Ngụy Nghiên nhanh chóng thoát khỏi những cảm xúc ban nãy, lập tức tổ chức các đệ tử chống trả.
Nàng cũng nhận ra yêu lang đầu đàn tấn công chính là mẹ của thiếu niên lang kia.
Chỉ là lúc này, người mẹ này vô cùng kỳ lạ, hai mắt bà ta đỏ như máu, dáng vẻ điên cuồng, rõ ràng là triệu chứng nhập ma.
Một chưởng tấn công, đánh cho Ngụy Nghiên phải lùi lại liên tiếp.
Trâu Du cũng đã phản ứng kịp, vội vàng tiến lên nghênh chiến.
Lục Tương Tương vốn định lên giúp thì bị Kiều Hàm níu lại, kéo thẳng về phía sau.
“Làm gì vậy!” Lục Tương Tương lo lắng nói: “Ta muốn giúp một tay!”
Kiều Hàm cảnh giác nhìn xung quanh: “Giúp cái gì mà giúp, cô cũng không nhìn xem mình có đánh lại không. Đám yêu lang đó rõ ràng bị ma khí ảnh hưởng, đã không thể tự chủ, không thấy Ngụy sư tỷ nói chuyện mà đối phương chẳng có phản ứng gì à? Bọn chúng một lòng muốn tấn công người của Tam Thanh Kiếm Phái.”
Phiền phức nhất là yêu độc, không biết có bao nhiêu yêu lang có thể phóng ra yêu độc, lỡ như để Lục Tương Tương trúng phải, vậy thì chính cậu đã hại cô.
“Vậy chúng ta cũng không thể làm rùa rụt cổ được!” Lục Tương Tương sốt ruột nói.
“Cô đến bên Xích Nhai xem sư huynh hoặc Lang Vương có ở đó không. Nếu không có, cô cứ hét xuống dưới mấy tiếng, cứ hét là yêu lang tấn công Tam Thanh Kiếm Phái rồi!” Kiều Hàm vội giao cho Lục Tương Tương một nhiệm vụ không khó.
Lục Tương Tương vốn tin tưởng Tiêu Cửu Từ một cách mù quáng, vừa nghe cách này, cảm thấy có thể được, liền lập tức đi làm theo.
Nhưng khi cô chạy đến Xích Nhai, một con yêu lang to lớn mình đầy thương tích lao vút qua, căn bản không cho Lục Tương Tương cơ hội nói chuyện, bay thẳng về phía Tam Thanh Kiếm Phái.
Lúc này, đại sảnh đã loạn thành hết cả lên.
Kiều Hàm không phải nam chính đại nhân nên những gì có thể làm cũng có hạn. Tất cả những ai ngã xuống chỗ cậu, bất kể là yêu lang hay tu sĩ, cậu đều nhân cơ hội đánh ngất bọn họ.
Nếu có ai bị thương nặng, Kiều Hàm liền vội vàng chữa trị, cố gắng hết sức để giảm thiểu thương vong.
Ngay lúc đó, cậu chú ý thấy tam đệ tử và tứ đệ tử đang lén lút đưa Lâm Đệ rời đi, hiển nhiên muốn tránh khỏi khu vực nguy hiểm.
Nhưng vẫn có yêu lang phát hiện ra, lập tức đuổi theo.
Kiều Hàm phát hiện một bóng dáng quen thuộc trong đám yêu lang đó, vội vàng đi theo.
Khi bóng dáng nhỏ nhất rõ ràng bị tụt lại phía sau, Kiều Hàm ra tay dứt khoát, trói nó lại rồi mang đến một nơi không người.
Nhìn Lang San, cô bé không giống mẹ mình, trông chỉ bị ảnh hưởng đôi chút, hai mắt vô thần nhưng không phải trạng thái đỏ như máu. Kiều Hàm thử dùng thuật chữa trị giúp cô bé xua đi ma khí trong cơ thể.
Lang San đang muốn giãy giụa dần dần hồi phục, vẻ mặt hoảng hốt nhìn Kiều Hàm.
Kiều Hàm nói: “Sao rồi? Tỉnh táo chưa?”
Đợi hai mắt Lang San có tiêu cự, vành mắt liền ẩm ướt: “Kiều công tử…”
“Nói cho ta biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Kiều Hàm vội hỏi: “Ca ca của muội chết rồi? Các người thật sự muốn tấn công nơi này?”
Lang San muốn khóc, nhưng lại phải nén lại, nói: “Ta cũng không biết, mẫu thân đột nhiên trở về, nói ca ca đã chết từ lâu, bà muốn đi báo thù cho ca ca. Tộc nhân khuyên bà, bảo bà đợi Vương trở về rồi hẵng nói, nhất định sẽ không để ca ca chết oan. Kết quả là mẫu thân trở nên rất đáng sợ, tất cả đồng tộc đến gần bà đều biến đổi, sau đó ta cũng vậy, trở nên vô cùng phẫn nộ, chỉ muốn giết… giết…”
Lang San sợ hãi run rẩy toàn thân, dường như hoàn toàn không hiểu tại sao mình đột nhiên lại trở nên bạo lực và khát máu như vậy.
Kiều Hàm tuy không hiểu ảnh hưởng của ma khí đối với yêu tộc, nhưng xem ra trọng điểm của chuyện này là mẹ cô bé, những yêu lang khác không thật sự muốn đến đây tấn công.
Phải làm rõ ngọn ngành, nếu không hận thù hai bên sẽ ngày càng sâu, người bị cuốn vào sẽ ngày càng nhiều.
“Mẫu thân!” Đang nói, Lang San đột nhiên hét lên một tiếng rồi lao ra ngoài.
Kiều Hàm nhìn qua, chỉ thấy Lang Mẫu hóa thành hình sói bay vọt qua, toàn thân tỏa ra hắc khí. Lang San xông lên muốn ngăn lại, nhưng vừa đến gần liền không thể động đậy. Đợi Lang Mẫu rời đi, Lang San lại trở về trạng thái bị khống chế.
Kiều Hàm qua đó chữa trị cho Lang San một lần nữa, đợi cô bé tỉnh lại liền bảo cô bé đi theo mình, không được đến gần mẹ mình nữa.
Lang San nhất thời hoảng loạn, chỉ có thể tạm thời nghe theo Kiều Hàm.
Kiều Hàm vội vàng lén lút đuổi theo Lang Mẫu, định bụng tùy cơ ứng biến.
Chẳng bao lâu sau, cậu nhìn thấy mấy con yêu lang bị đánh trọng thương, cùng với tam đệ tử và tứ đệ tử đã ngã xuống. Hai người họ nhếch nhác hét về phía cậu: “Mau cứu tiểu sư muội, có yêu lang đuổi theo rồi.”
Kiều Hàm chẳng thèm để ý đến bọn họ, vội vàng chữa trị cho mấy con yêu lang kia.
“Kiều Hàm, ngươi lại đi cứu yêu lang đến tấn công chúng ta!” Tứ đệ tử giận dữ nói.
“Câm miệng, xem các ngươi đã gây ra họa lớn thế nào đi!” Kiều Hàm hung hăng quát.
Tam đệ tử và tứ đệ tử sững người trong giây lát, vẻ mặt vừa méo mó vừa dữ tợn.
Ma khí trên người yêu lang bình thường cũng giống như của Lang San, chỉ là bị bám vào chứ không phải đọa ma nên rất dễ trừ bỏ. Đợi bọn chúng từ từ tỉnh lại, Kiều Hàm nói với Lang San đang sốt ruột: “Nói cho họ biết tình hình, cố gắng hết sức ngăn chặn xung đột, ta đi xem mẹ muội!”
“Kiều công tử… Mẫu thân ta rất mạnh, huynh…” Lang San vội níu lấy Kiều Hàm.
“Yên tâm, không sao đâu.” Kiều Hàm vỗ nhẹ vào tay Lang San rồi lao về phía cánh cửa phòng bị phá hủy cách đó không xa.
