!
Nhất thời kích động, linh lực trong cơ thể dao động, lập tức khiến Kiều Hàm ngất đi, cuối cùng được Bạch Kha và Mạnh Cận đưa về viện lạc của Thanh Vân Tông ở Tiên Minh.
Trò hề của đêm nay, cho đến khi trời hửng sáng, mới dần dần lắng xuống. Những kẻ gây rối, kẻ thì bị giết, kẻ thì bị bắt, dĩ nhiên cũng có không ít kẻ trốn thoát.
Vì chuyện Vong Hồn Châu nên sự việc trở nên rất lớn, Tiên Minh dĩ nhiên phải sắp xếp điều tra. Vu Kim Viên vốn đang ở trong động phủ của mình tại Bất Niệm Cung hưởng thụ mỹ nhân lô đỉnh, kỳ trân dị bảo, kết quả vừa mới ngủ đã bị người của Tiên Minh bắt đi.
Biết được đầu đuôi câu chuyện, tức đến suýt nữa thì ngất đi. Những vật phẩm đấu giá khác thì thôi, nhưng Vong Hồn Châu là cấm vật, gã luôn cẩn thận, sao lại bị phát hiện. Thật sự oán hận mỗi một tu sĩ không có mắt gây rối trên địa bàn của gã.
Còn có một tin đồn lan truyền sâu rộng, lần này Vong Nguyệt Đảo cũng đến tham gia Đại Hội Tiên Môn, hơn nữa Tần Tu Trọng, thiên tài Lôi linh căn từng ngang danh với Tiêu Cửu Từ nhưng vì lý do nào đó mà bị phế, vậy mà đã bình phục và trở về cùng Vọng Nguyệt Đảo.
Đại hội lần này náo nhiệt rồi đây!
Bận rộn cả đêm, người của Vọng Nguyệt Đảo cuối cùng cũng trở về khách đ**m.
Trước khi tách ra nghỉ ngơi, Tần Tu Trọng gọi Kiều Uyển lại nói chuyện riêng.
“Hôm nay gặp nhiều người quen như vậy, có phải tâm trạng…” Kiều Uyển lo lắng nói.
Tần Tu Trọng rất cảm kích sự chu đáo dịu dàng của Kiều Uyển, luôn cho hắn sự bao dung đủ đầy vào những lúc hắn không thể bình tĩnh nhất, để hắn có thể tĩnh tâm lại. Vì vậy đối mặt với cô, Tần Tu Trọng cũng có thêm một phần dịu dàng, nói: “Đa tạ ngươi, ta không sao, ta chỉ muốn nói chuyện với ngươi về Kiều Hàm.”
Vẻ mặt Kiều Uyển thoáng nghi hoặc một lúc. Tần Tu Trọng hình như rất để tâm đến Kiều Hàm, nhưng sau lời khuyên của Tiêu Cửu Từ, cũng không thể nào là kiểu ghi hận được. Lẽ nào tính cách của hắn lại phản nghịch như vậy, vì trước đây Kiều Hàm khinh thường hắn, bây giờ lại thân thiết với Tiêu Cửu Từ như thế, nên không thể chấp nhận việc thua kém Tiêu Cửu Từ cả ở phương diện này?
“Sao vậy?”
Tần Tu Trọng trực tiếp cau mày nói: “Ngươi có cảm thấy Kiều Hàm thay đổi quá nhiều không, ngươi đoán xem… có… có khả năng bị đoạt xá không?” Lời buộc tội này vô cùng nghiêm trọng, vì vậy Tần Tu Trọng đã do dự một lúc mới nói ra.
Hơn nữa cũng chỉ nói với Kiều Uyển. Trong lòng hắn, Kiều Uyển dịu dàng lương thiện, đã không định ghi hận Kiều Hàm nữa, nên nói suy đoán này cho nàng nghe, vấn đề cũng không lớn.
Kết quả giây tiếp theo liền nghe thấy Kiều Uyển gần như quả quyết trả lời: “Không thể nào.”
Tần Tu Trọng ngẩn ra, nhìn chằm chằm Kiều Uyển: “Sao ngươi lại chắc chắn như vậy?”
Thật ra khi thấy Kiều Hàm xả thân cứu Bạch Kha, hắn đã cảm thấy có một đám sương mù trong đầu, cho đến khi nhìn thấy sợi dây buộc tóc mà Tiêu Cửu Từ tặng cho Kiều Hàm.
Đó đúng là một pháp khí dây buộc tóc rất bình thường, nhưng kết hợp với đám sương mù kia, một khả năng đã hình thành trong đầu hắn.
Có lẽ Tiêu Cửu Từ đã từng nghi ngờ Kiều Hàm là Ma tộc đoạt xá đến, nên mới tặng dây buộc tóc làm pháp khí xác minh. Rất ít người biết rằng dây buộc tóc có thể dùng như vậy, chỉ cần dây buộc tóc đứt, thì chứng tỏ đối phương có thể tấn công linh thức. Mà người có thể làm được việc tấn công linh thức trong giới tu chân không quá năm người, những người khác chỉ có thể là Ma tộc.
Hắn cảm thấy suy đoán này của mình có hơi hoang đường, nhưng sự thay đổi quá lớn của Kiều Hàm thật sự khiến hắn không thể hiểu được. Vì vậy mới đến hỏi Kiều Uyển.
Kiều Uyển cũng không ngờ Tần Tu Trọng lại đột nhiên nảy ra suy đoán như vậy, chỉ có thể nói: “Đoạt xá khó như vậy, trăm năm cũng chưa chắc có một trường hợp, sao có thể trùng hợp là Kiều Hàm được. Hơn nữa Ma tộc không phải đều theo đuổi sức mạnh sao? Sao lại có thể trở thành y tu?”
Tần Tu Trọng ban đầu cũng chỉ là suy đoán với khả năng một phần vạn, bị người mình tin tưởng phủ định như vậy, lập tức cũng cảm thấy suy nghĩ của mình có hơi hoang đường.
