Lòng Kiều Hàm , cậu không biết mình đã hôn mê bao lâu, bây giờ trong người không còn sự náo động nữa, chỉ có cảm giác mệt mỏi vô tận vì chưa được giải tỏa. Điều này có phải có nghĩa là hệ thống đã tiếp quản cơ thể cậu và hoàn thành nhiệm vụ rồi không.
Trời đất ơi!!!!
Cậu không dám tưởng tượng sau khi mở mắt ra sẽ phải đối mặt với cảnh “chết xã hội” khó lường nào nữa.
Lướt qua giao diện thông tin hệ thống, Kiều Hàm lập tức bị dọa đến ngây người, điểm cảm xúc cộng thêm 20 điểm. Cậu đã làm cái gì mà lại có thể chọc cho nam chính đại nhân nổi giận đến mức này?!
Hơn nữa, nếu nam chính đã không có ở đây, có phải có nghĩa là chuyện xấu hổ cậu làm, tin tức đã lan truyền khắp giới tu chân rồi không?
Dù là người có trái tim mạnh mẽ như Kiều Hàm cũng có chút không chịu nổi. Sớm biết như vậy, lẽ ra nên đổi thẻ bỏ qua ngay từ đầu, ôm tâm lý may mắn làm gì chứ! Hu hu hu!
Khoan đã!
Kiều Hàm lướt tầm nhìn ý thức lên trên, thần hồn lập tức chấn động.
[Do yếu tố không thể kháng cự, nhiệm vụ thất bại!]
Thất bại?
Nhiệm vụ… thất bại? Xung đột chương trình?
Từ lúc Kiều Hàm làm nhiệm vụ đến nay, chưa từng gặp phải trường hợp nhiệm vụ thất bại, bởi vì trong thiết lập của hệ thống vốn không tồn tại khái niệm thất bại. Một khi Kiều Hàm từ chối làm nhiệm vụ, hệ thống sẽ trực tiếp tiếp quản cơ thể cậu, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ.
Cho nên chỉ tồn tại trường hợp hiệu quả của nhiệm vụ tốt hay không, điểm cảm xúc thu thập được nhiều hay ít, chứ không thể nào có trường hợp thất bại được.
Kiều Hàm kinh hãi, trước khi hệ thống kịp phát ra thêm âm thanh, cậu đã ra đòn phủ đầu: “Ngươi đã tiếp quản cơ thể ta làm nhiệm vụ, cho dù nhiệm vụ thất bại, cũng không thể đổ lỗi cho ta được, ngươi không được đổ vỏ cho ta!”
Hệ thống: […Ký chủ yên tâm, nhiệm vụ thất bại không có hình phạt, chỉ là sẽ cố gắng hết sức thêm nhiệm vụ vào tình tiết sau này, giúp cho hình tượng nhân vật phản diện của ký chủ không bị sụp đổ, đảm bảo ký chủ không bị ý thức thế giới phát hiện.]
Kiều Hàm thở phào một hơi, lập tức không khỏi tò mò, tại sao nhiệm vụ lại thất bại, lẽ nào hệ thống ở phương diện này cũng không phải vạn năng sao?
Nếu nhiệm vụ thất bại, vậy thì điểm cảm xúc… còn tình trạng của mình bây giờ…
Kiều Hàm lập tức giật mình, vội vàng tỉnh lại.
Vừa mở mắt, Kiều Hàm đã ngây người.
Lúc này, cậu đang nằm trên một chiếc áo choàng màu xanh lam, còn cách đó không xa, nam chính đại nhân đang yên tĩnh ngồi xếp bằng đả tọa.
Trong hang động được ánh sáng xanh lam phản chiếu từ mặt băng, mặt đất rải rác những cánh hoa đào. Tiêu Cửu Từ như một bức tượng điêu khắc tinh xảo tuyệt đẹp được cất giấu trong động, toàn thân toát ra vẻ thuần khiết, tĩnh lặng và thánh khiết.
Kiều Hàm gần như nhìn đến ngây người.
Nam chính đại nhân sao lại ở đây?!!!
Ảo giác, nhất định là ảo giác.
Đến khi Kiều Hàm phản ứng lại, cậu đã vừa lăn vừa bò lại gần, ngang nhiên đưa tay sờ lên gò má góc cạnh rõ ràng của Tiêu Cửu Từ.
Cảm giác ấm áp truyền đến, Kiều Hàm không thể tin được mà mở to mắt.
Mà Tiêu Cửu Từ đang đả tọa bị làm phiền, hàng mi khẽ run, từ từ mở mắt. Trạng thái tâm như nước lặng khó khăn lắm mới có được, vì tình hình trước mắt, như thể bị người ta ném một tảng đá nặng xuống mặt nước, phá vỡ tất cả sự yên tĩnh.
Làm gì mà lại gần như vậy?
Làm gì mà sờ mặt y?
Con ma này lại muốn… lẽ nào vẫn chưa giải trừ xong?
Tiêu Cửu Từ theo bản năng mím môi, lùi ra sau, chỉ sợ Kiều Hàm lại một lần nữa lao lên hôn y.
Mà Kiều Hàm đang chìm trong kinh ngạc, không hề phát hiện ra điều bất thường, hét lớn: “Sư huynh! Thật sự là huynh!”
Tiêu Cửu Từ nín thở, cơ thể trở lại tự nhiên: “Ừm.”
Kiều Hàm mặt mày vui mừng khôn xiết, đầu óc kích động đến không thể suy nghĩ, đột nhiên lao tới, ôm chầm lấy nam thần của mình. Thân hình rắn chắc đó, hơi thở quen thuộc đó được cậu ôm trọn vào lòng, trái tim cũng đã trở về đúng vị trí, suýt nữa thì mừng quá hóa khóc.
Biến cố đột ngột, sự kinh hãi vì cái nhiệm vụ chết tiệt, sự hoảng loạn khi hôn mê, cùng với đủ thứ mơ hồ và sợ hãi sau đó đều vì sự xuất hiện của Tiêu Cửu Từ mà tan thành mây khói.
Như thể đã nắm được cọng rơm cứu mạng… không đúng, là một cánh tay vững chắc và mạnh mẽ, không cần cậu phải giãy giụa, sẽ được cứu lên trong cảm giác an toàn tuyệt đối.
Quả nhiên, chỉ cần nam chính đại nhân ở đây, mọi chuyện đều có thể được giải quyết dễ dàng.
Trái tim Kiều Hàm sắp run lên vì y rồi, thậm chí còn kích động đến ăn nói lung tung, không cần biết là cái gì cũng tuôn ra hết một lượt: “Sư huynh, sư huynh, sư huynh! Ta rất nhớ huynh, ta rất nhớ huynh!”
Lúc này, Kiều Hàm đã quên mất lễ tiết mà một người hâm mộ nên có, lực ôm người chỉ hận không thể khảm người ta vào cơ thể mình.
Thật sự là quá thích nam chính đại nhân rồi, sao y có thể… quả thực chính là anh hùng của cậu!
Tiêu Cửu Từ cũng bị một Kiều Hàm nồng nhiệt như vậy làm cho mất tự nhiên, nhưng trong lòng vẫn không nhịn được mà rung động một chút.
Quả nhiên con ma này vừa nhìn thấy y là vui mừng khôn xiết, hai tháng không gặp… nhớ y đến mức không thể tự chủ được rồi.
Khóe miệng Tiêu Cửu Từ vì bị cảm xúc của Kiều Hàm lây nhiễm mà bất giác khẽ cong lên, nhưng rồi lại nhớ ra điều gì đó, cố gắng đè xuống, đưa tay vỗ vỗ Kiều Hàm.
