Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 45

Tình hình bên trong Hồng Thành không thể lường trước được, Tiêu Cửu Từ trước nay luôn lên kế hoạch kỹ càng rồi mới hành động, vì vậy sau khi phát hiện đã đi đến rìa Hồng Thành, y định rút lui, trở về bàn bạc với Tất chưởng môn rồi mới vạch ra kế hoạch chi tiết để tiến vào. Nào ngờ lại đột ngột bị ma thú Địa giai tấn công.

Tiêu Cửu Từ buộc phải để lộ thân phận, hợp sức cùng ba người còn lại nhưng cũng không thể đánh thắng ma thú, chỉ đành rút lui. Y ra hiệu cho mọi người cùng dốc sức lui ra ngoài, thế nhưng có người phát hiện ma thú khi tấn công họ lại tuyệt đối không chạm vào tường thành của Hồng Thành, dường như cố ý tránh né.

Bị thương tích đầy mình, ba người kia đều mất bình tĩnh, chỉ muốn mau chóng thoát khỏi tình thế nguy hiểm này, nghỉ ngơi chỉnh đốn một phen, tạm thời tránh vào Hồng Thành.

Thế nhưng Tiêu Cửu Từ luôn cảm thấy Hồng Thành có gì đó không ổn, không tán thành việc tiến vào mà muốn hợp lực cùng mọi người rời đi.

Nhưng đám người kia căn bản không muốn mạo hiểm chạy trốn khỏi Tàng Thành Lâm dưới sự truy đuổi của ma thú, hoàn toàn không nghe lời khuyên của Tiêu Cửu Từ, lần lượt rút vào bên trong Hồng Thành.

Dĩ nhiên, Tiêu Cửu Từ không thể một mình trốn thoát khỏi sự tấn công của ma thú, cũng đành phải bất đắc dĩ đi theo vào Hồng Thành.

Kết quả, vừa vào trong liền rơi vào trận pháp, trận pháp này lồng trận pháp kia, khiến họ phải chật vật chạy trốn khắp nơi, đồng thời cũng phát hiện ra tình trạng của Hồng Thành là có thể vào mà không thể ra.

Mọi người bắt đầu tranh cãi không ngớt. May thay, Tiêu Cửu Từ đã ghi nhớ một vài ghi chép về trận pháp từ ngàn năm trước ở Hồng Quang Môn nên miễn cưỡng tìm được một con đường an toàn, nào ngờ lại gặp phải sự tấn công của quái vật.

Những con quái vật đó vốn được hóa thành từ tà khí trong Hồng Thành, không những không bị trận pháp tấn công mà số lượng còn đông kinh người, thực lực mạnh mẽ, sẽ vĩnh viễn không ngừng tấn công những kẻ ngoại lai. E rằng đây cũng là một trong những lý do khiến ma thú không dám đến gần.

Cứ như vậy, họ chiến đấu suốt một đêm, cuối cùng cũng tìm được một nơi thích hợp để dừng chân. Ngoại trừ thỉnh thoảng có vài con quái vật nhỏ lẻ đến tấn công, nơi này tạm thời vẫn được coi là an toàn.

Mấy người nghỉ ngơi một đêm, trời vừa hửng sáng liền quyết định để Toàn Duệ, người không thể di chuyển, ở lại, còn ba người sẽ đến khu vực trung tâm tìm cách ra ngoài. Suy cho cùng, một cái lồng không thể thoát ra vốn dĩ đã mang ý nghĩa nguy hiểm tột cùng, họ không thể ở lại lâu. Sở dĩ họ chọn khu vực trung tâm là vì ngay từ khi bước vào, họ đã cảm thấy nơi đó dường như có chút khác biệt.

Đoạn Uân và Thường Nguyên có lẽ vẫn còn nghĩ đến cơ duyên và truyền thừa, còn Tiêu Cửu Từ thì một lòng chỉ muốn rời đi, mau chóng trở về.

Cả một đêm không về, cảm ứng trận pháp của Hồng Quang Môn chắc chắn đã cảm nhận được điều gì đó. Sự cố bất ngờ này là điều mọi người không lường trước được. Người bình thường sẽ chọn cách đợi tin tức, hoặc tìm người cứu viện, nhưng y lại luôn lo lắng một cách khó hiểu rằng con ma kia sẽ làm bậy.

Phiền phức nhất là từ khi vào đây, y không thể sử dụng được hôn khế. Nếu Kiều Hàm cũng không cảm ứng được y, chắc chắn cậu sẽ biết y đã gặp chuyện.

Vì vậy, y phải mau chóng ra ngoài.

Tiêu Cửu Từ xưa nay gặp chuyện luôn cẩn trọng, tập trung vào tình hình trước mắt, suy tính chu toàn. Đây là lần đầu tiên y phân ra một nỗi lo không nên có vào lúc này, ảnh hưởng đến cảm xúc bình tĩnh và tự chủ của mình, khiến chính y cũng phải sững sờ trong giây lát. Nhưng y nhanh chóng lấy lại tinh thần, trầm tĩnh đối phó với tình thế khó khăn hiện tại.

Khi mọi người bàn bạc xong và chuẩn bị hành động, họ phát hiện có một con quái vật lớn bị tình hình nơi đây thu hút kéo đến. Hết cách, họ chỉ có thể vừa dụ con quái vật lớn đi nơi khác, vừa tiến về trung tâm thành.

Chỉ là không ngờ đi chưa được bao xa lại gặp phải quái vật đã khai sinh linh trí. Loại này có thể chỉ huy các quái vật khác, còn biết lợi dụng trận pháp để săn giết con mồi, hoàn toàn đánh cho họ một đòn bất ngờ, thậm chí còn khó đối phó hơn cả ma thú bên ngoài.

Đoạn Uân và Thường Nguyên lần lượt bị thương. Thấy tình hình không ổn, Tiêu Cửu Từ quyết định dứt khoát, để hai người chạy trước, mình y ở lại chặn hậu rồi tìm cách thoát thân sau.

Kết quả đương nhiên là y bị trọng thương, phải dùng hết sức mới thoát ra được, cuối cùng gắng gượng chút hơi tàn lê bước trở về.

Có lẽ vì bị thương quá nặng, ý thức của Tiêu Cửu Từ cũng bắt đầu mơ hồ, không kìm được mà suy nghĩ lung tung. Phản ứng đầu tiên của y là may mà hôn khế đã bị trận pháp ở đây che chắn, Kiều Hàm sẽ không biết được tình trạng của y.

Rồi y lại không nhịn được mà lo lắng. Nhưng y đang lo lắng điều gì chứ?

Hình như là… lo con ma kia sẽ đến tìm y.

Sẽ không đâu, y đã rõ ràng không cho phép Kiều Hàm vào Tàng Thành Lâm, Kiều Hàm cũng đã đồng ý rồi. Nhưng con ma đó liệu có ngoan ngoãn nghe lời không? Vì muốn bám lấy y mà cậu còn có thể từ Thanh Vân Tông tìm đến đây.

Lần này liệu có giống như ở Thanh Liên Cảnh, bất chấp tất cả mà…

Không đúng, tình hình khác rồi. Lần này Kiều Hàm còn chưa chắc chắn là mình đã gặp rắc rối. Cậu cũng thông minh, nhất định sẽ cẩn thận quan sát trước. Dù cậu có linh thức mạnh mẽ nhưng bản thân lại rất yếu, không thể tùy tiện xông vào mạo hiểm.

Chỉ cần mình rời đi kịp thời, sẽ không cần lo con ma kia làm bậy.

Nghĩ đến đây, Tiêu Cửu Từ chợt sững người. Tại sao y lại đột nhiên có nỗi lo kỳ lạ như vậy, rõ ràng trước đây chưa bao giờ y nghĩ thế.