Sau khi vào trong, ngoài những tiếng tru của sói, không còn gì khác. Đây là mật thất của Tam Thanh Kiếm Phái, bên trong có rất nhiều pháp trận bảo vệ, bọn họ hộ tống Lâm Đệ đến đây để lánh nạn.
Kiều Hàm nhanh chóng nhìn thấy trên bệ thờ cách đó không xa có một thanh kiếm sắc bén tỏa ra linh khí mạnh mẽ, và một vài hộp báu.
Đang lúc nghi hoặc, một bóng người bổ nhào tới: “Kiều công tử cứu ta!”
Kiều Hàm quay đầu lại, liền thấy Lâm Đệ, cùng với Lang Mẫu đã thoát khỏi sự trói buộc của trận pháp.
Vì trận pháp nổ tung, gây ra một vụ nổ dữ dội, trong phút chốc, Kiều Hàm và Lâm Đệ đều bị ép lùi lại, mắc kẹt giữa những kiến trúc đổ nát, nhưng cũng miễn cưỡng ngăn cách được Lang Mẫu đang hùng hổ lao tới.
Lâm Đệ khóc như mưa như gió, muốn nhào vào lòng Kiều Hàm nhưng đã bị cậu né trước. Lâm Đệ ấm ức nói: “Kiều công tử…”
Kiều Hàm không nhìn cô ta, mà nghiêm túc nhìn quanh bốn phía, không có lối thoát, trong khi Lang Mẫu vẫn không ngừng phá hủy những vật đổ nát để tiến lại gần, dường như không giết được Lâm Đệ thì không cam lòng.
Sắc mặt cậu nghiêm nghị, bắt đầu dùng thực vật để bố trí cạm bẫy. Cậu có một cách, có thể cứu được Lang Mẫu đáng thương này, chỉ là không chắc có thành công hay không.
“Kiều công tử, cứu ta với, ta không muốn chết.”
“Cô hại chết con trai người ta, người ta muốn mạng cô, công bằng lắm.” Kiều Hàm nói không chút lưu tình.
Lâm Đệ nghẹn lời, không ngờ Kiều Hàm lại nói như vậy: “Kiều công tử, cho dù huynh vì Ngụy Nghiên mà coi thường ta thế nào, cũng không thể như vậy… Ta là người, chúng là yêu mà, hơn nữa con trai bà ta không phải do ta giết, ta thật sự vô tội.”
Kiều Hàm lười nghe.
Lâm Đệ nhìn Kiều Hàm bận rộn, lại không nhịn được nói: “Kiều công tử, ta biết huynh không quan tâm đến sống chết của ta, nhưng còn của huynh thì sao? Ta có một cách có lẽ có thể cứu chúng ta!”
Kiều Hàm cuối cùng cũng tò mò ngẩng đầu nhìn qua, chỉ thấy Lâm Đệ chỉ vào chiếc hộp báu cách đó không xa nói: “Ở đó có Thập phẩm Tử Dương Đan mà sư tổ thu thập được, có thể giúp huynh nhanh chóng đột phá Kim Đan, có lẽ có thể…”
Ánh mắt Kiều Hàm lóe lên, đây chính là chuyện mà Giang Kỳ Lạc gặp phải trong nguyên tác. Mẹ kiếp, lại lấy cậu ra để thay thế cho đoạn tình tiết này ư?
Thập phẩm Tử Dương Đan quả thực có thể khiến người ta đột phá nhanh chóng, nhưng đồng thời cũng vắt kiệt giới hạn của cơ thể, hậu họa vô cùng, nóng vội chắc chắn không phải là chuyện tốt. Nói cách khác, Giang Kỳ Lạc trong nguyên tác cho dù không trúng yêu độc, việc tu luyện sau này của gã cũng sẽ vì lần đột phá này mà trở nên vô cùng khó khăn.
“Muốn ăn thì cô ăn đi, ông đây mới không vì cô mà hy sinh đâu!” Kiều Hàm trực tiếp phản bác.
Lâm Đệ lại một lần nữa tiu nghỉu, đã không thể duy trì vẻ đáng thương nhìn Kiều Hàm. Gã này sao lại cứng mềm đều không ăn thế!
Ngay lúc này, Lang Mẫu đột nhiên phá vỡ chướng ngại vật, thân hình sói khổng lồ lao tới, cạm bẫy của Kiều Hàm mới làm được một nửa, căn bản không ngăn được.
Mắt thấy Lang Mẫu há to miệng máu sắp cắn tới, Lâm Đệ sợ hãi hét lên một tiếng, lùi về phía sau, theo bản năng đẩy Kiều Hàm ra phía trước. Cú đẩy này khiến Kiều Hàm bị đưa ra ngoài, chắn ngay đường tấn công của Lang Mẫu.
“Cứu ta!” Lâm Đệ hét lớn.
Kiều Hàm cũng vì sự tiếp xúc đột ngột của đối phương mà hoảng hốt trong giây lát, sau đó một loại cảm xúc nào đó trong đầu đột nhiên khuếch đại, còn chưa kịp phản ứng, y đã tung một đòn quật qua vai, trực tiếp ném Lâm Đệ đang nấp sau lưng mình như một tấm khiên về phía miệng lớn của Lang Mẫu.
Cùng với ánh mắt gần như không thể tin nổi của Lâm Đệ, một tiếng hét thảm thiết vang vọng khắp mật thất.
Kiều Hàm phản ứng lại, cũng kinh ngạc trong chốc lát, chỉ thấy Lâm Đệ bị Lang Mẫu cắn mạnh vào bên hông.
Ngay lúc này, Kiều Hàm nhắm đúng thời cơ thi triển pháp thuật, vô số dây leo từ mặt đất mọc lên, trói chặt thân hình sói khổng lồ.
Lang Mẫu kêu lên một tiếng, nhả Lâm Đệ ra. Kiều Hàm nhân cơ hội búng ngón tay, một quả anh đào nhỏ màu đen được bắn vào miệng Lang Mẫu.
Trong nháy mắt, vô số kim quang từ trong cơ thể Lang Mẫu b*n r*, như thể xuyên thấu qua thân thể. Nhưng khi kim quang vụt qua, ma khí bao quanh bà ta dường như bị hơi nóng làm bốc hơi, dần dần tan biến.
Hồn Nguyên Quả, không ngờ lại thật sự có tác dụng.
Lang Mẫu như thể mất hết sức lực mà ngã xuống, miệng mũi bắt đầu chảy máu, dường như không còn chút sức lực nào.
Kiều Hàm vội vàng tiến lên kiểm tra, thấy Lang Mẫu sắp không qua khỏi, liền vươn tay chữa trị, cho uống một ít đan dược, cuối cùng cũng ổn định được tình hình. Rõ ràng bản thân Lang Mẫu không thể chịu đựng được việc ma hóa, điều này thật kỳ lạ, lẽ nào là bị ép buộc ma hóa?
Kiều Hàm cũng không có thời gian tìm hiểu, nếu nguồn gốc đã bị trừ bỏ, không biết tình hình bên ngoài bây giờ ra sao.
Đang dẫn người đi ra ngoài, kết quả vừa ngẩng đầu đã thấy một cơn lốc xoáy màu trắng quét qua ở phía xa, có chút quen mắt. Đang lấy làm lạ thì nghe thấy tiếng hét của Lang San.
Lúc này trong địa lao, Bạch Nhung đã sốt ruột đi vòng vòng. Cậu cảm nhận được yêu khí và ma khí mạnh mẽ truyền đến từ phía trên, biết chắc là đã đánh nhau rồi.
Nếu theo lời của Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ, mấu chốt nằm ở thi thể yêu lang bên cạnh cậu, cậu phải mang thi thể này ra ngoài.
Nhưng cậu quá yếu, căn bản không ra được.
Đang định liều mạng tấn công trận pháp, một đòn phản lại ập đến, tấn công thẳng về phía Bạch Nhung. Bạch Nhung sợ đến mức đôi tai thỏ cũng hiện ra.
Đột nhiên một tiếng nổ lớn vang lên, trần nhà dường như bị thủng một lỗ, một trận cuồng phong quét qua, Bạch Nhung cảm thấy mình bị nhấc bổng lên, một trận trời đất quay cuồng, rồi né được đòn tấn công.