Sau cơn vui mừng cuồng nhiệt, lý trí trở lại. Kiều Hàm bị vỗ một cái liền giật mình, vội vàng buông nam chính đại nhân vô cùng cao quý trong lòng mình ra. Lẽ ra nên xấu hổ vì hành vi thất lễ của mình, nhưng sự tốt bụng của nam chính khiến Kiều Hàm trong tiềm thức có chút được đằng chân lân đằng đầu. Cậu lại cảm thấy nam chính sẽ không tính toán với mình, sẽ không tức giận, cho nên thỉnh thoảng mất kiểm soát thân cận một chút cũng là chuyện mà một sư đệ như cậu có thể làm nhỉ.
Kiều Hàm hai má ửng hồng ngước mắt nhìn Tiêu Cửu Từ, một đôi mắt đào hoa gần như còn rực rỡ và mê người hơn cả Đào Hoa Trận bên ngoài, nhìn thẳng tắp, phản chiếu lại mày mắt của Tiêu Cửu Từ.
Vừa ôm người vừa nhìn chằm chằm người ta, hô hấp của Tiêu Cửu Từ bị nhìn đến ngưng lại. Đây quả thực là sự quyến rũ trắng trợn của ma tộc mà.
E là ma tính của con ma nhỏ nào đó đại phát, mơ hồ sắp không khống chế được tình cảm đối với y rồi.
Quả nhiên lâu như vậy không gặp đối với con ma này là quá k*ch th*ch.
Nhưng đây cũng không phải lỗi của y, nếu đã nhớ y như vậy mà lại không đến tìm y, ngược lại còn chạy đến nơi này, còn để mình rơi vào nguy hiểm.
Không đợi Tiêu Cửu Từ kịp chất vấn, Kiều Hàm đã phản ứng lại và mở lời trước.
“Có chuyện gì vậy? Sao huynh lại ở đây? Là huynh cứu ta sao?”
Kiều Hàm như một tràng pháo, nổ liên tục, trong đầu ngàn vạn mối tơ vò. Đột nhiên bên ngoài truyền đến tiếng va chạm khiến Kiều Hàm giật nảy mình.
Tiêu Cửu Từ nhíu mày, đưa tay đặt lên cánh tay Kiều Hàm, khẽ nói: “Không sao đâu.”
Kiều Hàm mờ mịt nhìn Tiêu Cửu Từ.
Tiêu Cửu Từ giải thích ngắn gọn tình hình hiện tại: “Lúc ta đến thì thấy đệ bị ma thú bắt đi, lúc tìm được đệ thì đệ đã trúng phải Đào Hoa Tỏa Hồn Hương… May mà công pháp song tu được truyền thừa vẫn còn tác dụng, cho nên chúng ta tạm thời tránh ở đây, giúp đệ giải trừ trạng thái.”
Kiều Hàm phản ứng lại một chút, sau đó trên mặt đột nhiên nóng bừng lên, cậu nhớ là trước khi hôn mê cậu đã…
“Sư huynh, ta cái đó… không… không làm chuyện gì thất lễ chứ, trạng thái được giải trừ như thế nào vậy?” Kiều Hàm lúc nói chuyện suýt nữa cắn phải lưỡi mình, đồng tử không ngừng run rẩy, vừa muốn nhìn Tiêu Cửu Từ, lại có chút không dám nhìn thẳng.
Tiêu Cửu Từ thấy dáng vẻ hoảng loạn của cậu, trong lòng định thần lại, xem ra là không có ấn tượng gì. Nhưng y lại không khỏi chột dạ tự kiểm điểm, lòng còn sợ hãi, hối hận thì đã muộn. Lẽ ra nên thừa nhận lỗi lầm, nhưng lại lần đầu tiên không thể thẳng thắn, chỉ muốn hèn mọn che giấu.
“Tu luyện cơ bản là có thể giải trừ, đệ hôn mê rồi tự nhiên không thể làm gì được.” Tiêu Cửu Từ cụp mắt khẽ nói.
Thấy Tiêu Cửu Từ dường như không có phản ứng gì lớn, Kiều Hàm thở phào một hơi. Tu luyện cơ bản chính là hai tay chạm vào nhau là được, chắc chắn không giống như lần trước cậu vô dụng, còn chiếm tiện nghi của nam chính đại nhân.
Nhưng đột nhiên Kiều Hàm vẫn sững người một chút, ngẩng đầu nhìn qua: “Đại sư huynh, Đào Hoa Trận kia huynh lại gần có bị ảnh hưởng không? Hay cũng dùng song tu để giải trừ?”
Lẽ nào sau khi bị ảnh hưởng, nam chính đại nhân vẫn ngầu như vậy, có thể bình tĩnh tự chủ giải quyết vấn đề. Kiều Hàm nghĩ đến đây, trong lòng không khỏi khâm phục.
Không ngờ sau khi Kiều Hàm hỏi xong, Tiêu Cửu Từ lại trực tiếp lắc đầu: “Loại trận pháp thuật pháp này đều không có hiệu quả đối với ta.”
Kiều Hàm: ???
Tiêu Cửu Từ thấy Kiều Hàm mặt mày đầy nghi hoặc, lúng túng giải thích: “Có lẽ là do định lực của ta bẩm sinh đã tốt, cho nên không bị ảnh hưởng.”
Kiều Hàm: …Cho nên nam chính đại nhân lãnh cảm là thật!!!!
Thực ra Kiều Hàm kiếp trước tâm tư nặng nề, những loại xúc động nguyên thủy đó cũng rất ít khi đến. Nhưng trận pháp vừa rồi quả thật lợi hại, cậu gần như ngay lập tức bị ảnh hưởng đến không thể tự chủ. Cho dù là phật tu rơi vào đây cũng phải động lòng phàm, không ngờ nam chính đại nhân lại hoàn toàn không sao!
Không hổ là người đàn ông sở hữu cả một hậu cung dự bị khổng lồ mà vẫn chưa từng thất thân, quả nhiên đáng sợ!
Kiều Hàm kinh ngạc suy nghĩ lung tung, ánh mắt bất giác liếc về một nơi hùng vĩ nào đó của Tiêu Cửu Từ, trong lòng không khỏi ác ý suy đoán, thứ đó có phải là chưa bao giờ tràn đầy sức sống không? Buổi sáng cũng không có tình huống gì sao?
Ánh mắt của Kiều Hàm quá rõ ràng, khiến Tiêu Cửu Từ trong chốc lát toàn thân như ngồi trên đống lửa, như thể bị thứ gì đó nhắm vào một chỗ nào đó, muốn không để ý cũng không được.
Con ma này đang nhìn cái gì vậy, vẻ mặt kinh ngạc lại tiếc nuối đó là có ý gì?
Tiêu Cửu Từ đồng tử lập tức run lên, hiểu ra rồi. Kiều Hàm đang oán niệm những trận pháp đó đối với y vô dụng, nếu không thì cả hai người đều trúng trận pháp, chẳng phải là… để cho con ma này được toại nguyện sao?
Tiêu Cửu Từ cảm thấy mình nên thẹn quá hóa giận, vì tâm tư nhỏ mọn của người nào đó quá rõ ràng. Nhưng không hiểu sao lại cảm thấy ở một chỗ nào đó trên đùi có điều khác thường, đó là vị trí lúc trước Kiều Hàm mất kiểm soát vô tình vừa va vừa cọ vào. Vốn tưởng cảm giác đã sớm biến mất, lúc này lại không hiểu sao sinh ra một tia khác thường, mà tia khác thường này lại đang lan dần về vị trí trung tâm.