Trước kia, nếu nhiệm vụ quá hạn, y bị mắc kẹt trong hiểm cảnh, y sẽ không nghĩ đến việc có ai phát hiện y chưa về rồi lo lắng chạy đi tìm hay không, bởi vì y biết dù là chưởng môn hay sư phụ cũng sẽ cho rằng y có thể giải quyết được, hoặc bị chuyện khác cản trở, không cần giúp đỡ.

Nếu gặp phải tình thế khó khăn, y để đồng môn ở lại nơi an toàn, một mình đi xử lý nguy hiểm, cũng sẽ không lo các sư đệ sư muội có vì không yên tâm mà không nghe lời đi theo hay không. Bởi vì y biết, các sư đệ sư muội tin rằng y một mình có thể xử lý tốt, sẽ an tâm chờ y trở về.

Y đã quen rồi, gặp khó khăn phải tự dựa vào mình, không có nỗi lo về sau, không có những phỏng đoán về khả năng khác. Y chỉ cần nghĩ cách, liều mạng một phen để giải quyết vấn đề là được.

Vì vậy, nỗi lo ngoài kế hoạch như thế này đối với y vô cùng… xa lạ, không quen thuộc.

Y rõ ràng đã sắp xếp ổn thỏa hậu phương, có thể một mình tiến về phía trước. Thế nhưng không biết từ khi nào, y cúi đầu nhìn xuống, cổ tay mình dường như bị một sợi dây vô hình quấn lấy, lúc thì lỏng, lúc thì căng.

Tại sao y lại chắc chắn có sợi dây này, là vì chấp niệm của con ma kia là y sao?

Trong đầu Tiêu Cửu Từ toàn những suy nghĩ viển vông, thậm chí y còn cúi xuống nhìn cổ tay mình, cảm thấy thật hoang đường mà cũng mới lạ.

Y lại nôn ra một ngụm máu, cuối cùng trước khi ý thức mơ hồ, y đã nhìn thấy căn nhà kia.

Khó nhọc lê bước, đột nhiên một tiếng gầm vang lên từ không trung khiến y sững lại tại chỗ.

“Vậy người đâu!”

Giọng nói quen thuộc đó làm y kinh ngạc. Tiêu Cửu Từ không dám tin mà ngước mắt lên, cố gắng nhìn rõ cảnh tượng bên trong căn nhà, lại thấy một bóng dáng quen thuộc không nên xuất hiện ở đây.

Cậu thật sự đến rồi?

Con ma đó, Kiều Hàm, sư đệ của y, thật sự tìm đến rồi?

Đến một nơi nguy hiểm như thế này!!

Từ kinh ngạc nhanh chóng chuyển thành kinh hãi và tức giận, hơi thở cũng trở nên dồn dập hơn vài phần.

Rõ ràng đã hứa với y, nói rằng biết sai sẽ sửa, lần sau không tái phạm. Hoàn toàn không để lời dạy dỗ của mình vào mắt!

Cậu có biết tình trạng của bản thân là gì không, mạo hiểm vào Tàng Thành Lâm một lần coi như xong, nơi như thế này cũng dám tùy tiện xông vào?!

Quả nhiên y quá mềm lòng với con ma này rồi, lần trước nên phạt nặng hơn một chút, để cậu không bao giờ dám tái phạm nữa mới phải!

Tiêu Cửu Từ thậm chí có chút hối hận. Vừa rồi y chỉ tiện thể nghĩ vẩn vơ, biết rằng con ma này có thể có ý định đó, nhưng không ngờ cậu lại thật sự bốc đồng như vậy.

Nơi này, ngay cả y cũng không có gì chắc chắn, làm sao có thể bảo vệ được con ma này!

Tiêu Cửu Từ nén lại một hơi, cố nuốt ngược ngụm máu vào trong, cất bước đi tới.

Thế nhưng khi đến gần, y lại nghe thấy một câu: “Nếu sư huynh của ta xảy ra chuyện, chúng ta không một ai được sống sót ra ngoài, tất cả chôn cùng sư huynh của ta!”

Tiêu Cửu Từ cứng đờ bước chân. Giọng điệu thật hung dữ, lời lẽ thật độc địa, quả nhiên là tác phong của ma tộc.

Thế nhưng giọng nói đó mang theo lửa giận và run rẩy, dường như còn nghe ra được tiếng nức nở.

Phải để tâm đến một người đến mức nào mới có thể hét lên bằng giọng điệu như vậy, nói ra những lời như thế. Điều Kiều Hàm nói không phải để những người khác chôn cùng, mà là bao gồm cả chính bản thân Kiều Hàm.

Nếu y chết, con ma này cũng sẽ bất chấp sống chết chạy đến đây tuẫn táng vì y sao?

Trên đời này sao lại có một con ma ngốc như vậy chứ.

Tiêu Cửu Từ đột nhiên có chút cảm khái, may mà là y. Nếu chấp niệm của con ma này là người khác, chắc chắn sẽ bị bắt nạt, lợi dụng đến chết mất.

Thấy Kiều Hàm sắp xông ra ngoài, trong lòng Tiêu Cửu Từ thắt lại, định một mình đi tìm y sao?

Y theo bản năng miễn cưỡng thi triển Tịnh Trần Thuật, không để mình trông quá thảm hại, bước lên một bước, để Kiều Hàm đâm sầm vào lòng.

Sức lực cũng lớn thật, suýt nữa lại đâm cho y hộc máu. Vì y mà lo lắng đến vậy, tức giận đến vậy sao?

Ma tính sắp bộc phát rồi à? Tính tình nóng nảy thế này?

“Làm gì mà nóng nảy thế, ngoan chút nào.”

Tiêu Cửu Từ ôm người về, lại phát hiện con ma này ngây dại ra. Y không nhịn được đưa tay vỗ nhẹ lên đầu cậu, lại dùng hết toàn bộ sức lực của mình. Thế nhưng khi nhìn thấy đôi mắt của con ma này như bị mưa bụi thấm ướt, trong veo lấp lánh, tràn ngập lo lắng phản chiếu hình bóng y.

Tiêu Cửu Từ chỉ muốn xoa dịu nỗi lo của cậu.

“Yên tâm, sư huynh không sao.”

Nhưng Tiêu Cửu Từ cuối cùng vẫn đánh giá quá cao cơ thể của mình. Vừa dứt lời, một ngụm máu đã trào lên, không ngừng rỉ ra từ kẽ môi đang mím chặt.

“Sư huynh!”

Linh lực hệ Mộc cuồn cuộn xông vào cơ thể Tiêu Cửu Từ bắt đầu chữa trị. Tinh thần của Tiêu Cửu Từ dường như đột nhiên thả lỏng, yên tâm dựa vào Kiều Hàm: “Giao cho đệ.”

Cảm xúc của Kiều Hàm quả thực lên xuống như tàu lượn, còn chưa kịp bình tĩnh lại, vội vàng đỡ người ngồi xuống, một bên không dám ngắt quãng trị liệu, một bên hét lên: “Bạch sư tỷ!”

Bạch Kha bị gọi mới hoàn hồn, lập tức xông đến chữa trị cho Tiêu Cửu Từ.

Thế nhưng trong khoảnh khắc linh lực của nàng và Kiều Hàm trao đổi, dường như nàng thấy Tiêu Cửu Từ vô thức nhíu mày một cái, có vẻ không quen với linh lực của mình.

Ai cũng có thể nhìn ra, tình hình của Tiêu Cửu Từ còn tệ hơn mấy người kia nhiều. Vết máu vừa được làm sạch lại hiện ra từ khắp nơi trên người. Đã liều mạng mới thoát ra được.