Đợi Bạch Nhung mở mắt ra, cậu nhìn thấy một nụ cười cà lơ phất phơ.
“Chà, chuyện gì thế này, sao đệ lại lén lút chạy đến đây chơi vậy?”
Bạch Nhung mặt đầy vẻ không thể tin nổi: “Lục sư huynh!”
Người đến chính là Lục Truy. Hắn nhướng mày cười, nhìn đôi tai của Bạch Nhung lộ ra, không nhịn được táy máy nhéo một cái, cảm giác thật tuyệt.
Bạch Nhung căn bản không kịp phản ứng, vội vàng giải thích tình hình.
Lục Truy nhướng mày: “Chơi lớn vậy sao?”
Bên ngoài lúc này quả thực có biến, những yêu lang bị ma khí lây nhiễm dường như đang dần tự loại bỏ ma khí, từng bước khôi phục lại sự tỉnh táo. Nhưng tình thế trước mắt đã không phải là họ muốn dừng là dừng được. Thấy đồng bạn bị đánh ngã, từng người một lại dấy lên máu hiếu chiến.
Trâu Du tung một đại chiêu không chút lưu tình, định g**t ch*t con yêu lang đột nhiên khựng lại trước mặt, nhưng bị Ngụy Nghiên vung kiếm ngăn cản.
“Ngươi làm gì vậy!”
“Chuyện này có điểm kỳ lạ, giữ lại người sống!” Ngụy Nghiên hét lớn.
Trâu Du lại như thể quyết tâm muốn giết yêu lang: “Là bọn chúng đến tấn công!”
Tâm trạng của Trâu Du vốn đã tồi tệ, chộp được cơ hội này tự nhiên muốn ra tay một phen, dường như giết càng nhiều yêu lang thì càng lấy lại được nhiều thể diện.
Ngụy Nghiên không ngờ Trâu Du lại mất bình tĩnh đến vậy. Nàng muốn ngăn cản nhưng bụng dưới chợt đau nhói, trong khoảnh khắc mất hết sức lực rồi rơi từ trên không xuống.
Bên dưới là hai phe đang kịch chiến, Ngụy Nghiên không kịp tự bảo vệ, chỉ có thể dựa vào tu vi để gắng gượng chống đỡ.
Nhưng giây tiếp theo, một tiếng sói tru vang lên, một bóng xám khổng lồ mang theo dòng điện quét sạch toàn trường, tấn công không phân biệt, khiến tất cả người và yêu đều cứng đờ tại chỗ.
Ngay sau đó, thân sói vừa vặn đỡ được Ngụy Nghiên đang rơi từ trên không xuống, vững vàng dừng lại giữa đám người bị đánh ngã.
“Tất cả dừng tay! Awooo!”
Người đến chính là Lang Vương. Tất cả yêu lang vì sự xuất hiện của Lang Vương mà lập tức bình tĩnh lại, tụ tập cùng nhau.
Mà các tu sĩ đối mặt với Lang Vương hùng mạnh cũng khá e dè, vội vàng dìu nhau đứng phòng thủ.
Ngụy Nghiên chìm trong cảm giác mềm mại quen thuộc, ngửi thấy mùi hương mà mấy ngày đêm qua nàng đều ngửi thấy, mặt bất giác đỏ ửng, vội vàng tránh ra.
Nhưng Trâu Du lại đột ngột tấn công về phía Lang Vương, vì hắn thấy bụng Lang Vương dường như bị thương. Đúng lúc Ngụy Nghiên tránh ra sẽ che khuất tầm nhìn của Lang Vương, hắn muốn nhân cơ hội chiếm ưu thế để tấn công.
Nhưng điều này lại không tính đến Ngụy Nghiên.
Thuật pháp hung hãn ập đến, Lang Vương hóa thành hình người, một thanh loan đao trong tay đỡ lấy một kiếm này của Trâu Du, tay kia định ôm lấy Ngụy Nghiên bảo vệ sau lưng. Nhưng Ngụy Nghiên lại có chủ ý của riêng mình.
Nàng muốn ngăn chặn đòn tấn công lưỡng bại câu thương này, cho dù có bị thương, dù sao sư phụ cũng đã dặn dò, vì bá tánh xung quanh, phải bảo vệ sự yên bình nơi đây.
Ngay tại thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, một bóng trắng cùng với lốc xoáy hiện ra, ôm chầm lấy Ngụy Nghiên. Thuật pháp hệ phong khổng lồ cuốn toàn bộ đòn tấn công của hai người bay lên phía trên, trực tiếp phá bay trần nhà của đại sảnh.
Sức chiến đấu thứ ba đột ngột tham gia, tuy không bằng hai người kia nhưng quả thực đã gây nhiễu.
Sự huyên náo dừng lại, Lang Vương bước về phía hai người một bước, rồi dường như nghĩ đến điều gì đó, liền dừng bước, đưa tay ôm lấy đám yêu lang đang chuẩn bị tiến lên hộ giá.
Mà Trâu Du nhìn người đàn ông đang ôm Ngụy Nghiên kinh ngạc nói: “Lục Truy?”
“Ôi dào, thằng cặn bã, không thấy Ngụy Nghiên vừa ở đó sao? Ngươi định tấn công cả Ngụy Nghiên luôn à?” Lục Truy cau mày khó chịu, rồi cúi đầu nhìn người trong lòng nói: “Ta đã nói với ngươi rồi, hắn không xứng với ngươi.”
Ngụy Nghiên sững người một lúc, rồi lập tức thoát ra, mặc kệ Lục Truy, đứng giữa Trâu Du và Lang Vương nói: “Chuyện này chắc chắn có vấn đề, mọi người xin chớ nóng vội, điều tra rõ ràng rồi hãy nói!”
“Là bọn chúng đến tấn công, bọn chúng đáng chết!” Các tu sĩ cùng với người của Tam Thanh Kiếm Phái đồng loạt tỏ ra phẫn nộ, thậm chí còn cho rằng có Lục Truy ở đây, phe mình phần thắng lớn hơn.
Các yêu lang tuy có miệng khó cãi, nhưng để không tỏ ra yếu thế đều thể hiện vẻ hung dữ, lại là một trạng thái sắp bùng nổ.
“Muốn nói chuyện cũng được, muốn chiến, chúng ta cũng không sợ!” Lang Vương nhe răng, gầm lên kiêu ngạo.
Kết quả là Ngụy Nghiên lạnh lùng liếc qua: “Lang Khê, bình tĩnh!”
Lang Khê trong nháy mắt cứng đờ sống lưng, dường như quay trở lại mấy ngày kỳ mưa móc, không thể tự chủ, giọng nói rõ ràng khàn khàn nhưng lại thanh lãnh đó vang lên bên tai, cũng nói câu này.
Trâu Du nghi ngờ nhìn Ngụy Nghiên một cái, người khác đều biết hắn là Lang Vương, nhưng không biết tên của hắn, sao Ngụy Nghiên lại biết?
“Không được, ai biết bọn chúng có phát điên tiếp tục tấn công chúng ta không, mọi người cùng ra tay, không thể…”
“Dừng tay, bọn họ sẽ không tấn công nữa!” Đột nhiên một giọng nói từ cửa truyền đến.
Mọi người nhìn qua, chỉ thấy Kiều Hàm dùng dây leo kéo theo Lâm Đệ đang hôn mê, bên cạnh là Lang San cõng Lang Mẫu, cùng nhau đi vào.
Kiều Hàm bước vào một bước, nhìn thấy Lục Truy và Lang Vương, suýt nữa tưởng mình đi nhầm phim trường.
Sao Lục Truy lại ở đây? Còn Lang Vương không phải nên ở cùng nam chính đại nhân sao?