Mà Kiều Uyển, người là trưởng tỷ, cũng không cảm thấy sự thay đổi của Kiều Hàm quá kỳ lạ, vậy có lẽ là do hắn nhạy cảm quá.
Nhưng vẫn không nhịn được mà mỉa: “Y tu kiểu này của hắn còn đánh đấm giỏi hơn cả kiếm tu bình thường.”
“Có lẽ là do Tiêu công tử dạy tốt.” Kiều Uyển lơ đãng nói. Nàng dĩ nhiên biết rõ suy đoán của Tần Tu Trọng là sai lầm, vì kiếp trước không có đoạt xá, chỉ đơn thuần là một kẻ đáng ghê tởm mà thôi, ít nhất trong mắt nàng là như vậy.
Mà sự thay đổi của Kiều Hàm bây giờ, Kiều Uyển đúng là cũng có chút khó tin.
Nhưng Kiều Uyển lại không thể nói gì, vì kiếp trước… khi nàng ra ngoài, Kiều Hàm đã chết rồi. Nếu hắn là người bị đoạt xá, tin tức lớn như vậy không thể nào che giấu được.
Nàng chỉ nghe nói sau khi Tiêu Cửu Từ xảy ra chuyện, Kiều Hàm đã ruồng bỏ y, trở về Kiều gia, lại bám víu vào người khác, hơn nữa còn khắp nơi đối đầu với Tiêu Cửu Từ, hại y bại lộ thân phận bán yêu, cuối cùng xem như là ác giả ác báo.
Vì vậy định nghĩa của Kiều Uyển về Kiều Hàm hiện tại, chính là bộ mặt thật chưa lộ ra mà thôi. Bởi vì Tiêu Cửu Từ vẫn là Tiêu Cửu Từ đứng ở đỉnh cao, nên cậu ta mới tỏ ra ngoan ngoãn, một bộ dạng ngoan ngoãn nghe lời dạy bảo. Nhưng một khi Tiêu Cửu Từ đi theo con đường vận mệnh đến bước đó, Kiều Hàm chắc chắn cũng sẽ giống như kiếp trước, dễ dàng ruồng bỏ y.
Biết người biết mặt không biết lòng.
Nhưng đối với Kiều Uyển mà nói, Kiều Hàm chỉ là một tên hề nhảy nhót, nàng chưa bao giờ để tâm. Dù sao thì nàng cũng không phải là người có thù tất báo, căn bản không thể vì ký ức thời niên thiếu xa xôi của kiếp trước mà đi tính toán báo thù.
Nàng đã trải qua một kiếp sống dài đằng đẵng, tỉnh lại đã ở trên Vọng Nguyệt Đảo rồi. Kiều gia, Kiều Hàm, tất cả đều là mây khói thoảng qua, không lọt vào mắt nàng.
Sống lại kiếp này, nàng chỉ muốn sống cuộc đời của riêng mình.
Kiều Uyển trở về phòng ở cùng các sư tỷ, hai người lập tức tiến lên kéo nàng lại, thảo luận sôi nổi về chuyện ngày hôm qua, tóm lại là không ngủ được chút nào.
Họ không ngờ bên ngoài lại đặc sắc và biến hóa như vậy, vô cùng phấn khích. Kiều Uyển nghĩ, nếu không phải vì giúp Tần Tu Trọng, họ đúng là không có cơ hội ra ngoài sớm như vậy.
Kiếp trước nàng cũng phải nhiều năm sau mới bất ngờ ra ngoài được.
Hơn nữa nàng đã từng nghe nói về chuyện trong thời gian diễn ra Đại Hội Tiên Môn, cũng là bước ngoặt vận mệnh của Tiêu Cửu Từ. Nàng thực ra không muốn ra ngoài vào lúc này, nàng cũng không nỡ nhìn Tiêu Cửu Từ trải qua chuyện như vậy. Dù sao cũng là người mà kiếp trước nàng thật lòng ngưỡng mộ, dùng cả đời để cống hiến. Nhưng nàng biết đó là điều mà Tiêu Cửu Từ bắt buộc phải trải qua, tương lai còn có rất nhiều trọng trách đè nặng lên vai y, nàng không thể cũng không có sức để thay đổi tất cả những điều này.
Chỉ là Tần Tu Trọng cứ nhất quyết muốn đến, nàng cũng chỉ có thể đi theo, vì nàng biết, một khi để Tần Tu Trọng hiện tại rời khỏi tầm mắt của mình, thì rất có thể sẽ không bao giờ nắm bắt được trái tim của hắn nữa.
Lúc này Tử Du vì bất ngờ tìm lại được Lam Thúy Phượng nên đang rất mừng rỡ, Ngũ sư tỷ lại không nhịn được mà tán thưởng Tiêu Cửu Từ.
“Lúc đó ta đã thấy rồi, y đối phó với tà tu lợi hại nhất, sau đó cũng là người đầu tiên ra tay tạo kết giới để ngăn chặn sức mạnh của Vong Hồn Châu. Bất kể là thực lực hay phẩm hạnh, thật sự là không có gì để nói. Khó trách có những lời đồn về như vậy về y, lần này cuối cùng cũng tâm phục khẩu phục rồi. Chỉ tiếc là… tuy người đệ đệ kia của muội dường như trông cũng không xấu xa đến thế, nhưng chắc chắn là không xứng với Tiêu Cửu Từ, hầy!”
Rõ ràng trong lời nói không khỏi tiếc nuối cho Kiều Uyển đã bị cướp mất một vị hôn phu như vậy.
Kiều Uyển mỉm cười nói: “Trong mệnh không có thì đừng cưỡng cầu.”
Nàng nghĩ kiếp trước bị cướp mất hôn ước, có lẽ là ông trời đang nhắc nhở nàng, Tiêu Cửu Từ căn bản sẽ không phải là bến đỗ của nàng. Nhưng lúc đó nàng không tin, cứ nhất quyết thiêu thân lao đầu vào lửa, mới ra nông nỗi đó.