Thường Nguyên và Đoạn Uân rõ ràng hơn những người khác về hiểm cảnh vừa rồi. Họ thật sự cho rằng dù là Tiêu Cửu Từ cũng dữ nhiều lành ít, nào ngờ nhanh như vậy y đã thoát ra được.

Kiều Hàm giao việc trị liệu cho Bạch Kha, sau đó lập tức lục tìm túi Càn Khôn của mình. Không thể dùng đan dược của hệ thống trước mặt nhiều người như vậy được, hiệu quả quá kinh người, không dễ lừa gạt cho qua. May mà vì lần tình tiết này, cậu đã chuẩn bị không ít thứ.

Rất nhanh cậu tìm ra một bình sứ, một viên đan dược tỏa ra ánh vàng kim trượt ra, linh khí tỏa ra dường như còn mang theo hương thơm, tràn ngập khắp phòng.

Mọi người kinh ngạc, Thái Ất Đan, đó là đan dược Địa giai cực phẩm!

Kiều Hàm trực tiếp nhét vào miệng Tiêu Cửu Từ. Nhét xong, cậu lại lấy ra một cái hồ lô, rút nút chặn ra, linh khí lan tỏa.

Bồ Đề Thang, lại là thánh dược hồi phục!

Một y tu Trúc Cơ Kỳ như cậu sao lại có thể mang theo bên mình hai loại thuốc tốt cực phẩm này? Bạch Kha cũng mang không ít đan dược, vừa rồi cũng đã cho những người khác uống, nhưng đều không có loại cấp bậc này. E rằng chỉ có cấp bậc sư phụ của nàng mới có thể tiện tay lấy ra được.

Hơn nữa, cho dù cậu có thể mang theo đi nữa, cũng không cần thiết phải dùng hết cho Tiêu Cửu Từ chứ.

Một viên là quá đủ rồi.

Thấy cậu còn định lấy ra nữa, Toàn Duệ cuối cùng không nhịn được nói: “Này, y có đủ rồi, ngươi có nhiều đan dược tốt như vậy có thể chia cho bọn ta một ít.”

Kiều Hàm lập tức liếc một ánh mắt khó chịu qua.

“Không phải bọn ta tham lam đan dược của ngươi, sau này trả lại gấp đôi cũng được. Là do đan dược trên người bọn ta dùng hết rồi. Tình thế hiện nay, đương nhiên mọi người đều hồi phục tốt một chút mới có lợi hơn chứ.” Toàn Duệ vội vàng giải thích.

Bạch Kha cũng kinh ngạc đến ngây người, không nhịn được nói: “Nhiều quá cũng không hấp thu được, thật sự không cần ăn thêm đâu.” Về phần đan dược của Kiều Hàm có muốn chia sẻ hay không, đó không phải là chuyện nàng có thể nói được.

“Hết rồi, chỉ có hai loại này thôi. Ta cũng không có bản lĩnh kiếm được nhiều như vậy.” Kiều Hàm lại lấy ra Băng Linh Thạch, có thể phóng thích linh khí Băng hệ thuần khiết. Tuy hiệu quả không lớn lắm nhưng có thể khiến Tiêu Cửu Từ dễ chịu hơn nhiều.

Nhìn Kiều Hàm không ngừng lấy ra Băng Linh Thạch, xếp thành một vòng tròn quanh Tiêu Cửu Từ.

Mọi người thật sự là kinh ngạc đến sững sờ. Ai lại để nhiều đá như vậy trong túi Càn Khôn chứ! Đây là vật phẩm tiêu hao trong một lần, thỉnh thoảng tu luyện, hoặc lúc tấn cấp dùng một chút coi như xong. Tình huống này, Tiêu Cửu Từ tỉnh lại tự mình tu luyện, chậm rãi hấp thu từ linh khí trời đất cũng được mà!

Tuy ở trong môi trường hiện tại hấp thu có chút khó khăn, nhưng… ai lại mang theo loại đá này bên mình chứ.

Túi Càn Khôn cũng có không gian giới hạn, ngươi tôn trọng túi Càn Khôn một chút đi chứ.

Điều này cũng giống như người ta ra ngoài, vì để ngủ thoải mái hơn một chút mà còn cố ý mang theo cả một chiếc giường. Đây là chuyện người bình thường có thể làm được sao?

Kiều Hàm tỏ vẻ có thể, để thần tượng của mình ngủ thoải mái một chút, cái này có là gì?

Kiều Hàm làm xong mọi thứ, không hiểu sao vẫn không yên tâm, liền c** q**n áo ngay trước mặt mọi người…

Mọi người chỉ trợn to mắt, không ai ngăn cản, dường như đã bị những hành động vượt xa người thường của cậu làm cho tê liệt rồi.

Nhưng Kiều Hàm cũng chỉ cởi đai lưng ra đeo cho Tiêu Cửu Từ mà thôi.

Bạch Kha lắp bắp một chút, vừa rồi kinh ngạc đến mức quên cả việc phải giữ lễ, thấy vậy bèn hỏi: “Là… pháp khí hộ thân?”

Kiều Hàm gật đầu. Lỡ đột nhiên có quái vật tấn công thì sao?

Bảo vệ trước rồi tính.

Làm xong tất cả, nhìn sắc mặt dần tốt lên của Tiêu Cửu Từ, Kiều Hàm mới thở phào nhẹ nhõm, một cảm giác thành tựu tràn ngập thân tâm, cuối cùng mình cũng có chút tác dụng.

Ba người phía sau, Đoạn Uân khó chịu nhìn tất cả những điều này, luôn cảm thấy vô cùng ghen tị, cũng không biết đang ghen tị cái gì.

Toàn Duệ lặng lẽ ghé vào tai Thường Nguyên nói: “Quả nhiên là đạo lữ, cái này cũng quá…”

Thường Nguyên chớp chớp mắt, dường như có chút hiểu được thái độ vội vàng muốn ra ngoài của Tiêu Cửu Từ trước đó là thế nào.

Dưới sự trợ giúp của hai loại linh dược, thương thế của Tiêu Cửu Từ nhanh chóng ổn định và hồi phục, thậm chí còn tốt hơn tình trạng của ba người xung quanh rất nhiều.

Bạch Kha cảm thấy đã gần ổn nên định để Kiều Hàm tiếp quản.

Đùa à, mình sao bằng Bạch Kha được, một siêu cấp “vú em” như vậy, đương nhiên phải dành riêng cho nam chính rồi. Chữa cho nam chính trước, rồi mới lo đến người khác.

*Chú thích: 妈 – nǎimā: vú em, trong game chỉ các nhân vật có khả năng hồi máu, hỗ trợ.

Kiều Hàm tuân theo nguyên tắc hành động “cái tốt đều là của nam chính”, có dư mới cho người khác. Cậu không để nam chính lại hy sinh quên mình nữa, cậu muốn đi ngược lại với thiên đạo, mà còn phải đi đến cực đoan.

Kiều Hàm nhìn cảnh nam chính và tiểu y tiên ở bên nhau, trai tài gái sắc, nhìn thế nào cũng thấy thuận mắt, cứ “ship” trước đã. “Ta không được, sư huynh giao cho tỷ, để huynh ấy hồi phục trước, ta ra ngoài xử lý đám quái vật nhỏ, bảo vệ mọi người!”

Lý do như vậy, mọi người cũng không thể nói gì. Dù sao Tiêu Cửu Từ cũng là người có tu vi cao nhất, y hồi phục sức chiến đấu nhanh nhất cũng không có gì sai.

Vì vậy, khi Tiêu Cửu Từ tỉnh lại, người y nhìn thấy là Bạch Kha. Nhìn quanh một vòng, không thấy bóng dáng người kia, mày y lập tức nhíu lại.

Bạch Kha như cảm nhận được điều gì, dừng trị liệu nói: “Kiều Hàm đang ở bên ngoài xử lý đám quái vật nhỏ.”