Ánh mắt kinh ngạc của Kiều Hàm lướt qua hai người, vội vàng khôi phục bình tĩnh nói: “Ta đã điều tra rồi, các yêu lang khác là do bị vị yêu lang ma hóa này ảnh hưởng nên mới mất kiểm soát. Mà vị này ta vừa cho uống linh đan, đã thanh trừ ma tính trong cơ thể bà ấy, bây giờ chỉ cần mọi người không muốn đánh, thì sẽ không đánh nhau được.”
Nói rồi, Lang San vội vàng đưa mẹ đến chỗ Lang Vương giải thích tình hình, các yêu lang khác cũng tiến lên bàn tán. Về chuyện này, họ là bên đuối lý, nhưng Lang Mẫu vừa đến đã nói con trai bà chết, bà đến để báo thù, chuyện đã đến nước này, cùng là lang tộc, tự nhiên phải giúp đỡ.
Lang Vương vừa nghe, lập tức truyền yêu lực cho Lang Mẫu. Rất nhanh Lang Mẫu tỉnh lại, vừa tỉnh đã nước mắt lưng tròng: “Con trai của ta, ta cảm nhận được con trai ta đã chết, ngay tại đây, bọn họ đã g**t ch*t con trai ta, cầu xin Vương làm chủ cho con trai ta!”
Kiều Hàm bên này giao Lâm Đệ cho Điền Gia.
“Sư muội!” Điền Gia và nhị đệ tử vội vàng tiến lên.
Trâu Du thấy Lâm Đệ như vậy, lập tức giận dữ nói: “Muốn không đánh là không đánh sao? Bọn chúng đột nhiên vô cớ tấn công, khiến chúng ta tổn thất nặng nề, cứ thế mà bỏ qua!”
Những người khác lập tức lên tiếng phụ họa.
Lang Vương bên kia cũng nghe nói tình hình, lập tức tiến lên một bước nói: “Thiệt hại của các tu sĩ nhân tộc khác, chúng ta có thể chịu trách nhiệm, bồi thường gấp đôi! Nhưng Tam Thanh Kiếm Phái các người hôm nay phải cho chúng ta một lời giải thích.”
May mắn là ngăn chặn kịp thời, cũng không có trường hợp tử vong, phần lớn là trọng thương có thể chữa trị. Vừa nghe Linh Lang nhất tộc bằng lòng bồi thường gấp đôi, các tu sĩ khác tự nhiên có chút dao động.
Nhưng người của Tam Thanh Kiếm Phái đều tức giận, bảy miệng tám lưỡi cãi vã, nói yêu tộc bọn họ cố tình kiếm cớ tấn công. Vốn dĩ vì chuyện trước đó đã để lại mầm họa, lúc này càng thêm kẻ thù gặp nhau đặc biệt đỏ mắt.
“Nói bậy, chúng ta chưa từng gặp con trai bà ta!” Trâu Du giận dữ nói: “Các ngươi yêu lang quấy rối đệ tử chúng ta một lần chưa đủ, còn muốn vu oan hãm hại!”
“Vậy thì chưa chắc đâu.” Kiều Hàm đột nhiên ngắt lời.
Trâu Du lần này là tức giận thật sự: “Ngươi điên rồi, rốt cuộc ngươi giúp ai hả!”
Nhìn cổ tay run rẩy vì kích động của Trâu Du, Kiều Hàm cảm thấy mình có thể sẽ bị đánh, vội vàng trốn sau lưng Lục Truy.
Lục Truy cạn lời: “Có phải hễ Tiêu Cửu Từ không có ở đây là đệ lại đi khắp nơi gây chuyện phải không?”
Kiều Hàm vội nói: “Huynh đi tìm Bạch Nhung, lập tức sẽ rõ ràng.”
Lục Truy sững sờ, vừa định nói, Kiều Hàm đã hét về phía Trâu Du: “Ngươi hỏi tam đệ tử, tứ đệ tử và tiểu kiều thê* của ngươi là biết.”
Mọi người: Tiểu kiều thê? Ờ… tiểu đồ đệ? Đúng rồi, còn có chuyện đó.
Trâu Du suýt nữa bị Kiều Hàm làm tức chết, nhưng nhìn Lục Truy, cũng chỉ có thể nghiến răng.
“Có ý gì?” Ngụy Nghiên quay đầu hỏi Kiều Hàm.
Kiều Hàm chỉ ra cửa, chỉ thấy tam đệ tử và tứ đệ tử vì lo lắng cho tiểu sư muội mà nhếch nhác đi theo, vừa nghe thấy cuộc đối thoại này sắc mặt lập tức trắng bệch.
Tam đệ tử bình tĩnh hơn, lập tức nói: “Chúng ta không biết, chưa từng gặp, đừng có ngậm máu phun người!”
Sắc mặt tứ đệ tử dữ tợn, nhưng một câu cũng không nói nên lời.
Biểu hiện chột dạ của hai người, người ngoài không nhìn ra, nhưng người nhà chắc chắn có thể nhìn ra được một hai phần. Sắc mặt Ngụy Nghiên biến đổi, lập tức hét: “Các ngươi!”
“Ngụy Nghiên!” Trâu Du lập tức lên tiếng, rồi dùng ánh mắt cảnh cáo nghiêm khắc.
Lúc này, Lâm Đệ yếu ớt tỉnh lại, dáng vẻ bị thương nặng, nhìn thấy Trâu Du: “Sư phụ…”
Nhưng sư phụ bây giờ không dám công khai chăm sóc cô ta, chỉ có thể đau lòng nén nhịn nhìn cô ta một cái, chỉ có các đệ tử khác vây quanh cô ta.
Lúc này Lang Mẫu dường như cũng đã đỡ hơn, thấy Lâm Đệ như vậy, lập tức tức giận muốn lao tới: “Là ngươi, chắc chắn là ngươi đã hại chết con trai ta, con trai ta chưa bao giờ có ác ý với ngươi, tại sao ngươi lại hung ác như vậy, ta muốn báo thù cho con trai ta!”
“Ta không biết, ta không biết… ngươi oan cho ta!” Lâm Đệ lập tức bị chất vấn mà co rúm lại, vội vàng trốn sau lưng sư huynh của mình.
“Con trai ngươi chết ở đâu không biết, dựa vào đâu tìm bọn ta gây rối hả!” Tứ đệ tử hung hăng bay lên chắn trước mặt Lâm Đệ.
Tam đệ tử cũng tiến lên nói: “Đúng vậy, có phải các người nhầm lẫn gì không, chỉ là kiếm cớ đến tấn công chúng ta, bây giờ chuyện yêu tộc tấn công nhân tộc cũng không ít!”
Câu nói này khiến các tu sĩ nhân tộc khác căm phẫn.
“Cái đó…”
Đột nhiên một giọng nói nhẹ nhàng thở hổn hển vang lên từ bên ngoài: “Ta tìm thấy rồi!”
Mọi người theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy một thiếu niên ôm một con yêu lang đã hóa thành hình sói. Nhìn bộ dạng cứng đờ của con yêu lang, rõ ràng đã chết.
“Con ơi!”
“Ca ca!”
Hai tiếng kêu thảm thiết vang lên.
Bạch Nhung vội vàng trả lại thi thể cho họ.
“Bạch Nhung, ta còn tưởng cậu xảy ra chuyện rồi chứ, hóa ra cậu muốn xuất hiện sau cùng à!” Kiều Hàm lập tức xông lên kéo Bạch Nhung ra, lo rằng việc cậu ôm thi thể xuất hiện sẽ khiến người ta hiểu lầm. Đợi kéo ra rồi mới phản ứng lại, Bạch Nhung vốn là yêu tộc, căn bản không cần Kiều Hàm bảo vệ.
Bạch Nhung ngẩng đầu nhìn Kiều Hàm, ngoan ngoãn nói: “Xin lỗi, ta bị nhốt lại, là Lục sư huynh tìm thấy cứu ta ra, nhưng…” cậu liếc nhìn người nào đó.
Lục Truy vừa nghe tin bên Ngụy Nghiên xảy ra chuyện, lập tức bảo Bạch Nhung tự hành động, một mình hắn chạy đến trước.
Thế nên Bạch Nhung đã cạn kiệt pháp lực phải một mình mang theo thi thể lớn hơn cả cơ thể mình đến, vì vậy mới chậm trễ.