Lúc đó sự không cam tâm của nàng đã hóa thành chấp niệm, nàng căn bản không phân biệt được rốt cuộc là thích Tiêu Cửu Từ, hay là vì để chứng minh mình khác với Kiều Hàm, nàng có tấm lòng lương thiện, không nên vì vị hôn phu cũ gặp chuyện mà ruồng bỏ y, nàng muốn chứng minh mình có thể.
Kết quả là cứ thế đồng hành cùng Tiêu Cửu Từ, tuy quá trình rất gian khổ, nhưng nàng đúng là có thể làm được việc không rời không bỏ. Dù cho đối phương không đáp lại tình cảm của nàng, nàng vẫn có đủ kiên nhẫn để chờ đợi, vì nàng cảm thấy một người như Tiêu Cửu Từ nhất định có thể cho nàng một mái nhà ấm áp. Tiêu Cửu Từ rất ưu tú, rất mạnh mẽ, rất đáng được yêu, nhưng y lại định sẵn phải hy sinh.
Đợi đến khi y hy sinh, trên người nàng đã sớm mang danh phận đạo lữ của Tiêu Cửu Từ, nên nàng định sẵn phải cô độc đến già.
Sự cô đơn ngàn năm đó thật sự quá đáng sợ, còn đáng sợ hơn cả việc cùng Tiêu Cửu Từ chống lại mọi người.
Không ai dám đến gần nàng, sau những năm tháng vô tận, nàng bắt đầu dần dần nảy sinh hối hận, tâm cảnh vỡ nát, không thể phi thăng.
Thật ra ước mơ từ nhỏ đến lớn của nàng chính là muốn có một gia đình, có một người tốt có thể bầu bạn cùng nàng. Nàng không hiểu tại sao mình lương thiện cả một đời lại có kết cục như vậy.
Nàng muốn một người cho nàng một mái nhà, tham lam hơn một chút, nàng muốn một người mạnh mẽ cho nàng một mái nhà an toàn tốt đẹp, tham lam hơn nữa, nàng muốn… một mái nhà tốt đẹp nhất, hoàn mỹ nhất, vĩnh viễn không bị phá hủy trên thế gian này.
Nàng nghĩ đến Tần Tu Trọng, người đã thỉnh thoảng giúp đỡ nàng trong những năm tháng đó. Nàng nhớ Tần Tu Trọng có rất nhiều đạo lữ, tuy có tranh chấp, nhưng những người đó đều là những tồn tại chói lóa nhất trong giới tu chân. Nàng biết kiếp đó Tần Tu Trọng chỉ xem nàng là chị dâu, không nghĩ nhiều, nhưng một vài người phụ nữ điên cuồng bên cạnh hắn lại ghen tị với nàng, khiến nàng nảy sinh một tia vọng tưởng.
Họ rõ ràng đều là những người bị hủy hôn ước, họ từng có mối ràng buộc kỳ lạ nhất, đáng lẽ phải ở bên nhau.
Cho đến khi Tần Tu Trọng của kiếp này xuất hiện trước mặt nàng, rõ ràng vận mệnh của Tần Tu Trọng đã thay đổi. Nàng cảm thấy đây là ông trời đang cho nàng một lời nhắc nhở, để nàng không cần phải áy náy, mà hãy dũng cảm nắm bắt nhân duyên thật sự thuộc về mình.
Nàng cũng phát hiện Tần Tu Trọng đúng là ưu tú có sức hút, không thua kém Tiêu Cửu Từ, mê mẩn hắn không khó. Có lẽ kiếp trước nàng đã thay lòng đổi dạ rồi, dù sao thì trong những năm tháng đó, điều nàng nghe được nhiều nhất chính là những truyền thuyết liên quan đến Tần Tu Trọng và các phu nhân của hắn. Nàng thật sự sẽ không nhịn được mà nghĩ, nếu không chọn sai, có lẽ tất cả những điều đó vốn dĩ là của nàng.
Tương lai, Tiêu Cửu Từ vẫn sẽ hy sinh vì thế giới này, để thế giới trở lại hòa bình. Còn nàng không cần phải làm góa phụ trên danh nghĩa nữa, nàng có thể có được danh phận phu nhân của đệ nhất tiên tôn thật sự. Hơn nữa nàng cũng có tự tin trở thành phu nhân duy nhất của Tần Tu Trọng.
Dù sao thì Tần Tu Trọng cũng không phải ngay từ đầu đã lăng nhăng như vậy, là vì trải qua gian nan, thói đời nóng lạnh mới trở nên như thế. Nàng đã gặp được đúng lúc thì có tự tin ngăn cản tất cả.
Lùi một vạn bước mà nói, cho dù không thể thay đổi được vận mệnh nhiều phụ nữ của hắn, Kiều Uyển thực ra cũng không để tâm. Chỉ cần trong lòng hắn có mình, chỉ cần nàng có thể có được một danh phận, một mái nhà, người đàn ông yêu nàng và những đứa con, cuối cùng an an ổn ổn phi thăng là đủ rồi.
Đó mới là thứ nàng muốn, vì vậy kiếp này, sẽ không chọn sai người nữa. Dĩ nhiên nàng đối với Tiêu Cửu Từ cũng sẽ không có chút áy náy nào. Kiếp trước nàng đã trả giá đủ nhiều rồi, cũng không thể lay động được trái tim của Tiêu Cửu Từ. Họ thậm chí còn chưa từng ở bên nhau, nên nàng căn bản không cần phải áy náy.
*Editor: Xàm =))
Đang nghĩ ngợi, thì nghe thấy Tử Du và Ngũ sư tỷ tranh luận.
“Tuy không xứng đi, nhưng tình cảm của hai người hình như rất tốt, hẳn là đã có tình cảm thật rồi, nên Ngũ sư tỷ à tỷ đừng nói như vậy, nói vậy không hay đâu.”