Ánh mắt Tiêu Cửu Từ lập tức phóng ra ngoài cửa, quả nhiên thấy cách đó không xa lá xanh bay lượn, giống như đang xẻ một tia sức sống mùa xuân cho thế giới u ám này.

Tiêu Cửu Từ xác định người kia ở trong phạm vi mình có thể chạm tới là được. Nếu có chuyện gì, mình có thể lập tức chi viện.

Vốn dĩ y đang dựa vào tường, lúc này trực tiếp ngồi thẳng dậy, ngưng thần đả tọa, muốn mau chóng hồi phục. Kết quả lần này lại cảm thấy kinh ngạc, nhìn về phía Bạch Kha nói: “Đa tạ.”

Bạch Kha đang điều chỉnh, sắc mặt có chút tái nhợt vì mệt mỏi. Nghe vậy, nàng cười nói: “Ta không làm được bao nhiêu, là Kiều sư đệ cho huynh uống Thái Ất Đan và Bồ Đề Thang, huynh mới có thể hồi phục nhanh như vậy.”

Tiêu Cửu Từ kinh ngạc. Kiều Hàm lấy đâu ra những thứ này, đó không phải là linh dược quý hiếm của Mai trưởng lão sao? Bình thường y dùng một viên của ông ta thôi, ông ta đã đau lòng muốn chết, sao lại cho Kiều Hàm được?

“Còn có…” Bạch Kha chỉ vào xung quanh.

Ánh mắt Tiêu Cửu Từ lướt sang bên cạnh, thấy những viên đá đã mất đi linh khí. Đá vây y thành một vòng, dường như đang dùng sức lực nhỏ bé nhất để bảo vệ y.

Y lập tức hiểu ra, vừa rồi lúc hôn mê, cảm thấy toàn thân thoải mái, như thể đang ở trên đài đá của Vô Định Phong, có linh khí Băng hệ dồi dào để hấp thu. Hóa ra không phải ảo giác, mà là…

“Là cậu ấy?” Vẻ mặt Tiêu Cửu Từ hiện lên vẻ xúc động không nói nên lời. Chỉ có con ma ngốc đó mới có thể làm ra chuyện này.

Bạch Kha buồn cười gật đầu, đứng dậy đi chữa trị cho những người khác.

Lúc này, Tiêu Cửu Từ lại lần nữa nhìn thấy dải Mặc Ngân trên eo, ánh mắt dao động. Rốt cuộc còn có thể làm được đến mức tỉ mỉ nào nữa? Y đâu phải đóa hoa yếu ớt trong nhà kính, căn bản không cần được chăm sóc như vậy… Tiêu Cửu Từ cảm thấy trái tim mình như bị một bàn tay vô hình không nặng không nhẹ bóp lấy một cái.

Toàn Duệ cuối cùng không nhịn được mở miệng hỏi: “Tiêu sư huynh, vị kia thật sự là đạo lữ của huynh, Kiều Hàm của Kiều gia sao?” Tuy đã biết, nhưng vẫn cảm thấy khó tin.

Thường Nguyên cũng nhìn qua, ánh mắt cũng mang theo vẻ hoang mang muộn màng.

Hai người họ trước đây đều khá thân với Tần Tu Trọng, đương nhiên biết đối tượng hôn ước của Tần Tu Trọng là Kiều Hàm. Chỉ là chưa từng gặp mặt, nhưng thỉnh thoảng có nghe Tần Tu Trọng nhắc đến, nói cậu ta có chút lạnh lùng kiêu ngạo, tính tình bình thường, chỉ được cái ưa nhìn. Có thể thấy Tần Tu Trọng không thích cậu ta lắm, chỉ là vì hôn ước nên không còn cách nào khác.

Sau khi Tần Tu Trọng xảy ra chuyện, liền nghe nói họ đã hủy bỏ hôn ước, né tránh còn nhanh hơn ai hết. Nhìn là biết không phải loại người có tình có nghĩa gì.

Không ngờ không lâu sau lại nghe tin cậu ta chuyển sang làm đạo lữ của Tiêu Cửu Từ, quả thực khiến người ta không hiểu nổi. Tuy không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng ấn tượng thực sự rất tệ. Trong lòng họ, Kiều Hàm đã trở thành kẻ bội tín bạc nghĩa, thấy lợi quên nghĩa.

Nếu không phải người trước mắt họ Kiều, lại là sư đệ trong miệng Tiêu Cửu Từ, thật sự rất khó tưởng tượng, đó là nhân vật trong ấn tượng ngày xưa của họ.

Mạo hiểm đến đây, lại còn đối xử với đạo lữ của mình tỉ mỉ như vậy. Tuy tính tình không tốt, thái độ tệ hại, nhưng đối với Tiêu Cửu Từ, thật sự không có gì để nói.

Vì vậy họ mới cảm thấy càng khó tin hơn.

Tiêu Cửu Từ thu lại những suy nghĩ hỗn loạn, dĩ nhiên cũng nhìn ra được một hai phần từ ánh mắt của họ. Nhưng y cũng biết họ vốn không quen biết Kiều Hàm ban đầu, nên cũng không lo lắng gì, trực tiếp gật đầu nói: “Phải.”

Nhìn vẻ mặt như bị nghẹn của mọi người, trong lòng Tiêu Cửu Từ không hiểu sao lại lóe lên một tia cảm xúc kỳ lạ, dường như có chút đắc ý.

“Đạo lữ này của ngươi tốt với ngươi ghê đó.” Đột nhiên, Đoạn Uân nói với giọng điệu mỉa mai: “Vừa rồi còn nói nếu ngươi xảy ra chuyện, muốn bọn ta chôn cùng nữa đấy, như thể ngươi xảy ra chuyện đều do chúng ta vậy. Người không lớn, khẩu khí thì không nhỏ, thật là lợi hại.”

Kiều Hàm giải quyết xong một đợt, định quay lại xem thử. Vừa đến cửa đã đối diện với ánh mắt của Tiêu Cửu Từ. Thấy nam chính đã tỉnh, đang vui mừng khôn xiết định xông tới, kết quả lại nghe thấy có người sau lưng mình mách lẻo, lập tức giật mình.

Lời nói kiểu phản diện này tuy do cậu nói ra lúc đó, nhưng cậu không muốn bị nam chính nghe thấy đâu.

Kiều Hàm lập tức mở miệng nói: “Ta nói bừa trong lúc tức giận thôi, có cần phải tính toán chi li như vậy không? Ai mà chẳng có lúc đau buồn mất trí.”

“Ngươi!” Đoạn Uân lập tức bị Kiều Hàm chọc tức.

Nhưng Kiều Hàm không thèm để ý đến cô ta, nói xong, vội vàng liếc nhìn nam chính.

Tiêu Cửu Từ vẫn luôn nhìn thẳng vào cậu, thấy cậu cuối cùng cũng nhìn qua, liền nói: “Lại đây.”

Kiều Hàm lập tức ngoan ngoãn sáp lại gần: “Sư huynh, ta thật sự không có ý đó.”

“Ta biết.” Tiêu Cửu Từ nhìn Kiều Hàm sống động linh hoạt trước mắt, nghĩ đến những việc cậu đã làm, cảm xúc trào dâng quá nhiều, nhất thời không biết nên nói gì.

Kiều Hàm nghe giọng điệu còn ổn, lập tức nắm lấy cơ hội, vội nói: “Sư huynh, xin lỗi, ta lại thất hứa rồi, huynh đừng giận ta.”

Nhân lúc tâm trạng y tốt, mau chóng nhận sai. Cậu sợ nhất là nam chính lạnh mặt với mình.

“Ta sai rồi, nếu huynh thật sự tức giận, thì phạt ta đi.”