Tiêu Cửu Từ hoảng hốt, toàn thân căng cứng, vội vàng trấn tĩnh. Y nghiêm túc chuyển chủ đề, ngăn chặn si tâm vọng tưởng của con ma nào đó. “Đệ! Đệ… sao lại đến đây? Lại để mình mạo hiểm!”
Đừng nhìn chằm chằm vào đó nữa, đừng nhìn nữa, có nhìn nữa cũng không liên quan đến đệ, ta cùng lắm chỉ có thể coi đệ là sư đệ thôi!
Kiều Hàm nghe thấy giọng điệu của Tiêu Cửu Từ thay đổi, cảm nhận được sự tức giận thoáng qua của đối phương, đột nhiên nhớ lại điểm cảm xúc lúc trước, lập tức phản ứng lại. Lúc này sư huynh chắc là đang tức giận rồi, dù sao mình cũng đã gây ra nguy hiểm lớn như vậy, còn liên lụy sư huynh xuống cứu.
Kiều Hàm chỉ đành vội vàng kể lại chuyện thay y đến tham dự hôn lễ, cố gắng hết sức nói rõ tất cả thông tin. Nhưng nói một hồi lại như đang kể chuyện phiếm nội bộ nhà người ta, ánh mắt Tiêu Cửu Từ nhìn cậu cũng càng lúc càng bất lực.
Kiều Hàm nói xong nuốt nước bọt, vô tội nhìn Tiêu Cửu Từ.
Tiêu Cửu Từ thở dài một hơi: “Nếu đã là chuyện ngoài ý muốn, ta cũng không nói gì nữa. Nhưng Tam Thanh Kiếm Phái sao lại đối xử với Ngụy Nghiên như vậy? Lang Vương mà các đệ nhìn thấy lúc nãy chắc không phải muốn uy h**p Ngụy Nghiên, có thể là cứu người, vì lúc ta xuống tấn công ma thú, hắn dường như cũng đang tấn công.”
Kiều Hàm suy nghĩ một chút rồi nói: “Lúc nãy khi ta từ dưới đất bò lên, là ở trong một hang động khác, ta nhìn thấy ở đó có mảnh vải vụn, hình như là của Tam Thanh Kiếm Phái, hơn nữa còn có quần áo của nữ tử… Ta nghĩ có lẽ có người cũng giống như ta, không cẩn thận trúng phải trận pháp này.”
Tiêu Cửu Từ lại nhìn Kiều Hàm nói: “Người ra vào nơi này không nhiều cũng không ít, không thể tùy tiện phán đoán, ảnh hưởng đến danh dự của người khác.”
“Ồ, ta biết rồi.” Kiều Hàm biết Tiêu Cửu Từ sẽ nói như vậy, chỉ là cho y một thông tin nhắc nhở mà thôi.
Nếu Tiêu Cửu Từ đã đến, vậy thì bi kịch của bạn y tự nhiên sẽ do y thay đổi. Bạn bè của Long Ngạo Thiên tất nhiên sẽ được che chở, nếu không Long Ngạo Thiên chẳng phải vừa đau buồn vừa áy náy sao. Huống chi Kiều Hàm còn có hai nhiệm vụ phải làm.
Bây giờ nghĩ lại mới thấy không lạ khi hệ thống dám ban hành nhiệm vụ, thì ra là đã biết Tiêu Cửu Từ đang trên đường đến đây. Quả nhiên tất cả các nhiệm vụ phản diện, nam chính tất nhiên sẽ có mặt.
Kiều Hàm đột nhiên lóe lên một ý nghĩ. Khoan đã!
Cho nên, nhiệm vụ thất bại là vì nam chính kịp thời đến giúp cậu giải trừ trạng thái.
Hành vi của nam chính chính là yếu tố bất khả kháng mà hệ thống phán định? Cho nên nam chính có thể… có thể ngăn cản cậu…
Đại não Kiều Hàm điên cuồng vận hành. Mà lúc này Tiêu Cửu Từ đã chú ý thấy bên ngoài yên tĩnh, đến trước bức tường băng cảm ứng một chút, xác định an toàn rồi mới quay đầu nói: “Sư đệ, có thể ra ngoài rồi.”
Kiều Hàm vẫn đang suy nghĩ, đột nhiên hai mắt sáng lên. Đây mẹ nó không phải là bug đáng để lợi dụng nhất sao?
Nếu có những nhiệm vụ quá cực đoan, quá “chết xã hội”, cậu không muốn làm, lại không thể bỏ qua, chỉ cần nam chính phát hiện kịp thời, cưỡng ép ngăn cản, vậy chẳng phải là…
“Kiều Hàm?” Tiêu Cửu Từ lại gọi một tiếng.
Kiều Hàm lập tức nhảy dựng lên, mặt mày vui mừng chạy đến trước mặt Tiêu Cửu Từ, nắm lấy cổ tay y, hai mắt lấp lánh, hớn hở, nói không nghĩ ngợi: “Sư huynh, sau này chúng ta cố gắng đừng tách ra có được không?”
Tiêu Cửu Từ mặt không biểu cảm, nhưng bức tường băng sau lưng y lại trực tiếp nứt ra.
Quả nhiên không kìm nén được nữa rồi? Trực tiếp tỏ tình rồi, vậy y… y phải trả lời thế nào đây? Y không thể đồng ý được, y… y chỉ là sư huynh của Kiều Hàm, chỉ là sư huynh thôi!
Không biết có phải vì không nhận được câu trả lời của y không, Kiều Hàm đột nhiên đổi lời: “Không phải, ý của ta là lúc làm việc gì đó cố gắng hết sức cùng nhau hành động. Đôi khi ta khá bồng bột, lỡ như ta làm sai chuyện gì, huynh có thể kịp thời sửa chữa cho ta.”
“Còn nữa, huynh biết ta có thói quen xấu là mộng du đúng không, lỡ như ta một mình ra ngoài mộng du thì sao? Sau khi hôn mê cũng có thể mộng du mà, cho nên những lúc như vậy vẫn phải dựa vào sư huynh huynh khống chế ta.”
Kiều Hàm nói một cách nước đôi. Không phải cậu không muốn yêu cầu rõ ràng, là do hệ thống hạn chế, cậu căn bản không thể nói rõ yêu cầu. Chỉ có thể hy vọng nam chính đại nhân có chuẩn bị trong lòng, lỡ như ngày nào đó cậu bị khống chế, vậy chứng tỏ nhiệm vụ đó cậu không muốn làm cũng không làm được, hơn nữa cũng không còn thẻ bỏ qua nữa. Lúc đó cậu nhất định sẽ nhắm chặt mắt, chỉ cần Tiêu Cửu Từ phát hiện hành vi của cậu không đúng, rất có thể sẽ lập tức ngăn cản cậu.
Đến lúc đó nhiệm vụ thất bại, cũng không sợ.
Nhưng theo lời kể của cậu, ánh mắt Tiêu Cửu Từ nhìn cậu lại càng lúc càng quỷ dị.
Ban đầu Tiêu Cửu Từ nghĩ Kiều Hàm không đi Việt Hải cùng y có lẽ là Kiều Hàm muốn tự kiềm chế một chút, đừng quá bám dính y. Dù sao thì chấp niệm của Kiều Hàm là yêu y, hy vọng y hạnh phúc, chứ không phải là ở bên cạnh y.
Nhưng ma tộc sao có thể thật sự yêu một cách vô tư như vậy, cậu còn có ma tính, khó mà tự chủ, theo bản năng muốn lại gần.