Sắc mặt Kiều Uyển hơi cứng lại, tình cảm thật? Sao có thể! Đó là Tiêu Cửu Từ mà.
Kiều Uyển không rõ kiếp trước lúc Tiêu Cửu Từ vẫn còn là đại sư huynh của Thanh Vân Tông, Kiều Hàm đã chung sống với y như thế nào. Sau đó nàng đã hỏi Tiêu Cửu Từ, y chưa bao giờ chịu nhắc đến, có lẽ cũng tương tự như bây giờ. Một người diễn kịch, một người bị lừa, nên sau đó phải chịu sự phản bội, lại trải qua chuyện của Thanh Vân Tông vân vân, mới khiến y nản lòng thoái chí, không muốn xây dựng quan hệ với người khác nữa.
Nhưng những điều này đều không phải là trọng điểm, chuyện mà kiếp trước bao nhiêu nữ tử ưu tú vây quanh Tiêu Cửu Từ cũng không làm được, Kiều Hàm không thể nào làm được.
Bởi vì Tiêu Cửu Từ không có trái tim, sao có thể động lòng, hơn nữa còn là với một kẻ ti tiện như vậy.
Chỉ cần kiếp trước Tiêu Cửu Từ có thể động lòng với nàng một chút, có lẽ kiếp này nàng cũng sẽ cân nhắc việc cùng y chống lại trời đất.
Chuyện ngu ngốc không có hồi đáp, ai có gan làm lần thứ hai?
Bên kia, trong phòng nghỉ của Tần Tu Trọng.
Tần Tu Trọng ngồi tựa bên cửa sổ, nhìn mặt trời dần lên nhưng lòng lại không thể yên, hắn cầm bầu rượu lên tu thẳng vào miệng. Vị cay nồng k*ch th*ch, rất hợp với tâm trạng của hắn bây giờ.
Bất kể là việc cuối cùng cũng lần đầu tiên ra mắt trước mặt mọi người ở Tiên Minh, để họ biết rằng dù linh căn bị hủy hoại, tâm cảnh bị tổn thương, hắn vẫn có thể bắt đầu lại từ đầu, thiên phú vẫn còn đó, tiếp tục trở nên mạnh mẽ hơn. Hay là…
Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm…
Đột nhiên một bóng người lóe qua.
Tần Tu Trọng không động thanh sắc mà nhường ra một chút vị trí, người nọ liền từ cửa sổ đi vào phòng.
Người đến chính là Thường Nguyên.
Tần Tu Trọng nhìn hắn: “Tìm ta có việc gì?”
“Hồi phục rồi? Tại sao không trở về?” Thường Nguyên cau mày khó hiểu.
“Ta đã bị trục xuất khỏi sư môn rồi, bây giờ là đệ tử ký danh của Vọng Nguyệt Đảo, sau này cũng sẽ chỉ là tán tu.” Tần Tu Trọng lại uống một ngụm rượu: “Tần Tu Trọng ta đã từng thề, kẻ nào ruồng bỏ ta, ta vĩnh viễn không quay đầu. Bây giờ ta chỉ muốn trở nên mạnh mẽ hơn, gầy dựng lại Tần gia.”
Trên khuôn mặt gần như gỗ đá của Thường Nguyên lóe lên một tia thất vọng: “Ta hiểu rồi, ngươi… bây giờ cơ thể…”
“Đã hồi phục hoàn toàn rồi, nên lúc đại hội không cần phải e dè gì cả.” Tần Tu Trọng tự tin nhướng mày: “Ngươi vẫn không thắng được ta đâu. Ta rời đi hai năm, tân binh của giới tu chân cũng không có ai lợi hại, vẫn chỉ có Tiêu Cửu Từ mới có thể thắng được ta.”
Thường Nguyên không cảm thấy lời này chói tai, dù sao cũng là sự thật: “Hắn rất mạnh, hôm nay gặp mặt, ta cảm thấy hắn hẳn là sắp đến Nguyên Anh rồi.”
Tần Tu Trọng lại uống một ngụm rượu: “Ta sẽ đuổi kịp.”
Hai người dường như đã trở lại khoảng thời gian ở Vạn Nhận Tông, tùy ý giao lưu.
Đột nhiên Tần Tu Trọng lên tiếng: “Trong sự cố ở Tàng Thành Lâm, ngươi luôn ở cùng Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm?”
Thường Nguyên gật đầu, cũng gần như là vậy.
“Ngươi thấy con người Kiều Hàm thế nào?”
Thường Nguyên ngẩn ra: “Tâm không xấu, người… quá nhiều gai góc, nổi điên lên cũng khá đáng sợ.”
“Hả?” Tần Tu Trọng ngẩn ra.
Thường Nguyên liền khô khan kể lại đơn giản những chuyện đã trải qua, điều này lại càng khiến Tần Tu Trọng không thể hiểu được sự thay đổi của Kiều Hàm.
“Hắn rõ ràng là một kẻ ích kỷ, sao có thể…” Rượu trong tay Tần Tu Trọng cũng ngừng lại.
Kiều Hàm có thể vì Tiêu Cửu Từ mà xả thân mạo hiểm, có thể nói ra những lời như nếu Tiêu Cửu Từ xảy ra chuyện thì sẽ bắt người chôn cùng, thật sự khiến Tần Tu Trọng trong lòng vô cùng chấn động, phảng phất như hoàn toàn không phải là người mà hắn biết.
Thường Nguyên suy nghĩ một lát rồi nói: “Cậu ta đối với người khác, và đối với Tiêu Cửu Từ hoàn toàn là hai người khác nhau, ta cũng không nói rõ được. Đối với người khác có lẽ sẽ ích kỷ một chút.”
Tần Tu Trọng càng không thể hiểu nổi: “Tại sao chứ!”