Kiều Hàm nóng lòng đưa hai tay ra, muốn mau chóng hoàn thành một số quy trình, không cho Tiêu Cửu Từ có cơ hội suy nghĩ nhiều.

Tiêu Cửu Từ hoàn hồn, trong lòng thấy buồn cười. Tốc độ nhận sai không ai bì kịp con ma này, quả nhiên ma tộc đều giỏi dỗ người. Nhìn ánh mắt mong chờ của Kiều Hàm và đôi tay cố gắng đưa về phía trước, Tiêu Cửu Từ không nhịn được nghĩ, rốt cuộc cậu sợ y có hình phạt nặng hơn hay là thích y đánh như vậy?

Tiêu Cửu Từ đưa tay ấn hai tay của Kiều Hàm xuống, nhẹ giọng nói: “Ta cũng thất hứa rồi, lần này coi như hòa.”

Y có thể làm thế nào đây, trước mặt nhiều người như vậy mà trách mắng cậu? Huống chi con ma này đều vì y, còn làm nhiều như vậy. Trách mắng nữa chẳng phải là làm tổn thương trái tim con ma này sao. Thôi vậy, cũng lười dặn dò gì lần sau nữa, dù sao con ma này cũng sẽ không ngoan ngoãn. Sau này gặp chuyện, y sẽ suy tính chu toàn hơn một chút, không cho con ma này cơ hội làm bậy là được.

Dựa vào miệng lưỡi của ma, không bằng dựa vào chính mình.

Kiều Hàm không ngờ ngay cả đánh vào lòng bàn tay cũng không có. Quả nhiên người tốt nhất chính là nam chính đại nhân. Kiều Hàm lập tức mắt sáng như sao ngồi bên cạnh sư huynh, cười hì hì nhìn y.

Tiêu Cửu Từ vẫn hỏi: “Vào đây rồi có khó chịu không? Dù sao đệ cũng mới Trúc Cơ, tình hình ở đây có chút phức tạp.”

Kiều Hàm lập tức nói: “Ta không sao cả, là huynh có chuyện đấy. Thế nào rồi? Vết thương đỡ nhiều chưa?”

“Ừm, bây giờ chỉ có linh lực cạn kiệt, cần thời gian để hồi phục.” Tiêu Cửu Từ nói.

Kiều Hàm thở phào một hơi, nói: “Lần sau không được như vậy nữa, dọa chết người ta. Chuyện gì không thể mọi người cùng gánh vác, thêm một người thêm một phần sức mạnh mà, đừng có chuyện gì cũng ôm vào người mình.”

Lời này tuy không khó nghe, cũng không giống như đang nhắm vào họ, nhưng vẫn khiến sắc mặt ba người còn lại thay đổi. Cảm thấy Kiều Hàm này quá không biết đối nhân xử thế, sao có thể nói thẳng như vậy trước mặt, như thể họ… họ… họ cũng không có ý định bỏ mặc mạng sống của người khác để cứu mình, vừa rồi cũng không phải là tình huống như vậy mà.

Tiêu Cửu Từ ho khan một tiếng nói: “Chỉ là lựa chọn phương pháp thích hợp nhất lúc đó thôi.” Trong lúc nguy cấp, phải có người đứng ra gánh vác trách nhiệm, mà Tiêu Cửu Từ trước nay đều là người đó. Y đã quen rồi, nên cũng không chút do dự, dù sao ở đây tu vi của y là cao nhất.

Những người khác nghe vậy, trong lòng cũng dễ chịu hơn một chút.

Kiều Hàm lại không nhịn được nói: “Cái gọi là thích hợp nhất của huynh, thường không tính đến sự hy sinh của bản thân nhỉ.”

Tiêu Cửu Từ sững sờ, nhìn Kiều Hàm, thấy Kiều Hàm cúi đầu lẩm bẩm như tự nói với mình. Tuy rất nhỏ, nhưng y đã nghe thấy.

“Huynh không tính toán, ta giúp huynh tính toán.”

Giống như con ma này đã hứa, cậu đến là để giúp y tính toán.

Tuy Tiêu Cửu Từ không cảm thấy có gì đáng để tính toán, nhưng bị cậu nói như vậy, không hiểu sao trong lòng lại có chút ấm áp.

Tiêu Cửu Từ không tự nhiên chuyển chủ đề, nghi ngờ hỏi: “Hai loại thuốc kia?”

Kiều Hàm cười gượng một tiếng nói: “Trước khi đi lấy từ chỗ Mai trưởng lão.”

Tiêu Cửu Từ ánh mắt đầy nghi vấn.

Kiều Hàm thành thật khai báo: “Ta để phòng trường hợp vạn nhất, nếu không dùng đến thì định trả lại, dù sao cũng phải bán thân cho ông ấy một trăm năm! Quá độc ác!”

Tiêu Cửu Từ suýt nữa bật cười. Vì môi trường yên tĩnh, những người xung quanh đều có thể nghe thấy họ nói gì, lập tức vẻ mặt khác nhau. Bạch Kha quen biết Mai trưởng lão, tưởng tượng một chút đã rất muốn cười.

Tiêu Cửu Từ nhìn vẻ mặt nhăn nhó của Kiều Hàm, mở miệng nói: “Yên tâm, ta ăn, ta chịu trách nhiệm.”

Kiều Hàm nhướng mày nói: “Mai trưởng lão muốn ta, không phải huynh. Haiz, đều tại ta, ưu tú, bị ông ấy thèm muốn.”

Lần này Tiêu Cửu Từ thật sự bật cười thành tiếng, biết Kiều Hàm cố ý nói những lời dí dỏm để trêu y, liền muốn trêu lại: “Vậy… vất vả cho đệ rồi?”

Kiều Hàm lập tức trợn to mắt nhìn qua, rõ ràng đang nói: Huynh cứ mặc kệ ta như vậy sao? Dù sao cũng phải cầu xin một chút chứ!

Khóe miệng Tiêu Cửu Từ nở nụ cười, không khí nhất thời vô cùng hài hòa.

Thế nhưng, có người lại không thích sự hài hòa này.

“Này, bây giờ là lúc để nói đùa sao? Nghĩ lại tình cảnh của chúng ta đi, nếu con quái vật lúc nãy tìm đến, xem các ngươi còn cười nổi không?” Đoạn Uân quét mắt thẳng về phía Bạch Kha và Kiều Hàm.

Toàn Duệ cũng vội vàng nói: “Đúng rồi, còn chưa kịp hỏi hai người. Hai người đã vào đây rồi, có biết làm sao để ra ngoài không? Bên ngoài có biết tình hình của chúng ta không? Có ai đến cứu viện không?”

Kiều Hàm ngồi xuống, một bên tiếp tục chữa trị cho Tiêu Cửu Từ, một bên bắt đầu bịa chuyện.

“Bên ngoài làm sao có thể biết được tình hình cụ thể bên trong. Nhưng Tất chưởng môn đã nghiên cứu ra được trận pháp có thể còn sót lại trong Hồng Thành, vốn định sau này đưa cho các huynh, không ngờ các huynh lại vào đây luôn. Vì biết có ma thú Địa giai ở đây nên Tất chưởng môn đã phong tỏa Tàng Thành Lâm, chắc là đang tìm kiếm viện trợ rồi.”

“Ta xem trận pháp, cảm thấy các ngươi muốn ra ngoài rất khó, không thể chờ viện trợ được, nên lẻn vào giúp trước. Không ngờ vào rồi mới biết nơi này có thể vào mà không thể ra.” Kiều Hàm nói rồi ném trận pháp ra. Trận pháp mở ra giữa không trung, tỏa ra linh quang. Nhưng trong số họ cũng chỉ có Tiêu Cửu Từ và Toàn Duệ là xem như hiểu biết đôi chút về trận pháp.