Lục Truy cười gượng gạo: “Chẳng phải ta vội đi làm chuyện chính sao. Ta còn chưa hỏi, rốt cuộc là sao?”
Lúc này, ánh mắt của rất nhiều người đều đổ dồn vào Bạch Nhung, đặc biệt là tam đệ tử và tứ đệ tử.
Dù sao thì, cuộc tấn công khó hiểu này nếu bắt nguồn từ chuyện đó, vậy thì thi thể chính là nguyên nhân quan trọng.
Các tu sĩ khác càng quan tâm hơn đến việc liệu họ xui xẻo vì Tam Thanh Kiếm Phái, hay bị tấn công vì mối quan hệ thù địch giữa nhân tộc và yêu tộc.
Lang Vương nhìn thi thể của đồng tộc, không chỉ chết từ lâu mà vết thương trên người càng thảm không nỡ nhìn, hắn giận dữ gầm lên một tiếng, nhìn về phía Bạch Nhung: “Tìm thấy ở đâu!”
Bạch Nhung rụt cổ lại, thành thật đáp: “Chính là địa lao của Tam Thanh Kiếm Phái.”
“Ngươi nói dối!” Tam đệ tử lập tức hét lên.
“Ta không có, ta đi theo ngươi đến đó mà.” Bạch Nhung vội nói.
Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào tam đệ tử, dọa hắn ta sợ đến trắng bệch cả mặt.
Trâu Du lập tức nói: “Chuyện này hệ trọng, ngươi nói năng phải cẩn thận một chút.”
Bạch Nhung run lên, nhưng Lục Truy đã chắn trước mặt nó, cản lại uy áp: “Nói chuyện với ai đấy, đây là người của Ngọc Hư Tông bọn ta. Ý của ngươi là người của Ngọc Hư Tông bọn ta giúp Linh Lang nhất tộc hãm hại các ngươi sao? Ta cũng tìm thấy họ trong địa lao đó, họ bị trận pháp phòng hộ của tông môn các ngươi nhốt lại, ta đã phá trận pháp, vớt người ra ngoài.”
“Vậy… vậy cũng không thể chứng minh là người của bọn ta ra tay, có lẽ… có lẽ là người khác giết, biết hai bên chúng ta có mâu thuẫn nên giá họa cho chúng ta.” Điền Gia đành phải cứng rắn phân bua: “Linh Lang nhất tộc các người không thể không phân biệt phải trái đã đến tấn công bọn ta.”
Lang Vương cười khẩy một tiếng: “Ta biết nhân tộc các ngươi giỏi ngụy biện nhất, nhưng chuyện này e rằng các ngươi không ngụy biện nổi. Nếu chúng ta nhầm, chúng ta sẽ đền tội bồi thường, nếu các ngươi thật sự làm hại tộc nhân của ta, bản vương sẽ bắt các ngươi đền mạng!”
Trâu Du lập tức nói: “Lang Vương, ngươi đừng hòng làm càn trên địa bàn của Tam Thanh Kiếm Phái chúng ta!”
“Sao, sợ đối mặt với sự thật à!” Lang Vương giận dữ quát.
Ngụy Nghiên lên tiếng: “Sư huynh, đúng sai phải trái luôn cần có một lời giải thích!”
“Ngụy Nghiên, tại sao ngươi lại bênh hắn!”
Ngụy Nghiên sững sờ, ánh mắt Lang Vương cũng có chút lảng tránh, nhưng màn kịch này, chỉ có Kiều Hàm mới để ý được.
Ngụy Nghiên lạnh lùng nói: “Đừng quên lời dặn của sư phụ, cứ thế này nữa, phong ấn ở Xích Nhai phải làm sao?”
Trâu Du tức không kiềm được: “Ngươi chỉ quan tâm đến phong ấn, không quan tâm đến tôn nghiêm của Tam Thanh Kiếm Phái chúng ta sao?”
Lời này vừa thốt ra, cảm xúc của các đệ tử xung quanh đều bị khơi dậy, hướng về phía Trâu Du, mà lại lần nữa bất mãn với cách làm của Ngụy Nghiên.
“Bớt nói nhảm đi, phân xử hay không phân xử!” Lang Vương bực mình vì Trâu Du cứ nhắm vào Ngụy Nghiên như vậy, gầm lên.
“Phân xử thì phân xử, trừ khi đưa ra được bằng chứng, nếu không đừng hòng giá họa cho chúng ta!” Tứ đệ tử đột nhiên gào thét.
Tam đệ tử cũng tự tin nói: “Ta thấy vết thương trên thi thể yêu lang kia căn bản là do dã thú gây ra, có lẽ không phải chết ở Xích Nhai, sau đó bị đưa đến chỗ chúng ta để giá họa đúng không.”
Trâu Du nghe hai đệ tử đều nói vậy, không hẳn là tin họ, chỉ cảm thấy có lẽ sẽ không tra ra được gì, thế nên lập tức có thêm tự tin: “Nếu các ngươi không đưa ra được bằng chứng, ngoài những gì ngươi nói, ta muốn ngươi phải quỳ xuống xin lỗi ta!”
Nếu Lang Vương quỳ xuống xin lỗi hắn, danh dự và vinh quang đó chắc chắn có thể che lấp tất cả mọi chuyện hôm nay.
Lời này vừa nói ra, đám yêu lang đều xôn xao, không muốn Vương của họ phải mạo hiểm như vậy.
“Được, ngươi cũng vậy!” Lang Vương kiêu ngạo bất tuân, người khác càng khiêu khích, gã chỉ càng khiêu khích ác hơn, căn bản không dùng não để tính toán tỷ lệ thắng thua.
Kiều Hàm nghe mà đau cả đầu, hai người kia tự tin như vậy, lỡ như thật sự không phải họ tự tay làm, vậy chẳng phải toi rồi sao, dù sao trong nguyên tác cũng không nói rõ điểm này. Chính Kiều Hàm cũng không biết.
Kết quả giây tiếp theo, cậu nghe thấy có người đang khuyên can Lang Vương.
Nhưng Lang Vương mặc kệ, trực tiếp đòi lấy thi thể của thiếu niên lang, rồi ngồi xếp bằng, bắt đầu thi triển pháp thuật.
Mọi người nghi ngờ nhìn hắn. Nghe nói một số yêu tộc có pháp thuật có thể chỉ ra hung thủ cuối cùng, không biết có thật không.
Chỉ thấy một luồng yêu lực mạnh mẽ được truyền vào cơ thể thiếu niên lang, mà Lang Vương lại hao tổn sức lực thấy rõ bằng mắt thường.
Kiều Hàm kinh ngạc nhìn Lang San bên cạnh, hỏi: “Hắn đang làm gì vậy?”
Lang San nước mắt lưng tròng nói: “Vương đang sử dụng cấm thuật, tộc của bọn ta có thể dùng cấm thuật để xem được đoạn ký ức cuối cùng của người chết trước khi lâm chung, nhưng tiêu hao rất lớn, cực kỳ tổn hại đến cơ thể, nếu ý chí không đủ mạnh, linh thức có thể bị cuốn vào trong đó, không bao giờ hồi phục được nữa.”
Kiều Hàm: Chẳng phải đây là một tên ngốc sao!
Lời này vừa nói ra, sắc mặt những người khác đều thay đổi, tam đệ tử và tứ đệ tử rõ ràng kinh hãi muốn ra tay, nhưng các yêu lang khác đã sớm bảo vệ Lang Vương kín như bưng.
Lúc này, Ngụy Nghiên cũng tiến lên một bước, chắn trước mặt Lang Vương, miệng lẩm bẩm một tiếng: “Đồ ngốc.”
Rồi kiên định nhìn Trâu Du với vẻ mặt đang dần méo mó trước mặt.
Hiển nhiên họ đều cảm thấy chuyện chẳng lành, mà các tu sĩ khác ngược lại càng muốn xem sự thật.
Rất nhanh một tia sáng lóe lên, một khung cảnh hiện ra từ trên người thiếu niên lang, còn có cả âm thanh.
Trong khung cảnh, thiếu niên lang đang đi trong rừng, nghe thấy tiếng khóc, vội vàng tiến lên xem, thì thấy Lâm Đệ.
Lâm Đệ khóc trong khu rừng bên ngoài Xích Nhai, bản thân điều này đã rất kỳ quái.
Thiếu niên lang lại vì nhìn thấy người trong lòng mà tim đập thình thịch, vội vàng xông lên: “Lâm Đệ, nàng đến tìm ta phải không?”
Lâm Đệ thấy hắn, đôi mắt lập tức đỏ hoe vì ấm ức, nhưng lại quay người định đi.
Thiếu niên lang vội tiến lên ngăn lại, nhưng không dám đưa tay kéo người nữa, mà kích động nói: “Lâm Đệ, nàng nói cho ta biết, có phải nàng có nỗi khổ tâm, có phải bị ép buộc phải chia tay ta không? Nàng… nàng thật sự không thích ta sao? Ta thật lòng với nàng, tuy ta là yêu tộc, nhưng ta thật sự muốn cưới nàng, nàng… nàng có thể nói cho ta biết sự thật không, rốt cuộc nàng có tình cảm với ta không, chỉ cần nàng có, khó khăn nào ta cũng sẽ nỗ lực vượt qua.”
Nhưng Lâm Đệ chỉ im lặng, dường như muốn tránh né thiếu niên lang, muốn quay về.
Nhưng thiếu niên lang vẫn ngăn lại, lo lắng nói: “Nàng nói chuyện với ta đi, chỉ cần nàng nói một câu, ta sẽ hiểu, nàng không nói, ta thật sự không thể từ bỏ được, nàng không thích ta sao?”
Lâm Đệ vẫn cúi đầu vừa khóc vừa đi.
Kiều Hàm không biết người khác xem cảnh này nghĩ gì, nhưng y chỉ có một suy nghĩ: Bộ không có miệng à?! Nói một câu có chết ai đâu.
Kết quả là bộ dạng vừa khóc vừa cúi đầu gục mặt của cô ta, trong mắt thiếu niên lang lại thành có nỗi khổ khó nói, cứ thế đi theo nói những lời si tình.
Nhưng giây tiếp theo, thuật pháp đã tấn công tới.
“Tên sắc lang chết tiệt, vẫn chưa từ bỏ ý định, còn muốn quấn lấy sư muội của ta, tìm chết!”
Người xuất hiện là tam đệ tử và tứ đệ tử. Tam đệ tử đỡ lấy Lâm Đệ, tứ đệ tử tấn công thiếu niên lang.
Thiếu niên lang không đánh trả, chỉ né tránh, liều mạng giải thích rằng hắn không bắt nạt ai, chỉ muốn một câu trả lời mà thôi.
Tam đệ tử hỏi Lâm Đệ, Lâm Đệ lại lập tức khóc to hơn, vẻ mặt ấm ức như bị dọa sợ, cứ thế dựa vào ngực tam đệ tử.
Nếu không xem cảnh trước đó, mọi người gần như đều giống tam đệ tử và tứ đệ tử, tưởng rằng sư muội bị bắt nạt đến mức không dám nói lời nào.
Nhưng bây giờ mọi người xem lại chỉ thấy vô cùng khó chịu.
Mẹ kiếp, ngươi mở miệng nói một câu đi chứ, ai đầu độc câm ngươi à. Nhưng quả thực có loại người yếu đuối mỏng manh như vậy, dường như nói một câu cũng không có sức, toàn bộ quá trình đều dùng nước mắt và vẻ mặt ấm ức để biểu đạt ý tứ.
Điều này kích động khiến tam đệ tử tức giận nói: “Quá đáng, bọn ta đã tha cho ngươi một lần, ngươi lại vẫn ngoan cố không đổi!”
Tứ đệ tử vừa nghe, tưởng rằng sư muội đã gặp phải chuyện gì, lập tức tức đến đỏ mắt, ra tay hạ sát.
Thiếu niên lang đang lúc tâm thần hoảng hốt cứ thế bị trọng kích ngã xuống đất. Lúc này hắn vẫn chưa chết, chỉ nhếch nhác ngã trên đất nhìn về phía Lâm Đệ, hy vọng Lâm Đệ có thể giúp nói một câu.
Lâm Đệ quả thực đã nói, nhưng không hề giúp thiếu niên lang chứng minh điều gì, mà mở miệng nói: “Thôi bỏ đi, theo lời sư thúc, không thể phá hoại hòa bình hai bên, ta chịu ấm ức cũng không sao, cứ vậy đi, chúng ta đi thôi.”
Nhưng tam đệ tử và tứ đệ tử đang lúc tức giận, nghe sư muội nói vậy, đâu chịu bỏ qua, liếc nhau một cái, tam đệ tử đưa Lâm Đệ đi.
Mà tứ đệ tử thì xách cơ thể hấp hối của thiếu niên lang đi thẳng xuống Xích Nhai, ném vào nơi nguy hiểm. Rất nhanh từ góc nhìn của thiếu niên lang, có thể thấy vô số linh thú cuồng bạo bị tứ đệ tử kích động lao tới, vô số đòn tấn công trút xuống người hắn, không ngừng nghe thấy tiếng xương gãy và tiếng nôn ra máu, cho đến khi hóa thành nguyên hình, ánh mắt cuối cùng của thiếu niên lang là thấy tứ đệ tử tiến lên nhặt xác của mình.
Hình ảnh đến đây là kết thúc.
Sau đó không khó để tưởng tượng, tính theo thời gian mất tích, đúng là khoảng thời gian Lâm Đệ nuốt dược thảo về cứu người, Tam Thanh Kiếm Phái quá bận rộn, quả thực không có thời gian để bố trí việc khác, sợ trong lúc hoảng loạn sẽ để lại manh mối gì, nên tạm thời chỉ có thể giấu xác đi.
Đến đây, sự thật đã rõ ràng. Chẳng trách họ dám nói như vậy, có lẽ vì ngu dốt mà cho rằng yêu lang chỉ có thể truy tìm được hung thủ cuối cùng, không biết còn có chiêu hồi tưởng ký ức này.
Ngay lúc mọi người còn đang hoang mang vì sự thật, một tiếng gầm rú truyền đến.
Đợi đến khi phản ứng lại, Lang Mẫu đã lại hóa thành hình sói, lao về phía tứ đệ tử cắn xé.
Nhưng vừa lao được một nửa, đã bị Trâu Du đón đầu tấn công dữ dội. May mà các yêu lang khác hợp sức ra tay đỡ đòn, hai bên thế lực giằng co trên không, Trâu Du khó khăn quay đầu nhìn Lục Truy đang xem kịch: “Lục đạo hữu, giúp một tay!”
Lục Truy sững sờ, rồi ôm bụng kêu “ái chà” một tiếng: “Ta bị thương rồi.”
Bạch Nhung giật mình, vội vàng quan tâm Lục Truy, còn Kiều Hàm thì giơ ngón cái cho kỹ năng diễn xuất dở tệ của hắn.
Một trận giao chiến hỗn loạn, đợi đến khi dừng lại, chỉ thấy Lang Mẫu tuy mình đầy thương tích, nhưng đã ngoạm được thi thể của tứ đệ tử.
Bởi vì cổ của tứ đệ tử đã bị Lang Mẫu đang đau đớn tột cùng cắn đứt, chết ngay tại chỗ.
Lúc này, Tam Thanh Kiếm Phái lập tức căm phẫn, định tấn công, nhưng bị Ngụy Nghiên ngăn lại: “Dừng tay!”
“Sư thúc, tại sao người chưa bao giờ bênh vực chúng con!” Tam đệ tử đau đớn nói: “Lão Tứ bị giết rồi!”
Ngụy Nghiên lại lạnh lùng quay đầu chất vấn: “Các ngươi đã làm gì! Ngươi cũng muốn chết sao?”
Tam đệ tử run lên, cả người nhếch nhác ngồi thụp xuống.