Thường Nguyên ngẩn ra, ngược lại khó hiểu nhìn Tần Tu Trọng: “Chuyện này không bình thường sao? Cậu ta thích Tiêu Cửu Từ, nên dĩ nhiên chỉ đối xử khác biệt với một mình Tiêu Cửu Từ thôi.”
Tần Tu Trọng sững sờ, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Thường Nguyên, muốn mở miệng phủ nhận điều gì đó, nhưng lại phảng phất như tất cả lời nói đều bị nghẹn lại ở cổ họng.
Vì thích Tiêu Cửu Từ, nên khi đối mặt với Tiêu Cửu Từ mới là bộ mặt tốt đẹp nhất mà người khác không thể nhìn thấy.
Vì không thích hắn, nên trước đây dù có hôn ước với hắn cũng đối xử tệ bạc như vậy.
Đơn giản như vậy thôi sao?
…
Đợi đến khi Kiều Hàm tỉnh lại, đã ở trong một căn phòng. Linh khí trong phòng còn dồi dào hơn cả ở thành Thiên Sơn, rõ ràng là đã trở về Tiên Minh.
Bên ngoài trời đã sáng rõ, bên cạnh có Tưởng Doãn đang ngồi: “Tỉnh rồi? Cảm thấy thế nào?”
Kiều Hàm đột ngột ngồi dậy, nhưng lại đau đến hít một hơi khí lạnh, toàn thân cơ bắp đều đau nhức. Sự hỗn loạn của linh khí vẫn chưa được giải tỏa, nên mới k*ch th*ch đến cơ bắp.
“Sư huynh đâu?”
Tưởng Doãn ngẩn ra, nói: “Kiều Hàm, đệ có phải đã chọc giận đại sư huynh rồi không?”
Kiều Hàm lập tức nói: “Huynh ấy có dặn dò gì không?”
Tưởng Doãn ngượng ngùng nói: “Sáng nay đại sư huynh trở về, nói là phải giúp xử lý công vụ của Tiên Minh mấy ngày, bảo chúng ta tự mình chuẩn bị cho đại hội, đặc biệt nhấn mạnh bảo đệ hãy tự mình kiểm điểm cho tốt, đừng… đừng đi tìm huynh ấy. Ta thấy vẻ mặt, giọng điệu của đại sư huynh, có lẽ là đang giận đệ đó.”
Trên mặt Kiều Hàm hiện lên vẻ kinh hãi, trực tiếp đứng dậy xông ra ngoài tìm nam chính đại nhân. Xin lỗi thế nào, trừng phạt thế nào cũng được, đừng không để ý đến cậu, cậu thật sự không chịu nổi chuyện này.
Kiều Hàm ngay cả đường ở đây còn chưa nhận biết hết, đã dựa vào hôn khế mà tìm đến. Kết quả mỗi khi cậu tìm được một nơi, nam chính đại nhân liền lập tức biến mất trước mắt cậu, ngay cả một câu nói, một ánh mắt cũng không để lại cho cậu.
Cuối cùng ngay cả hôn khế cũng bị đơn phương chặn lại.
Kiều Hàm gần như sắp khóc, nam chính đại nhân thật sự định không để ý đến mình trong suốt thời gian đại hội sao?
Cuối cùng vẫn là đến chiều tối Bạch Kha đến tìm cậu, mới kéo được cậu trở lại giường nghỉ ngơi.
Bạch Kha nghiêm mặt quở trách nửa ngày, cảnh cáo cậu nếu không nghỉ ngơi cho tốt, sẽ ảnh hưởng đến việc tham gia đại hội. Nhưng nhìn bộ dạng hồn bay phách lạc của Kiều Hàm, Bạch Kha cũng chỉ có thể bất đắc dĩ trực tiếp thi pháp lên Kiều Hàm, cưỡng ép để cậu ngủ say dưỡng sức.
Sau khi rời đi, Bạch Kha vẫn không yên tâm, liền chạy đi tìm Tiêu Cửu Từ.
Lúc này Tiêu Cửu Từ đang ở trong đại điện bàn bạc công việc với sư huynh của Bạch Kha, Quách Thanh.
Thấy Bạch Kha đến, Tiêu Cửu Từ liền ngừng nói, hỏi: “Phiền ngươi rồi, đệ ấy thế nào rồi?”
Bạch Kha bất đắc dĩ nói: “Quan tâm như vậy, sao không tự mình đến xem? Cậu ấy đã tìm huynh cả một ngày rồi.”
“Trẻ con không nghe lời thì không dạy dỗ không được.” Tiêu Cửu Từ lại nghiêm mặt nói.
Bạch Kha hỏi: “Vậy phải dạy dỗ bao lâu? Ta xem như đã phát hiện ra rồi, cậu ấy thật sự rất sợ huynh không để ý đến cậu ấy. Cậu ấy đã biết sai rồi, huynh tha thứ cho cậu ấy đi.”
Ánh mắt Tiêu Cửu Từ lóe lên, y dĩ nhiên biết con ma này sợ nhất điều gì. Dù sao thì cũng thích y như vậy, chắc chắn sẽ sợ hành vi phớt lờ của y.
Y phải để con ma này hiểu rằng y sẽ thật sự nổi giận, hơn nữa lần này là rất giận.
Kiều Hàm có thói quen biết mà vẫn cố phạm, chính là vì y luôn mềm lòng tha cho cậu, mới khiến con ma này được đằng chân lân đằng đầu.
Còn về bao lâu, tối qua y đã nghĩ sẽ không dễ dàng để ý đến Kiều Hàm trong suốt thời gian đại hội, phải để con ma này nhận được một bài học triệt để mới được. Nhưng nhìn Kiều Hàm hôm nay lo lắng tìm y, bộ dạng hối hận sợ hãi đó, Tiêu Cửu Từ lại cảm thấy cả đại hội dường như quá dài, cũng không thể dạy dỗ con ma này một lần đến mức héo úa được.
Vậy thì mười ngày đi, ước chừng mười ngày, con ma này chưa chắc đã chịu nổi, xem như là hình phạt nghiêm khắc nhất rồi.
Hôm nay khi thu thập tài liệu, đã xác nhận số lượng Vong Hồn Châu lên đến một trăm viên. Nếu lúc đó Kiều Hàm không bố trí tốt, Tiêu Cửu Từ quả thực không dám nghĩ tới. Nghĩ đến đây, y lập tức lại cảm thấy mười ngày là quá nhẹ cho con ma này rồi.
Bạch Kha thấy Tiêu Cửu Từ dường như không chịu nhượng bộ, biết lần này y đã giận lắm rồi, cũng là lần đầu tiên thấy được một mặt… thú vị như vậy của Tiêu Cửu Từ.
Bạch Kha suy nghĩ một lát, liền lên tiếng: “Thôi vậy, ta nói cho huynh biết tình hình của cậu ấy.”
Quả nhiên ánh mắt của Tiêu Cửu Từ lập tức trở nên nghiêm túc.
Bạch Kha nói: “Cậu ấy bị ảnh hưởng nghiêm trọng, linh lực vô cùng hỗn loạn, tuy có thể từ từ hồi phục, nhưng đối với cơ thể vẫn là một sự dày vò rất lớn, cậu ấy hẳn là đau lắm.”
Tiêu Cửu Từ có một thoáng nghi ngờ, y cũng không phải không có thường thức, sao có thể nghiêm trọng như vậy?
“Vừa rồi đã ngất đi rồi.”
Đầu óc Tiêu Cửu Từ lập tức trống rỗng, không còn phân tích lý trí gì nữa, “Ta đi mời Mai trưởng lão.”
Bạch Kha lập tức ngăn lại: “Thật ra các phương pháp khác tuy có thể chữa trị, nhưng đều cần thời gian. Có một cách có thể giải quyết vấn đề này nhanh nhất. Dù sao cũng chỉ là linh lực hỗn loạn mà thôi.”
Tiêu Cửu Từ ngẩn ra, đột nhiên phản ứng lại Bạch Kha đang nói gì.
Bạch Kha ho khan hai tiếng: “Chính là như vậy đó.”
Tiêu Cửu Từ trầm tư một lúc, chào Quách Thanh một tiếng, rồi im lặng rời đi.
Quách Thanh nhìn Bạch Kha, cười nhạt: “Vừa rồi có phải muội đang lừa y không?”
Mặt Bạch Kha lập tức đỏ bừng, “May mà sư huynh không vạch trần ta.”
“Cách mà muội nói với y hẳn là công pháp song tu trong truyền thuyết mà họ đã kế thừa?” Quách Thanh suy tư một lát rồi nói: “Trước đây không phải muội rất thích…”
“Sư huynh!” Bạch Kha lập tức vội vàng cắt ngang, sau đó ngượng ngùng và nghiêm túc nói: “Bây giờ ta càng thích xem hai người họ ở bên nhau, vô cùng thú vị, cũng vô cùng xứng đôi.”
Bên kia, Tiêu Cửu Từ khoác lên mình màn đêm trở về viện của họ. Đúng vậy, ngay từ đầu, Tiêu Cửu Từ đã sắp xếp cho hai người ở cùng nhau, cũng không phải là có tư tâm, chỉ là… như vậy hợp lý mà.
Đến phòng của Kiều Hàm, quả nhiên thấy cậu đang ngủ say, Tiêu Cửu Từ khẽ cau mày.
Y tiến lên dùng pháp lực nâng Kiều Hàm dậy, bốn tay đan vào nhau. Tiêu Cửu Từ cởi giày lên giường, kéo Kiều Hàm đang ngủ say ngồi khoanh chân lại.
Công pháp song tu bắt đầu vận chuyển giữa hai người. Rất nhanh, Tiêu Cửu Từ đã tiếp nhận được linh lực hỗn loạn trong cơ thể đối phương, nhưng… không phải là rất nghiêm trọng, có điều sức chịu đựng của y vốn dĩ tương đối tốt, bản thân cảm thấy sẽ không khó chịu lắm, có lẽ đối với Kiều Hàm sẽ rất đau.
Trong lòng Tiêu Cửu Từ vừa đau lòng lại vừa căm hận, ai bảo tên này làm bậy, cuối cùng chẳng phải là tự mình chịu tội sao.
Quả nhiên vẫn phải dạy dỗ cho tốt, nhưng… không thể để cậu chịu đau được.
Công pháp song tu rất mạnh mẽ, sự hỗn loạn linh khí bị Bạch Kha phóng đại đã nhanh chóng được chữa khỏi. Nhưng trong khoảnh khắc được thông suốt, Tiêu Cửu Từ lại vô cùng hối hận.
Rõ ràng là chuyện đơn giản như vậy, sao hôm qua y lại không nghĩ đến. Nếu nghĩ đến, thì cơn đau của ngày hôm nay, Kiều Hàm đã không cần phải chịu đựng.
Nhưng nghĩ đến việc hôm qua thật sự bị Kiều Hàm làm cho tức giận, y lại không nhịn được mà nghiến răng, cảm thấy Kiều Hàm làm ra chuyện nguy hiểm như vậy, hình phạt này xem như còn nhẹ. Bản thân y quả nhiên quá mềm lòng đối với cậu, quá không có nguyên tắc, y không thể vì đối phương là Ma tộc đến vì y mà… mà đối xử khác biệt.
Tiêu Cửu Từ mâu thuẫn tự kiểm điểm, thu hồi linh lực. Nhìn Kiều Hàm sắp ngã xuống, y vẫn theo bản năng đưa tay ra đỡ, nhẹ nhàng đặt cậu xuống.
Nhìn thấy đai lưng bên cạnh gối, linh khí hệ Băng bên trong đã không còn, hơi thở của Tiêu Cửu Từ lại nghẹn lại, không dám tưởng tượng trong tình huống nào mà lại hết sạch.