“Có tác dụng.” Toàn Duệ xem qua một lượt, lập tức vui mừng nói: “Như vậy chúng ta có thể an toàn ra vào các loại trận pháp rồi.”

“Hơn nữa còn có thể lợi dụng trận pháp để phản sát đám quái vật kia.” Tiêu Cửu Từ nói.

“Được sao?” Toàn Duệ kinh ngạc hỏi.

“Có thể thử xem.” Tiêu Cửu Từ nói: “Nhưng đây không phải toàn bộ trận pháp trong thành, muốn ra khỏi đây e rằng còn phải tìm manh mối. Còn nữa, các vị đừng quên, đến giờ chúng ta vẫn chưa gặp được truyền thừa, nếu truyền thừa mang tính ép buộc thì phiền phức rồi.”

Tiêu Cửu Từ đang phân tích thì đột nhiên khựng lại. “Đại sát trận, trận pháp đồng quy vu tận năm xưa?”

Tiêu Cửu Từ lập tức quay đầu hỏi Kiều Hàm: “Đệ nói Tất chưởng môn đã phong tỏa Tàng Thành Lâm rồi?”

Kiều Hàm gật đầu.

“Vậy thì tốt.” Tiêu Cửu Từ thở phào nhẹ nhõm.

Kiều Hàm trong lòng kích động, nam chính thật sự quá nhạy bén.

Toàn Duệ cũng đã nhìn thấy, trận pháp tinh diệu đến mức gã không hiểu nổi, nhưng điều đó không cản trở gã biết được một vài điểm mấu chốt. “Không khởi động thì không sao chứ, hơn nữa sau khi khởi động một lần thì uy lực cũng không còn lớn như vậy nữa.”

Tiêu Cửu Từ nói: “Ta chỉ cảm thấy qua ngàn năm thời gian, nơi này còn có thể sinh ra loại quái vật như vậy, khó đảm bảo sát trận sẽ không thay đổi. Nếu nói trận pháp có sức sát thương tuyệt đối với chúng ta, thì đây là thứ đầu tiên phải đề phòng. Hơn nữa ta nghi ngờ, nếu muốn ra ngoài, nói không chừng phải an toàn giải trừ sát trận này mới được, vì sát trận này là trận pháp duy nhất bao phủ toàn bộ thành trì, còn kéo dài ra bên ngoài. Những trận pháp khác đều là tiểu trận, đáng lẽ không có tác dụng phong tỏa chúng ta mới phải.”

Kiều Hàm sững sờ, cậu thật sự không nghĩ đến điều này, nguyên tác cũng không hề đề cập.

“Làm sao có thể? Nếu có tác dụng phong tỏa, vậy chẳng phải các tu sĩ chiến đấu năm xưa cũng bị phong tỏa bên trong sao? Cho dù đồng quy vu tận, cũng không nên lấy việc phong tỏa làm tiền đề chứ, lỡ như sự tình có biến, chẳng lẽ còn không thể chạy trốn à?” Toàn Duệ không nhịn được phản bác.

“Biết đâu họ ôm quyết tâm phải chết thì sao. Đại chiến người – ma năm xưa, không phải là chuyện trẻ con đâu.” Thường Nguyên nói.

Đoạn Uân nói thẳng: “Chuyện này có gì đáng thảo luận, trước tiên hãy nghĩ cách an toàn ra ngoài đi. Ta chẳng muốn ở lại cái nơi quái quỷ này thêm một giây nào nữa.” Đoạn Uân nói rồi khó chịu liếc nhìn Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ một cái, cảm thấy hình ảnh hai người này ở cùng nhau thật chướng mắt một cách khó hiểu.

“Nếu hiện tại tạm thời an toàn, hay là nghỉ ngơi trước đã. Ngoại thương của các vị tuy dễ hồi phục, nhưng vẫn tiêu hao quá nhiều.” Bạch Kha thu lại pháp lực, sắc mặt đã trắng bệch, môi không còn chút huyết sắc. Là một y tu, góc độ nàng cân nhắc tự nhiên là góc độ an toàn nhất.

Toàn Duệ vội vàng hùa theo. Hai người còn lại cũng không thể nói lời phản đối.

Tiêu Cửu Từ đứng dậy, Kiều Hàm lập tức đứng dậy theo: “Làm sao vậy?”

“Vừa rồi thấy một trận pháp, có lẽ có thể dùng được, để nơi này trở nên an toàn hơn một chút. Ta ra ngoài thử xem.” Tiêu Cửu Từ nói.

Kiều Hàm lập tức lẽo đẽo đi theo. Tiêu Cửu Từ cũng không đuổi người, chỉ tháo đai lưng đưa cho Kiều Hàm.

Kiều Hàm muốn từ chối, kết quả Tiêu Cửu Từ trực tiếp truyền linh lực, Mặc Ngân quấn lấy eo Kiều Hàm. Tiêu Cửu Từ khẽ kéo một cái, Kiều Hàm suýt nữa thì ngã nhào tới. Vừa đứng vững đã thấy Tiêu Cửu Từ kiên nhẫn cài đai lưng cho cậu.

Lúc nam chính đại nhân không nói lời nào, chính là lúc khó nói chuyện nhất.

Kiều Hàm ngoan ngoãn ngậm miệng.

Những người khác nhìn hành động của hai người, lập tức cảm thấy không muốn nhìn, kéo cái đai lưng qua lại làm gì không biết?

Kiều Hàm đang định cùng Tiêu Cửu Từ ra ngoài, đột nhiên Bạch Kha gọi cậu một tiếng.

Kiều Hàm quay đầu lại, thấy Bạch Kha ngập ngừng muốn nói lại thôi. Kiều Hàm gật đầu với cô ta. Bạch Kha thấy có người xung quanh đang nhìn, đành nói: “Chú ý an toàn.”

Kiều Hàm “ừm” một tiếng. Lúc nãy nói chuyện, cậu đã cố ý lảng tránh không nhắc đến chuyện của Lương Viên Quân. Bạch Kha có lẽ đã cảm nhận được, nên không vạch trần. Nhưng trong lòng nàng vẫn canh cánh, Kiều Hàm tự nhiên tỏ ý sẽ không bỏ mặc.

Đoạn Uân lập tức nhìn Bạch Kha với ánh mắt kỳ quái. Bạch Kha không phải là… để ý Tiêu Cửu Từ sao? Sao đột nhiên lại thân thiết với Kiều Hàm như vậy?

Đợi sau khi ra ngoài, liền thấy Tiêu Cửu Từ đang nhìn cậu.

“Sao thế?”

Ánh mắt Tiêu Cửu Từ lóe lên, vẫn không nhịn được hỏi: “Bạch Kha vừa rồi muốn nói gì với đệ? Hai người đi cùng đường, còn có chuyện gì khác xảy ra sao?”

Kiều Hàm nói: “Hầy, đang định nói với huynh đây.”

Lúc này ánh mắt Tiêu Cửu Từ mới định lại: “Đệ nói đi.”

Kiều Hàm vội vàng kể lại những đoạn đã cố tình lược bỏ Lương Viên Quân lúc nãy. Kiều Hàm thở dài một tiếng: “Chắc cô ấy nhớ ra chuyện gì đó nên mới rời khỏi bọn ta, ta hơi…”

Tiêu Cửu Từ thấy cậu như vậy, đành nói: “Đợi trận pháp giải trừ, muốn tìm cô ấy sẽ đơn giản hơn.”

Kiều Hàm mím môi nói: “Ta sợ không kịp.”

Tiêu Cửu Từ không nói nhiều, chỉ vỗ vỗ vai Kiều Hàm: “Vậy chúng ta nhanh một chút.”