Bây giờ phát hiện, xa cách ngược lại có tác dụng phụ. Kiều Hàm có lẽ cũng tự mình phát hiện ra cậu không thể rời xa y, nhất thời mất kiểm soát liền muốn tỏ tình, nhưng lại rất nhanh tỉnh táo lại, cảm thấy không thể, thế là dứt khoát buông xuôi, nảy sinh ý đồ xấu.
Không chỉ muốn lúc nào cũng dính lấy y, cái gì mà mộng du, bồng bột có lẽ đều là cớ. Sợ là Kiều Hàm muốn mưu cầu phúc lợi cho sau này, chiếm chút tiện nghi, giải cơn thèm, cố ý tìm cớ trước cho mình.
Nắm tay? Bây giờ đã nắm rồi. Ôm một cái? Vừa rồi còn nhân lúc vui mừng mà ôm chặt. Thậm chí… những chuyện quá đáng hơn cũng muốn thử một chút nhỉ, mới phòng bị trước cho y.
Tiêu Cửu Từ còn không nhìn thấu được chút tâm tư nhỏ này của cậu sao? Có chút không vui vì Kiều Hàm vẫn nảy sinh những suy nghĩ không nên có, nhưng lại có chút… không nỡ. Cậu vắt óc suy nghĩ, cũng chỉ dám thân cận, không dám vọng tưởng chiếm hữu.
Thôi vậy, giả vờ không nhìn thấu, sau này… đề phòng một chút là được. Hai người đàn ông trưởng thành dù sao cũng không tốt… như vậy.
Bên này, có lẽ là do nói quá nhiều, Kiều Hàm cuối cùng cũng ý thức được có chút không đúng, môi sao lại như bị thương, hơi đau là có chuyện gì?
Kiều Hàm theo bản năng đưa lưỡi ra l**m chỗ đau.
Chỉ trong một thoáng, Tiêu Cửu Từ vừa rồi còn đang nghiêm túc xem xét đã cứng đờ người, ánh mắt nhanh chóng chột dạ lướt qua vết thương trên đôi môi đỏ mọng kia, tuy không chảy máu, nhưng lại có một dấu vết rất rõ ràng.
Đó là chứng cứ phạm tội của một việc nào đó.
Mà bức tường băng sau lưng y như thể vô hình bị một cú va chạm, lập tức vỡ tan thành bột bay lơ lửng trong không trung.
Sau khi song tu kết thúc, y nhìn chứng cứ phạm tội không thể tin được đó, đưa tay muốn xóa đi chứng cứ phạm tội, nhưng ngón tay vừa chạm vào đôi môi mềm mại kia, lại bị người nào đó há miệng ngậm lấy.
Khoảnh khắc đó Tiêu Cửu Từ ngây người, như thể có một tia sét theo ngón tay y chạy khắp toàn thân.
Nhẹ nhàng cắn, đầu lưỡi lướt qua, khiến Tiêu Cửu Từ như phải chịu đựng hình phạt tàn khốc nhất, trán rịn mồ hôi, toàn thân cứng đờ, muốn rút ra, lại không hiểu sao mất hết sức lực. Sự giãy giụa cuối cùng như đang dùng ngón tay trêu đùa, chọc ghẹo đầu lưỡi của người nào đó.
Cho đến khi Kiều Hàm phát ra âm thanh khác thường, rõ ràng song tu vừa mới kết thúc, trạng thái đã được giải trừ, Kiều Hàm vẫn bị cảm giác trong miệng k*ch th*ch, lại có cảm giác, hai chân không ngừng cọ xát, trong miệng càng lúc càng nóng.
Kinh hãi nhận ra đây là do mình gây ra, y vội vàng rút ngón tay về. Y không biết Kiều Hàm lại thích như vậy…
Thậm chí không dám nhìn vẻ khó chịu giữa hai hàng lông mày của Kiều Hàm, cùng với những tiếng r*n r* như có như không kia.
Tiêu Cửu Từ suýt nữa quên cả thở, căng thẳng vội vàng thi triển băng hệ pháp thuật, đóng băng tất cả sự nóng rực đi. Dù sao cũng không phải vì nguyên nhân của trận pháp, cho nên việc loại bỏ rất đơn giản.
Chỉ là vết thương trên môi kia, y không dám chạm vào nữa.
Đây chỉ là ngoài ý muốn, là ngoài ý muốn, là… một tai nạn nên quên đi!
Y bị làm sao vậy, sao lại liên tục phạm sai lầm, đúng là hồ đồ rồi!
“Sư huynh?”
“Đi… đi thôi.”
“Sư huynh, huynh vẫn chưa đồng ý với ta mà?”
“Đồng ý… ta đồng ý.”
Hai người đến cửa động, bên ngoài đã không còn thấy bóng dáng của ma thú nữa. Lúc này Kiều Hàm mới phát hiện ra hang động họ đang ở chính là một trong vô số hang động trên vách núi lúc trước.
“Xuống dưới một chuyến trước đã.” Tiêu Cửu Từ nói.
Kiều Hàm sững người, vội vàng kéo y lại, kết quả suýt nữa không kéo được, kéo trúng đúng ngón trỏ kia.
Tiêu Cửu Từ cứng người.
“Tại sao phải xuống, ta không thể xuống được mà.” Kiều Hàm nhìn khu rừng đào phía dưới nói.
Tiêu Cửu Từ cử động cổ tay, chột dạ rút ngón tay đó ra khỏi tay Kiều Hàm: “Ta phải đi xử lý Đào Hoa Trận, loại trận pháp đó đối với một người chỉ có hiệu quả một lần, cho nên đệ sẽ không sao đâu, đi thôi.”
“Ồ.” Kiều Hàm sau khi yên tâm liền đưa tay về phía Tiêu Cửu Từ.
Tiêu Cửu Từ sững người, nhìn cậu.
Kiều Hàm nói một cách đương nhiên: “Không thể ngự kiếm, cao như vậy ta không xuống được.” Dù sao sư huynh cũng có thể đưa cậu “vèo” một cái xuống dưới, vẫn tốt hơn là cậu tự mình nhảy xuống từng chút một nhỉ. Hay là triệu hồi dây leo? Động tĩnh quá lớn sợ lại thu hút ma thú, vẫn là thôi đi.
Tiêu Cửu Từ: …Thật không?
Tiêu Cửu Từ không tiện mở miệng nghi ngờ, nhưng lại nhìn thấy nụ cười mong đợi của Kiều Hàm, trong lòng có chút uất ức.
Con ma này, là cố ý phải không, tìm lý do để thân cận với y?
Tiêu Cửu Từ không hiểu sao lại cảm thấy như bị bắt nạt, nhưng cũng chỉ có thể kéo Kiều Hàm qua, ôm bằng một tay. Nhưng y kiên quyết dùng tốc độ nhanh nhất để đáp xuống đất.
Gần như chỉ ôm lấy trong giây lát, nhoáng cái buông ra, không cho tên nào đó có cơ hội cảm nhận thêm.
Sau khi đáp xuống đất, nhìn những cây đào trước mặt, Kiều Hàm vẫn không nhịn được mà muốn nín thở, dù sao cũng bịhại thê thảm.
“Sư huynh, huynh định…”
“Thanh trừ toàn bộ.” Tiêu Cửu Từ một bên nghiêm túc chuẩn bị, một bên giải thích: “Trận pháp ở đây phần lớn là để đối phó với ma vật, nhưng cái này thì không đúng. Đào Hoa Trận chỉ có hiệu quả đối với cơ thể của nhân tộc, là được thiết kế chuyên để nhắm vào nhân tộc. Mà một khi người trúng chiêu giải trừ trạng thái xong, căn bản không còn chút sức lực thừa nào để diệt trừ Đào Hoa Trận, chỉ muốn mau chóng rời khỏi nơi nguy hiểm này. Nếu đã để ta gặp phải, thứ gây hại cho người này bắt buộc phải bị diệt trừ.”
Nếu không phải thứ này, Kiều Hàm cũng sẽ không… y cũng sẽ không phạm sai lầm.
Tiêu Cửu Từ nhìn Đào Hoa Trận, không hiểu sao lại mang theo một tia oán khí.
Kiều Hàm lại nghe mà ngơ ngác, chỉ có hiệu quả với nhân tộc, vậy có thể là do yêu tộc thiết kế không? Lẽ nào là Lang Vương đối với Ngụy Nghiên? Vậy Ngụy Nghiên không phải nên hận Lang Vương sao? Tình hình trong nguyên tác lẽ nào thật sự là vì đứa bé mà cuối cùng thỏa hiệp? Cho nên Tam Thanh Kiếm Phái mới có thái độ như vậy?
Kiều Hàm đầu đầy dấu chấm hỏi.
Mà bên này Tiêu Cửu Từ đã ra tay. Hai tay bấm quyết kết ấn, lập tức sinh ra một đường băng từ mặt đất trước mặt y, đường băng lan ra hai bên, dường như muốn bao vây toàn bộ khu rừng đào.
Một lúc lâu sau, Tiêu Cửu Từ mới mở mắt, rõ ràng khu rừng đào rất lớn, việc bao vây cũng tốn không ít công sức.
Sau khi bao vây toàn bộ, Tiêu Cửu Từ triệu hồi kiếm Băng Phách, thân kiếm màu bạc lam ra khỏi vỏ, thân kiếm thon dài mang theo pháp lực mạnh mẽ cắm xuống đất dọc theo đường băng. Ngay lập tức, một luồng hàn khí mạnh mẽ ập đến, lạnh đến mức Kiều Hàm đứng phía sau cũng không nhịn được mà run lên.
Một vòm băng từ từ dâng lên dọc theo đường băng, bao phủ toàn bộ khu rừng đào.
Linh quang lóe lên, tất cả các cây đào đều biến thành cây băng.
Ngay lúc Tiêu Cửu Từ rút kiếm, tất cả các khối băng đều vỡ tan, những đường vân trên mặt đất cũng như những vết nứt trên mặt băng lan ra bốn phía.
Chỉ nghe tiếng “rắc rắc” nhỏ bé lan ra, không đến một lát, cả một vùng đất gần như không thấy điểm cuối chỉ còn lại sương mù do băng tan, trong lành vô cùng, không còn thấy sự yêu diễm nào nữa.
Diệt trừ một trận pháp tà ác như vậy, lẽ ra Tiêu Cửu Từ nên vui mừng mới phải, nhưng y lại đột nhiên nhíu mày, ánh mắt nhìn thẳng vào một vết nứt không xa trong khu rừng đào vừa bị nhổ tận gốc, dường như đang nhìn cái gì đó.
“Sao vậy?” Kiều Hàm tiến lên một bước, nhưng lại bị Tiêu Cửu Từ đưa tay ngăn lại.
“Không có gì, đây là đáy của Xích Nhai, lúc nào cũng có nguy hiểm, chúng ta đi trước đã.”
Vừa nghe đến đáy của Xích Nhai, Kiều Hàm không thể tin được, cậu vậy mà lại rơi xuống một nơi nguy hiểm như vậy.
Dường như có thể lờ mờ cảm nhận được những chuyển động bất thường thỉnh thoảng truyền đến từ xa, cho thấy sự nguy hiểm ở đây không đơn giản như những gì vừa trải qua.
Tiêu Cửu Từ không nhiều lời nữa, một tay ôm lấy Kiều Hàm, liên tục dùng khinh công của mình để đưa cậu lên cao, mãi cho đến khi đến tầng thứ hai từ dưới lên mới bắt đầu ngự kiếm. Y không để Kiều Hàm tự mình ngự kiếm, mà trực tiếp dùng kiếm Băng Phách mang theo Kiều Hàm nhanh chóng bay lên khỏi Xích Nhai.
Bất kể là quái vật nào phát hiện ra họ cũng không thể đuổi kịp tốc độ cực hạn của Tiêu Cửu Từ, đó gần như là tốc độ có được nhờ việc tiêu hao toàn bộ linh lực.
Gần như chỉ trong vài giây, Kiều Hàm đã cảm thấy ánh sáng của trận pháp phong ấn lóe lên, sương trắng tan đi, bầu trời trong xanh đã ở ngay trên đầu.
Họ đã an toàn thoát khỏi Xích Nhai.
Đứng sau lưng Tiêu Cửu Từ, cúi đầu nhìn xuống, Kiều Hàm lập tức chỉ vào một chỗ: “Bọn họ!”
Thì ra cả ba người đều không rời đi, vẫn luôn đợi ở bên vách đá.
Ngụy Nghiên trong trang phục đạo cô màu xám bạc đang nghiêm mặt đả tọa, dường như hy vọng có thể nhanh chóng hồi phục.
Còn Bạch Nhung và Lục Tương Tương thì đang lo lắng nhìn xung quanh, vừa thấy họ ra ngoài liền vội vàng vẫy tay.
Tiêu Cửu Từ liền mang theo Kiều Hàm bay qua đó. Sau khi đáp xuống, Tiêu Cửu Từ còn loạng choạng một chút, được Kiều Hàm vội vàng đỡ lấy: “Sư huynh?”
“Ta không sao, chỉ là tiêu hao quá nhiều thôi.” Tiêu Cửu Từ trầm giọng nói, nhưng trong một thoáng, y cảm nhận được sự tẩm bổ của linh lực hệ Mộc.
Khóe miệng Tiêu Cửu Từ khẽ cong lên, lập tức thả lỏng, hai người ngồi xuống nghỉ ngơi một lát.
Ngụy Nghiên phía đối diện cũng đã mở mắt, thấy họ không sao, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, nhìn về phía Tiêu Cửu Từ nói: “Xin lỗi, đã gây phiền phức cho các ngươi rồi.”
Tiêu Cửu Từ và Ngụy Nghiên đã lâu không gặp, lại là vừa thoát chết trong gang tấc, liền trò chuyện vài câu.
Kiều Hàm ở bên cạnh quan sát Ngụy Nghiên. Trước đó không nhìn kỹ, lúc này xem xét cẩn thận một chút, quả nhiên là một mỹ nhân băng giá, khí chất như trăng cô sao lạnh. Dù đối mặt với người có thể coi là bạn bè, trên mặt nàng cũng gần như không có quá nhiều biểu cảm, tỏ ra cao ngạo khó gần, nói chuyện cũng răm rắp theo khuôn phép, gần như không có chút tô điểm nào, không hiểu sao lại khiến người ta có tâm lý chống đối.
Đột nhiên hơi hiểu ra, tại sao những người của Tam Thanh Kiếm Phái kia đối với nàng và đối với Lâm Đệ lại có thái độ hoàn toàn khác nhau.
Lục Tương Tương và Bạch Nhung tò mò hỏi thăm Kiều Hàm về tình hình bên dưới, Kiều Hàm qua loa cho xong chuyện, dù sao thì cũng không muốn nhắc đến chuyện ở rừng đào.
“Chỉ là ma thú bình thường thôi, ta còn tưởng các ngươi xung đột với Lang Vương chứ?” Lục Tương Tương nói.
“Ta đã nói… Lang Vương không có ý thù địch với chúng ta.” Bạch Nhung lắp bắp.
Kiều Hàm đang định nói gì đó, thì nghe thấy cuộc đối thoại bên cạnh đột nhiên im bặt.
Kiều Hàm nhìn qua, quả nhiên thấy người dừng lại là Ngụy Nghiên. Ngụy Nghiên dường như sững người một chút, sau đó không biết có phải là trùng hợp không, dưới Xích Nhai truyền đến tiếng sói tru.
Sắc mặt Ngụy Nghiên trắng bệch, lập tức đứng dậy nói: “Nếu các vị đã từ xa đến, mời đến Tam Thanh Kiếm Phái của ta làm khách.”
Lời này cũng không có gì, dù sao họ cũng đã cứu Ngụy Nghiên, nhưng… nhưng… nàng không biết họ đến đây là để tham dự hôn lễ sao?
Lục Tương Tương ngơ ngác một lúc, hỏi thẳng.
Và lần này, người ngơ ngác lại là Ngụy Nghiên. Không chỉ ngơ ngác, sắc mặt nàng càng thêm khó xử và kinh ngạc.
Thì ra hôn sự quả thật là do Trâu Du đề xuất lúc hai người họ cãi nhau trước đây, Ngụy Nghiên cũng đã đồng ý. Thiệp mời đã được gửi đi, nhưng không ngờ giữa chừng lại xảy ra chuyện. Bây giờ nàng đã ở dưới Xích Nhai mười ngày rồi, vậy mà… vậy mà không hoãn lại hôn lễ?
Ánh mắt của Ngụy Nghiên sau khi nghe được tin này tràn đầy vẻ cô đơn. Suốt đường đi, nàng im lặng dẫn khách trở về Tam Thanh Kiếm Phái.
Không ngờ mọi người nhìn thấy Ngụy Nghiên khó khăn lắm mới trở về lại không hề cảm thấy vui mừng, thậm chí còn không bằng sự vui mừng khi đối mặt với một nhân vật lớn như Tiêu Cửu Từ đến.
“Sư thúc, hôn lễ còn bốn ngày nữa, người về trễ như vậy, rốt cuộc người đã làm gì? Ai, sư phụ vẫn còn đang dưỡng thương…” Điền Gia vừa nhìn thấy khuôn mặt không biểu cảm của Ngụy Nghiên liền không khống chế được giọng điệu của mình, muốn phàn nàn.
Ngụy Nghiên dường như nhíu mày, nói thẳng: “Không phải đã bảo Lâm Đệ gửi thuốc về rồi sao? Sao vẫn chưa chữa khỏi?”
Câu nói thản nhiên, như thể đó là điều hiển nhiên này lập tức châm ngòi cho sự tức giận của mấy vị đệ tử có mặt.
“Sư thúc, sao người còn có thể trách cứ tiểu sư muội?”
Ngụy Nghiên sững người, nàng trách cứ lúc nào.
“Tuy chuyện này không thể đổ lỗi cho sư thúc, nhưng để tiểu sư muội với tu vi thấp như vậy dùng cách nuốt dược thảo nguy hiểm đến tính mạng để mang thuốc về cứu sư phụ đã là rất không dễ dàng rồi. Muội ấy bây giờ ngày ngày lấy máu chữa bệnh cho sư phụ, sao người còn có thể hùng hồn chất vấn tại sao vẫn chưa chữa khỏi như vậy?”
Ngụy Nghiên nghe mà ngơ ngác: “Cái gì? Nuốt dược thảo? Lấy máu?”
“Không phải vì người không bảo vệ tốt cho tiểu sư muội, mới khiến muội ấy không thể không nuốt thuốc mang về sao?”
“Đúng vậy, sư thúc, bây giờ tiểu sư muội ngày ngày chịu khổ, người thì lại bình an vô sự trở về.”
Ngụy Nghiên không biết đã nghĩ đến điều gì, đột nhiên lùi lại một bước, như thể bị một cú sốc nào đó.
Hành động này ngược lại khiến mấy vị đệ tử vừa kích động lúc nãy sững người. Dù sao thì trước đây Ngụy Nghiên luôn lạnh như băng, không có phản ứng gì, giống như một người chết, bây giờ sao lại… trên khuôn mặt tái nhợt đó là vẻ yếu đuối sao?
Chỉ thoáng qua, gần như không cho ai có cơ hội nhìn rõ.
Một giây sau, một luồng hàn khí thấu xương ập đến, lập tức khiến những người có mặt ngay cả mở miệng cũng trở nên khó khăn, chỉ có thể hà hơi nhìn về phía người đang tỏa ra hàn khí.
Chỉ thấy người đàn ông vừa được coi là khách quý từ từ đặt chén trà xuống, giọng điệu không có chút gợn sóng, nhưng không hiểu sao mang lại cảm giác uy áp.
“Kỳ lạ, Trâu đạo hữu quản giáo Tam Thanh Kiếm Phái như vậy sao, sao vãn bối có thể tùy tiện lớn tiếng với trưởng bối, môn phái các ngươi hạ phạm thượng không tính là phạm lỗi à?”
Lời này vừa thốt ra, lập tức khiến mấy vị đệ tử kia mặt đỏ tai hồng. Dù sao thân phận của Tiêu Cửu Từ cũng đè người, những người đó không dám nói gì thêm.
Điền Gia đi đầu, chỉ đành lúng túng nói: “Bọn ta chỉ nói với sư thúc một chút về tình hình, trưởng bối có một số việc làm không thỏa đáng, bọn ta cũng nên nhắc nhở.”
“Không thỏa đáng?” Kiều Hàm bên cạnh Tiêu Cửu Từ cười khẩy một tiếng, ánh mắt nhìn Điền Gia mang theo sự mỉa mai vô tận: “Nếu không phải bọn ta đến kịp lúc, e là các ngươi phải đổi hôn lễ thành tang lễ rồi.”
Kiều Hàm cố ý nói nghiêm trọng, xui xẻo. Cậu căn bản không lo Ngụy Nghiên sẽ cảm thấy bị nguyền rủa, vì cậu đã cảm thấy Ngụy Nghiên không phải người như vậy. Nhưng mấy tên này, khi nghe thấy lời của cậu, phản ứng đầu tiên lại là không tin chứ không phải là sợ hãi. Thật nực cười.
Có lẽ Tiêu Cửu Từ cũng đã nhìn ra, trực tiếp nhìn về phía Ngụy Nghiên.
Ánh mắt Ngụy Nghiên lóe lên, trực tiếp lạnh giọng nói: “Ta đã đưa con bé và dược thảo an toàn ra khỏi Xích Nhai, con bé không hề nuốt dược thảo mà rời đi. Còn ta bị ma vật vây khốn nên mới về trễ như vậy.”
Lời này vừa thốt ra, không đợi những người đó phản ứng, ngoài cửa lại truyền đến một tiếng hít khí lạnh.
Mọi người nhìn qua, chỉ thấy Lâm Đệ lúc này mặt mày khó coi, hai mắt đỏ hoe, tủi thân như có ngàn vạn lời không thể nói ra mà nhìn Ngụy Nghiên.
Trong sự im lặng quỷ dị của mọi người, Lâm Đệ từ từ lên tiếng: “Sư thúc… trở về là tốt rồi.”
Dường như không có ý định nói đến chủ đề vừa rồi.
Nhưng Ngụy Nghiên lại cố chấp: “Lâm Đệ, có chuyện gì vậy? Lúc ngươi ra ngoài, không phải vẫn ổn sao?”
Lâm Đệ như không thể tin được mà mở to mắt, sau đó chớp chớp, nước mắt suýt nữa thì rơi xuống, cuối cùng chỉ có thể cắn môi nói: “Sư thúc nói là gì thì là thế đó ạ.”
Ngụy Nghiên nín thở, cảm giác có lời khó nói đó lại một lần nữa ập đến.
Xung quanh lại rơi vào trạng thái bị cả đám tấn công, Ngụy Nghiên đột nhiên cảm thấy vô cùng bất lực, mở miệng, nhưng lại mệt mỏi lười nói nữa.
Nhưng một giây sau, một giọng nói không thân thiện sắc bén vang lên: “Trả lời mập mờ như vậy, cố ý à?”
Lâm Đệ giật mình, nhìn về phía người nói chuyện, lại là Kiều Hàm.
Kiều Hàm lại nhìn về phía Điền Gia: “Lại như vậy nữa?”
Điền Gia vốn đang cùng các sư đệ căm phẫn, lúc này đột nhiên như nhớ ra điều gì đó, lập tức lúng túng.
Sư thúc đã nói, sư muội lại… không nói rõ, mà họ trước sau vẫn cho rằng sự thật là ở phía sư muội.
Chuyện này… không phải lỗi của họ chứ, là ai cũng có thể nhìn ra, sư muội không dám xung đột với sư thúc mới nhận bừa, điều này rất rõ ràng mà.
Lục Tương Tương lúc này cũng không nhịn được lên tiếng, dù sao cũng đã từng gặp Ngụy sư tỷ, cảm thấy vẫn không thay đổi, cho nên lần này kiên quyết đứng về phía Ngụy sư tỷ.
“Ngụy Nghiên sư tỷ đã nói, ngươi đã an toàn rời khỏi Xích Nhai, rõ ràng có thể mang theo dược thảo trở về, sao lại nuốt nó?”
Sắc mặt Lâm Đệ thay đổi, sau đó dường như cuối cùng cũng tủi thân đến không chịu nổi: “Các ngươi cho rằng ta cố ý sao?”
Lần này ai cũng hiểu rõ, ý của Lâm Đệ là Ngụy Nghiên đang nói dối.
Trước đây đều là Lâm Đệ nói năng mập mờ, Ngụy Nghiên còn không có cách nào. Nhưng lần này, đối phương rõ ràng nói dối, sắc mặt Ngụy Nghiên lập tức thay đổi. Không đợi mọi người phản ứng, nàng đã lóe lên đến trước mặt Lâm Đệ, giơ tay định dạy dỗ.
Nàng là Ngụy Nghiên, còn chưa đến mức bị người ta bắt nạt đến tận đầu mà không biết phản kháng.
Kết quả, một giây sau, một luồng khí tức mạnh mẽ ập đến.
Kiều Hàm liền cảm thấy Tiêu Cửu Từ bên cạnh mình lóe lên.
“BÙM” một tiếng, linh quang va chạm.
Nhìn lại ngoài cửa, một quyền kia của Ngụy Nghiên đã đánh hụt, Lâm Đệ được một người đàn ông cao lớn khác ôm vào lòng bảo vệ. Mà người đàn ông đó đồng thời vung tay tát xuống, lại bị cánh tay của Tiêu Cửu Từ đỡ được.
Ánh mắt của bốn người phức tạp giao nhau trong chốc lát, linh lực của Tiêu Cửu Từ chấn động, người đàn ông cao lớn liền mang theo Lâm Đệ lùi lại mấy bước mới đứng vững.
Mà Ngụy Nghiên thì ngây người nhìn người đàn ông đó.
Người đàn ông nhanh chóng buông Lâm Đệ trong lòng ra, chỉ là Lâm Đệ “hu hu” khóc lên, một bộ dạng đứng không vững, người đàn ông chỉ đành một tay đỡ lấy, cho Lâm Đệ một điểm tựa.
“Ngụy Nghiên!” Trâu Du lên tiếng, ánh mắt lại lướt qua Tiêu Cửu Từ, chỉ thấy Tiêu Cửu Từ sắc mặt nghiêm nghị đứng trước mặt Ngụy Nghiên, không nhượng bộ chút nào.
Ngụy Nghiên từ từ ngước mắt lên, ánh mắt đó chết lặng, không hiểu sao khiến Trâu Du trong lòng run lên. Hắn vừa rồi không phải cố ý ra tay, chỉ là…
“Nó đã nói dối, vốn dĩ một mình ta có thể mang thuốc về cho ngươi, nhưng nó đột nhiên xông vào khiến ta không thể không cứu nó, cuối cùng ta bị mắc kẹt, chỉ có thể đưa nó về trước để cứu ngươi, từ đầu đến cuối không hề có chuyện nuốt dược thảo xảy ra.” Ngụy Nghiên trầm giọng nói với Trâu Du: “Ngươi nói xem đây là có chuyện gì?”
Trâu Du lại nhíu mày không vui: “Ngụy Nghiên, có ý nghĩa không? Lẽ nào nó sẽ tự hại mình? Thuốc đó đối với cơ thể tổn hại lớn đến mức nào, huống chi còn phải lấy máu cứu ta, nó được lợi gì?”
Ngụy Nghiên đột nhiên cười lạnh: “Nó được lợi gì, ngươi không biết sao?”
Sắc mặt Trâu Du gần như méo mó một chút, lập tức nghiêm mặt nói: “Ngụy Nghiên, ngươi càng ngày càng quá đáng rồi!”
“Sư phụ, người đừng cãi nhau với sư thúc nữa, là hiểu lầm, đều là hiểu lầm. Sư thúc quả thật đã đưa con ra ngoài, nhưng con lại gặp phải nguy hiểm, mới nuốt dược thảo. Con vừa rồi tưởng sư thúc thực ra đã nhìn thấy con vô tình nuốt dược thảo chạy trốn, dù sao nơi đó cũng ở gần Xích Nhai, nhưng không ngờ sư thúc thật sự không nhìn thấy, cho nên thật sự là hiểu lầm.” Lâm Đệ vội vàng nước mắt lưng tròng giải thích, như thể mọi chuyện thật sự chỉ là trùng hợp, hiểu lầm lẫn nhau mà thôi.
Cô ta kéo Trâu Du, tay áo trượt xuống, để lộ ra những vết sẹo.
Trâu Du sững người: “Thì ra là vậy… đừng khóc nữa, con đã cứu vi sư, vi sư biết.” Nói rồi hắn nhíu chặt mày, ý đau lòng rất rõ ràng. Sau đó nhìn về phía Ngụy Nghiên nói: “Nghe hiểu rồi chứ, ngươi có thể đừng nhắm vào nó nữa được không.”
Nhưng Ngụy Nghiên lại chỉ lạnh lùng nhìn Lâm Đệ. Nàng không biết sự thật ra sao, đếm lại tất cả những mâu thuẫn trong quá khứ, Lâm Đệ gần như chưa từng thật sự chỉ đích danh nàng điều gì, nhưng nàng đã không còn tin Lâm Đệ nữa. Nghe thấy lời chất vấn của Trâu Du, nàng chỉ vô cảm nhìn hắn, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.
Mà Lục Tương Tương lại không nghe nổi nữa: “Sao con người ngươi lại như thế này chứ, là Ngụy sư tỷ ngàn cay vạn đắng tìm dược thảo về cho ngươi, nếu không có Ngụy sư tỷ, tiểu đồ đệ này của ngươi có thể cứu ngươi chắc, ngươi có nhầm người cần cảm ơn không vậy? Không phải vừa nói rồi sao? Cô ta không đi, Ngụy sư tỷ ngược lại có thể trở về cứu ngươi sớm hơn, căn bản không cần cô ta hy sinh cái gì. Rõ ràng là cô ta bù đắp cho lỗi lầm của mình, sao lại làm như thể toàn bộ quá trình chỉ có một mình cô ta cứu người thế!”
Kiều Hàm nghe mà không nhịn được muốn vỗ tay cho Lục Tương Tương, những người này quả thật đã bỏ qua điểm lớn nhất. Nhưng khi Lục Tương Tương chỉ ra như vậy, mọi người lại cảm thấy Lục Tương Tương thật khó hiểu.
“Ôi, ai bảo Ngụy sư tỷ của chúng ta không đáng thương, không khóc lóc, không tủi thân, không yếu đuối chứ, người ta tất nhiên phải nắm lấy người mạnh mẽ mà bắt nạt rồi?”
Trâu Du mặt lộ vẻ không vui, không phải là không nghe ra ý mỉa mai, nhưng hắn không muốn tính toán với tiểu bối, nhìn về phía Tiêu Cửu Từ.
Ai ngờ Tiêu Cửu Từ căn bản không thèm để ý đến hắn, như thể mặc cho đám trẻ con sau lưng gây sự vô cớ, y chống lưng cho. Đây còn là Tiêu Cửu Từ sao?
Trâu Du cũng phải kinh ngạc.
Trâu Du vừa định bổ sung một câu giữa hắn và Ngụy Nghiên không cần như vậy. Nếu Ngụy Nghiên xảy ra chuyện, hắn cũng sẽ liều chết bảo vệ, sao có thể sau đó đòi hỏi ân tình. Nhưng đồ đệ làm vậy chính là…
Kết quả là Lâm Đệ đang được đỡ dường như không chịu nổi sự sỉ nhục này, quay người khóc lóc chạy đi.
Trâu Du trong lòng thắt lại, muốn đuổi theo, nhưng khi nhìn thấy Ngụy Nghiên thì bình tĩnh lại một chút, nhưng giữa hai hàng lông mày vẫn là vẻ không đồng tình nhìn về phía nàng. Dường như cảm thấy Ngụy Nghiên không nên hùng hổ dọa người như vậy.
Lúc này, có lẽ cảm thấy mâu thuẫn có chút quá lớn, Điền Gia ra mặt hòa giải, không muốn tiếp tục gây náo loạn nữa, còn nhắc đến chuyện hôn lễ.
Ánh mắt Ngụy Nghiên lóe lên, trực tiếp lạnh giọng nói: “Hủy bỏ hôn lễ.”
“Cái gì?” Mọi người kinh hãi.
Trâu Du sững người một thoáng, lồng ngực phập phồng, giọng điệu cũng trở nên nghiêm khắc, “Đừng quậy!”
Hắn đã hạ quyết tâm lớn đến mức nào, hắn…
Ngụy Nghiên lại lạnh lùng nhìn Trâu Du: “Ta nói hủy bỏ hôn lễ, ta sẽ không thành thân với ngươi.”
Nói xong, nàng quay người rời đi.
Trên mặt Trâu Du lóe lên đủ loại cảm xúc phức tạp, nói với mọi người: “Chỉ là đang giận thôi, đừng nghe lời cô ấy. Điền Gia, những gì cần sắp xếp cứ sắp xếp cho tốt.” Nói xong liền vội vàng đuổi theo. “A Nghiên!”
Điền Gia lúng túng, cũng chỉ đành sắp xếp cho khách ở lại trước.
Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm đều rất mệt mỏi, cần nghỉ ngơi.
Lúc Điền Gia sắp xếp phòng còn có chút lễ phép cảm ơn mấy người vì đã cứu Ngụy Nghiên. Kiều Hàm không chút khách khí yêu cầu kê thêm một chiếc giường trong phòng mình.
Tiêu Cửu Từ vốn đang cúi đầu trầm tư gì đó, lập tức dùng vẻ mặt khó nói nên lời nhìn Kiều Hàm. Lẽ nào đã không thể chờ đợi được nữa muốn làm gì y rồi sao? Cũng không xem tình hình ở đây phức tạp đến mức nào?! Vừa rồi còn cãi nhau với người ta mà? Thật sự có hứng thú được.
Hầy… Tiêu Cửu Từ không khỏi bóp bóp ngón tay, mặt mày không tự nhiên.
Nhưng cuối cùng y cũng không ngăn cản, chỉ nghiêm túc nói: “Mấy ngày nay ta sẽ đến Xích Nhai rèn luyện một chút, không nhất định sẽ dùng đến, sắp xếp thế nào cũng được.”
Hiếm khi đến đây, có người đi rèn luyện cũng là điều dễ hiểu, Điền Gia tự nhiên không nghĩ nhiều, cảm thán cường giả quả nhiên đều rất tự giác.
Ngược lại là Kiều Hàm hoảng hốt, đợi đến khi phòng được sắp xếp xong, chỉ còn lại hai người họ, cậu vội vàng hỏi: “Huynh định đến Xích Nhai à? Có mang ta theo không?”
Tiêu Cửu Từ liếc tên này một cái: “Ta không phải đi rèn luyện.”
“Hả?”
“Dưới đáy Xích Nhai có điều kỳ quái, ta phải bí mật điều tra, phải giữ bí mật, đệ cứ ở lại đây đợi hôn lễ, ta thỉnh thoảng sẽ trở về.” Tiêu Cửu Từ nghiêm túc nói.
Y quả thật có chính sự phải làm, việc này vô cùng nguy hiểm, chắc chắn sẽ không mang theo Kiều Hàm. Kiều Hàm chỉ cần ở nơi y biết, đủ gần y là được.
Nhìn vẻ mặt của nam chính đại nhân biết là chuyện đứng đắn, vậy Kiều Hàm tự nhiên sẽ không gây thêm phiền phức. Hơn nữa cậu cũng thật sự không có thời gian đến Xích Nhai, cậu còn cần phải nghĩ cách cho nhiệm vụ của mình.
Kiều Hàm không nhịn được hỏi: “Sư huynh, huynh nói xem theo tính cách của Ngụy Nghiên…”
“Ước chừng hôn lễ ngày đó chắc không cử hành được, nếu Ngụy Nghiên không muốn thành thân, không ai có thể ép buộc được. Nhưng Trâu Du người này có lúc vô cùng cố chấp, có thể sẽ kiên trì tổ chức, phải xem mâu thuẫn giữa họ hóa giải thế nào đã.”
“Còn phải hóa giải nữa à?”
“Tại sao không hóa giải, họ thích nhau, tự nhiên phải tranh thủ.”
Kiều Hàm sững người: “Hắn thích Ngụy sư tỷ sao? Ta không nhìn ra chút nào, chỉ thấy hắn làm tổn thương Ngụy sư tỷ thôi.”
Tiêu Cửu Từ sững người: “Quả thật… quá đáng rồi, nhưng trước đây hắn có thích.” Còn từng ghen với y và Lục Truy, ấu trĩ cảnh cáo nữa.
Kiều Hàm nói: “Hắn sẽ không thay lòng đổi dạ thích tiểu đồ đệ của mình rồi chứ.”
Tiêu Cửu Từ kinh ngạc nói: “Đây không phải là trái với luân thường đạo lý sao?”
Kiều Hàm: …Sư huynh chắc chắn đọc ít truyện lắm, không biết đến từ “tình sư đồ” sao?
Tiêu Cửu Từ lắc đầu tiếp tục: “Sẽ không đâu, nếu đã thay lòng đổi dạ, thành thân với Ngụy Nghiên làm gì?”
Kiều Hàm cũng không hiểu nổi, bối cảnh của Ngụy Nghiên đều ở Tam Thanh Kiếm Phái, mà Trâu Du là người nắm quyền tương lai, nói cách khác, Ngụy Nghiên căn bản không có gì để Trâu Du mưu đồ, ngoài tình cảm.
Vậy hôn lễ trong nguyên tác rốt cuộc đã được cử hành như thế nào?