Thật sự là một lúc có thể bị tức đến mấy lần.
Tiêu Cửu Từ mặt mày đen sầm lại, có chút bực bội đưa tay véo véo cái mũi xinh xắn của Kiều Hàm. Trên chóp mũi đó còn có một nốt ruồi nhỏ, đồng điệu với nốt ruồi giữa ngón tay của Tiêu Cửu Từ.
Có lẽ là do khó chịu vì nghẹt thở, Kiều Hàm giãy giụa. Bộ dạng này không hiểu sao lại khiến Tiêu Cửu Từ sung sướng trong một thoáng, nhưng giây tiếp theo y lại toàn thân cứng đờ.
Vì hít thở sâu, vừa giãy giụa, Kiều Hàm như nổi giận, đột nhiên cắn lấy ngón tay của y chưa kịp rút ra.
Đồng tử Tiêu Cửu Từ co lại, cảm giác quen thuộc lập tức như một cơn sóng thần ập đến, cuốn lấy đại não của y.
Y biết mình nên rút ra, phải rút ra, quá thất lễ, không hợp quy củ, không…
Nhưng khi y phản ứng lại, đã nghe thấy tiếng Kiều Hàm giãy giụa ư ử.
Cảm giác mềm mại ấm nóng xung quanh ngón tay khiến da đầu Tiêu Cửu Từ tê dại.
Mà tay của y đã hóa thành vũ khí sắc bén, không chút lưu tình tấn công vào môi răng của Kiều Hàm.
Kiều Hàm không cắn được y, chỉ có thể mặc y bắt nạt. Một ngón tay, hai ngón tay, lần này còn muốn bắt nạt đến ngón thứ ba. Cuối cùng, dịch trong suốt bị ép tràn ra, cả khuôn mặt đều viết lên vẻ đáng thương và bất lực.
Kiều Hàm theo bản năng đưa tay ra đẩy người, lúc này Tiêu Cửu Từ mới chú ý đến không biết từ lúc nào, y vậy mà đã lơ lửng ở phía trên, nhìn xuống khuôn mặt nhăn lại nhưng dần dần ửng hồng kia.
Tiêu Cửu Từ nhìn khuôn mặt mang theo vẻ quyến rũ khó hiểu đó, phảng phất còn khiến y thất thần hơn cả những thuật hồ mị mà y đã từng thấy. Y không hiểu sao lại nuốt nước bọt, thấy Kiều Hàm đẩy rất mạnh, y cũng không biết mình nghĩ gì, có chút bực bội.
Sự phản kháng này, giống như không nghe lời vậy, khiến Tiêu Cửu Từ muốn dạy dỗ. Thế là y quỳ ngồi dậy, tay kia trực tiếp tóm lấy đôi tay đang giãy giụa của Kiều Hàm, đột nhiên nắm lấy cổ tay đè xuống, trực tiếp đè hai tay Kiều Hàm lên trên đỉnh đầu cậu.
Kiều Hàm giống như một con cá bị xỏ dây, chỉ có thể dùng thân hình co rụt lại để biểu đạt sự bất mãn và phản kháng của mình.
Nhưng vừa động như vậy, một nơi nào đó đã va vào Tiêu Cửu Từ.
Tiêu Cửu Từ chỉ cảm thấy lồng ngực dần dần nóng lên, ánh mắt thất thần từ đôi môi đã trở nên đỏ mọng của Kiều Hàm di chuyển xuống dưới, cho đến khi nhìn thấy một nơi nào đó, mới đột nhiên tỉnh táo lại rằng mình lại làm bậy rồi.
Y… y đang làm gì vậy? Y lại làm bậy gì nữa rồi? Không nên như vậy, mau dừng lại, mau…
Tiêu Cửu Từ hoảng loạn muốn rút tay về, lại phát hiện bị cắn lấy.
Kiều Hàm vậy mà lại bắt đầu theo bản năng nuốt vào trong, dường như không muốn để ngón tay của Tiêu Cửu Từ rời đi.
Tiêu Cửu Từ ngây người.
Lúc này, Kiều Hàm cũng khó chịu vô cùng. Cậu cảm thấy mình chắc chắn đã gặp phải đại nạn rồi, lồng ngực nóng đến sắp phát điên, trong một màn sương mù, không thể tiến lên, không thể thay đổi, không thể tự cứu.
Cậu muốn cố gắng chịu đựng cảm giác khó chịu này.
Nhưng giây tiếp theo, cậu theo bản năng kinh hãi, vì cậu nhớ ra, nếu cậu dám cố gắng mạo hiểm, sư huynh nhất định sẽ nổi giận.
Cậu bây giờ khó chịu, tự mình không giải quyết được, cần giúp đỡ.
Bất kể là nguy cơ gì, cũng nên nói với sư huynh, để sư huynh giúp cậu.
Đúng, chính là như vậy, phải cầu cứu.
Kiều Hàm đột nhiên buông miệng ra.
Tiêu Cửu Từ như được đại xá, đang lúc hoảng loạn muốn kết thúc tất cả những điều hoang đường này, thì nghe thấy Kiều Hàm gần như khàn giọng bật khóc: “Sư huynh, giúp đệ, đệ khó chịu…”
Tiêu Cửu Từ lập tức toàn thân cứng đờ, trong đầu như có một trận sấm sét chớp giật, toàn thân bắt đầu bốc hơi nóng. Y khó khăn mở miệng, yết hầu trượt lên trượt xuống, nhưng lại không phát ra được âm thanh nào.
“Sư huynh~ hu hu”
Cậu đã ngoan ngoãn cầu cứu rồi, theo lời sư huynh nói, không một mình mạo hiểm nữa, hẳn là được rồi chứ, tại sao sư huynh còn chưa đến giúp cậu, cậu bây giờ thật sự rất khó chịu.