Tiêu Cửu Từ nói nhanh lên không phải chỉ là nói suông. Y bố trí trận pháp bên ngoài căn nhà, để đám quái vật không cảm nhận được họ, sau đó bắt đầu nghiên cứu trận pháp một cách tỉ mỉ, dù không phải chuyên môn của mình. Ban đầu mọi người còn cảm thấy không có tác dụng, nhưng nhìn trận pháp Tiêu Cửu Từ vẽ ra lại thật sự có hiệu quả, cũng không thể không khâm phục thiên tài này.

Một ngày nghỉ ngơi nhanh chóng trôi qua, mọi người cũng đã hồi phục hơn phân nửa.

Mà Tiêu Cửu Từ cũng đã nghiên cứu ra được một vài manh mối. Nghi ngờ lớn nhất vẫn là sát trận, mà mắt trận của sát trận lại ở gần trung tâm thành, vừa hay trước đó họ cũng cảm thấy nơi đó không ổn. Manh mối đều tụ lại một chỗ, tiện cho việc thử nghiệm.

Giải đại sát trận lớn nhất trước, không còn sát trận là có thể thử rời đi.

Mục tiêu đã được đặt ra, mọi người liền lên đường. Có trận pháp trong tay, quả nhiên nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Tuy vẫn sẽ bị quái vật tấn công, nhưng theo lời Tiêu Cửu Từ, thay đổi một vài trận pháp ngược lại có thể giúp họ đối phó với quái vật.

Từ trạng thái hoàn toàn bị áp đảo lúc đầu, đến bây giờ chỉ bị trì hoãn hành trình mà thôi, xem như rất tốt rồi.

Trong nguyên tác, Tiêu Cửu Từ không phải bị ép vào đây, nên cũng có sự chuẩn bị để đối phó, tình hình tốt hơn trước một chút. Nhưng cũng không thuận lợi bằng việc có trận pháp trong tay như bây giờ. Kiều Hàm không khỏi cảm thán, may mà họ đã gặp được quỷ tỷ tỷ.

Vậy thì phiền phức duy nhất tiếp theo chính là thí luyện truyền thừa. Nguyên tác miêu tả, chủ đề của thí luyện truyền thừa không giống nhau, có “Sát”, “Tình”, “Quyền”, “Lực lượng”, v.v… Chỉ biết Tiêu Cửu Từ bị cuốn vào “Sát”, còn công pháp truyền thừa nhận được sau đó không được tiết lộ, vì y không tu luyện mà trực tiếp phong ấn nó lại. Ký ức trong thí luyện, y cũng chưa từng nhắc đến với ai.

Còn những người khác lần lượt vào thí luyện gì thì không ai biết, dù sao họ cũng không qua được, ký ức bị xóa sạch.

Nhưng điều duy nhất có thể chắc chắn là, những truyền thừa này đều đã bị ma khí xâm nhiễm, bất kể ban đầu là gì, đều đã biến chất, thuộc tính thiện ác không rõ.

Trước đây Kiều Hàm nghĩ vẩn vơ, chỉ cảm thấy nếu bắt buộc phải chọn một, vậy đương nhiên “Tình” là tốt hơn, tốt nhất là cùng với Bạch Kha, nói không chừng còn thành một đôi.

Nhưng thứ không biết hậu quả này, theo vận khí của nhân vật chính như Tiêu Cửu Từ, có thể không đụng vào thì tốt nhất đừng đụng vào.

Vậy nên tốt nhất là tránh tất cả các truyền thừa, trực tiếp giải trừ trận pháp, an toàn ra ngoài.

Cậu nhớ nơi họ bị cuốn vào truyền thừa hình như là ở gần bồn hoa trung tâm nhất, chỉ cần tránh khu vực đó ra…

Kiều Hàm đang suy nghĩ miên man, đột nhiên cảm thấy bị ai đó kéo một cái. Hoàn hồn lại, liền nghe thấy giọng của Tiêu Cửu Từ: “Đừng lơ đãng, theo sát ta.”

Kiều Hàm bị Tiêu Cửu Từ kéo nhanh chóng lùi lại.

Xung quanh lại bắt đầu một trận chiến.

Đợi đến khi tìm được nơi an toàn để nghỉ ngơi, họ đã ở gần quảng trường trung tâm rồi.

Họ ở trên tầng hai có thể nhìn thấy tình hình phía xa bên dưới.

Đó là một quảng trường khổng lồ, xung quanh quảng trường còn có những cửa hàng đổ nát. Nếu không phải nơi đây ẩn chứa lượng lớn năng lượng, những vật chết này qua ngàn năm thời gian đã sớm hóa thành tro bụi rồi.

Bây giờ vẫn có thể lờ mờ nhìn thấy cảnh tượng của ngàn năm trước.

Quảng trường này hẳn là nơi quan trọng nhất trong thành, có chuyện gì lớn chắc sẽ được tuyên bố ở đây.

Ánh mắt Kiều Hàm chăm chú nhìn vào bồn hoa ở trung tâm nhất, chỉ cần không đến gần nơi đó… Đột nhiên Kiều Hàm cảm nhận được một cảm giác kỳ lạ.

Nhắm mắt cảm nhận một lúc, còn chưa kịp mở miệng, đã nghe Bạch Kha nói: “Kỳ lạ, linh khí hệ Mộc nồng đậm thật, ngay dưới bồn hoa đó.”

Bạch Kha vừa nói xong, mọi người mới phản ứng lại. Cảm giác kỳ lạ trước đó hẳn là do bồn hoa kia tỏa ra. Có hơi giống linh khí hệ Mộc.

Nhưng hệ Mộc vốn nên là loại linh khí trong lành nhất, kết quả ở đây lại nồng đậm đến mức có mùi hôi thối.

Bạch Kha cảm nhận một lúc liền nhíu chặt mày, tỏ ra rất khó chịu.

Kiều Hàm nhìn kỹ, không nhịn được nói: “Nơi đó có phải đã từng trồng thứ gì không?” Vì cậu thường xuyên trồng linh thực, nên nhìn thấy đống đất trong bồn hoa liền cảm thấy có chút khác thường.

Đoạn Uân ngắt lời: “Kệ nó là cái gì, Tiêu Cửu Từ, thế nào rồi? Mắt trận ở đâu?”

Tiêu Cửu Từ cũng đang nhìn bồn hoa, cũng cảm nhận được sự khác thường, nhưng không phân biệt được, đành phải xem xét chuyện trước mắt.

“Có nhiều mắt trận, hơn nữa còn đang di chuyển chậm.” Tiêu Cửu Từ nói.

“Làm sao có thể?” Đoạn Uân nói.

Toàn Duệ cũng cố gắng cảm nhận. “Có phải có mắt trận giả không?”

Tiêu Cửu Từ gật đầu: “Mắt trận chắc chắn chỉ có một, những cái khác đều là đánh lừa thị giác. Nhưng với bản lĩnh của chúng ta không phân biệt được, chỉ có thể đi phán đoán từng cái một.”

Thường Nguyên nhíu mày: “Ở đây có an toàn không?”

Tiêu Cửu Từ nói: “Từ lúc nãy, đám quái vật đã không dám đến gần đây nữa, hơn nữa ở đây không có trận pháp nào khác.”

“Vậy chia nhau hành động, tìm được thì ra ám hiệu.” Thường Nguyên nói thẳng.

Tiêu Cửu Từ có chút do dự, không có tình huống gì mới là điều khiến người ta bất an nhất. “Ta thấy cùng nhau hành động thì tốt hơn. Kiều Hàm và Bạch Kha ở lại, chúng ta ra ngoài.”

Dần dần, Tiêu Cửu Từ đã trở thành trụ cột của mọi người, tự nhiên không ai có ý kiến gì với đề nghị của y.