Lâm Đệ khóc lóc nói: “Không phải, đều là tại ta, ta thật sự không biết các sư huynh còn làm vậy, ta tưởng hắn không sao.”
Từ hình ảnh xem ra, nguyên nhân là do cô ta, nhưng hung thủ lại không tính là cô ta, sau đó, dường như cô ta cũng không biết. Lang Mẫu cũng coi như ân oán phân minh, tuy hận họ, nhưng chỉ lao về phía hung thủ ra tay.
Lúc này, Lang Vương cuối cùng cũng thoát khỏi thuật pháp, đột ngột phun ra một ngụm máu. Dưới sự cứu giúp của các yêu lang, hắn đứng dậy, nhưng đã có cảm giác như nỏ mạnh hết đà.
Vì một sự thật, hắn đã trả giá quá nhiều, nhưng vẻ mặt lại cao ngạo như một người chiến thắng, “Sự thật đã rõ, ngươi nên thực hiện lời hứa!”
Loan đao của Lang Vương chỉ thẳng vào Trâu Du.
Sắc mặt Trâu Du cứng đờ, đâu chịu, lập tức nói: “Là yêu lang các ngươi đến quấy rối đồ đệ của ta trước!”
“Ngươi gọi đó là quấy rối, ta không quản được, nhưng các ngươi ngược đãi giết hại tộc nhân của chúng ta, đây là thù, bây giờ chúng ta đã báo, sẽ không truy cứu những chuyện khác, vậy nên ân oán này coi như xong. Bây giờ là giao kèo giữa ngươi và ta, sao, ngươi muốn nuốt lời à? Quả nhiên nhân tộc các ngươi đều là lũ ngụy quân tử!”
“Các ngươi… các ngươi đến tấn công, chúng ta tổn thất nặng nề, chúng ta…” Trâu Du hoảng loạn, ngụy biện một cách khó coi.
Cuối cùng Lục Truy tiến lên nói: “Là người ngoài cuộc, không thể không nói một câu, chuyện này do các ngươi gây ra trước, vừa rồi đồng ý giao kèo cũng là các ngươi, điều kiện cũng là do chính ngươi đưa ra, không thể làm mất mặt tu sĩ nhân tộc chúng ta được chứ, đại trượng phu dám nói dám làm, không mất mặt đâu.”
“Nếu không phải vì các ngươi, chúng ta cũng sẽ không gặp phải kiếp nạn này, dù sao sau khi xem xong sự thật, đúng sai phải trái trong lòng mọi người đều đã rõ, chúng ta không muốn vì giúp đỡ những kẻ ác độc tàn nhẫn mà vô cớ kết oán với yêu tộc.” Kiều Hàm đúng lúc nói: “Tiên Minh chắc cũng không cho phép đâu.”
Nói như vậy, các tu sĩ khác cũng đều cảm thấy thế.
Căn bản là do Tam Thanh Kiếm Phái gây ra tai họa, hơn nữa tình hình rất rõ ràng, không thể ngụy biện được. Họ tuy có chút thù địch với yêu tộc, nhưng cũng phải là thù địch có lý mới được, không thể cứ hô đánh hô giết, nếu không kích động yêu tộc, ai sẽ bảo vệ những môn phái nhỏ bé như họ đây.
Vốn dĩ chuyện sư đồ cấu kết trước đó đã đủ khiến người ta ghê tởm rồi, lúc này càng không có mấy người bênh vực Trâu Du, đồng loạt lên tiếng bảo gã phải nói lời giữ lời, làm gương.
Cũng là vì nhân tộc và yêu tộc vẫn chưa hoàn toàn trở mặt, nếu không chắc chắn sẽ không được.
“Ta… ta thay sư phụ, đều là lỗi của ta!” Lâm Đệ mang theo vết thương nặng ở bên hông định quỳ xuống, nhưng bị Lang Vương vô hình hất ra.
Người của Tam Thanh Kiếm Phái nhìn về phía Ngụy Nghiên, hy vọng Ngụy Nghiên có thể làm chủ cho họ, nhưng Ngụy Nghiên lại hoàn toàn thờ ơ.
Cuối cùng Trâu Du lại thật sự bị ép phải quỳ xuống xin lỗi, có lẽ chính gã cũng không biết tại sao mình lại quỳ xuống, cả quá trình sắc mặt như người chết, nhục nhã đến mất cả lý trí.
Gã trợn mắt muốn nứt ra nhìn Lang Vương, sát khí trong mắt gần như hóa thành thực chất.
Mà Lang Vương chỉ cười khẩy một tiếng, rồi liếc nhìn Ngụy Nghiên một cái, ánh mắt này lại kiềm chế đi rất nhiều.
“Ân oán giữa Linh Lang nhất tộc chúng ta và Tam Thanh Kiếm Phái đến đây là hết, nếu các ngươi tái phạm, chúng ta quyết không nương tay. Bắt đầu từ ngày mai, chúng ta sẽ đặt bục bồi thường ở gần Xích Nhai, các vị tu sĩ nhân tộc có thể tự do đến nhận lại bồi thường, gấp đôi! Bản vương nói lời giữ lời!”
Lang Vương nói xong một cách bá đạo, liền dẫn tộc nhân rời đi, để lại một phòng đầy lúng túng.
Cuối cùng Trâu Du khí huyết dâng trào, nôn ra máu rồi hôn mê, Lâm Đệ cũng ngất đi. Điền Gia nhìn về phía Ngụy Nghiên, lúc này Ngụy Nghiên mới cử động, giúp Tam Thanh Kiếm Phái dọn dẹp mớ hỗn độn.
Lục Tương Tương ở Xích Nhai gọi nửa ngày không thấy Tiêu Cửu Từ, liền quay trở lại, thấy huynh trưởng ở đó, kinh ngạc vô cùng: “Ta chỉ viết một lá thư than phiền thôi, sao huynh lại đến đây rồi.”
“Ngụy Nghiên bị bắt nạt, ta chắc chắn phải đến chứ.” Lục Truy cười nhìn Ngụy Nghiên, nhưng bị khuôn mặt của Bạch Nhung ghé sát vào che khuất, “Lục sư huynh, vết thương của huynh đỡ chưa?”
Lục Truy: …
“Ủa? Kiều Hàm đâu?” Lục Tương Tương nhìn đông ngó tây không thấy bóng người, vội hỏi.
Lục Truy sững sờ, quả thật không thấy người: “Gây ra một trận như vậy rồi chạy mất, sợ bị đánh à?”
Mà lúc này Kiều Hàm đã đuổi kịp đội ngũ của lang tộc.
Lang Vương dường như cảm nhận được điều gì, bảo mọi người quay về, mình ở lại. Vừa quay người đã thấy Kiều Hàm đuổi tới.
“Sư huynh ta đâu! Ngươi không phải ở cùng sư huynh ta sao?” Kiều Hàm không đợi Lang Vương nói, lập tức chất vấn.
Lang Vương bị khí thế của Kiều Hàm làm cho sững sờ, nói: “Sư huynh của ngươi vẫn đang ở dưới đó sửa chữa vết nứt.”
“Ta đương nhiên biết huynh ấy ở dưới đó, tại sao huynh ấy không lên cùng ngươi.” Kiều Hàm vội nói.
Lang Vương lại không phản ứng kịp là chuyện này không thể nói lung tung, bởi vì trước khi hắn lên đây, Tiêu Cửu Từ mặt không biểu cảm nói với hắn: Bằng mọi giá phải đảm bảo an toàn cho sư đệ của ta, không được làm đệ ấy bị thương dù chỉ một chút.
Giọng điệu đó, thần thái đó, tuy trông không hung dữ, nhưng lại khiến Lang Vương cảm thấy bị uy h**p một cách khó hiểu.
Thế nên hắn cho rằng quan hệ sư huynh đệ của họ chắc chắn rất tốt, tự nhiên cũng không giữ bí mật nữa.
Lang Vương nhìn Kiều Hàm bị thương mấy chỗ, bất giác nuốt nước bọt một cách chột dạ, chuyện này không liên quan đến hắn, đó là vết thương cậu bị trước khi hắn đến.
“Sửa chữa vết nứt Ma giới tự nhiên không thể phân tâm, phải liên tục, không đi được. Ta vốn là hộ pháp cho hắn, kết quả phát hiện có yêu lang dường như xuất hiện gần vết nứt bị ma hóa, ma khí thuần khiết như vậy ảnh hưởng rất lớn, nghi ngờ sẽ xảy ra vấn đề, đúng lúc cảm nhận được bên trên xảy ra chuyện, ta liền ra ngoài xử lý trước.”
“Ngươi để sư huynh ta một mình ở dưới đó, sư huynh ta có nguy hiểm không?” Kiều Hàm lập tức sốt ruột.
Lang Vương nghẹn lời: “Gần đó chắc không có gì nguy hiểm, đã bị ta dọn dẹp rồi, nhưng bản thân việc sửa chữa có hơi…”
Kiều Hàm mắng một tiếng, quay người định chạy, kết quả bị Lang Vương níu cổ áo lại: “Không được, ngươi không được đi, sư huynh ngươi đã dặn, không cho phép ngươi xuống dưới.”
Kiều Hàm kinh ngạc vô cùng, tức giận trừng mắt: “Vậy ngươi xuống đi, không được, ta đi tìm Lục Truy!”
Lang Vương nói: “Ta không xuống được nữa, người khác cũng không được. Sư huynh ngươi tâm tư kín đáo, lúc bảo ta ra ngoài giải quyết tranh chấp giữa nhân tộc và yêu tộc đã chuẩn bị sẵn sàng, dùng trận pháp phong ấn xung quanh, nếu tùy tiện xông vào làm phiền có khi ngược lại sẽ khiến hắn gặp nguy hiểm.”
Vẻ mặt của Kiều Hàm lập tức sụp đổ: “Vậy vết nứt Ma giới có phải rất nguy hiểm không, huynh ấy vì mọi người nên mới tự mình mạo hiểm đúng không?”
Lang Vương kinh ngạc: “Ngươi biết cũng rõ quá nhỉ.”
Cậu có thể không rõ sao? Tiêu Cửu Từ chính là người như vậy mà! Chết tiệt, đều tại cậu nghĩ đến việc giúp Tiêu Cửu Từ giải quyết một số hậu quả, lại không ngờ lại mang đến nguy cơ trước mắt cho nam chính đại nhân.
Lang Vương nhìn bộ dạng của Kiều Hàm, trong lòng có lỗi, dù sao cũng là họ cùng nhau xuống đó, chỉ có thể bực bội an ủi: “Sư huynh của ngươi chắc là nắm chắc phần thắng.”
“Huynh ấy nắm chắc, huynh ấy chưa bao giờ làm chuyện không chắc chắn, nhưng tiền đề là huynh ấy căn bản cũng không quan tâm mình có vì thế mà gặp phải tai ương không!”
Lang Vương nghẹn lời, thực ra hắn cũng không rõ lắm về sự nguy hại cụ thể của vết nứt Ma giới, cũng là nghe Tiêu Cửu Từ nói.
Lúc họ đến đó, vết nứt có xu hướng mở rộng, tỏa ra ma khí nồng nặc. Nếu để ma khí thoát ra từ đó tiếp tục lan rộng ảnh hưởng đến sinh vật trong Xích Nhai, chắc chắn sẽ ma hóa rất nhiều, và điều tồi tệ nhất là sẽ tác động đến phong ấn bên trên.
Vốn dĩ những phong ấn đó cần Tam Thanh Kiếm Phái và Linh Lang nhất tộc cùng nhau định kỳ gia cố.
Hiển nhiên vì ảnh hưởng của vết nứt này đã khiến phong ấn lỏng lẻo.
Nếu phá vỡ phong ấn, linh thú, ma thú, ma vật, quái vật đồng loạt tràn ra, sự nguy hiểm bên ngoài có thể tưởng tượng được.
Bởi vì không rõ khi nào là giới hạn, nên Tiêu Cửu Từ quyết đoán xử lý ngay lập tức.
Không thể không nói, Lang Vương rất khâm phục Tiêu Cửu Từ. Chuyện này vốn có thể báo cáo lên Tiên Minh và yêu tộc cùng nhau xử lý, căn bản không cần ôm vào người, vừa tốn công vô ích lại còn rất nguy hiểm. Nhưng Tiêu Cửu Từ sau khi xác nhận với hắn về mức độ lỏng lẻo của phong ấn, đã dứt khoát mạo hiểm. Theo lời của y, cho dù y không thể sửa chữa thành công, cũng có thể giảm bớt tình hình.
Nhưng đối với người sửa chữa mà nói, đó là việc liên tục bị ma khí xâm nhập. Rất dễ khiến người ta bị ma hóa. Trước đó Lang Mẫu có lẽ là bị cái chết của con trai tác động, lúc tìm kiếm thi thể ở Xích Nhai, bị ma khí ở đó mê hoặc đến gần, hấp thụ, ma hóa.
Bản thân Lang Vương cũng không dám đảm bảo có thể giữ vững tâm thần, nhưng Tiêu Cửu Từ lại bình tĩnh ngồi xếp bằng, bắt đầu sửa chữa. Dường như chỉ cần không phải y tự mình chủ động hít vào ma khí, sẽ không bị quấy nhiễu, vô cùng lợi hại.
Tiêu Cửu Từ thật sự được coi là tu sĩ giống tiên nhân nhất mà Lang Vương từng gặp. Đó là người thật sự đặt an nguy của chúng sinh vào mắt, quyết không thoái thác trách nhiệm, hành sự quang minh chính đại, không quan tâm danh tiếng, cân nhắc lợi hại, chỉ mang trong mình lòng trắc ẩn.
Thậm chí y sẽ không đương nhiên mà yêu cầu Lang Vương, người vốn nên bảo vệ nơi này, làm gì đó, chỉ vì y có khả năng làm được hơn nên đã làm, căn bản không thể so sánh với những kẻ giả tạo kia.
Điều duy nhất không yên tâm, có thể nói là điều duy nhất dính chút tư dục, khiến Lang Vương xác định được người trước mắt vẫn còn nhân tính, chính là những lời dặn dò liên quan đến Kiều Hàm.
Cuối cùng còn nhấn mạnh một câu.
“Nếu ra ngoài, sư đệ của ta có quậy, hãy trông chừng đệ ấy, đừng để đệ ấy chạy lung tung đến tìm ta, nói với đệ ấy, ta sẽ sớm ra ngoài, bảo đệ ấy ngoan một chút, không nghe lời, đợi ta ra ngoài sẽ phạt.”
Lang Vương trong lòng cạn lời, đây là gửi trẻ sao? Nhưng cũng chỉ có thể làm theo, đi lên trước.
Nhưng sự lo lắng của Tiêu Cửu Từ dường như không sai, chỉ thấy Kiều Hàm căn bản không từ bỏ, trực tiếp nói: “Vậy ngươi đưa ta đến nơi gần huynh ấy nhất, ta không làm phiền trận pháp, ta canh ở bên ngoài.”
“Đừng đùa nữa, nguy hiểm ở tầng ngoài cùng chưa được dọn dẹp, ngươi đi nộp mạng à? Sư huynh của ngươi bảo ngươi ngoan một chút.”
“Ông đây cần ngươi nói nhảm, mau dẫn đường!” Kiều Hàm bực bội nhảy dựng lên.
Lang Vương cũng bị cậu kích động nổi cáu, vừa định nổi giận, kết quả một ngụm máu phun ra, di chứng của việc dùng cấm thuật lập tức phát tác.
Không đợi Kiều Hàm phản ứng, Lang Vương lập tức hóa thành hình sói, hơn nữa còn thu nhỏ lại thành bộ dạng của một chú chó con.
Cảnh tượng này làm Kiều Hàm choáng váng không nhẹ.
“Mẹ nó, ngươi dẫn đường xong rồi hẵng ngất chứ, con chó chết tiệt này!”