Kiều Hàm đang phát điên trong giấc mơ, cậu cũng không biết mình bị làm sao nữa. Nhưng đột nhiên toàn thân run lên, phảng phất như được người ta dịu dàng ôm lấy, muốn giúp cậu thoát khỏi khốn cảnh.
Nhưng quá trình này sao lại khó chịu như vậy, cũng không phải là hoàn toàn khó chịu, mà là một lúc thoải mái, một lúc lại khó chịu, càng giống như một sự tra tấn kéo dài. Có điều dần dần đã tốt hơn, cậu hình như sắp thoát ra khỏi cái bẫy đang tra tấn mình rồi.
Lúc này, trên mặt Tiêu Cửu Từ đã hoàn toàn trống rỗng, chỉ có màu đỏ dần dần rỉ máu. Toàn bộ tầm nhìn đều tập trung trên khuôn mặt Kiều Hàm, nhưng toàn bộ xúc giác lại tập trung ở tay phải, cảm nhận xem mình đang làm gì.
Y không có cách nào, là do Kiều Hàm vẫn luôn cọ, vẫn luôn cầu cứu y, sắp khóc đến nơi rồi. Y thấy Kiều Hàm khó chịu như vậy, y… y… không thể trơ mắt nhìn được, chỉ có thể giúp… giúp một chút…
Y nhớ lần trước Kiều Hàm hình như cũng dùng tay như vậy… trên sách vẽ của công pháp truyền thừa cũng đã từng thấy, nhưng y… y cũng không hiểu… y còn chưa từng tự mình…
Nhưng Tiêu Cửu Từ rất thông minh, dần dần dường như đã mò ra được quy luật, chỉ cần dựa vào sự thay đổi biểu cảm của Kiều Hàm, ít nhiều cũng biết nên làm thế nào.
Con ma này thật là… còn phải để ta giúp đệ làm chuyện này, thật là…
Nhưng Tiêu Cửu Từ hình như dần dần có chút… có chút hưởng thụ quá trình hoàn toàn khống chế con ma không nghe lời này.
Nếu cậu có thể nghe lời như vậy, không để mình lo lắng, giống như bây giờ, y làm gì, cậu cũng sẽ có phản ứng tương ứng, chứ không phải là y không tìm thấy, không nhìn thấy. Y sẽ yên tâm hơn rất nhiều.
“Ư…”
Đột nhiên giọng của Kiều Hàm thay đổi, Tiêu Cửu Từ toàn thân run lên, dường như nhận ra điều gì đó, tay theo bản năng gia tăng sức mạnh, mang theo sự mạnh mẽ và khống chế khó tả.
Trong một thoáng, Kiều Hàm giống như một con cá đang giãy giụa hấp hối, đột nhiên nảy lên một cái.
Cuối cùng như mất hết sức lực mà mềm nhũn trên giường.
Khóe mắt lưu lại giọt lệ long lanh, chóp mũi và đuôi mắt đều đỏ hoe, dường như đang uất ức khóc lóc.
Tiêu Cửu Từ vốn đang còn ngẩn người, nhìn thấy giọt nước mắt kia lướt qua, lồng ngực y nóng rực, lập tức mất đi lý trí, cúi đầu hôn lên mắt của Kiều Hàm.
Đợi đến khi vị mặn của nước mắt bị y nuốt chửng.
Y mới tỉnh táo lại, ngẩn ngơ nhìn chằm chằm Kiều Hàm.
Y đang nghĩ gì vậy? Ơ, y đang nghĩ, rốt cuộc y đang làm gì vậy?
Đột nhiên một đôi mắt từ từ mở ra, bên trong như chứa đầy những vì sao vỡ nát, yếu đuối dễ bị bắt nạt, nhưng lại tràn đầy sự ỷ lại.
Hơi thở của Tiêu Cửu Từ lập tức ngừng lại, đại não trực tiếp cứng đờ.
Tỉnh rồi?
Làm sao bây giờ?
Y vừa rồi… đã làm gì?
Lúc này Kiều Hàm dường như vừa mới thoát khỏi cái bẫy, mơ màng mở mắt ra, liền thấy sư huynh đang ở trước mắt.
Quả nhiên là sư huynh đã cứu cậu.
“Sư huynh… sư huynh.”
Phảng phất như thấy y là đã yên tâm, gọi hai tiếng rồi lại ngủ thiếp đi.
Và chính hai tiếng cuối cùng đó, cùng với ánh mắt yên tâm kia, đã khiến Tiêu Cửu Từ đột nhiên bay người ngồi xuống bên giường.
Tiêu Cửu Từ có chút hoang mang cúi đầu nhìn xuống nơi nào đó của mình, có chút không chắc chắn đây là cảm giác xa lạ gì, nhưng nhiệt độ toàn thân lại ngày càng mất kiểm soát.
Cuối cùng khiến y khó chịu đến mức nảy sinh một tia sợ hãi, theo bản năng vận chuyển linh lực hệ Băng.
Cùng với hàn ý áp chế đi sự nóng nảy xa lạ, Tiêu Cửu Từ đã nín thở thất thần, nhập định tĩnh tâm. Đợi đến khi khó khăn lắm mới hồi phục, đột nhiên một bàn tay đặt lên, chạm vào y.
Như bị giật mình mà quay đầu lại, liền thấy Kiều Hàm đang ngủ say nghiêng người.
Lặng lẽ thở dài một tiếng, không lâu sau, trong phòng linh quang lóe lên, tất cả chứng cứ đều biến mất.
Tiêu Cửu Từ bối rối quét mắt nhìn một vòng, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên cổ tay của Kiều Hàm, rồi sững sờ.
Trên hai cổ tay đó đều có vết hằn đỏ, là chứng cứ y đã kìm kẹp, cũng là chứng cứ Kiều Hàm đã cố gắng giãy giụa.
Đúng vậy… ta có thể buông tay đệ ấy ra, để Kiều Hàm tự mình…
Không cần… không cần y giúp.
Y rốt cuộc đã làm những gì?!!!