Kiều Hàm nhìn Tiêu Cửu Từ: “Sư huynh.”

Tiêu Cửu Từ nói: “Đệ ở đây có thể nhìn thấy.”

Kiều Hàm cười gượng: “Không có định đi theo.”

Tiêu Cửu Từ không tin nhướng mày.

Kiều Hàm nói: “Ta cũng không đến mức kéo chân huynh vào lúc quan trọng đâu. Ta chỉ muốn nhắc nhở các huynh một chút, đừng đến gần bồn hoa và khu vực xung quanh bồn hoa. Nếu có mắt trận ở gần đó, cũng tạm thời đừng đến gần.”

Bởi vì vừa rồi Kiều Hàm và Bạch Kha đều cảm nhận được tình hình bên đó, mọi người liền cho rằng có nguy hiểm gì đó, tự nhiên càng muốn cẩn thận hơn một chút, nên không ai phản đối.

Đợi bốn người đi xuống, Bạch Kha vẫn nhìn bồn hoa, trong lòng bất an nói: “Đó rốt cuộc là cái gì?”

Kiều Hàm cũng không biết, chỉ biết bên đó tỏa ra một sức mạnh quỷ dị, có lẽ chính là nguyên nhân khiến truyền thừa bị biến chất.

Đang nghĩ ngợi, đột nhiên Bạch Kha đang đứng trên bệ cửa sổ nhìn xuống hét lên một tiếng. “Đoạn Uân!”

Kiều Hàm vội vàng nhìn qua, thấy Đoạn Uân lại đang đi về phía bồn hoa.

Những người khác không ở bên cạnh cô ta.

Sắc mặt Kiều Hàm thay đổi, lập tức nói: “Bạch sư tỷ, ngươi trông chừng, ta đi ngăn cô ta lại.”

Nói rồi Kiều Hàm liền xông xuống. Nếu để Đoạn Uân kích hoạt một truyền thừa, rất có thể sẽ gây ra phản ứng dây chuyền, khiến sát trận khởi động. Chuyện này nhất định phải ngăn lại.

Xông đến gần, Kiều Hàm lập tức quất ra một sợi dây leo trói người lại: “Đoạn Uân!”

Lúc này, Kiều Hàm mới phát hiện ánh mắt Đoạn Uân đang giãy giụa, nhưng cơ thể lại không bị kiểm soát. Ánh mắt nhìn cậu rõ ràng mang theo cầu cứu.

Nhưng Kiều Hàm căn bản không kéo nổi cô ta, dây leo trượt trong tay, để lại vết máu. Kiều Hàm phát hiện mình dường như không bị ảnh hưởng bởi bồn hoa, thế là dứt khoát quăng một đầu dây leo lên kiến trúc gần đó quấn chặt, rồi tự mình bay qua vác Đoạn Uân lên, ném ra xa.

Nhưng Đoạn Uân lại tấn công cậu, người không ném đi được, ngược lại Kiều Hàm bị đánh ngã. Nếu không có Mặc Ngân, e rằng đã bị thương. Hết cách, đành phải dùng dây leo kéo lại trước đã.

Xa xa lại truyền đến giọng của Bạch Kha. Kiều Hàm giật mình, ngẩng đầu nhìn lên, lại phát hiện Toàn Duệ và Thường Nguyên cũng đang đi về phía bồn hoa.

Bạch Kha cũng xông xuống ngăn Toàn Duệ lại. Đúng lúc này, Tiêu Cửu Từ cuối cùng cũng xuất hiện.

Kiều Hàm nhìn một cái liền phát hiện trên người Tiêu Cửu Từ có vết thương, dường như bị người đồng hành tấn công. Tiêu Cửu Từ miễn cưỡng ngăn Thường Nguyên lại.

“Là sức mạnh của bồn hoa đang dụ họ qua đó, ta cũng sắp bị dụ rồi.” Trên trán Tiêu Cửu Từ nổi đầy gân xanh, vội vàng thông báo tình hình hiện tại: “Hai người không sao thì nghe ta, lát nữa bỏ mặc chúng ta, mau chóng rút lui khỏi một phạm vi nhất định. Ta sẽ thử tấn công bồn hoa! Nếu kết quả không tốt, hai người hãy chờ cứu viện!”

“Sư huynh!”

“Nghe lời ta!” Tiêu Cửu Từ nhìn Kiều Hàm một cái, nghiêm túc nói: “Ta sẽ nghĩ cách, ngoan, nghe lời.”

Kiều Hàm không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này. Vốn dĩ đã có sắp đặt như vậy, hay là do thiên đạo gây ra.

Trong lòng Kiều Hàm uất ức, tức không chịu nổi, cảm giác công sức đổ sông đổ biển.

“Không đúng, ta và Kiều Hàm không bị khống chế, có thể liên quan đến việc bọn ta là Mộc hệ. Nếu vậy, có phải nên để bọn ta…” Bạch Kha đột nhiên đề nghị. Kết quả lời còn chưa nói xong, đã bị Toàn Duệ tấn công giãy thoát.

Bên Tiêu Cửu Từ cũng vì bản thân bị khống chế mà không ngăn được Thường Nguyên, bị kéo cùng xông về phía bồn hoa.

Đồng tử Kiều Hàm co rút lại, trong lúc bốc đồng bất chấp tất cả, Bích Huyền trong tay lập tức xoay tròn bay ra, tấn công thẳng vào bồn hoa.

Chỉ thấy một luồng linh quang màu xanh lục va chạm.

Trong thoáng chốc, trời đất quay cuồng, trước mắt Kiều Hàm tối sầm lại.

Lúc mở mắt ra lần nữa, xung quanh là một khoảng trống không, như thể đang ở trong một không gian hư vô.

Kiều Hàm hoảng hốt, lùi về sau một bước, lập tức dựa vào một cơ thể rắn chắc.

Cánh tay được người đỡ lấy, eo bị người ôm chặt, hơi thở quen thuộc bao trùm xuống, tràn đầy cảm giác an toàn. Quay đầu lại nhìn, chính là Tiêu Cửu Từ với vẻ mặt nghiêm nghị.

“Sư huynh?” Kiều Hàm mừng rỡ.

Tiêu Cửu Từ cúi đầu, nhíu mày nhìn cậu: “Xem ra chúng ta đã bị cuốn vào thí luyện truyền thừa. Nhưng tại sao… chúng ta lại ở cùng nhau?”

Kiều Hàm đầu tiên là sững sờ, ngay sau đó sắc mặt đột ngột biến đổi.

Đột nhiên trong không gian vô hình truyền đến một giọng nữ vui vẻ.

“Đợi rất lâu rất lâu, cuối cùng cũng có người đến rồi, ha ha ha, các bé con, yên tâm, truyền thừa của ta là thứ tốt, thí luyện cũng không khó, xem này!”

Tiếng nói vừa dứt, trong không gian lập tức xuất hiện một chiếc giường cổ kính.

Một quyển sách rơi xuống giường.

Tiêu Cửu Từ nhìn với ánh mắt đầy nghi hoặc.

Đầu óc Kiều Hàm lại ong ong lên.

“Chỉ cần linh hồn và thể xác các ngươi hợp nhất, tu luyện hết một lượt song tu trên cuốn sách này, là có thể ra ngoài rồi đó, đơn giản nhỉ.”

Tiêu Cửu Từ: …

Kiều Hàm: Đơn giản cái mả nhà ngươi á á á á á á á!

Ở đây có hai mỹ nhân đó! Tại sao lại là ta, một thằng đàn ông thối tha chứ, ngươi bị bệnh à, mắt điếc rồi thì đi khám tai đi!

________

Lời tác giả: Song tu? Đó là chuyện không thể nào, nghĩ gì đó? Bên chúng ta là tình yêu trong sáng lành mạnh mà.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn